Yêu không lối thoát 2.5

Sau khi thay bộ đồ công sở, ngồi lên xe Tưởng Úc Nam và cài dây an toàn, Viêm Lương mới chợt nghĩ, tại sao mình lại nhận lời mời của anh ta? Hành động của cô đúng là ứng nghiệm với cụm từ “ma xui quỷ khiến”.

Tưởng Úc Nam nổ máy, tiếng động cơ rì rì. Viêm Lương cất giọng không mấy thoải mái: “Chúng ta đi đâu vậy?”

“Cửa hàng trưởng vừa gọi cho tôi, nói com lê tôi đặt đã về.”

“Nếu muốn đi thử thì anh tự đi, việc gì phải kéo tôi theo?”

Vẻ mặt Tưởng Úc Nam như muốn nói: “Tôi thích lôi em đi cùng, em làm gì được tôi?” Thế nhưng thấy sắc mặt cô tối sầm như bầu trời đêm bên ngoài, anh mới nịnh nọt: “Gu thời trang của em không tồi, tôi muốn tham khảo ý kiến của em.”

Qua gương chiếu hậu, Tưởng Úc Nam thấy Viêm Lương hơi nhíu mày, dường như rất hài lòng về câu nói của anh.

Hai người nhanh chóng đến cửa hàng thời trang mà Tưởng Úc Nam nhắc tới.

Đó là cửa hàng chuyên bán đồ hiệu, được cải tạo từ tòa nhà có kiến trúc của thời kỳ thực dân, rất phong cách. Bên ngoài vẫn giữ kiến trúc châu Âu cổ xưa, bên trong trang trí theo kiểu hiện đại. Cô nhân viên cung kính cúi chào hai người, giọng rất ngọt ngào: “Tưởng tiên sinh!”

Cửa hàng vắng vẻ, chỉ có hai vị khách duy nhất là Tưởng Úc Nam và Viêm Lương. Tưởng Úc Nam đi thử đồ, Viêm Lương nhàn rỗi đi một vòng ngó nghiêng. Cô nhân viên bán hàng đi theo Viêm Lương nhưng lịch sự cách cô mấy bước, để cô có không gian riêng, vì vậy khi linh cảm có người tiến lại gần, cô vội quay đầu, liền nhìn thấy Tưởng Úc Nam.

“Anh thử xong rồi à?” Viêm Lương ngạc nhiên.

“Từ trước đến nay, hiệu suất làm việc của tôi lúc nào cũng cao.” Tưởng Úc Nam vừa nói vừa đưa cho Viêm Lương một chiếc hộp nhỏ màu đen.

Viêm Lương nghi hoặc nhìn anh rồi cúi đầu mở nắp hộp.

Đó là một sợi dây chuyền màu vàng champagne, đi kèm đôi hoa tai cùng bộ. Thiết kế rất đơn giản nhưng lại đúng kiểu dáng cô thích.

“Tôi tưởng em sẽ mặc váy dạ hội, thấy sợi dây chuyền này rất hợp với em nên tôi đặt để họ chuyển về cùng bộ com lê.”

“Không có công, không thể nhận thưởng.” Viêm Lương trả lại hộp trang sức cho anh.

Tưởng Úc Nam mỉm cười.

Gương mặt anh xuất hiện tà khí quen thuộc. “Hãy làm người phụ nữ của tôi vào buổi tiệc kỷ niệm thành lập công ty.”

“Đây là lời mời?”

“Không, đây là mệnh lệnh.”

 

Dạ tiệc bắt đầu lúc tám giờ tối, Viêm Lương lề mề đến bảy rưỡi mới ra khỏi nhà. Gặp Từ Tử Thanh muộn giây nào tốt giây đó.

Gần đây, Viêm Lương thường sống ở căn hộ nhỏ của cô, lâu rồi cô không về nhà. Tối hôm qua, chú Châu gọi điện cho cô, thông báo: “Chủ tịch dặn, tối mai nhị tiểu thư cùng cô cả đến buổi tiệc.”

“Không cần đâu, có xe đón cháu rồi ạ!”

Lúc Viêm Lương xuống dưới khu chung cư, xe của Tưởng Úc Nam đã chờ sẵn ở đó.

Người đàn ông mặc đồ đen trắng đứng tựa vào thân xe, gương mặt vô cảm, rất xa cách, thấy Viêm Lương xuất hiện, anh ta mới hơi nhếch mép. Viêm Lương bất giác dừng bước.

Tưởng Úc Nam mở cửa xe cho cô.

Viêm Lương tiến lại gần. Mặc dù cùng anh ta đi thử đồ nhưng cô không nhìn thấy bộ com lê của anh ta. Bây giờ bắt gặp dáng vẻ điển trai của anh ta trong bộ com lê ba lớp, Viêm Lương không tự chủ liếc nhìn vài lần rồi mới lên xe.

Vách ngăn với ghế lái được kéo xuống, ghế sau tạo thành một không gian khép kín. Không ai lên tiếng, bầu không khí tĩnh mịch đến kỳ cục. Viêm Lương không thoải mái nên mở cửa kính chỗ cô ngồi. Gió đêm thổi vào làm tóc cô bay loạn xạ. Cô giơ tay định gạt tóc về phía sau nhưng có người nhanh tay hơn. Viêm Lương quay về phía Tưởng Úc Nam, thấy anh ta vừa thu tay về.

Thấy gương mặt nhìn nghiêng vô cảm của anh ta, Viêm Lương không mở miệng. Người đàn ông này thường chạm vào cơ thể cô một cách tự nhiên. Lâu dần, cô dường như đã quen, không còn phản ứng giống hồi đầu. Đây là một dấu hiệu xấu…

Trong lúc tự kiểm điểm bản thân, Viêm Lương vẫn không rời mắt khỏi gương mặt nhìn nghiêng của Tưởng Úc Nam. Khóe miệng anh ta nhếch lên nửa cười nửa không. “Hoa tai rất hợp với em. Xem ra con mắt của tôi cũng không tồi.”

Viêm Lương ngẩn người. Cô bất giác đưa tay sờ chiếc hoa tai. Chiếc hoa tai tròn láng mượt dưới đầu ngón tay cô.

 

Đúng tám giờ tối, hai người đến khách sạn.

Thư ký Lý đã đợi sẵn ở bên ngoài đại sảnh khách sạn. Vừa thấy Tưởng Úc Nam, anh ta vội chạy đến. “Tổng giám đốc! Viêm… Viêm tiểu thư!”

Thư ký Lý tỏ ra rất bất ngờ khi Tưởng Úc Nam và Viêm Lương đi cùng nhau. Tưởng Úc Nam không nói lời nào, đi thẳng vào trong. Gần đến hội trường, anh dừng bước, quay sang nói với Viêm Lương: “Hình như em quên một điều.”

“Gì cơ?”

Viêm Lương không hiểu, vội cúi đầu kiểm tra xem cô đã cầm ví chưa hay để quên ngoài xe thì tay cô liền bị người nào đó nắm chặt. Khi Tưởng Úc Nam kéo tay Viêm Lương ngoắc vào cánh tay anh ta, hai nhân viên phục vụ mở cửa phòng tiệc cho họ.

Giới phóng viên chờ sẵn ở bên trong lập tức bấm máy ảnh lia lịa. Ánh đèn flash của máy ảnh khiến Viêm Lương nhất thời cảm thấy đau đầu, nhưng cô vẫn mỉm cười trước ống kính.

Có phóng viên nhanh nhẹn đưa ra câu hỏi nhạy cảm: “Không biết Tổng giám đốc Tưởng có xem tin tức gần đây không? Người phát ngôn của tập đoàn Lệ Bạc cho biết, doanh thu của họ trong năm nay vượt qua Từ thị…”

Phóng viên còn chưa hỏi xong đã bị bảo vệ mời tới khu vực dành cho giới truyền thông.

Thực ra đám nhà báo rất dễ đối phó. Đối với Viêm Lương, người khó đối phó nhất chính là Từ Tử Thanh, lúc này cô ta đang đi về phía cô.

“Sao hai người lại cùng đến đây?” Từ Tử Thanh cười dịu dàng với Viêm Lương.

Vừa rồi phải liên tục cười trước ống kính của đám phóng viên, bây giờ cơ mặt của Viêm Lương như cứng đờ.

Tưởng Úc Nam trả lời thay: “Thật ngại quá, vì đi đón cô ấy nên mới đến muộn. Chủ tịch Từ đâu rồi? Lúc nào ông ấy mới xuất hiện?”

“Có lẽ muộn một chút. Lúc tôi xuất phát, bác sĩ còn đang tiêm cho bố tôi. Tổng giám đốc, bộ com lê của anh may khéo quá, ở cửa hàng nào vậy? Tôi muốn đặt một bộ cho bố tôi…”

Từ Tử Thanh còn chưa nói hết câu, Viêm Lương liền kéo tay áo Tưởng Úc Nam. Anh liền rời mắt khỏi Từ Tử Thanh, hướng về nơi Viêm Lương hất cằm ra hiệu.

Vừa nhìn thấy một người ở cửa ra vào, sắc mặt Tưởng Úc Nam trầm xuống. Anh quay sang mỉm cười với Từ Tử Thanh. “Xin lỗi, tôi ra ngoài kia một lát!”

Bị đối xử lạnh nhạt nên Từ Tử Thanh có vẻ không vui, nhưng cô ta nhanh chóng gật đầu vẻ thông cảm. “Không sao đâu ạ!”

Tưởng Úc Nam rời đi, Viêm Lương vẫn đứng im tại chỗ. Liếc thấy xung quanh không có người, Từ Tử Thanh “hừ” một tiếng. “Tôi không thèm lấy Châu Trình, cô cũng định bỏ cuộc à? Sao cái gì cô cũng tranh với tôi thế?”

Viêm Lương không buồn nhìn cô ta. “Thứ nhất, câu này tôi nên hỏi chị mới đúng, tại sao chị luôn tranh giành với tôi? Thứ hai, chị hãy xem xét tình hình rồi phát biểu cũng chưa muộn.”

Advertisements

Định mệnh 1.4

Ăn kiêng, giảm béo là một việc vô cùng gian khổ, hiệu quả lại rất thấp. Thức ăn hằng ngày chủ yếu là rau củ quả nhưng cũng không dám ăn nhiều, đói đến mức mặt mũi tái xanh tái mét mà cũng chỉ giảm được hai cân.

Cố gắng được một tuần thì thực sự không thể chịu được nữa, tôi ăn một bữa no nê, sau đó đứng lên bàn cân cân thử. Hic, khó khăn lắm mới giảm được hai cân, giờ lại tăng cân rồi.

Bực mình quá! Tất cả thành công cốc rồi, không giảm béo giảm biếc gì nữa! Muốn ăn thì ăn, muốn uống thì uống, cái cân nặng bỏ đi này thích thế nào thì thế ấy. Còn những lời trêu chọc của đám nam sinh kia thì tạm thời coi như gió thoảng bên tai là xong.

Thân hình tôi bây giờ so với ngày ấy đã gầy đi rất nhiều rồi. Ngày trước tôi như cái thùng phi di động, về căn bản là không có eo. Nhiều lần thử giảm béo nhưng lần nào cũng bỏ dở giữa chừng. Sau này có thể gầy được một chút là “nhờ” hai lần thi vào đại học.

Sau khi thi rớt đại học lần thứ nhất, áp lực tâm lý không còn mặt mũi nào nhìn các bậc phụ huynh đã khiến tôi gầy đi trông thấy. Áp lực càng lớn khi lựa chọn ôn thêm một năm rồi thi lại, năm đó tôi lao vào học như điên! Trong khi dốc sức nâng cao thành tích học tập thì không ngờ tôi cũng vì thế mà gầy đi. Lần này vô tình lại giảm béo thành công.

Tuy bây giờ nói là gầy hơn ngày trước nhưng thân hình cũng chưa được thon thả cho lắm, vẫn có thể nói là “châu tròn ngọc sáng” hay đầy đặn. Đây đều là những từ tôi thích nghe.

Dì Thạch biết tôi rất nhạy cảm về khoản này nên trước mặt tôi không những không bao giờ nhắc đến từ “béo” mà ngay cả những từ có liên quan như “mập”, “to” cũng tuyệt đối không nhắc đến. Dì còn hay nói các cô gái phải đầy đặn một chút mới đẹp, giống như một trái đào tươi ngon mọng nước. Nghe dì ấy nói mấy câu này, tôi làm như không nghe thấy nhưng trong lòng cảm thấy rất
dễ chịu.

Chiểu theo kế hoạch giảm béo đã vạch ra, tôi một lần nữa hạn chế ăn uống bằng cách ăn chay và ăn ít bữa, phối hợp dùng thuốc giảm béo, tranh thủ hiệu quả của việc “làm ít công to”. Uống thuốc giảm béo ngày đầu tiên đã khiến tôi gặp rắc rối lớn. Đó có phải là thuốc giảm béo thật không đấy? Cứ như thuốc xổ vậy. Cả buổi sáng liên tục chạy như ma đuổi vào nhà vệ sinh như thể muốn đóng đô ở đó.

Cô giáo Lý, đồng nghiệp của tôi, hỏi: “Cô giáo Yên bị bệnh à?”

Tôi trả lời một cách yếu ớt: “Không phải, là do tôi uống thuốc giảm béo.”

“Cái gì? Cô cũng uống thuốc giảm béo à? Cái đó không thể uống tùy tiện được đâu, cẩn thận không lại mang vạ vào thân. Cô em chồng tôi cũng vì uống thuốc giảm béo mà bị rối loạn tiêu hóa, phải nằm viện mất nửa tháng đấy. Cô cũng có béo lắm đâu, uống cái thứ ấy làm gì cho hại người.”

Cô giáo Lý dọa một trận phát khiếp làm tôi không dám uống nữa. Hộp thuốc giảm béo này rất đắt nhưng tạm thời phải dừng lại thôi, nếu không, tôi cũng phải nhập viện mất. Tôi chỉ muốn đấu tranh với thân hình của mình chứ không muốn làm vật hy sinh.

Đến giờ ăn trưa, tôi lê đôi chân không còn chút sức lực xuống căng tin lĩnh suất ăn, đây là một trong những nhiệm vụ của tôi. Tôi làm việc ở một trường mầm non thực nghiệm của tỉnh, chức vụ của tôi là giáo viên đời sống. Những người mới tốt nghiệp như tôi khi vào trường đều bị phân làm giáo viên đời sống, chuyên phụ trách việc nấu cơm, rửa bát, cho bọn trẻ ăn, rửa mặt, rửa tay, không ngoại trừ cả việc chùi đít cho chúng nữa; còn giảng bài, dạy múa, dạy hát phải là những giáo viên có thâm niên mới được đảm đương trọng trách này.

Nói thật, tôi cũng chán lắm, học mấy năm sư phạm ra trường lại phải đi chùi đít cho bọn trẻ, có cảm giác như “tài năng bị vùi dập” vậy.

Hơn nữa, lúc đầu thi vào trường sư phạm, chuyên ngành tôi chọn không phải là giáo viên mầm non, do nhà trường tự điều chuyển dựa theo điểm thôi. Thật trớ trêu, tôi là đứa không thích chơi với trẻ con thì trời xui đất khiến thế nào lại học đúng khoa Giáo dục mầm non. Hơn nữa, chuyên ngành này còn ảnh hưởng lớn đến quá trình phát triển tâm lý của tôi nữa chứ.

Trường đại học sư phạm vốn nhiều nữ hơn nam, âm thịnh dương suy, chúng tôi học khoa Giáo dục mầm non còn không có một mống nam nhi, mọi người đặt cho lớp tôi biệt danh là “đàn vịt giời”. Tuy trong lòng mong muốn ở khuôn viên trường đại học – trên cái sân khấu này, tôi sẽ diễn một bộ phim tình yêu lãng mạn nhưng có đốt đèn lồng cũng không sao tìm được một nam diễn viên chính phù hợp để cùng bước lên sân khấu. Sự mất cân bằng nghiêm trọng giữa tỷ lệ nam nữ khiến những nam sinh có điều kiện tốt một chút đều bị tranh giành rất kịch liệt. Tôi vừa không có khuôn mặt thiên thần lại sở hữu một thân hình ma quỷ, sao có thể mở một con đường máu giữa đám mỹ nữ để ôm một chàng trai tuấn tú trở về?

Chịu đựng đến khi tốt nghiệp đã không dễ dàng gì nhưng sau khi vào trường mầm non thực nghiệm làm việc, tôi mới thấy tình hình còn khiến người ta ngán ngẩm bội phần. Ngày nào cũng sống cùng đám con nít vắt mũi chưa sạch, đồng nghiệp đến chín mươi chín phần trăm là nữ, lớn bé, già trẻ đủ cả, duy nhất chỉ có bác Từ bảo vệ là nam – “mì chính cánh” giữa “bầy vịt giời”. Nhưng tất nhiên, “mì chính cánh” này có đem tặng không tôi cũng không nhận được. Hi hi!

Tại sao tôi sống đến hai mươi lăm tuổi rồi mà vẫn một mình lẻ bóng, ngay cả một người bạn trai có thể tính chuyện hôn nhân cũng không có? Bạn thử nhìn xem, trong phạm vi đời sống sinh hoạt và môi trường làm việc của tôi, có thể tìm đâu ra chứ? Dù sao cũng không thể cầm dây thừng đi ra phố, thấy đối tượng nào vừa mắt, không nhiều lời liền trói đem về bái đường thành thân ngay được.

Khi vào căng tin nhận suất ăn, tôi nhìn thấy La Lợi, cô bạn đồng nghiệp vào cùng đợt với tôi, bị cô giáo Mai cùng lớp kéo vào một góc thì thầm gì đó, cô ấy cười thẹn thùng, mặt từ trắng chuyển sang đỏ ửng. Chỗ cửa phát đồ ăn, nhân viên căng tin đã chuẩn bị xong phần ăn cho bọn trẻ lớp cô ấy, đang cao giọng gọi người đến lấy. La Lợi và cô giáo Mai cùng đi đến, tới cửa vẫn còn tiếp tục trao đổi. Mặc dù nói rất nhỏ nhưng khi lại gần, tôi vẫn nghe được hai câu đối thoại.

“Tiểu La, chúng ta chốt như vậy nhé, tối mai gặp nhau ở nhà hàng Tiếu Giang Nam.”

“Vâng ạ, cô giáo Mai!”

Có vẻ như cô giáo Mai muốn mời La Lợi đi ăn. Có điều tôi thấy thắc mắc là, một giáo viên thâm niên sao phải mời một lính mới đi ăn? Phải ngược lại mới đúng chứ? Mấy hôm sau nghe tin mới vỡ lẽ, thì ra cô giáo Mai giới thiệu cậu em họ mới tốt nghiệp thạc sĩ cho La Lợi, hẹn gặp ở nhà hàng Tiếu Giang Nam, trai tài gái sắc vừa gặp đã yêu. Vụ mai mối khá thành công, trong phút chốc đã trở thành câu chuyện được mọi người trong trường ca ngợi.

Được lắm! Hai người vào trường làm việc cùng lúc, La Lợi còn kém tôi một tuổi, vậy mà cô ấy lại được đồng nghiệp giới thiệu cho một bạn trai điều kiện quá tốt như thế. Còn tôi? Tại sao không ai giới thiệu đối tượng giúp tôi vậy? Buồn quá! Thật sự buồn quá đi!

May là mất cái này được cái khác! Hôm đó, tôi buồn bã trở về nhà, dì Thạch cẩn thận đến thăm dò ý tứ của tôi, một vị đồng nghiệp cũ của dì ấy có cậu cháu trai mới học tiến sĩ ở Mỹ về, trước mắt được mời vào làm việc tại một công ty thuộc tập đoàn nào đó trên thành phố, năm nay hai mươi tám tuổi, muốn tìm một người thích hợp để tiến tới hôn nhân, không kén chọn gì nhiều, chỉ cần một cô gái tốt tính tốt nết là được.

“Phiên Phi à, dì thấy điều kiện của cậu ấy cũng được, muốn giới thiệu cho con. Nếu con đồng ý, đợi cuối tuần cậu ấy từ thành phố quay về, dì sẽ thu xếp một bữa cơm thân mật để hai đứa gặp nhau, được không?”