Yêu không lối thoát 1.8

Trước thái độ bình thản của Tưởng Úc Nam, phản ứng của Viêm Lương trở nên hơi trẻ con, nhưng cô không muốn tiếp tục thưởng thức màn cởi áo của anh ta. Khi Tưởng Úc Nam cởi cúc áo sơ mi, Viêm Lương lập tức rời khỏi phòng khách, đi quanh tìm phòng tắm.

Tưởng Úc Nam không ngẩng đầu. “Vào phòng ngủ, rẽ phải đến góc trong cùng là phòng vệ sinh.”

Trên bồn rửa mặt có túi đựng bộ đồ vệ sinh cá nhân mới toanh chưa bóc, giống trong các khách sạn. Viêm Lương không khỏi cảm thán, quả nhiên căn hộ này không hề có hơi ấm của con người. Cô xé túi, lấy bàn chải đánh răng.

Nhìn gương mặt mình trong gương, Viêm Lương đột nhiên thấy nản lòng, dù cô không biết tại sao mình lại có cảm giác đó. Viêm Lương lắc đầu, vỗ nước lạnh lên mặt, quyết định không nghĩ ngợi vẩn vơ.

Đến khi ngẩng đầu, qua chiếc gương treo trên bồn rửa mặt, Viêm Lương nhìn thấy Tưởng Úc Nam đang đứng ở cửa phòng tắm. Mặt Viêm Lương đầy nước, tầm nhìn mông lung nhưng cô vẫn nhận ra một tia khác thường trong mắt người đàn ông đó.

Nhưng không phải ánh mắt cám dỗ mà là đáng sợ.

Viêm Lương kéo khăn mặt trên giá, lau sạch nước ở mặt rồi quay người rời khỏi phòng vệ sinh.

Cửa phòng vệ sinh tương đối hẹp, lại có một người đàn ông cao lớn đứng chắn ngang, Viêm Lương chỉ còn cách lách người qua.

Lúc gần kề Tưởng Úc Nam, cô còn ngửi thấy mùi cà phê vương trên áo anh ta.

Tưởng Úc Nam đứng im, để mặc Viêm Lương loay hoay. Nhìn chán anh ta mới đi vào phòng tắm, nhường chỗ cho cô. “Tôi đi tắm đã!”

Viêm Lương quay lưng lại phía cửa, nghe thấy tiếng vòi hoa sen xối xả. Cô nhìn đồng hồ đeo tay, định mở miệng kêu Tưởng Úc Nam đừng lề mề, nhưng cô chợt nghĩ ra, sếp của cô còn không sợ bị lỡ chuyến bay, cô sốt ruột làm gì? Thế là cô lặng thinh rời khỏi phòng ngủ.

“Đóng cửa cho tôi.” Tưởng Úc Nam đột nhiên ra lệnh.

Viêm Lương đang đứng gần cửa nên cô tiện tay kéo cửa phòng tắm. Ai ngờ cửa vẫn chưa đóng hẳn, Tưởng Úc Nam lại tiếp tục ra lệnh: “Lấy cho tôi bộ com lê trong tủ quần áo ở phòng ngủ!”

Bàn tay Viêm Lương đang cứng đờ trên tay nắm cửa thì câu thứ ba vọng tới: “Gọi điện thoại đặt hai suất ăn sáng, bảo bọn họ đóng gói cẩn thận.”

Viêm Lương tự cho mình ba giây để bình tĩnh, nhưng cô phát hiện cô không thể nào bình tĩnh nổi.

Sau khi định thần, Viêm Lương lập tức mở tung cửa phòng tắm, bước vào trong, túm chiếc khăn mặt trên cổ Tưởng Úc Nam. “Anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”

Người đàn ông này dường như không hề biết đến hai chữ “tức giận”. Đối diện với vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống của Viêm Lương, anh ta vẫn nở nụ cười nhạt quen thuộc. “Sư tử nhỏ nổi nóng rồi à?”

“Tôi đã nhịn anh lâu lắm rồi, anh tưởng anh là ai hả? Chẳng qua cũng chỉ là người làm thuê cao cấp mà thôi.”

Khóe mắt Tưởng Úc Nam tràn ngập ý cười. “Khi nào em mạnh đến mức có thể chống lại tôi, khi đó nói những lời này cũng chưa muộn.”

“Hãy đi nói với ông chủ của anh, tôi không làm công việc này nữa!” Viêm Lương mắng xong liền đi ra ngoài.

Mới đi được hai bước, cô bị Tưởng Úc Nam giơ tay cản đường.

Từ trước đến nay, Viêm Lương chưa bao giờ tỏ ra hiền lành. Cô không nói lời nào, lập tức ngoạm vào bắp tay Tưởng Úc Nam. Nghe anh ta “hừ” một tiếng lạnh lẽo, Viêm Lương thấy rất dễ chịu. Cô nhìn anh ta bằng ánh mắt khinh thường rồi thả cánh tay anh ta, đi ra ngoài.

Viêm Lương đi đến cửa phòng ngủ, đột nhiên bị một đôi tay ôm chặt eo rồi nhấc lên. Cô hét lên một tiếng, còn chưa kịp phản ứng đã bị ném xuống giường. Viêm Lương lập tức đứng dậy nhưng Tưởng Úc Nam nhanh chóng giữ chặt hai vai cô, ấn cô ngồi xuống. “Em dám bỏ đi? Em có tin tôi sẽ trói em ở đây không?”

Khi nói câu này, bộ dạng của Tưởng Úc Nam rất hung hãn.

Viêm Lương không ngờ anh ta lại dùng sức như vậy, cô nhất thời không thể động đậy nhưng vẫn cắn môi không chịu nhượng bộ. “Tôi không phải osin của anh, không có nghĩa vụ hầu hạ anh.”

Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời Tưởng Úc Nam đụng phải người mà anh chỉ có thể lắc đầu bất lực.

“Ngoan ngoãn ngồi đây đợi tôi.” Tưởng Úc Nam vẫn đặt tay trên vai Viêm Lương. Xác định cô không còn phản kháng, anh mới quay người mở tủ quần áo, rút đồ khỏi giá treo.

Tưởng Úc Nam thay quần áo, thắt cà vạt xong, khi quay lại, thấy Viêm Lương đang khoanh tay trước ngực, dường như cô vẫn còn tức giận nên quay mặt đi chỗ khác. Anh ta lập tức tiến lại gần.

Cảm giác có người ở ngay bên cạnh, Viêm Lương thuận thế đứng dậy bỏ đi, nhưng không ngờ anh ta ra tay trước, ôm chặt thắt lưng cô.

Tưởng Úc Nam giơ cánh tay đến trước mặt Viêm Lương, trên đó xuất hiện vết răng rất rõ.

“Em là sư tử thật sao?”

Bị Tưởng Úc Nam ôm chặt eo, Viêm Lương đưa tay ra sau định gỡ, nào ngờ anh ta dùng sức, ôm cô vào lòng.

“Tôi là người có thù tất báo. Em nói đi, tôi nên cắn vào chỗ nào bây giờ?” Ánh mắt Tưởng Úc Nam đảo từ trên xuống dưới người Viêm Lương, như thể muốn tìm chỗ cắn thật. Cuối cùng, ánh mắt anh ta dừng lại ở đôi môi cô.

Đây là một tín hiệu vô cùng nguy hiểm. Không đợi Viêm Lương có phản ứng, anh ta đã nhanh như chớp cúi xuống.

Hai người mặt kề mặt, môi kề môi.

Cách nhau một centimét? Hay chỉ nửa centimét?

Đúng lúc này, bên ngoài phòng ngủ có tiếng lạch cạch, đó là tiếng mở cửa phòng.

Tưởng Úc Nam và Viêm Lương sững người.

Sau đó là tiếng bước chân mỗi lúc một gần và giọng nói đầy sốt ruột của thư ký Lý: “Tổng giám đốc, nếu anh còn không xuất phát, e là chúng ta sẽ lỡ chuyến bay mất…”

 

Sau khi đến sân bay, Viêm Lương mới biết địa điểm của chuyến công tác lần này là New York.

Từ thị vốn có kế hoạch hợp tác với nhà phân phối mỹ phẩm lớn nhất khu vực Bắc Mỹ, chính thức tiến vào thị trường này. Thế nhưng hai bên vẫn chưa đạt được thỏa thuận do vấn đề lợi nhuận, thậm chí cuộc đàm phán trước đó còn khiến dự án đứng bên bờ phá sản. Lần đàm phán tiếp theo đáng lẽ diễn ra vào tháng trước, vì Từ Tấn Phu bị trúng gió phải nằm viện nên trì hoãn đến bây giờ. Tưởng Úc Nam đảm nhiệm chức tổng giám đốc, đương nhiên anh ta sẽ tiếp nhận vụ làm ăn hóc búa này.

New York là một thành phố tuyệt vời, thế nhưng Viêm Lương không thấy thoải mái về chuyến công tác này. “Hộ chiếu của tôi vẫn ở nhà.”

Trong lòng cô thầm oán trách Tưởng Úc Nam, đi nước ngoài công tác chứ có phải đi chơi đâu? Sao sếp của cô không nhắc nhở cô về nhà lấy hộ chiếu mà bắt cô đến nhà anh một cách khó hiểu như thế?

Viêm Lương đang chuẩn bị gọi điện nhờ người nhà cầm hộ chiếu ra sân bay thì Tưởng Úc Nam đột nhiên dúi vào tay cô một quyển hộ chiếu. Viêm Lương mở ra xem, đó là hộ chiếu của cô.

Trong lúc Viêm Lương còn nghi hoặc, sếp của cô đã nói bằng giọng không biết xấu hổ: “Chuyến công tác lần này, tôi không định đưa em đi cùng, nhưng hôm qua tôi làm việc suốt đêm không ngủ, sang văn phòng em lại thấy em ngủ say sưa, trong lòng tôi mất thăng bằng nên mới quyết định để em đi cùng.”

Advertisements