Định mệnh 1.12

 

Hành trình leo núi đã biến thành hành trình đáng xấu hổ, đại tiện bậy trên núi đối với tôi thật sự là một chuyện vô cùng xấu hổ. Chuyện này tôi chẳng có mặt mũi nào kể với ai, ngay cả Điền Tịnh cũng không nói, thật khó có thể mở miệng!

Sau ngày hôm ấy, Đới Thời Phi không hề gọi điện cho tôi. Trong lòng bất an, mặc dù vẫn biết thường ngày trong khoảng thời gian từ thứ Hai đến thứ Sáu, anh ấy rất hiếm khi gọi vì công việc bận rộn, chúng tôi lại mới bắt đầu, chưa thân thiết đến mức ngày nào cũng gọi cho nhau mấy lần, vì thế ngoài cuộc hẹn đã định sẵn vào cuối tuần, những ngày khác rất ít khi liên lạc. Trên MSN cũng trò chuyện vài câu nhưng anh ấy không nói nhiều, chỉ nói công việc bận rộn nên không có thời gian trò chuyện, tôi chỉ còn nước biết điều mà rút lui thôi, trong lòng tự vấn: Lần leo núi đó phải chăng tôi đã khiến anh ấy thấy ngột ngạt nên chạy mất rồi?

Suy nghĩ về vấn đề này khiến tâm trạng tôi không thoải mái. Khi lên lớp, tôi cố gắng lấy lại tinh thần, cố nhe răng cười với đồng nghiệp, cố nhếch mép cười với lũ trẻ, khoác lên mặt một nụ cười giả tạo. Tan làm trở về, vẻ suy sụp lại lộ rõ trên mặt, tâm trạng chán nản, rệu rã.

Đã không vui thì chớ, về đến nhà còn bị bố tôi làm cho tức thêm: “Haizz, đại tiểu thư ơi, vừa bước vào cửa mặt mày đã ủ rũ rồi. Bố còn chưa chết, không cần phải như đưa đám thế.”

Tôi càng bực bội hơn. “Con sắp chết rồi, con khóc cho mình đã được chưa?”

Dì Thạch chạy ra giảng hòa: “Thôi thôi, sao thế? Cứ nói cho sướng miệng chẳng kiêng kị gì cả. Ông Yên cũng thôi đi, tâm trạng Phiên Phi đang không tốt, ông còn nói vào làm gì!”

“Mấy hôm trước nó còn vui mừng hớn hở, giờ đùng một cái lại gắt gắt gỏng gỏng. Không cần phải nói, chắc chắn là do cái thằng Đới Thời Phi ấy rồi. Chia tay rồi phải không? Nếu đúng như thế thì cũng chẳng phải là chuyện xấu. Ngay từ đầu bố đã nói hai đứa không hợp nhau, thôi càng sớm càng tốt.”

Tôi không biết tại sao bố tôi chỉ nghe dì Thạch kể về Đới Thời Phi, ngay cả mặt mũi còn chưa thấy đã nói ngay tôi và anh ấy không hợp nhau.

Tôi vẫn mặc kệ. “Bố, bọn con hiểu nhau là được rồi, bố thấy hợp hay không cũng không quan trọng.”

Bây giờ ông nhắc lại chuyện đó, tôi càng thấy trong lòng không thoải mái, giận dỗi bỏ về phòng nằm, bữa tối cũng không ăn.

Lòng đầy tâm sự nên tôi ngủ cũng không ngon giấc. Ngày hôm sau thức dậy, ngáp ngắn ngáp dài nhưng vẫn phải xốc lại tinh thần để đến trường, bất luận thế nào cũng phải lên lớp. Nếu thất tình và thất nghiệp cùng rủ nhau đến thăm viếng thì mẹ kiếp, tôi sống sao nổi!

Buổi sáng bảy giờ ba mươi bắt đầu mở cổng trường, như thường lệ tôi đứng đợi ở cửa lớp đón bọn trẻ từ tay bố mẹ chúng. Có một chị sau khi đưa con trai vào lớp còn đặc biệt căn dặn tôi: “Tối qua Tiểu Kiệt ăn phải đồ không tốt, cả đêm đau bụng, đi ngoài mấy lần. Phiền cô giáo Yên hôm nay quan tâm đến cháu hơn một chút, đây là thuốc uống buổi trưa và hai chiếc quần để đề phòng thay cho cháu.”

Đương nhiên tôi bảo cô ấy cứ yên tâm, nhất định tôi sẽ chú ý chăm sóc cậu ấm nhà cô ấy thật tốt.

Chăm sóc tốt cho bọn trẻ là trách nhiệm của tôi. Là một giáo viên đời sống, công việc hằng ngày của tôi là chăm sóc đời sống sinh hoạt cho bọn trẻ: ăn, uống, ngủ, nghỉ. Đặc biệt lớp tôi lại là lớp mẫu giáo bé, bọn trẻ chỉ mới hai, ba tuổi, đầy lần tôi phải giặt quần mà chúng ị hay tè ra. Thực tế, công việc của tôi chẳng khác gì bảo mẫu, chỉ có cái tên nghe oai hơn một chút thôi.

Lớp học buổi sáng chưa kết thúc mà Tiểu Kiệt đã phải thay hết cả hai cái quần rồi. Thằng bé này bị tiêu chảy nặng quá, phân lỏng, bốc mùi kinh khủng. Tôi phải nín thở để giặt hai cái quần của nó.

Cô giáo Lý thấy tình hình không ổn, vội vàng gọi điện cho mẹ Tiểu Kiệt đến đón con: “Cô phải đưa Tiểu Kiệt đi viện khám xem sao, chứ cứ để cháu đi ngoài thế này không được đâu.”

Mẹ Tiểu Kiệt vội vàng đến đón thằng bé. Buổi trưa ăn cơm tôi không sao nuốt được, giặt hai cái quần bốc mùi kinh khủng của nó khiến tôi không có cảm giác ngon miệng. Những chuyện tồi tệ thế này… tôi chỉ mong nhanh chóng qua đi, chịu đựng hết thời gian đầu cho đến khi trở thành giáo viên hướng dẫn sẽ không phải khổ sở nữa.

Bữa trưa không ăn, bữa sáng vì kết hợp giảm béo nên chỉ ăn hoa quả. Đến buổi chiều tan làm, tôi đói đến mức tưởng như cái bụng của mình dán chặt vào cột sống, bước đi mà người cứ lâng lâng, không vững. Lúc ra khỏi lớp, một cơn gió thổi đến còn có cảm giác hơi run rẩy. OMG, cuối cùng tôi cũng có dáng vẻ liễu yếu đào tơ rồi!

Đi được vài bước với dáng vẻ liễu yếu đào tơ, tôi đã cảm thấy không ổn chút nào. Cái dạ dày rỗng đã lâu, nó không chịu được, cứ réo ùng ục đòi ăn. Lấy đâu ra thứ gì để lấp đầy bụng ngay được, tôi liền rót một cốc nước to, đổ vào bụng hòng giảm bớt cơn đói dữ dội.

Vừa uống xong thì điện thoại reo, tôi cầm lên xem, thật không dám tin vào mắt mình, là Đới Thời Phi! Tôi cứ nghĩ anh ấy sẽ không liên lạc với tôi nữa, thật ngoài sức tưởng tượng!

“Yên Phiên Phi, em tan làm rồi hả? Tối nay có rỗi không, mình cùng đi ăn nhé!”

Ôi! Đây là lần đầu tiên anh ấy hẹn tôi mà không phải là cuối tuần, tôi vừa mừng vừa lo. “Sao hôm nay anh lại về? Chẳng phải cuối tuần anh mới từ thành phố về sao?”

“Mẹ anh không được khỏe nên anh xin nghỉ phép về thăm.”

Tôi lập tức tỏ ra quan tâm: “Bác gái không được khỏe ạ, không nghiêm trọng chứ anh?”

Anh ấy chỉ nói cũng bình thường rồi hỏi rõ tôi có còn ở trường không, lát nữa sẽ lái xe đến đón tôi đi ăn.

Mười lăm phút sau, tôi ra cổng trường đứng đợi chiếc xe Mazda của Đới Thời Phi. Sau khi lên xe, anh ấy lịch sự hỏi tôi muốn đi ăn ở đâu. Vừa nhắc đến ăn, cái bụng tôi đã hăng hái kêu ùng ục, còn kêu rất to nữa, như thể sợ không ai nghe thấy vậy.

Tôi ngượng chín cả mặt. Cái bụng chết tiệt này, chuyên gây rắc rối! Lần trước vẫn chưa đủ phiền phức à? Đới Thời Phi cũng nghe thấy, nói: “Em đói lắm rồi phải không? Trên xe có mấy chiếc bánh quy sô cô la đấy, hay là ăn tạm một chút đi.”

Tôi thực sự rất đói, liền bất chấp tất cả, cầm chiếc bánh quy sô cô la lên cắn một miếng. Sau khi tiếng ùng ục lắng xuống mới có sức nghĩ xem làm cách nào để ứng phó với cục diện trước mắt.

Để tránh Đới Thời Phi có cảm giác tôi như một con sói háu đói, tôi liền đem chuyện của Tiểu Kiệt ra kể. Tôi nói hôm nay vì tận tâm tận lực chăm sóc một đứa bé bị tiêu chảy, bận đến mức không kịp ăn trưa cho nên đói quá, gần ngất đi.

Trong khi tường thuật lại sự việc, tuy lời lẽ có chút phóng đại nhưng rốt cuộc vẫn dựa trên cơ sở có thật, chỉ làm cho mình cao giá hơn một chút thôi, không tính là phóng đại quá chứ?

Đới Thời Phi nghe rất tập trung và nghiêm túc, còn khen ngợi tôi: “Yên Phiên Phi, em đúng là người có tấm lòng nhân ái, lại rất kiên nhẫn, biết chăm sóc người khác.”

Được Đới Thời Phi khen, tôi cảm thấy hôm nay phải giặt hai chiếc quần bốc mùi cũng đáng. Câu nói tiếp theo của anh ấy càng khiến tôi vạn phần kinh ngạc: “Yên Phiên Phi, hay tối nay đến nhà anh ăn cơm nhé? Bố mẹ anh rất muốn được gặp em.”

 

Advertisements

Âm mưu 2.2

Căn hòng họp này không có cửa sổ, điều hòa mới vừa bật lên, ngột ngạt, khó chịu vô cùng, Tô Duyệt Duyệt xem lại bản hợp đồng lao động, trong lòng cảm thấy bức bối. Cô không phải mới vừa chân ướt chân ráo ra trường, may mắn đã từng làm việc ở hai công ty, nói thế nào thì cũng đã có một năm rưỡi kinh nghiệm làm việc chứ chẳng chơi. Hơn nữa, vị trí cô ứng tuyển không phải là chuyên viên quản lý hợp đồng sao? Trên hợp đồng viết rõ rành rành tiêu đề bằng tiếng Anh là “Specialist”, “Specialist” có nghĩa là chuyên gia chứ còn là gì nữa. Lúc trước, khi nói với bố mẹ cô muốn đổi việc, cô còn khoe khoang một hồi, nói đây là một công việc tốt thuộc doanh nghiệp trong top năm trăm doanh nghiệp hàng đầu thế giới, nhất định sẽ là một doanh nghiệp ba cao: lương cao, phúc lợi cao, danh tiếng cao. Lúc đó, bố mẹ còn khen cô có năng lực. Bây giờ thì ngược lại, không phải cô dát vàng lên mặt mà là đắp bột, làm cho da mặt mình dày thêm lớp nữa.

Mà không biết công ty trả bao nhiêu tiền lương cho người trúng tuyển cùng đợt với cô nhỉ? Ban đầu khi phỏng vấn, công ty nói muốn tuyển hai người, Tô Duyệt Duyệt nghĩ, nếu mình có thể nói chuyện với Quản lý Tiêu, có lẽ sẽ giành được một chút quyền lợi gì đó chăng.

Nhưng Quản lý Tiêu mà Amy nói tới mãi vẫn chưa thấy lộ diện, ban đầu Tô Duyệt Duyệt còn cảm thấy khó chịu, nhưng hai mươi phút sau, trong lòng bỗng sinh nghi: “Liệu có phải cô ta đang đùa bỡn mình hay không?”

Đúng lúc đó, một người phụ nữ trung niên mặc váy màu xám đẩy cửa bước vào, khuôn mặt đẫy đà, xem ra rất dễ gần. Tô Duyệt Duyệt vẫn còn đang quan sát, người phụ nữ trung niên đã giơ tay ra, nói: “Chào cô, tôi là Ella Xiao, tổng phụ trách quản lý lương của bộ phận Nhân sự. Ban nãy, Amy nói với tôi, cô có chút thắc mắc về hợp đồng, tôi nghĩ chúng ta có thể ngồi trao đổi với nhau một chút.”

Thấy Quản lý Tiêu đưa tay ra, Tô Duyệt Duyệt cũng đứng dậy bắt tay.

Quản lý Tiêu bỗng nhiên đưa mắt nhìn Amy, Amy hiểu ý vội đóng cửa lại. Tình thế lập tức trở thành hai đối một, nói thực, do phải chờ đợi và tình thế bất ngờ thay đổi, cơn bực tức ban nãy đã nguội đi đáng kể. Đặc biệt là bàn tay ấm áp, đầy khí chất cùng giọng nói nhẹ nhàng của Quản lý Tiêu thực sự đã khiến nỗi bực tức trong cô nguội lạnh hoàn toàn.

“Chắc cô thắc mắc về tiền lương.”

Quyền phát ngôn của Tô Duyệt Duyệt bị Quản lý Tiêu –
người ở vị trí chủ động – cướp mất, những lời kìm nén trong họng bỗng nghẹn lại, cô đành nói: “Là thế này, trước tôi có viết trong cột “nguyện vọng lương” là năm nghìn tệ, nay quý công ty lại trả tôi ở mức ba nghìn năm trăm tệ, có vẻ quá ít so với nguyện vọng của tôi, công ty tôi hiện đang làm cũng trả tôi ba nghìn tệ, còn có nhiều phúc lợi, tính ra còn cao hơn quý công ty một chút.”

Những lời Tô Duyệt Duyệt nói là thật, bởi vì làm công việc xuất nhập khẩu trong doanh nghiệp tư nhân đó, căn cứ vào quy tắc thỏa thuận ngầm trong công ty, lương cơ bản của mỗi người tuy chỉ có một nghìn sáu trăm tệ nhưng bù lại, có không ít phúc lợi thông qua hình thức khác như hóa đơn để tính thêm.

“Cô Tô, tôi nghĩ chắc đây là lần đầu tiên cô làm việc với doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, mấy lần phỏng vấn trước, vì tôi đang bận họp tại Bắc Kinh nên không kịp tham dự. Về vấn đề phúc lợi và tiền lương của công ty chúng tôi, tôi nghĩ mình có nghĩa vụ phải giải thích rõ ràng cho cô hiểu.”

Quản lý Tiêu lật đến phần lương trong bản hợp đồng, giải thích với Tô Duyệt Duyệt: “Tập đoàn JS của chúng tôi ở Trung Quốc đã gần hai mươi năm rồi, có thể coi là một trong những doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài xuất hiện tương đối sớm. Trong vòng năm năm gần đây, Tập đoàn JS của chúng tôi hằng năm đều giành được danh hiệu doanh nghiệp tốt nhất trong ngành, vì sao có được điều này?”

Quản lý Tiêu cười một cách ôn hòa, đôi môi đó tuy không quyến rũ, cũng không mê hoặc người khác nhưng lại phác họa một sự bình tĩnh và vững vàng khiến Tô Duyệt Duyệt vô cùng khâm phục. Cô thầm nghĩ: “Khí phách của bà ta hơn hẳn chị giám đốc công ty cũ của mình. Đúng là doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, khí chất của con người cũng khác.”

Tô Duyệt Duyệt vẫn còn đang khâm phục đã thấy Quản lý Tiêu giải thích tiếp: “Bởi vì Tập đoàn JS của chúng tôi không chỉ chú trọng tiền lương của nhân viên mà còn chú trọng đến sự phát triển của nhân viên, hằng năm, chúng tôi đều bồi dưỡng cho nhân viên có tiềm năng, cuối năm, giữa nhân viên và cấp trên có sự đối thoại sâu sắc, sự đối thoại này không chỉ đơn thuần là phản hồi của cấp trên đối với thái độ làm việc một năm của cấp dưới mà còn là lúc để cấp dưới thoải mái biểu đạt suy nghĩ của mình với cấp trên. Cô Tô, tôi đã làm việc trong Tập đoàn JS được mười năm, trong mười năm này, tôi đã thấy rất nhiều nhân tài ưu tú như cô phát triển rất tốt trong các chi nhánh công ty của Tập đoàn JS. Cô vẫn còn trẻ, tất nhiên, đứng ở góc độ cá nhân mà nói, lương của cô thực sự không cao, nhưng tôi tin cô nộp hồ sơ vào công ty của chúng tôi không phải chỉ vì tiền, đúng không? Người trẻ tuổi, ý chí chiến đấu sục sôi, không nên chỉ vì một chút không hài lòng về vấn đề tiền bạc tạm thời mà bỏ qua cơ hội nâng cao bản thân mình.”

Lời nói này đã đánh trúng tâm khảm của Tô Duyệt Duyệt, còn nhớ trong buổi họp hướng dẫn lập nghiệp trước khi tốt nghiệp đại học năm đó, thầy quản lý sinh viên trong trường đã nói những lời hết sức sâu sắc, chỉ tiếc lúc đó, cô còn trẻ, không hiểu chuyện, muốn phát huy tinh thần dân tộc, nhất định phải vào doanh nghiệp tư nhân, kết quả là liên tục đụng phải “đá lớn”, lúc đó cô mới phát hiện doanh nghiệp tư nhân làm việc “đúng kiểu tư nhân”, người trong nhà chẳng cần làm việc mà vẫn được thăng chức, tăng lương, còn người ngoài làm việc thừa sống thiếu chết, cuối năm mới được tăng thêm hai trăm tệ. Nếu không phải trình độ tiếng Anh của cô không đến nỗi tồi, may mắn tốt nghiệp một trường nổi tiếng, e rằng làm đến mấy năm cũng không có được mức lương ba nghìn tệ.

 

Trọng tử 2.1

Tiểu nha đầu ngạc nhiên tột độ. “Oa, cái hồ này rộng quá!”

Tiểu công tử liếc nhìn con bé một cái. “Đây không phải hồ, mà là biển.”

Từ bé đến giờ, tiểu nha đầu chưa từng thấy biển, nó vui vẻ, phấn chấn nhìn ngó khắp nơi.

Tiểu công tử hơi nhíu mày, nghĩ tới vấn đề trước mắt, không có cây cầu mây thì làm sao vượt biển để đến Nam Hoa tiên sơn đây?

Tiểu công tử vẫn còn đang ngẫm nghĩ, chợt nghe tiếng tiểu nha đầu hét lên bên tai: “Ồ, cái gì kia?”

Tiểu công tử định thần nhìn, quả nhiên thấy giữa những con sóng trùng điệp, hình như có thứ gì đó đang bơi lại, đợi nó đến gần, chúng mới phát hiện, thì ra đó là một con cá đen khổng lồ, sống lưng màu xám tro, vừa bẹt vừa rộng, hàm răng sắc nhọn chìa ra trông vô cùng hung dữ.

Con cá hung dữ trợn mắt nhìn hai đứa trẻ khiến chúng bất giác lùi về phía sau vài bước.

Tiểu nha đầu có chút sợ hãi. “Nó muốn làm gì vậy?”

Tiểu công tử bình tĩnh quan sát con cá, thấy nó hình như không có ác ý, liền nói: “Nhất định là tiên trưởng đã phái nó xuống đây để đưa ta qua biển.” Nói xong, cậu ta định nhảy tót lên lưng cá.

Tiểu nha đầu kéo cậu ta lại. “Nhỡ nó muốn ăn thịt chúng ta thì sao?”

Tiểu công tử bực mình, hất tay con bé ra. “Sợ thì ngươi quay về đi, kéo ta làm gì?”

Tiểu nha đầu lại kéo cậu bé. “Chờ chút đi! Chỉ có một con cá, nếu chúng ta đi trước, những người khác làm sao qua được đây? Đợi họ đến rồi cùng đi, nếu giữa đường xảy ra chuyện, mọi người cùng ở bên nhau thì sẽ không sợ gì cả.”

“Đồ nhát gan!” Tiểu công tử cười nhạo nhưng cũng không nhất quyết đòi đi nữa.

Trong Lục Hợp điện, nhìn sự việc qua chiếc gương đồng, Ngu Độ và Mẫn Vân Trung đều tỏ ra vô cùng hài lòng, duy chỉ có ông lão râu tóc bạc phơ là liên tục thở dài, sốt ruột vì lại không thu nhận được đồ đệ tốt.

Những đứa trẻ đi sau đã lục tục kéo đến, nhìn thấy con cá hung dữ thì đều có vẻ run sợ. Tiểu công tử không thèm để ý tới chúng, nhảy lên lưng cá đầu tiên, tiểu nha đầu khuyên giải hồi lâu, một số đứa trẻ mới dám đi theo, số còn lại khiếp hãi mà theo đường cũ trở về, tiểu nha đầu chỉ còn biết leo lên mình cá, thở dài ngao ngán.

Con cá khổng lồ đưa lũ trẻ sang bờ bên kia.

Lúc đầu, nó bơi khá êm, nhưng đến giữa biển, gió càng lớn, sóng càng cao, con cá bắt đầu lắc lư, đến lúc những con sóng cuộn dâng như những bức tường cao vút, con cá vượt sóng bơi lên, lũ trẻ không còn cảm giác hiếu kỳ nữa, bắt đầu sợ hãi, không biết phải làm thế nào.

Tiểu nha đầu cao giọng nói: “Mọi người đừng sợ, bám chắc vào, không là ngã xuống biển đấy!”

Lũ trẻ nào có nghe lời con bé, náo loạn hết cả, mấy đứa sợ đến khóc thét, luôn miệng mắng nó: “Tại ngươi nên chúng ta mới không sang được!”

Tiểu nha đầu vội la lên: “Ta… ta muốn giúp các ngươi đến tiên sơn mà.”

Lũ trẻ bắt đầu nhao nhao, đẩy con bé một cái. “Ai cần ngươi giúp!”

Tiểu nha đầu hét một tiếng thất thanh, suýt nữa rơi tõm xuống biển.

“Kẻ nào dám bắt nạt người khác!” Một bóng hình xen vào đứng chắn ở giữa, đẩy con bé ra sau lưng, chính là tên tiểu công tử lúc trước đã cười nhạo con bé.

Trong số lũ trẻ này, cậu ta tuy không phải người lớn tuổi nhất nhưng lại cao nhất, thêm vào đó, thần thái vô cùng lạnh lùng, một số đứa khiếp sợ, không dám động thủ nữa.

Tiểu công tử lớn tiếng quát: “Nắm tay nhau đứng cho vững, ai không nghe, ta sẽ vứt xuống biển cho cá ăn ngay lập tức!”

Giọng nói có vẻ hơi non nớt, trẻ con nhưng lời nói và hành động của cậu ta lúc đó đã thể hiện khí chất của một thủ lĩnh, lũ trẻ không náo loạn nữa, nắm chặt tay nhau.

Tiểu nha đầu vô cùng cảm kích, đưa tay định nắm tay cậu bé.

Tiểu công tử né tránh. “Nha đầu xấu xí, đừng đụng vào ta!”

Tiểu nha đầu bĩu môi, không nói gì.

Tình cảnh hỗn loạn đã được chế ngự, lũ trẻ nắm chặt tay nhau, quả nhiên cảm thấy vững vàng hơn rất nhiều, mọi người cùng đồng tâm, không còn sợ hãi nữa.

Con cá bơi rất nhanh, chưa đầy nửa canh giờ, tiên sơn đã hiện ra trước mặt.

Mười hai ngọn núi lớn nhỏ đứng sừng sững giữa đất trời, trên núi, những cây đại thụ cao vút tầng mây, thụy khí vờn quanh, tường vân lờ lững[1], hạc tiên bay lượn trên không, cung điện nguy nga, tinh xảo với những mái đình cong cong, dưới ánh mặt trời, những đám mây đủ màu sắc tỏa sáng óng ánh, vô cùng tráng lệ.

Sau khi đưa lũ trẻ đến chân núi yên ổn, con cá khổng lồ từ từ thu nhỏ, cuối cùng biến thành một con cá giấy bé bằng lòng bàn tay.

Lũ trẻ kinh ngạc tán thán.

Dưới bóng râm của những cây cổ thụ ở chân núi, có một hàng bậc thang bằng đá sạch sẽ kéo dài, dẫn lên núi.

Cuối cùng cũng đã đến Nam Hoa tiên sơn trong truyền thuyết, lũ trẻ nhảy lên reo hò, tranh nhau chạy lên các bậc thang đá để lên núi. Tiểu công tử thong thả đi phía sau, mấy đứa trẻ nhút nhát bị khuất phục khi còn ở trên biển đều đi sau lưng cậu ta, chụm lại thành một đám, ríu rít nói cười. Tiểu công tử bình thường đã quen với việc được hoan nghênh, chỉ thỉnh thoảng đáp lại đôi câu, trước sau giữ nguyên dáng vẻ của bề trên.

Lúc đầu, tiểu nha đầu chạy theo vài đứa lên trước, thấy cậu ta vẫn ung dung, thong thả, nó hơi ngần ngừ rồi quay trở xuống, đứng trước mặt cậu bé, hỏi: “Ngươi còn không đi mau lên? Các tiên trưởng nhất định sẽ chọn người đến trước.”

Tiểu công tử liếc nhìn con bé một cái. “Ai nói họ sẽ chọn người tới trước?”

Lũ trẻ cũng hùa theo: “Đúng thế, các tiên trưởng thích người lợi hại nhất.”

Kỳ thực, tiểu công tử lớn tuổi hơn, kiến thức phong phú hơn, nói những lời này ắt là có đạo lý. Người tiên trưởng thích nhất định phải là đứa trẻ thành thật, chững chạc chứ không phải những kẻ vội vã khoe thành tích.

Mặc dù tiểu nha đầu không rõ nguyên do nhưng thấy lời nói và cử chỉ của cậu ta không giống những người khác, nhất định sẽ chiếm được cảm tình của các bậc tiên trưởng, cứ học theo cậu ta không phải một ý kiến tồi, nghĩ vậy, con bé chớp chớp mắt vài cái rồi vội vã chạy theo.

Tiểu công tử quay đầu nhìn, thấy thế liền không vui. “Theo ta làm gì?”

Lũ trẻ cũng cười nhạo con bé.

“Nha đầu xấu xí, ai muốn ngươi theo chúng ta chứ!”

“Mau đi ra chỗ khác đi!”

“Các ngươi là nha đầu xấu xí thì có!” Tiểu nha đầu hất cằm, không thừa nhận. “Đây đâu phải đường nhà các ngươi, ta thích thì ta đi, ai đi theo ngươi chứ!”

Tiểu công tử không phản bác, lạnh lùng đi tiếp, được một lúc, khóe miệng khẽ cong lên.

 


[1] Thụy khí là những điều may mắn, tường vân là những điều tốt lành. Ý chỉ bao quanh tiên sơn là những điều tốt đẹp, không khác gì chốn bồng lai.

Gặp anh 1.5

Dường như anh ta cũng nhận ra sự thay đổi của cô, miệng hơi mỉm cười: “Cô Bạch hôm nay như trở thành một người khác vậy.”

Bạch Lộ giả vờ ngây ngô: “Thật sao?”

“Thật! Trước đây, cứ gặp tôi là cô lại tỏ vẻ sợ hãi, trốn tránh, như tôi là cọp ăn thịt người ấy.”

“Đó là vì cố vấn Chương rất ít khi đến công ty, những nhân viên quèn như chúng tôi làm sao biết được, chỉ sợ chẳng may làm điều gì khiến anh không hài lòng, cho nên nhìn thấy anh là phải hết sức cẩn thận.”

“Vậy sao giờ lại không sợ tôi nữa?”

“Vì hôm đó cùng dùng bữa với cố vấn Chương, cảm thấy thật ra anh cũng không phải người kiêu ngạo, rất dễ bắt chuyện. Cho nên không sợ nữa.”

Chương Minh Viễn nhướng mày cười. “Thì ra ăn cơm cùng nhau có thể khiến cô Bạch thay đổi cách nhìn về tôi, xem ra sau này tôi phải thường xuyên mời cô Bạch đi ăn để cô hiểu tôi hơn, xóa bỏ hoàn toàn nỗi sợ hãi trong lòng cô mới được.”

Bạch Lộ sợ phải thường xuyên đi ăn với anh ta, cười tỏ ý xin lỗi. “Xin lỗi cố vấn Chương, tôi đã có bạn trai, anh ấy sẽ không vui nếu tôi đi ăn với người đàn ông khác.”

“Người đàn ông ở sân bay hôm đó là bạn trai cô à? Nhìn được đấy, rất phong độ, hẳn là người có gia cảnh không tồi, không là thành phần trí thức thì cũng là nhà quan, phải không?”

Con mắt Chương Minh Viễn quả thực vô cùng sắc sảo, mới nhìn đã đoán ra thân thế của Dương Quang. Bạch Lộ lại bắt đầu cảm thấy bất an, giọng nói cứng lại: “Cố vấn Chương, tôi chẳng có lý do gì để báo cáo chuyện đời tư của mình với anh cả.”

Thấy cô nổi cáu, anh ta cười, hàm ý càng sâu xa: “Chỉ là nói chuyện phiếm thôi mà, sao cô lại giận? Nhưng tôi thấy cô thế này còn đẹp hơn nụ cười giả tạo lúc nãy đấy!”

Nụ cười của anh ta khiến cô bình tĩnh lại. Anh ta hẳn đang chờ để xem cô thất bại. Cô nhất định không được trúng kế. Hít một hơi thật sâu, cô nhanh chóng lấy lại thăng bằng. “Xin lỗi cố vấn Chương, tôi không thích nói chuyện riêng tư với người khác. Nếu anh không có công việc gì, giờ tôi còn nhiều việc phải làm.”

Cô đoán anh ta sẽ không ra về nhanh như vậy, Chương Minh Viễn thu lại nụ cười, trở lại với tác phong nghiêm túc. “Còn một việc cuối cùng, nói xong tôi sẽ đi, không làm phiền cô nữa.”

Bạch Lộ cố kìm nén: “Việc gì?”

Anh ta nghiêm túc nói: “Tôi thấy tên cô rất hay. Bạch Lộ –
Kiêm gia thương thương, bạch lộ vi sương, sở vị y nhân, tại thủy nhất phương. Tên cô hẳn là lấy ý từ Kinh thi phải không? Câu “Bạch lộ vi sương” quả thực rất tuyệt vời!”

Những ẩn ý trong lời nói của anh ta, làm sao Bạch Lộ có thể không nghe ra, nhưng cô cứ vờ như không hiểu, cố giữ bộ mặt tươi cười. “Chỉ là một cái tên rất bình thường thôi, cảm ơn anh đã khen!”

Chương Minh Viễn rời đi một cách ung dung, tự tại. Anh ta vừa đi khỏi, mấy cô đồng nghiệp trẻ tuổi phòng bên đã đồng loạt chạy tới, hỏi Bạch Lộ có vấn đề gì với cố vấn Chương mà lại chuyện trò lâu đến vậy, còn nói một cách vui vẻ, cười suốt cả buổi nữa chứ!

Chẳng trách người khác lắm chuyện. Trước kia, Chương Minh Viễn tới công ty có bao giờ thèm để ý đến nhân viên đâu, cùng lắm là nói dăm ba câu với vài vị giám đốc, mà toàn là câu được câu chăng. Hôm nay, anh ta lại nói nói cười cười với một cô thư ký, mà chuyện trò khá lâu, thật khiến người ta tò mò, mắt nhìn Bạch Lộ có vài phần ngưỡng mộ.

Vương Hải Đằng vừa về đến công ty, biết chuyện liền gọi Bạch Lộ tới: “Cố vấn Chương vừa tới đây à?”

“Vâng.”

“Ở lại lâu không?”

Bạch Lộ nghĩ ngợi một lúc. “Chưa đến nửa tiếng.”

“Nói chuyện với cô suốt sao?”

Cô gật gật đầu. “Vâng.”

Vương Hải Đằng không rời mắt khỏi Bạch Lộ, nhìn một lượt từ đầu đến chân khiến cô cảm thấy hơi sợ. “Tổng giám đốc Vương, có còn việc gì khác không ạ?”

“Không, cô ra ngoài đi, tiện thể gọi Hoắc Mai vào đây.”

Bạch Lộ đi ra như vừa được đại xá, cô không biết rằng sau khi cô đi, Vương Hải Đằng gọi Hoắc Mai tới chỉ để hỏi rằng: “Bạch Lộ có bạn trai không?”

Đây dường như không phải vấn đề nằm trong phạm vi quan tâm của sếp lớn, Hoắc Mai có chút ngạc nhiên: “Có, nghe nói bạn trai cô ấy là bạn học thời đại học, cha mẹ anh ta đều là giáo sư, gia cảnh khá tốt. Tình cảm của họ cũng rất tốt, cứ rảnh là anh ta lại tới đón cô ấy.”

Vương Hải Đằng chau mày. “Có bạn trai rồi à, việc này thật là… Tôi thấy Chương Minh Viễn có vẻ thích cô ấy.”

Hoắc Mai giờ mới hiểu dụng ý của Vương Hải Đằng. “Việc này… e rằng không được. Thứ nhất, mối quan hệ giữa Bạch Lộ và bạn trai cô ấy rất tốt. Thứ hai, chỉ cần nhìn biểu hiện của cô ấy lúc phỏng vấn là có thể đoán được cô ấy là người thế nào, cô ấy không phải loại con gái có thể tùy tiện bán rẻ bản thân mình đâu.”

Vương Hải Đằng chau mày hồi lâu, khoát tay vẻ quyết đoán. “Sau này cứ để Bạch Lộ tiếp đón Chương Minh Viễn. Nhưng việc này tốt nhất đừng để lộ liễu quá. Cô sắp xếp cho khéo, đừng dọa cô ấy sợ mà chạy mất.”

 

Khi Bạch Lộ một lần nữa nhận được thông báo của Hoắc Mai bảo ở lại làm thêm giờ, cô có chút ngạc nhiên: “Chị Hoắc, hôm nay chị lại bận nữa à?”

“Ừ, con trai chị lại ốm rồi, chị phải về chăm sóc nó. Bạch Lộ, chỉ còn cách làm phiền em thôi.”

Hoắc Mai nói khách sáo như vậy, Bạch Lộ cũng không dám hỏi gì thêm, đành miễn cưỡng ở lại làm thêm giờ.

Vẫn như thường lệ, khoảng chín giờ thì Chương Minh Viễn tới. Anh ta mặc một bộ thường phục màu xanh sẫm, để lộ dáng người cao mảnh khảnh, nhìn tổng thể, trông anh ta chẳng khác nào một cây trúc cảnh. Thấy cô đang đợi ở văn phòng, anh ta có vẻ không ngạc nhiên lắm, chào cô với nụ cười bí hiểm: “Chào buổi tối, cô Bạch, thật vui vì được gặp cô!”

Bạch Lộ lại chẳng vui vẻ chút nào khi gặp anh ta, cố nặn một nụ cười xã giao: “Chào cố vấn Chương!”

Tối hôm đó, Chương Minh Viễn ở lại văn phòng rất lâu, kim giờ của chiếc đồng hồ cứ nhảy từng khấc, từng khấc mà anh ta vẫn chẳng chịu đi. Vài lần gọi Bạch Lộ tới rót thêm trà, cô phát hiện anh ta đang chat webcam, đầu bên kia là một cô gái phương Tây vô cùng xinh đẹp. Cô bực bội. Anh ta không thể về nhà tán gái được sao? Cứ ngồi đây câu giờ, hại cô mãi vẫn chưa được về.

Gần mười một giờ, buồn ngủ đến díp cả mắt, Bạch Lộ gục xuống bàn thiếp đi. Đang mơ màng, bỗng có ai gõ gõ xuống bàn. Cô giật mình tỉnh dậy, ngẩng lên trong vô thức thì bắt gặp một ánh mắt gần trong gang tấc, tưởng như có thể đếm được cả những sợi lông mi – là Chương Minh Viễn. Lông mi của anh ta rất dày và đen, như một đường viền đen của những sợi nhung mượt mà đính vòng quanh mắt.

Cự ly này quá gần, đến mức khiến người ta không có cảm giác an toàn. Theo bản năng, Bạch Lộ bật dậy, nhảy lùi về phía sau như gặp phải hổ dữ. “Anh làm gì vậy?”

Chương Minh Viễn khi nãy nằm bò trên bàn của cô, dùng tay gõ nhẹ lên mặt bàn, giờ vội vàng đứng dậy nhưng vẫn cố tỏ vẻ ung dung, điệu bộ hết sức nực cười. “Tôi làm gì ư? Tôi chẳng làm gì cả. Tôi gọi cô rót trà nhưng không ai trả lời nên ra đây xem sao, thấy cô đang ngủ gục ở đây nên mới gõ bàn gọi cô dậy, vậy thôi!”

�d��mh�V ��� thoải mái hơn nhiều. Cô nghĩ giờ cô đã biết sau này phải đối phó với tên Chương Minh Viễn thế nào.

 

Vài ngày sau, Chương Minh Viễn bất ngờ tới công ty vào ban ngày. Hoắc Mai đã ra ngoài cùng với Vương Hải Đằng, vài vị phó tổng cũng không có mặt, Bạch Lộ buộc phải ra đón tiếp. Vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần nên giây phút nhìn thấy anh ta, cô lập tức giống như một sĩ quan vào tư thế sẵn sàng chiến đấu. Ánh mắt cô không còn trốn tránh, nụ cười không còn gượng gạo, tiếp đón anh ta một cách hết sức tự nhiên. Giống như tiếp đón những vị khách khác, không quá lạnh lùng cũng chẳng quá nhiệt tình.