Yêu không lối thoát 2.11

Sau khi hai vị khách gật đầu, Tưởng Úc Nam quay sang thư ký Lý, nói: “Thư ký Lý, cậu đưa hai vị đây đi bệnh viện, chi phí khám sẽ do chúng ta chi trả.”

Thái độ đúng mực của Tưởng Úc Nam nhanh chóng xóa tan cơn giận dữ của đối phương. Sau khi thư ký Lý đưa hai vị khách rời khỏi quầy VIP, cô nhân viên bán hàng thở phào nhẹ nhõm. Cô ta đang định mở miệng nói cám ơn, BA cao cấp vừa được gọi đến xử lý tình huống vội vàng cung kính cúi chào Tưởng Úc Nam: “Tổng giám đốc!”

Sắc mặt Tưởng Úc Nam không còn vẻ nhã nhặn như khi anh nói chuyện với khách hàng. Anh từ từ quay đầu nhìn BA cao cấp, động tác và ánh mắt tỏa ra cảm giác bức người. “Tại sao cô không ở vị trí trong giờ làm việc?”

BA cao cấp sợ đến mức không dám nói gì.

“Ngày mai cô khỏi cần đi làm!” Nói xong, Tưởng Úc Nam quét ánh mắt lạnh lùng về phía cô nhân viên BA sơ cấp. “Xử lý một việc cỏn con cũng làm loạn hết cả lên. Công ty đào tạo các cô kiểu gì vậy? Cô hãy nộp lại thẻ làm việc, từ ngày mai không cần đến đây nữa!” Lúc này, Tưởng Úc Nam trông rất uy nghiêm.

Cô nhân viên bán hàng mặt mũi ỉu xìu, tháo tấm thẻ làm việc đưa cho Tưởng Úc Nam. Tưởng Úc Nam ném cho Viêm Lương. “Hãy giao cho phòng Nhân sự.”

Nói xong, anh liền bỏ đi. Viêm Lương vội vã đi theo, anh quay sang dặn cô: “Em hãy gọi điện thoại cho phòng Giải quyết khiếu nại, hỏi xem bên đó có nhận được khiếu nại của khách hàng về sản phẩm Nhã Nhan hay không?”

“Vâng!”

Hai người quay lại xe, Viêm Lương gọi điện cho phòng Giải quyết khiếu nại của công ty. Sau đó, bầu không khí trong xe rơi vào trầm mặc. Mãi đến lúc ô tô dừng lại ở cột đèn đỏ thứ hai, Viêm Lương mới lên tiếng phá vỡ sự yên tĩnh: “Vừa rồi trông anh rất đáng sợ.”

“Tôi rất ghét những người làm ăn luộm thuộm.” Tưởng Úc Nam vẫn tỏ ra lạnh lùng, vô cảm nhưng vẻ mặt lúc này đã đỡ hơn lúc ở quầy VIP.

Đến giờ Viêm Lương mới phát hiện, thực ra cô cũng rất sợ anh. Do dự một lúc, cô mở miệng hỏi: “Bây giờ chắc anh không có tâm trạng tới bệnh viện thăm bố tôi đâu nhỉ?”

Một điều bất ngờ là sau khi nghe câu hỏi của Viêm Lương, Tưởng Úc Nam bật cười. “Sao không có tâm trạng chứ? Em yên tâm đi, từ trước đến nay, tuy ngoài mặt tôi không mấy vui vẻ nhưng thực ra tôi không bị ảnh hưởng bởi bất cứ chuyện gì. Ngược lại, em…” Anh cố ý dừng lại, nhìn cô bằng ánh mắt hiếu kỳ.

Viêm Lương đang bối rối trước câu nói mập mờ của Tưởng Úc Nam, anh bỗng giơ tay về phía cô. Viêm Lương nhất thời quên cả phản ứng, mở to mắt nhìn đầu ngón tay anh vuốt nhẹ khóe môi cô. “Tại sao em lại sợ tôi như vậy?”

Viêm Lương chậm nửa nhịp mới nghiêng đầu né tránh tay anh. Cô liếc nhìn tài xế. Người tài xế nhìn thấy cử chỉ đùa giỡn của Tưởng Úc Nam nhưng vẫn giả vờ tập trung lái xe. Cấp dưới của Tưởng Úc Nam quả nhiên đã được huấn luyện kĩ càng, không hề tỏ ra bất ngờ trước bất cứ tình huống nào. Nhưng Viêm Lương không có bản lĩnh đó, cô né tránh ánh mắt có phần mãnh liệt của người đàn ông ở bên cạnh. “Con mắt nào của anh thấy tôi sợ anh?”

Tưởng Úc Nam bật cười thành tiếng. “Tôi chỉ muốn nhắc nhở em, phụ nữ có đôi mắt sợ sệt như con nai ngơ ngác dễ kích thích thú tính của đàn ông nhất.”

Viêm Lương không thể không thừa nhận, trái tim cô lại loạn nhịp trước câu nói của Tưởng Úc Nam.

Viêm Lương xuống xe trước cổng công ty. Cô không muốn gặp Từ Tử Thanh ở bệnh viện. Trước khi xuống xe, cô nhận được một câu nói chế giễu của Tưởng Úc Nam: “Trông em có vẻ rất ghê gớm, nhưng thực ra chỉ là con chuột nhát gan.”

Viêm Lương không bận tâm. “Tôi không tới bệnh viện là vì có việc quan trọng cần làm chứ không liên quan đến chuyện khác.”

Tuy lời giải thích tương đối hợp lý nhưng khi xuống xe, Viêm Lương vẫn không kìm được, đóng sập cửa xe ngay trước mặt Tưởng Úc Nam.

Viêm Lương không nói dối, cô thực sự có chuyện quan trọng cần xử lý. Khi cô gọi điện cho phòng Giải quyết khiếu nại, sự quanh co của tay trưởng phòng làm cô cảm thấy rất kỳ lạ, vì vậy về đến công ty, cô đi thẳng tới phòng Giải quyết khiếu nại.

Đang là giờ nghỉ trưa, phần lớn các đồng nghiệp đã tới căng tin ăn trưa. Cả văn phòng rộng lớn không một bóng người, Viêm Lương đi thẳng vào văn phòng của trưởng phòng. Qua khe cửa, cô nhìn thấy trưởng phòng đang ngồi sau bàn làm việc, bộ dạng nhấp nhổm không yên.

Viêm Lương định gõ cửa, điện thoại bàn bỗng đổ chuông, trưởng phòng vội vàng nhấc điện thoại. “Cuối cùng Giám đốc cũng chịu gọi điện cho tôi.”

Viêm Lương dừng tay trên cánh cửa, cau mày lắng nghe nhưng không nghe thấy gì, chỉ thấy trưởng phòng nói: “Vâng ạ!… Vâng ạ!… Được.”

Viêm Lương đang do dự không biết có nên đẩy cửa đi vào thì giọng nói của trưởng phòng như gõ mạnh vào sợi dây thần kinh đang căng thẳng của cô: “Nếu lô sản phẩm này còn bị khách hàng khiếu nại, tôi thật sự không thể giúp cô giấu giếm, Giám đốc Từ…”

Từ Tử Thanh đang gọi điện ngoài hành lang bệnh viện: “Anh yên tâm đi, lô hàng có vấn đề về chất lượng đã được…”

Đầu bên kia đột nhiên cúp máy.

Từ Tử Thanh chau mày. “A lô!”

Đối phương không trả lời, Từ Tử Thanh nghi hoặc, định gọi lại. Đúng lúc này, trên hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân. Từ Tử Thanh cảnh giác, giấu di động vào lòng bàn tay rồi quay lại. Nhìn thấy người vừa đến, cô ta lập tức mỉm cười: “Tổng giám đốc!”

Tưởng Úc Nam khách sáo gật đầu rồi liếc nhìn cánh cửa phòng bệnh đóng chặt ở phía sau cô ta. “Chủ tịch đâu rồi?”

“Bố tôi đang ngủ.”

“Tôi đến không đúng lúc rồi.”

Từ Tử Thanh nở nụ cười ngọt ngào. “Tôi đang định đi ăn cơm. Hay là anh cùng đi với tôi? Ăn xong, quay lại gặp bố tôi cũng chưa muộn.”

Vài phút sau, hai người vào một nhà hàng sang trọng cách bệnh viện không xa.

Nhà hàng được bài trí theo phong cách Thượng Hải cổ xưa, nhân viên phục vụ lịch sự chờ khách gọi món. Tưởng Úc Nam cúi đầu xem thực đơn. Từ Tử Thanh không hề bận tâm đến các món ăn, chống tay lên cằm, ngắm người đàn ông ngồi đối diện. “Nếu tôi nhớ không nhầm thì Tổng giám đốc là người Thượng Hải. Món ăn Thượng Hải của nhà hàng này rất nổi tiếng, chắc sẽ hợp khẩu vị của anh.”

“Vì vậy cô mới chọn nhà hàng này?” Tuy nói với Từ Tử Thanh nhưng ánh mắt Tưởng Úc Nam vẫn dừng ở quyển thực đơn. Anh lặng lẽ giở thực đơn, một lúc sau mới nói tiếp: “Đáng tiếc là tôi đã rời Thượng Hải từ lâu, khẩu vị cũng thay đổi rồi.”

Mặt Từ Tử Thanh hơi biến sắc.

Có lẽ do khẩu vị đã thay đổi, Từ Tử Thanh gọi mấy món nổi tiếng của nhà hàng nhưng người đàn ông ở phía đối diện chỉ ăn uống qua loa. Mỗi món bày ra rất ít nhưng đến cuối bữa, thức ăn vẫn còn thừa nhiều.

Khi thanh toán tiền, Từ Tử Thanh bảo nhân viên phục vụ gói đồ ăn thừa mang về. Quả nhiên, hành động này nhận được ánh mắt khó hiểu của Tưởng Úc Nam.

Từ Tử Thanh xếp lại hộp đựng thức ăn thừa. “Sao thế?”

“Lần đầu tiên tôi chứng kiến một tiểu thư nhà giàu gói đồ ăn thừa.”

“Bởi vì đằng sau bệnh viện…”

Tưởng Úc Nam như nhớ ra điều gì, cắt ngang lời cô ta: “Suýt nữa tôi quên mất. Trước đây tôi từng nghe Viêm Lương nói, ngõ nhỏ ở đằng sau bệnh viện có rất nhiều mèo hoang. Cô và Châu Trình thường gói thức ăn thừa về nuôi bọn chúng.”

Trong lúc Từ Tử Thanh chưa biết đối đáp thế nào, khóe miệng Tưởng Úc Nam nhếch lên nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng. “Ban đầu, Giám đốc Châu bị thu hút bởi lòng tốt của Từ tiểu thư phải không?”

Lần này, Từ Tử Thanh rơi vào tình huống ngượng ngùng thật sự.

Advertisements

Định mệnh 1.10

Sau khi có Đới Thời Phi, thời gian cuối tuần của tôi đều cho anh ấy toàn quyền sở hữu. Khoảng thời gian này Đỗ Uy học cũng không nặng nên thường xuyên về nhà tình cảm âu yếm với Điền Tịnh. Chúng tôi đều vui mừng vì có người yêu bên cạnh, có lẽ Chu Nhất Minh thấy thế thì ghen tỵ nên cũng gấp rút tìm cho mình một tuyệt sắc giai nhân. Hai hôm trước tôi còn thấy anh ta thay đổi status trên QQ: “Hoan nghênh anh chàng quyến rũ, anh chàng không phải là huyền thoại!”

“Cậu cứ mặc xác anh ta! Anh ta mà nhìn thấy gái đẹp thì mắt sáng lên, cũng chẳng buồn nghĩ xem người ta nhìn mình như thế nào. Lần trước đến trường mầm non bọn mình cũng thế, anh ta thấy thích một cô giáo và muốn mình giới thiệu, mình lập tức giội cho anh ta một gáo nước lạnh: “Đừng có nhìn nữa, không có phần của anh đâu, người ta Mười một này là kết hôn rồi.””

Điền Tịnh cười nói: “Trùng hợp thật đấy, anh ta thích cô nhân viên ở quầy số 3, cô ấy Mười một này cũng
kết hôn.”

Sau khi Điền Tịnh cúp máy, Chu Nhất Minh cũng gọi đến, mở miệng ra là phàn nàn: “A Phi à, tâm hồn yếu đuối của anh trai lại bị tổn thương rồi, tại sao anh thích cô nào là cô nấy đều có chủ hết thế?”

Tôi rất không đồng tình liền cười nói: “Ai bắt anh toàn chọn những cô gái đẹp. Những đóa hoa danh tiếng thì thường đã có chủ, anh chọn những loại cỏ tầm thường ấy, ví dụ như cỏ đuôi chó chẳng hạn, chắc chắn chẳng có ai hái đâu, anh có thể thoải mái hái bao nhiêu thì hái.”

“Ý em là anh chỉ có thể tìm một cô em khủng long xấu xí thì mới có triển vọng hả? Nhưng anh trai chỉ biết mỗi cô em khủng long là em thôi, mà em cũng để người ta bao thầu hết rồi, anh trai phải đi đâu tìm đây?”

Tôi đang định nói móc anh ta thêm lúc nữa, không ngờ anh ta quay lại “chụp mũ” tôi làm tôi tức điên. Tôi nổi máu điên nói: “Này, ai là khủng long? Anh là khủng long thì có. Không đúng, anh là con cóc ghẻ, là đồ hủi lậu…”

Tôi còn chưa gầm gào xong, anh ta đã cười ha ha rồi cúp máy làm tôi cứng họng. Tôi điên tiết nhưng cố kìm nén, tự an ủi: Mình là người đại lượng, không thèm chấp nhặt với cái tên đáng ghét đó.

Tôi luôn luôn là người đại lượng, chứ còn Chu Nhất Minh xúc phạm tôi không chỉ một, hai lần, tôi mà có tính cố chấp thì đã sớm dứt áo ra đi từ lâu rồi.

Ví dụ như trận khẩu chiến hồi cấp ba, lúc đầu giận đến mức nghĩ cả đời này sẽ không thèm quan tâm đến tên đáng ghét đó nữa. Nhưng không lâu sau, anh ta cùng một đám nam sinh chơi quá hóa cuồng ở sân vận động, không cẩn thận bị ngã gãy chân, phải bó bột nằm trên giường hàng tháng trời, đều là tôi bổ túc cho anh ta cả.

Ai bảo nhà tôi gần nhà anh ta? Là hàng xóm láng giềng thân thiết, mẹ anh ta sang nhờ cậy, chẳng lẽ tôi lại không giúp? Thôi thì “quân tử không chấp tiểu nhân”!

Chu Nhất Minh nằm trên giường bệnh nhìn thấy tôi cũng hơi ngạc nhiên. “Em đến thật à?”

Đến thì cũng đến rồi, tỏ thái độ thì cũng tỏ thái độ đủ rồi, tôi làm ra vẻ người lớn, lấy khẩu khí của mẹ vẫn thường dạy tôi ra nói với anh ta: “Chu Nhất Minh, anh phải học hành cho tốt vào, có biết không hả?”

Tôi đang chân thành và nghiêm túc chỉ bảo thì anh ta lại ôm bụng cười phá lên. Cười thật không đúng lúc, tôi đến để làm giáo viên giảng dạy chứ có phải làm diễn viên hài đâu, anh ta cười thế là có ý gì chứ? Tôi ra dáng một giáo viên trách mắng anh ta: “Anh cười cái gì mà cười! Nghiêm túc một chút đi!”

Kết quả không như mong đợi, anh ta nghe thấy thế cười càng dữ hơn, cười cứ như chưa bao giờ được cười ấy. Bạn thử nói xem, thái độ của anh ta như thế thì học hành cái gì chứ?

Cái tên này đích thực chẳng phải nhân tài trong lĩnh vực học hành, cần gì phải lãng phí thời gian bổ túc cho anh ta. Nhưng bố mẹ anh ta không nghĩ vậy, lúc nào cũng cho rằng con trai mình chỉ cần nghĩ thông suốt, học tập sẽ như ngồi máy bay trực thăng phóng vọt đi. Giờ mới đang học lớp mười, vẫn còn thời gian để nghĩ thông nên không muốn anh ta một tháng nằm nhà dưỡng thương mà bỏ bê bài vở, chính vì thế mới nhờ tôi sang giúp.

Nhưng Chu Nhất Minh đâu có muốn học hành gì! Tôi giảng bài cho anh ta nhưng anh ta chỉ huyên thuyên tán dóc, còn hỏi có phải tôi đang phải lòng cậu lớp trưởng lớp tôi không. Tôi vô cùng ngạc nhiên, bí mật này lớp tôi không ai biết, sao anh ta lại nhìn ra nhỉ?

“Bởi vì mỗi lần nhìn thấy cậu ta, em lại giống như người chết đói lâu ngày vớ được miếng thịt kho tàu, hai mắt sáng lên.”

So sánh kiểu gì thế không biết! Hình dung cứ như tôi hận không thể một miếng nuốt trôi cậu lớp trưởng ấy, tôi có phải là Bạch Cốt Tinh muốn ăn thịt Đường Tăng sang Tây Thiên thỉnh kinh đâu. Tức quá, tôi liền ném quyển sách giáo khoa trên tay về phía anh ta. “Là anh thì có! Mỗi lần nhìn thấy cô lớp trưởng xinh đẹp lớp mình, anh mới giống đứa chết đói lâu ngày vớ được miếng thịt kho tàu.”

Về sau nghĩ lại, kiểu ví von này cũng thật chuẩn xác. Khi đó, tôi đối với cậu lớp trưởng lớp tôi, Chu Nhất Minh đối với cô lớp trưởng lớp anh ta chẳng khác gì đứa chết đói gặp miếng thịt kho tàu, vô cùng muốn ăn nhưng lại không được ăn, đành nuốt nước bọt mà thôi.

 

Âm mưu 1.2

Mèo con ngại không dám nói phấn đánh mắt màu xanh lam này càng khiến khiếm khuyết duy nhất trên gương mặt Tô Duyệt Duyệt – mắt một mí – nổi rõ hơn. Nói thực, trời sinh ra Tô Duyệt Duyệt đã là một mỹ nhân, mũi thẳng, khuôn mặt trái xoan tinh tế, hàm răng trắng muốt ẩn sau đôi môi hồng. Duy chỉ có đôi mắt một mí, nếu ở thời cổ đại, hẳn sẽ là một đại mỹ nhân, nhưng đầu thai ở hiện tại thì đó là sự đáng tiếc.

Thực ra, Tô Duyệt Duyệt cũng biết mình mắt một mí, vì thế mới lợi dụng bị cận thị để đeo một chiếc kính gọng đen nhằm che đậy khuyết điểm này. Bây giờ, Mèo con nói cần mua phấn đánh mắt mới, cô thầm nghĩ cũng hợp lý, làm việc cho một doanh nghiệp nước ngoài, ăn mặc, trang điểm cũng cần chững chạc hơn một chút, tránh để người khác coi thường.

Hồi lâu sau, Tô Duyệt Duyệt cũng trang điểm xong, tháo sim ra khỏi điện thoại, gói vào trong giấy ăn để vào túi, nói với Mèo con: “Đi thôi!” Sau đó hai người cùng đi đến nơi cần đến ngày hôm nay, tòa nhà Tổng bộ khu Hoa Đông Tập đoàn JS.

Tòa nhà Tổng bộ khu Hoa Đông Tập đoàn JS nằm ở khu vực phồn hoa nhất của thành phố A, nhìn cách ăn mặc, trang điểm, tốc độ đi lại của cán bộ công nhân viên nơi đây đủ thấy không thua kém gì Trung Hoàn, Hồng Kông. Mèo con vừa đỗ xịch chiếc Smart lướt nhanh như bay của mình lại, Tô Duyệt Duyệt đã vội vã xuống xe, chưa kịp chỉnh sửa lại áo khoác, một cơn gió lạnh bất ngờ thổi ào tới, khiến cổ áo lật tung.

Mèo con ở phía sau nên không nhìn rõ sự bối rối của Tô Duyệt Duyệt, chỉ thò đầu ra ngoài nói to: “Mình đi dạo một vòng gần đây, lát nữa sẽ gọi điện cho cậu.”

Tô Duyệt Duyệt vẫn chưa kịp gọi Mèo con dừng lại, chiếc Smart đã biến mất không chút dấu vết. Đúng thật là, lẽ nào cô ấy đã quên mất chiếc di động của mình vừa “hy sinh”?

“Gọi điện thoại, gọi điện thoại cái gì chứ?”

Tô Duyệt Duyệt lẩm bẩm trách móc hai câu, cúi đầu kéo lại cổ áo, sải bước đến cổng phía nam của tòa nhà. Bỗng đập “thịch” một cái vào một vật rất lớn, gọng kính cũng bị lệch đi, mãi mới chỉnh lại được, Tô Duyệt Duyệt nhìn kĩ, thì ra “vật to lớn” kia là một người đàn ông cao tầm một mét tám, phong thái rất tự nhiên, tuy màu da hơi giống sắc đồng cổ nhưng đeo thêm một cặp kính với nửa gọng màu đen bóng đã làm tăng thêm vẻ lịch lãm của anh ta. Nhưng Tô Duyệt Duyệt không quan tâm, một người đàn ông va phải một người phụ nữ như cô mà không thèm xin lỗi, cô bực tức xả một hơi: “Đi đứng kiểu gì thế, sao lại va vào tôi vậy hả?”

“À, tôi, tôi, tôi, không…”

Anh chàng này rõ ràng bị tật nói lắp, Tô Duyệt Duyệt lại không chịu thua, một lần nữa đánh giá kĩ một lượt anh chàng đẹp trai trước mặt, nói không chút khách khí: “Va vào người ta mà vẫn không thèm xin lỗi?”

“Tôi, tôi…”

“Tôi làm sao, không có liêm sỉ à?”

Bởi vì còn phải đi ký hợp đồng lao động nên Tô Duyệt Duyệt không muốn đôi co với anh ta thêm nữa, coi như mình xui xẻo đụng phải bức tường đi, cô lướt qua vai người đàn ông rồi đi thẳng, bỗng nghe thấy có tiếng người gọi lớn: “Cô à, cổng bên của tòa nhà đang sửa, phiền cô đi cổng chính ở mặt phía đông.”

Hả? Mình đi sai cửa rồi.

Tô Duyệt Duyệt nhanh chóng quay người, vẫn nhìn thấy anh chàng kia đứng trơ tại chỗ, giơ tay chỉ mặt phía đông nói: “Cổng ở đằng, đằng kia.”

Đằng kia, đằng kia, không biết là có phải cố ý trêu mình không. Tô Duyệt Duyệt lườm anh chàng đẹp trai một cái, sải bước vượt qua trước mặt anh ta, đi về hướng cổng phía đông, anh chàng sững sờ trố mắt nhìn rồi cũng đi về hướng đó.

Tô Duyệt Duyệt đã từng đến đây mấy lần, tuy cổng bên đang đóng để kiểm tra, sửa sang nhưng bên trong tòa nhà không có gì thay đổi. Tòa nhà Tổng bộ khu Hoa Đông Tập đoàn JS có mười cầu thang máy, trong đó có hai cầu thang để chở hàng, tám chiếc còn lại có tới sáu chiếc có thể dừng lại ở bất kỳ tầng nào, hai chiếc trực tiếp đi thẳng tới tầng mười tám trở lên. Căn cứ vào cơ cấu tổ chức của Tập đoàn JS, hai mươi lăm tầng của toàn bộ tòa nhà là văn phòng làm việc, tầng mười tám trở lên là văn phòng làm việc của Tổng bộ khu Hoa Đông, tất cả những tầng bên dưới, ngoại trừ một số tầng cho các đại lý thuê, còn lại được phân cho các công ty nhánh, hầu như mỗi công ty nhánh đều có vài tầng độc lập và các nhà xưởng của công ty nhánh đều ở ngoại ô hoặc ven thành phố.

Tô Duyệt Duyệt sẽ làm việc cho công ty Công nghệ thông tin JSCT của khu vực Hoa Đông thuộc Tập đoàn JS. Trước cầu thang máy, cô đứng đợi cùng với hai người nữa.

“Anh Doanh!”

Cửa thang máy bằng kính, Tô Duyệt Duyệt nhìn rõ anh chàng mất lịch sự ban nãy đang đứng trước một cầu thang máy khác ở phía sau mình, một cô gái ăn mặc thời thượng, đi giày cao gót đứng bên cạnh gọi anh ta.

Anh Dâm[1]!

“Phụt!”

Tô Duyệt Duyệt bụm miệng cười, không ngờ con người không có liêm sỉ, ngay cả cái tên cũng thấy “dớ dẩn”. Nhưng vẫn may anh ta không phải cùng một tầng lầu với mình. Cũng không biết tại sao tòa nhà của Tập đoàn JS lại xuất hiện những người có tố chất như vậy, may mắn, mình không liên quan gì đến anh ta, nếu mình phải làm việc với người đàn ông như vậy, cộng thêm việc khinh thường anh ta, nhất định mình cũng sẽ coi thường chính bản thân mình.

“Chào buổi sáng!”

Gớm, nhìn thấy gái đẹp, nói năng nhanh nhẹn hẳn. Thang máy vừa tới, trước khi Tô Duyệt Duyệt bước vào trong, còn khinh khỉnh nhìn theo bóng dáng của anh chàng mất lịch sự kia, chửi thầm.

 


[1] Trong tiếng Trung, từ “Doanh” đọc là /yíng/, Tô Duyệt Duyệt nghe thành /yín/, nghĩa là “Dâm” nên gán cho anh ta cái tên này.

 

Trọng tử 1.2

Thời gian thấm thoắt trôi đi, chớp mắt đã mấy năm. Ngàn dặm bao la, mây đen bao quanh chốn thần tiên đã tan hết, núi Nam Hoa nổi giữa tầng mây, nhìn từ xa, đỉnh núi như được bao phủ bởi lớp ánh sáng nhàn nhạt. Con đường lên tiên sơn chỉ có một, chính là con đường trước mặt, chưa tới lúc thì chưa mở cửa, vô số người phải chờ ở bên ngoài.

Cứ năm năm một lần, phái Nam Hoa lại thu nạp đệ tử ở khắp nơi. Từ trước đến nay, Tiên môn xét nạp đệ tử vô cùng nghiêm ngặt, tuổi càng nhỏ càng tốt, vì càng nhỏ tuổi, tâm hồn càng ngây thơ như tờ giấy trắng, trải qua năm tháng tu luyện, sẽ vẫn là tờ giấy trắng tinh khôi. Bởi vậy, Nam Hoa phái có quy định, những đứa trẻ từ bảy đến mười bốn tuổi mới đủ tư cách đến bái sư.

Nam Hoa vốn là phái đứng đầu bốn phương, cũng là phái đứng đầu Kiếm tiên, trấn thủ thông thiên môn. Năm năm trước, Nam Hoa Thiên tôn đại chiến với Ma tôn Nghịch Luân, kết quả đã giết chết Ma tôn, phá hủy ma cung, Ma tộc từ đó không còn chốn dung thân, hết đường ngang ngược lộng hành, phá hoại tam giới. Sau trận đại chiến, Thiên tôn cũng trọng thương rồi qua đời, danh tiếng lẫy lừng bốn phương, đồng đạo khắp nơi ai nấy đều kính nể. Từ đó, phái Nam Hoa Kiếm tiên trở thành thánh địa trong mắt người đời. Chưởng giáo Nam Hoa hiện giờ chính là đại đệ tử Ngu Độ của Thiên tôn, Ngu chưởng giáo hiện chỉ có tám vị đệ tử thân truyền, còn lại đều là hàng đồ tôn[1]. Trước đây, người nói chỉ thu nhận chín đệ tử, bởi vậy mọi người đều suy đoán, năm nay người sẽ thu nạp đệ tử cuối cùng, mà đệ tử này nhất định phải có tư chất hơn người, gan dạ và tâm sáng như ngọc.

Phụ mẫu lũ trẻ có vẻ còn căng thẳng hơn chúng nhiều, họ luôn miệng căn dặn hài tử của mình, ai cũng mong đứa con nhỏ biểu hiện tốt một chút, bái được sư phụ giỏi, nếu được chưởng giáo và các vị tôn giả để mắt đến thì đó đúng là thiên đại vận khí[2].

Trong số những đứa trẻ đến bái sư, có vài đứa trẻ nhìn khác xa đám còn lại, buộc người khác phải chú ý.

Chúng ăn mặc rách rưới và không có thân nhân đi cùng. Dẫn đầu là một tiểu cô nương chừng mười tuổi, hai búi tóc nho nhỏ được cột bằng sợi dây màu đỏ, do thiếu ăn nên trông người nó khô đét, thiếu sức sống. Khuôn mặt nhỏ nhắn vàng bủng, duy chỉ có cặp mắt to tròn là sáng lấp lánh, ngây thơ và vô cùng lanh lợi, bướng bỉnh.

“Trùng Tử, ngươi thực sự muốn đi sao?”

“Đương nhiên.”

“Tiên trưởng sẽ thu nhận kẻ ăn mày làm đồ đệ sao?”

“Ta đâu giống kẻ ăn mày.” Tiểu cô nương không phục, cúi đầu chỉnh lại bộ quần áo nhàu nhĩ, rách nát. Nó đã tắm rất nhiều lần, sợi dây cột tóc này cũng mới nhặt được. “Thuật pháp mà thần tiên đại ca cho ta không còn linh nghiệm nữa, ta phải đi học thuật pháp để không ai dám bắt nạt ta!”

“Trùng Tử, nếu các tiên trưởng không thu nhận ngươi, ngươi hãy quay về nhé!”

“Họ nhất định sẽ thu nhận ta.”

“Làm sao ngươi biết?”

“Gan ta lớn!” Tiểu nha đầu ưỡn ngực. “Họ thích những người gan dạ, thông minh hơn người, ta có lá gan rất lớn đó!”

“Đúng thế!” Lũ trẻ ăn mày gật gù tán đồng.

Bỗng từ xa vọng lại tiếng vó ngựa, mọi người lấm lét hé mắt nhìn.

Trên đường, một cỗ xe ngựa lộng lẫy xuất hiện. Cỗ xe từ từ đi chậm lại, cuối cùng dừng hẳn dưới chân núi. Gã phu xe ăn vận chỉnh tề bước xuống trước, lát sau, từ trong xe, một vị tiểu công tử ló ra, vận áo lụa tím, đội chiếc mũ kim sa nho nhỏ, quanh người quấn đai nạm vàng khắc hoa văn tinh xảo, vừa nhìn là biết con nhà quyền quý.

Tiểu công tử chỉ khoảng mười hai, mười ba tuổi, tướng mạo hơn người, tuy còn nhỏ nhưng đã có khí chất của một mỹ nam. Lông mày lưỡi mác, ánh mắt tựa mặt nước hồ thu, chỉ có điều, vẻ mặt cậu vô cùng cau có, như có điều gì khó chịu, bực mình. Cậu đứng đó một lúc lâu, quét mắt nhìn bốn phía, sau đó mới xuống xe, cử chỉ vô cùng tao nhã, dáng dấp hệt một ông cụ non, có thể thấy cậu đã được giáo dưỡng rất cẩn thận.

Bước xuống ngay sau cậu là một vị phu nhân tuyệt sắc mặc chiếc áo choàng đen, tay cầm khăn lụa. Giống như những người đưa con đi thi khác, bà cũng kéo tay tiểu công tử, nhỏ nhẹ dặn dò hồi lâu. Sau cùng, bà lấy ra một phong thư, bỏ vào ngực áo cậu bé. “Đây là thư của cha con, con nhớ đưa cho Ngu chưởng giáo nhé!”

Giọng nói tuy nhẹ như gió thoảng nhưng do nơi này khá nhỏ nên ai cũng nghe thấy, không ít người bàn ra tán vào.

Sắc mặt tiểu công tử càng sa sầm, cậu miễn cưỡng gật đầu. “Hài nhi biết rồi. Mẫu thân mau về đi!”

Phu nhân lo lắng nói: “Chờ sơn môn mở, ta mới về.”

Tiểu công tử xị mặt, không nói gì nữa.

“Trùng Tử, cha hắn biết Ngu chưởng giáo.”

“Bọn họ có thư, Ngu chưởng giáo nhất định sẽ nhận hắn làm đệ tử quan môn[3].”

Các vị tiên trưởng cũng thích những kẻ có tiền sao? Tiểu cô nương hơi nhụt chí, đối phương có thư, chắc hẳn là có mối giao tình với chưởng giáo. Tiểu cô nương bĩu môi, “hừ” một tiếng, nói: “Dựa vào cha mẹ mà được làm đệ tử của Ngu chưởng giáo thì có gì ghê gớm chứ, ta muốn làm đệ tử của đốc giáo Mẫn tiên tôn kìa!”

Trong Nam Hoa phái, ngoài chưởng giáo còn một vị đốc giáo và một vị hộ giáo. Vị đốc giáo tiên tôn đại danh Mẫn Vân Trung là sư đệ của Nam Hoa Thiên tôn, so với chưởng giáo còn cao hơn một bậc, hiện nay trong Nam Hoa phái, đó là pháp danh cao nhất, việc chọn lựa đệ tử cũng vô cùng nghiêm ngặt, môn hạ đệ tử của ông đều là người danh tiếng lẫy lừng, ông cũng là người duy nhất dám giành giật đệ tử với chưởng giáo, phàm là người có tư chất tốt, ông đều thu về làm môn hạ.

Giọng nói của tiểu nha đầu hơi to, tiểu công tử hiển nhiên nghe thấy, tức giận đến nỗi khuôn mặt nhỏ nhắn thoắt đỏ thoắt trắng. Cậu ta liền quay lại nhìn, ánh mắt từ phẫn nộ chuyển sang khinh thường.

Thấy cậu ta xem thường mình, tiểu cô nương định tiếp tục chọc giận cậu ta thì chợt nghe “ầm” một tiếng.

Mọi người đồng loạt ngước lên.

Sơn môn trước mặt đã biến mất, không phải, cả ngọn núi biến mất thì đúng hơn, ngọn núi với cỏ cây tươi tốt vừa mới thấy đây, giờ đã không cánh mà bay.

Vách núi sâu không thấy đáy, mịt mờ một khoảng, văng vẳng tiếng gió rít, nguy hiểm tột cùng.

Bên trên có một cây cầu.

Đó là một chiếc cầu mây trắng dài hun hút, mặt cầu chỉ rộng vài thước, tuy đủ để bước đi nhưng vách núi cao như vậy, lại không có thành cầu bảo vệ, nhỡ trượt chân rơi xuống, nhất định là tan xương nát thịt.

Các tiên trưởng đương nhiên sẽ không để lũ trẻ bị thương, đây chẳng qua là thử thách đầu tiên dành cho chúng, người lớn hiểu ra, vội giục con mình đi qua cầu. Bọn trẻ chỉ tin tưởng vào những gì chúng tận mắt nhìn thấy, nào biết đấy là thuật pháp, mặt đứa nào đứa nấy trắng bệch, có đứa nhát gan khóc thét lên, dù thế nào cũng không chịu bước qua.

“Trùng Tử, làm sao để qua đây? Ngã chết đấy!” Lũ trẻ ăn mày la lên.

Tiểu cô nương nghiêm mặt, chần chừ một lúc, bỗng từ bên cạnh truyền đến một tiếng cười nhạo, nhìn lại thì hóa ra tên tiểu công tử kia đã đi qua cầu đầu tiên.

Các tiên trưởng muốn thu nhận kẻ gan dạ, thông minh hơn người làm đồ đệ! Tiểu cô nương sực nhớ ra, vội nói với huynh đệ mình: “Nếu trời tối mà ta không trở về, nhất định là các tiên trưởng trên núi Nam Hoa đã thu nhận ta làm đệ tử, cũng có thể ta đã… ngã chết. Các ngươi mau về đi! Cảm ơn các ngươi đã đi theo ta xa như vậy.” Chúng đã vội vội vàng vàng đi cả ngàn dặm tới đây, vừa đi vừa xin ăn, mất tròn ba tháng.

Lũ trẻ ăn mày gật đầu.


[1] Đồ tôn: đệ tử của đệ tử.

 

[2] Thiên đại vận khí: vận may lớn trong đời.

 

[3] Đệ tử quan môn: đệ tử cuối cùng.

 

[Review] Yêu không lối thoát – Thế nào là yêu? Thế nào là hận?

Được sự đồng ý của bạn La Ngọc Sơn, Amun xin phép trích đăng bài cảm nhận về cuốn sách Yêu không lối thoát nhé ^^

 

“Nếu không gặp anh ấy, liệu em có hạnh phúc? Hay càng bất hạnh?”

(- Viêm Lương)

“Bây giờ, tôi chỉ hy vọng trước khi qua đời, tôi sẽ trả lại cho cô ấy tất cả, chỉ giữ lại duy nhất nỗi căm hận của cô ấy dành cho tôi. Vì chỉ như vậy, dù tôi chết đi, cô ấy cũng có thể sống hạnh phúc.”

(- Tưởng Úc Nam)

1240542_660917293918546_1721164708_n

Chuyện kể rằng trong một gia đình nọ, giàu có, cao sang, có một cô gái nhỏ mắc kẹt giữa ba, mẹ và người chị “ghẻ” của mình. Cô lớn lên trong sự ghẻ lạnh của ba, tham vọng của mẹ và bộ mặt giả dối của người chị mà cô căm ghét đến cực điểm, để rồi cô phải ra đi, để rồi cô phải trở về, từ bỏ giấc mơ của mình và lao vào vòng xoáy tranh đấu để giành lấy những thứ tưởng như thuộc về mình.

Chuyện kể rằng có người con trai, trong vài ngày ngắn ngủi mất đi tất cả. Mẹ qua đời vị bệnh tật, ba tự sát vì trầm cảm. Anh trưởng thành với thù hận, với khát vọng đòi lại những gì người ta đã cướp mất của anh, hạnh phúc, tuổi thơ, và gia đình. Anh giăng một cái bẫy trả thù dịu dàng, và rồi anh mắc kẹt trong đó.

Thế nào là yêu?

Thế nào là hận?

Tống Úc Nam và Viêm Lương, họ gặp nhau vào một ngày đầy nắng và kết hôn vào một ngày đầy gió tuyết với những toan tính của riêng mình.

Rung động? – Có lẽ có.

Nhưng yêu? – Có lẽ không.

Cô như một nàng sư tử mạnh mẽ, nóng nảy quyết giành lại những gì thuộc về mình. Vậy nên khi cô va phải anh, làn nước mềm mại nhưng ẩn chứa bao sóng ngầm, cô bị bao bọc và rồi thả mình trong sự bình yên và an toàn anh đem lại.

Gia đình nhỏ của họ đã từng hạnh phúc, đã từng ấm áp, đã từng là “nhà”.

Chỉ là chừng đó thôi thì chưa đủ, chưa đủ để xóa đi nỗi hận tan cửa nát nhà của anh, chưa đủ để cô chấp nhận buông tay khỏi gia tộc mình.

Đến khi họ nhận ra mình yêu người kia thì đã quá trễ.

Đồng sàng dị mộng.

Người ta nói, không yêu thì làm sao có thể hận.

Tựa như Viêm Lương, cô càng hận Tưởng Úc Nam bao nhiêu, càng chống lại anh bao nhiêu, càng làm tổn thương anh bao nhiêu thì cô càng yêu anh bấy nhiêu. Yêu đến đau đớn, yêu đến cùng quẫn, yêu đến đóng băng cả trái tim lẫn linh hồn rồi đuổi theo bóng hình anh trong câm lặng.

Cũng tựa như Tưởng Úc Nam, anh tự nhắc mình không được rung động, không thể rung động nhưng rồi anh vẫn yêu, yêu đến nỗi tự huyễn hoặc bằng vận may, yêu đến tận hơi thở cuối cùng của cuộc đời và dùng sinh mạng để bảo toàn hạnh phúc cho cô.

Họ, yêu đến không còn đường thoát thân cho mình và rồi còn lại những gì?

Yêu Không Lối Thoát thực ra không hẳn là một chuyện tình mà là một lát cắt của cuộc sống. Ở đó, con người ta đấu tranh với nhau để giành lấy hạnh phúc, dù hạnh phúc đó được định nghĩa thật khác nhau. Với Từ Tử Thanh là tiền và quyền lực. Với Châu Trình là hy sinh tất cả cho người anh yêu dù chẳng nhận lại gì. Với Lộ Chinh là tình yêu đơn phương đau đớn chỉ bởi anh đã chậm một bước. Với Viêm Lương là một nơi yên bình nào đó dành cho riêng cô. Với Tưởng Úc Nam là người con gái anh yêu bằng cả cuộc đời… Khát vọng của họ xoáy vào nhau, cuốn họ vào những mối liên hệ chằng chịt đan cài của đúng – sai, được – mất. Và ở đó, mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình rồi trả giá cho lựa chọn đó.

Sau cùng, ai ở đâu sẽ phải về đó, Yêu Không Lối Thoát đặt họ vào đúng chỗ để nhận đúng kết quả mà mình đã gieo nhân. Đương nhiên, bởi hạnh phúc chỉ dành cho những ai trân trọng nó mà thôi.

La Ngọc Sơn.

P/S: Và tiếc là đến cuối cùng, tác giả vẫn không tiết lộ Tưởng Úc Nam mắc bệnh gì làm độc giả tò mò, nhưng cá nhân mình “dự” là ung thư :P Ngoài ra, review lừa tình vậy thôi chứ HE đó :3

 

Nguồn: http://langocson.wordpress.com/2013/09/10/review-yklt/