Yêu không lối thoát 2.2

Sắc mặt Tưởng Úc Nam thản nhiên như không. Viêm Lương tức giận đùng đùng, vớ cái gối ném vào người anh ta nhưng anh ta tránh được. Cô càng tức giận. “Mang cả đồ ăn của anh biến đi cho tôi! Đây là phòng bệnh do tôi bỏ tiền, tôi không hoan nghênh anh!”

Tưởng Úc Nam không bận tâm đến cơn giận dữ của Viêm Lương. Anh gạt hộp cháo sang một bên, lấy chỗ đặt một tập tài liệu. “Em xem cái này trước rồi quyết định có hoan nghênh tôi hay không cũng chưa muộn.”

Viêm Lương nghi hoặc liếc Tưởng Úc Nam một cái rồi mới nhìn tập tài liệu.

Tập tài liệu này rất quen thuộc với cô, đây chính là bản thỏa thuận hợp tác chiến lược với Johnny Weir mà bên cô đã thảo trước đó.

Viêm Lương mau chóng giở đến điều khoản phân chia lợi nhuận. Chỉ trong vài chục giây ngắn ngủi, tâm trạng của cô thay đổi hoàn toàn. Hết vui mừng lại chuyển sang nghi ngờ, cô ngẩng đầu nhìn Tưởng Úc Nam bằng ánh mắt khó tin. Sau đó, như nghĩ ra điều gì, cô vội vàng lật đến trang cuối, trên đó là chữ ký rất rõ ràng của Johnny Weir.

Bên tai Viêm Lương vang lên giọng nói quen thuộc, cũng rất đáng ghét: “Tôi đã ký hợp đồng với giá rất tốt, em định khen thưởng tôi thế nào đây?”

Viêm Lương lắc đầu. Cô không bận tâm đến những lời trêu chọc của anh ta, nhìn chằm chằm bản hợp đồng như không thể tin nổi. “Anh làm thế nào vậy?”

“Cuộc đàm phán kéo dài suốt mấy tháng trời, Johnny Weir sốt ruột không kém chúng ta. Cả Chủ tịch Từ và Johnny Weir đều coi trọng vụ hợp tác này nhưng Chủ tịch Từ bị trúng gió nằm một chỗ, tôi xử lý vụ làm ăn này thế nào, tất cả đều là ẩn số. Nhất cử nhất động của tôi trong chuyến đi New York cho thấy tôi đến đây không phải với mục đích bàn chuyện làm ăn, mà chủ yếu là đi du lịch, nghỉ ngơi. Đàm phán thành công tất nhiên là một việc tốt nhưng không thành công cũng chẳng sao. Cuối cùng, em đột nhiên bị ngã ngựa, khóc lóc đòi về nước. Em vốn là người có thân phận đặc biệt, tôi lại rất quan tâm đến em nên đành phải nghe theo. Ai biết được mấy tháng nữa công ty mới tiếp tục cử đoàn đi New York, tổ chức một đoàn đi đàm phán đâu phải đơn giản, có lẽ sau này sẽ không có chuyện đó nữa. Vụ hợp tác xem ra bị trì hoãn vô thời hạn. Johnny Weir đương nhiên nóng ruột, ông ta chủ động đến tìm tôi, có nghĩa ông ta đã hoàn toàn ở thế bị động. Chỉ cần khiến Johnny Weir đứng ngồi không yên, mọi việc đều dễ nói chuyện.”

Viêm Lương trầm tư hồi lâu mới hiểu ý của Tưởng Úc Nam.

“Sao em không nói gì?”

Viêm Lương từ từ đặt bản hợp đồng xuống bàn, do dự vài giây rồi ngẩng đầu nhìn Tưởng Úc Nam. Có thể vận dụng chiến tranh tâm lý trong kinh doanh một cách nhuần nhuyễn như vậy, người đàn ông này quả là đáng sợ. Tương lai thì sao? Anh ta sẽ trở thành đối thủ hay trợ thủ của cô?

Trong khi tất cả vẫn còn là ẩn số, việc duy nhất Viêm Lương có thể làm bây giờ là cầm thìa, xúc cháo bỏ vào miệng. Sau đó cô ngẩng đầu, mỉm cười với anh ta. “Ừm, cũng ngon đấy!”

 

Hôm sau, cả đoàn lên đường về nước. Dù sao, một người có thân phận đặc biệt như Viêm Lương “khóc lóc” đòi về nước, Tưởng Úc Nam sao dám không đồng ý?

Lúc đi chỉ có Viêm Lương, Tưởng Úc Nam và thư ký Lý ngồi cùng một chuyến bay, đến lúc về cả đoàn đàm phán đi cùng nhau, bầu không khí hòa hợp hơn nhiều.

Viêm Lương ngồi nghe phó giám đốc tường thuật lại cuộc đàm phán kéo dài từ buổi chiều đến tối muộn ngày hôm trước.

“Lúc chúng tôi rời khỏi văn phòng của Johnny Weir đã là nửa đêm. Mọi người đều không buồn ngủ nên định đến quán bar mở tiệc mừng, ai ngờ Tổng giám đốc Tưởng bỏ về trước.”

“Tiệc mừng không thể bỏ qua, về nước rồi tổ chức sau cũng được.”

Một tổng giám sát tiếp lời: “Về nước mới mở tiệc mừng, tâm trạng chắc chắn không thể nào bằng lúc đó. Tổng giám đốc, anh vội bỏ đi đâu vậy?”

“Tôi có hẹn một người bạn.”

“Người bạn của anh quan trọng như vậy sao?”

Viêm Lương trầm mặc không lên tiếng. Cô cảm nhận rõ một ánh mắt đang chiếu vào mình.

Theo phản xạ, Viêm Lương muốn làm gì đó để che giấu sự bối rối. Cô quyết định nghe nhạc, nhưng trước khi đeo tai nghe, cô đã kịp nghe thấy câu trả lời của Tưởng Úc Nam: “Một người rất quan trọng đối với tôi.”

 

Hơn mười tiếng đồng hồ sau, máy bay hạ cánh.

Trong đoàn hành khách mệt mỏi sau chuyến bay dài, Viêm Lương là người thảm hại nhất. Cô chống nạng lết từng bước trên lối ra.

Thư ký Lý giúp Viêm Lương xách hành lý. Dù đi người không nhưng cô vẫn không hề thoải mái, bởi Tưởng Úc Nam cố ý đi chậm lại. Sau đó anh ta và cô bất giác lùi lại phía sau, cách các đồng nghiệp một đoạn. Anh ta không chạm vào người cô, cũng không đỡ cô mà giữ vẻ thản nhiên và lạnh lùng như thường lệ, nhưng cô vẫn cảm thấy không mấy dễ chịu.

Các đồng nghiệp đi trước đột nhiên dừng lại, cuối cùng Viêm Lương cũng có chỗ để chuyển sự chú ý. Đáng tiếc là do cô đứng sau, tầm nhìn bị các đồng nghiệp che mất nên không biết phía trước xảy ra chuyện gì.

Nhưng các đồng nghiệp nhanh chóng đứng dãn ra, Viêm Lương có thể thấy rõ nguyên nhân gây ra sự xáo động. Hóa ra Từ Tử Thanh đích thân ra sân bay đón người. Sắc mặt Viêm Lương tối sầm trong giây lát.

Từ Tử Thanh nhanh chóng đi đến bên Viêm Lương, quan sát cô từ đầu đến chân. Khi ánh mắt cô ta dừng lại ở cái chân bị bó bột, cô ta hơi chau mày. Sau đó cô ta cất giọng đầy vẻ quan tâm: “Sao lại ra nông nỗi này?”

Từ Tử Thanh đưa tay đỡ Viêm Lương nhưng cô lập tức hất tay cô ta. Từ Tử Thanh cười ngại ngùng.

Các đồng nghiệp trong công ty từ lâu đã nghe đồn nhị tiểu thư của Từ thị tính cách rất ghê gớm, đối xử với chị gái không ra gì, hôm nay là lần đầu tiên họ được tận mắt chứng kiến. Có người nhìn Từ Tử Thanh bằng ánh mắt thương cảm, có người nhìn đi chỗ khác vờ như không thấy.

Từ Tử Thanh lâm vào tình huống khó xử nên cũng đưa mắt nhìn đi chỗ khác. Đúng lúc này, cô ta mới nhận ra Tưởng Úc Nam đang đứng bên cạnh.

“Tổng giám đốc!” Từ Tử Thanh lịch sự chào hỏi.

Tưởng Úc Nam mỉm cười, gật đầu thay lời chào.

Viêm Lương lạnh lùng quan sát hai người. Cô rất hiểu Từ Tử Thanh, cô biết ánh mắt cô ta nhìn Tưởng Úc Nam có hàm ý gì. Chị gái của cô chỉ mượn cớ đi đón cô mà thôi.

 

Sau khi rời khỏi đại sảnh sân bay, đoàn người lập tức giải tán, ai nấy nhanh chóng về nhà hưởng thụ kỳ nghỉ hiếm có. Chỉ có thư ký Lý ở lại, bận rộn gọi điện thoại cho tài xế của Tưởng Úc Nam, hỏi xem anh ta có lái xe đến không.

Viêm Lương chống nạng đi ra bãi đỗ xe. Từ Tử Thanh cố tình đi chậm, ở bên cạnh chăm sóc em gái. Cô ta quả nhiên là một chị gái tốt. Vẫn chưa ra khỏi sân bay, Từ Tử Thanh đã bắt đầu đòi quyền lợi giúp em gái: “Tổng giám đốc, Viêm Lương đã bị thương đến mức này, anh nên cho cô ấy nghỉ một thời gian, ở nhà tĩnh dưỡng.”

Tưởng Úc Nam mỉm cười, vẻ mặt tỏ ra xa cách. “Thế thì phải xem ý Viêm Lương thế nào. Nếu cô ấy muốn xin nghỉ phép, cứ thông báo với bộ phận Nhân sự, tôi sẽ duyệt ngay.” Nói xong, anh ta nhìn Viêm Lương bằng ánh mắt mờ ám.

“Vậy à?” Ánh mắt Tưởng Úc Nam nhìn Viêm Lương khiến Từ Tử Thanh hơi sững lại, nhưng ngay sau đó, cô ta liền nở nụ cười lịch sự quen thuộc. “Đúng rồi, Tổng giám đốc, không biết anh có rảnh không, bố tôi mở tiệc gia đình để đón anh. Hy vọng anh nể mặt!”

“Hôm nay à?”

“Đúng vậy!” Từ Tử Thanh tỏ ra rất chu đáo. “Anh hãy gọi cả thư ký Lý đi cùng.”

Từ Tử Thanh đang tìm cách tiếp cận người đàn ông nguy hiểm nhưng có giá trị lợi dụng rất lớn này. Tuy nhiên, cô ta khéo léo che giấu mục đích thật sự dưới bộ mặt thuần khiết và nụ cười đẹp đẽ.

Advertisements

Định mệnh 1.1

Đúng thế, tôi và Chu Nhất Minh đều là những kẻ khổ ải đã từng. Nhớ ngày trước, tôi có Đới Thời Phi, anh ta có Nhậm Giai, hai đứa tôi “cùng vui cùng mừng”. Ai ngờ, nhanh chóng biến thành “cùng buồn cùng khổ”. Đều do vận mệnh chúng tôi không tốt, đúng là một cặp huynh muội đen đủi!

 

1.

Năm hai mươi lăm tuổi, tôi đã có cảm giác khủng hoảng đối với tuổi tác của mình. Nguyên nhân là khi lang thang vào các diễn đàn trên internet, tôi vô tình đọc được một câu: “Con gái sau hai mươi lăm tuổi giống như chiếc bánh ga tô để qua đêm, không còn tươi ngon nữa.”

Không biết kẻ xấu xa nào đã viết ra câu nói tồi tệ đó mà hại tôi mất ngủ ba ngày ba đêm, trong đầu lúc nào cũng luẩn quẩn vấn đề “tươi ngon hay không còn tươi ngon”.

Trước khi đọc được câu nói tệ hại đó, tôi cảm thấy mình vẫn còn trẻ trung, xinh đẹp. Tuy không hút hồn như nụ hoa hé nở trong sương sớm nhưng dù sao cũng là một đóa hoa rạng ngời trong sắc xuân tươi đẹp. Chỉ vì câu nói đó mà tôi chợt thấy mình giống như bông hoa đẹp sắp đến lúc héo tàn.

Nói đến vấn đề tươi ngon thì không thể không nhắc đến hai từ “hạn sử dụng”. Trên thế gian này cái gì mà không có hạn sử dụng, quá hạn rồi muốn bán cũng chẳng ai mua. Những thứ gần hết hạn cũng không còn tốt nữa. Giờ theo như câu nói tệ hại đó thì tuổi thanh xuân của tôi cũng sắp đến ngày tàn rồi. Thông minh ra thì phải mau mau tìm “nguồn tiêu thụ”, nhanh chóng tìm ai đó chịu lấy mình. Con gái hai mươi lăm tuổi chưa chồng khiến người ta liên tưởng đến một cây hẹ già, nhưng nàng dâu hai mươi lăm tuổi thì lại là một cây hẹ tây đang độ xuân thì.

Tôi đã sống vô ích hai mươi lăm năm nay, ngay cả bạn trai để có thể tiến đến hôn nhân cũng không có. Đại hạn ngay trước mắt rồi, phải làm sao bây giờ?

“Cô gái buồn, tuổi thanh xuân sắp qua đi trong cảnh phòng đơn gối chiếc.” Rỗi rãi không có việc gì tôi lại lôi Hồng lâu mộng ra đọc, đọc đến lần thứ một trăm linh một thì câu nói này đã quá gai mắt rồi. Quẳng cuốn sách xuống, tay chống cằm ngồi thẫn thờ: Phải làm sao đây? Chị mày phải làm gì bây giờ?

Trước nay tôi không phải là đứa thích chạy theo mốt, rõ ràng nếu tinh thần không rệu rã thì cũng thuận theo trào lưu mà chạy theo mốt, chạy theo con đường của những phụ nữ ế rồi! Lấy ai đó rồi cả ngày ôm cục hận trong lòng, hết xuân thương tổn lại đến thu đau lòng, nhìn hoa hoa không thắm, nhìn cây cây chẳng biếc, nhìn đâu đâu cũng thấy không thuận mắt. Trời ơi! Thật là khổ!

Tôi khổ sở như vậy mà bố tôi cứ coi như chẳng có chuyện gì. Hễ đụng đến vấn đề đó là ông lại nói nhẹ như không: “Con và Chu Nhất Minh chẳng phải quan hệ rất tốt sao? Bố thấy con và nó rất hợp nhau, nếu thực sự không tìm được đối tượng nào thích hợp thì cứ yêu nó là được rồi.”

“Anh ta… anh ta làm sao mà được! Không phải bố không biết, con mà đi giày cao gót thì còn cao hơn anh ta.”

Ông thản nhiên thốt ra một câu: “Trong mắt phụ nữ, chẳng lẽ chiều cao và mức độ tốt xấu của một người đàn ông lại liên quan đến nhau?”

“Trong mắt người khác thì con không biết, trong mắt con thì có liên quan.”

Trước nay tôi đều thích mẫu đàn ông cao ráo. Trong mắt tôi, đàn ông cao dưới một mét tám thì không thể gửi gắm cả đời được. Ý trung nhân của tôi phải là một người cao to, đẹp trai, phong độ, phóng khoáng.

Ông nheo mắt nhìn tôi vẻ không hài lòng. “Bố nghe nói, trong mắt con trai, một phụ nữ tốt hay xấu cũng liên quan đến vóc dáng của người ấy, về mặt này hình như con cũng không có ưu thế cho lắm.”

Câu nói của ông chọc vào đúng điểm yếu khiến tôi thấy chán nản chẳng buồn ăn nữa. Khi dì Thạch lên gọi xuống ăn cơm, tôi dẩu môi, lắc đầu, giậm chân nói: “Không ăn, không muốn ăn!”

Dì Thạch là mẹ kế của tôi, lúc tôi học đại học năm thứ nhất thì mẹ tôi bị bệnh rồi qua đời, ba năm sau bố tôi lấy dì ấy. Mặc dù khoác trên mình một nửa chức vụ của người mẹ nhưng trong mắt tôi, dì Thạch luôn là một nàng dâu ép dạ cầu toàn. Dì ấy mỉm cười khuyên nhủ: “Ít nhiều cũng ăn một chút đi, hôm nay có món bún thịt hấp mà con thích ăn đấy. Dì cất công ra tận ao sen ở ngoại ô thành phố hái lá sen tươi về hấp đấy.”

Mặc dù trước nay tôi không ưa người mẹ kế này cho lắm nhưng điều đó cũng không thể ngăn ăn, ngăn uống được. Mỗi lần ăn những món dì ấy nấu, tôi thường làm bộ chê bai này nọ. Nhưng nói thật, trình độ nấu ăn của dì ấy rất cừ. Về mặt này, mẹ đẻ tôi còn thua xa. Nhưng trước mặt dì ấy, tôi luôn nói mẹ tôi nấu ăn ngon nhất.

Nghe nói hôm nay dì Thạch làm món bún thịt hấp lá sen, tôi đã chảy nước miếng vì thèm. Đang định nhân đà này xuống chén một bữa no nê nhưng bố tôi không cho tôi cơ hội.

“Nó không ăn thì thôi, con gái chúng nó thích giảm béo, không ăn nhiều thịt. Bà đừng làm hỏng kế hoạch ăn kiêng của nó.”

Thế là món bún thịt hấp của tôi đã tan thành mây khói. Nhưng tôi không có thời gian mà đau lòng vì nó, lời nói của bố đã thức tỉnh tôi trước một nguy cơ còn quan trọng hơn nhiều. Trở lại phòng riêng, đứng trước tấm gương lớn, nghiêng trái rồi lại nghiêng phải, không thể không thừa nhận, tôi nên ăn ít thịt đi một chút, nếu không lại phát phì thêm mất. Sao tôi lại dễ béo như thế chứ? Cơ bản là do hồi bé chế độ ăn uống không hợp lý.

Từ nhỏ tôi đã rất béo. Hồi đó tôi đã có biệt danh là “Bé bự”. Ai cũng có thể béo, chỉ cần bạn ăn nhiều.

Ngày ấy tôi ăn rất tốt. Bắt đầu từ hồi hơn một tuổi, bất kể cái gì đôi bàn tay bé nhỏ của tôi có thể với được cũng đều cho vào miệng cả, tóm được cái gì là ăn cái ấy. Có lần tôi nuốt nhầm phải ba viên bi thủy tinh màu sắc sặc sỡ vì cứ tưởng là viên đường. Sau khi phát hiện ra, bố mẹ tôi vội vội vàng vàng bế tôi vào bệnh viện. Bác sĩ nói vấn đề này cũng không đáng ngại lắm, chỉ cần không phải là vật sắc nhọn thì đa phần sau khi nuốt phải, nó sẽ tự động thải ra theo đường đại tiện, bảo bố mẹ đưa tôi về nhà và lưu ý khi tôi đi vệ sinh. Báo hại bố mẹ tôi hai ngày liền hôm nào cũng phải cẩn thận kiểm tra cái thứ không mấy thơm tho đó, cho đến khi nhìn thấy mấy viên bi mới thở phào nhẹ nhõm.

Lớn thêm chút nữa, tôi bắt đầu phân biệt được cái gì ăn được, cái gì không. Còn nhớ có lần mẹ tôi mua một túi đào về, treo sau cánh cửa rồi nói dối tôi trong túi là con rắn, dặn đi dặn lại không được đụng vào, cẩn thận không nó cắn.

Thật sự bà đã đánh giá quá thấp trí thông minh của tôi. Sau khi bà đi khỏi, tôi chăm chú nhìn cái túi một hồi rồi đoán nhất định không phải là con rắn. Bởi vì rắn thì phải động đậy, còn chiếc túi từ đầu đến cuối không thấy động tĩnh gì. Cuối cùng, tôi lấy hết can đảm kéo chiếc ghế lại gần rồi trèo lên thám thính tình hình. Khi nhìn thấy trong túi đích thực là những quả đào chín mọng tươi ngon, tôi vui sướng như mở cờ trong bụng. Không chần chừ gì nữa, mỗi tay ôm một quả, tôi trèo xuống ghế rồi chẳng rửa ráy gì, cho tuột vào mồm ăn ngon lành.

Kết quả là khi mẹ tôi đi làm về liền thấy cảnh tượng tay và miệng tôi đều bị ngứa, khó chịu vô cùng. Trước khi ăn đào mà không rửa thì những chiếc lông tơ của nó sẽ khiến người ta ngứa ngáy, tôi không cẩn thận nên bị dính phải. Bà vừa tức vừa lo lắng, vừa giải quyết vấn đề ngứa ngáy của tôi vừa ra sức giáo huấn tôi một trận.