Yêu không lối thoát 1.11

 

 

Viêm Lương vờ như không thấy ánh mắt Tưởng Úc Nam nhìn cô đầy hàm ý khi anh ta nói câu này.

“Vậy chúc Tổng giám đốc Tưởng gặp nhiều may mắn! Đừng để vụ làm ăn này thất bại.” Viêm Lương đứng dậy bỏ đi.

Khi Viêm Lương đi đến cửa, Tưởng Úc Nam đột nhiên lên tiếng: “Khoan đã!”

Cô lập tức dừng bước, chờ xem người đàn ông này lại định giở trò gì.

“Tôi từng thấy một tấm ảnh em cưỡi ngựa trong văn phòng của bố em. Chắc em cưỡi ngựa rất cừ, có muốn đọ sức không?”

Theo phản xạ, Viêm Lương định từ chối, nhưng một ý nghĩ lóe lên trong, cô mỉm cười quay đầu nhìn Tưởng Úc Nam, ánh mắt đầy ác ý. “Được thôi!”

 

Họ tới trường đua ngựa lúc mười hai giờ.

Tưởng Úc Nam chắc đã đến đây nhiều lần. Chủ trường đua là người Hoa, ông ta dùng thứ tiếng Trung lơ lớ chào hỏi anh.

Viêm Lương đưa mắt quan sát trường đua ngựa ngoài trời, là một bãi đất rất rộng. Trong tàu ngựa ở phía sau đều là những con ngựa giống tốt, to khỏe. Tưởng Úc Nam vẫn đang trò chuyện với ông chủ ở bên ngoài, Viêm Lương đã vào trong tàu ngựa chọn ngựa.

Người huấn luyện đi theo Viêm Lương góp ý: “Phụ nữ nên chọn con ngựa nhỏ, thuần tính thì tốt hơn, ví dụ con này…”

Viêm Lương đã nhìn trúng một con ngựa, lập tức bảo người huấn luyện dẫn con ngựa đó ra ngoài. Nào ngờ người huấn luyện đứng im bất động. “Thật xin lỗi, đó là ngựa…”

“Đó là ngựa của tôi.” Một giọng nam tiếp lời.

Viêm Lương quay đầu, hóa ra là Tưởng Úc Nam.

Tưởng Úc Nam cầm chiếc roi ngựa, từ tốn tiến lại gần. “Lần nào đến đây tôi cũng chọn nó, không phải em có sở thích cướp đồ của người khác đấy chứ?”

Viêm Lương nhìn đồng hồ. “Bây giờ… ở Trung Quốc là tối Chủ nhật, không phải giờ làm việc. Ngoài giờ làm việc, anh không phải cấp trên của tôi, tôi không cần nghe lời anh.”

Người huấn luyện không giúp, Viêm Lương đành tự mình dắt ngựa ra ngoài. Lúc đi qua Tưởng Úc Nam, cô dừng lại trong giây lát. “Anh không biết tôi thích nhất trò cướp đồ của người khác hay sao? Đặc biệt là đồ vật yêu thích của anh.”

Nói xong, Viêm Lương cười vẻ đắc ý.

“Tiểu thư…” Người huấn luyện muốn ngăn cản nhưng Tưởng Úc Nam lắc đầu, ra hiệu hãy để mặc cô.

Con ngựa này không sợ người lạ, nó ngoan ngoãn đeo móng ngựa rồi đi theo Viêm Lương. Mấy phút sau, cô đã thúc ngựa đi quanh trường đua ngoài trời. Tưởng Úc Nam vừa đổi con ngựa khác, bắt gặp dáng vẻ hiên ngang của cô ở phía xa, anh bất giác nheo mắt. Trong đáy mắt của người đàn ông thoáng qua một tia u tối khó diễn tả.

Sau khi thử hai vòng để thích ứng với độ lắc lư trên lưng ngựa, Viêm Lương bắt đầu tăng tốc. Gió thổi bay tóc cô, chỉ những lúc như thế này, cô mới cảm thấy như được quay về quá khứ không chút ưu phiền.

Quá khứ khi Từ Tử Thanh chưa xuất hiện…

“Lúc này mà không tập trung là rất nguy hiểm.” Một giọng nói đột nhiên vang lên bên tai cô.

Viêm Lương giật mình, kéo dây cương. Hóa ra Tưởng Úc Nam đã cưỡi ngựa đi song song với cô.

Con ngựa của anh thấp hơn ngựa của cô nên hai người mắt đối mắt ở tư thế cân bằng. Viêm Lương muốn lái ngựa chạy theo hướng khác, những bài học trước đó dạy cô, tránh mặt người đàn ông này là biện pháp an toàn nhất. Nhưng cuối cùng cô vẫn mở miệng: “Tôi còn tưởng Tổng giám đốc Tưởng lợi hại lắm. Sao anh còn cần người huấn luyện cầm dây cương giúp?”

Tưởng Úc Nam cười cười. “Không còn cách nào khác, tôi vừa nhận chức vụ CEO của Từ thị. Bát vàng còn chưa được hưởng nên tôi không muốn giống một người đáng thương nào đó, suýt thì mất toi cái mạng nhỏ trong tay em.”

Đây rõ ràng là câu nói đùa nhưng Viêm Lương không cười nổi, cô cảnh giác nhìn anh ta, giọng lạnh lùng: “Anh nói vậy là có ý gì?”

Tưởng Úc Nam vẫn nở nụ cười nhàn nhạt, nhận dây cương từ tay người huấn huyện, ra hiệu người đó có thể đi chỗ khác. “Hay là thế này đi… Kỷ lục của tôi từ đây đến chỗ kia là một phút.” Tưởng Úc Nam chỉ tay về phía tận cùng trường đua. “Em hãy đua với tôi. Nếu em về đích trước, tôi sẽ nói cho em biết, câu vừa rồi có ý gì.”

Tưởng Úc Nam ngừng một lát rồi giơ một ngón tay, hai ngón tay, ba ngón tay… Sau đó anh ta giật mạnh dây cương, con ngựa anh ta đang cưỡi phóng vọt đi. Ngay sau đó, Tưởng Úc Nam đã cách Viêm Lương một đoạn. Viêm Lương nghiến răng, thúc vào bụng ngựa đuổi theo.

Gió tạt vào mắt Viêm Lương đến đau nhức. Chỉ một phút ngắn ngủi, trong đầu cô hiện ra vô số hình ảnh.

Năm đầu tiên Từ Tử Thanh đến sống ở nhà cô, nhìn thấy tấm ảnh cô cưỡi ngựa, cô ta vô cùng ngưỡng mộ. Do được bố yêu thương, chiều chuộng, cô ta vòi vĩnh bố để có được con ngựa của cô. Con ngựa đó là món quà sinh nhật bố tặng cô nhiều năm trước. Món quà đã tặng còn có thể lấy lại rồi đem cho người khác, bây giờ nghĩ lại, Viêm Lương vẫn cảm thấy vô cùng nực cười.

Con ngựa của Viêm Lương sợ người lạ, Từ Tử Thanh vừa leo lên lưng ngựa đã bị hất xuống. Con ngựa đó còn nhỏ nên tương đối thấp. Từ Tử Thanh ngã cũng không mạnh lắm, nhưng mặt cô ta bị xước do móng ngựa cào. Viêm Lương khó khăn lắm mới có thể leo lên lưng ngựa, vào giây phút cầm sợi dây cương, Viêm Lương nhớ là cô đã do dự.

Lúc đó trong đầu cô nảy ra một ý nghĩ ác độc, chi bằng để Từ Tử Thanh bị ngựa đá chết đi, nhưng cuối cùng Viêm Lương vẫn nắm chặt dây cương, không để xảy ra tai họa. Mặc dù vậy, cô vẫn bị Từ Tấn Phu phạt, nhốt trong phòng một tuần. Một tuần sau, cô mới được phép ra khỏi phòng. Đến lúc đó, cô mới biết con ngựa của mình bị mấy người họ hàng của Từ Tử Thanh tức giận giết chết.

Viêm Lương còn nhớ cô đã xông đến tàu ngựa, tìm rất lâu mới phát hiện vũng máu khô ở gần tàu ngựa. Có lẽ từ giây phút đó, trong lòng Viêm Lương, bố cô đã thực sự chết.

Một tiếng huýt sáo đanh sắc vang lên cắt ngang hồi ức của Viêm Lương. Vào thời khắc đó, cô chợt nhìn thấy gương mặt hốt hoảng của Tưởng Úc Nam.

Người đàn ông như Tưởng Úc Nam cũng có lúc hoảng hốt?

Còn chưa kịp cười nhạo anh ta, cô đột nhiên phát hiện mình đang đối mặt với nguy hiểm. Con ngựa của cô không thể khống chế, vượt qua hàng rào, phóng nhanh ra ngoài trường đua ngựa.

Viêm Lương giật mình, tim cô như nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô vội giật dây cương, kéo mạnh đến mức lòng bàn tay như sắp tuột da, vậy mà vẫn không thể khống chế con ngựa đang chạy như điên tới khu vực nghỉ ngơi có ô che mát.

Bởi tiếng gió thổi mạnh, Viêm Lương không nghe thấy tiếng vó ngựa mỗi lúc một gần, đến khi tiếng thét quen thuộc vang lên, như thủng màng nhĩ của cô: “Cố hết sức kéo dây cương về bên phải!”

Viêm Lương quay đầu, gió thổi tóc bay loạn xạ, che khuất tầm nhìn của cô, nhưng cô vẫn thấy gương mặt lạnh lẽo của Tưởng Úc Nam.

Ánh mắt anh ta có tác dụng ép người khác tỉnh táo một cách kỳ lạ, cuối cùng Viêm Lương cũng khôi phục thần trí. Cô dùng hết sức kéo dây cương về bên phải. Con ngựa bị điều khiển đổi hướng, chạy về khu nhà kho chứa cỏ khô ở phía bên phải.

Tưởng Úc Nam tiếp tục đuổi theo, hai con ngựa gần như chạy song song. Con ngựa sắp xông tới lan can của nhà kho, Viêm Lương không nhìn rõ Tưởng Úc Nam làm gì, cô chỉ cảm thấy anh ta túm sợi dây cương của cô, sau đó là tiếng hí của con ngựa.

Ngựa của Viêm Lương ngã xuống, còn cô lộn vài vòng trên đống cỏ rồi mới rơi xuống đất. Tuy đã có lớp đệm cỏ nhưng Viêm Lương vẫn đau đến mức hét lên một tiếng.

Lúc Tưởng Úc Nam đi đến bên cạnh, Viêm Lương thấy mũi giày của anh ta trước tiên. Cô ngẩng lên nhìn, sắc mặt tái mét.

Do bị ngược sáng nên Viêm Lương không nhìn rõ gương mặt Tưởng Úc Nam. Cũng có lẽ cô đau đến mức ánh mắt trở nên mơ hồ, thậm chí vào giây phút đó còn nảy sinh ảo giác. Cô thấy bộ dạng của Tưởng Úc Nam giống hệt cô khi cô đứng nhìn Từ Tử Thanh bị ngã ngựa năm đó.

Lúc bấy giờ, cô lưỡng lự, đấu tranh tư tưởng giữa thiện và ác…

 

Một lát sau, Viêm Lương nằm trên lưng Tưởng Úc Nam. Anh ta cõng cô đi về khu nhà nghỉ.

“Em nặng thật đấy, không hổ danh là sư tử nhỏ.”

“Tôi…”

“Em còn nhiều lời, tôi sẽ thả em xuống đất.”

Viêm Lương thầm nghĩ, không phải tôi sợ anh, chỉ là tôi không còn sức đấu võ mồm với anh. Đầu cô nằng nặng, cô liền tì cằm vào vai anh ta. Cứ coi anh ta là chỗ dựa duy nhất của cô lúc này… Viêm Lương bất giác vòng hai tay qua cổ Tưởng Úc Nam. Ngực cô dính chặt vào bờ lưng rắn chắc của anh ta.

Tưởng Úc Nam đột nhiên dừng bước.

“Sao vậy?” Viêm Lương hỏi.

Tưởng Úc Nam lại đi tiếp. “Không có gì.”

Cũng có lẽ do quá gần kề…

“Thình thịch!”

“Thình thịch!”

Là tiếng trái tim của ai đang đập mạnh?

Advertisements

Định mệnh – Mở đầu.1

Lời tựa

 

Em đã từng kiêu ngạo cho rằng sau khi từ bỏ anh, em sẽ tìm được người tốt hơn anh gấp trăm ngàn lần, nhưng cuối cùng em cũng nhận ra mình đã nhầm.

Dù có cố gắng đến đâu, em cũng không sao tìm được ai tốt hơn anh. Trên thế gian này, anh là người duy nhất, không ai có thể thay thế.

Mở đầu

 

Năm nay tôi hai mươi bảy tuổi, chiểu theo tiêu chuẩn xếp hạng “hàng quá date” ở trên mạng mà ai ai cũng biết thì tôi sắp được liệt vào danh sách rồi, còn ở nhà thì đã bị coi là “quả bom nổ chậm”… Nhưng tôi chẳng vì thế mà mặt mày ủ ê, than thân trách phận, biết đâu ở hội Hoán thảo ngày mai tôi sẽ tìm được người trong mộng.

 

Ngày mai vừa đúng là ngày Valentine.

Đó là ngày dành cho các đôi lứa yêu nhau, cũng là ngày thê thảm nhất đối với những người vẫn còn lẻ bóng như tôi. Thấy người ta tay trong tay rạng ngời hạnh phúc đi trên đường, trong lòng chợt dấy lên cảm giác ghen tức, đố kỵ. Ngày lễ Tình nhân không có người yêu, cô đơn lẻ bóng, phải làm sao để vượt qua đây?

Đang buồn nẫu ruột thì cô bạn thân Điền Tịnh gọi điện, hỏi tôi ngày mai có muốn tham gia hội Hoán thảo trong thành phố không.

Tôi chẳng mấy hào hứng. “Hội Hoán thảo là hội gì? Trao đổi cây cối, hoa cỏ à? Mình đâu có trồng hoa, trồng cỏ, thôi, không đi đâu.”

Điền Tịnh tỏ ra ngán ngẩm. “Sao ngay cả hội Hoán thảo mà cậu cũng không biết thế? Đúng là người ngoài hành tinh! Hội Hoán thảo chứ có phải là trao đổi hoa cỏ đâu, đó là một kiểu giao lưu, gặp gỡ, kết bạn.”

Sau khi được Điền Tịnh giải thích cặn kẽ, cuối cùng thì người ngoài hành tinh như tôi cũng hiểu được thế nào gọi là “hội Hoán thảo”.

“Hội Hoán thảo” là một trào lưu rất thịnh hành thời nay đối với tầng lớp trí thức thành thị. Từ “thảo” này ngoài nghĩa là “cỏ” thì một nhóm các chị em hay rộng hơn là thế hệ trẻ bây giờ còn dùng để ám chỉ những chàng trai có quan hệ tốt nhưng lại không thể hẹn hò, điều kiện tốt mà nửa kia không phát hiện ra nên vẫn còn đơn thân. Cho nên “hoán thảo” ở đây không có nghĩa là trao đổi cây cối, hoa cỏ mà là một kiểu mọi người giúp đỡ, hỗ trợ nhau, đưa ra cách thức mới để tối đa hóa việc sử dụng nguồn tài nguyên của mình là anh bạn đi cùng.

Hình thức của “hội Hoán thảo” rất đa dạng: cùng ăn cơm, tổ chức các trò chơi, hát karaoke… Bạn gái nào muốn tham gia, chỉ cần dẫn theo ít nhất một bạn nam là được, số lượng người tham gia tối đa chỉ hơn mười người. Mọi người có thể túm năm tụm ba nói chuyện, còn có người đứng ra tổ chức các trò chơi để mọi người có thể dễ dàng làm quen và hiểu nhau hơn.

Cái kiểu kết bạn mới nổi này không giống những cuộc hẹn hò truyền thống, đối tượng không phải chịu cảnh lúng túng, xấu hổ khi hẹn hò từng đôi riêng lẻ. Nó giống một kiểu tụ tập, gặp gỡ, giao lưu, có nhiều đối tượng để lựa chọn, cũng dễ dàng giao lưu và làm quen hơn, chính vì thế mà rất được giới trí thức trẻ hưởng ứng.

Nghe có vẻ không tồi, dù sao cũng chẳng có việc gì làm, tìm một nơi náo nhiệt để góp vui còn hơn là phải cô đơn một mình trong cái ngày lễ này.

“Được, đi thì đi. Nhưng mình không có “cỏ” để trao đổi thì phải làm thế nào đây?”

Muốn tham gia hội Hoán thảo phải dẫn theo ít nhất một bạn nam, tôi lại chẳng có lấy một người thích hợp để đi cùng. Không có một “ngọn cỏ” nghĩa là không có vé vào cửa.

Điền Tịnh ôm luôn cả việc đó. “Cậu không phải lo, mình sẽ có trách nhiệm tìm hai đồng nghiệp nam đi cùng, chia cho cậu một người, thế là có vé vào cửa rồi.”

Vậy thì tốt quá, tôi mỉm cười nói đùa: “Mình yêu cậu quá cơ, Điền Tịnh! Giá cậu là con trai có phải tốt không, chúng mình sẽ là một cặp, chẳng cần phải đi tham gia cái hội Hoán thảo đó làm gì.”

Điền Tịnh cười nói: “Cậu luyên thuyên vừa vừa thôi, ngày mai cố mà trang điểm, ăn mặc cho tử tế vào, biết đâu lại có mối nhân duyên tốt từ trên trời rơi xuống.”

Câu nói đó thật khiến người ta không khỏi mơ mộng xa xôi, tôi dù có trây ì đến đâu cũng không thể không vì thế mà xốc lại tinh thần một phen, phải quyết tâm lấy lại tinh thần và diện mạo tốt nhất để đi tham gia hội Hoán thảo ngày mai.

Năm nay tôi hai mươi bảy tuổi, chiểu theo tiêu chuẩn xếp hạng “hàng quá date” ở trên mạng mà ai ai cũng biết thì tôi sắp được liệt vào danh sách rồi, còn ở nhà thì đã bị coi là “quả bom nổ chậm”. Sang năm là tròn hai mươi tám tuổi, nếu không tìm được bạn trai, cùng tận hưởng ngày Valentine thì coi như thực sự bị liệt vào danh sách “hàng tồn kho”, mức cao hơn sẽ là “hàng tồn kho mất chìa khóa”, rồi sau đó là… Ôi thôi, không nên tự hù dọa mình như thế, tôi sẽ không lâm vào cảnh đó đâu, không chừng ở hội Hoán thảo ngày mai tôi sẽ gặp được người trong mộng.

Hội Hoán thảo lần này được tổ chức dưới hình thức cùng nhau ăn uống, mỗi người tham gia phải đóng tiền, cùng ăn buffet nướng ở nhà hàng nướng Hàn Quốc. Không khí rất náo nhiệt, có tới hai ba chục người tham gia, các cô nàng thì khỏi phải nói, ai cũng ăn mặc lộng lẫy, còn “cỏ” thì chất lượng cũng không tồi, các chàng trai khôi ngô, tuấn tú liếc một cái là thấy liền mấy em xinh tươi.

Điền Tịnh có vẻ hơi kích động, ra hiệu chỉ cho tôi anh chàng bảnh bao đứng cách đó không xa, nói: “Cậu có thấy anh chàng bên kia không, nhìn cao to như Hàn Canh[1] ấy, thật là đẹp trai!”

Nhưng ánh mắt của tôi không hướng về phía anh chàng “Hàn Canh” đó bởi vì tất cả sự chú ý đã dồn về một nơi khác. Đừng nói anh chàng đó cao to như Hàn Canh, chứ có Hàn Canh bằng xương bằng thịt ở đây lúc này tôi cũng chẳng quan tâm.

Trong buổi tiệc, tôi đã vô tình phát hiện ra một bóng dáng quen thuộc. Mặc dù đã gần nửa năm nay tôi chưa gặp lại hình bóng đó nhưng dù có tán thành bột, thành tro, thành bụi thì tôi vẫn có thể nhận ra ngay.

Chu Nhất Minh! Anh ta cũng đến đây tham gia cái gọi là hội Hoán thảo cơ đấy, xem ra còn rất hưởng ứng nữa chứ. Anh ta đang nướng thịt giúp một cô gái tóc xoăn ngắn, ăn mặc rất thời trang.


[1] Han Geng: nam ca sĩ, vũ công, diễn viên, thành viên của nhóm nhạc Hàn Quốc Super Junior.