Âm mưu 6.1

Lời nói của Như An Tâm tuy ngữ điệu không cao nhưng giọng trách móc đó cứ vang lên bên tai Tô Duyệt Duyệt không dưới bốn lần, cho đến khi Tiểu Nhuệ lầm rầm nói vài câu gì đó thì cô ta mới yên lặng ghi chép cẩn thận.

Sắp đến trưa, Tống Dật Tuấn đã họp xong và quay trở lại, nhìn thấy Tô Duyệt Duyệt và Như An Tâm đã ngồi yên vị, bèn trao cho mỗi người một cuốn sách kế hoạch bồi dưỡng nghiệp vụ, nói với họ, thời gian hai tuần tiếp theo là bồi dưỡng, kế hoạch bồi dưỡng cụ thể đã được liệt kê trong bảng.

“Trưa nay chúng ta sẽ tới Thủy Vân Hiên, tôi mời, hoan nghênh hai vị đồng nghiệp mới.”

Tống Dật Tuấn vỗ tay, thông báo cho toàn bộ nhân viên trong phòng, Tô Duyệt Duyệt rất vui, ngày đầu tiên đi làm, cấp trên đã mời ăn cơm. Hơn nữa, còn nói rõ là để hoan nghênh mình và Như An Tâm nữa. Thủy Vân Hiên là một quán ăn Quảng Đông, phong cách tao nhã, món ăn rất tinh tế, tất nhiên, tương ứng với nó, giá cả cũng không hề rẻ chút nào.

“Năm vừa qua chúng ta đã làm việc rất chăm chỉ, giờ đón thêm hai đồng nghiệp mới, tôi tin rằng năm nay sẽ còn tốt đẹp hơn, mọi người sẽ cùng nhau tạo dựng thành tích tốt hơn nữa.”

Bởi vì là ăn cơm buổi trưa nên không được uống rượu, Tống Dật Tuấn gọi nước cam cho mọi người, sau khi nói xong, anh ta liền nâng cốc tỏ ý muốn mọi người cùng chạm ly. “Keng, keng, keng”, tiếng cụng ly kêu thật giòn. Một cô gái tuổi trạc Tô Duyệt Duyệt nói: “Kevin, đến buổi họp liên hoan tổng kết cuối năm, bộ phận của chúng ta có bình bầu nhóm xuất sắc không?”

“Đúng đó, tiết lộ đi mà, tôi nghe có người nói, nhóm ưu tú năm nay mỗi người đều được hai nghìn tiền thưởng, ngoài ra nhóm còn được đi du lịch.” Một cô gái khác nói chen vào.

“Xem ra, các vị còn nghe ngóng tin tức giỏi hơn tôi.” Tống Dật Tuấn lắc đầu, buông tay, nhún vai tỏ vẻ không còn cách nào khác, khiến mọi người cười ồ lên.

“Chris, Sue à, Kevin của chúng ta thích nhất là trêu đùa đấy.”

“Tôi không đùa đâu, tôi nói thật đó, không biết có bình bầu nhóm xuất sắc hay không, thường đến cuối năm mọi người mới chịu dốc sức, còn đầu năm thì… Ha ha…”

“Đâu có, sếp ơi, đừng nói chúng tôi như vậy chứ, chúng tôi rất nỗ lực mà.”

“Ha ha…”

“Ha ha…”

Tô Duyệt Duyệt cười hở hết cả lợi, bữa trưa này thật thoải mái, đặc biệt là Tống Dật Tuấn, khi vừa mới gặp đã cảm thấy anh ta là một cấp trên tốt, bây giờ nhìn lại, vẫn đúng là một cấp trên tốt. Tô Duyệt Duyệt còn đang cười ngô nghê, không để ý thấy chiếc thìa đang ngoắc vào trong cốc nước cam trên bàn, khiến nước cam bắn tóe ra, dính đầy lên quần áo.

“Mau lau đi!”

Tô Duyệt Duyệt với tư cách là nhân vật chính của hôm nay nên cô ngồi ngay bên cạnh Tống Dật Tuấn, Tống Dật Tuấn thấy cô làm đổ nước cam, lập tức gọi nhân viên phục vụ mang khăn lau cho cô, Tô Duyệt Duyệt vô cùng bối rối, vội vàng nói: “Không sao, không sao, dù sao chiếc áo này cũng rẻ, về nhà giặt là được mà.”

“Nói thế nào thì cũng bị dính nước cam rồi, cô vào nhà vệ sinh gột đi.”

“Vâng.”

Tống Dật Tuấn quan tâm đến Tô Duyệt Duyệt, điều này khiến mọi người xung quanh đều gác đũa nhìn anh. Tô Duyệt Duyệt thấy rất ngượng, sau khi nói “vâng” liền đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Ủa, tại sao lại không có nước?

Vòi nước phía bên ngoài nhà vệ sinh rõ ràng không phải là vòi cảm ứng, Tô Duyệt Duyệt cuống lên, đập mấy cái vào vòi nước, bỗng có một bàn tay chìa xuống phía dưới vòi nước, hóa ra thiết bị cảm ứng màu đỏ không gây sự chú ý lại đặt ở phía dưới, giờ mới hoạt động, ngay lập tức nước ào ra.

“Cảm…”

Tô Duyệt Duyệt đang định nói cảm ơn, ngẩng đầu nhìn, hai mắt bỗng đờ ra, chẳng phải chính là anh chàng mất lịch sự đã va vào mình tuần trước hay sao? Tại sao anh ta cũng đi ăn ở Thủy Vân Hiên? Đôi khi, sự việc thật trùng khớp, từ “ơn” vẫn còn ở trong miệng Tô Duyệt Duyệt, anh chàng mất lịch sự đã cười nói: “Cái này, tương đối, tương đối, bí mật.”

“Hờ hờ!!!”

Tô Duyệt Duyệt cũng ngẩng lên cười với anh ta nhưng nụ cười này đơn thuần chỉ là nhe răng, cuống họng phát ra hai tiếng rung.

“Thiệu Kiệt, anh cũng ăn ở đây à?”

Hai người cùng quay đầu lại, nhìn thấy Tống Dật Tuấn đang bước về phía họ.

“Ừ, cậu cũng ở đây à?”

Tô Duyệt Duyệt liếc nhìn anh chàng mất lịch sự, liệu có phải anh ta đang trêu đùa mình không? Tại sao khi gặp Tống Dật Tuấn, anh ta lại không bị nói lắp? Tống Dật Tuấn gật đầu, hỏi: “Hai người quen nhau à?”

Tô Duyệt Duyệt lắc đầu.

“Thiệu Kiệt, đây là Tô Duyệt Duyệt, đồng nghiệp mới ở bộ phận chúng tôi.”

Lần đầu tiên Tô Duyệt Duyệt thấy Tống Dật Tuấn giới thiệu tên tiếng Trung của mình, đang nghĩ tới tật nói lắp của anh chàng mất lịch sự kia, thấy Tống Dật Tuấn giới thiệu về mình với anh ta như vậy, bèn mỉm cười khách khí với anh chàng vô lễ.

“Doanh… Doanh… Doanh Thiệu Kiệt.”

Tô Duyệt Duyệt thực sự rất muốn chui vào nhà vệ sinh cười ha hả cho sướng, thấy anh ta chìa tay ra, cũng đành cố gắng mỉm cười, giữ phép lịch sự đưa tay ra bắt.

“Doanh là, là chữ Doanh trong Doanh Chính.”

“Thiệu Kiệt là Giám đốc bộ phận Kỹ thuật thông tin của Tổng bộ khu Hoa Đông.”

Hóa ra là chữ Doanh trong Doanh Chính, không phải là chữ Dâm trong kẻ dâm đãng, Tô Duyệt Duyệt cười thầm nhưng cô chưa bao giờ nghĩ người đàn ông đứng trước mặt mình lại là Giám đốc bộ phận Kỹ thuật thông tin của Tổng bộ khu Hoa Đông.

Đúng là không nên đánh giá con người qua vẻ bề ngoài. Nhưng ngoại trừ một lần mất lịch sự với mình, nói thực, tướng mạo và cách ăn mặc của anh ta rất bắt mắt, không hề thua kém Tống Dật Tuấn. Chỉ cần anh ta không mở miệng thì tuyệt đối là một chàng trai tinh tế. Đáng tiếc là, cứ hễ anh ta mở miệng là những cô gái đẹp gần kề sẽ bớt đi già nửa.

“Ôi, ôi, phiền cô nhường đường một chút.”

Một người phụ nữ trung niên vừa từ nhà vệ sinh đi ra, muốn rửa tay nhưng lại nhìn thấy hai người đàn ông và một cô gái đứng đó nói chuyện, bà ta nhìn họ một cách kỳ quặc, cuối cùng đành phải lên tiếng xin nhường đường. Tô Duyệt Duyệt vội nói “xin lỗi, ngại quá”, sau đó nhường chỗ, nói với hai người đàn ông trước mặt: “Về chỗ thôi!”

Sau đó, mọi người lục tục ra về.

Advertisements

Trọng Tử 3.1

Chưa từng nghe qua âm thanh nào thư thái đến vậy, không sai, đích thị là thư thái, tựa những áng mây trắng tận phía chân trời đang lững lờ trôi, hờ hững, mơ hồ, nương theo gió mà tản mạn, ngân nga, ý nhị như âm nhạc chốn thần tiên. Trong ký ức cũng từng có thanh âm như thế tồn tại nhưng so với giọng nói của người này, vẫn kém hơn một chút.

Tiểu nha đầu kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn.

Chẳng biết tự lúc nào, một người đã đứng trước cửa điện.

Chiếc áo bào rộng trắng tựa tuyết, vạt chùng quét đất, trên đầu cài một chiếc trâm ngọc nhưng những lọn tóc dài vẫn rủ xuống như khoác trên lưng một chiếc trường bào màu đen.

Tay trái chàng cầm một thanh bảo kiếm, vỏ kiếm màu trắng, thuôn dài, sáng bóng.

Cửa điện rộng mở, làm nổi bật trời cao. Thi thoảng, những đám mây ngũ sắc lại bay lướt qua. Trời xanh mây trắng, chàng lẳng lặng đứng một mình giữa cửa điện, tựa như trong tranh vẽ, ánh sáng rọi vào từ phía sau lưng, cả người như toát ra một vầng sáng dìu dịu.

Trên đại điện lặng ngắt như tờ, hầu hết các đệ tử đều nín thở, cung kính hướng về phía chàng, cúi rạp người hành lễ, thần sắc trên mặt cũng khác nhau: ngạc nhiên, sùng bái, ngưỡng mộ… nhưng đa phần là không thể tin nổi.

Cánh cửa như cánh cổng nối liền trời và đất, đất trời sao nhỏ bé đến vậy, chỉ có chàng đứng giữa mà thôi.

Bỗng chốc quên hết tất cả, không biết mình đang ở nơi đâu, bây giờ là ngày tháng năm nào, những gì thấy được, nghe được, tất thảy đều như gió thoảng mây trôi, lặng lẽ tiêu tán, tịnh không một dấu vết.

Chỉ có mình chàng chân thực nhưng lại có cảm giác xa vời vợi.

Trái tim vừa như ngừng đập vừa như mãnh liệt điên cuồng.

Không nỡ chớp mắt, không dám chớp mắt, chỉ sợ trong phút giây chớp mắt ấy, chàng sẽ biến mất.

Tiểu nha đầu hít một hơi thật sâu, gắng sức mở to hai mắt, cuối cùng cũng thấy rõ mặt chàng.

Một gương mặt còn rất trẻ, có thể những đường nét trên khuôn mặt không phải hoàn mỹ nhất nhưng trên cõi đời này, gương mặt đó tuyệt đối là gương mặt đẹp nhất. Đẹp đến dịu dàng, dịu dàng đến vô cùng, dịu dàng đến độ có thể bao dung tất thảy.

Muốn đến gần nhưng lại không dám.

Cảm giác đó khiến trái tim của tiểu nha đầu như nhảy ra khỏi lồng ngực, máu nóng bất chợt dồn hết lên đỉnh đầu, ký ức của vài năm trước bỗng ùa về như vũ bão. Đã từng cho rằng khuôn mặt của thần tiên đại ca năm nào là khuôn mặt đẹp nhất trên đời, gương mặt của thần tiên thì phải thuôn dài như vậy, nhưng bây giờ con bé mới phát hiện, người trước mặt này mới được gọi là thần tiên.

Không thuộc về trần thế, thậm chí cũng không thuộc về tiên giới, lãnh đạm mà không lạnh lùng, cao xa vời vợi, khiến người ta phải ngước nhìn, kính trọng, tôn sùng nhưng mãi mãi không thể đến gần, không thể chạm tới.

Thần tiên cứu vớt thế nhân, chẳng phải vốn không giống người thường đó sao?

Tiểu cô nương ngây ngốc ngẫm nghĩ.

Trên điện xôn xao vài tiếng bàn luận nho nhỏ, sau lớn dần lên, cuối cùng trở nên ồn ào, náo nhiệt.

Mộ Ngọc mỉm cười nhắc nhở: “Tiểu cô nương, Trọng Hoa tôn giả đã ưng thuận thu nhận muội làm đệ tử, còn không mau bái sư!”

Trọng Hoa tôn giả! Trên điện càng ồn ào hơn, lũ trẻ sau khi biết rõ thân phận của người vừa đến, lập tức bị kích động.

Đó chính là hộ giáo của Nam Hoa phái – Lạc Âm Phàm, hiện sống ở Trọng Hoa cung trên Tử Trúc phong[1], vốn là tam đệ tử của Nam Hoa Thiên tôn. Luận về thứ hạng thì đứng đầu là chưởng giáo, luận về vai vế thì cao nhất là Mẫn Vân Trung, nhưng luận về thanh danh và địa vị, trong Nam Hoa phái, thậm chí là toàn bộ Tiên môn, không ai có thể sánh được với chàng. Không những làm hộ giáo phái Nam Hoa, chàng còn thụ mệnh[2] Thiên tôn, kế nhiệm vai trò tiên minh thủ tọa[3], có toàn quyền quyết định đại sự trên tiên giới, nắm giữ tiên thuật cao nhất không chỉ ở phái Nam Hoa mà còn trên cả tiên giới. Trong đại nạn tiên – ma, chàng dẫn các đệ tử Tiên môn trấn thủ cột mốc ranh giới thông thiên môn của lục giới, khiến Ma tộc mấy lần tấn công nhưng đều chịu thất bại. Một năm trước, sau khi làm cho ma tôn Vạn Kiếp bị trọng thương, tiếng tăm Lạc Âm Phàm lừng lẫy bốn phương, chỉ đứng sau Nam Hoa Thiên tôn một bậc.

Ai cũng biết, Trọng Hoa tôn giả Lạc Âm Phàm trước nay không thu nạp đệ tử.

Chúng đệ tử nhìn nhau, dường như không tin vào tai mình, nhưng vị thần tiên trước mắt, ngoài chàng ra, còn là ai được nữa, câu nói kia cũng do chính miệng chàng nói ra.

Tiểu nha đầu vẫn ngẩn ngơ, hồi ức năm xưa cho nó biết, những vị thần tiên mặc áo bào trắng là những vị thần tiên tốt nhất trên đời, bây giờ, vị thần tiên mặc đồ trắng này còn khẳng định sẽ thu nhận nó làm đệ tử.

Vị thần tiên trẻ tuổi từ từ tiến vào đại điện, vạt áo dài quét trên mặt đất, tựa như sóng gợn, lại tựa như dòng thác tuyết đang cuồn cuộn chảy trôi.

Chàng dừng lại trước mặt tiểu nha đầu, hỏi nó bằng giọng nói lãnh đạm hết sức dễ nghe: “Ta nhận ngươi làm đồ đệ, ngươi có bằng lòng không?”

Vẻ thất vọng tột cùng hóa thành niềm hạnh phúc cực độ, con bé vui như đang chiêm bao, hoàn toàn không biết làm thế nào, thậm chí không nói được một tiếng, chỉ ra sức gật đầu.

“Âm Phàm.” Một giọng nói nghiêm nghị pha chút trách cứ vang lên.

Tiểu nha đầu bị giọng nói này làm cho hoảng hốt, bất an nhìn về phía Mẫn Vân Trung, liệu vị sư phụ thần tiên này có thể thay đổi chủ ý của ông lão đó không?

Lạc Âm Phàm nhìn Ngu Độ. “Ta thu nhận cô bé này làm đồ đệ.”

Giữa huynh đệ họ như có sự giao hẹn ngầm, chỉ một ánh mắt, Ngu Độ đã lĩnh hội được ý tứ của Lạc Âm Phàm, kín đáo nói: “Sư thúc, ma cung gần đây càng lúc càng lộng hành, tiểu nha đầu này không có chốn dung thân, chi bằng ở lại Nam Hoa để khỏi ra ngoài làm loạn, bằng không, ngộ nhỡ có điều gì sơ sảy, chỉ e chúng ta không gánh vác nổi. Vả lại, sư đệ cũng nên thu nhận đệ tử rồi.”

Sát khí trời sinh nguy hiểm biết bao, chí ít cũng không thể để cho Ma tộc nắm giữ.

Mẫn Vân Trung nghe vậy, quả nhiên không lên tiếng phản đối nữa, lát sau nói: “Âm Phàm vô cùng bận rộn, chi bằng để nha đầu này ở lại làm môn hạ đệ tử của chưởng giáo đi!”

Tiểu nha đầu lập tức không vui, nhỏ giọng nói: “Trọng Hoa tôn giả đã nói là muốn thu nhận con mà.”

Sắc mặt Mẫn Vân Trung sa sầm, đang muốn nổi giận, Ngu Độ đã tươi cười đáp lời: “Ta từng thề, cả đời này chỉ thu nhận chín đệ tử, hôm nay đã nạp được Kha Nhi rồi, nhiều hơn nữa sẽ phá lời thề mất, vừa hay Âm Phàm thu nhận con bé, mau đưa con bé về Tử Trúc phong đi!” Những ngọn núi khác đều có rất nhiều người, không tránh khỏi xảy ra chuyện trở tay không kịp, chỉ có Tử Trúc phong là vắng vẻ, nếu có chuyện gì xảy ra, Âm Phàm sẽ là người phát hiện đầu tiên.

Mẫn Vân Trung hiểu được ý tứ trong câu nói của Ngu Độ, tuy cảm thấy có lý nhưng sắc mặt vẫn tối sầm, “hừ” một tiếng rồi đi nhanh ra khỏi điện, không quên ném lại một câu: “Tùy chưởng giáo sắp xếp.”


[1] “Phong” ở đây có nghĩa là đỉnh, chóp núi.

 

[2] Thụ mệnh: nhận mệnh lệnh của người đã chết để lại.

 

[3] Tiên minh thủ tọa: người đứng đầu tiên giới.

 

[Review] Đế Hoàng Phi – Gần trong gang tấc mà biển trời cách mặt…

Được sự cho phép của bạn Ong MD, Amun xin trích đăng bài cảm nhận của bạn về cuốn sách Đế hoàng phi. Hy vọng đôi lời chia sẻ này có thể khiến các bạn đồng cảm khi đọc cuốn sách này 🙂

(Ảnh chỉ mang tính minh họa)

Một địa vị tối cao

Một thân phận cao quý

Một chàng trai anh tuấn hơn người

Một tâm tư thâm sâu, khó lường

Một tình yêu sâu kín ngỡ như hận thù…

Địa vị của chàng ai không ước mơ,

Thân phận của chàng kẻ nào không khát khao,

Sự anh tuấn ấy có thể nào không khiến người khác xiêu lòng

Tâm tư kia có ai nhìn thấu được chăng?

Và rồi tình yêu ấy sâu nặng đến mức nào lại khiến người khác day dứt mãi không nguôi?

Đáng tiếc, địa vị kia là bức tường cao nhất ngăn cách chàng và người ấy.

Thân phận kia là rào cản lớn nhất buộc chàng phải luôn tự nhắc nhở mình về một tình yêu tuyệt vọng không được người đời dung thứ.

Sự anh tuấn của chàng khiến bao người con gái mong muốn có được dung nhan ấy trong tầm tay nhưng với nàng, chàng lúc nào cũng là một đứa trẻ cần được bảo bọc.

Địa vị này, thân phận này, sự anh tuấn này chàng có thể dành cho bất cứ ai, chọn bất cứ người nào nhưng trong tất cả đó lại không bao giờ có nàng, không bao giờ có được nàng…

Phải chăng chính vì thế tâm tư của chàng lại càng phải sâu kín hơn để không thể cho bất cứ ai biết chàng yêu người con gái ấy, tình yêu ấy càng phải chôn vùi sâu hơn, lấp đầy bên trên bằng những nỗi oán hận và mưu toan. Nhưng tình yêu nào phải chỉ cần nói không thể là dễ dàng bỏ qua, nếu không sao lại có biết bao giai thoại tình yêu trên đời.

Chàng là Thiếu đế của một nước nhưng không được nắm thực quyền trong tay, mọi thứ đều nằm trong tay người khác.

Nàng là Giám quốc công chúa, tay nắm đại quyền tối cao của đất nước.

Thứ chàng muốn là quyền lực thực sự, muốn giang sơn thu về một mối nhưng có lẽ cũng là vì muốn khẳng định chính bản thân mình trước mặt nàng, khẳng định sự tự chủ, độc lập và trưởng thành với nàng rằng – chàng là một đế vương thực sự, một người đàn ông chân chính, không phải là một chàng thiếu niên lúc nào cũng cần nàng che chở bảo vệ.

Thứ nàng muốn chỉ là đất nước thanh bình, Thế Huyền của nàng vững vàng trên ngôi vua, giang sơn họ Lưu vững bền. Nàng nhất nhất làm theo lời trăn trối của mẫu hậu trước khi qua đời, một lòng cũng chỉ vì giang sơn xã tắc.

Có thể chung một con đường nhưng nhiều hướng đi khác nhau, và cứ như thế chàng và nàng đi theo hai hướng mà còn là hướng đối ngược nhau.

Chàng đối đầu với nàng cũng chỉ vì nắm giữ quyền lực thực sự, một đế vương không có thực quyền, ai sẽ nể trọng, ai sẽ thuận theo, ai sẽ toàn tâm toàn ý trung thành? Thù trong giặc ngoài, người người dòm ngó, dõi mắt theo chàng như hổ rình mồi, chỉ chờ chàng bước lầm một bước sẽ vạn kiếp bất phục, sẽ lật đổ chàng, ngồi lên ngôi vị của chàng. Vì thế, chàng nhất định phải có được nó, phải nắm giữ nó trong tay.

Nàng đối đầu với chàng vì muốn bảo toàn trọn vẹn lời trăn trối của mẫu hậu, cũng là lời dặn dò gánh nặng giang sơn trên vai, nàng không muốn và cũng chưa từng nghĩ sẽ tranh đấu hoàng quyền với Thế Huyền, người mà nàng mong muốn có được tình thân nhất. Nhưng giang sơn xã tắc này, thiên hạ của họ Lưu này đã đặt trên vai nàng, sao nàng có thể buông bỏ, làm tổn hại nước nhà được chứ.

Vì thế, hai người bọn họ cùng nhau tranh đấu để giành được thứ mà mình cần phải nắm giữ và bảo vệ.

Thế Huyền mưu tính bức nàng phải ra tay, phải buông quyền lực cho chàng, còn nàng dùng quyền lực tối cao của mình vừa đối mặt với chàng nhưng lại vừa bảo vệ chàng, đến cuối cùng cả chàng và nàng đều mang trong lòng những tổn thương, những nỗi đau không thể nói nên lời.

Thâm cung sâu tựa biển, người ngoài nhìn vào chỉ thấy bức tranh huy hoàng tráng lệ khiến ai ai cũng phải ước ao, mong muốn bước chân vào con đường trải thảm vàng ấy. Nào có hay người trong cuộc muốn tránh không được, muốn thoát cũng chẳng xong, vòng xoáy quyền lực, nguồn gốc của mọi tội ác đều tập trung ở đây, chỉ chực nhấn chìm tất cả mọi thứ. Đó là một vòng tròn lẩn quẩn không lối thoát, nỗi bi ai của kẻ sinh ra trong hoàng tộc chỉ có người trong cuộc là hiểu rõ nhất. Có lẽ chính vì thế, nếu thực sự có ước muốn, nàng chỉ mong mình là một người nữ tử bình thường, sống một cuộc sống bình lặng và thanh bình. Còn chàng, có lẽ cũng mong mỏi một cuộc sống tiêu diêu tự tại, tự do khắp chốn, xé bỏ hết mọi rào cản và ngăn cách. Nhưng cuộc đời này không có giá như….

Chung một khoảng trời, chung một con đường, chung một nguồn cội, chung một mái nhà, chỉ cần chàng muốn mở mắt ra là đã có thể nhìn thấy nàng, dường như chỉ cần đưa tay ra sẽ có được nàng trong vòng tay, bởi nàng luôn luôn hiện diện ở nơi đây, ngay trước mặt chàng. Nhưng gần ngay trước mắt đó lại như biển trời cách mặt, địa vị của chàng không cho phép chàng đến gần nàng, thân phận của chàng ngăn cấm tình yêu trái với luân thường đó. Đối với nàng, chàng chỉ có thể dịu dàng gọi một tiếng “cô cô”, chỉ có thể nhận sự ân cần, chăm sóc và che chở của nàng như một người thân, chỉ có thể ngắm nhìn nàng từ xa, từ những góc khuất không ai nhìn thấy được, chỉ có thể ôm trọn lấy nàng để bảo vệ che chở khi nàng trượt chân té ngã trong đêm tuyết lạnh, chỉ có thể hôn nàng đau đớn, bịn rịn trong cơn say…

Khi chàng là Thiếu đế, chàng không thể bước qua lằn ranh địa vị, không thể xóa bỏ thân phận để nói tiếng yêu nàng, bởi như vậy coi như chàng tự tay vùi chết chính bản thân mình và nàng. Thế Huyền và công chúa sẽ không có chỗ chôn thây….

Khi chàng là Bùi Vô Song, chàng có thể tự do yêu nàng, tự do bày tỏ tình cảm của mình, chàng muốn mang nàng đi, đi bất cứ đâu, chỉ cần nàng đồng ý, dù là chân trời góc bể cũng có là chi? Nhưng chàng lại không thể xé bỏ tấm màn vải che khuất gương mặt mình, bởi đó là lằn ranh giữa Thế Huyền và Bùi Vô Song, xé bỏ nó chỉ còn lại duy nhất một người mà thôi, là Thế Huyền hay Bùi Vô Song đây? Có lẽ, câu hỏi này chỉ có chàng mới trả lời được, chỉ có chàng mà thôi. Nhưng xé bỏ rồi thì thế nào, nàng sẽ chấp nhận sao? Không hề, không bao giờ, bởi tính cách quật cường như nàng, thà rằng dứt bỏ, thà rằng đau đớn trong lòng chứ nhất định không làm chuyện trái luân thường như thế, lại càng không làm chuyện hồ đồ tổn hại đến người thân mà nàng thương yêu nhất.

Đến cuối cùng, dù là địa vị, thân phận hay tấm màn che mặt kia vẫn là lằn ranh ngăn cách không thể bước qua được, cũng như tình yêu của chàng vĩnh viễn nằm sâu trong trái tim, mãi mãi không thể có được nàng…Rốt cuộc chàng và nàng lại phải trở về như trước đây, gần trong gang tấc mà biển trời cách mặt…

Thế nhưng, không có được tình yêu thì đã sao? Chàng có thể dùng toàn lực của mình mang lại cho nàng điều tốt đẹp nhất, đưa cho nàng địa vị cao quý nhất để không kẻ nào có thể bắt nạt được nàng, không kẻ nào có thể làm tổn hại đến nàng, để nàng đứng vững vàng mà không cầng phải dựa vào bất cứ ai. Thành toàn cho nàng, mang lại cuộc sống tốt đẹp nhất cho nàng là những thứ mà Thế Huyền chàng nguyện dùng cả sinh mệnh của mình để đánh đổi.

Còn nàng, không gì quan trọng hơn bảo vệ Thế Huyền – người mà nàng khao khát có tình thân nhất, người mà nàng cảm thấy không lúc nào có thể buông tay, không lúc nào có thể bỏ mặc được. Nàng nguyện dùng chính bản thân mình để bảo vệ chàng, bảo vệ giang sơn xã tắc, bảo vệ thiên hạ của họ Lưu, chỉ cần Thế Huyền vững vàng, nàng nguyện gánh vác trọng trách to lớn này không hề hối tiếc.

Một câu nói của nàng: “Thế Huyền, buông tay.” Có lẽ như ngàn vạn thanh kiếm đâm nát trái tim cũng như cõi lòng của chàng, chàng biết chàng phải buông tay nhưng chàng không nỡ, cũng không đành lòng, bảo chàng phải làm sao đây? Trước kia, ngày ngày đối mặt, cho dù có là tranh đấu cũng vẫn được tận mắt nhìn thấy bóng dáng nàng, còn giờ đây chỉ cần buông tay có lẽ kiếp này chàng sẽ vĩnh viễn không còn được nhìn thấy nàng nữa…Như thế, sao chàng lại không luyến tiếc, không đành lòng được chứ?

Chàng có thể không buông được sao? Đoạn tình cảm này vốn là không nên có, là chàng ngày càng lún sâu không thể rút ra được, nhưng tình yêu không có lỗi lại càng không phân biệt ranh giới, trái tim đã lên tiếng chàng sao có thể chống cự được đây? Hình ảnh người con gái ấy đã khắc sâu trong trái tim chàng và chàng chỉ biết chàng đã yêu sâu sắc một người con gái có tên “Kiều nhi”…

Cuối cùng, vẫn phải buông tay….Nàng đã đi rồi…Kiếp này có lẽ vĩnh viễn cách biệt nghìn trùng…

Giữa điện Tuyên Thất quanh năm ấm áp, chàng như thấy bóng dáng yêu kiều của nàng vẫn còn ở đâu đó, lúc nào cũng chăm lo, một mực bảo vệ chàng. Đời này, chỉ có mình nàng lúc nào cũng che chở, bảo vệ và có cả bao che, dung túng cho chàng nữa.

Ở nơi này, chàng đã tranh cãi với nàng biết bao nhiêu lần?

Ở nơi này, chàng đã nhận được bao nhiêu sự chăm sóc ân cần của nàng?

Ở nơi này, chàng đã hôn nàng đau đớn và bịn rịn như thế nào?

Ở nơi này, chàng đã gọi nàng là “Kiều nhi” biết bao nhiêu lần trong cơn mơ, đã thét lên hai tiếng ‘cô cô’ rồi tỉnh lại từ cơn ác mộng ra sao?

Ở nơi này, chàng đã không ngần ngại hạ lệnh cho hai người thân tín duy nhất của mình rời khỏi đây để đến đó bảo vệ an toàn cho nàng mà không hề nghĩ đến tình cảnh hung hiểm của chính bản thân mình?

Bây giờ, chính ở nơi này, chàng đang từ từ rời xa trần thế này, trong lòng chỉ canh cánh một nỗi lo về nàng, chàng muốn đem lại thứ tốt đẹp nhất cho nàng rốt cuộc lại đẩy nàng vào bước đường nguy nan, lúc này chàng ra đi, nàng biết phải làm sao, phải làm sao đây? Đời này, có lẽ thứ đẹp đẽ nhất sưởi ấm trái tim giá lạnh của chàng chính là nàng, chàng không hối tiếc nhưng chàng lưu luyến không thể xóa nhòa đi được.

Chàng đi rồi, nàng sẽ ra sao đây…Lần này, chàng và nàng thực sự đã biển trời cách mặt, vĩnh viễn không thể gặp mặt nhau…

“Cô cô” – “Kiều nhi” hai cách gọi đều mang đến cho lòng chàng ngọt ngào lẫn đau đớn, đáng tiếc từ đây sẽ không còn ai gọi nàng như thế nữa rồi…

Gió mây đổi dời, cảnh còn người mất, nỗi lòng sao quá bi ai?

Nàng lại đứng nơi đó, dường như lại nhìn thấy bóng dáng cao gầy ấy in trên bức màn, nụ cười vừa hời hợt vừa xa cách trên khuôn mặt anh tuấn, giọng nói có chút giễu cợt mang hàm ý sâu xa: “Cô cô đúng là khách quý của điện Tuyên Thất”.

Nàng vẫn còn đây, điện Tuyên Thất cũng vẫn còn đây nhưng Thế Huyền của nàng đã không còn nữa. Nỗi bi thương trong lòng nàng, ai có thể thấu hiểu?

“Hồng nhan họa thủy, yêu nghiệt diệt quốc hủy gia” nàng không tin, Thế Huyền của nàng cũng không tin nhưng tất cả những chuyện xảy ra trước mắt nàng đây phải giải thích như thế nào bây giờ?

Nước mất, nhà tan, người thân yêu duy nhất đã không còn, người nàng thương yêu lại phải rời xa, trước đây nàng gánh trên vai giang sơn xã tắc, giờ đây nàng mang trên lưng mối thù nước nợ nhà…

Giữa Tuyên Thất điện, chỉ còn văng vẳng hai tiếng “Thế Huyền” xé lòng của nàng.

Thì ra, người đó yêu nàng…

Nàng đã hiểu rõ câu nói “thì ra thuốc của cô cô uống không hề đắng”, đắng làm sao được bởi trong lòng chàng chỉ có ngọt ngào, hiểu cả sự quyến luyến mãi không thể buông tay của chàng ngày ấy, trái tim tan nát, cõi lòng đau đớn như thế nào khi nàng nói chàng ‘buông tay’, dũng khí nào đã khiến chàng có thể rời bỏ được. Lại càng hiểu được tâm tư của chàng khi hay tin chàng bỏ mặc sự an toàn của bản thân chỉ cầu sự bình an cho nàng. Hóa ra mọi oán hận của chàng chỉ là lớp vỏ ngụy trang để che giấu tình cảm thực từ đáy lòng mình, che giấu một tình yêu sâu nặng không lối thoát…

Một tình yêu trái với luân thường nhưng khiến người khác khắc sâu đến nao lòng, day dứt mãi không thôi.

Có lẽ trời cao còn xót thương, nàng và chàng chung một nguồn cội nhưng không cùng một huyết thống…

Xót thương nên đến cuối cùng đã hoàn thành tâm nguyện trọn đời của chàng khi để cho nàng có được một cuộc sống hạnh phúc, thực sự tốt đẹp, thực sự vững vàng đứng đầu thiên hạ, không cần phải dựa vào bất cứ kẻ nào.

Chàng đã thực sự mãn nguyện rồi!

Biển trời cách mặt thì đã sao? Sinh ly tử biệt có là gì? Bởi tình yêu của chàng là bất biến, là mãi mãi không thay đổi, là sẽ sống mãi cùng thời gian…

 

Nguồn: http://moonsnowhite.wordpress.com/2013/09/22/de-hoang-phi-gan-trong-gang-tac-ma-bien-troi-cach-mat/

Gặp anh 2.4

Bạch Lộ không ngờ Chương Minh Viễn lại yêu cầu như vậy, không muốn ăn cơm ngoài, muốn ăn cơm nhà, đòi cô phải tự mình xuống bếp nấu thì thật là phiền phức. Chẳng biết nói gì, nhưng sau khoảnh khắc im lặng, cô chỉ có thể gật đầu, cô phải đến nhà anh ta tìm chiếc nhẫn.

“Vậy… anh muốn ăn gì?”

Anh ta hỏi lại: “Cô biết nấu món gì?”

Cô nhân cơ hội nói: “Thật ra tôi không giỏi nấu ăn lắm, chỉ sợ không hợp khẩu vị của anh, hay tôi đến nhà hàng mua vài món về nhé?”

Nhưng anh ta khăng khăng: “Tôi đã bảo là không muốn ăn đồ ăn bên ngoài mà. Thế này nhé, cô đi mua một bông cải xanh về xào, một con cá mú để hấp, rồi nấu thêm một nồi canh trứng cà chua là được. Phải rồi, nhà tôi chẳng có mắm muối, gia vị gì, cô tiện thể mua luôn về nhé!”

Bạch Lộ bỗng dưng phải ôm thêm trách nhiệm làm bữa tối thì cảm thấy vô cùng ngán ngẩm.

Đến công ty, Hoắc Mai vừa thấy cô đã hỏi han tình hình bữa trưa của cố vấn Chương, sau khi rành rọt báo cáo lại, cô nói buổi tối còn phải chuẩn bị bữa tối cho anh ta. Hoắc Mai nhìn cô với ánh mắt như nhìn một nhân tài. “Vậy chiều nay em về sớm một chút đi. Cứ bắt taxi mà đi, công ty thanh toán cho!”

 

Năm giờ chiều, Bạch Lộ đã rời khỏi công ty, cô đi siêu thị trước để mua đồ về nấu, sau đó xách một túi đồ đầy ụ đến gõ cửa nhà Chương Minh Viễn. Cùng trong một ngày, đây là lần thứ ba cô đến căn hộ này.

Vừa vào phòng bếp, ánh mắt cô lập tức quét xung quanh một lượt, chẳng phát hiện được gì. Tiếp đó, cô kiếm cớ lục tung cả tủ bếp và bồn nước để tìm. Chương Minh Viễn tựa mình trên chiếc sofa trong phòng khách xem ti vi, một trận bóng đang hồi gay cấn. Cô nghĩ anh ta chắc không chú ý đến mình trong phòng bếp.

Nào ngờ, giọng nói của anh ta bỗng từ xa vọng tới: “Có vẻ như cô đang tìm kiếm thứ gì? Tìm gì vậy?”

Lúc đầu Bạch Lộ không dám nói, nhưng thiết nghĩ, biết đâu anh ta đã nhìn thấy, thậm chí còn nhặt được chiếc nhẫn kia thì sao, vậy nên cô đi tới, mặt đỏ gay, ấp a ấp úng, diễn đạt chẳng thành lời khiến anh ta nghe đến lần thứ hai mới hiểu, khóe miệng lại lóe lên nụ cười quen thuộc như có như không. “Tôi cứ thắc mắc sao bỗng dưng cô lại tốt với tôi như vậy, đột nhiên lại nôn nóng gọi điện thoại hỏi tôi muốn ăn gì, thì ra là làm rơi đồ nên mới muốn đến tìm. Tự nhiên lại tử tế đột xuất, không phải trộm thì cũng là kẻ gian.”

Bị anh ta nói vậy, cô có phần xấu hổ, chẳng nghĩ ngợi gì mà phản bác lại ngay: “Ai không phải trộm thì cũng là kẻ gian, tôi ăn trộm của anh cái gì chưa? Tôi lừa…”

Chưa nói hết lời, Bạch Lộ vội đưa tay bụm miệng, khuôn mặt không kìm được mà đỏ ửng, nóng bừng.

Chương Minh Viễn nhìn cô không chớp mắt, điệu cười nửa mùa của anh ta trông càng bí hiểm. Nụ cười ấy khiến mặt cô càng nóng, dần dần lan đến tận mang tai.

Cô ngượng ngùng, lúng túng quay vào bếp, chỉ muốn lập tức cầm lấy chiếc túi xách trên bàn ăn mà bỏ về.

Như đoán được ý nghĩ của cô, Chương Minh Viễn chậm rãi nói: “Không tìm thấy nhẫn, vậy bữa tối tôi có được ăn không?”

Anh ta nói vậy, cô sao có thể đi? Chuyện có như vậy mà đã bỏ về kể cũng kỳ lạ, hơn nữa, Hoắc Mai mà biết được, chắc chắn cô sẽ bị phê bình. Dù sao thì cũng đã đến rồi, đồ cũng đã mua rồi, không tìm được nhẫn cô cũng phải nấu bữa cơm này.

Khi Bạch Lộ tiếp tục bận rộn trong nhà bếp, bỗng nghe thấy Chương Minh Viễn trong phòng khách nói một câu: “Yên tâm, nhẫn của cô bị mất ở nhà tôi, để hôm nào tôi đền cô cái khác.”

Giọng nói hờ hững của anh ta xen lẫn trong âm thanh huyên náo của trận bóng, càng nghe càng thấy giống như thuận miệng nói chơi. Cô chẳng buồn để tâm, tập trung đối phó với con cá trong tay.

Bữa cơm này Bạch Lộ làm vô cùng khổ sở. Những thứ đồ trong bếp nhà Chương Minh Viễn cái gì cũng còn mới nguyên đai nguyên kiện. Nồi niêu xoong chảo, thìa dĩa bát đũa, thớt dao… tất cả vẫn còn nguyên trong hộp. Xem ra người này không bao giờ nấu ăn ở nhà, chắc hôm nay mới nổi hứng đòi ăn cơm tự nấu, kết quả là khiến cô mệt đến chết. Vật lộn một hồi cô mới làm xong hai món mặn, một món canh, đĩa bông cải xào xanh như ngọc, canh cà chua trứng đỏ tươi pha trắng hồng, cá mú hấp tỏa mùi thơm nức mũi.

Chương Minh Viễn ngửi thấy mùi thơm liền chạy tới, nhìn qua rồi nói: “Chẳng biết mùi vị thế nào nhưng hình thức trông cũng khá đẹp mắt.”

Vừa nói, anh ta vừa gắp một miếng bông cải đưa lên miệng, gật gù: “Tài nấu nướng của cô không tồi như cô nói, mùi vị khá hấp dẫn.”

Tài nấu nướng của Bạch Lộ dĩ nhiên là không tồi, từ nhỏ phải luân phiên ở nhà hai người chú, cô cũng phải giúp các thím làm không ít việc nhà cửa, bếp núc. Nhưng từ khi xa quê học đại học, cô chỉ nấu cho Dương Quang ăn. Lần này, quả thực là vạn bất đắc dĩ. Vốn vì chiếc nhẫn nên mới đến đây, kết quả là nhẫn chẳng thấy đâu mà việc cơm nước cũng không thoát được.

“Giúp tôi xới cơm đi! Cảm ơn cô!”

Chương Minh Viễn như một đại thiếu gia ngồi vào bàn là chỉ lo cầm đũa gắp thức ăn, Bạch Lộ lấy một chiếc bát, chuẩn bị xới cơm cho anh ta. Lúc này, cửa căn hộ kêu “cạch” một tiếng, lập tức được mở ra, có ai đó bước vào.

Phòng bếp ngay gần cửa ra vào, Bạch Lộ nghe có tiếng động, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy người đang đứng ở cửa. Đó là một cô gái trẻ, mặc bộ váy đen trắng kiểu cách đơn giản, mái tóc đen búi lỏng kiểu Pháp, toàn thân toát lên một vẻ thanh tao và sang trọng. Cô ta vừa bước vào vừa ném chiếc chìa khóa trong tay vào chiếc túi đeo chéo qua vai, ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt của Bạch Lộ. Cô ta tròn mắt ngạc nhiên, rõ ràng là vô cùng bất ngờ.

Bạch Lộ nhìn thái độ của cô ta cũng đủ biết sự tồn tại của mình đường đột đến nhường nào. Mặc dù cô vẫn chưa biết cô gái trẻ đó là ai, nhưng nếu cô ta có cả chìa khóa vào căn hộ, cô đoán người này hẳn có mối quan hệ rất thân thiết với Chương Minh Viễn. Là vợ chưa cưới của anh ta sao? Hay là hoa cỏ nào đó ngoài vợ chưa cưới?

Khi Bạch Lộ còn đang mải mê đưa ra những giả thiết, cô chợt nghe thấy Chương Minh Viễn gọi người con gái đó là “chị”. Anh ta nói, giọng hết sức bất ngờ: “Sao chị lại đến đây? Không phải hôm nay chị phải đi Thâm Quyến họp hành sao?”

“Bộ dạng em thế này, chị còn tâm trí nào mà đi Thâm Quyến chứ! Chị để trợ lý đi thay rồi.”

Chị gái anh ta đến giày cũng chẳng thay, tiếng giày cao gót nện cộc cộc xuống sàn, ngày một gần. Cô ta đi thẳng đến bàn ăn, ngồi xuống, mắt đảo qua mấy món ăn đang bày trên bàn, lại quay sang nhìn Bạch Lộ với ánh mắt quan sát kín đáo. “Minh Viễn, cô gái này là ai vậy?”

Chương Minh Viễn giới thiệu rất sơ sài: “Cô ấy là Bạch Lộ.” Ngừng một lát, anh ta lại giới thiệu với Bạch Lộ: “Chị tôi, Chương Minh Dao.”

Để tránh hiểu lầm, Bạch Lộ không thể không tự giới thiệu: “Chào chị Chương, em là Bạch Lộ, thư ký tổng giám đốc của Công ty Quốc tế Thiên Đô. Tổng giám đốc Vương bảo em thay mặt công ty đến thăm cố vấn Chương.”

Chương Minh Dao chẳng nói gì thêm, chỉ nhìn em trai bằng ánh mắt suy tư. Chương Minh Viễn thờ ơ như chẳng có chuyện gì. “Chị, chị vẫn chưa ăn cơm phải không? Ngồi xuống cùng ăn đi! Bạch Lộ, tiện thể xới cho chị tôi bát cơm.”

Bạch Lộ xới hai bát cơm, đặt trước mặt hai chị em họ, sau đó xin phép cáo từ. Chương Minh Viễn nhìn cô, nói: “Vậy sao được, cô nấu cơm mà một miếng cũng chưa được nếm, không thể chỉ làm cho hai chúng tôi ăn được, cô cũng ngồi xuống cùng ăn đi!”

Bạch Lộ vốn chẳng muốn ở lại ăn cơm, giờ Chương Minh Dao đến lại càng không muốn. Cô kiên quyết từ chối: “Thực sự không cần đâu, tôi còn có chút việc. Anh chị thong thả dùng bữa nhé, tôi đi trước đây!”

nt-faE:P�[ �Y inotype”;color:black; mso-ansi-language:EN-US;mso-fareast-language:EN-US;mso-bidi-language:AR-SA’>[1] Nguyên văn là “首堵”, âm Hán Việt đọc là “thủ đổ”, ý chỉ nơi hay bị tắc nghẽn nhất.