Khởi động chương trình “Amun và những người bạn”: Điểm đến Hải Phòng

Chương trình hội sách chào mừng Trung thu do Amun tổ chức vừa khép lại với niềm vui của các bạn độc giả Hà Nội khi đã nhanh tay săn được những cuốn sách mà mình yêu thích từ giờ vàng giá shock giảm giá đến 50%. Cùng chung niềm vui với các bạn, Amun cũng rất trăn trở về một chương trình nào đó để có thể đồng hành và tri ân cùng tất cả các bạn độc giả của Amun ở mọi miền đất nước chứ không chỉ gói gọn ở Hà Nội và Hồ Chí Minh nữa.

Từ suy nghĩ đó, Amun đã quyết định cho ra đời chương trình “Amun và những người bạn”. Với chương trình này, Amun sẽ đem những tuần lễ vàng giảm giá sách tới các bạn độc giả, tuy sự kiện không thể diễn ra liên tục với mức chiết khấu kỉ lục như ở Hà Nội hay Hồ Chí Minh do những điều kiện ngoại cảnh khó khăn, nhưng Amun hy vọng rằng tuy chỉ là một phần rất nhỏ thôi nhưng cũng thể hiện được sự quan tâmvà cảm ơn của Amun tới các bạn độc giả cả nước.

Chương trình sẽ bắt đầu với điểm đến đầu tiên là Hải Phòng, Amun sẽ kết hợp với nhà sách Luận Phương (số 117 đường Cát Cụt, quận Lê Chân, Hải Phòng) để tiến hành. Mức chiết khấu 35% sẽ diễn ra từ thứ 6 ngày 27/9/2013 đến thứ 6 ngày 4/10/2013.

Điểm đến tiếp theo của “Amun và những người bạn”, xin để các bạn độc giả lựa chọn giúp Amun nhé! Chương trình thành công sẽ là tiền đề để Amun tiến hành các sự kiện giảm giá đồng loạt chào mừng các ngày lễ lớn sau này.

Rất mong nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của các bạn!

Amunbooks


Cửa hàng Luận Phương


Những đầu sách của Amun được bày bán ở đây

Advertisements

Âm mưu 5.1

Thứ Hai, Tô Duyệt Duyệt dậy rất sớm, bởi vì hôm nay là ngày đầu tiên cô đến làm việc tại Tập đoàn JS, tuy sơ đồ của đường đi đã sớm phác thảo trong đầu rồi nhưng đây là lần đầu tiên thực hiện nên khó tránh khỏi sự lúng túng. Tàu điện ngầm của thành phố A rất đông đúc, nguy hiểm nhất là, những người có vẻ đã quá quen thuộc với tàu điện ngầm không cần vịn tay vẫn có thể nhoài người lấy báo miễn phí trên trạm tàu điện ngầm để đọc, báo hại những người “công lực hơi kém” như Tô Duyệt Duyệt chỉ có nước bị mép báo quệt vào mặt cho xây xước.

Khi chuyển xe buýt, Tô Duyệt Duyệt xếp hàng để lên, vừa bước lên xe, cô phải cố gắng chen vào giữa, bởi vì cửa xuống xe nằm ở giữa, nếu không chen vào đó, một lát nữa cô sẽ không thể xuống xe được. Vốn dĩ cô là một người văn minh, nhưng nếu văn minh vào giờ cao điểm thì điều duy nhất mình có được là sự muộn màng. Tô Duyệt Duyệt không thể bị muộn, vì thế, cô đành không văn minh vậy.

Từ chỗ nhà trọ đến tòa nhà Tổng bộ khu Hoa Đông của Tập đoàn JS, Tô Duyệt Duyệt đã để ý thời gian rất kĩ, tổng cộng mất một tiếng bốn mươi phút, chỉ có đến nơi làm việc thôi mà đã mất nhiều thời gian như vậy, thời gian này đủ để đi tàu cao tốc qua ba thành phố rồi. Tuy nhiên, cảm giác thất vọng này đã rất nhanh chóng được thay thế bằng sự phấn khích của ngày đầu tiên đi làm.

Khi Tô Duyệt Duyệt tới bàn lễ tân, trên sofa đã có một cô gái trạc tuổi cô đang ngồi, cô gái này mặc một chiếc áo lông cừu màu kem nhạt, trong tay cầm một chiếc áo khoác lông mặt ngoài bằng da, Tô Duyệt Duyệt biết đây là mốt đang thịnh hành trong mùa đông này, bởi vì Mèo con cũng có một chiếc, giá không rẻ chút nào.

“Đến rồi à?”

Một phút sau, Amy đến trước bàn lễ tân, mặt mày tươi cười hớn hở, có vẻ hơi khác so với hôm ký hợp đồng, Tô Duyệt Duyệt lập tức đứng dậy, đang định nói vài câu với người đồng nghiệp mới của mình thì Amy bước vòng qua cô, đi đến trước mặt cô gái bên cạnh, chỉ nhìn thấy cô gái đứng dậy cười nói: “Tôi đến được năm phút rồi.”

“Tôi vừa mới nhận điện thoại nên đến muộn một chút.” Amy tiếp tục nói chuyện với cô gái đó, Tô Duyệt Duyệt đang nghĩ làm thế nào để chen vào một câu lấy thể diện cho mình, Amy dường như bỗng nhiên phát hiện ra cô, nói: “Sue, cô cũng đến rồi à?”

Cô ta rõ ràng đã nhìn thấy mình, trên một chiếc sofa lớn thế này chỉ có hai người ngồi, có thể không nhận ra mình hay sao? Tô Duyệt Duyệt chỉ “vâng” khẽ một tiếng, thầm nghĩ, chắc không phải hôm ký hợp đồng mình đã kết mối ân oán gì với cô ta chứ?

Amy đưa họ đến phòng IT chào một người đàn ông tên là Jimmy, nói rằng người mới đã đến rồi. Jimmy cầm một tờ đơn trên bàn, nhìn qua rồi nói: “Hai chiếc máy vi tính đã chuẩn bị xong rồi, khoảng nửa tiếng nữa, Tiểu Nhuệ sẽ mang đến.”

“Phiền anh vậy.” Amy cảm ơn Jimmy, quay sang giới thiệu với hai người mới bên cạnh: “Đây là quản lý phần cứng và tài sản cố định phòng IT của chúng ta, tên là Jimmy.”

“Tôi là Chris Ru, Như An Tâm.”

Tô Duyệt Duyệt một lần nữa lại chậm trễ nói theo: “Tôi là Sue, Tô Duyệt Duyệt.”

Ít nhiều, Tô Duyệt Duyệt cũng chưa thấy thích ứng với việc gọi mình là Sue, cô luôn có cảm giác dường như đang gọi họ của mình vậy, không quen chút nào.

Jimmy gật đầu cười, coi như đã quen hai người. Amy lại tiếp tục đưa họ đến một nơi khác, khi bước qua quầy căng tin, đúng lúc gặp một người đàn ông mặc áo màu đen đi ra, mùi hương cà phê đậm đặc trong tay xộc thẳng vào mũi Tô Duyệt Duyệt.

“Kevin, xem này, tôi đã đưa người của anh đến rồi.”

Tô Duyệt Duyệt nhìn kĩ lại, quả nhiên là Tống Dật Tuấn, quản lý hiện nay của cô, nghe Amy nói một câu “người của anh”, Tô Duyệt Duyệt lập tức ý thức được Như An Tâm bên cạnh cũng là một người của bộ phận Quản lý hợp đồng, chỉ là khi phỏng vấn dường như mình không nhìn thấy cô ta. Thấy cô ta không nói gì, Tô Duyệt Duyệt lập tức tranh chào Tống Dật Tuấn trước: “Xin chào Kevin, tôi cũng rất thích uống Capuchino.”

Vừa nói xong, Amy và Như An Tâm đều bụm miệng cười, Tô Duyệt Duyệt không biết bọn họ cười cái gì nhưng ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt sắc như dao của Tống Dật Tuấn, thầm nghĩ vận may của cô thực ra cũng không tồi, có được một cấp trên đẹp trai lại có phẩm vị như anh ta, khi làm việc cũng không cảm thấy nhàm chán.

“Rất vui vì hai cô đã đến bộ phận của chúng tôi làm việc.”

Tống Dật Tuấn mỉm cười, bắt tay với hai người mới đứng trước mặt. Lúc đó họ mới cùng nhau đi vào phòng Quản lý hợp đồng, khi đi qua phòng Logistics[1], một người phụ nữ khoảng ngoài ba mươi tuổi nói với Tống Dật Tuấn: “Kevin, cà phê trắng Liberica của anh luôn quyến rũ tôi.”

“Ơ!”

Hóa ra là cà phê trắng Liberica, không phải Capuchino, thảo nào họ cười mình, chuyện này cũng chẳng trách, cô đã từng uống Capuchino khi đi cùng Mèo con, bình thường, cô hay uống cà phê tan, ai mà biết được còn có cà phê trắng, cà phê chẳng phải đều có màu đậm sao?


[1] Logistics: là quá trình lên kế hoạch, áp dụng và kiểm soát các luồng chuyển dịch của hàng hóa hay thông tin liên quan tới nguyên liệu vật tư (đầu vào) và sản phẩm cuối cùng (đầu ra) từ điểm xuất phát tới điểm tiêu thụ.

 

Gặp anh 2.2

Cũng không biết Chương Minh Viễn ở đầu máy bên kia nói những gì, chỉ thấy anh ta cười khoái chí. “Quả nhiên là một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Được rồi, cậu ở nhà đi, giờ tôi sẽ đến thăm.”

Ngập ngừng một lúc, anh ta lại nói: “Phải rồi, không chỉ có tôi bị cậu bỏ bom đâu, ở đây còn có Tổng giám đốc Vương cùng cô Bạch đang ngắm bốn bức tường. Cậu để người ta mất công như vậy, không thấy xấu hổ à?”

Không biết Chương Minh Viễn trả lời sao nhưng Âu thiếu gia sau khi cúp máy liền cười, tỏ ra bí hiểm: “Tổng giám đốc Vương, cô Bạch, hay là hai người cùng tôi đến nhà thăm Minh Viễn?”

Bạch Lộ chẳng muốn đi, cô hy vọng Vương Hải Đằng sẽ đi một mình, để cô về công ty. Ai ngờ Vương Hải Đằng lại nói ông ta còn có công chuyện, hẹn đàm phán với người ta lúc mười giờ, bảo cô đại diện cho công ty một mình đi thăm Chương Minh Viễn.

“Cô ngồi nhờ xe Âu thiếu gia, khi nào về tự bắt xe nhé! Thay tôi hỏi thăm cố vấn Chương, bảo cậu ấy cứ tĩnh tâm nghỉ ngơi.”

Bạch Lộ đành miễn cưỡng ngồi lên chiếc Lamborghini thể thao của Âu thiếu gia, cùng anh ta đến nhà Chương Minh Viễn. Xe chạy như bay trên những con đường rộng lớn và bằng phẳng của Bắc Kinh, cuối cùng đến một khu chung cư cao cấp với phong cảnh tuyệt đẹp và yên tĩnh, giữa trung tâm thành phố náo nhiệt, nơi đây chẳng khác nào chốn đào nguyên giữa lòng thành thị. Âu thiếu gia dừng xe ở bãi đỗ rồi dẫn Bạch Lộ đi vào thang máy, đi thẳng lên tầng cao nhất, Chương Minh Viễn khập khiễng ra mở cửa.

Âu thiếu gia rõ ràng là khách quen ở đây, vào cửa đã tự động mở tủ tìm dép đi trong nhà, vừa cởi giày vừa nói: “Lại làm thương binh rồi, tôi đặc biệt đến chia buồn cùng cậu!”

“Chia cái đầu cậu ấy! Âu Vũ Trì cậu đừng có mà chỉ biết tìm dép cho mình, tìm một đôi cho Bạch Lộ với.”

Bạch Lộ vẫn ôm bó hoa to đùng đứng trước cửa, đang ngập ngừng không biết nên vào hay đứng ngoài cửa hỏi thăm vài câu rồi đi, như thế cũng không làm phiền người khác nghỉ ngơi, nhưng Chương Minh Viễn lại bảo Âu Vũ Trì tìm dép cho cô, xem ra phải vào trong ngồi một lát rồi.

Đây là một căn hộ nhỏ hai tầng, diện tích không lớn lắm, thiết kế cũng vô cùng đơn giản nhưng đằng sau phong cách đơn giản đó ẩn chứa sự cầu kỳ, tinh tế, tất cả nội thất trong căn hộ đều được làm bằng gỗ sồi nhập khẩu quý hiếm, tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ. Vào trong nhà, Âu Vũ Trì mở tủ lạnh lấy đồ uống tự nhiên như ở nhà. Bạch Lộ chỉ dám nép mình ở một góc sofa, miệng nói như đang đọc thuộc lòng: “Cố vấn Chương, Tổng giám đốc Vương bảo tôi thay mặt công ty đến thăm anh, nhắn anh cứ nghỉ ngơi cho khỏe…”

Chương Minh Viễn chẳng buồn nghe mà ngắt lời cô: “Được rồi, được rồi, những lời này tôi nghe suốt từ hôm qua đến giờ, nghe đến tắc cả lỗ tai rồi. Vừa mới trốn khỏi bệnh viện, cô lại tìm đến tận nhà mà đọc. Cô tha cho tôi có được không?!”

Bạch Lộ hơi lúng túng, mở miệng mà lại á khẩu, trong khoảnh khắc không biết phải nói gì, cô cúi đầu nhìn bó hoa vẫn đang ở trong tay. “Có bình hoa không? Tôi cắm hoa.”

Chương Minh Viễn nghĩ ngợi một lúc. “Phòng khách trước đây có một chiếc bình hoa pha lê, nhưng tôi không cẩn thận làm vỡ rồi. Phòng ăn thì nhỏ quá, không có chỗ mà cắm, nhưng thư phòng có rất nhiều lọ sứ, cô chọn lấy một cái mà cắm.”

Bạch Lộ vào thư phòng theo chỉ dẫn của anh ta. Thư phòng rất lớn nhưng sách lại chẳng nhiều, một cái kệ thiết kế kiểu ngăn cao ngăn thấp xen lẫn nhau một cách tùy hứng, trên đó xếp đầy những bát, đĩa, bình bằng sứ với đủ kiểu dáng và kích cỡ khác nhau. Xem ra anh ta có vẻ yêu thích đồ gốm sứ, nhưng những thứ đồ này lại chẳng giống đồ cổ đắt tiền.

Ngắm nghía một hồi, Bạch Lộ chọn được một chiếc bình kiểu cổ, đem vào bếp đổ nước đầy một nửa rồi cẩn thận cắm từng bông hoa vào lọ. Những bông hoa đủ màu sắc kết hợp với chiếc bình màu tối tạo nên sự tương phản khá thú vị.

Phòng khách bên kia, cuộc đối thoại giữa Chương Minh Viễn và Âu Vũ Trì bay đến như hoa rơi ào ạt.

“Sao cậu vẫn ở đây một mình, tôi cứ nghĩ lần này cậu bị chị gái tóm về rồi chứ?”

“Tôi làm sao có thể theo chị ấy về nhà, như thế chẳng phải tự đưa đầu ra ăn mắng ư?! Ông già đang nổi giận lôi đình, tôi trốn còn chẳng kịp đây này!”

“Lần này ông già cậu đúng là đang lửa giận bừng bừng, tôi thấy ít nhất nửa năm nữa, cậu đừng hòng động đến vô lăng. Ông ấy không những tịch thu hết xe của cậu, còn nói ai dám cho cậu mượn xe thì đừng trách. Cha tôi cũng cảnh cáo rồi, không được để cậu lái xe. Cậu cũng thật là, sao lại bất cẩn như vậy chứ? Vốn đã sợ vào bệnh viện rồi mà cứ thích phóng nhanh vượt ẩu, cậu nghĩ mình đang ở trường đua chắc?!”

Giọng Chương Minh Viễn lộ rõ vẻ chán ngán: “Thật ra tai nạn này không phải tại tôi, là người ta vượt đèn đỏ mới bị đâm đấy chứ! Ông già chưa rõ trắng đen đã nổi giận rồi, nói thế nào cũng chẳng chịu nghe.”

“Ai bảo cậu có “tiền án” chứ! Vụ đâm xe lần trước phải nằm viện đến nửa năm, xém chút nữa thì không cứu nổi, giờ cậu còn dám phóng nhanh vượt ẩu. Tôi mà là ông già nhà cậu, chắc cũng phải gầm lên như sấm.”

“Âu Vũ Trì, nếu cậu đến để giáo huấn tôi thì giờ cậu có thể đi rồi đấy. Tôi nghe cậu lải nhải mà ngán đến chết đây!”

Âu Vũ Trì bị Chương Minh Viễn đuổi đi, Bạch Lộ cũng tiện thể xin phép cáo từ. Cô chỉ có nghĩa vụ đại diện công ty đến để thăm hỏi, nghĩa vụ hoàn thành, tất nhiên cô cũng không muốn ở lại thêm. Chương Minh Viễn như nhìn thấu được suy nghĩ của cô, hơi mỉm cười liếc cô một cái, chẳng nói câu nào liền khoát tay ra hiệu bảo cô đi.

Sau khi xuống lầu, mặc dù Bạch Lộ nói đi nói lại rằng tự bắt xe về cũng rất tiện, Âu Vũ Trì vẫn rất ga lăng một mực đòi tiễn, chở cô đến thẳng công ty.

 

Sau khi về công ty, Vương Hải Đằng không có ở đó, Bạch Lộ đem chuyện đến nhà Chương Minh Viễn thăm hỏi tường tận báo lại với Hoắc Mai. Chị ta nghe mà đôi mày hơi nhíu lại. “Bạch Lộ, lúc ấy em không nên về nhanh như vậy. Cố vấn Chương bị thương, lại ở có một mình, đi lại rất bất tiện. Về tình về lý em đều nên ở lại một lúc, hỏi xem anh ta có cần giúp gì không. Cắm xong lọ hoa rồi về sao được, lần thăm nom này rõ ràng chẳng thể hiện chút thành ý nào, chỉ là đến cho có mặt. Em đừng quên, em đại diện cho cả công ty, biểu hiện của em sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến cách nhìn của cố vấn Chương với công ty.”

Bạch Lộ im lặng, cô rõ ràng là đến cho có mặt nên chỉ muốn rời khỏi đó thật nhanh. Hơn nữa, cô cũng không thể thừa nhận rằng, nếu người cô đi thăm không phải Chương Minh Viễn mà là một vị lãnh đạo nào đó của công ty, hoặc chỉ là một đồng nghiệp, thì trong hoàn cảnh vừa rồi, cô cũng sẽ không rời đi sớm như vậy. Dù sao người ta cũng bị thương, đi lại khó khăn, ít nhiều cũng phải hỏi thăm xem có cần giúp chuẩn bị đồ ăn hay thức uống gì không.

“Xin lỗi, chị Hoắc!”

“Đừng xin lỗi chị! Em đã không làm tốt việc này thì hãy chuộc lỗi bằng hành động. Giờ đã sắp đến giờ ăn trưa, em gọi điện cho cố vấn Chương, hỏi xem anh ấy muốn ăn gì, lập tức đi mua mang đến cho anh ấy. Bắt taxi đi, tiền xe công ty sẽ thanh toán.”

Bạch Lộ ngoan ngoãn vâng lệnh. Khi bắt máy, Chương Minh Viễn chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên, giọng thều thào: “Tôi cũng chẳng thèm ăn món gì cả, hay cô mua ít củ cải muối và dưa chuột muối tới ăn với cháo đi!”

Xách hai hộp dưa muối và một hũ cháo trắng, Bạch Lộ lại một lần nữa quay về nơi mình vừa rời khỏi. Nhấn chuông. Chương Minh Viễn vẫn khập khiễng lết ra mở cửa. Lần này cô muốn thể hiện sự quan tâm: “Cố vấn Chương, chân anh vẫn ổn chứ?”

Anh ta nói vẻ bất cần: “Bị kẹt lúc đâm xe, bắp chân hơi bị sưng, không đáng ngại.”

Bạch Lộ thay dép, đi thẳng vào phòng bếp thiết kế theo kiểu mở, Chương Minh Viễn cũng lết cái chân đau tới, ngồi vào bàn ăn, vỗ vỗ bụng, nói: “Giờ cái dạ dày của tôi mới là vấn đề lớn, nó rất đói, cứ réo lên đòi ăn đây này!”

[Review] Trọng Tử – Hai nửa cực đoan của nhân tính


 

Cảm ơn bạn Bee Nhung đã cho phép Amun được giới thiệu đến các bạn độc giả bài viết này

 

Nhất niệm thành tiên nhấtniệm thành ma.

Có những thứ gọi là chấp niệm

Có những thứ gọi là định kiến

Có những thứ gọi là ích kỷ

Có những thứ gọi là ghen tỵ

Lại có thứ được gọi là đố kỵ

 

 

Những thứ này là tâm ma, là ác niệm có phải không?

 

Nếu nói như vậy tâm ma, ác niệm thực sự rất gần với mỗi chúngta, nó không hề tồn tại cố định nhưng luôn luôn hiện diện khắp mọi nơi.

 

Ở bên cạnh, trước mặt, sau lưng.

 

Trong quá khứ, hiện tại, tương lai.

 

Nhưng nơi đâu mới là đáng sợ nhất??? Ma niệm trong tâm hồn –thứ tồn tại vô hình nhưng lại có sức tàn phá và hủy hoại con người triệt đểnhất bởi vì không ai nhìn ra nó, nhận thấy nó, bởi nó luôn được che đậy, baobiện bằng những bề mặt đẹp đẽ và hoàn mỹ nhất.

 

Con người ta luôn luôn hướng đến những giá trị chân, thiện,mỹ nhưng lại quên đi mất quy luật của sự hoàn hảo – trên đời này không bao giờtồn tại những thứ quá hoàn mỹ.

 

Hoàn mỹ chẳng qua là một cụm từ để tự hài lòng với chính mìnhnhưng trước sau gì nó vẫn là một sự ngụy trang để đánh lừa cảm nhận của bảnthân, tự thuyết phục mình bằng lòng chấp nhận hiện thực, chấp nhận sự thừa nhậngiới hạn của bản thân. Một khi đã như vậy liệu nó có còn là “chân” nữa haykhông? Chỉ cần một điều nhỏ nhặt như vậy cũng đủ minh chứng cho mọi chuyện rồi.

 

Tiên môn, biểu tượng cho cái thiện.

 

Ma giới, đại diện cho cái ác.

 

Tiên – Ma, Thiện – Ác luôn luôn đối đầu nhưng vĩnh viễn khôngbao giờ kết thúc. Lớp trước ngã xuống lập tức lớp sau sẽ xô lên, hệt như vòngtròn luân hoàn của con người, sẽ luôn tiếp nối không ngừng, cũng hệt như bảnchất của con người luôn luôn tồn tại nhiều mặt đối lập nhau, bởi vì con ngườilà tổng thể của sự mâu thuẫn.

 

Nói Ma giới dơ bẩn, chẳng lẽ Tiên môn lại sạch sẽ hay sao?

 

Một câu hỏi của Trọng Tử lại khắc họa biết bao nhiêu điều.

 

Vì định kiến, một chưởng môn danh tiếng, một đốc giáo nghiêmkhắc của Nam Hoa và những kẻ quyền cao chức trọng, danh môn chính phái thẳngtay vùi lấp, bóp chết ước mơ, nhiệt huyết lẫn chặt đứt mọi hy vọng của một côbé, chỉ vì cô bé ấy “trời sinh sát khí”, “trải qua ba kiếp nhất định sẽ nhậpma.”

 

Vì định kiến, những kẻ gắn trên người cái mác “đại diện chocái Thiện” sẵn sàng quy chụp những tội danh tày trời lên người một cô gái thiệnlương bất chấp tất cả, miễn sao có được một lý do chính đáng và hợp thời đểxuống tay diệt trừ “mối họa lớn của Lục giới”.

 

Cũng vì định kiến mà bản thân một người làm sư phụ không dámdạy cho đồ đệ của mình học phép thuật chỉ vì lo sợ: “lỡ như đến một lúc nàođó…”, nỗi trăn trở trong lòng người cũng chẳng khác gì đám người trong tiên môncả. Lúc nào cũng dè chừng, đề phòng và nghi ngờ cô bé vì cô bé lỡ mang trênngười “sát khí trời sinh” kia.

 

Định kiến đã thế còn những thứ khác thì sao?

 

Là chấp niệm, thứ gọi là chấp niệm cũng đáng sợ không kém.Không cần biết Trọng Tử của tôi thiện lương đến mức nào, nhẫn nhịn ra làm sao,cắn răng chịu oan khuất, ấm ức vì tất cả, hy sinh thân mình vì ai, chỉ cần mộtcâu nói của Tiên môn: “Ngươi nhất định sẽ nhập ma” đã trở thành kiếp số đeo bámnàng, cái danh “ma” được gán lên người nàng cũng xuất phát từ miệng của đámngười trong tiên môn, từ những suy nghĩ lẫn ý niệm cố chấp của bọn họ. Dù nàngcúi đầu chấp nhận hay giãy giụa phản kháng, đến cuối cùng nàng vẫn là ma. Thậtnực cười, cả một đám người dương danh khắp chốn “diệt trừ cái ác” lại truy cùnggiết tận một cô gái chưa từng xuống tay giết một người, ép nàng đi tới đườngcùng bước chân nhập ma, rồi phán một câu: “đó là ý trời, là vận mệnh của nàng”.Thực sự tôi muốn hỏi là ý trời thật sao? Hay chỉ là cái cớ để bọn họ bao biệncho hành động xấu xa được che phủ bằng mục đích cao đẹp của mình? Cái này đượcgọi là tiên nhân ư?

 

Còn gì nữa? Vì ích kỷ mà một kẻ được gọi là tiên tử sẵn sàngmượn đao giết người, diệt trừ đi cái gai trong mắt mình, vu oan giá họa ném tộilỗi lên đầu kẻ khác để đoạt cho bằng được cái gọi là tình yêu của mình. Đến khibị vuột mất bởi chính tay mình lại quay ra oán hận, lại lập mưu ám hại ngườikhác, thủ đoạn đê tiện chẳng thua kém một ma nữ nào. Rốt cuộc kẻ đó là tiên nưahay là ma nữ? Có lẽ không cần trả lời nữa. Cũng vì ích kỷ, người thân là sư phụthà rằng chấp nhận làm tổn thương nàng sâu sắc, bẻ gãy chân tay ném nàng vàobăng lao chịu tra tấn, tù đày, biến dạng xấu xí còn ma quỷ chứ nhất quyết khôngđể cho nàng chết nhẹ nhàng chỉ bởi vì người sợ hãi bóng đen ám ảnh trong lòng,sợ nàng lại biến mất trên cõi đời để lại người với nỗi đau không lý giải được.Cuối cùng, vì tình yêu của mình người lại ích kỷ giữ chặt lấy nàng, thà rằng“đồng quy vu tận” cùng nàng chứ không cho bất cứ kẻ nào mang nàng đi. Như vậy,trong những kẻ được gọi là thần tiên này, liệu không có tâm ma sao? Hay lạiđược che kín đi mất rồi.

 

Rồi cũng là tiên môn đó nhưng lại vì ghen ghét, đố kỵ mà rắptâm lập mưu hãm hại nàng. Tiên môn có thể dung chứa, bao che cho những kẻ lònglang dạ sói như Tư Mã Diệu Nguyên, mặt người dạ thú như Nguyệt Kiều, vong ânbội nghĩa như tên đệ tử của Trường Sinh cung… nhưng lại không dung một ngườithiện lương như nàng. Vậy rốt cuộc là tiên môn có thực sự thần thánh, sạch sẽnhư trong suy nghĩ của người ta hay không?

 

Tiên giới “sạch sẽ” như vậy đó, còn Ma giới thì lại quá “dơbẩn” chăng? Thật sự là như vậy sao?

 

Chẳng lẽ, một ma tôn Vạn Kiếp thà rằng Vạn Kiếp bất phục, lấythân tuẫn kiếm chỉ để cứu sư muội  và sư môn, dù thành ma tôn cũnghết lòng bảo vệ sư muội vì di huấn của sư phụ, vì tình yêu chân thành của mình,cuối cùng lại lựa chọn từ bỏ linh hồn của mình để thanh lọc ma kiếm, dùng tànhồn của mình để cứu mạng “Tiểu Trùng nhi” đáng thương lại là sai trái, là ácniệm là ma đạo hay sao?

 

Chẳng lẽ, một Yến Thực Châu dùng thân mình và nỗ lực cuốicùng để cứu nàng ra khỏi băng lao, đem lại tự do cho nàng lại không đánh đểtrân trọng sao?

 

Và đỉnh điểm là nàng, kẻ trong tiên môn nói nàng sẽ phá hủylục giới, làm cho chúng sinh lầm than, nàng là kẻ gây ra đọa kiếp nhân gian.Vậy mà cuối cùng thì sao chứ? Nàng tu thành Thiên ma dưới sự “giúp sức” củatiên môn, nhờ sự nâng đỡ của Vong Nguyệt, trở thành người nắm giữ vận mệnh lụcgiới trong tay, một mệnh lệnh của nàng lập tức lục giới nhập ma, chúng sinh đồthán và đọa kiếp thực sự bắt đầu chứ không còn là tiên đoán nữa. Nhưng nàng đãlàm gì? Cuối cùng lại trở thành người cứu vớt lục giới, nàng vẫn luôn luôn làTrọng Tử thiện lương nhất quán từ đầu cho đến cuối. Nàng thân là Thiên ma nhưngtâm lại là tiên nhân. Những chuyện nàng làm không chỉ làm cho bọn người tiênmôn sáng mắt ra mà còn chỉ ra cho bọn họ thấy ma niệm luôn ẩn hiện trong suynghĩ của bọn họ.

 

Nhưng không vì như thế mà phủ nhận hết mọi giá trị tốt đẹpcủa Tiên môn.

 

Vẫn còn đó một vị tiên nhân thực sự, lúc nào cũng ấp ủ ướcvọng cứu lấy thế giới vừa tươi đẹp, đáng yêu lại vừa chất chứa biết bao đau thươngnày, trong lòng biết rõ không thể thay đổi được điều này nhưng cũng không chịubuông xuôi, bỏ mặc cho mọi thứ trôi đi, chỉ vì không đành lòng nhìn thấy chúngsinh phải chịu khổ, phải sống trong cảnh lầm than cũng như không đành lòng nhìnthấy hàng vạn tính mạng con người bị hủy diệt trong nháy mắt, đây chính là conngười tâm luôn hướng về chúng sinh, đau cùng với nỗi đau của chúng sinh, lúcnào cũng động lòng trắc ẩn, xót thương cho chúng sinh trong thiên hạ, ngườichính là một vị thần tiên chân chính.

 

Vẫn còn đó một thanh niên trầm ổn hết lòng tin tưởng, chẳngtiếc thân mình thà chết cũng không làm tổn thương nàng, còn một công tử phonglưu phóng khoáng lúc nào cũng che chở bảo vệ nàng.

 

Và chắc chắn còn rất nhiều những con người thầm lặng giữ vữngsự bình yên, tươi đẹp cho thế giới này.

 

Vậy rốt cuộc Tiên là gì còn ma là gì? Thiện và ác nên phânnhư thế nào cho vừa?

Không thể phủ nhận mục đích cũng như trách nhiệm của Tiên mônvô cùng cao cả và cũng rất cao thượng, cũng không thể không thừa nhận ma giớithực sự tồn tại những điều vô cùng tồi tệ, xấu xa, dơ bẩn. Đó là những thứkhông thể xóa bỏ được dù với bất cứ lý do gì.

 

Xuyên suốt Trọng Tử cũng không hề thừa nhận hay phủ nhận bấtcứ điều gì cả, nó chỉ làm rõ hơn những cái được gọi là chuẩn mực, đạo lý cũngnhư bản chất của con người. Cho dù là thần tiên là ma quỷ hay là phàm nhân cũngđều xuất phát từ một điểm giống nhau mà thôi. Tiên – ma, Thiện – Ác không thểdựa vào danh xưng mà làm nên tất cả. Không tiên, không ma hay có tiên, có mađều có sẵn trong tâm của mỗi người. Vì đó mới thực sự là con người.

 

Bởi vì: Tiên và ma vốn làhai nửa cực đoan của nhân tính. Tiên quá hoàn mỹ nên bị trói buộc quá nhiều làmmất đi những hạnh phúc ngỡ như đơn giản nhất, còn Ma thì lại quá phóng túng, bịnhững ý nghĩ âm u ám ảnh nên cũng không thể hạnh phúc. Vừa có tiên tính vừa cóma tính, vậy mới đúng là con người. Trong cuộc sống của chúng ta, thật sự khôngcần phải quá nghiêm khắc lẫn hoàn mỹ, nhưng phải khống chế thích hợp lẫn tuchỉnh sự không hoàn mỹ đó.

 

Đối với tôi, Trọng Tử đã vượt xa một tiểu thuyết tình yêubình thường, càng đọc càng cảm nhận lại càng thấm đẫm bởi trong đó thứ được làmnổi bật nhất chính là giá trị nhân văn sâu sắc và cao đẹp. Có thể không mới,không lạ nhưng lại hoàn toàn khác biệt bởi Trọng Tử đã làm dấy lên trong tôinhững cảm xúc thật sự, dù đó là khi tôi khóc, tôi cười, tôi buồn hay tôi xúcđộng thì Trọng Tử cũng đã làm được điều này.

 

 

Nguồn: https://moonsnowhite.wordpress.com/2012/10/11/cam-nhan-trong-tu/