Âm mưu 4.2

Tô Duyệt Duyệt lại chỉ tay vào người môi giới, anh ta lập tức nói: “Cô nói cái gì?! Nói nhiều như vậy chính là không muốn thuê nữa phải không?! Căn phòng tôi giới thiệu này rất được ưa chuộng, không muốn thuê thì đừng thuê nữa!”

“Một nghìn rưỡi, một nghìn rưỡi tôi sẽ thuê, nếu vượt quá con số này, tôi sẽ không thuê!”

“Đi, cô đi mà thuê với cái giá một nghìn rưỡi đi, một lát nữa tôi còn có khách muốn xem rồi.” Người môi giới hạ lệnh đuổi khách, Tô Duyệt Duyệt đánh mắt, đi ra khỏi cửa, tìm một chỗ bên cạnh, đặt túi xuống, ngồi lên phía trên.

“Cô làm gì vậy?”

Người môi giới nhìn thấy tư thế của Tô Duyệt Duyệt, lập tức hỏi một cách cảnh giác, Tô Duyệt Duyệt ngồi xuống, nói: “Không có gì, chỉ muốn xem xem căn phòng này của anh được ưa chuộng ra sao.”

“Này, cô ăn no dửng mỡ à?”

“Anh nói đúng đấy, tôi ăn no dửng mỡ, đang không có việc gì làm đây.”

Tô Duyệt Duyệt cố ý làm bộ dạng lười nhác, người môi giới cũng không để ý, chỉ chửi mát rồi bỏ đi. Tô Duyệt Duyệt nghĩ, căn cứ vào tình hình này, khả năng có người đồng ý thuê với giá một nghìn bảy là rất ít nhưng nếu giá trong vòng khoảng một nghìn rưỡi, cô vẫn có thể muốn thuê. Bình thường, cơ hội để xem ti vi không nhiều, về vấn đề máy điều hòa, dù sao hiện nay cũng là mùa đông, cô có một chiếc quạt gió ấm mua ở siêu thị, vốn đặt trong phòng tắm, nếu thực sự chuyển đến đây, có thể đặt vào chỗ cần sử dụng nhiều hơn, về những thiết bị khác trong nhà, cô sẽ xem đồ đạc nào vẫn dùng được thì sẽ sử dụng. Duy chỉ có chiếc đệm này, cô vẫn cần phải đóng thêm một khung giường.

Sự thực đã chứng minh, điều Tô Duyệt Duyệt câu nệ là đúng, trong vòng một ngày, môi giới đưa sáu người đến thăm phòng, ai xem xong cũng đều không muốn thuê, họ chỉ chăm chăm nhìn Tô Duyệt Duyệt, khi xem phòng xong, nếu không chửi vài câu thì cũng quay mông đi thẳng. Vào lúc rảnh rỗi, chủ nhà căn hộ đối diện đi qua ngó nghiêng, thấy Tô Duyệt Duyệt ngồi đó thì hỏi có phải cô muốn tìm người không, Tô Duyệt Duyệt trả lời không, cô đến để thuê nhà. Người này nói mới chuyển đến đây nửa năm, căn phòng này hình như đã để thông tin ở công ty môi giới từ rất lâu rồi mà chưa có ai thuê. Tô Duyệt Duyệt hỏi căn phòng này có phải có điều gì không thỏa đáng không, chủ căn hộ đối diện nói, phòng rất tốt, chỉ là không biết tại sao không ai thuê, bà đã từng gặp chủ nhà một lần, anh ta có hai căn phòng ở tiểu khu này, căn phòng này trước đây anh ta đã từng ở, bây giờ chuyển tới ở căn phòng kia.

Tô Duyệt Duyệt nói cảm ơn, tiếp tục ngồi đợi, cho đến hơn năm giờ, người môi giới lại đến, hạ giá: “Một nghìn sáu trăm.”

Tô Duyệt Duyệt kiên quyết nói: “Không hai giá, một nghìn rưỡi!”

Nhìn thấy người môi giới quay lại tìm mình, cô biết mình tuyệt đối có thể giành được căn phòng này, quả thật không ngoài dự liệu, cuối cùng cô cũng thuê được căn phòng với giá “một nghìn năm trăm tệ” kèm điều kiện “trả ba tháng một lần cộng một tháng tiền đặt cọc”, người môi giới gọi điện thoại cho chủ nhà nhưng đối phương nói mình đang làm việc không có thời gian, vì thế hợp đồng thuê nhà do môi giới giải quyết.

Đến thứ Sáu, Tô Duyệt Duyệt cuối cùng cũng chuyển đến đây, công ty chuyển nhà là cô tự tìm thuê nhưng hôm nay, do bận giám sát đám công nhân vì sợ họ làm lộn xộn đồ đạc của mình nên đã quên mất việc trả tiền, Mèo con liền trả giúp cô. Sau khi chuyển xong, Tô Duyệt Duyệt chợt nhớ ra, mới trả tiền Mèo con, Mèo con nói: “Cậu chuyển nhà, đổi việc, mình đã chẳng tặng được quà gì, đây là điều mình nên làm.”

Cuối cùng Tô Duyệt Duyệt vẫn không thể lay chuyển được ý nghĩ của Mèo con, đành mặt dày nhận vậy.

Cuối tuần, Tô Duyệt Duyệt đã mua được khung giường, thế là chuyển nhà, đổi việc, một loạt sự việc đã được làm trong vòng một tuần. Ban đêm, Tô Duyệt Duyệt ngồi bên cửa sổ thông gió, nhìn ngắm ánh trăng cao vời vợi, tự nhủ không biết đến bao giờ mình mới mua được căn phòng như thế này.

Lúc đó, con người ta chắc không còn cảm giác cô độc, phiêu bạt nữa.

 

Advertisements

Gặp anh 2.1

Chủ nhật, Bạch Lộ dậy rất sớm. Đánh răng rửa mặt xong, cô thay một bộ đồ thể thao chờ Dương Quang đến đón. Mặc dù đã tốt nghiệp nhưng vài người bạn thân trong câu lạc bộ leo núi trước kia cứ có thời gian là lại hẹn hò, tụ tập đi leo núi, có lúc còn nấu ăn hay cắm trại ngoài trời. Hoạt động lần này đã được lên kế hoạch từ lâu, để tránh bị làm phiền, cô còn cố tình tắt điện thoại, không muốn giữa chừng bị người ta gọi làm thêm giờ.

Đúng tám giờ, Dương Quang đã có mặt cùng chiếc Jetta. Chiếc xe này là quà cha mẹ tặng khi anh vừa tốt nghiệp. Thượng Vân nghĩ rằng con trai chuẩn bị đi làm, có xe tiện hơn và cũng có thể diện hơn. Thường thì ghế phụ bên cạnh anh luôn là của Bạch Lộ, nhưng hôm nay, ngồi trên ghế đó lại là Ninh Manh.

Bạch Lộ sững sờ còn Ninh Manh thì cười thản nhiên như chẳng có chuyện gì. “Chào buổi sáng, chị Bạch Lộ!”

Dương Quang nói tối qua Ninh Manh ở nhà anh dùng bữa, nghe nói hôm sau mọi người đi leo núi cũng hí hửng đòi tham gia. Dù sao leo núi cũng là hoạt động tập thể nên anh dẫn cô ta đi theo. Bạch Lộ cũng chẳng thể nói gì, dù trong lòng có chút khó chịu.

Khó chịu hơn là, vì Dương Quang đưa Ninh Manh tới nên cô ta nghiễm nhiên ngồi ở ghế phụ, Bạch Lộ chỉ có thể ngồi ghế sau.

Ninh Manh và Dương Quang ngồi trước cứ nói nói cười cười. Cô ta mặc bộ đồ thể thao màu vàng nhạt, miệng liến thoắng như con chim hoàng oanh đang ríu rít đầu cành. Cô ta toàn nói về chuyện hai người họ hồi nhỏ khiến Bạch Lộ ngồi sau chẳng nói được câu nào. Nếu không phải Dương Quang thi thoảng quay đầu lại nói chyện với cô, cô cảm thấy mình quả thực chẳng khác nào một kẻ tàng hình.

Đến nơi tập kết và bắt đầu leo núi, tình hình cũng chẳng cải thiện chút nào. Ninh Manh vẫn bám lấy Dương Quang như hình với bóng, chỗ nào hơi khó đi một chút lại bắt Dương Quang phải đỡ. Thế vẫn chưa đủ, cô ta còn không cẩn thận mà bị trẹo chân khiến Dương Quang phải cõng xuống núi. Dù dáng vóc mảnh mai, nặng chưa đến bốn mươi lăm cân nhưng Dương Quang cõng được cô ta xuống chân núi thì cũng mệt bở hơi tai.

Bạch Lộ xót xa, định lau mồ hôi cho anh nhưng lại bị Ninh Manh giành trước. Cô ta nằm bò trên lưng anh nên chiếm ưu thế về cự ly, đưa tay ra là có thể lau hết những giọt mồ hôi trên trán anh, lại còn kể chuyện trước kia: “Dương Quang, anh có nhớ hồi nhỏ anh đưa em đi chơi, cuối cùng em mệt mà ngủ mất, anh cũng cõng em về nhà như thế này không?”

Dương Quang thở hổn hển. “Nhớ, lần đó em cũng khiến anh mệt đứt hơi, giờ lại khiến anh mệt đến chết. Con bé này thật là phiền phức, lần sau không dẫn em đi chơi cùng nữa.”

“Anh dám? Anh không dẫn đi, em sẽ khóc. Anh sợ nhất em khóc, đúng không?”

Ninh Manh miệng nói khóc mà giọng như cười. Giọng nói của cô ta ngọt ngào, êm ái giống như cây kem đang tan chảy. Nếu Bạch Lộ là một người đàn ông, hẳn cũng sẽ vui vẻ mà nghe lời nũng nịu ngọt ngào của cô gái nhỏ mười chín tuổi. Tiếc là cô không phải, hơn nữa, đối tượng cô ta nhõng nhẽo lại là bạn trai cô, khỏi nói cũng biết trong lòng cô vô cùng khó chịu.

Dương Quang lái xe đưa Ninh Manh về, Bạch Lộ ngồi lại lên ghế trước, sắc mặt cô như đang ủ một tầng sương mỏng. Anh nhận ra bèn dừng xe bên đường, ôm lấy bờ vai cô dỗ dành: “Sao em lại không vui? Chuyện hồi nãy em đừng suy nghĩ nhiều, em biết anh luôn coi Ninh Manh như em ruột của mình mà.”

Bạch Lộ thở dài. “Dương Quang, có bao giờ anh nghĩ, anh một lòng coi Ninh Manh như em gái, nhưng con bé chắc gì đã xem anh là anh trai.”

Dương Quang suy nghĩ một hồi, vẻ mặt có chút không chắc chắn. “Anh và Ninh Manh từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, lúc nào chẳng thân mật như thế. Nó lúc nào cũng nũng nịu anh, anh chưa bao giờ thấy có gì không ổn cả. Nhưng nếu em không thích như vậy, lần sau anh sẽ để ý hơn, giữ khoảng cách với nó. Được rồi, đừng không vui như vậy nữa, cười một cái xem nào, bạn gái của anh đẹp nhất khi cười đấy.”

Bạch Lộ chẳng thể giận anh thêm được nữa, nhoẻn miệng cười thật tươi, hai lúm đồng tiền nhỏ nhắn nơi khóe môi như hai nụ hoa nhài khi ẩn khi hiện. Nó khiến nụ cười của cô vô cùng long lanh, rạng rỡ, ngọt ngào như đường mật, đẹp như mùa xuân tháng Tư lúc đó. Dương Quang bất giác đưa tay, dùng lực ôm gọn cô vào lòng rồi cúi xuống, hôn lên đôi môi mềm mại của cô.

Nụ hôn mang theo từng làn hơi nồng ấm, từ môi đến má, rồi từ chiếc cằm xinh sáng bóng như sứ đến cái gáy với những đường cong tuyệt mỹ như thiên nga, di chuyển dần xuống dưới cổ. Khi anh vẫn muốn tiếp tục thăm dò xuống sâu hơn, cô bất an xoay người né tránh, thái độ e thẹn pha chút hoảng sợ. “Đừng… đừng như vậy!”

Dù hai người đã yêu nhau hơn hai năm nhưng quan hệ của họ cũng chỉ thân mật đến mức này, chưa bao giờ vượt quá giới hạn. Không phải là Dương Quang không muốn mà vì Bạch Lộ hết sức bảo thủ, cứ mỗi lần anh như vậy cô lại đỏ mặt từ chối: “Thôi, đừng như vậy!”

Tuy mất hứng nhưng Dương Quang cũng rất vui mừng. Dù thế nào đi nữa, trong thời đại mối quan hệ nam nữ thoáng như thế này, khi mà những thứ kiểu như tình một đêm đang lan tràn và dần trở thành chuyện hết sức bình thường, một cô gái còn giữ được sự trong trắng, thuần khiết như ngọc là điều đáng trân trọng. Anh cũng không muốn tìm một người dễ dãi làm bạn gái, cho nên sự từ chối của Bạch Lộ càng khiến anh cảm thấy tôn trọng cô. “Được, anh nhịn, chúng ta sẽ giữ nó cho đêm động phòng hoa chúc, để đêm tân hôn được đúng với ý nghĩa của nó.”

 

Sáng thứ Hai đi làm, Bạch Lộ vừa tới công ty đã bị Hoắc Mai gọi, bảo cô không phải làm việc sáng nay, lát nữa cùng Tổng giám đốc Vương đại diện cho công ty tới bệnh viện thăm Chương Minh Viễn.

Cô ngẩn người: “Cố vấn Chương sao vậy?”

“Tối qua anh ta bị tai nạn giao thông, đâm phải một chiếc ô tô vượt đèn đỏ, may mà có túi khí bảo vệ nên vết thương cũng không nghiêm trọng lắm.”

Nửa tiếng sau, khi Bạch Lộ và Vương Hải Đằng có mặt tại bệnh viện thì đã chẳng còn ai ở đó. Phòng bệnh trống không, vài cô y tá đang thu dọn hoa tươi và hoa quả chất đầy phòng. Họ nói vì bệnh nhân chỉ bị thương nhẹ nên sau một đêm nằm viện đã kiên quyết đòi ra viện.

Cùng cảnh ngộ với họ còn có một người trẻ tuổi, áo quần bảnh bao, anh ta chỉ đến sau họ chưa đầy ba phút. Vừa vào đã thấy cảnh trống huơ trống hoác, anh ta lập tức lắc đầu cười. “Cái cậu này, chạy nhanh thật đấy!”

Vương Hải Đằng nghe thấy, quay đầu lại, tươi cười rạng rỡ bước đến chào hỏi: “Âu thiếu gia, anh cũng đến thăm Chương công tử à?”

Bạn bè Chương Minh Viễn hầu hết đều không giàu thì cũng thuộc hạng sang, vị thiếu gia họ Âu này hẳn cũng có chút lai lịch. Anh ta đang lấy di động ra chuẩn bị gọi, nhìn Vương Hải Đằng với thái độ dửng dưng. “Ông là…”

Vương Hải Đằng tự giới thiệu, Âu thiếu gia nghe cũng có chút ấn tượng. “Thì ra là Tổng giám đốc Vương, đã nghe Chương Minh Viễn nhắc qua. Xin chào!”

Sau đó, ánh mắt anh ta chuyển sang nhìn Bạch Lộ đang ôm bó hoa đứng cạnh đó. Lần này thì không còn dửng dưng như trước, một vẻ chăm chú nhưng kín đáo ẩn sâu trong đôi mắt anh ta. “Vậy vị này là…”

“Đây là cô Bạch Lộ, thư ký của công ty chúng tôi. Cô ấy cũng là trợ lý của cố vấn Chương nên tôi đưa cô ấy cùng đến đây.”

Âu thiếu gia gật đầu cười, nụ cười ra chiều hiểu biết. “Chào cô Bạch!”

Bạch Lộ lễ phép trả lời: “Chào Âu thiếu gia!”

Trong lúc nói chuyện thì điện thoại của Âu thiếu gia đã được nối máy, anh ta vừa cười vừa nói với người ở đầu máy bên kia: “Minh Viễn, tôi đến bệnh viện thấy phòng bệnh trống không. Cái cậu này, nằm viện hai ngày mà cứ như bị thịt, chuồn còn nhanh hơn thỏ!”