Âm mưu 7.1

Thời gian tan sở là năm rưỡi, Tô Duyệt Duyệt tắt máy vi tính về nhà đúng giờ. So với buổi sáng, mật độ giao thông trong giờ tan tầm cũng không hề thua kém, thậm chí thời gian dịch chuyển còn lâu hơn một chút. Khi về đến tiểu khu đã là bảy rưỡi, còn lâu hơn buổi sáng hai mươi phút, sạp hàng bán đồ ăn đã dọn hết, Tô Duyệt Duyệt không thể mua được dù chỉ là một mớ rau.

Sau khi về nhà, Tô Duyệt Duyệt chỉ có thể nấu mì để lấp đầy dạ dày. Nếu cứ kéo dài tình trạng này, cô đừng nghĩ đến việc ăn cơm, trừ phi cuối tuần đi siêu thị mua thức ăn cho cả tuần. Nhưng đây cũng không phải là biện pháp, bởi vì trong phòng chỉ có chiếc tủ lạnh mini một cửa, không thể để quá nhiều đồ bên trong.

“Đúng rồi, lên mạng tìm người đi chung xe.”

Tô Duyệt Duyệt bỗng nhớ đến việc lên mạng tìm người đi chung xe, lấy tờ giấy trong túi ra, xem một cách cẩn thận. Đúng rồi, nếu mình có thể tìm được người đi chung xe thì có lẽ sẽ không đến nỗi mệt mỏi như vậy.

Tô Duyệt Duyệt cảm thấy vận may của mình cũng không đến nỗi tồi, thuê được căn phòng rẻ, có một công việc mới, vì thế có thể tối nay, cô sẽ tìm được người đi chung xe. Do vẫn chưa có mạng, Tô Duyệt Duyệt bèn ra quán internet bên ngoài.

Đường phố dưới ánh trăng có chút lạnh lẽo, buồn tẻ, tuy nói là đầu đông nhưng nhiệt độ thấp đến nỗi răng cô va vào nhau lập cập. Tô Duyệt Duyệt xoa xoa hai tay rồi chắp lại cầu khấn trước trăng: “Ông Trời ơi, ông Trời ơi, nhất định phải phù hộ cho con tìm được người đi chung xe đấy nhé!”

Đến quán internet, bên trong đầy mùi thuốc lá, Tô Duyệt Duyệt dị ứng với mùi này, cô lấy tay bịt mũi, tìm một chiếc máy tính trống nằm sát góc tường. Có rất nhiều thông tin “đi chung xe”, nội dung thật giả, tốt xấu không biết đâu mà lần nhưng Tô Duyệt Duyệt nhanh chóng tìm được một phương pháp, trước tiên phải xét điều kiện, tiếp đó là so sánh tính chân thực.

“Vườn hoa Mỹ Lệ? A… vườn hoa Mỹ Lệ!” Tô Duyệt Duyệt reo lên mấy tiếng, rồi chắp tay cảm ơn ông Trời, nhất định là khi nhìn trăng cầu xin phù hộ, ông Trời đã nghe thấy tâm nguyện của cô, vì thế cô mới có thể tìm được thông tin “tìm người đi chung xe” từ vườn hoa Mỹ Lệ tới đường Hoa Phong của tòa nhà Tổng bộ khu Hoa Đông Tập đoàn JS trong phạm vi lớn như vậy. Phải biết rằng đây là một việc có xác suất vô cùng thấp, cô không phấn chấn làm sao được đây? Nghĩ đến đó, Tô Duyệt Duyệt kích động, đấm mạnh tay xuống bàn, nói: “Hay quá!”

“Này, bị bệnh à?”

“Hứ!”

Tô Duyệt Duyệt không thèm để ý đến gã con trai bên cạnh đang chơi Shoot Bubble Deluxe[1], chỉ chú tâm vào việc “chat” với người đăng thông tin “tìm người đi chung xe” trên mạng.

“Xin chào!”

Tô Duyệt Duyệt lịch sự chào đối phương, đối phương cũng lịch sự chào lại: “Xin chào!”

“Xin hỏi, có phải bạn đi từ khu vườn hoa Mỹ Lệ ở ngoại ô đến đường Hoa Phong ở trung tâm thành phố không?

Tô Duyệt Duyệt muốn xác nhận lại một lần nữa, đối phương trả lời một câu rất ngắn gọn: “Phải.”

Lúc đó, Tô Duyệt Duyệt không còn khách khí nữa, liệt kê tất cả câu hỏi: “Bạn là con gái hay con trai? Xe gì? Có bảo hiểm không? Bao nhiêu tiền một tháng? Có bao gồm cả đưa đón hay không? Có thường xuyên bật điều hòa không?…”

Đến khi toàn bộ câu hỏi đã được gửi đi rồi, đối phương lại không có bất cứ hồi âm gì, Tô Duyệt Duyệt thẫn thờ nhìn màn hình một lát nhưng trong ô chat vẫn không có đến nửa câu đáp lời.

“Đúng là chết tiệt! Đồ lừa đảo!”

“Bịch, bịch, bịch.” Tô Duyệt Duyệt lại nện nắm đấm xuống bàn liền mấy cái, gã con trai bên cạnh đang ngắm chuẩn đạn Bubble Deluxe, bị “sự hù dọa” của Tô Duyệt Duyệt làm một viên đạn bắn trượt ra ngoài, anh ta tức tối mắng: “Cô bị thần kinh à! Cô nàng bốn mắt!”

“Này, anh chửi ai vậy?”

Tô Duyệt Duyệt vốn đang tức giận, nghe người khác mắng mình là cô nàng bốn mắt, lập tức không cam tâm làm kẻ yếu, quát lại ngay, những người xung quanh vốn đang chơi trò chơi hoặc xem phim, nghe thấy có tiếng cãi nhau, lần lượt quay đầu nhìn. Người quản lý quán internet thấy thế cũng đến khuyên bảo, gã con trai vốn cũng không để ý, thanh toán tiền rồi chửi đổng một câu, bước ra khỏi quán. Tô Duyệt Duyệt nghĩ, ban nãy cô còn cảm thấy mình may mắn không ngờ lại là may mắn giả tạo, đợi gã con trai đó đi rồi, cô đang muốn đứng dậy rời đi, bỗng ô chat hiện ra một dòng chữ: “Xin lỗi, lúc nãy tôi bận giải quyết một số vấn đề riêng, nếu tiện, một lát nữa, khoảng mười giờ, chúng ta sẽ gặp mặt nói chuyện tại máy tập thể dục trước cột đá thứ ba ở tiểu khu vườn hoa Mỹ Lệ.”

“Hứ, bây giờ mới thèm trả lời, tôi cũng lờ anh một lát cho xem.”

Tô Duyệt Duyệt bỏ mặc, không trả lời, cũng không nhìn vào khung chat, chỉ nhìn chằm chằm thời gian bên góc phải phía dưới màn hình. Đối phương dường như cảm thấy có chút kỳ quặc, thêm vào một câu: “Bạn vẫn còn đó chứ?”

Tô Duyệt Duyệt lúc đó mới từ từ trả lời: “À, xin lỗi, tôi vừa phải xử lý một số việc riêng, vì thế không nhìn thấy dòng chat của anh, được rồi, lát nữa gặp mặt sẽ nói.”


[1] Một trò chơi bắn bong bóng cổ điển và tuyệt vời nhất, rất được giới trẻ ưa chuộng.

 

Trọng Tử 3.3

Trọng Tử nói: “Nhưng mà đệ tử đói lắm!”

Lạc Âm Phàm kiên trì nói: “Cứ làm theo những gì trong sách nói, sẽ không cảm thấy đói nữa.”

Thần tiên thực sự không cần ăn cơm sao? Trọng Tử vội nhận lấy cuốn sách, lật đi lật lại, vẻ mặt vô cùng bất lực. “Đệ tử… đệ tử không biết chữ.”

Lạc Âm Phàm hiểu, ra chiều suy tư, lấy lại cuốn sách từ tay con bé, lắc qua lắc lại hai cái rồi đưa lại cho nó. “Những thứ này ngươi có thể hiểu được, chăm chỉ luyện đi, không được lười biếng.”

Giống như có thuật pháp, cuốn sách mỏng đã biến thành cuốn sách dày cộp, nặng trình trịch. Trọng Tử vô cùng kinh ngạc. Đến khi con bé lấy lại được tinh thần thì lại phát hiện một chuyện không thể tưởng tượng nổi: chẳng biết từ lúc nào, bộ quần áo rách rưới trên người nó đã được thay bằng một chiếc áo choàng mềm mại, vừa vặn, như được cắt may vậy.

Con bé chưa từng mặc bộ đồ nào đẹp đến thế, là của sư phụ tặng sao? Trọng Tử mừng rỡ vô cùng.

Trước mặt trống trơn, thần tiên sư phụ đã biến mất vào trong điện tự lúc nào.

Trọng Tử vẫn còn rất nhiều điều muốn hỏi, liền chạy đuổi theo, ai ngờ cánh cửa đại điện ở ngay trước mắt nhưng bất luận thế nào cũng không thể đến gần. Thì ra Lạc Âm Phàm thường làm việc tít sâu bên trong đại điện nên đã tạo kết giới bao quanh, tránh bị quấy rầy, đây là thói quen nhiều năm qua của chàng, những người không thông tiên thuật thì không thể nào hiểu được.

Trọng Tử nhụt chí, cầm quyển sách dày cộp về gian phòng của mình.

Các tiên trưởng đều không muốn thu nhận nó, có phải sư phụ cũng nghi ngại nó quá ngốc không? Muốn lấy lòng sư phụ, nó nhất định phải học thật giỏi tiên pháp, nhưng không biết đọc thì phải làm thế nào bây giờ?

 

Gian phòng không lớn lắm, có giường, có bàn, đối với Trọng Tử, thế này là quá đủ rồi. Con bé hưng phấn đến nỗi chạy khắp phòng, sờ mỗi thứ một tí, từ lúc chào đời đến giờ, hôm nay là ngày nó cảm thấy hạnh phúc nhất.

Trên cuốn sách không có chữ mà chỉ toàn hình vẽ, trên mỗi bức vẽ đều có những đường nét được đánh dấu đậm hơn, mỗi đường kẻ đều có một hướng cố định. Trọng Tử chăm chú nhìn nửa ngày, tự nhiên hiểu ra, trong lòng hết sức vui mừng, là sư phụ cố ý biến ra đây mà, hóa ra trên đời này lại có cuốn sách hay đến vậy!

Học được rồi thì không cần phải đi ăn xin, nó sẽ giống thần tiên đại ca, dùng thuật pháp cứu người, không để ai bị bắt nạt nữa.

Trọng Tử tràn đầy tự tin, luyện tập theo.

Nhưng trước giờ Lạc Âm Phàm chưa từng thu nhận đệ tử, hiển nhiên đã đánh giá quá cao khả năng của một đứa trẻ mới mười tuổi, chàng nghĩ chỉ cần mình xem hiểu thì người khác cũng xem hiểu, ai ngờ, đôi khi có nhiều thứ nhìn thì đơn giản nhưng lại khó vô cùng, dù biết rõ phải làm như vậy nhưng mỗi lần làm theo, chân tay lại không chịu nghe lời, trên dưới loạn hết cả. Trọng Tử luyện tập nửa ngày, mệt đến toát mồ hôi, vẫn chưa với được tới thuật pháp, tiêu hao khí lực không nói làm gì nhưng bụng càng lúc càng đói, đến mức không chịu nổi.

Khi người ta thường xuyên bị cơn đói hành hạ thì lại càng sợ hãi cảm giác đó hơn, Trọng Tử bắt đầu hoảng hốt, sau cùng, không chịu nổi, liền chạy ra khỏi phòng.

Đêm đã khuya, trong điện, đèn vẫn sáng trưng, Lạc Âm Phàm vẫn chưa trở ra.

Trọn một ngày một đêm không được ăn gì, đói quá!

Trọng Tử ngồi trên bậc thềm, cuộn tròn người, ra sức làm mọi cách để giảm bớt cơn đói, nhưng rốt cuộc nó vẫn chỉ là một đứa bé, ý chí và sức lực có hạn, lập tức cảm thấy khó chịu, tay chân lạnh ngắt, sau cùng đứng bật dậy.

Con bé đã tìm khắp các gian phòng trong cung nhưng chẳng thấy gì, cuối cùng nó mò vào một gian kế bên, căn phòng được bố trí khá đơn giản, ngăn nắp, có bàn trà, gương đồng, trên chiếc giá cao cao bày vài cuốn sách, nghiên, bút, mực và các đồ vật linh tinh khác, sau tấm bình phong còn có giường và chăn đệm, xem ra đây là ngọa thất[1] của Lạc Âm Phàm.

Trọng Hoa cung lớn như vậy mà chẳng tìm được thứ gì để ăn.

Trọng Tử liền chạy nhanh ra ngoài cửa.

Con bé đưa mắt nhìn khắp nơi rồi bước xuống bậc thềm.

 

 

Không khí lạnh buốt phả lên từ mặt hồ trước điện, một thân hình nhỏ bé nằm trên cây cầu đá, hai mắt mở to, chăm chú nhìn mặt nước, ánh mắt nhẫn nại chịu đựng cơn đói khát, như con thú nhỏ đang tập trung vồ mồi.

Lạc Âm Phàm đứng trên thềm đá, khẽ nhíu mày, vừa cảm nhận được luồng sát khí mãnh liệt, chàng liền vội chạy ra khỏi điện, quả nhiên đập ngay vào mắt là cảnh tượng này.

Một đứa trẻ mang trong mình luồng sát khí này thì thật sự chẳng phải việc tốt lành gì, lẽ nào lại có một Nghịch Luân nữa sao?

Suy nghĩ một lát, chàng liền tàng hình, chậm rãi đi xuống bậc thềm đá.

Chàng vừa bước xuống, bỗng thấy con bé nuốt nước miếng, thân thủ mau lẹ, thọc tay xuống mặt nước.

Bọt nước bắn tung tóe.

Đôi tay bé nhỏ khua khoắng dưới nước một hồi, sau đó nhấc lên, trong tay đã có một con cá to.

Kỳ thực, người bình thường không thể bắt cá bằng tay không mau lẹ như vậy, con cá đó chắc chắn đã bị sát khí của con bé uy hiếp, trở nên cứng đờ, không cách nào bơi đi được, cam tâm tình nguyện để con bé tóm gọn.

Đôi tay nhỏ run rẩy, Trọng Tử nhìn con cá, liếm môi.

Con cá giãy giụa.

Dường như nghĩ tới điều gì đó, trong đôi mắt to tròn của con bé hiện lên vẻ chần chừ.

Bàn tay nhỏ chợt buông ra, con cá trở lại với làn nước, bọt nước bắn lên cao, con cá lanh lẹ bơi mất hút giữa dòng nước lạnh băng.

Sát khí bao quanh người tan biến, con bé bất lực ghé sát mặt xuống dòng suối, cắn chặt môi, vẻ mặt thất thần.

Đứa trẻ này không có dáng vẻ tròn trịa, mập mạp như những đứa trẻ khác mà rất gầy, gầy đến mức đáng thương, chiếc áo choàng trắng ôm sát người, càng khiến cơ thể nhỏ bé trở nên mỏng manh, yếu ớt vô cùng, nhưng nhờ thế mà cũng rất mềm mại, tựa chiếc lông vũ, chỉ cần cơn gió thổi qua cũng có thể bị cuốn đi.

Lạc Âm Phàm lẳng lặng đứng bên cạnh, nhìn thấy tất thảy, lông mày bỗng dãn ra.

 

Sau khi thả con cá, Trọng Tử thấy rất nhụt chí.

Mỗi lần con bé tức giận, những con vật nhỏ đều bị dọa cho chạy hết, trốn đi thật xa, đến con bé cũng chẳng hiểu tại sao, lẽ nào đây chính là sát khí mà các vị tiên trưởng nói tới? Về việc làm tổn hại các sinh linh khác, quả thực nó đã từng cùng lũ trẻ ăn mày bắt trộm gà nướng ăn, nhiều khi còn ăn sống, nhờ vậy mới thoát được cảnh chết đói.

Các vị tiên trưởng đều nhận định sát khí của con bé quá nặng, sẽ làm hại tới những sinh linh khác, nó không tin, bây giờ còn muốn bắt cá ăn, sư phụ mà biết thì có đuổi nó đi khỏi đây không? Trải qua ngàn dặm xa xôi mới đến được núi Nam Hoa, nỗ lực trở thành đệ tử Tiên môn chính là vì muốn trở thành người như thần tiên đại ca, cứu nhân độ thế, làm sao có thể chỉ vì một cơn đói mà khiến sư phụ tức giận được?

Trọng Tử cố gắng không luyến tiếc nữa, con cá đã được thả xuống nước, bơi xa rồi, muốn bắt lại cũng không thể.

Nhưng đúng là nó đang rất đói, làm đệ tử của thần tiên hay là chịu đói đây?

Đã từng làm ăn mày, Trọng Tử đương nhiên biết rất nhiều biện pháp chống đói, chỉ là nước trong hồ này lạnh hơn ở những chỗ khác rất nhiều, uống vào chỉ sợ không những không hết đói mà còn bị đau bụng.


[1] Ngọa thất: buồng ngủ.

 

Gặp anh 2.6

 

 

Ninh Manh cũng chẳng cần cô đáp, cứ nói một mình: “Từ bé em đã thích anh Dương Quang rồi. Khi còn nhỏ, em đã rất hy vọng anh ấy là anh trai của em, như vậy lúc nào em cũng có thể bám đuôi anh ấy. Khi lớn lên, em lại thấy thật may vì anh ấy không phải anh trai em, như vậy em mới có cơ hội phát triển quan hệ với anh ấy sâu thêm một bậc. Em nhỏ hơn anh ấy năm tuổi, trong cuộc sống có đôi lúc em không thể theo sát anh ấy được. Anh ấy vào đại học, em mới mười bốn tuổi, rồi anh ấy yêu chị, khi biết chuyện em đã khóc rất to. Nhưng sau khi khóc em tự nói với mình, mặc dù anh ấy đã có bạn gái, nhưng điều đó không có nghĩa em không còn cơ hội, cho nên, em vẫn muốn cố gắng.”

Bạch Lộ sững người, Ninh Manh muốn cạnh tranh công bằng với cô, nhưng có thể công bằng được không? Rõ ràng cô ta luôn có Thượng Vân âm thầm giúp đỡ, nếu không, chuyến đi Thiên Tân này sao có thể từ của riêng hai người trở thành chuyến đi bốn người được?!

Ninh Manh cũng thừa nhận: “Không sai, là cô Thượng giúp em, bởi vì cô ấy luôn yêu quý em. Thật ra, em và Dương Quang từ nhỏ đã luôn bị hai mẹ nói đùa là sau này sẽ kết duyên cho hai đứa. Nếu không phải là chị xuất hiện thì…”

Cô ta không nói tiếp nhưng hàm ý trong lời nói thì đã rõ ràng, Bạch Lộ nghiễm nhiên trở thành kẻ phá hoại.

“Thật ra chị không xứng với Dương Quang. Cô Thượng và chú Dương đều nghĩ vậy. Chị là người tỉnh lẻ, không có hộ khẩu Bắc Kinh, cha mẹ cũng không còn. Cô Thượng nói, tâm lý những đứa trẻ mồ côi thường không được bình thường, e rằng chị cũng có không ít vấn đề về tâm lý, có điều tạm thời chưa bột phát mà thôi.”

Bàn tay Bạch Lộ khẽ run lên, thật ra cô có thể đoán được những điều mà Thượng Vân không thích ở cô, ví dụ như là người tỉnh lẻ, gia cảnh không tốt… Nhưng cô không ngờ, thân phận mồ côi thì ra cũng là nhược điểm của cô, bởi vì rất có thể tâm lý không được bình thường. Cặp đôi giáo sư tự cho mình là phần tử trí thức cao cấp, thật ra lòng dạ cũng chẳng khác hai bà thím quê mùa của cô là mấy. Chỉ là biết nhiều hơn vài chữ, khoác thêm được cái mác giáo sư cao quý mà thôi.

Những giây phút như thế này, Bạch Lộ thực sự rất muốn phủi áo ra đi, không muốn nhẫn nhịn thêm sự tủi nhục này nữa, nhưng nghĩ đến Dương Quang, trái tim cô lại mềm trở lại. Dù cha mẹ anh có đáng ghét thế nào, tình cảm anh dành cho cô là thực. Cô không thể và cũng không muốn bỏ anh.

Đêm đó, có lẽ Thượng Vân và Dương Quang cũng có nói chuyện. Sáng sớm hôm sau, trông Dương Quang rõ ràng rất mất tập trung, mắt thâm quầng, có lẽ vì đêm trước không ngủ được. Mắt Bạch Lộ cũng nổi một quầng đen. Hai người nhìn nhau, ánh mắt đều mang chút nặng nề, phức tạp.

Phần tiếp theo của chuyến du lịch không còn như cũ nữa, chỗ nào cũng chỉ đi lướt qua như cưỡi ngựa xem hoa. Lái xe về Bắc Kinh, Dương Quang đưa Ninh Manh về trước, sau đó anh đưa mẹ về nhà, cuối cùng mới là Bạch Lộ. Trước khi về, Thượng Vân dặn dò anh: “Nhớ về sớm.”

Bạch Lộ chờ Dương Quang nói gì đó với cô. Cô nghĩ anh nhất định có điều muốn nói. Quả nhiên, bóng dáng Thượng Vân vừa khuất, Dương Quang liền quay đầu nhìn cô, nói rõ ràng từng câu, từng chữ: “Bạch Lộ, chúng mình kết hôn đi!”

Câu nói như tiếng sấm khiến cô sững sờ một lúc. “Hả?!”

Anh lặp lại lần nữa, gọn gàng, dứt khoát như dao sắc chặt đay rối: “Chúng mình kết hôn đi! Ngày mai đi làm thủ tục kết hôn để gạo nấu thành cơm cho mẹ anh không còn gì nói nữa.”

“Mẹ anh nói gì với anh vậy?”

“Anh không muốn nhắc lại, em luôn nói rằng mẹ anh không thích em mà anh lại chẳng nhận ra. Giờ anh đã biết em nói đúng. Bà ấy… bà ấy quả thực không thích em, nhưng anh thích. Yêu ai, cưới ai là việc của anh, chỉ cần anh thích là được rồi. Cho nên Bạch Lộ, chúng mình kết hôn đi! Anh biết lời cầu hôn này hơi đơn giản, không có hoa, cũng chẳng có nhẫn, sau này anh sẽ bù lại cho em. Em đồng ý làm vợ anh không?”

Bạch Lộ mím chặt môi, để lộ lúm đồng tiền xinh xinh hai bên má, mắt đã ngấn đầy nước. Lời cầu hôn của Dương Quang, dù không hoa hồng cũng chẳng nhẫn kim cương, cô vẫn cười trong nước mắt mà gật đầu đồng ý: “Tất nhiên, em đồng ý.”

Những ảo tưởng về chuyến đi chơi Thiên Tân ban đầu rất tuyệt, trong chuyến đi lại xảy ra bao nhiêu chuyện không vui, cuối cùng tình hình lại xoay chuyển, lời cầu hôn của Dương Quang giống như rượu mạnh trực tiếp kích thích vào trái tim Bạch Lộ, khiến cô chìm đắm trong ngọt ngào và hạnh phúc.

Nhưng niềm hạnh phúc ấy chỉ duy trì được đến khi cô đứng trước cửa phòng trọ, bởi khi vừa rút chìa khóa chuẩn bị mở cửa, cô bất ngờ phát hiện khóa cửa đã bị bẻ từ lúc nào, kinh ngạc đẩy cửa nhìn vào, căn phòng nhỏ rõ ràng đã bị trộm ghé thăm.

Báo chí thường nói, những kỳ nghỉ dài luôn là cơ hội thích hợp cho bọn trộm. Bạch Lộ chưa bao giờ nghĩ chính mình lại gặp phải chuyện này. Cô đứng ngoài cửa nhìn căn phòng ngổn ngang đồ đạc mà kinh ngạc đến chết đứng. Rốt cuộc, cánh đàn ông vẫn là bình tĩnh nhất, Dương Quang đưa cô về phòng trọ, vừa nhìn thấy cảnh này liền rút điện thoại gọi 110 báo cảnh sát.

Sau khi cảnh sát tới, chỉ xem xét qua loa rồi ghi chép lại cho có lệ, cuối cùng bảo Bạch Lộ liệt kê những thứ đồ bị mất. Thoạt đầu cô vẫn còn bình tĩnh khi kiểm kê những tổn thất, bởi cô cũng chẳng có nhiều đồ đạc giá trị gì. Trong căn phòng trọ khép kín này, chiếc laptop là tài sản giá trị nhất mà cô có thì đã bị bọn trộm cuỗm đi rồi. Ngoài ra còn một ít tiền lẻ và một chiếc di động cũ của cô cũng không thấy. Nhưng đang viết, cô sực nhớ ra một chuyện, hoảng hốt vứt giấy bút sang một bên, vội vàng chạy đến lục lại ngăn kéo của chiếc tủ đầu giường. Thực ra thì chẳng cần lục tìm thêm nữa, chiếc ngăn kéo đã bị kéo ra một nửa ngay từ khi cô mới bước vào. Mọi thứ trong ngăn kéo đều đã được phơi bày, ngoài mấy thứ đồ chơi vặt vãnh, không còn thấy chiếc hộp gấm đựng nhẫn kim cương đâu nữa.

Dương Quang thấy thần sắc cô hoảng loạn, lại gần hỏi han: “Sao vậy? Bị mất thứ gì giá trị sao?”

Bạch Lộ định nói nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ lắc đầu: “Không… không có gì.”

Những cảnh sát đến hiện trường đã rời đi, nói có tin tức gì sẽ lập tức liên lạc với người bị mất cắp, nhưng Bạch Lộ biết khả năng này là quá xa vời, những vụ trộm nhỏ thế này, khả năng không phá được án còn nhiều hơn phá được. Đồ đạc thì cũng bị trộm rồi, chiếc máy tính và những tài sản linh tinh kia cô có thể mặc kệ, nhưng chiếc nhẫn cũng bị trộm mất, cô lấy gì trả cho Chương Minh Viễn?

Thở dài một hơi, Bạch Lộ mệt mỏi đưa tay ôm mặt, không biết phải làm sao, trong lòng rối như tơ vò.

Dương Quang không rõ nội tình, ôm lấy bờ vai cô an ủi: “Không sao, đồ mất thì cũng đã mất rồi. May mà em không ở nhà, nếu không, nửa đêm mà bị trộm mò vào, chắc em sẽ sợ chết mất. Nói cho cùng, một cô gái ở một mình cũng không an toàn lắm, ngày mai chúng mình lấy giấy chứng nhận kết hôn xong sẽ đi thuê một căn hộ nhỏ, chuyển đến cùng chung sống.”

Trong một ngày mà xảy ra biết bao nhiêu sự kiện, có buồn, có vui, có kinh hoàng, sợ hãi… Bạch Lộ mệt mỏi rã rời, dựa vào vai Dương Quang, chẳng buồn nói cũng chẳng buồn nghĩ nữa. Cũng may, bên cạnh vẫn còn một người đàn ông cho cô dựa dẫm.

{�<o�[ �Y >

 

Bạch Lộ vốn chẳng muốn ở lại ăn cơm, giờ Chương Minh Dao đến lại càng không muốn. Cô kiên quyết từ chối: “Thực sự không cần đâu, tôi còn có chút việc. Anh chị thong thả dùng bữa nhé, tôi đi trước đây!”

nt-faE:P�[ �Y inotype”;color:black; mso-ansi-language:EN-US;mso-fareast-language:EN-US;mso-bidi-language:AR-SA’>[1] Nguyên văn là “首堵”, âm Hán Việt đọc là “thủ đổ”, ý chỉ nơi hay bị tắc nghẽn nhất.