Định mệnh 1.13

7.

Tôi nằm mơ cũng không tưởng tượng nổi lại nhanh như thế, Đới Thời Phi muốn đưa tôi về nhà anh ấy ăn cơm. Cuối tuần trước, sau khi đi leo núi về, tôi còn nghĩ chuyện của chúng tôi chưa đâu vào đâu đã vội kết thúc rồi. Không ngờ đã không kết thúc còn có bước tiến nhảy vọt thế này. Tôi có thể coi là nàng dâu xấu xí chuẩn bị đi gặp bố mẹ chồng không?

Cảm ơn Đức Mẹ Đồng Trinh Maria, đội ơn Đức Chúa Jesus, cảm ơn Quan Thế Âm Bồ Tát, cảm ơn Đức Phật từ bi… Tôi cảm động đến mức dường như đem tất cả các vị thánh thần Đông, Tây ra lần lượt cảm ơn hết.

Ngồi trong phòng khách nhà họ Đới, khi đón nhận hai cặp mắt đang quan sát mình, lúc đầu tôi hơi căng thẳng, nhưng may bố mẹ anh ấy đều dễ gần, dần dần tôi mới thoải mái hơn.

Nhìn vẻ mặt bà Đới đúng là đang bị ốm, tôi đương nhiên phải tỏ ra quan tâm: “Bác ơi, cháu nghe Đới Thời Phi nói bác không được khỏe, không sao chứ ạ?”

“Không sao, không vấn đề gì nữa rồi, là Thời Phi lo lắng quá thôi.”

Bà Đới không hề nhắc đến bệnh tình của mình, tất cả sự chú ý đều dồn vào tôi. Khuôn mặt hiền hậu khẽ mỉm cười, bà kéo tôi lại hỏi han, tôi cố gắng tỏ ra tốt nhất có thể để lấy lòng bác gái. Từ đầu chí cuối, trên khuôn mặt bà luôn nở nụ cười, càng cười trông càng hiền hậu. Tôi có thể cảm nhận được bà rất hài lòng về tôi.

Cảm giác này được khẳng định khi tôi nghe lỏm được cuộc đối thoại của bố mẹ Đới Thời Phi. Sau khi ăn cơm, tôi tình nguyện đi rửa bát, nghe thấy hai cụ thì thà thì thầm trong phòng khách.

“Cô bé Tiểu Yên này cũng được đấy, khuôn mặt bầu bĩnh, tươi tỉnh, nếu mẹ cô bé còn sống chắc trông cũng phúc hậu lắm.”

“Cần gì phải nói đến mẹ con bé, nhìn con bé là biết ngay có tướng nhiều con rồi. Nếu Đới Thời Phi và con bé kết hôn, tôi nhất định sẽ mau chóng có cháu nội bụ bẫm. Tôi mong có cháu bế lắm rồi đây này.”

Thật ngưỡng mộ trí tưởng tượng của hai cụ quá! Tôi chẳng qua cũng chỉ là lần đầu tiên đến chơi nhà, thế mà hai cụ đã nghĩ đến chuyện bế cháu rồi. Còn dáng vẻ “châu tròn ngọc sáng” của tôi, trong mắt họ lại thành ra phúc hậu, tướng nhiều con, cho tôi thêm mấy điểm, trong lòng không khỏi mừng thầm.

Khi Đới Thời Phi đưa tôi về đã nói không giấu giếm: “Bố mẹ anh rất thích em.”

Tôi cố không tỏ ra quá đắc ý: “Bố mẹ anh nhìn rất đôn hậu, em cũng rất thích họ.”

“Vậy sau này có thời gian, em hãy thường xuyên đến nhà chơi với họ nhé! Em biết đấy, anh phải lên thành phố làm việc, cuối tuần mới về nhà, họ rất cô đơn. Nếu em có thể thường xuyên đến nói chuyện, chắc chắn bố mẹ anh sẽ rất vui.”

“Anh yên tâm, nếu có thời gian, em sẽ thường xuyên đến thăm hai bác.”

Tôi đồng ý ngay, không thể đổ trách nhiệm cho người khác được. Bố mẹ của bạn trai, tôi không giúp thì ai giúp?

 

Biết tôi đã sớm đến nhà họ Đới ra mắt bố mẹ chồng, Điền Tịnh vô cùng ngạc nhiên: “Quan hệ của hai người tiến triển nhanh gớm nhỉ? Mới quen nhau được hơn một tháng, sao đã có kiểu nàng dâu đến thăm bố mẹ chồng rồi?”

Tôi tỏ vẻ đắc ý: “Điều đó cho thấy nhà anh ấy rất hài lòng về mình.”

“Cứ tình hình này chẳng mấy chốc hai người có thể đi đăng ký kết hôn được rồi.”

Thấy mẹ Đới Thời Phi háo hức có cháu bế như thế, chẳng lẽ việc này còn không thật sao? Nếu họ thực sự muốn tổ chức hôn lễ thì tôi cũng đồng ý. Tôi tình nguyện cùng Đới Thời Phi nắm tay nhau bước vào lễ đường.

Nhưng bố tôi lại ngăn cản. Ông biết tôi đã đến thăm nhà họ Đới, còn đồng ý với Đới Thời Phi thường xuyên đến thăm bố mẹ anh ta, vậy mà vẫn chau mày nói: “Có phải hai đứa tiến triển nhanh quá không?”

Tôi không muốn nghe những lời này, cũng có quyền không nghe, chỉ coi như gió thoảng bên tai. Dì Thạch vẫn ra mặt giảng hòa: “Thôi mà ông Yên, chuyện của bọn trẻ cứ để kệ chúng lo liệu.”

Những ngày kế tiếp, tôi bắt đầu tích cực chạy đến nhà họ Đới, thường xuyên đến thăm hai cụ, cùng họ chuyện trò, giúp đỡ việc nhà.

Bố mẹ Đới Thời Phi và tôi cũng coi như cùng ngành, họ là giáo viên trung học, nhưng vì bác gái từ lâu sức khỏe đã không tốt nên xin nghỉ hưu sớm để dưỡng bệnh. Nửa năm trước bà đi kiểm tra sức khỏe và phát hiện thấy mình bị ung thư vú, sau khi phẫu thuật vẫn cần hóa trị liệu thường xuyên. Đới Thời Phi về nước cũng là vì lý do này. Sau khi về nước, anh ấy đã từ chối lời mời làm việc của một vài công ty ở những thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, chọn làm cho một công ty ở tỉnh nhà, cũng là để thuận tiện về thăm bố mẹ.

“Đới Thời Phi là một đứa trẻ rất hiếu thảo.”

Bà Đới thường nói với tôi về con trai mình như vậy, tôi cũng thấy thế. Anh ấy thường xuyên gọi điện về nhà, kể cả những lúc có việc hay không, ân cần thăm hỏi sức khỏe của mẹ, có khi một ngày phải gọi bốn đến năm lần. Sau khi tôi cùng anh ấy về thăm gia đình, cuối tuần chúng tôi rất ít khi ra ngoài hẹn hò, phần lớn thời gian đều cùng anh ấy ở nhà chuyện trò với mẹ, đến mức bà phải xua chúng tôi đi dạo, đi xem phim hay đi đâu đó. Hiếu thảo là một việc tốt nhưng… Dừng ngay, không được nghĩ nữa!

Hôm đó ở cổng rạp chiếu phim, Đới Thời Phi gặp người quen, đó là một đôi tình nhân trẻ cũng đang chờ mua vé. Người đàn ông đó ngẩng lên, nhìn thấy Đới Thời Phi thì hết sức vui mừng và kinh ngạc. “Đới Thời Phi, cậu cũng đến xem phim à? Phải mấy năm rồi bọn mình không gặp nhau, thật không ngờ lại gặp cậu ở đây.”

Đới Thời Phi hơi ngơ ngác. “Ồ, là Dư Ba phải không? Thật trùng hợp quá!”

“Ừ, trùng hợp thật! Sau khi tốt nghiệp trung học chẳng mấy khi được gặp cậu, nghe nói mấy năm trước cậu và bạn gái cùng đi Mỹ du học. Sao rồi? Thẻ xanh[1] đến tay rồi chứ?”

Tôi đứng một bên, tai đột nhiên như ù đi. Bạn gái? Đới Thời Phi cùng bạn gái đi Mỹ du học?

Đới Thời Phi ho nhẹ một tiếng vẻ mất tự nhiên rồi nói lảng sang chuyện khác: “Mình về nước làm việc rồi. Nước Mỹ tốt thật đấy nhưng cuối cùng bọn mình cũng chỉ là công dân hạng hai, chi bằng về nước làm công dân hạng nhất vẫn hơn.”

Bộ phim sắp đến giờ công chiếu, anh chàng người quen đó không làm phiền Đới Thời Phi nữa, nhiệt tình để lại số điện thoại và nói có thời gian sẽ liên lạc, sau đó cùng bạn gái bước vào rạp.

Đới Thời Phi mua được vé xong, tôi cũng cùng anh ấy bước vào rạp. Tôi xem rất lơ đãng, trong đầu luẩn quẩn mãi câu nói nghe thấy khi nãy. Năm đó, Đới Thời Phi cùng bạn gái sang Mỹ du học, giờ lại một mình trở về. Bạn gái anh ấy thì sao? Chắc hẳn đã chia tay rồi. Vậy cô gái đó là người như thế nào? Cô ấy nỡ đá một người bạn trai tốt như vậy sao? May mà cô ấy nỡ, chứ không đã chẳng đến lượt mình.

Cuộc sống kỳ diệu như vậy đấy. Trong khi bạn khổ sở theo đuổi thì người khác lại thờ ơ, xem thường. Còn khi bạn vứt đi như vứt một mớ giẻ rách thì người khác mong cũng không được!

Sau khi xem xong phim quay về nhà, tôi bất ngờ nhận được điện thoại của Chu Nhất Minh: “Bé bự, anh trai vừa ở rạp chiếu phim, nhìn thấy em và anh chàng cao to, đẹp trai, phong độ của em đấy.”

Hey, vừa nãy Chu Nhất Minh cũng ở rạp mà sao tôi không nhìn thấy nhỉ? Cái tên “Vi sinh vật” này vốn đã là mục tiêu khó phát hiện rồi.

“Anh nhìn rồi, thấy thế nào? Không phải em thổi phồng lên chứ? Anh bạn trai tiến sĩ của em thật sự rất tuyệt vời.”

“Anh trai thừa nhận đúng là không tồi, nhìn còn có phần giống hoàng tử bạch mã ấy chứ. Nhưng anh trai không hiểu bát thịt kho tàu ngon như thế, sao người ta lại để cho em có cơ hội giơ đũa gắp nhỉ?”

“Em có cơ hội đấy thì sao? Ghen tỵ à? Nóng mắt à?”

“Anh trai không ghen tỵ. Nói cho em biết, tối nay anh cũng có mỹ nhân ở bên cạnh. Còn là một cặp nữa nhé, trái ôm phải ấp thoải mái.”

Hừ, tôi còn lạ gì anh ta nữa! “Một cặp mỹ nhân của anh chắc là hai đương kim tiểu thư song sinh con của cô chị họ anh chứ gì?”

Con gái bác cả của Chu Nhất Minh có hai đương kim tiểu thư song sinh, năm nay sáu tuổi, rất xinh đẹp, đáng yêu, da trắng nõn nà, ai nhìn cũng mến. Không cần phải nói anh ta yêu hai cô cháu gái đến mức nào, suốt ngày bế chúng đi chơi khắp chốn. Hai đứa trẻ luôn miệng nói yêu nhất cậu họ Nhất Minh. Tôi cũng vì thế mà hay cười nhạo anh ta: “Thực ra anh còn hợp làm giáo viên mầm non hơn em, rất biết dỗ dành trẻ con.”


[1] Thẻ sử dụng cho những người định cư ở nước ngoài.

 

Âm mưu 3.1

Tô Duyệt Duyệt vẫn còn đang suy nghĩ, Quản lý Tiêu đã đưa bản hợp đồng đến trước mặt cô, nhẹ nhàng nói: “Người khác thì không nói tới, chỉ nói đến Giám đốc bộ phận Quản lý hợp đồng Kevin Song – Tống Dật Tuấn, anh ấy làm việc tại JSCT sáu năm mà giờ đã là giám đốc bộ phận rồi. Mọi người đều phải trải qua giai đoạn bắt đầu, không nếm trải gian khổ sao có thể thành công được đây? Hơn nữa, cuộc khủng hoảng kinh tế hai năm trước cho đến nay tình thế vừa mới tốt hơn một chút, tiền lương tất nhiên sẽ không cao như ý muốn. Đến cuối năm, cô có thể nói chuyện với Kevin, anh ấy là một Giám đốc bộ phận rất dễ gần, tôi tin anh ấy sẽ giúp cô sắp xếp ổn thỏa mọi công việc.”

Nói thật, Tô Duyệt Duyệt có ấn tượng vô cùng sâu sắc đối với Tống Dật Tuấn. Khi cô đến phỏng vấn, anh ta đã từng xuất hiện một lần với tư cách là Giám đốc bộ phận. Tô Duyệt Duyệt đặc biệt thích giọng nói của anh ta, cuốn hút y hệt người dẫn chương trình trên ti vi. Tất nhiên, khí chất và cách ăn mặc của Tống Dật Tuấn cũng rất có “phong cách đàn ông kiểu doanh nghiệp nước ngoài”. Áo sơ mi và cà vạt đều được là lượt phẳng phiu, bộ com lê vừa vặn làm nổi bật thân hình cao ráo, đẹp trai hoàn mỹ, ống tay áo đính khuy hình logo của công ty, mùi nước hoa thoang thoảng làm tôn thêm khí chất của anh ta. Tô Duyệt Duyệt chưa bao giờ gặp người nào như vậy trong công ty cũ, rốt cuộc lãnh đạo và đồng nghiệp trước đây của cô đều liệt vào kiểu “không cần chú ý đến tiểu tiết”.

“Thế nào?”

Tô Duyệt Duyệt vẫn còn trầm tư, Quản lý Tiêu đã lên tiếng. Tô Duyệt Duyệt bắt đầu dao động, dao động rất lớn, cô đã xin nghỉ việc rồi, nếu chưa xin nghỉ thì còn dễ nói, giờ gạo cho vào nồi đã nấu chín một nửa, hậu quả của việc nếu không tiếp tục nấu tiếp sẽ là thất nghiệp, lại phải tiếp tục con đường tìm việc gian nan.

Phòng của chủ nhà đến hạn phải trả rồi, cho dù cô có tài giỏi đến đâu, cuối cùng vẫn phải chuyển đi, tìm phòng mới lại phải trả một phần ba tiền đặt cọc, phòng của chủ nhà ban đầu là thuê qua tay cô bạn học, tất nhiên giá cả cũng rẻ hơn rất nhiều, bây giờ với cái giá như vậy thì không thể tìm nổi căn nhà nào khác. Nếu giờ cô không có việc làm, e rằng sau này đến phòng ở cũng không thuê nổi mất.

Trong sách ngữ văn chẳng phải đã từng nói rồi đó sao? Một khi trời xanh đã giao trọng trách nặng nề cho bất kỳ người nào, nhất định sẽ khiến nội tâm của họ đau khổ trước nhất. Ngày xưa cũng có Hàn Tín[1] chịu nhịn nhục để người khác bước qua người nên bây giờ cô cứ làm việc tại JSCT trước đã, nếu thấy ổn sẽ tính tiếp, sau này công ty có phương hướng tốt nhất định sẽ xem xét, cân nhắc cô.

“Được, tôi ký.”

Nghĩ đến lời dạy của người xưa, nghĩ đến Hàn Tín, Tô Duyệt Duyệt bỗng nói từ “ký” một cách sảng khoái. Nhắm mắt ký thôi, quả nhiên, dưới nụ cười tươi như hoa của Quản lý Tiêu, ba bản hợp đồng lao động đã được ký kết xong xuôi. Quản lý Tiêu hài lòng nói với Tô Duyệt Duyệt: “Hoan nghênh cô chính thức gia nhập JSCT!”

“Cảm ơn!”

“Thứ Hai tuần tới, khi cô đến công ty, Amy sẽ làm thẻ nhân sự và danh thiếp cho cô, đồng thời cũng sẽ đưa cô đến văn phòng mới.”

“Ồ, vâng.”

Quản lý Tiêu giao hợp đồng lại cho Amy, chào tạm biệt Tô Duyệt Duyệt một cách khách khí, thậm chí còn mở cửa cho cô, Tô Duyệt Duyệt nghĩ mình đã trở thành đồng nghiệp của Quản lý Tiêu thì điều này mình nên tự làm mới đúng, vì thế cô vội vàng tiến lên trước, nói: “Cứ kệ tôi.”

“Mà này, Tiểu Tô, cô có tên tiếng Anh không?”

Tiểu Tô?

Bỗng nhiên có cảm giác thân thiết hơn hẳn, Tô Duyệt Duyệt lập tức nói: “Khi còn đi học, mọi người gọi tôi là Sue.”

Sue, giống hệt họ của cô[2], Tô Duyệt Duyệt cảm thấy rất hay, chỉ là không mấy khi dùng đến, bây giờ thuận theo văn hóa doanh nghiệp, sẽ “giao” cái tên này cho họ vậy.

“Này, Amy, khi làm thẻ nhân sự, nhớ đưa tên này vào.”

“Tôi biết rồi.”

Tô Duyệt Duyệt hít một hơi thật sâu khi ấn nút thang máy, rời khỏi tầng lầu của công ty nhánh PT thuộc Tập đoàn JS, bắt đầu từ tuần sau, mình sẽ làm việc trong doanh nghiệp thuộc top năm trăm doanh nghiệp hàng đầu thế giới này, không dễ dàng đâu, tuy bị dao động mạnh nhưng cuối cùng cô vẫn phải chấp nhận kết quả tàn khốc, vốn ban đầu định thương lượng với Quản lý Tiêu nhưng lại bị bà ta thuyết phục rồi. Ôi, không còn cách nào khác, ai bảo mình yếu thế, ai bảo mình chuộng hư vinh, bị vẻ ngoài hào nhoáng của họ đánh gục.

“Keng!”

Thang máy dừng lại, cửa mở ra, Tô Duyệt Duyệt liền bước vào.

“Ơ?!”

Thật trùng hợp, trong thang máy lại là anh chàng mất lịch sự đó nhưng đi cùng anh ta còn có một người nước ngoài. Anh ta đi từ tầng trên xuống, Tô Duyệt Duyệt nghĩ bên trên có lẽ là người của tổng bộ khu Hoa Đông, hiện tại cho dù anh chàng mất lịch sự này có phải đang nịnh bợ người nước ngoài hay không, cô cũng không nên tính toán với anh ta làm gì.

Anh chàng “mất lịch sự” nhìn thấy Tô Duyệt Duyệt liền chủ động nở nụ cười, người nước ngoài bên cạnh cũng cười với cô, khuôn mặt cau có của Tô Duyệt Duyệt đã dãn ra, cô cũng cười đáp trả.

Một thang máy ba người, cũng không biết là cười cái gì, chỉ biết mọi người đều đang khoe nụ cười của mình, Tô Duyệt Duyệt hơi bĩu môi, trong lòng chắc mẩm đây là một trong những văn hóa doanh nghiệp: cười ngốc nghếch.

Sau khi thang máy xuống đến tầng cuối cùng, Tô Duyệt Duyệt bước ra, tuy sự việc chỉ xảy ra trong vòng mười mấy giây nhưng nó thực sự rất ngột ngạt. Tô Duyệt Duyệt chỉnh trang lại quần áo, từ xa đã nhìn thấy Mèo con đang tiến lại hỏi han rất thân tình: “Duyệt Duyệt, ký rồi chứ? Bao nhiêu tiền?”

“Suỵt… suỵt…”

Mắt một mí quả là nhỏ, nháy liền mấy cái mà Mèo con vẫn không nhìn ra, cho đến khi mặt cô đỏ bừng, vội vã bước tới trước mặt Mèo con, khẽ trách móc: “Nói nhỏ chút, đây là tòa nhà tổng bộ của người ta đấy.”

“Ồ, đúng đúng, chúng mình lên xe rồi nói.”

“Phải rồi, sao cậu quay lại vậy?”

“Mình phóng đi rồi mới phát hiện ra không có chỗ đỗ xe, đi loanh quanh rồi quay trở lại. Hơn nữa, mình bỗng nhiên nhớ ra cậu không có điện thoại di động nên ở đây đợi cậu.”


[1] Hàn Tín: còn gọi là Hoài Âm Hầu, là một danh tướng bách chiến bách thắng, một trong “tam kiệt nhà Hán” thời Hán Sở tranh hùng.

 

[2] Trong tiếng Trung, Tô đọc là /su/, đọc lái ra là Sue.

 

Trọng Tử 2.2

Đúng lúc này, phía trước bỗng vang lên tiếng kêu thất thanh, lũ trẻ đi trước chạy ngược trở lại, không hẹn mà cùng núp sau lưng tiểu công tử, nói với cậu ta: “Không xong rồi, phía trước có yêu quái!”

Tiểu nha đầu cũng hoảng sợ. “Yêu quái thật ư?”

“Trên tiên sơn lấy đâu ra yêu quái, nói bậy!” Tiểu công tử không tin, bước nhanh về phía trước.

Quả nhiên, phía trước có một con hồ ly lông đỏ như lửa ngồi chồm hỗm giữa đường, ước chừng cao bằng một người, đang lè lưỡi liếm lông, nhe nanh trợn mắt hù dọa lũ trẻ.

Nhìn thấy tiểu công tử, nó liền đứng lên, lạch bạch đi tới.

Lần đầu nhìn thấy một con hồ ly to lớn, tinh khôn đến vậy, tiểu công tử cũng giật mình, lùi lại một bước, dang rộng tay chắn trước mặt lũ trẻ, can đảm trấn an: “Đừng sợ, đây nhất định là vật nuôi của các tiên trưởng, nơi này là tiên sơn, các tiên trưởng nhất định sẽ không làm hại chúng ta.”

Trên điện, ba vị tiên trưởng đều tỏ vẻ tán dương.

Đối mặt với linh hồ, lũ trẻ không biết nên làm gì, có đứa len lén chạy xuống núi, tiểu nha đầu định giữ chúng lại, tiểu công tử liền ngăn: “Ngươi quên chuyện vừa nãy rồi sao?”

Tiểu nha đầu nghĩ thấy cũng đúng, không để ý đến nữa.

Linh hồ càng lúc càng đến gần, cuối cùng dừng lại ngay trước mặt tiểu công tử.

Cách linh hồ chưa đầy một thước, tiểu công tử rốt cuộc vẫn chỉ là đứa trẻ, tim đập thình thịch, nhắm tịt hai mắt. Cậu làm vậy để trấn tĩnh, ai ngờ lại đánh thức bản tính nghịch ngợm của linh hồ, nó vươn hai chân trước ra, tựa hồ muốn chụp lên vai cậu.

Đúng lúc này, dường như có luồng khí lạnh thấu xương đột ngột ập tới.

“Không được ăn thịt hắn!” Một tiếng quát non nớt vang lên.

Cảm nhận được luồng sát khí dày đặc, linh hồ sợ hãi đến độ lăn tròn người về phía sau.

Thì ra tiểu nha đầu không biết linh hồ chỉ muốn đùa giỡn, tưởng nó muốn ăn thịt tiểu công tử nên nóng lòng đứng bật dậy, che chắn cho tiểu công tử, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ nghiêm nghị sắc lạnh và sâu thẳm.

Không chỉ linh hồ bị hoảng hốt, lũ trẻ cũng ngây người, không hiểu sao đứa nào đứa nấy lạnh toát sống lưng.

 

Hình ảnh trên gương đồng bỗng biến mất, trên điện, mặt ba vị tiên trưởng cùng biến sắc, những đệ tử còn lại không ai dám lên tiếng.

“Sát khí trời sinh!” Ông lão tóc bạc lẩm bẩm. “Không thể tưởng tượng nổi…”

Ngu Độ trầm ngâm trong chốc lát, nói: “Từ trước tới giờ ta mới chỉ gặp một người có sát khí như vậy…”

Người đó tiếng tăm lẫy lừng, trải qua ba kiếp, cuối cùng trở thành Thiên ma, không những mang đến cho nhân gian một trận cuồng phong mà còn khiến cho Tiên môn ngập chìm trong tai ương, khiến sinh linh lục giới lầm than. Ngay cả khi đã chết năm năm, y vẫn là cơn ác mộng của rất nhiều người. Nam Hoa Thiên tôn vì muốn bảo vệ cột mốc thông thiên môn của lục giới mà đã bị y hại chết, các đệ tử phái Nam Hoa vô cùng căm giận, Mẫn Vân Trung hận y đến tận xương tủy. Vô số sư huynh, sư đệ cùng thế hệ đã bỏ mạng tại trận chiến tiên – ma này, chỉ còn lại một mình Mẫn Vân Trung sống sót. Từ đó, không người nào ở Nam Hoa phái dám tự tiện nhắc tới cái tên đó.

Bây giờ, không ngờ lại xuất hiện một tiểu nha đầu mang trong mình luồng sát khí ấy, điều này có ý nghĩa gì?

Bao trùm đại điện là bầu không khí vô cùng tĩnh mịch.

Bỗng “rắc” một tiếng, chén trà vỡ vụn.

Mẫn Vân Trung thả những mảnh vỡ nhỏ trong lòng bàn tay xuống, lạnh lùng nói: “Hành Huyền, mau tra lai lịch của con bé!”

Thì ra ông lão tóc bạc kia chính là Hành Huyền, nhị đệ tử của Nam Hoa Thiên tôn, rất giỏi bói toán và tướng số, nắm giữ thiên cơ, hiệu là Thiên Cơ tôn giả. Lão nhắm mắt một lát, chậm rãi lật giở cuốn sổ Thiên cơ, hồi sau mới nói: “Con bé là người huyện Vị Dương thuộc Thương Châu, họ Trùng, vợ chồng Trùng thị chết trong cơn đại loạn năm năm trước, con bé may mắn thoát được, lưu lạc nơi đầu đường xó chợ, lần này không quản đường sá xa xôi mà tới đây dự tuyển.”

Ngu Độ thở phào nhẹ nhõm. “Thân thế vẫn còn minh bạch.”

Mẫn Vân Trung vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng. “Ngay cả như vậy cũng tuyệt đối không nên mạo hiểm, Nam Hoa lo gì không có đệ tử giỏi.”

Ngu Độ gật đầu. “Quả là đáng tiếc.”

 

Tiểu nha đầu nào biết mình chưa đấu đã bị loại, còn đang đắc ý vì dọa được linh hồ. “Chúng đều sợ ta, có lần ta còn dọa một con cọp chạy trối chết.”

Lũ trẻ kinh ngạc tán thán.

Tiểu công tử không nói gì, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn con bé.

Vượt qua bao nhiêu thử thách, giờ chỉ còn mười sáu, mười bảy đứa trẻ trụ lại. Tới sườn núi, đã có mấy vị đệ tử phái Nam Hoa khoác áo bào hai màu trắng xanh đợi sẵn. Trước mặt lũ trẻ là một thanh niên khoảng ngoài hai mươi tuổi, tướng mạo bình thường, nhìn vừa ôn hòa vừa gần gũi nhưng từng động tác, cử chỉ lại toát lên khí phách khiến người ta kính sợ.

Người đó giơ tay lên, ý bảo lũ trẻ im lặng. “Chưởng giáo ở Lục Hợp điện, các đệ chớ nên nóng vội, trước tiên hãy nghe ta nói nội quy đã.”

Lũ trẻ không hẹn mà cùng im lặng, chăm chú lắng nghe người đó nói.

Y nói: “Ta tên Mộ Ngọc, là thủ tọa đệ tử[1] của phái Nam Hoa.”

Bọn trẻ lập tức xôn xao. Thanh danh của Mộ Ngọc vốn vang xa, đường đường là đệ tử đứng đầu phái Nam Hoa Kiếm tiên, đồ đệ tâm đắc nhất của đốc giáo Mẫn tiên tôn những năm gần đây, ai ngờ người đó lại ôn hòa và thân thiện như vậy!

“Là Mộ tiên trưởng.”

“Mộ tiên trưởng trẻ quá!”


[1] Người đứng đầu trong số các đệ tử.

 

Gặp anh 1.6

Bạch Lộ hoàn hồn, biết vừa rồi đã tỏ ra nhạy cảm thái quá. Người có thân phận như Chương Minh Viễn đâu đến nỗi quấy rối nữ nhân viên ngay tại văn phòng chứ! Nhưng cô vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng: “Cố vấn Chương, đã muộn lắm rồi, anh vẫn không về nghỉ sao? Tôi buồn ngủ lắm, ngày mai còn phải đi làm nữa.”

Nghĩ gì nói nấy, cô không muốn tiếp anh ta nữa. Chương Minh Viễn nhìn cô, gật đầu thích thú. “Được, vậy hôm nay đến đây, về thôi!”

Khi đi cùng thang máy với Chương Minh Viễn, trong lòng Bạch Lộ khó chịu vô cùng. Trong thang máy chật hẹp chỉ có hai người họ, dù cô đã cố đứng cách anh ta thật xa nhưng với tổng diện tích có mười mét vuông thì có thể cách được bao xa? Hơn nữa, ba mặt tường thang máy đều là gương, cửa tự động cũng sáng loáng, dù cô có đứng quay về hướng nào, phải trái, trước sau đều nhìn thấy anh ta, muốn tránh cũng chẳng được.

Ánh mắt của Chương Minh Viễn thì cứ hướng về cô, khuôn mặt lúc nào cũng là vẻ cười mà như không. “Cô Bạch, cô có vẻ rất căng thẳng khi đi chung thang máy với tôi.”

Thật ra không đến mức căng thẳng, nhưng cùng đứng trong thang máy kín mít và chật hẹp với Chương Minh Viễn, Bạch Lộ thực sự không thể thả lỏng bản thân, nhưng cô lại kiên quyết phủ nhận: “Không có, làm gì có chuyện đó!”

“Nhưng tôi thấy cô rất căng thẳng. Cô nhìn lại đi, cô đứng cách xa như vậy, nép cả vào một góc cứ như tôi là cọp ăn thịt người vậy. Đừng nói tôi không phải là cọp, cho dù có là cọp đi chăng nữa thì cũng sẽ không ăn thịt cô đâu! Cô gầy như vậy, toàn là xương thôi.”

Chương Minh Viễn rõ ràng không phải là cọp nhưng Bạch Lộ vẫn kiêng dè anh ta. Thang máy dừng ở tầng mười lăm, có hai nhân viên ở công ty khác vừa hết giờ làm thêm bước vào, làm gián đoạn cuộc nói chuyện của họ, cô thầm thở phào nhẹ nhõm.

Bước ra khỏi tòa nhà, Chương Minh Viễn còn tỏ ra ga lăng: “Cô Bạch, xin lỗi vì đã làm mất thời gian của cô. Cô ở đâu? Tôi đưa cô về.”

Cô đâu muốn để anh ta đưa về. Cô thậm chí còn không muốn ở cạnh anh ta thêm một giây nào.

“Không cần đâu, tôi bắt taxi về cho tiện. Tạm biệt cố vấn Chương!”

Vừa nói cô vừa đưa tay vẫy taxi, lên xe đi thẳng. Buổi làm thêm khó chịu này cuối cùng cũng kết thúc, cô hy vọng sẽ không có lần thứ ba như vậy.

Nhưng hy vọng của Bạch Lộ đã nhanh chóng tiêu tan.

Sau hai lần liên tiếp phải ở lại chờ Chương Minh Viễn tới, Hoắc Mai chính thức tuyên bố, sau này việc liên quan đến cố vấn Chương giao cho cô toàn quyền phụ trách.

“Bạch Lộ, em biết bình thường chị lúc nào cũng bận, con trai chị còn nhỏ nên cần có người chăm sóc. Chị đã báo cáo lại với Tổng giám đốc Vương, sau này những việc có liên quan đến cố vấn Chương đều do em phụ trách. Anh ta không ở công ty thì em là trợ lý của chị, anh ta đến công ty thì em sẽ là trợ lý của anh ta, mọi thứ đều phải lấy anh ta làm trung tâm. Tất nhiên, công việc của em nhiều hơn nên em cũng sẽ được tăng lương.”

Những lời của Hoắc Mai, từng câu từng chữ đều hợp tình hợp lý, Bạch Lộ chẳng thể nói được một câu từ chối, hơn nữa, lương bổng của cô cũng tăng lên đáng kể, tính ra cũng phải gấp đôi. Hoắc Mai nói vì một mình cô phải làm trợ lý cho hai người, hơn nữa lại kiêm nhiệm luôn việc chăm sóc cố vấn Chương nên Tổng giám đốc Vương đặc biệt coi trọng, mới phê chuẩn tăng lương cho cô nhiều như vậy. Nghĩ đến tiền, cô cũng muốn thử xem sao. Chương Minh Viễn đã không còn nhắc tới chuyện trông cô giống người mà anh ta quen, cũng không còn những câu kiểu “Bạch lộ vi sương” nữa, hoặc có thể anh ta đã quên chuyện đó rồi. Nếu anh ta không đem lại phiền toái cho cô thì công việc này cô không nỡ bỏ.

 

Sau giờ làm, Dương Quang tới đón Bạch Lộ đến nhà anh ăn cơm. Nghe nói cô được tăng lương, anh cũng mừng thay cho cô. “Em mới vào công ty nửa năm mà đã được tăng lương, xem ra bạn gái anh là người rất có năng lực đấy! Chúng ta cố gắng tiết kiệm tiền, mau chóng mua nhà, kết hôn, em thấy thế nào?”

Viễn tưởng đẹp đẽ đó khiến Bạch Lộ cảm thấy rất ngọt ngào, nhưng bà Thượng Vân ngồi bên cạnh lại chêm vào một câu: “Người trẻ tuổi, trước tiên phải tập trung vào sự nghiệp. Mới tốt nghiệp đại học chưa đầy hai năm đã tính tới chuyện kết hôn thì hơi sớm.”

Sắc mặt Bạch Lộ tối sầm lại nhưng cô vẫn cố cười vui vẻ. “Cô nói đúng ạ! Chúng cháu vẫn còn trẻ, phải tập trung phấn đấu cho sự nghiệp đã.”

Bà Thượng Vân hài lòng “ừ” một tiếng, lúc này chị giúp việc tới hỏi đã có thể dọn bàn ăn chưa, bà lắc đầu. “Chờ chút nữa, Manh Manh vẫn chưa đến.”

Ninh Manh là con gái của bạn thân bà Thượng Vân, bà đã chứng kiến cô bé lớn lên từng ngày. Không có con gái, bà luôn coi Ninh Manh như con gái ruột của mình. Ninh Manh ít hơn Dương Quang năm tuổi, khi còn nhỏ, cô bé thích nhất là bám đuôi Dương Quang chạy nhảy khắp nơi, miệng lúc nào cũng gọi anh Dương Quang dẻo mà ngọt xớt, chẳng khác nào kẹo mạch nha.

Gần bảy giờ Ninh Manh mới tới, nói rằng bị kẹt xe. Còn nói thủ đô giờ đã biến thành “thủ đổ”[1] mất rồi, đường có thể tắc đến chết người. Cô vừa bước vào, bà Thượng Vân đã niềm nở: “Đói rồi hả, mau rửa tay ăn cơm.”

Trên bàn ăn, bà không ngừng gắp đồ ăn cho Ninh Manh, thi thoảng cũng gắp cho chồng con vài đũa, nhưng với Bạch Lộ thì một đũa cũng không. Khoảnh khắc đó, cô bất giác cảm thấy mình như đang trở lại quãng thời gian trước đây, ngồi ăn cơm ở nhà chú, thím chỉ lo gắp đồ ăn cho con đẻ, còn cô chỉ bưng một bát cơm trắng, mỗi khi đưa tay gắp thức ăn đều phải vô cùng cẩn thận. Bàn ăn là nơi dễ khiến người ta nhận ra sự dư thừa của bản thân.

Bữa cơm này, Bạch Lộ không hề cảm thấy ngon miệng. Sau bữa cơm, Ninh Manh lại quấn lấy Dương Quang, đòi anh chia sẻ bí quyết làm bài thi tiếng Anh, nói rằng anh thi lần nào cũng đỗ, hẳn phải có tuyệt chiêu gì đó. Cô ấy cứ bám lấy Dương Quang không buông, thân hình bé nhỏ lúc đong đưa lúc õng ẹo, đôi môi đỏ mọng chu lên như trái anh đào xinh xắn. “Anh có tuyệt chiêu gì mau bật mí cho em biết đi, nếu không em chết mất!”

Cha Dương Quang vẫn vậy, ăn xong là vào phòng đọc sách, Dương Quang cũng bị Ninh Manh lôi vào phòng bắt truyền bí quyết làm bài thi, phòng khách chỉ còn lại Bạch Lộ và bà Thượng Vân.

Thượng Vân nói vu vơ: “Con bé Manh Manh này từ bé đã thích bám lấy Dương Quang. Hai đứa nó lớn lên cùng nhau từ nhỏ, Dương Quang thường đưa con bé đi chơi khắp nơi. Hồi đó Dương Quang rất thích cô em gái nhỏ này, chúng tôi thường nói đùa để Manh Manh làm vợ nó được không, nó gật đầu lia lịa, hồ hởi đồng ý, còn nói thích nhất là em Manh Manh.”

Bạch Lộ lắng nghe, trong lòng như tâm sen bị giội nước sôi, vị đắng chát cứ rỉ ra từng chút.

Tối nay, Bạch Lộ ở lại nhà Dương Quang không lâu, cô xin phép ra về sớm. Dương Quang mặc áo khoác định đưa cô về thì Thượng Vân nói: “Mới hơn tám giờ, đã muộn lắm đâu! Con đưa Bạch Lộ đến bến xe bus gần đây được rồi. Manh Manh còn đang đợi con kìa, đi rồi về sớm.”

Sau khi ra khỏi nhà Dương Quang, Bạch Lộ cứ im lặng chẳng nói một lời, Dương Quang hỏi với vẻ khó hiểu: “Em sao vậy, vừa rồi vẫn vui vẻ cơ mà?”

Bạch Lộ buồn bực đã lâu, cuối cùng không nhịn được nữa, kể lại cho anh những lời bà Thượng Vân nói. Anh nghe xong, mỉm cười không đồng ý: “Đúng, hồi nhỏ anh có nói như vậy, nhưng nào có ý nghĩa gì, khi đó anh có hiểu gì đâu. Em không phải vì chuyện này mà ghen tuông, giận hờn đấy chứ? Ngốc ạ!”


[1] Nguyên văn là “首堵”, âm Hán Việt đọc là “thủ đổ”, ý chỉ nơi hay bị tắc nghẽn nhất.

 

�o Aim�Y �Q sẽ lập tức hóa đá.

 

 

US;ms�Ud-�Y �Q AR-SA’>[1] Chỉ các vì sao vây quanh mặt trăng.