Yêu không lối thoát 2.6

Từ Tử Thanh tuy tức giận nhưng cũng dõi theo ánh mắt của Viêm Lương. Nhìn thấy vị khách vừa đến, Từ Tử Thanh không kìm được liền nhăn mặt, nhíu mày.

Viêm Lương không muốn nhiều lời với Từ Tử Thanh. Cô chuẩn bị đi ra đón khách thì Từ Tử Thanh đột nhiên lên tiếng: “Tôi nghĩ tôi nên nhắc nhở cô một chuyện. Về đàn ông, cô vĩnh viễn không tranh nổi với tôi.”

Viêm Lương dừng bước nhưng không quay đầu, cũng không lên tiếng, sau đó tiếp tục đi về phía trước.

Vị khách khiến Tưởng Úc Nam thay đổi sắc mặt chính là Giang Thế Quân của tập đoàn mỹ phẩm Lệ Bạc, đối thủ lớn nhất của Từ thị.

Viêm Lương vừa đến bên cạnh Tưởng Úc Nam liền bị Giang Thế Quân nói một câu châm biếm: “Không thể không nói bố cháu đã già rồi, trong kinh doanh phải tự tìm ra con đường mới, sao lúc nào bố cháu cũng làm theo tập đoàn Lệ Bạc của ta? Lệ Bạc vừa triển khai hợp tác với nhà phân phối mỹ phẩm ở châu Âu, Từ thị cũng bắt đầu hợp tác với nhà phân phối Bắc Mỹ.”

Viêm Lương thầm nguyền rủa ông già này nhưng bề ngoài cô vẫn tươi cười. “Bác Giang, mời bác qua bên kia, cháu đã sắp xếp vị trí ở bàn tiệc chính cho bác rồi ạ!”

Giang Thế Quân tầm tuổi Từ Tấn Phu nhưng tính tình cổ quái. Trước thái độ nhún nhường của Viêm Lương, ông ta cười ha hả. “Cháu gái được đấy, trong lòng chắc mắng chửi mấy đời tổ tiên nhà ta nhưng vẫn có thể khách sáo với ta.”

Viêm Lương không có ý định lấy lòng Giang Thế Quân. Tình hình rối ren mà bố cô gây ra, có con gái yêu của ông là Từ Tử Thanh đi giải quyết, chẳng liên quan gì đến cô.

Sau khi đưa Giang Thế Quân đến bàn tiệc chính, Viêm Lương lập tức chuồn sang phòng bên cạnh.

Phòng bên cạnh ánh đèn mờ mờ, bàn ghế đều phủ vải trắng, không có ai quấy nhiễu. Chỗ duy nhất không bị phủ vải là chiếc piano trên sân khấu nhỏ. Viêm Lương cầm một chai rượu, thong dong bước lên sân khấu, ngồi xuống trước cây piano.

Cô vừa uống rượu vừa mở nắp đàn, tùy tiện bấm phím đàn.

“Ding… ding… ding!”

Những nốt nhạc đơn điệu và rời rạc vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Một giọng đàn ông đột nhiên vọng tới: “Em đàn khó nghe quá!”

Viêm Lương giật mình. Âm thanh truyền đến từ cánh cửa nối sang phòng tiệc. Cô quay đầu, bắt gặp một dáng người cao lớn đang tiến lại gần. Thật ra, cô đã rất quen thuộc với sự xuất hiện đột ngột của anh ta, nhưng khi Tưởng Úc Nam đi đến bên cạnh, cô vẫn mở miệng than vãn: “Lại là anh à? Đúng là âm hồn không tan.”

“Nếu tôi là hồn ma thì cũng là con ma háo sắc. Ở đây có cô gái xinh đẹp lại một thân một mình, tôi đương nhiên phải đi theo rồi.”

Cuối cùng Viêm Lương cũng thấy vui vẻ một chút. Cô nhăn mặt, nói: “Lão già Giang Thế Quân đâu rồi?”

“Em vừa gọi ông ta là bác Giang, bây giờ đã đổi thành lão già?”

Viêm Lương nhún vai, không trả lời.

Tưởng Úc Nam cười cười, đặt hai chiếc ly trên cây piano rồi lấy chai rượu trong tay Viêm Lương, rót vào hai chiếc ly. Viêm Lương không khách sáo, cầm một ly uống cạn, sau đó cô bỏ chiếc ly vào tay Tưởng Úc Nam. “Rót đầy!”

Tưởng Úc Nam rất biết phối hợp, rót đầy ly, đồng thời có lòng tốt nhắc nhở: “Cẩn thận say đấy…”

Viêm Lương lắc lắc ngón trỏ. “Tửu lượng của tôi hơn khối đàn ông…”

Chuông điện thoại vang lên cắt ngang lời Viêm Lương. Cô chau mày. Tưởng Úc Nam rút điện thoại, vì ở trong tầm mắt nên Viêm Lương nhìn thấy trên màn hình hiển thị ba chữ: “Từ Tử Thanh.”

Điện thoại lại vang lên hai hồi chuông, Tưởng Úc Nam vừa định bấm phím nghe, Viêm Lương đã giật điện thoại của anh ta, bấm nút tắt. Nghĩ thế nào cô lại chuyển máy của anh ta sang chế độ im lặng.

Hai người trầm mặc uống rượu. Một lúc sau, Viêm Lương đột nhiên lên tiếng: “Lúc nhỏ tôi từng nghe nói, sau khi mang thai tôi, mẹ tôi mới biết bố tôi từ lâu đã có người phụ nữ khác bên ngoài, bọn họ còn có một cô con gái. Lúc đó, mẹ tôi hận đến mức muốn phá thai rồi ly hôn, nhưng sau đó bà không làm vậy, anh thử đoán xem là tại sao?”

Tưởng Úc Nam biết Viêm Lương không cần câu trả lời của anh, vì vậy anh im lặng chờ cô nói tiếp.

“Mẹ tôi sinh tôi chỉ với một mục đích. Nguyên văn lời bà như sau: “Không thể rẻ rúng hai con tiện nhân đó.” Bà không cho tôi mang họ Từ, đặt tên tôi là Viêm Lương để nhắc nhở tôi, cũng là nhắc nhở bà, Từ Tấn Phu không xứng đáng là người chồng, người cha, không đáng để yêu. Thứ đáng để yêu duy nhất chỉ là tiền của ông.”

Nơi khóe mắt của Tưởng Úc Nam dường như lóe lên một tia đau thương, nhưng ở giây tiếp theo, anh bình thản uống một ngụm rượu. “Tại sao em nói cho tôi những chuyện này?”

Viêm Lương cười cười, cất giọng thăm dò, giọng vừa như nói đùa vừa tỏ ra chân thành: “Anh nghĩ thế nào? Tôi hy vọng anh thương hại tôi, vào thời điểm quan trọng đừng đứng về phía Từ Tử Thanh, hay tôi đang cảnh cáo anh, nếu anh giúp Từ Tử Thanh, tôi sẽ dùng mọi thủ đoạn để lật đổ anh?”

Tưởng Úc Nam bật cười, giọng ẩn chứa sự xem thường: “Khẩu khí lớn thật đấy!”

Viêm Lương vẫn mỉm cười, nâng ly rượu. “Cheers!”

Cả hai đều uống cạn.

 

Chai rượu Viêm Lương mang theo chỉ một loáng đã hết sạch. Sau đó, nhân viên phục vụ đưa thêm hai chai khác, lát sau chúng cũng cạn đến tận đáy. Viêm Lương vẫn có thể gắng gượng, trong khi Tưởng Úc Nam đi không vững. Cô gọi hai nhân viên phục vụ dìu Tưởng Úc Nam quay về phòng tiệc chính, nhưng bữa tiệc đã kết thúc tự bao giờ. Viêm Lương lắc đầu nhìn hai nhân viên phục vụ khổ sở đỡ Tưởng Úc Nam. “Anh đúng là chẳng làm tròn chức trách gì cả!”

Tưởng Úc Nam đã say khướt nên không nghe thấy lời phê bình của Viêm Lương. Cô đặt một phòng ở tầng trên của khách sạn. Nhân viên phục vụ chịu trách nhiệm đặt Tưởng Úc Nam nằm xuống giường, Viêm Lương phụ trách rút ví tiền của Tưởng Úc Nam, lấy ít tiền boa cho nhân viên phục vụ.

Hai nhân viên phục vụ vui mừng, cám ơn rối rít rồi rời khỏi phòng. Viêm Lương lần đầu tiên được làm xằng làm bậy trước mặt Tưởng Úc Nam, sung sướng thả người xuống một góc giường, ôm gối cười ngoác miệng. Sau đó cô ngồi dậy, rút điện thoại của Tưởng Úc Nam. Từ Tử Thanh gọi cho anh ta rất nhiều lần.

Thật ra lúc này Viêm Lương cũng không hoàn toàn tỉnh táo, cô vỗ vỗ vào mặt Tưởng Úc Nam, anh ta đang ngủ say. “Anh là tai họa.”

Đúng lúc này, màn hình điện thoại nhấp nháy, là tin nhắn của Từ Tử Thanh: “Tổng giám đốc, anh không tiện nghe điện thoại sao?”

Viêm Lương giơ điện thoại lên xem, trong đầu chợt nảy ra một ý, cô liền điều chỉnh chức năng chụp ảnh trên điện thoại, sau đó nằm xuống bên cạnh Tưởng Úc Nam, ghé môi vào môi anh ta. Một tiếng “tách” vang lên, tấm ảnh hôn môi được hoàn thành.

Cảm thấy hành vi của mình vô cùng ấu trĩ nhưng Viêm Lương vẫn do dự giữa việc xóa tấm ảnh và gửi đi. Cuối cùng, cô chọn cách thứ hai. Sau khi gửi tấm ảnh, Viêm Lương ném điện thoại xuống giường.

Cô ngồi thẫn thờ ở mép giường một lúc. Sau đó, cô tò mò muốn biết đối phương có trả lời hay không? Vừa mò tay xuống giường tìm điện thoại, cổ tay cô đột nhiên bị nắm chặt.

Định mệnh 1.5

3.

Lần đầu tiên đi xem mặt, đối tượng lại là người từ bên kia đại dương trở về, điều đó khiến tôi coi lần xem mặt này hết sức quan trọng.

Mặc dù thời buổi bây giờ, đi nước ngoài về không còn quá giá trị như trước nữa nhưng đối với một giáo viên quèn suốt ngày chỉ luẩn quẩn bên đám trẻ, cơm bưng nước rót, cho ăn, chùi đít như tôi thì đó cũng là nhân vật đáng giá rồi. Việc người ta tốt nghiệp tiến sĩ ở Mỹ về không thể không khiến một đứa phải hai lần thi đại học mới đỗ và khó khăn lắm mới vào được một trường đại học hạng hai như tôi tự cảm thấy mình thấp kém.

Để không khiến mình có cảm giác thấp kém, tôi lặng lẽ chuẩn bị cho buổi gặp mặt dù vẻ ngoài vẫn tỉnh bơ như không.

Tôi luôn tỏ ra buổi hẹn này chẳng có gì quan trọng, không vì thế mà phải sắm thêm quần áo, giày dép mới. Thực tế, tôi đã lén lút bỏ ra hai trăm tệ mua một bộ đồ lót định hình hàng hiệu, buổi tối, trốn trong phòng mặc thử. Bộ đồ lót chật đến mức khiến tôi nhăn nhó mặt mày nhưng bù lại eo cũng nhỏ hơn được đến mười phân. Eo nhỏ hơn một chút khiến đường cong của cơ thể cũng lộ rõ, nhìn thân hình có phần thướt tha trong gương, tôi dương dương tự đắc.

Hình thể tạm ổn, tôi quay sang giai đoạn chăm sóc da. Thực tế da của tôi rất đẹp, đó là điểm tôi tự hào nhất. Thường con gái mũm mĩm một chút thì da dẻ lại là ưu thế, vừa trắng vừa mịn màng, giống bát đậu hũ tươi ngon, trắng mịn vừa xay xong.

Chu Nhất Minh cũng vì thế mà nhiều lần có ý xấu muốn véo tôi. “Em để anh trai véo một cái thử xem có mềm mại đến mức véo được ra nước không.”

Đương nhiên không thể để anh ta hời như thế được, tôi đạp anh ta một cái rồi nói: “Cút xéo! Tên tiểu tử này, xéo ngay cho người ta nhờ!”

Da dẻ tôi vốn không phải là vấn đề nhưng mấy hôm nay có lẽ do bị nhiệt nên sáng sớm vừa thức dậy, nhìn vào gương đã thấy trên trán mọc vài cái mụn nhỏ. Tuy có vài cái và chúng rất, rất nhỏ nhưng nhìn vẫn ngứa mắt.

Ngày mai đi xem mặt rồi, cái mặt tôi bây giờ chính là thời điểm then chốt “nuôi quân ba năm dụng một giờ”, không thể để xảy ra sai sót được. Vì vậy hôm nay, sau khi tan làm, tôi đã nhanh chóng đến thẩm mỹ viện để làm một loạt dịch vụ chăm sóc da.

Từ thẩm mỹ viện đi ra, sắc trời đã ngả sang màu hoàng hôn. Tôi đang chuẩn bị leo lên “con ngựa sắt” yêu quý của mình – thực ra chỉ là chiếc xe đạp điện – để về nhà thì sửng sốt khi phát hiện ra chiếc xe yêu quý của tôi không cánh mà bay. Không phải thế chứ? Tôi đã từng làm mất một “con ngựa sắt” yêu quý rồi, đây là con thứ hai, chẳng lẽ lại bị mất trộm? Tôi sắp ứa nước mắt.

Những tên trộm xe thời nay thật lợi hại! Chẳng nói gì tôi, cô giáo Lý, đồng nghiệp của tôi, cũng bị mất một cái xe máy, hai cái xe đạp điện rồi, trong đó có một chiếc mua về đi chưa được ba ngày đã không thấy bóng dáng đâu, xe càng mới càng dễ mất. Cô ấy vừa mua một cái mới, đi mà cứ nơm nớp lo sợ, thường đến văn phòng than thở: “Thời buổi này, đi xe mới cứ như chở con thơ, không cẩn thận là mất như chơi.”

Xe không còn, tôi đang định hỏi thăm tổ tiên tên trộm đã lấy xe của tôi thì bỗng nhiên phát hiện ra phía bên trên chỗ để xe có dòng chữ viết bằng phấn. Cúi xuống đọc chăm chú, hóa ra không phải bị ăn trộm mà là bị ban Quản lý đô thị dắt đi rồi. Lý do là để xe bừa bãi, bắt tôi phải đến bãi đỗ xe XXX nhận xe, nộp phạt. Bực mình quá đi!

Tôi thừa nhận xe của mình không để đúng vị trí nhưng lúc đó trong bãi đỗ xe đã chật ních, xe của tôi thực sự không lách vào được nữa, đành phải dựng sát vạch ngăn cách. Thật đen đủi!

Lôi điện thoại ra, tôi vội vàng gọi cho Chu Nhất Minh: “Xe của em bị ban Quản lý các anh dắt đi rồi, bắt em phải đến bãi đỗ xe XXX lấy xe, nộp phạt. Em không có tiền nộp phạt, anh đi lấy hộ em nhanh lên!”

Tên tiểu tử Chu Nhất Minh này, từ cái tên gọi cũng đủ thấy bố mẹ anh ta kỳ vọng vào cậu con trai độc nhất đến thế nào. Hy vọng anh ta có thể “nhất minh kinh nhân[1]”, tài năng xuất chúng. Đáng tiếc là, ý muốn chủ quan thì thật hoàn hảo nhưng thực tế khách quan lại không chiều lòng người, anh ta sống hai mươi lăm năm trên đời nhưng vẫn chưa thấy có gì đặc biệt, không có gì gọi là “nhất minh kinh nhân” cả.

Thi đại học năm đầu tiên, cả tôi và Chu Nhất Minh đều bị trượt. Anh ta không ôn tiếp bởi vì thành tích học tập quá kém, có ôn lại cũng chẳng ăn thua. Bố mẹ anh ta quyết định cho anh ta đi bộ đội, sau khi xuất ngũ trở về, bố anh ta lúc ấy đang làm kỹ sư đã cố gắng huy động các mối quan hệ của mình để nhét anh ta vào ban Quản lý đô thị. Biết bao nhiêu sinh viên tốt nghiệp ra trường không xin được công việc nào tử tế, vậy mà tên tiểu tử này mới tốt nghiệp cấp ba đã được vào biên chế nhà nước, tôi thường nói anh ta là loại “mèo mù vớ cá rán”.

Chu Nhất Minh không lôi thôi liền đồng ý ngay: “Được, nhưng hôm nay anh bận rồi, đang ở nhà bạn ăn cơm. Ngày mai anh sẽ đi lấy xe rồi mang về tận nhà cho em.”

Có người quen tốt thật đấy, sáng hôm sau Chu Nhất Minh đã mang “con ngựa yêu quý” về cho tôi, lại còn đòi thưởng nữa chứ.

“Anh trai vì em mà mất hai trăm tệ tiền phạt, buổi trưa nấu món gì ngon ngon cho anh ăn đi!”

Tôi chẳng rỗi để mời anh ta ăn cơm. “Anh nói hay nhỉ, nhà em không phải là nhà hàng của anh. À phải rồi, anh mà cũng lo không có cơm ăn sao? Các anh muốn tác oai tác quái ở đâu chẳng được, chỉ cần vào bất kỳ nhà hàng nào trong địa phận quản lý của mình rồi ngồi xuống nói, hôm nay không còn đường kiếm cơm thì ông chủ tự khắc hiểu là phải dọn một bữa thịnh soạn lên mời anh.”

Chu Nhất Minh cười hì hì, nói: “Anh trai là người tốt, không làm chuyện thất đức như thế đâu.”

Tôi cũng biết Chu Nhất Minh không làm những chuyện như thế, chẳng qua chỉ muốn trêu anh ta một chút thôi.

Thời buổi bây giờ, hình tượng nhân viên ban Quản lý đô thị trong mắt người dân chẳng có gì tốt đẹp, ai ai cũng than phiền, oán thán. Trên mạng còn có một câu châm biếm thế này: “Cho tôi ba nghìn nhân viên ban Quản lý đô thị, tôi có thể tiêu diệt cả Trái đất.”

Câu nói này đương nhiên là phóng đại, nhưng phóng đại một cách rất hình tượng và sinh động. Tôi đã từng đem câu này ra để trêu Chu Nhất Minh: “Anh Nhất Minh, nghề của anh có tiền đồ thật đấy. Ba nghìn nhân viên ban Quản lý đô thị có thể tiêu diệt được cả Trái đất, còn lợi hại hơn cả dũng sĩ Hesman.”

Anh ta không chịu thua. “Vậy thì trong đội ngũ ba nghìn người đó chắc chắn không có anh, nếu không nhất định sẽ hỏng hết đại sự.”

Câu nói này thì tôi tin một trăm phần trăm.

Còn nhớ sau khi Chu Nhất Minh chính thức xin được vào ban Quản lý đô thị, bố mẹ anh ta đặc biệt làm vài mâm để ăn mừng. Tôi và bố tôi cũng đến. Hôm đó mẹ anh ta dặn đi dặn lại anh ta trước mặt khách khứa: “Sau khi làm nhân viên ban Quản lý đô thị, con phải thực thi đúng pháp luật, không được làm điều xằng bậy. Đối với những tiểu thương, những cửa hàng nhỏ phải biết giữ hòa khí, không được giống như bọn cường hào, ác bá, giẫm đạp, hất tung sạp hàng của họ, bọn họ buôn bán, làm ăn nhỏ để kiếm miếng ăn không dễ dàng gì. Có biết không hả?”


[1] Ý nói một người bình thường không có biểu hiện gì đặc biệt, nhưng khi làm thì có thành tích khiến mọi người kinh ngạc.

 

[Review] Yêu không lối thoát – Khi yêu hận chung đường

Tưởng Úc Nam vì yêu mà bảo vệ Viêm Lương, nhưng cũng chính anh, vì hận mà đẩy cô xuống tận đáy vực sâu của tuyệt vọng và bẽ bàng.

“Yêu không lối thoát” – tiểu thuyết của tác giả người Trung Quốc Lam Bạch Sắc – dựng lên câu chuyện tình yêu trong một thế giới đầy rẫy mưu mô tàn khốc. Viêm Lương là con gái của Chủ tịch tập đoàn Từ Thị. Tưởng Úc Nam được bổ nhiệm làm CEO mới của tập đoàn. Họ nhanh chóng gắn với nhau bằng cả sự hấp dẫn thể xác và sự hòa hợp tâm hồn. Tưởng Úc Nam che chở, săn sóc Viêm Lương và hướng dẫn cô từng bước dấn thân vào thương trường. Viêm Lương yêu và sớm nhận lời trở thành vợ của anh.

Sóng gió nổi lên khi Chủ tịch tập đoàn Từ Thị qua đời. Viêm Lương quay cuồng trong nỗi đau mất cha, nỗi lo tập đoàn gia đình phá sản, những tưởng Úc Nam là chỗ dựa cuối cùng nhưng cô bẽ bàng nhận ra người chồng đầu gối tay ấp chính là kẻ giật dây tạo ra mọi đau khổ của gia đình, và Viêm Lương chỉ là quân cờ trong kế hoạch của anh.

yeu1-3073-1378890142.jpg
Bìa “Yêu không lối thoát” của Lam Bạch Sắc.

Tưởng Úc Nam không phải vô cớ mà xuất hiện, gây sóng gió cho tập đoàn Từ Thị. Anh mang trong mình mối thù phải trả, đó là tiêu diệt người đứng đầu tập đoàn – kẻ đã gây ra cái chết của cha anh. Thế nhưng, sau khi hoàn tất việc trả thù, Úc Nam mới nhận ra, anh đã vướng sâu vào tình yêu với Viêm Lương. Anh tìm mọi cách níu kéo, trói buộc Viêm Lương, để giữ cô bên mình.

Dù vậy, trong lòng Viêm Lương lúc này chỉ còn sự ghẻ lạnh, khinh thường và thù hận. Úc Nam lặng lẽ đón nhận tất cả, cho đến khi biết mình mang trọng bệnh không thể sống, anh mạnh mẽ rời xa Viêm Lương. Trước khi rời đi, anh không quên tìm người có thể tin tưởng được để hỗ trợ cô vực lại cơ nghiệp đã mất và trả tự do cho cô bằng một tờ đơn ly dị.

Với “Yêu không lối thoát”, Lam Bạch Sắc vẽ ra những mánh khóe, lớp lang trong từng âm mưu trên thương trường đồng thời dựng lên cả một nền cảnh gia đình như chiến trường để rất nhiều nhân vật, nhiều mảnh đời cùng quay cuồng đến “không lối thoát”. Mô tuýp truyện của Lam Bạch Sắc không mới nhưng giọng văn sắc lạnh, từ ngữ đắt giá, nội dung logic, cấu tứ nhiều tầng lớp trong truyện của chị khiến độc giả không thể bỏ qua.