MƯỜI NĂM THƯƠNG NHỚ [Chương 8.3]

“Cháu gái nói thử xem.” Ông Ngôn Soái nhìn A Hoành hồi lâu, thấy cô chỉ ngồi lặng lẽ, bèn thử trêu cô bé.

A Hoành liền ngẩng lên, lí nhí nói: “Vỏ quýt ạ.”

Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía chú Lý. Chú Lý cười càng hiền từ hơn, các nếp nhăn ở đuôi mắt cũng hiện rõ. “A Hoành nói đúng rồi. Thịt lợn mua hôm nay hơi mỡ, tôi sợ cậu Ngôn Hi kén ăn nên băm ít vỏ quýt vào, vừa giảm độ ngấy vừa đỡ tanh, nhất cử lưỡng tiện.”

“Á! Mẹ Lý, mẹ biết rõ là con không ăn được thịt mỡ mà còn hành con thế ư! Con phải trừ lương của mẹ mới được!

Trừ ngay! Trừ ngay lập tức!” Ngôn Hi trề môi, trêu chú Lý, anh vẫn thường trêu chọc, gọi chú là mẹ Lý như vậy.

“Ồ, thiếu gia không phải lo, lương của tôi không phải do thiếu gia quản.” Chú Lý vui vẻ nói.

Vì thời chiến tranh chú lập được công lao to lớn nên được nhận trợ cấp đặc biệt của Quốc vụ viện, đến nhà họ Ngôn làm giúp việc hoàn toàn là nể mặt lãnh đạo cũ của mình mà thôi.

Ngôn Hi cảm thấy hiếu thuận với “bảo mẫu” trong nhà là truyền thống tốt đẹp của dân tộc Trung Hoa nên đành im miệng.

A Hoành đã no, nhưng ông Ngôn nhiệt tình mời nên đành bắt chước Tư Hoán, ăn từng miếng nhỏ, vừa lịch sự vừa giết thời gian.

Qua làn khói nghi ngút, cô nhìn thấy Ngôn Hi đang ngoẹo đầu trên xô pha xem ti vi, mái tóc đen che trước trán, chiếc áo đỏ mềm mại, trông bắt mắt vô cùng.

A Hoành chưa từng gặp cha mẹ Ngôn Hi. Lúc đầu cô còn tưởng họ bận công chuyện, về sau nghe ông nội và mẹ nói chuyện với nhau, dần dần cô đã hiểu ra vấn đề.

Hóa ra cha mẹ Ngôn Hi đều là tham tán đang đi sứ ở Mỹ, khi Ngôn Hi chưa đầy một tuổi, họ đã ra nước ngoài.

Trước đó, ông nội nói với mẹ thế này: “Tiểu Hi khá tự do, vô tổ chức, lại không có cha mẹ ở bên, Ngôn Soái cũng không phải là người biết cách nuôi dạy trẻ, được như thế cũng là tốt rồi. Tư Hoán nhà mình chơi với nó, tốt thì tốt đấy nhưng không nên học cái tính cách đó của nó.”

Không hiểu tại sao A Hoành nghe mà cũng thấy hơi khó chịu. Cô lặng lẽ lên phòng, miệt mài làm đề tiếng Anh. Nói ra cũng buồn cười, A Hoành nói tiếng phổ thông không sõi nhưng tiếng Anh lại đọc khá lưu loát, như lời Tư Hoán nói thì là “rất có tiềm năng bán nước”.

Tư Hoán có một người bạn chơi thân từ nhỏ, họ Lục, đang du học ở Vienna, khi gọi điện thoại, hai người thường dùng tiếng Anh để nói chuyện, tranh thủ luyện speaking luôn.

Một lần, khi điện thoại đổ chuông, đúng lúc Tư Hoán đang bận việc nên không thể nhấc máy, bèn nhờ A Hoành nghe hộ. A Hoành ấp úng hồi lâu mà không nói được từ “xin chào”, đối phương lại hỏi: “Siwan ?”

“Siwan has something at hand, this is his sisterplease wait a  minute”1

A Hoành khá xúc động, thầm nghĩ đây là lần đầu tiên cô nói năng gãy gọn như vậy kể từ khi đặt chân đến thành phố B.

Tư Hoán nhìn thấy vẻ mặt đó của A Hoành thì liền cười rũ rượi.

“Nhĩ Nhĩ à?” Đầu bên kia vang lên tiếng phổ thông bằng một giọng rất ấm.

A Hoành im lặng, hồi lâu mới trả lời đối phương: “Another, another…”

Tư Hoán nghe rồi ngẩn tò te nhìn cô. Một lát sau, anh lại nhìn A Hoành, mỉm cười.

Ờ, một người khác ư?

Hình như không hẳn là hoàn toàn không thể chấp nhận.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s