Yêu không lối thoát 1.7

Căn phòng trở lại không khí tĩnh mịch, không còn ai có thể làm phiền cô.

Làm việc suốt đêm, cuối cùng Viêm Lương cũng hoàn thành nhiệm vụ.

Không thèm tắt máy tính, Viêm Lương nằm bò ra bàn không buồn nhúc nhích. Lúc này, bên ngoài cửa sổ đã xuất hiện tia sáng đầu tiên của ngày mới. Viêm Lương định nghỉ ngơi vài phút rồi về nhà nhưng hai mí mắt nặng trĩu.

Một lúc sau, cô chìm vào giấc ngủ.

Màn hình vi tính chưa tắt tỏa ánh sáng màu xanh lam, càng tôn lên đường nét dịu dàng và yếu ớt trên gương mặt người con gái đang ngủ. Viêm Lương không biết có phải mình nằm mơ hay không, dường như cô nghe thấy tiếng mở cửa, có người đi vào văn phòng của cô, giúp cô tắt máy tính, thậm chí còn nhẹ nhàng vuốt tóc cô ra sau gáy.

Viêm Lương muốn mở mắt nhưng lực bất tòng tâm. Đến khi trong đầu chợt vang lên câu nói của Từ Tử Thanh: “Hay là thế này đi, lát nữa tôi và anh ấy cùng đến chỗ cô…” Viêm Lương giật mình mở mắt, ngồi thẳng người.

Tay cô vô thức vung lên, chạm phải thứ gì đó ở bàn làm nó đổ ụp xuống đất.

Nghe tiếng động loảng xoảng, Viêm Lương vội cúi đầu thì thấy cốc cà phê vỡ tan, cà phê chảy lênh láng dưới đất, mùi hương thơm nồng lan tỏa khắp căn phòng.

Viêm Lương vẫn đang mơ màng. Cô chưa kịp định thần, bên tai chợt vang lên giọng nói dễ nghe của một người đàn ông: “Đây là cách báo đáp của em khi tôi vất vả mang cà phê đến cho em hay sao?”

Viêm Lương đột nhiên cứng đờ người.

Đến khi có phản ứng, vị khách không mời mà đến hơi cúi người về phía cô. Anh ta đứng cạnh ghế ngồi của cô, vì vậy lúc cúi xuống, bờ môi của anh ta lướt qua thái dương của cô.

Viêm Lương ngửi thấy một mùi đàn ông pha lẫn mùi thuốc lá. Cô ngồi im như pho tượng, để mặc anh ta gần như dính vào người cô khi với tay lấy hộp giấy ăn trên bàn.

Anh ta rút vài tờ khăn giấy, lau vệt cà phê dính trên áo vest.

“Tưởng Úc Nam?” Đến lúc này Viêm Lương mới hoàn toàn tỉnh táo.

Tưởng Úc Nam đang lau vết bẩn trên áo, nghe Viêm Lương lên tiếng, anh ta mới ngẩng đầu, mỉm cười với cô. “Ngủ ngon không?”

Không ngon, không ngon chút nào!

Viêm Lương thì thầm ở trong lòng, im lặng ngồi xổm xuống đất, nhặt mảnh thủy tinh vỡ. “Sao anh đến tìm tôi?”

Sau khi nhặt hết mảnh cốc vỡ, Viêm Lương định đứng dậy nhưng vừa ngẩng lên, cô nhìn thẳng vào mắt với anh ta, nhất thời quên cả phản ứng.

Viêm Lương ngồi dưới đất, Tưởng Úc Nam đứng khom lưng ghé sát, mặt cô chỉ cách mặt anh ta một gang tay. Sau đó, ngón tay Tưởng Úc Nam chạm nhẹ vào môi cô.

Trái tim Viêm Lương đột nhiên đập thình thịch, thình thịch.

Ngón tay anh ta dừng lại trên khóe miệng cô, là cử chỉ kìm nén tình cảm hay là một mong ước, cô không kịp phân biệt, vội vàng ngoái đầu né tránh sự đụng chạm đó.

Ý cười trong đáy mắt Tưởng Úc Nam hòa lẫn với tia sáng đầu tiên từ ngoài cửa sổ chiếu vào. Anh ta cúi xuống nhìn đầu ngón tay mình rồi giơ lên cho Viêm Lương thấy.

“Chắc em ngủ say lắm, son môi nhòe nhoẹt cả rồi.”

Viêm Lương bất giác bĩu môi. “Tổng giám đốc tìm tôi có việc gì?”

Viêm Lương hỏi thế nhưng thầm nghĩ, nếu anh ta nói những lời vớ vẩn, chẳng hạn như đưa cà phê đến cho cô, cô cũng chẳng thèm bận tâm.

Nào ngờ Tưởng Úc Nam thay đổi thái độ nhanh như lật trang sách, lấy lại bộ dạng nghiêm nghị trong nháy mắt. “Em chuẩn bị đi, lát nữa cùng tôi đi công tác.”

“Đi công tác?”

“Chuyến bay sau hai tiếng nữa.”

Viêm Lương đã thấy bộ dạng nhếch nhác với mái tóc rối bù của mình qua màn hình vi tính. Cô lập tức cầm túi xách, đi ra ngoài. “Tôi về nhà tắm rửa rồi…”

Tưởng Úc Nam nhanh như chớp túm tay cô. “Không kịp nữa… Tôi cũng phải về nhà thay quần áo. Em có thể đến nhà tôi tắm rửa.”

“Chẳng phải anh nói không kịp hay sao? Dựa vào cái gì mà anh có thể về nhà, còn tôi thì không?”

Khóe miệng Tưởng Úc Nam nhếch lên, anh ta trắng trợn nói: “Dựa vào việc tôi là cấp trên của em.”

Viêm Lương rời khỏi văn phòng trong bộ dạng tóc tai bù xù, mặt lem nhem son phấn. Lúc đi tới thang máy, cô thu hút sự chú ý của không ít người. Viêm Lương bề ngoài tỏ ra điềm nhiên như không có chuyện gì nhưng trong lòng nguyền rủa Tưởng Úc Nam là đồ biến thái.

Thang máy chạy thẳng xuống tầng một, hai người đi qua đại sảnh, lên ô tô đậu sẵn ở cửa ra vào.

Tài xế lập tức nổ máy.

Viêm Lương phát hiện trong xe, ngoài tài xế còn có một người đàn ông khác. Đối phương nhanh chóng nhận ra cô. “Viêm tiểu thư, chúng ta lại gặp nhau rồi!”

Viêm Lương không trả lời, đối phương nhanh chóng tự giới thiệu: “Chắc Viêm tiểu thư không nhớ, tôi từng thay Tổng giám đốc trả lại kính cho cô. Tôi họ Lý.”

Viêm Lương khách sáo trò chuyện với thư ký số một của CEO đương nhiệm vài câu, sau đó rút di động định gọi điện về nhà. Từ lúc lên xe, Tưởng Úc Nam chăm chú kiểm tra “bài tập” của cô, lúc này anh ta mới mở miệng: “Tại sao không có bản phân tích mạng lưới tiêu thụ?”

Viêm Lương hơi ngớ người, cô lại bỏ điện thoại vào túi xách, tập trung vào công việc. “Anh chỉ bảo tôi phân tích các dòng sản phẩm.”

“Các dòng sản phẩm và mạng lưới tiêu thụ từ trước đến nay đều đi liền. Sản phẩm nào tiêu thụ tốt trong mạng lưới nào, sản phẩm nào cần thay đổi phương pháp tiêu thụ, những điều này đều có ảnh hưởng lẫn nhau.”

Viêm Lương muốn cãi lại nhưng cố nhịn, nghiến răng, nói: “Xin lỗi, là sơ suất của tôi.”

Người đàn ông đáng chết ở hàng ghế sau dường như rất hài lòng về thái độ của cô, anh ta đặt tập tài liệu xuống ghế. “Khi đi công tác về em nhớ bổ sung cho tôi.”

Mới sáng sớm đã mất hết nhuệ khí, Viêm Lương quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Nếu còn phải tiếp tục đối mặt với người đàn ông này, cô sợ mình sẽ không kiềm chế được mà cho anh ta một cú đấm.

Ô tô nhanh chóng dừng lại trước một tòa chung cư cao cấp được xây theo kiểu khách sạn. Tưởng Úc Nam là người xuống xe đầu tiên.

Viêm Lương ngồi ở ghế lái phụ, thấy Tưởng Úc Nam đã xuống xe, cô liền rút di động định gọi điện về nhà, nhưng cô chưa kịp bấm số, cửa xe bên cạnh ghế lái phụ bỗng mở toang.

Viêm Lương quay đầu, thấy Tưởng Úc Nam đứng bên cạnh cửa xe mới vỡ lẽ anh ta đang đợi mình. Cô vội lên tiếng: “Anh cứ vào nhà đi, lát nữa tôi ra sân bay rửa mặt cũng được.”

Cách nói “không” của Tưởng Úc Nam là trực tiếp kéo cô xuống xe, vừa đơn giản vừa nhanh chóng, không cho cô cơ hội cự tuyệt.

Thang máy đi thẳng lên căn hộ của Tưởng Úc Nam.

Vừa vào nhà, Viêm Lương liền ngó nghiêng quan sát căn hộ. Phòng bếp bố trí theo kiểu mở ở gần đó sạch bóng, cả căn hộ không hề có một hạt bụi, chứng tỏ nơi này thường xuyên có người quét dọn, hoặc chủ nhân không hay ở đây.

Viêm Lương đảo mắt một vòng nhìn những nội thất sang trọng nhưng lạnh lẽo, cô bỗng giật mình. “Anh làm gì vậy?”

Nghe giọng điệu đầy kinh ngạc của Viêm Lương, Tưởng Úc Nam dừng động tác. Trái với sự ngạc nhiên của Viêm Lương, anh ta chỉ liếc cô một cái rồi tiếp tục kéo cà vạt, ném xuống sofa.