Âm mưu 4.1

Đến khi quay trở về căn phòng thuê, cô nhìn thấy bên trên cánh cửa có dán một tờ giấy liền bóc xuống, mang vào trong phòng xem, bên trên đó chỉ viết vài chữ: “Đọc được gọi điện cho tôi ngay. Kí tên: chủ nhà.”

Tô Duyệt Duyệt nghĩ, cô rốt cuộc cũng chỉ là khách thuê phòng, tuy trong lòng chửi mát nhưng thực sự cũng rất đồng tình với chủ nhà. Cô bèn dùng điện thoại mới gọi một cuộc cho họ, sau một hồi thương lượng, chủ nhà tự biết mình hủy bỏ hợp đồng trước, liền cho Tô Duyệt Duyệt trì hoãn thêm nửa tháng, đồng thời miễn tiền thuê nhà trong nửa tháng này. Tô Duyệt Duyệt sau khi tắt điện thoại thì vô cùng vui sướng, may mắn lúc đó con mắt của cô đã nhìn xa trông rộng, ký vào bản hợp đồng, nếu không, có khi cô phải ngủ trên đường trên phố, uống gió Tây Bắc[1] cũng nên.

Từ chín giờ đến mười hai giờ đêm, Tô Duyệt Duyệt chỉ chăm chăm lên mạng tìm phòng, giá phòng quá đắt đỏ, cuối cùng Tô Duyệt Duyệt đành từ bỏ ý định tìm thuê nhà ở khu vực Trung Hoàn nơi cô đang sống, khó khăn lắm mới tìm được một căn nhà chỉ có một phòng với giá một nghìn bảy trăm tệ ở ngoại ô cách chỗ thuê hiện tại mười lăm kilômét về phía nam.

Xem thông tin do công ty môi giới cung cấp, thấy ngôi nhà rất hợp với mình, cô lập tức liên hệ với họ, bên môi giới nói hiện ngôi nhà vẫn chưa có ai thuê, Tô Duyệt Duyệt vui sướng vô cùng. Đây là một tiểu khu mới xây được năm năm, có thể coi là tiểu khu mới, trên mạng nói lúc trước, đây vốn là nơi chôn rác, vì vậy mà giá bán và tiền thuê ở mức trung bình. Tô Duyệt Duyệt nghĩ, nơi chôn rác cũng không phải là nghĩa địa, không có gì to tát cả, chỉ cần giá cả phải chăng là được rồi. Nhưng sau khi trả một nghìn bảy tệ, số tiền còn lại của cô càng ít ỏi hơn.

Tô Duyệt Duyệt cầm giấy bút, cẩn thận tính toán một chút, giá tàu điện ngầm khoảng mười hai tệ, nếu như vậy, phí đi lại của cô coi như không dư ra đồng nào. Xem ra sau này càng phải nhịn ăn nhịn mặc rồi, bố mẹ tuy không cần đến tiền của cô nhưng mỗi quý Tô Duyệt Duyệt cũng gửi về nhà một nghìn tệ, ngoài ra cô còn giúp đỡ một đứa trẻ ở vùng núi, tiền mua sách vở, chi tiêu lặt vặt, tiền ở cũng khoảng sáu trăm tệ. Tô Duyệt Duyệt nghĩ, mình đã nhất thời nông nổi chọn Tập đoàn JS, vậy thì phải dũng cảm gánh vác thôi. Thực ra, cho dù không đến Tập đoàn JS, căn phòng này cũng phải trả cho chủ nhà, vẫn là đi tìm nhà thôi.

 

Ngày hôm sau, Tô Duyệt Duyệt dậy sớm để đi xem nhà, khi người môi giới đưa đến đó, ngay lập tức cô đã thấy thích tiểu khu này, bởi vì nó mới được xây trong năm năm, bên trong đều là tòa nhà cao thấp đan xen, Tô Duyệt Duyệt nghĩ một nghìn bảy trăm tệ cũng không phải là đắt.

“Cô Tô, chúng ta vào xem thôi.”

Tô Duyệt Duyệt nghĩ, môi giới nói ngôi nhà được trang hoàng một cách tinh tế, cũng không biết trang hoàng tinh tế ra sao, đến khi bước vào phòng, cô mới tỉnh ngộ: trang hoàng tinh tế chính là trang hoàng một cách tinh giản.

Hình dáng của căn phòng tương đối đẹp, buồng ngủ ở hướng nam nhưng không có điều hòa cũng không có giường, ở giữa chỉ để một chiếc đệm rộng khoảng một mét tám, sát tường đặt một chiếc ti vi nhỏ, Tô Duyệt Duyệt đẩy gọng kính xem xét một cách cẩn thận, không biết đó là ti vi nhãn hiệu gì? Nhà máy sản xuất ra nhãn hiệu này dường như đã đóng cửa từ nhiều năm trước, tám mươi phần trăm là được mua với giá thanh lý.

Lừa đảo, đây tuyệt đối là lừa đảo! Treo đầu dê bán thịt chó mà. Tô Duyệt Duyệt quay mặt, nhìn chằm chằm vào người môi giới, khiến người này tuy da mặt dày cũng phải sợ hãi, chột dạ hỏi: “Cô Tô, cô nhìn tôi chằm chằm làm gì?”

“Trang hoàng tinh tế! Trang hoàng tinh tế! Ha ha ha ha…”

Tô Duyệt Duyệt bỗng cười phá lên, cười đến nỗi người môi giới cảm thấy e ngại, hoảng hốt dò xét người thuê phòng trước mặt, ai ngờ Tô Duyệt Duyệt đi vòng qua anh ta, tới thẳng buồng vệ sinh, cuối cùng, cô bỗng đứng khựng lại, quay đầu nói: “Nhà của anh có trang hoàng tinh tế không?”

“Nhà của tôi?”

Người môi giới đứng đờ ra, tại sao tự dưng lại nói đến nhà của mình. Tô Duyệt Duyệt lại chậm rãi hỏi: “Khi anh lấy vợ cũng trang hoàng tinh tế thế này sao?”

“Cô, cô nói vậy là có ý gì?”

“Nói thực nhé, trong toàn bộ căn phòng này, có một chiếc bàn, bốn chiếc ghế, một chiếc ti vi, một chiếc đệm, một chiếc tủ đựng quần áo, một bồn vệ sinh, một nhà bếp, một buồng tắm, một chiếc máy giặt lồng đứng, một chiếc tủ lạnh mini một cánh, còn có…”

Tô Duyệt Duyệt lấy tay chỉ từng chỗ, cuối cùng chỉ vào mũi mình, người môi giới có phần tò mò, những thứ có trong căn phòng được trang hoàng tinh giản này, cô gái đứng trước mặt mình đã liệt kê ra hết rồi, còn có gì nữa?

Không ngờ Tô Duyệt Duyệt tiếp tục nói: “Một củ hành, một tên môi giới đen thui!”


[1] Gió Tây Bắc: gió khô nóng, hay còn gọi là gió Lào, là loại thời tiết tương đối nguy hiểm.

 

Gặp anh 1.8

 

Cho đến năm thứ tư, ra trường, Dương Quang đưa cô về nhà ra mắt cha mẹ. Bước vào căn nhà bốn phòng hai gian trang hoàng sang trọng của nhà họ Dương, cô khẽ giật mình, chiếc thảm lông cừu trải giữa bộ sofa bọc bằng da thật đẹp đến nỗi cô không nỡ giẫm lên. Còn thái độ lạnh nhạt, khách khí, thờ ơ của Thượng Vân khiến cô mẫn cảm nhận ra bà không thích mình.

Nhưng Dương Quang lại chẳng nhạy cảm chút nào về vấn đề này. Anh không nhận thấy mẹ không ưa bạn gái mình, bởi bà chưa bao giờ nói một lời phản đối hai người họ. Bạch Lộ chỉ có thể giấu những cảm nhận của mình trong lòng, vì Dương Quang mà tiếp tục nhẫn nhịn sự lạnh nhạt của Thượng Vân.

 

Khi tiếng chuông điện thoại vang lên, Bạch Lộ vừa từ phòng tắm bước ra, đang chuẩn bị sấy tóc đi ngủ. Đồng hồ đã chỉ mười giờ tối, lúc này còn ai gọi nữa chứ? Không thể là Dương
Quang, cô vừa nấu cháo điện thoại với anh trước khi tắm.

Điện thoại hiển thị một số lạ, cô nghi hoặc bấm nút nghe. “Xin chào, tôi là Bạch Lộ. Xin lỗi, ai đấy ạ?”

“Bạch Lộ, tôi là Chương Minh Viễn.”

Không ngờ là Chương Minh Viễn, Bạch Lộ kinh hãi: “Anh… Sao anh biết số điện thoại của tôi?”

Anh ta bật cười. “Có gì lạ đâu, chẳng phải cô kiêm nhiệm chức trợ lý của tôi sao, cô Hoắc đã cho tôi số của cô từ lâu rồi.”

Bạch Lộ đành chịu. “Vậy xin hỏi cố vấn Chương, anh tìm tôi có việc gì?”

“Cô có thể tới công ty mở cửa cho tôi được không, tôi để tài liệu trong máy tính ở công ty, cần copy ngay.”

Gì vậy? Giờ phải chạy đến công ty mở cửa cho anh ta? Bạch Lộ trăm ngàn lần không muốn. Chương Minh Viễn cũng không miễn cưỡng: “Nếu cô thực sự không muốn, tôi sẽ đến nhà cô lấy chìa khóa.”

Bạch Lộ càng không muốn Chương Minh Viễn đến chỗ ở của cô, số điện thoại đã bị lộ rồi, nếu chỗ ở cũng để anh ta biết thì cô còn cái gọi là không gian riêng tư không? Huống hồ Chương Minh Viễn này là kẻ mà cô phải kính nhi viễn chi.

Cân nhắc một hồi, cô thở dài chịu thua. “Không cần đâu, tôi bắt xe đến ngay.”

Khi đến cửa công ty, từ xa cô đã nhìn thấy Chương Minh Viễn. Anh ta đang dựa vào xe hút thuốc, ánh đỏ nơi đầu thuốc cứ chợt sáng chợt tối, lấp lánh như những vì sao nhỏ. Trông thấy cô, anh ta hơi mỉm cười, bước tới. “Nhanh thật đấy, xem ra tôi có một trợ lý rất yêu nghề.”

Khói thuốc giữa các ngón tay anh ta lượn lờ, vấn vít, cô ghét nhất mùi thuốc lá, chau mày quay ngoắt đi rồi mới đáp lại một cách ngắn gọn: “Lên lầu thôi!”

Cô rất lo nếu anh ta tiếp tục phì phèo điếu thuốc đó trong thang máy. Cùng anh ta lên tầng thứ mười hai trong cảnh khói thuốc mịt mù, cô hẳn sẽ bị hun đến sống dở chết dở. May thay, anh ta đã dụi tắt điếu thuốc và vứt vào thùng rác trước khi vào thang máy, rốt cuộc thì cô cũng thoát khỏi nỗi khổ của người bị hút thuốc gián tiếp.

Trong thang máy, đột nhiên anh ta hít thật sâu. “Thơm quá! Cô dùng loại nước hoa gì vậy?”

Bạch Lộ không có thói quen dùng nước hoa, cho dù có thì trong lúc vội vàng ra khỏi nhà như vậy cô cũng chẳng kịp dùng. Mùi hương mà Chương Minh Viễn ngửi thấy là mùi dầu gội đầu khi nãy cô dùng còn lưu lại. Đó là loại dầu gội được chiết xuất thủ công từ thực vật của Anh, mái tóc sau khi gội sẽ vô cùng mềm mại và bóng mượt, tỏa hương hoa nhài thoang thoảng. Cô nâng niu nhất là mái tóc của mình, những thứ khác có thể tiết kiệm nhưng riêng khoản này cô không tiếc bao giờ. Những loại dầu gội trong siêu thị đều có chứa thành phần hóa học, sau một lần vô tình dùng thử loại dầu gội này, một chai nhỏ cũng mất gần trăm tệ, cô vẫn chấp nhận.

“Tôi không dùng nước hoa, hồi nãy vừa gội đầu, chắc là mùi của dầu gội.”

Cô vừa giải thích vừa thuận tay vén lọn tóc bên tai, làn tóc đen mượt như nhảy múa giữa năm ngón tay thon, tựa như những cánh bướm chập chờn. Mùi hương tỏa ra từ mái tóc như cả đàn bướm bay dập dờn trong thang máy. Phút chốc, không gian nhỏ hẹp bằng kim loại như biến thành một vườn nhài.

Từng lọn tóc mềm mại, từng làn hương phảng phất, tất cả tạo nên một sự quyến rũ khó mà phát hiện, khiến trong lòng Chương Minh Viễn có chút xao động. Anh ta cố gắng điều chỉnh nhịp thở để lấy lại tinh thần, nói: “Dầu gội gì mà thơm vậy? Mua giúp tôi một chai.”

Cô chỉ cảm thấy nực cười. “Đàn ông mà cũng dùng dầu gội thơm như vậy sao?”

Anh ta cãi lại: “Tôi không gội, tôi để ở nhà cho thơm không được sao?”

Mua một chai dầu gội đầu để cho thơm phòng, thật là kỳ quặc! Bạch Lộ chẳng buồn tranh cãi với anh ta, vừa lúc đó có tin nhắn tới, cô mượn cớ không thèm tiếp lời anh ta nữa, lấy di động ra đọc tin. Là Dương Quang gửi lời chúc ngủ ngon. Cô nhoẻn miệng cười, nhắn tin trả lời anh.

Chương Minh Viễn đứng bên hỏi vu vơ: “Tin nhắn của bạn trai à?”

Cô “ừ” một tiếng, không buồn nói chuyện với anh ta, anh ta cũng biết ý không nói nữa. Thang máy chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng bấm phím điện thoại khe khẽ của cô.

Nhắn tin xong thì thang máy cũng đến tầng của văn phòng công ty. Bạch Lộ lấy chìa khóa mở cửa văn phòng của cố vấn, Chương Minh Viễn mở máy tính, copy tài liệu anh ta cần, chưa đến mười phút đã hoàn tất.

Cứ nghĩ đêm hôm khuya khoắt, vì chút việc của anh ta mà phải bắt taxi đến, làm mất cả giấc ngủ của mình, thâm tâm Bạch Lộ không khỏi oán thán. Mặc dù không nói được thành lời nhưng cô cũng thử thương lượng với anh ta: “Cố vấn Chương, hay là tôi trả lại chìa khóa văn phòng cho anh? Anh giữ thì tiện hơn.”

Anh ta nhìn cô vẻ hờ hững, nói lấp lửng: “Cô thấy phiền toái rồi phải không?”

Đúng là cô thấy phiền, chỉ là không dám nói thẳng nên lại nhấn mạnh: “Tôi cảm thấy anh cầm chìa khóa thì tiện hơn, nếu sau này có gặp phải trường hợp như hôm nay, anh cũng không phải ngồi chờ tôi tới.”

Gương mặt anh ta lại hiện lên nụ cười đáng ghét. “Nghe có vẻ như cô đang nghĩ cho tôi!”

Bạch Lộ sợ nhất là nhìn thấy vẻ mặt này của anh ta, cứ mỗi lần anh ta nhìn cô cười như vậy, ánh mắt đen sâu thẳm như đại dương trong đêm tối, còn cô như một con thuyền nhỏ sợ va phải đá ngầm. Tự nhiên, cô không nói gì thêm về chiếc chìa khóa nữa.