MƯỜI NĂM THƯƠNG NHỚ [Chương 8.2]

“Cảm ơn anh.” Lòng bàn tay cô rịn đầy mồ hôi, cô cảm thấy như trút được một gánh nặng ngàn cân.

“Ờ.” Ngôn Hi không có thời gian để tâm đến cô.

Tư Hoán nhìn Ngôn Hi với ánh mắt sửng sốt, nhưng anh vẫn cười. Ngôn Hi đã quyết định như vậy, anh cũng chẳng phản đối làm gì.

“Ăn sủi cảo thôi các con!” Một người đàn ông trung niên khá mập và thấp, đeo tạp dề và bưng sủi cảo đi ra, cười híp mắt nhìn đám thanh niên trong nhà.

“Tiểu Hi, mang ra phòng ăn mà ăn, lom khom ở đây còn ra thể thống gì nữa!” Người đó nhìn Ngôn Hi và đá anh một cái.

“Á, chú Lý, lại bắt chú phải bê ra tận đây, thật ngại quá.” Tư Hoán bước đến và lịch sự đón lấy đĩa sủi cảo.

“Đây là A Hoành có phải không nhỉ?” Người đó chăm chú nhìn A Hoành.

“A Hoành, đây là chú Lý, trợ lí của ông Ngôn.” Tư Hoán nói nhỏ với A Hoành.

“Cháu chào chú Lý!” A Hoành nhỏ giọng chào.

“Chào cháu!” Người đó gật đầu, nét mặt lộ rõ vẻ phấn khởi, nước mắt như muốn trào ra. Sau đó, ông bước đến trước mặt A Hoành rồi vuốt nhẹ tóc cô, nhẹ nhàng nói: “Con ngoan, về được nhà là tốt rồi, chắc con phải chịu nhiều khổ cực lắm nhỉ.”

A Hoành hơi sững lại, Tư Hoán cũng sững sờ, chỉ có Ngôn Hi tiếp tục cúi đầu chiến đấu với bát sủi cảo.

“Anh Lý đâu nhỉ!” Tiếng ông Ngôn Soái sang sảng từ bàn ăn vọng ra.

“Có mặt!” Chú Lý giơ tay chào theo kiểu nhà binh, giọng cũng rất dứt khoát.

“A Hoành, ăn nhiều lên.” Bà Trương nhìn cô nhắc nhở. “Bà và chú Lý làm đấy, thơm lắm!”

A Hoành gật đầu lia lịa.

“Mọi người có đoán ra loại nhân nào không?” Chú Lý cười tủm tỉm, từ trước đến giờ chú luôn là hoạt náo viên của cả nhà.

“Có tôm nõn, thịt lợn, hải sâm.” Tư Hoán lấy răng miết nhẹ phần nhân ở đầu lưỡi, đôi má lúm đồng tiền trông rất duyên.

“Bí xanh, măng.” Cụ Ôn lên tiếng.

“Bột gừng, hành băm, rượu, mì chính, nước xương hầm.” Bà Uẩn Nghi nếm phần nước rồi lên tiếng.

“Vẫn còn thiếu.” Chú Lý cười.

Mọi người cố gắng nhai thật kĩ rồi đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt lộ rõ vẻ thắc mắc. Còn cái gì nữa nhỉ? Những người có mặt ở đây, người nào chẳng ăn đủ sơn hào hải vị rồi, một người không đoán được đã đành, chẳng lẽ tất cả đều không đoán được.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s