Yêu không lối thoát 2.1

Chương 2

Giữa một ý niệm

 

Di công tác bị gãy chân, Viêm Lương cảm thấy nếu chuyện này đồn ra ngoài, chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ. Vì vậy, khi bà Viêm gọi điện hỏi thăm tình hình, mặc dù đang ngồi trên giường bệnh, chân chuẩn bị bó bột, cô vẫn nghiến răng chịu đau, nói qua loa: “Mọi việc đều tốt cả.”

“Tình hình ở nhà chẳng tốt chút nào!” Bà Viêm ôm một bụng ấm ức, không kìm được nói hết với con gái.

Chân đang được cô y tá băng bó nhói đau từng cơn khiến Viêm Lương không thể tập trung. Cô đành ra hiệu cô y tá dừng lại, hỏi bà Viêm: “Sao thế mẹ?”

Giọng nói của bà Viêm có chút lo lắng: “Chẳng phải từ trước đến nay bố cô đều có ý tác hợp cho Tử Thanh và Châu Trình hay sao? Kết quả hôm nay Tử Thanh nói rõ với bố cô, nó sẽ không kết hôn với Châu Trình. Cô cũng biết trước đây Tử Thanh luôn viện cớ không muốn kết hôn sớm để trì hoãn, nhưng qua thái độ của nó ngày hôm nay, có thể thấy ý nó đã quyết.”

Đây không phải phong cách của Từ Tử Thanh. Từ trước đến nay, cô ta rất khôn khéo, chơi trò lạt mềm buộc chặt luôn thuận buồm xuôi gió. Bây giờ cô ta lại từ chối thẳng, chẳng phải sẽ làm bố và Châu Trình thất vọng?

Viêm Lương cảm thấy như vậy rất tốt, trong lòng cô vui như nở hoa, nhưng cô không thể biểu hiện ra ngoài nên cố tình cất giọng lo lắng: “Sau đó thì sao ạ?”

“Còn sao nữa, làm bố cô tức chết.”

“Vậy à?”

Bà Viêm không hài lòng trước thái độ thờ ơ của con gái. “Sao cô chẳng lo gì cả?”

Viêm Lương không hiểu. “Con lo gì chứ? Có phải con bị ép kết hôn đâu?”

Bà Viêm thở dài. “Châu Trình có năng lực nhưng dù sao cũng chỉ là con trai của người tài xế. Bố cô muốn đề bạt cậu ta, cùng lắm cũng chỉ có thể cất nhắc lên chức vụ giám đốc bộ phận. Tử Thanh có kết hôn với cậu ta cũng sẽ không tạo thành mối đe dọa cho cô. Bây giờ thì hay rồi…”

Viêm Lương cười khổ. Mẹ cô tính đông tính tây cũng khó có thể giải quyết vấn đề. Sự yêu thương của Từ Tấn Phu dành cho Từ Tử Thanh vĩnh viễn hơn tình cảm dành cho cô.

Bà Viêm lại tiếp tục cằn nhằn nhưng Viêm Lương không còn tâm trạng để nghe. Cô nói: “Đợi con về nước rồi tính”, sau đó lập tức cúp điện thoại.

Buổi tối, Viêm Lương phải ở lại bệnh viện. Không có ai thăm nom, Viêm Lương lại thấy thoải mái vì được yên tĩnh một mình. Nhưng đến nửa đêm cô mới thấy khó chịu. Chẳng có người nói chuyện, chân cô lại đau đến mức không ngủ được. Cô ngồi tựa vào đầu giường, lặng lẽ nghe tiếng bước chân của y tá trực đêm ở ngoài hành lang.

Có lẽ tiếng bước chân đều đều, lặp đi lặp lại của người y tá kích thích ý muốn nào đó trong lòng Viêm Lương, hoặc giả bầu trời đêm khiến con người dễ nảy sinh tâm địa độc ác. Cô rút điện thoại, bấm số của Châu Trình.

Trong đầu cô chợt xuất hiện ý nghĩ, Từ Tử Thanh từ chối chắc sẽ khiến Châu Trình đau lòng, liệu cô có nên lợi dụng cơ hội này nhảy vào chiếm trái tim anh?

Tuy nhiên, Viêm Lương ngay lập tức khinh bỉ suy nghĩ đó. Tần ngần một lúc, cuối cùng cô cũng bấm điện thoại, không để mình phải hối hận.

Một cuộc điện thoại đường dài gọi đến một nơi xa xôi, trong buổi đêm dài dằng dặc.

Chẳng mấy chốc cuộc gọi được kết nối. Viêm Lương cảm thấy giọng nói của đối phương không rõ ràng: “A lô!”

Ngẫm nghĩ một lúc, có mấy câu Viêm Lương muốn nói với anh nhưng cô gạt đi ngay lập tức. Cô lên tiếng: “Anh vẫn ổn đấy chứ?”

Mặc dù Viêm Lương không nói rõ nhưng Châu Trình là người thông minh, anh đoán ra ngay: “Em đã biết rồi à?”

Viêm Lương thở dài. “Bị một người phụ nữ chà đạp nhiều lần, liệu có đáng không?”

“Không đáng. Nhưng… anh luôn không thể tự chủ.” Châu Trình cười nói. Với sự hiểu biết của Viêm Lương về Châu Trình, qua giọng nói và hơi thở của anh, cô có thể đoán anh sa sút tinh thần đến mức nào.

Cuối cùng, Viêm Lương không nói những lời an ủi. Tự đáy lòng, cô cảm thấy người đàn ông này vừa đáng đời vừa đáng thương. “Có đến nỗi phải mất hết lòng tự trọng như vậy?”

“Tình yêu chẳng phải không cần lòng tự trọng hay sao?”

Viêm Lương bất giác ngẩng đầu, nhắm nghiền mắt. Lúc này cô giống con cá mắc cạn bị thiếu dưỡng khí, phải há miệng thở mới có thể khống chế tâm trạng. Trong đêm tối, không ai biết nụ cười của cô khó coi đến mức nào. “Không sao đâu, đợi khi nào về nước, em sẽ cùng anh uống một trận say sưa. Sau khi tỉnh rượu, anh vẫn là người có sức mạnh vô địch như trước.”

Không đợi Châu Trình lên tiếng, Viêm Lương cúp máy.

Anh vừa đáng đời vừa đáng thương, nhưng chẳng phải cô càng đáng đời, đáng thương hơn sao? Viêm Lương bật cười thành tiếng. Trong phòng bệnh trống không chỉ có tiếng cười của cô. Nhưng càng cười, trái tim cô càng nặng nề, tựa như chìm xuống đáy vực, hóa thành hạt bụi.

“Em cười còn khó coi hơn khóc.” Một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên vang lên.

Viêm Lương ngây người. Cô quay về phía phát ra tiếng nói. Cửa phòng bệnh nửa mở nửa khép, một thân hình cao lớn đứng ở đó từ bao giờ. Anh ta đứng khuất trong bóng tối nên Viêm Lương không nhìn rõ vẻ mặt, nhưng cô vẫn cảm nhận được đôi mắt sáng của anh ta đang chiếu thẳng vào cô.

“Tưởng Úc Nam?”

Viêm Lương vừa dứt lời, Tưởng Úc Nam đã sải bước dài đi đến.

Viêm Lương cảnh giác cao độ. “Anh đến đây làm gì?”

Tưởng Úc Nam tỏ ra thoải mái hơn cô nhiều. “Đến xem sư tử nhỏ ngủ có ngon không?”

“Tôi ghét biệt danh này!”

“Tôi thích là được rồi.” Nói xong, Tưởng Úc Nam đẩy bàn ăn di động ở cuối giường đến trước mặt cô rồi để hộp đồ ăn lên đó. “Vẫn còn nóng đấy, em mau ăn đi!”

Thấy cô không nhúc nhích, Tưởng Úc Nam cười, nói: “Không phải em đợi tôi mở hộp, đưa tận tay em mới ăn đấy chứ?”

Viêm Lương im lặng nhìn anh bằng ánh mắt cảnh giác.

Tưởng Úc Nam bóc đôi đũa, mở hộp đồ ăn, đặt chiếc bát giấy vào tay cô.

Viêm Lương vẫn bất động. Tưởng Úc Nam nheo mắt nói tiếp: “Tất nhiên, tôi cũng không ngại đút cho em ăn.”

Viêm Lương càng nhíu mày.

Tưởng Úc Nam cầm chiếc thìa nhựa, múc một thìa cháo đưa lên miệng. Viêm Lương vẫn không hiểu anh ta muốn làm gì thì đột nhiên anh ta nhoài người về phía cô.

Khi môi Tưởng Úc Nam chạm vào môi Viêm Lương, cô lập tức né tránh.

Nếu chân không bị đau, chắc chắn cô đã đá anh ta. Bây giờ cô chỉ còn cách dùng võ miệng: “Anh có bệnh à? Hở một tí là phát bệnh?”

“Nếu em muốn tôi bón cho em, tất nhiên tôi sẽ chọn cách tôi thích.”

Advertisements

Định mệnh – Mở đầu.2

Điền Tịnh gọi mãi không thấy tôi phản ứng gì thì đưa mắt nhìn theo nhưng vẫn không hiểu, liền hỏi: “Nhìn cái gì thế? Phát hiện ra mục tiêu thích hợp rồi à? Ai đấy? Chỉ cho mình xem nào!”

Tôi “hứ” một tiếng rồi nói: “Cái tên đang nướng thịt ở đằng kia, cậu nhìn kĩ xem anh ta là ai.”

Điền Tịnh nhìn chăm chú rồi “a” lên một tiếng. “Trời! Đó chẳng phải là Chu Nhất Minh sao? Thật không ngờ lại gặp anh ta ở đây. Sau khi chia tay, hai cậu không hề gặp lại nhau, giờ xem ra đúng là oan gia ngõ hẹp rồi.”

Chính xác là oan gia ngõ hẹp! Năm ngoái tôi và Chu Nhất Minh chia tay nhau, từ đó mối quan hệ giữa hai người lâm vào tình trạng đóng băng hoàn toàn, cả hai đều gan lì cóc tía, không ai chịu liên lạc với ai, như thể một đời chết già cũng không qua lại nữa. Khi đó, tôi còn rất cương quyết: Bỏ thì bỏ, trên thế gian này, cóc ba chân còn hiếm chứ trai hai cẳng thì thiếu gì, tôi không tin mình sẽ không tìm được ai tốt hơn Chu Nhất Minh anh!

Những tháng ngày sau khi chia tay, tôi luôn lấy đó làm mục tiêu để cố gắng, nhưng cho đến giờ, tất cả những nỗ lực ấy đều tan thành mây khói. Hôm nay, đến tham gia buổi tiệc này, tôi vốn mong đợi mình sẽ gặt hái được điều gì đó, vậy mà còn chưa tìm được người thích hợp để tiến triển thêm một bước thì đã thấy ngay Chu Nhất Minh đang xun xoe nịnh nọt một cô gái xinh đẹp, mà cô gái đó dường như cũng thích anh ta, mặt mày rạng rỡ.

Nói thực lòng, cảnh tượng trước mắt khiến tôi rất khó chịu, vô cùng khó chịu! Gặp lại bạn trai cũ, mình thì thân đơn bóng chiếc, còn anh ta thì thành đôi thành cặp với một cô gái xinh đẹp, điều này khiến tôi càng thấy mình thê thảm. Không được, tôi không thể làm trò cười cho anh ta được, phải nhanh chóng tìm một anh chàng nào đó tình nguyện nướng thịt cho mình để còn lấy lại thể diện chứ. Nhất thời không thể kiếm ngay được ai liền túm lấy cậu bạn đồng nghiệp Tiểu Cao của Điền Tịnh đi cùng để cứu nguy.

“Tiểu Cao giúp tôi một chút được không, tạm thời đóng giả là đang hẹn hò với tôi nhé?”

Tiểu Cao người trông đúng như tên gọi, dáng dấp cao ráo, bộ dạng đứng đắn, nghiêm chỉnh. Thực ra cậu ta vẫn còn rất trẻ, mới hai mươi ba tuổi, chưa đến mức phải lo lắng chuyện lập gia đình, lần này đến tham gia hội Hoán thảo chẳng qua là bị Điền Tịnh lôi đi làm “vé vào cửa” cho tôi mà thôi.

Lời nói của tôi khiến Tiểu Cao há hốc miệng vì kinh ngạc. Điền Tịnh cười cười, giải thích sơ qua cho cậu ta hiểu: “Bạn trai cũ của cô ấy đang ở đây, cô ấy vẫn còn rất đau lòng nên cần xả cơn giận, cậu giúp cô ấy đi!”

Tôi không thừa nhận: “Cậu nói vớ vẩn gì thế? Cái gì mà rất đau lòng? Chẳng có chuyện gì cả, chẳng qua mình không muốn anh ta thấy mình đơn độc, không muốn anh ta có cơ hội cười trên nỗi đau của người khác thôi.”

Tỏ ra vô cùng thân mật, tôi và Tiểu Cao cùng ngồi xuống bàn nướng ngay cạnh Chu Nhất Minh để nướng thịt. Khoảng cách rất gần nên anh ta nhanh chóng phát hiện ra chúng tôi, có vẻ hơi sững sờ, kinh ngạc. Tôi làm như không nhìn thấy anh ta, chỉ quay sang Tiểu Cao cười tươi như đóa hoa nở rộ trong gió xuân.

Giống như tôi ban nãy, sau khi phát hiện ra tôi, Chu Nhất Minh cũng không bước qua chào hỏi. Chúng tôi xem nhau như hai kẻ xa lạ, không đúng, còn hơn cả người xa lạ. Ví như cái hội Hoán thảo lấy việc kết giao làm mục đích này, hai bên xa lạ còn biết tìm cơ hội để bắt chuyện với nhau. Nhưng tôi và anh ta, rõ ràng không ai có ý định thăm hỏi ai. Sau khi yêu không thành, ngay cả quan hệ bạn bè chúng tôi cũng không giữ được. Điều này khiến cô bạn thân nhất của chúng tôi – Điền Tịnh – cũng phải ngạc nhiên. “Sao lại thành ra thế này, hai người bình thường vẫn toe toét lắm cơ mà, sao giờ lại câm như hến thế?”

Đích thực là câm như hến, trước đây vui vẻ là thế, giờ nhắc lại tôi vẫn còn nghiến răng kèn kẹt… Thôi bỏ đi, những chuyện không vui thì chẳng cần nhắc lại làm gì!

Chu Nhất Minh không thèm hỏi han tôi nhưng khi nhìn thấy Điền Tịnh thì “Hi!” một tiếng rõ to. Điền Tịnh chạy qua chỗ anh ta nói chuyện cả buổi, rì rà rì rầm không biết nói những gì. Cô ấy vừa quay lại, tôi liền hỏi ngay: “Hai người chuyện trò gì mà lâu thế?”

“Không có gì, chỉ hỏi anh ta sao cũng đến tham gia hội Hoán thảo thôi. Thì ra anh ta bị cô em họ kéo đến, cô nàng tóc xoăn khi nãy chính là em họ của anh ta.”

Hóa ra là như vậy, sao anh ta có thể giỏi giang đến mức vừa đến đã câu được một em xinh tươi như thế, chẳng lẽ mới đấy mà đã có sức quyến rũ đến thế sao? Thì ra là cô em họ kéo anh ta đến làm “cỏ”! Tự nhiên tôi thấy dễ chịu hẳn!

Rất tốt, không chỉ mình tôi “bị ế” mà Chu Nhất Minh cũng đang “ế” đấy thôi, đến giờ vẫn chưa tìm được bạn gái mới. Cùng là “bị ế” cả, không ai mạnh hơn ai, điều này khiến tâm lý của tôi cân bằng trở lại. Haizz, cả hai đứa “ế” cùng nghĩ đối phương là kẻ đui mù, là không khí không nhìn thấy gì! Chẳng bao lâu, cái tên “bị ế” kia đã biến mất, không biết lặng lẽ ra đi từ lúc nào. Anh ta đi khỏi, tôi như trút được gánh nặng, không phải diễn trò nữa, buông tha cho Tiểu Cao. Cậu ta nhanh chóng bị một cô gái hợp cạ kéo sang bàn bên chơi súc sắc.

Cũng có vài anh chàng đến gần tôi xin làm quen nhưng hết người này đến người khác, chẳng có ai khiến tôi thuận mắt, vừa lòng. Một anh chàng thô lỗ đến bắt chuyện, vừa đến đã vô ý làm đổ cả ly bia đang cầm trên tay vào đầu tôi. Còn có chiêu “làm quen” nào hay hơn thế nữa không? Trước khi ra về, tôi phải chật vật nửa tiếng đồng hồ với mớ tóc ướt rượt, tâm trạng vốn đã không vui nay lại được dịp bùng nổ, khiến tôi gầm lên vì tức giận.

Tôi gào thét một tí rồi lập tức im bặt vì xung quanh tôi trong vòng ba trượng, người lạ không ai dám lại gần. Tất cả đám con trai trong buổi tiệc đều nhìn tôi như nhìn một con điên thỉnh thoảng lên cơn, không thì chí ít cũng là một kẻ nóng nảy, cục cằn. Thật xấu hổ hết biết!

Buổi tiệc này coi như đến công toi! Suy cho cùng cũng là do sự xuất hiện đột ngột của Chu Nhất Minh khiến tôi đã chẳng vui vẻ gì còn như “bà chằn” trước bao nhiêu người.

Trên đường về, Điền Tịnh thấy tôi mặt mày ủ rũ thì hỏi thẳng thừng: “Bất ngờ gặp lại Chu Nhất Minh, tâm trạng của cậu dường như bị kích động mạnh, có phải cậu vẫn còn nghĩ đến anh ta không?”

Tôi lập tức mặt đỏ tía tai hét lên: “Ai thèm nghĩ đến anh ta, anh ta đáng để mình nhớ mãi không quên chắc!”

“Có hay không thì mình không biết, nhưng cậu cũng không nên vội vàng phủi sạch như thế, về nhà suy nghĩ kĩ để có được câu trả lời chính xác nhất đi. Gạt ai chứ đừng nên gạt mình, có biết không hả?”

Đêm đó tôi không sao ngủ được, tôi không thừa nhận mình vẫn còn nhớ Chu Nhất Minh. Thực sự anh ta chưa từng là mẫu đàn ông lý tưởng của tôi, tôi cũng chẳng phải mẫu người trong mộng của anh ta. Chúng tôi ban đầu chỉ là mối quan hệ bạn bè thân thiết, sau này yêu nhau cũng là vì nhiều lý do mới bắt đầu. Nhưng không thể phủ nhận, những ngày tháng chúng tôi hẹn hò thật vui vẻ, hạnh phúc. Chỉ là sau này…

Nằm trằn trọc suy nghĩ, những kỷ niệm trong quá khứ cứ lần lượt ùa về như những thước phim trong ký ức từ từ mở ra…