Âm mưu 7.2

“Ồ, đi một chiều thì một tháng là sáu trăm tệ.”

Không phải lát nữa gặp mặt sẽ nói hay sao? Người này bỗng nhiên ra giá một chiều sáu trăm tệ, Tô Duyệt Duyệt lờ đi, đóng ô chat lại, không thèm nhìn nữa. Cứ để anh ta đưa giá “lên trời” đi, lát nữa gặp mặt, mình nhất định sẽ khiến giá thụt thê thảm cho coi.

Từ lúc trả tiền internet trở về đến tiểu khu, Tô Duyệt Duyệt nhìn điện thoại di động, thời gian vừa đúng mười giờ. Cột đá thứ ba chính là cột chỗ nhà cô, sát gần khu bảo vệ, khi Tô Duyệt Duyệt đến đó, thấy có hai người phụ nữ trung niên đang đứng tán dóc, luôn miệng ca thán về giá cả tăng chóng mặt.

Tại sao vẫn chưa đến nhỉ?

Bỗng nhiên, phía sau truyền đến một giọng nói quen thuộc, quen thuộc đến nỗi vừa nghe đã muốn bật cười.

“Tô, Tô Duyệt, Duyệt Duyệt.”

Cái tên hay như vậy mà bị anh ta xé làm mấy mảnh, Tô Duyệt Duyệt quay người, ánh mắt vừa hay chạm tới con ngươi sáng như sao của chàng trai, một sự hoài nghi dâng kín trong lòng, không gian bỗng chốc yên lặng khác thường.

“Cô, cô sao lại, ở đây?”

“Đợi người, còn anh?”

Không biết liệu có phải màu trắng bạc chỉ có riêng ở ánh trăng luôn tạo ra một sức hấp dẫn kỳ lạ giữa nam và nữ hay không, Tô Duyệt Duyệt bỗng nhẹ nhàng hỏi Doanh Thiệu Kiệt. Trong tay Doanh Thiệu Kiệt cầm túi hồ sơ, cười nói: “Tôi cũng thế. Cô, cô sống, sống ở đây à?”

“À, mới thuê đến.”

“Tôi, tôi cũng sống, ở đây.”

“Ồ, vậy chúng ta cùng đợi nhé!”

“Được.”

Lần đầu tiên khi Tô Duyệt Duyệt đợi người lại có một anh chàng đẹp trai đợi cùng, chỉ là do trời đang lạnh nên ghế đá của tiểu khu lạnh buốt như băng, không thể ngồi được, hai người đành đứng đợi trong gió, đợi được khoảng mười phút, Tô Duyệt Duyệt bỗng ý thức được điều gì đó, nghiêng người chỉ anh chàng bên cạnh mình, nói: “Liệu có phải tôi đang đợi anh không?”

“Tôi, tôi cũng đoán, đoán như vậy.”

“Vậy anh cũng đã đoán ra mà không thèm nói gì với tôi, thật là, vừa nãy anh nói có việc riêng, để mặc tôi rất lâu, tôi còn cho rằng mình đã gặp phải tên lừa đảo, đập bàn trong quán internet, còn cãi nhau với người ta! Tức chết đi được!”

“Nhà cô không, không có mạng à?”

“Vẫn chưa lắp, chủ nhà tôi thuê không biết là người keo kiệt cỡ nào nữa, toàn quyền đều giao cho môi giới. Hứ, còn nói là căn phòng được trang hoàng tinh tế. Tinh tế cái con khỉ, cái gì cũng không có chứ đừng nói đến đường dây mạng.”

“Ồ!”

“Chính là ở cột đá thứ ba, phòng trên tầng sáu đó.”

“Ồ!”

“Vẫn may mà tôi đã chặt giá từ một nghìn bảy xuống một nghìn rưỡi.”

“Hả, giảm xuống, xuống hai trăm tệ cơ à?”

“Hai trăm tệ là còn bình thường, đối phó với đám môi giới quỷ quyệt, chủ nhà xấu xa, tôi luôn biết mình phải làm gì.” Tô Duyệt Duyệt rất đắc ý nhưng Doanh Thiệu Kiệt ở bên cạnh nói: “Thực, thực ra, một nghìn bảy cũng không đắt.”

“Lương của tôi thấp, nếu là một nghìn bảy thì tôi không còn tiền nữa. Đúng rồi, cũng may anh là đồng nghiệp của tôi, giá anh đưa ra “khủng” quá, lấy của tôi những sáu trăm tệ một tháng!”

“Xăng dầu, đắt.”

“Này, anh đường đường là Giám đốc bộ phận Kỹ thuật thông tin của Tổng bộ khu Hoa Đông Tập đoàn JS, xăng dầu của anh nhất định đều được công ty thanh toán.”

“Có thanh toán, có, có một chút phụ cấp xăng dầu.”

“Được rồi, được rồi, anh có tiền phụ cấp xăng dầu, vậy lấy của tôi ít hơn một chút đi. Nói thật, anh có lương tâm không? Một giám đốc lớn còn cần tiền của một nhân viên quèn như tôi, về lý mà nói, anh nên chở tôi miễn phí mới phải.”

“Cô, cô cũng có, phí đi lại.”

“Doanh Thiệu Kiệt!” Tô Duyệt Duyệt trừng mắt, đôi mắt một mí bỗng chốc biến thành hình quả trám, tuy thấp hơn Doanh Thiệu Kiệt không ít nhưng kiễng chân lên cô cũng có thể chỉ tay tới ngang mũi anh ta mà mắng. Hai người phụ nữ đứng cách đó không xa tò mò nhìn về phía họ, sau đó lại tiếp tục nói chuyện.

“Có người đàn ông nào như anh không?! Chỉ nhăm nhăm dòm tiền của bản cô nương như tôi đây.”

“Tiền trợ cấp xe cộ, xe cộ của cô cũng hơn ba trăm tệ mà.”

Giọng nói của Doanh Thiệu Kiệt đã nhỏ hơn rất nhiều, để tránh xảy ra to tiếng với Tô Duyệt Duyệt, anh ta tìm một chiếc ghế ở phía trước, lôi tập tài liệu trên tay ra. Song Tô Duyệt Duyệt không chịu buông tha, đuổi theo anh ta, hỏi: “Tại sao lại là hơn ba trăm, không phải là hơn bốn trăm ư?”

“Tính, tính theo ngày làm việc.”

“Hả?”

Advertisements

Trọng Tử 3.4

Chần chừ hồi lâu, con bé không chịu nổi nữa, vốc một vốc nước, cúi đầu xuống.

“Nước này không thể uống được.” Giọng nói này đã nghe qua một lần thì mãi mãi không thể nào quên.

Trọng Tử sợ hãi bò dậy. “Sư phụ!”

Lạc Âm Phàm nhìn con bé, không nói gì.

Sư phụ thấy hết rồi ư? Trọng Tử càng hoảng hốt, lập tức quỳ xuống. “Đệ tử không làm hại chúng, chỉ là đệ tử đói quá!”

Nhìn con bé bất an, sợ sệt, Lạc Âm Phàm thở dài, một đứa trẻ mới mười tuổi, trong giây phút đói lả vẫn có thể khắc chế sát khí, không làm hại tới sinh linh, sao có thể trách mắng được đây?

Chàng cúi người, đỡ con bé dậy. “Ngươi làm rất tốt.”

Trọng Tử vốn cho rằng nó sẽ bị trách mắng, nào ngờ sư phụ lại mở lời khen, nó ngạc nhiên vô cùng.

Người trước mặt đang cầm tay nó, mái tóc dài cùng chiếc áo bào trắng như tuyết, trong đôi mắt ánh lên nét an ủi, giống hệt một người trong trí nhớ của con bé, họ đều là những vị thần tiên tốt nhất trên đời.

“Sư phụ nói đệ tử… làm tốt lắm ư?”

“Phải.”

Trẻ con thích nhất là được khen ngợi, Trọng Tử cũng không phải ngoại lệ, đôi mắt to tròn lập tức sáng bừng, không giấu nổi cảm giác vui sướng trong lòng, nhận được lời khen của sư phụ, có đói thêm một ngày một đêm nữa cũng chẳng sao.

Trong chớp mắt, trước mặt hiện lên hai chiếc ghế đá.

Lạc Âm Phàm kéo con bé ngồi xuống. “Sau này cũng phải như vừa rồi, có đói cũng không được làm tổn hại đến các sinh linh khác, nhớ chưa?”

Trọng Tử ra sức gật đầu. “Đệ tử nhớ rõ rồi ạ!”

Lạc Âm Phàm vốn là người rộng lượng, đối với sát khí trời sinh của con bé cũng không có thành kiến lắm, giờ thấy tiểu đồ đệ rất biết nghe lời thì vô cùng thích thú. “Phương pháp thổ nạp là hấp thụ linh khí trời đất, kéo dài tuổi thọ, ngươi cảm thấy đói là do vận dụng chưa đúng, sư phụ đưa sách cho ngươi, sao ngươi không xem?”

Trọng Tử xấu hổ nói. “Đệ tử ngu dốt, không học được.”

Lạc Âm Phàm bừng tỉnh.

Không có người dạy dỗ, một tiểu đệ tử mới nhập môn sao có thể nắm được yếu lĩnh của phương pháp thổ nạp chứ! Có thể thấy, vì bản thân chàng chưa từng dạy dỗ đồ đệ nào nên không tránh khỏi khiếm khuyết.

Lạc Âm Phàm tự nhận trách nhiệm: “Là do ta sơ suất. Ngươi mới nhập môn, không hiểu là đúng, vi sư sẽ dạy ngươi một lần.” Chàng bảo Trọng Tử ngồi xuống. “Làm theo trong sách, cảm nhận thật kĩ.”

Trọng Tử ngoan ngoãn nhắm mắt.

Chàng nắm hai tay con bé, chậm rãi truyền tiên khí.

Trọng Tử quả nhiên cảm nhận được một luồng tiên khí như dòng suối truyền qua cánh tay đi khắp cơ thể, cực kỳ khoan khoái, đôi tay vì đói mà trở nên lạnh lẽo giờ đã ấm áp trở lại.

Nhớ lại năm đó, Lạc Âm Phàm phải mất hai ngày mới có thể hấp thụ tiên khí, so với các sư huynh đệ đã là cao cường lắm rồi, hôm nay, chàng cũng không trông mong con bé sẽ học ngay được, chỉ thầm nghĩ truyền tiên khí cho nó để nó không có cảm giác đói nữa, đồng thời hướng dẫn con bé dần cảm nhận được hướng lưu chuyển của dòng khí. Nhưng chẳng mấy chốc, chàng phát hiện ra, trong cơ thể nhỏ bé này còn có một luồng khí khác đang chạy tán loạn, mỏng manh, yếu ớt, lúc liền mạch, lúc đứt quãng.

Lạc Âm Phàm tập trung tâm trí.

Không sai, đúng là một luồng khí, linh khí của đất trời.

Liền đó, chàng nghe thấy Trọng Tử nói: “Sư phụ, trong người đệ tử cũng có một luồng khí, nhưng nó chạy lung tung, không chịu nghe theo sự điều khiển của đệ tử.”

Mới học đã có thể hấp thụ được linh khí của đất trời, đứa trẻ này quả là thiên tư[1] hơn người, nếu được dạy dỗ cẩn thận, sau này tất sẽ làm nên việc lớn. Lạc Âm Phàm kinh ngạc, lần đầu tiên cảm thấy tiếc nuối.

Sát khí trời sinh, không ai dám mạo hiểm.

Chàng vừa giúp Trọng Tử thu phục luồng khí đó vừa hướng dẫn: “Khí như nước, càng trấn áp nó càng chạy lung tung, cứ thuận theo tự nhiên mà khai thông, nó tự khắc sẽ nghe lời, đây cũng là đạo lý lấy nhu thắng cương.”

Dòng khí mạnh mẽ nhanh chóng hòa vào luồng khí mỏng manh, cuối cùng hội tụ ở đan điền.

Lạc Âm Phàm buông Trọng Tử ra. “Hiểu chưa?”

Trọng Tử mở to mắt, cảm nhận trong giây lát. “Đúng là đệ tử không cảm thấy đói nữa.”

Lạc Âm Phàm gật đầu. “Sau này cứ luyện như vậy là được. Không còn sớm nữa, về phòng nghỉ ngơi đi! Tối mai vi sư sẽ tới kiểm tra xem ngươi tu luyện đến đâu rồi.”

Nói vậy có nghĩa là, đến tận tối mai mới được gặp lại sư phụ, Trọng Tử lưu luyến không nỡ rời, miễn cưỡng đứng dậy, đi về phòng mình.

Sát khí trời sinh nhưng không mất đi bản tính thiện lương, tâm hồn vẫn như tờ giấy trắng, lại được nghe những lời giáo huấn, chỉ bảo, chỉ cần lưu tâm, dẫn dắt khuyên nhủ một chút, đâu nhất định sẽ trở thành ma, quả thực phải nghe theo lời các sư huynh nói, không được dạy thuật pháp cho con bé sao?

Lạc Âm Phàm bất giác nhói lòng, gọi với theo: “Trọng Nhi!”

Trọng Tử giật mình rồi nhanh chóng chạy lại bên cạnh chàng. “Sư phụ gọi đệ tử ạ?”

Kỳ thực, Lạc Âm Phàm chưa từng làm sư phụ của ai bao giờ, chỉ là nghe lén các sư huynh, sư thúc gọi đồ đệ như vậy, con bé lại là đệ tử duy nhất của chàng, đương nhiên cũng nên gọi một cách thân mật. Lạc Âm Phàm còn chưa quen với cách gọi đó, không ngờ con bé lại vui vẻ đến thế, tâm trạng Lạc Âm Phàm bỗng bình ổn trở lại.

“Sư phụ còn muốn dạy đệ tử điều gì?”

“Ngươi có sát khí trời sinh, tạm thời không nên tu luyện thuật pháp.”

Trọng Tử vẫn còn là một đứa trẻ, chỉ cảm thấy sư phụ đối với mình rất tốt, quả thực hôm nay là ngày vui nhất từ trước đến giờ, còn tâm trí đâu mà để ý đến những điều này, nghe thấy sư phụ nói vậy thì ngoan ngoãn gật đầu ngay. “Được ạ, sư phụ nói không tu luyện thì đệ tử sẽ không tu luyện.”

Cảm giác áy náy tan biến, dù sao cũng nên lấy đại cục làm trọng, Lạc Âm Phàm gật đầu, đứng dậy, quay người trở về phòng.

 


[1] Thiên tư: tư chất tự nhiên, vốn có.

 

Gặp anh 2.7

Đã hẹn hôm sau sẽ cùng đi đăng ký nhưng sự việc lại tiến triển không hề thuận lợi. Dương Quang không tìm thấy sổ hộ khẩu, cũng chẳng thể trực tiếp hỏi mẹ, lục lọi hồi lâu mà không thấy, anh chỉ còn cách gọi cho Bạch Lộ: “Hôm nay e là không được rồi, anh chẳng thấy sổ hộ khẩu đâu cả.”

Bạch Lộ hơi thất vọng nhưng miệng vẫn phải nói không sao. “Anh đừng vội, cũng không thể làm ngay được mà.”

Nhưng Dương Quang vẫn rất sốt sắng, anh thuộc típ người muốn làm gì là phải làm ngay. Anh tìm kiếm khắp nơi trong nhà, tìm hai ngày mà vẫn không thấy liền đi thăm dò chỗ cha mình, khi ấy mới biết, lần trước mẹ anh đem sổ hộ khẩu tới trường photo xong đã cất luôn ở văn phòng không mang về. Anh không thể đến văn phòng của mẹ phá khóa lấy sổ hộ khẩu, phải kiếm cớ nói công ty yêu cầu nhân viên nộp bổ sung bản photo sổ hộ khẩu cho phòng Nhân sự mới lừa lấy được sổ hộ khẩu từ tay mẹ.

Mang theo cuốn sổ hộ khẩu và chứng minh thư, Dương Quang vui vẻ gọi điện cho Bạch Lộ: “Mai em xin nghỉ một buổi nhé, chúng mình đi đăng ký kết hôn.”

Nghe xong cuộc điện thoại này, Bạch Lộ cả ngày đều không kìm được mà cứ tủm tỉm cười. Hoắc Mai tò mò hỏi: “Bạch Lộ, hôm nay tâm trạng em có vẻ rất tốt, có chuyện gì vui sao?”

Một là Bạch Lộ đang vô cùng hạnh phúc, muốn được chia sẻ với mọi người, hai cũng là muốn tới xin Hoắc Mai cho nghỉ, nên tiết lộ với vẻ hạnh phúc pha lẫn thẹn thùng: “Chị Hoắc, em chuẩn bị cùng bạn trai kết hôn. Ngày mai em muốn xin nghỉ một ngày, cùng anh ấy đi đăng ký.”

Hoắc Mai ngẩn người một lúc rồi lập tức lấy lại vẻ bình thường, hồ hởi chúc mừng: “Thật sao? Chúc mừng em! Định khi nào mời mọi người uống rượu mừng đấy?”

Nhắc đến rượu mừng, Bạch Lộ lại hơi ấp úng: “Cái này… Bọn em không có ý định sẽ mở tiệc mừng, chỉ đơn giản là đi đăng ký.”

“Sao? Chuyện trọng đại như vậy, cả đời chỉ có một lần mà làm đơn giản vậy sao? Chị nhớ em từng nói nhà bạn trai em cũng khá lắm mà, cha mẹ đều là giáo sư, lại chỉ có mình anh ta nữa. Sao không tổ chức lễ thành hôn chứ?”

Suy cho cùng Bạch Lộ vẫn còn trẻ, trong ánh mắt thoáng vẻ u buồn, giọng nói cũng nhỏ hơn một chút: “Bạn trai em nói là đi đăng ký trước, những thứ khác sau này rồi tính.”

Hoắc Mai nhìn sắc mặt cô, không nói thêm gì nữa, gật đầu cho phép Bạch Lộ nghỉ ngày mai. Sau khi kiếm cớ rời khỏi văn phòng, chị ta lập tức gọi cho Vương Hải Đằng: “A lô, Tổng giám đốc Vương…”

Sự vui sướng và phấn khích vì sắp kết hôn khiến Bạch Lộ dường như thức trắng đêm. Khi trời sáng, cô thức dậy cùng những tia nắng ban mai, ngồi trước gương chải đầu, trang điểm. Thay đi thay lại mấy bộ quần áo ít ỏi trong tủ để làm sao cho thật đẹp và mới mẻ. Hôm nay cô sẽ làm cô dâu, cô muốn mình thật đẹp khi đứng trước mặt Dương Quang.

Dương Quang hẹn mười giờ tới đón, trước mười phút cô đã xuống lầu. Đợi dưới bóng một cây ngô đồng, những cánh hoa trắng nõn pha đỏ tía rơi đầy mặt đất vì mưa gió đêm qua cũng đợi cùng cô trong yên lặng. Đúng chín giờ… hơn chín giờ… thời gian cứ thế trôi qua từng phút. Đã quá giờ hẹn mười lăm phút mà vẫn chưa thấy Dương Quang xuất hiện. Trong lòng cô bỗng có chút hoang mang, bối rối, hoảng loạn vô cớ.

Lấy di động ấn phím số 2, đó là phím gọi tắt cho Dương Quang mà cô mặc định. Chuông điện thoại kêu hồi lâu mới có người nghe máy, vẫn chưa nghe thấy giọng Dương Quang mà chỉ có những âm thanh ồn ào và khẩn thiết, chói tai nhất là tiếng hú còi của xe cứu thương. Cô đột nhiên hoảng loạn: “A lô, Dương Quang, có chuyện gì đã xảy ra sao anh? Sao lại có tiếng còi xe cứu thương vậy?”

Dương Quang thở dài nặng nề rồi mới trả lời: “Bạch Lộ, mẹ anh bị thương rồi, giờ đang được đưa tới bệnh viện.”

Cô sợ hãi biến sắc mặt. “Sao cơ? Sao mẹ anh lại bị thương?”

Có lẽ Dương Quang không tiện nói. “Cứ vậy đã, anh sẽ gọi cho em sau.”

Điện thoại bị ngắt một cách vội vàng. Bạch Lộ nắm chặt chiếc di động, không kìm được cảm xúc mà thấy trong lòng cứ trĩu dần, trĩu dần, như rơi vào hang tối.

Cả ngày, Bạch Lộ thẫn thờ chờ điện thoại của Dương Quang nhưng anh thì mãi vẫn chẳng gọi. Cô lại không dám gọi đi, thầm đoán chuyện bà Thượng Vân nằm viện hẳn có liên quan đến việc hai người định giấu giếm đi đăng ký kết hôn. Nếu quả thực như vậy, giờ cô gọi đến chỉ càng làm khó Dương Quang.

Khoảng năm giờ chiều, cuối cùng Dương Quang cũng gọi đến. Giọng nói nghe vô cùng mệt mỏi, anh kể lại tường tận sự việc xảy ra tại nhà anh sáng nay.

“Không hiểu sao mẹ anh biết được chuyện anh lấy sổ hộ khẩu không phải để photo nộp cho công ty, mà là giấu bà đi đăng ký kết hôn với em. Mới sáng sớm bà đã đứng chặn ở cửa, không cho anh ra ngoài, nhất định đòi anh trả sổ hộ khẩu mới cho đi. Anh thừa lúc bà không để ý, định lách sang một bên trốn ra, ai ngờ bà tóm được vạt áo không buông, cả người anh đang đà xông lên phía trước nên vô tình kéo bà ngã theo. Khi ngã, vai trái chạm đất trước, chỉ nghe “bịch” một tiếng, bà lập tức ôm lấy vai mà kêu lên đau đớn. Anh và cha hoảng quá, vội vàng gọi cấp cứu đưa bà đi bệnh viện. Ban đầu nghĩ có thể là bị trật khớp vai, nhưng chụp X quang xong mới biết bị gãy xương, phải làm phẫu thuật. Hôm nay mới làm xong các thủ tục kiểm tra trước khi phẫu thuật, bác sĩ sắp xếp mổ vào lúc chín giờ sáng ngày kia.”

Dương Quang nói xong, buồn bã thở dài. “Thật không ngờ lại ra cơ sự này. Mẹ anh vốn khỏe mạnh, hầu như chẳng có bệnh tật gì, ai ngờ lần này lại vì anh mà phải vào viện làm phẫu thuật. Anh thật… thật sự cảm thấy có lỗi với bà.”

Bạch Lộ cũng đoán được có thể vì nguyên nhân này mà gây nên chuyện, nhưng cô không nghĩ đến mức Dương Quang bất cẩn khiến mẹ bị thương, lại còn phải làm phẫu thuật. Giờ hẳn anh đang bị cảm giác áy náy và tội lỗi giày vò thấu tâm can, nên giọng nói mới mệt mỏi và nặng nề như vậy.

Còn cô, chẳng biết phải làm sao để tháo gỡ cho anh. Mặc dù sự việc này chỉ là ngoài ý muốn nhưng suy cho cùng, chuyện ngoài ý muốn này là do anh khăng khăng làm theo ý mình mới gây nên, và trong đó, cô cũng bị coi là đồng phạm. Vậy nên cô có thể nói gì đây? Tất cả những lời nói lúc này là bào chữa cho anh hay để bào chữa cho chính mình?

Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cô cũng mở miệng một cách khó khăn: “Dương Quang, sự việc này do chúng ta suy nghĩ không thấu đáo, khiến mẹ anh phải chịu nỗi đau lớn như vậy. Anh tìm cơ hội xin lỗi mẹ đi, mai em cũng sẽ đến bệnh viện xin lỗi bà.”

“Anh biết rồi, anh cũng đã năm lần bảy lượt xin lỗi rồi. Bà đã không còn giận anh nữa rồi, nhưng…”

Dương Quang ngập ngừng không nói nữa, Bạch Lộ phần nào cũng đã đoán ra, cười đau khổ. “Mẹ anh sẽ không giận anh đâu, nhưng bà ấy hẳn là giận em lắm. Bà nhất định sẽ nghĩ rằng tất cả là vì em không tốt, em đã xui anh lừa bà lấy sổ hộ khẩu, lén lút cùng em kết hôn. Em là con hồ ly tinh làm hư hỏng đứa con trai của bà, phải không?”

Dương Quang nói tránh: “Giờ mẹ anh đang giận, không muốn gặp em đâu. Ngày mai em đừng đến bệnh viện, chờ bà bớt giận rồi tính tiếp.”

Bạch Lộ không phải không biết rằng Thượng Vân không hề muốn gặp cô, nhưng chuyện đã đến nước này, cô cũng không có lý do nào để mà sợ đối mặt. Đặc biệt là giờ Thượng Vân đang nằm viện, dù sao cô vẫn là bạn gái của Dương Quang, mẹ anh nằm viện là việc lớn, sao cô có thể không lộ diện? Nếu không sau này họ lại nói vì cô xuất thân hèn kém, không ai dạy bảo nên không hiểu lễ nghĩa.

Dương Quang bất đắc dĩ nói: “Vậy vài ngày nữa em hãy đến. Ngày kia mẹ anh làm phẫu thuật, tinh thần quá kích động sẽ không tốt.”

“Em biết mà. Đã xảy ra chuyện rồi, em cũng chẳng muốn nó xảy ra lần nữa.”

Dương Quang càng nghĩ càng chán nản. “Kỳ lạ thật, anh vẫn không hiểu tại sao mẹ anh lại biết chuyện anh lấy sổ hộ khẩu đi đăng ký với em. Anh không hề nói cho ai khác, em có nói chuyện này với ai không?”