Ngắm hoa nở trong sương 7.1

 

Chương 7

 

 

Ngải Mễ không biết mẹ đã nói với Allan thế nào, tóm lại là anh đã đồng ý làm gia sư dạy tiếng Anh cho cô, mỗi tuần hai tiếng đồng hồ, thứ Bảy hoặc Chủ nhật, xét tùy theo tình hình rồi quyết định thời gian cụ thể. Anh không chịu nhận tiền, nói hai người luyện nói, không biết ai là gia sư của ai, chỉ là giúp đỡ lẫn nhau mà thôi.

Giờ đã có lý do gặp Allan, Ngải Mễ rất trân trọng hai tiếng đồng hồ mỗi tuần này. Cô toàn chọn thời gian bố mẹ không có nhà để gọi anh đến phụ đạo, có lúc còn tìm cách đẩy bố mẹ đi đâu đó. Có lúc thì cô cố tình chọn vào thời điểm gần giờ ăn cơm, như thế có thể giữ anh ở lại ăn cơm. Đôi lúc cô còn hẹn anh đến câu lạc bộ tiếng Anh tổ chức ở công viên, tiện thể để anh đi dạo công viên với cô luôn.

Trong vấn đề lựa chọn thời gian, anh rất chiều cô, cô yêu cầu giờ nào anh đều cố gắng dành ra thời gian đó giúp cô luyện nói.

Ngải Mễ nhận ra rằng Allan luyện nói và nghe với cô bằng thái độ rất nghiêm túc. Mỗi lần đến, anh đều chuẩn bị cho buổi học ngày hôm đó. Anh sẽ đưa ra topic cho buổi học sau, rồi đi thu thập các từ vựng, câu, tài liệu bối cảnh, tài liệu nghe của BBC hoặc VOA liên quan đến topic đó, hai tiếng đồng hồ được tận dụng triệt để. Trong hai tiếng đồng hồ đó, họ chỉ nói tiếng Anh với nhau chứ không nói tiếng Trung, chỉ nói những cái liên quan đến topic chứ không nói vấn đề gì khác.

Ngải Mễ thường lan man sang vấn đề khác nhưng Allan luôn lập tức kéo cô trở lại với chủ đề chính.

“Lần sau bọn mình nói về chủ đề tình yêu nhé?” Ngải Mễ đề nghị và chuẩn bị tinh thần nhìn anh chàng ngượng nghịu rồi gạt phắt đi.

“Ok.” Allan vui vẻ đồng ý. “Lần này đến lượt em thu thập tài liệu, tìm ra các định nghĩa khác nhau của các trường phái, các vĩ nhân, sau đó tìm các bài tản văn, thơ ca, nhật ký, tiểu thuyết… liên quan đến tình yêu.”

Ngải Mễ rất thất vọng, cô vốn định dẫn dắt chủ đề sang vấn đề cá nhân, kết quả lại bị anh coi như chương trình nghiên cứu khoa học, từ thực tiễn nâng cấp lên lý luận. Nhưng cô không muốn anh phát hiện ra ý đồ đen tối của mình nên đành phải bấm bụng đi thu thập tài liệu, chuẩn bị tuần tới sẽ cho anh bất ngờ về trình độ của cô.

Lần sau gặp nhau, Ngải Mễ tung ra thành quả nghiên cứu bằng cách thao thao bất tuyệt đủ mọi vấn đề, từ định nghĩa và phân loại về tình yêu đến những cách theo đuổi tình yêu khác nhau của con trai và con gái, sau đó là quan điểm của các vĩ nhân về tình yêu, lúc đọc lúc học thuộc lòng, có vẻ rất thuộc bài.

Allan cười tủm tỉm nghe cô trình bày, cuối cùng mới hỏi: “Nói nhiều quá thành ra lú lẫn rồi à?”

Ngải Mễ rầu rĩ đáp: “Đúng là lú lẫn thật. Thu thập bao nhiêu bài viết liên quan đến tình yêu, đọc nhiều quá nên chẳng có cảm giác gì nữa, chẳng biết tình yêu là gì.”

“Love defies definition (Không ai định nghĩa được tình yêu đâu).”

“Không ai định nghĩa được tình yêu ư?” Ngải Mễ thụi Allan một quả. “Thế tại sao anh lại bắt em đi tìm định nghĩa về tình yêu? Và em cũng tìm được bao nhiêu định nghĩa đó thôi?”

Allan liền cười, nói: “Luôn có những người biết rõ là không làm được mà vẫn cố làm. Hơn nữa, một số người nói không định nghĩa được tình yêu nhưng không có nghĩa là không định nghĩa được thật, xem em nghĩ thế nào thôi. Em cho rằng có thể định nghĩa thì cứ định nghĩa, còn nếu em bảo không định nghĩa được thì không định nghĩa nữa.”

“Thế định nghĩa của anh về tình yêu là gì?”

“Vì không có định nghĩa của riêng mình nên anh mới bảo em đi tìm định nghĩa mà, nhưng anh tin vào quan điểm “Love defies analysis” (Không ai có thể phân tích được tình yêu). Nếu mang tình yêu ra để phân tích, nghiên cứu, thảo luận thì sẽ càng làm càng rối như mớ bòng bong, thậm chí cảm thấy chẳng có gì thú vị cả…”

“Thế anh bắt em đi thu thập những tài liệu đó là muốn em cảm thấy tình yêu thật vô vị ư?”

“Đừng nghĩ anh là con người nham hiểm, giảo hoạt như vậy.”

Cô nghĩ, anh không nham hiểm, giảo hoạt thì còn ai vào đây nữa, muốn để em xa rời thực tế và nâng lên cấp độ lý luận rồi ngã cái oạch ư? Còn lâu em mới như thế. “Do you love me (Anh có yêu em không)?” Cô bất ngờ hỏi.

“Define love first (Trước hết hãy định nghĩa về tình yêu đã).”

“Anh gian giảo quá!”

“Define gian giảo first (Trước hết hãy định nghĩa về từ gian giảo đã).” Nói xong, Allan liền đề nghị: “Hết giờ rồi, bọn mình đi ăn thịt dê xiên nướng nhé!”

Advertisements

Đừng vội nói lời yêu 5.1

Chương 5

Anh và cô và anh ta

 

T

ô Lạc đi bộ một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng về đến cơ quan. Cô đi thẳng tới phòng làm việc của Thư ký Dụ, chuẩn bị “tự thú”, đồng thời đề nghị rút khỏi công việc quyên góp lần này.

“Này, cô đi nhanh thế làm gì, mau lại đây giúp chị đi!” Lúc đi qua văn phòng của Tiểu Tần, cô chợt nghe thấy chị gọi mình.

Tô Lạc quay đầu liền nhìn thấy Tiểu Tần đang bày mười mấy cái phong bì ở trên bàn, trong tay còn cầm một xấp tiền.

“Chị làm gì vậy?” Tô Lạc đi đến hỏi.

“Chủ tịch Mã của bên Chính hiệp[1] đến kiểm tra, cơ quan phải phát công tác phí chứ còn gì nữa! Cô mau đếm giúp chị, có mười ba phong bì, mỗi phong bì hai trăm.”

 “Chẳng phải trước Tết ông ta đến rồi hay sao?” Tô Lạc vừa kiểm tra tiền trong phong bì vừa hỏi.

“Trước Tết là thăm hỏi, lần này là kiểm tra công tác hỗ trợ sự nghiệp giáo dục. Tuy danh nghĩa khác nhau nhưng “mục đích” đều như nhau cả.” Tiểu Tần bĩu môi, bỏ một tập tiền vào phong bì.

Tô Lạc nhìn thấy liền nhắc chị: “Không phải mỗi phong bì chỉ bỏ hai trăm thôi sao?”

“Nhân viên hai trăm, lãnh đạo một ngàn.”

“Hả? Rộng rãi như vậy à?” Tô Lạc rất xót ruột.

Tiểu Tần hạ giọng thầm thì: “Thư ký Dụ không muốn ở lại cơ quan từ lâu. Ông ta muốn chuyển sang đơn vị cấp hai của Chính hiệp tỉnh.”

“Chú ấy không muốn làm thật sao?”

“Đúng thế, ở đây chán chết đi được, vừa không kiếm được tiền cũng chẳng thể lên chức.”

“Kể cả không muốn làm thì chú ấy cũng không thể đem tiền từ thiện của chúng ta để chạy cửa sau.”

Tiểu Tần vội bịt miệng Tô Lạc. “Người đẹp ơi, phiền cô nói nhỏ một chút. Khi nào lãnh đạo đến, cô nhớ đưa phong bì. Đây là quy tắc ngầm chứ không phải đi cửa sau, sau này cô mà làm lãnh đạo thì cũng vậy thôi.”

Vừa dứt lời, đầu kia hành lang vang lên tiếng cười nói vui vẻ: “Rất tốt, Tiểu Dụ, chú đã tạo phúc cho muôn dân, xây dựng xã hội hòa hợp.”

“Tất cả nhờ vào sự chỉ đạo sáng suốt của Chủ tịch. Chỉ thị của Chủ tịch khi đến thăm hồi trước Tết chính là mục tiêu công tác của chúng tôi trong năm nay.” Thư ký Dụ đáp.

Dù cách khá xa nhưng Tô Lạc cũng có thể cảm thấy lời biểu dương của Chủ tịch Mã cao vút trên trần nhà, trong khi câu trả lời của Thư ký Dụ cũng phảng phất bị cuốn theo.

“Trước Tết, lãnh đạo có chỉ thị gì vậy?” Tiểu Tần hỏi.

“Em không nhớ.” Tô Lạc lắc đầu.

“Mục tiêu công tác mà cô không nhớ sao?”

“Em đoán, ngay cả Chủ tịch Mã cũng không nhớ ấy chứ.”

Hai chị em nhìn nhau cười.

Lúc này, Thư ký Dụ cùng Chủ tịch Mã đi ngang qua phòng, nhìn thấy Tô Lạc và Tiểu Tần, ông ta đưa mắt ra hiệu. Tiểu Tần hiểu ý lãnh đạo, lập tức nhét tập phong bì vào tay Tô Lạc. “Lát nữa, cô nhớ phát phong bì cho bọn họ, chị phải đi lo bữa trưa bây giờ.”

Tô Lạc đi theo Tiểu Tần ra khỏi văn phòng. Đoàn khảo sát đi thăm từng phòng, ngoài Chủ tịch Mã thỉnh thoảng hỏi vài câu, những người còn lại đều tỏ ra thờ ơ.

Đột nhiên, có người gọi Tô Lạc: “Chào cô, Tiểu Tô!”

Tô Lạc ngoảnh đầu, nhìn thấy một phụ nữ xinh đẹp đứng cuối đoàn người. Cô ta đi đôi giày cao gót, tay cầm cái xắc nhỏ.

“Chào cô…” Tô Lạc lên tiếng, cô cảm thấy người phụ nữ này rất quen nhưng nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu.

“Cô làm việc ở đây à?”

“Vâng.”

“Công tác bao lâu rồi?”

“Năm năm rồi.”

“Năm năm? Lâu như vậy sao? Tôi thật sự khâm phục cô.”

“Cũng không phải lâu lắm. Có đồng nghiệp còn làm lâu hơn tôi, hơn nữa còn đi làm giáo viên tình nguyện ở nông thôn.”

“Ừ, tôi biết rồi, công việc đó quả thật không dễ dàng.”

“Đúng thế, công việc đó mới thật sự vất vả…” Tô Lạc đáp.

Trong lúc nói chuyện, người phụ nữ luôn giữ nụ cười ngọt ngào trên môi.

Tô Lạc càng nhìn càng thấy cô ta quen mắt nhưng vẫn không nhớ ra là ai. Cô lịch sự giơ tay mời cô ta vào văn phòng của mình: “Cô có vào tham quan không?”

Người phụ nữ xua tay. “Không cần đâu, cảm ơn cô.”

Tô Lạc đành cùng cô ta đứng ngoài hành lang, trong đầu cố nhớ lại. Người phụ nữ đột nhiên hỏi một câu: “Chắc Kiến Thành quyên góp không ít tiền cho quỹ của các cô phải không?”

Nghe thấy hai từ “Kiến Thành”, Tô Lạc mới bừng tỉnh. Thì ra đây là người đẹp ngồi bên cạnh Tiêu Kiến Thành tại buổi đấu rượu hôm đó, cũng là người hôm sau nhận điện thoại của cô.

“Anh ta à…” Tô Lạc vừa nghĩ vừa kéo dài âm điệu, sau đó bổ sung một câu đầy thâm ý: “Đúng rồi, người ở hiền sẽ gặp lành.”

Người phụ nữ kia tưởng đây là lời khen ngợi, liền phụ họa: “Tất nhiên rồi, Kiến Thành rất có lòng thương người.”

Tô Lạc khó khăn lắm mới không phì cười. Đúng lúc này, Chủ tịch Mã dẫn đầu đoàn người, hài lòng rời khỏi khu văn phòng. Cả đoàn chen chúc trong thang máy xuống dưới, đi ra khách sạn ở gần đó.

Tiểu Tần chờ sẵn ở phòng ăn riêng của khách sạn. Người đẹp kia liền kéo Tô Lạc ngồi cạnh mình, Tô Lạc liền chiếm một chỗ cho Tiểu Tần.

Sau vài lời khách sáo nhường chỗ, cả chủ lẫn khách đều yên vị, vừa vặn đủ ba bàn.

Thư ký Dụ đứng lên phát biểu. Tô Lạc nhân cơ hội lén gắp miếng nộm mộc nhĩ bỏ vào miệng. Hôm nay đi bộ một tiếng đồng hồ, cô đã đói đến mờ mắt.

Người đẹp ngồi bên cạnh hỏi nhỏ: “Cô rất thân với Kiến Thành phải không?”

“Tôi chỉ quen sơ sơ.”

“Hôm đó, cô bảo có việc gấp tìm anh ấy, đã giải quyết xong chưa?”

“Xong rồi.”

“Thật ngại quá, không giúp cô đánh thức anh ấy dậy được. Chắc cô cũng nghe ra, lúc đang ngủ mà bị gọi dậy, anh ấy nóng tính đến mức nào.”

“Không có gì.” Tô Lạc không muốn nhắc đến người đàn ông đó. Tuy nhiên, trong đầu cô tự động hiện lên hình ảnh căn phòng với chiếc giường hình bầu dục cỡ lớn, nhà tắm lắp kính trong suốt với chiếc áo lót vắt trên thành bồn tắm, cô bất giác liếc người phụ nữ một cái.

[1] Chính hiệp là cơ quan tương tự Mặt trận Tổ quốc của Việt Nam.

 

Ngắm hoa nở trong sương 6.2

Ngải Mễ đi theo Allan vào bếp, nhìn anh rửa bát. “Bố em chẳng bao giờ chịu rửa bát cả, rất phong kiến, em cũng thấy bất bình thay cho mẹ. Hai người đều là giáo sư, tại sao mẹ phải rửa còn bố thì không chứ?”

“Đấy là do mẹ em muốn đỡ việc cho bố em đó chứ!”

“Haizz, đúng là anh rửa vừa nhanh vừa sạch thật. Có phải ở nhà ngày nào anh cũng rửa bát không?”

“Thường xuyên rửa.”

“Nhà anh con trai phải rửa bát hả? Thế con gái thì làm gì? Anh có chị em gái không?”

“Không, anh chỉ có một anh trai.” Allan hỏi: “Rác đổ ở đâu nhỉ?”

“Em không biết, em chưa đổ rác bao giờ cả, chắc là đổ ở thùng rác dưới tầng.”

Allan liền xách túi rác trong thùng ra, buộc lại rồi nói với cô: “Em tìm túi nilon mới đặt vào để anh đi đổ.”

“Để em đi cùng anh.” Cô chẳng kịp tìm túi đựng rác, cũng không biết túi đựng rác nhà mình để ở đâu. Cô theo anh ra ngoài. Đến cửa, cô liền gọi với vào trong: “Bọn con đi đổ rác đây ạ!”

“Hê hê, đi đổ rác mà cũng phải tung hê cho cả thế giới biết hả?” Allan cười, trêu cô. “Đến đổ rác mà em cũng không làm hả? Lười thật đấy!”

“Từ nay về sau ngày nào em cũng sẽ đổ rác.” Cô liền cam kết với Allan. “Thật đấy, sau này anh cứ hỏi bố em sẽ biết em có đổ hay không.”

Lúc đầu cô còn định nói: “Từ nay trở đi, tối nào em cũng rửa bát”, nhưng vừa nghĩ đến cảnh tay dính đầy dầu mỡ, cô lại cảm thấy quá vất vả, thôi vậy, để sau rồi tính.

Sau khi Allan vào phòng làm việc trao đổi các vấn đề với bố, Ngải Mễ liền quay về phòng mình, ngồi trước bàn học mà không thể làm gì được nữa, tai chỉ dỏng lên nghe động tĩnh phía phòng làm việc. Hồi lâu mà chẳng nghe được gì, cô vừa cắn bút vừa nghĩ ngợi vẩn vơ. Anh ấy có người yêu chưa nhỉ? Anh ấy có thích mình không? Chắc là có thích vì anh ấy cứ nhìn mình cười tủm tỉm, rồi còn nhường hết thịt nạc cho mình ăn. Mỗi lần đỏ mặt, trông anh ấy rất đáng yêu. Không biết bao giờ anh ấy lại đến nhà mình chơi nhỉ? Ước gì ngày nào anh ấy cũng đến, nhưng chắc chắn anh sẽ không thể ngày nào cũng đến được…

Cô nghĩ, có cách nào để anh buộc phải đến nhà mình không nhỉ? Bảo bố ngày nào cũng gọi anh đến trao đổi ư? Chắc chắn là bố sẽ không làm như thế. Bảo mẹ ngày nào cũng gọi anh đến dịch tài liệu ư? Chắc chắn mẹ sẽ không làm như thế. Cuối cùng cô nghĩ ra một cách, không biết có thành công không nhưng theo những gì cô hiểu về tính khí của bố mẹ mình, cô biết chỉ cần có quyết tâm “không thành công cũng thành nhân” thì nhất định sẽ thành công.

Sau khi Allan về, Ngải Mễ nghe thấy bố nói với mẹ: “Cậu Thành Cương này khá ra phết, không ngờ tiếng Nga lại tốt như thế, nếu không có cậu ấy nhắc thì bài viết của anh đã sai nghiêm trọng rồi. Thơ mất chất thơ vì cách dịch. Đúng là chân lý thật! Thế nên những người làm về văn học so sánh tốt nhất phải biết mấy ngoại ngữ, nếu chỉ nghiên cứu văn học so sánh thông qua bản dịch thì chẳng khác gì gãi ngứa qua giày. Sau này anh phải hỏi em các vấn đề trong tiếng Anh, còn tiếng Nga thì phải nhờ Thành Cương vậy. Nghe nói tiếng Nhật của cậu ta cũng khá lắm, có thể đọc tác phẩm văn học nhờ vào từ điển.”

Mẹ liền nói: “Tiếng Nga, tiếng Nhật thì em không biết nhưng tiếng Anh thì cậu ấy dịch rất chắc chắn. Em có quen cô giáo dạy dịch cho cậu ấy ở bậc đại học, cô ấy tên là Tĩnh Thu, là ủy viên thường trực trong Hiệp hội dịch giả của tỉnh D, hai cô trò nhà ấy hợp tác và dịch cùng nhau rất nhiều tác phẩm. Trong cuốn tạp chí Dịch lâm có giới thiệu tác phẩm dịch của hai cô trò, họ còn viết bài đăng trên tạp chí Dịch thuật Trung Quốc nữa. Nếu Thành Cương tiếp tục phát triển theo hướng dịch thuật có thể sẽ rất có tiếng đấy.”

“Em nói thế là có ý gì?” Bố Ngải Mễ chất vấn. “Chẳng lẽ em cho rằng cậu ta lựa chọn ngành văn học so sánh là một sai lầm ư?”

“Em không có ý đó mà chỉ muốn nói là cậu ấy dịch viết rất khá, nếu chỉ nhìn bản dịch, thật sự, anh không thể nghĩ là cậu ấy mới hơn hai mươi tuổi đầu đâu.”

Ngải Mễ liền xen vào: “Anh ấy mới hơn hai mươi thôi ạ? Con lại cứ tưởng ngoài ba mươi rồi cơ.”

“Tại sao?” Mẹ liền cười, hỏi. “Vì cậu ấy để râu à?”

“Không chỉ mỗi râu, con cảm thấy anh ấy rất già dặn, có lẽ là do anh ấy bảo con là trẻ con, là sâu lười.”

Mẹ liền nhắc nhở: “Đúng là con lười thật, chẳng chịu làm việc nhà gì cả. Con xem anh Allan có chăm chỉ không? Việc gì cũng làm, còn con thì chẳng mó tay vào việc gì bao giờ, nếu đến nhà người khác, chắc chắn chẳng ai quý đâu.”

“Từ nay trở đi, ngày nào con cũng sẽ đi đổ rác cho mẹ, con đã cam kết với anh ấy rồi.”

“Con coi đó, quan điểm của con đã có vấn đề rồi, tại sao lại là đổ rác cho mẹ?” Mẹ cười rồi hỏi. “Con cam kết với cậu ấy rồi hả? Cậu ấy nhắc nhở con à?”

“Đâu có, anh ấy không nhắc nhở con mà do con nghĩ thế thôi.” Ngải Mễ nghĩ, còn đợi đến lúc anh ấy nhắc nhở thì còn ra cái gì nữa? Tự cô có thể nhận ra anh ấy thích điều gì và không thích điều gì mà.

“Mẹ ơi, anh ấy nói tiếng Anh rất hay, hay là mẹ nhờ anh ấy dạy tiếng Anh cho con đi?” Ngải Mễ thăm dò mẹ.

“Tiếng Anh của con mà còn cần phụ đạo nữa ư?” Mẹ sửng sốt hỏi. “Nếu phải phụ đạo thì để mẹ phụ đạo cho xong. Mẹ là giáo viên tiếng Anh mà còn đi mời gia sư, không sợ bị người ta cười cho à?”

“Mẹ bận rộn như thế, làm gì có thời gian phụ đạo cho con?” Ngải Mễ nói. “Con chỉ muốn học giao tiếp với anh ấy, mẹ cũng biết là sau này con sẽ đi theo ngành tiếng Anh. Nếu bố mẹ không muốn trả tiền cho gia sư thì con lấy tiền của con để trả vậy.”

Bố liền thắc mắc: “Nếu như thế thì con tự đi nhờ cậu ấy, việc gì phải để mẹ nhờ nữa?”

“Anh ấy coi con là trẻ con, con mà nhờ thì làm sao anh ấy chịu?” Ngải Mễ liền quay sang năn nỉ mẹ: “Mẹ mà nhờ thì chắc chắn anh ấy sẽ đồng ý. Con cam đoan là sẽ học tốt tất cả các môn. Nếu bố mẹ không chịu nhờ thì con không biết điểm số các môn sẽ sa sút thế nào đâu.”

“Mày đang đe dọa bố mẹ hả?” Bố nói. “Điểm số là của mày, tương lai là của mày, mày để việc học sa sút thì phải tự chịu trách nhiệm thôi, không nên nghĩ là học vì bố mẹ…”

Mẹ liếc Ngải Mễ, biết cô đã nói là làm nên đành thở dài. “Thôi được, để mẹ đi nói với cậu ấy, nhưng con phải cam kết là điểm số các môn không được sa sút đâu đấy, nếu không… Hơn nữa phải nói cho rõ là chỉ học tiếng Anh thôi. Con gái con đứa phải biết ý biết tứ, không nên…”

Bố liền thắc mắc: “Chỉ mỗi chuyện mời gia sư, sao em lại nói cái đó làm gì?”

“Em chỉ đề phòng trước thôi mà.”

Đừng vội nói lời yêu 4.2

“Tại sao anh lại đối đầu với chúng tôi? Chúng tôi cũng chỉ làm từ thiện mà thôi. Nếu ông ngoại anh tỉnh lại, chắc chắn sẽ không đồng ý để anh làm vậy.”

“Thế thì cô xách ghế ngồi ở phòng bệnh của ông tôi, đợi khi nào ông tỉnh lại rồi tố cáo đi.”

“Tại sao anh cứ phải làm vậy?” Tô Lạc cố giữ bình tĩnh.

Tiêu Kiến Thành gảy tàn thuốc xuống nền nhà, nhướng mày đáp: “Bởi vì tôi thích, tôi cảm thấy thú vị.”

“Anh đúng là đồ vô liêm sỉ!” Tô Lạc nghiến răng.

“Người đẹp, cô có vẻ thích mắng chửi người khác nhỉ, thói quen này không tốt đâu.”

“Đây không phải tôi mắng người, mà là nói sự thật.” Vừa dứt lời, Tô Lạc liền đi ra cửa, đã đến nước này, cô biết nói gì cũng vô dụng.

Tiêu Kiến Thành lập tức đứng dậy, đi nhanh tới cửa chắn không cho cô ra ngoài. “Người nào đã vào căn phòng này của tôi thì không thể đi nhanh như vậy, bằng không, thiên hạ sẽ nghi ngờ “khả năng” của tôi.” Anh ta nhếch mép, ngữ khí có phần cợt nhả.

Tô Lạc rút điện thoại, trừng mắt với anh ta. “Tránh ra, không thì tôi sẽ báo cảnh sát.”

“Sóng di động ở tầng này bị nhiễu, cô thử xem có báo được không?” Tiêu Kiến Thành nhún vai. “Hơn nữa ở đây chỉ có hai chúng ta, cô la hét cũng vô dụng.”

Tô Lạc cuộn chặt tay thành nắm đấm, ánh mắt tóe lửa.

Tiêu Kiến Thành đột nhiên cười ha hả. “Cô đúng là người phụ nữ thú vị. Tôi là đàn ông độc thân lại có tiền, cho cô cơ hội tiếp cận, vậy mà cô chẳng biết nắm bắt gì cả.”

“Tôi không có hứng thú với anh.”

“Đừng giả bộ thanh cao nữa, chẳng phải loại người như cô thường muốn tìm bạn trai giống tôi hay sao?” Tiêu Kiến Thành hất cằm ngạo mạn.

“Tôi chưa bao giờ nghĩ đến điều đó, anh đừng có mơ mộng hão huyền.” Tô Lạc cắt ngang lời anh ta.

Nghe cô nói vậy, Tiêu Kiến Thành tỏ ra không vui. “Mơ mộng hão huyền? Với cô á? Tô tiểu thư, cô đánh giá bản thân cao quá đấy. Đừng tưởng cô như con nhím xù lông, tôi sẽ có hứng thú đặc biệt với cô. Tôi chỉ là buồn chán, chọc cô cho vui mà thôi.”

“Nếu vậy, anh chặn cửa làm gì?”

Tiêu Kiến Thành bất chợt thu lại nụ cười, nghiêm mặt nói: “Được, chúng ta trở lại vấn đề chính. Số đồ quyên tặng lần này là bảo bối gia truyền của nhà chúng tôi. Ông ngoại tôi đầu óc lú lẫn nên mới tự ý quyên tặng mà không thông qua sự chấp thuận của người nhà. Tôi kiên quyết không đồng ý. Tôi chẳng có hứng thú với hoạt động từ thiện của các cô, đó là chuyện của nhà nước, nhà nước phải lo, chúng tôi đã nộp thuế, khỏi cần quan tâm. Vì vậy, sự việc lần này, bao gồm cả chuyện làm quen với cô, Hồ Đại Sơn tham gia đấu giá đều do tôi sắp đặt từ trước. Tóm lại một câu, tôi cố tình phá hỏng vụ đấu giá, kiên quyết thu hồi đồ quyên tặng bằng được.”

“Thì ra là vậy.” Đến giờ Tô Lạc mới hiểu nguyên nhân tại sao Hồ Đại Sơn tự dưng xuất hiện, đồng thời tỏ thái độ nhiệt tình đến thế.

“Cô có thể về chuyển nguyên văn lời của tôi tới lãnh đạo của cô. Phương án của tôi là, tôi sẽ thu hồi vật phẩm, mọi chi phí phát sinh, bao gồm cả chi phí của công ty đấu giá sẽ do tôi thanh toán. Còn những người mua khác, cơ quan các cô sẽ làm việc với bọn họ, bảo họ không cần tốn tiền mua đống tranh thư pháp rách nát làm gì. Tôi nghĩ bọn họ sẽ đồng ý thôi. Sự việc kết thúc êm đẹp ở đây.” Tiêu Kiến Thành vừa nói vừa chém mạnh tay xuống. Tô Lạc phát hiện, lúc không nhăn nhở, người đàn ông này toát ra vẻ mạnh mẽ bức người.

“Trường học mà chúng tôi đã hứa giúp thì phải làm thế nào? Phòng học của bọn trẻ sắp sụp đến nơi rồi.”

“Bảo Ủy ban giáo dục tới đó sửa chữa đi. Chuyện này liên quan gì đến tôi?”

“Nếu họ có tiền, chúng tôi đâu cần phải kêu gọi quyên góp?”

“Ai bảo Ủy ban giáo dục không có tiền? Bảo bọn họ ăn ít đi một chút, bớt mua mấy chiếc xe ô tô thì trường học nào cũng có thể xây dựng.”

“Anh không hiểu tình hình, thực tế bọn họ cũng có khó khăn…” Tô Lạc tiếp tục giải thích.

Tiêu Kiến Thành không muốn nghe. Anh ta nghiêng người nhường lối, mở cửa cho cô. “Tôi không tiễn.”

Nói nữa cũng vô ích, Tô Lạc liền rời đi.

Tiêu Kiến Thành lên tiếng: “Sau này, nếu cô muốn uống rượu, tôi sẽ theo hầu bất cứ lúc nào, còn chuyện khác thì đừng gọi điện cho tôi.”

“Anh yên tâm đi.” Tô Lạc không quay đầu, chỉ buông lại một câu.

Lúc đi thang máy xuống tầng dưới, đứng ở đại sảnh của tòa nhà, trong lòng Tô Lạc đột nhiên rất buồn. Cô cảm thấy bản thân giống miếng giẻ rách bị người ta ném đi. Cô rút điện thoại gọi cho Dương Nhuệ. Anh bắt máy sau hai hồi chuông. “Tô Lạc, chào em.” Giọng nói của anh lúc nào cũng trong lành như vậy.

“Dương Nhuệ, anh đang ở đâu?” Tô Lạc cất giọng run run.

“Anh đang trên xe buýt quay về vùng núi. Anh đã đưa mấy cục đá đó cho bạn anh xem, cậu ấy nói hàm lượng kim loại màu rất cao, có giá trị khai thác, vì vậy anh phải về ngay để báo tin vui cho mọi người.”

“Tốt quá!” Tô Lạc không biết nói gì hơn.

“Em đang ở đâu thế?”

“Em…” Tô Lạc ấp úng. “Em đang giải quyết công chuyện ở bên ngoài.”

“Hình như tâm trạng của em không tốt lắm.”

“Đâu có.” Tô Lạc vội cất cao giọng. “Ở đây đông người nên hơi ồn ào.”

“Được rồi, mấy hôm nữa anh sẽ dẫn học sinh vào thành phố khám bệnh, đến lúc đó nói chuyện sau. Có chuyện gì em phải báo cho anh biết ngay đấy nhé!” Dương Nhuệ dặn dò, trong thâm tâm, anh biết rõ chỗ khó của Tô Lạc.

“Vâng.” Tô Lạc ra sức gật đầu.

“Tạm biệt em!”

“Chào anh!”

Tô Lạc cúp điện thoại rồi hít một hơi thật sâu. Như thường lệ, cô không bao giờ nói ra khó khăn của mình. Dương Nhuệ giống nhà sư khổ hạnh, một lòng muốn phổ độ chúng sinh, làm sao cô có thể tăng thêm áp lực cho anh?

Buổi trưa, ánh mặt trời chói chang, Tô Lạc nheo mắt, rảo bước thật nhanh, đi qua hết người này đến người khác, cứ tiến về phía trước mà không có đích đến. Vẻ mặt lạnh lùng đằng sau tấm mặt nạ cợt nhả của Tiêu Kiến Thành luôn quanh quẩn trong đầu cô. Xã hội đang phát triển theo chiều hướng này hay sao? Bánh xe lớn chậm chạp di chuyển về phía trước, kẻ mạnh có thể khống chế tốc độ và phương hướng của bánh xe, còn kẻ yếu sẽ bị bánh xe hất văng hay nghiền nát. Mặc dù vậy, cũng chẳng có ai để ý đến họ.

Tô Lạc cảm thấy bản thân bây giờ như đang bị hất văng. Cô cố gắng bám chặt, đồng thời cũng muốn dùng chút sức lực của mình để giúp đỡ những người xung quanh, nhưng hiệu quả dường như không lớn lắm.

Tô Lạc tiếp tục bước đi trong nắng gắt, đi qua hết người này đến người khác. Trán cô rịn mồ hôi, trái tim cô lúc này vì tủi thân nên cũng đang nhỏ từng giọt lệ.

 

Ngắm hoa nở trong sương 6.1

Chương 6

 

Điều khiến Ngải Mễ rất vui là một lát sau Allan đã theo bố mẹ cô lên nhà vì anh gặp họ ở dưới sân. Ngải Mễ nhìn thấy anh chàng ngồi trên sofa ngoài phòng khách liền bước đến trêu: “Vừa nãy bảo anh ở lại với bổn đại vương mà không chịu nghe, giờ vẫn phải ngoan ngoãn quay lên à? Nhẹ không ưa lại ưa nặng…”

Bố đang thay quần áo trong phòng ngủ, nghe thấy vậy liền mắng cô: “Ngải Mễ, không phải ai cũng đùa được đâu.” Nói xong, ông liền bước ra phòng khách nói với Allan: “Thành Cương, em đừng chấp, con nhỏ này từ nhỏ được chiều nên hư. Thôi ta vào phòng làm việc nhé!”

Allan liền đứng dậy đi về phía phòng làm việc, cười nói: “Ngải Mễ tranh luận giỏi lắm, em không đọ nổi, đành đầu hàng thôi.”

Mẹ đang nấu cơm trong bếp, Ngải Mễ liền lẻn vào năn nỉ: “Mẹ giữ anh ấy ở lại ăn cơm đi, muộn thế này rồi, anh ấy về đến trường thì nhà ăn đã đóng cửa là cái chắc.”

“Học được cách quan tâm đến người khác từ bao giờ vậy?” Mẹ nhìn cô, hỏi. “Lo lắng gớm nhỉ, việc này còn phải để mày nhắc mẹ nữa à? Mẹ không biết điều đó ư?” Nói xong, mẹ liền bước đến cửa phòng làm việc và nói với Allan: “Allan, hôm nay ở lại ăn cơm với thầy cô nhé, em về thì chắc chắn nhà ăn đóng cửa rồi.”

Bố cũng mời: “Đúng đấy, trong chốc lát không thể nói xong chuyện đâu.”

Hôm đó Allan đã ở lại nhà Ngải Mễ ăn cơm, cô phấn chấn chạy vào bếp giúp mẹ nấu nướng. Mẹ cười, liếc cô một cái rồi nói: “Mặt trời mọc ở đằng tây ư? Con thì giúp được cái gì? Vào làm bài tập đi. Lát nữa ăn giúp là được rồi. Cũng không sớm sủa gì nữa đâu, mẹ cũng chẳng làm gì, hấp ít thịt gác bếp, xào đĩa rau, còn lại đều là thức ăn cũ.”

Bốn người ngồi bên bàn ăn, Allan ngồi bên phía tay trái của Ngải Mễ, cô liên tục gắp thức ăn cho anh và nhìn anh, khiến anh cũng mất tự nhiên, mặt đỏ bừng. Hình như bố không nhận ra điều gì, chỉ có mẹ lắc đầu, nói: “Ngải Mễ, đừng gắp thức ăn cho anh ấy nữa, con có biết anh ấy thích ăn gì đâu mà gắp, hơn nữa lại gắp bằng đũa của con, mất vệ sinh lắm.”

Allan vội nói: “Không sao đâu ạ.”

“Anh ấy chẳng chịu gắp nên con mới gắp mà.” Ngải Mễ chạy vào bếp, lấy một đôi đũa ra và nói: “Con gắp bằng đũa mới này nhé?” Nói rồi cô lại gắp vào bát của Allan một miếng thịt hấp.

Ngải Mễ rất thích ăn thịt gác bếp mà bà nội làm cho nhà cô, thế nên cô nghĩ chắc Allan cũng thích. Ăn thịt gác bếp cô không thích phần mỡ, chỉ ăn chỗ thịt nạc, cô cắn miếng nạc rồi bỏ phần mỡ ra bàn. Thấy vậy, bố liền nói: “Thịt mỡ không ăn đừng có bỏ đi, gắp vào bát cho bố ăn.”

Ngải Mễ không muốn cắn bằng miệng rồi lại gắp cho bố nên đành phải lấy tay xé, mỡ dính đầy tay. Thấy vậy, Allan liền đề nghị: “Để anh tách ra cho.” Thấy không ai phản đối, anh liền mang bát thịt vào bếp rồi tách thịt nạc, thịt mỡ ra rất nhanh.

Cô ăn phần thịt nạc đã được Allan tách ra mà vui vô cùng. Thỉnh thoảng cô lại liếc anh, thấy anh không gắp miếng nạc nào, cô cũng biết là anh để phần cho cô, cảm thấy anh chẳng khác gì bố mẹ cô, thấy cô thích ăn cái gì đều nhường cho cô cái đó, cô ăn ngon thì anh cũng sẽ vui. Thế nên cô lắc lư cái đầu với vẻ rất khoa trương như muốn nói với anh rằng: Cảm ơn anh, em ăn cơm rất ngon!

Cô lén nhìn bố mẹ, bố vẫn đang tập trung ăn cơm nên không để ý gì, còn ánh mắt mẹ thì toát lên vẻ lo âu.

Ăn cơm xong, Allan giúp mẹ cô thu dọn bát đũa, lau bàn, anh còn đòi rửa bát nhưng mẹ không cho, bảo anh không biết bà để đồ ở đâu, hai thầy trò cứ trao đổi công việc với nhau đi.

Bố liền hạ lệnh bằng vẻ nghiêm nghị ngày thường chẳng bao giờ thấy: “Ngải Mễ, ra giúp mẹ rửa bát đi!”

Ngải Mễ liền càu nhàu: “Tại sao chứ? Tại sao con gái lại phải rửa bát?”

“Bố và cậu ấy đang phải trao đổi một số vấn đề quan trọng.” Bố liền giải thích, có thể nhận ra là bình thường ông vẫn hay phải nghe những lời càu nhàu của con gái, hôm nay định ra oai trước mặt người khác nhưng cô con gái cũng không chịu.

Ngải Mễ có thói “khách đến nhà là quấy nhiễu”, khi không có ai đã thích làm nũng rồi, bây giờ nhà có khách, hơn nữa lại là vị khách mà cô muốn thu hút sự chú ý nên càng không thể bỏ qua cơ hội thể hiện mình. Cô liền phản bác: “Rửa bát không phải là việc quan trọng ạ?”

Allan liền cười, nói: “Thôi cứ để em rửa, ở nhà em, em chính là cái máy rửa bát. Cô tìm giúp em cuốn từ điển tiếng Nga với ạ!”

Mẹ cười rồi lau tay và đi tìm cuốn từ điển tiếng Nga. Bố liền nói với Allan: “Thầy đợi em trong phòng làm việc nhé!”