Bách quỷ tập – Quỷ Họa – P.3

Chương ba

 

Yêu lực của Mạt Họa đúng là kém cỏi vô cùng, cả đời nàng ta chưa từng rời khỏi bức tranh quá ba canh giờ. Lần này, chỉ vì phải ngoan ngoãn đi theo Kính Ninh tu luyện mà quyết tâm bỏ lại chân thân ở Liễu phủ. Thật chẳng ai ngờ, nàng ta chỉ chống chịu được chưa đến một ngày đã buồn ngủ rũ cả người, bước chân bắt đầu xiêu vẹo, lảo đảo.

Kính Ninh thấy nàng ta như vậy, hơi nheo mắt nhìn: “Ban đầu ta tưởng yêu tinh trên đời này không ai tư chất kém cỏi được bằng con rồi, thật không ngờ con còn thua xa cả tận cùng tưởng tượng của vi sư nữa…”.

Lời y chưa dứt, đã thấy Mạt Họa chân tay bủn rủn, ngã “uỵch” một cái vật xuống đất, rồi nàng ta bắt đầu tủi thân khóc váng lên: “Sư phụ ghét bỏ con chứ gì!”.

“Đúng thế, đúng là ghét con đấy!”

Kính Ninh đốp lại thẳng thừng như vậy làm Mạt Họa không biết nên tiếp tục bù lu bù loa lên hay ỉu xìu thôi luôn cho rồi. Nàng ta đắn đo nghĩ ngợi một phen, cuối cùng vẫn quả quyết phải khóc tiếp, mà phải khóc cho thật thê thiết mới được: “Con vốn tưởng Kính Ninh sư phụ là một đạo sĩ tốt bụng, bao dung, thật không ngờ, thật không ngờ… Ôi, Mạt Họa đúng là không có phúc phận, chọn nhầm lương duyên, nương tựa nhầm người rồi, cả đời này toàn là sai lầm hết thôi…”.

Kính Ninh liếc mắt trông sang nàng: “Con có biết mình đang nói cái gì không?”.

Mạt Họa lắc đầu, nàng còn mải khóc lóc thảm thiết.

Kính Ninh lặng im thật lâu, cuối cùng đành rút một cái lọ sứ Thanh Hoa trong người ra. Mở cái nắp màu đỏ ra, hương thơm ngào ngạt cũng bay ra theo, Kính Ninh nhẹ giọng nói: “Đây là đan dược bào chế từ Huyết Hồng Liên núi Thiên Sơn, có thể giúp người ta đạt được đạo hạnh bằng mười năm tu vi chỉ trong ba ngày. Tu hành trong năm mươi năm sẽ nhanh gấp mười lần người thường. Nay vi sư tặng cho con thứ này…”. Còn chưa dứt lời, chiếc bình sứ trong tay y đã nhanh chóng nằm gọn trong một bàn tay trắng nõn nuột nà khác.

Mạt Họa ngẩng đầu, tợp một ngụm nuốt sạch toàn bộ đan dược cất trong bình sứ.

Kính Ninh nheo mắt, giọng nói nhàn nhạt khe khẽ mang theo một chút hung hiểm: “Vi sư thiết nghĩ, việc đầu tiên con cần làm là cảm ơn ân điển của sư phụ mới phải”.

Mạt Họa ngậm một miệng thuốc, vừa nhai nhai vừa trừng mắt tròn xoe vô tội lơ mơ hỏi: “Sư phụ tặng quà gặp mặt cho đồ đệ không phải chuyện đương nhiên sao?”.

Kính Ninh thẳng thắn gật đầu: “Đúng vậy, thế lễ vật bái sư của đồ đệ ở chỗ nào rồi?”.

Cặp mắt tròn xoe đảo đảo vài vòng, Mạt Họa nhanh chóng nuốt sạch thuốc trong miệng, vui vẻ nói: “Ở đây, ở đây ạ”. Nàng ta đứng bật dậy, nhảy thẳng đến cạnh người Kính Ninh, nhanh như ánh chớp hôn chụt một cái thật kêu lên mặt y.

Chuyện bất ngờ như vậy khiến cho người vốn hờ hững, lòng sạch trong như gương cũng không khỏi thấy loạn nhịp khác lạ. Mạt Họa trước mặt vẫn hớn hở cười tươi như hoa: “Không phải xưa nay yêu quái luôn coi thân mình chính là lễ vật lớn nhất để báo ân hay sao, con tặng bản thân cho sư phụ có được không?”.

Kính Ninh trầm mặc hồi lâu, cuối cùng đành miễn cưỡng chuyển tầm mắt, than nhẹ một tiếng: “Đúng là con phải học lễ nghĩa trước mới được”.

Mạt Họa nhìn y, ánh mắt đầy mong đợi: “Sư phụ dạy cho con nhé!”.

Kính Ninh bất giác ngửa đầu ra sau, đột nhiên có cảm giác muốn trốn tránh. Mặc cho Mạt Họa nhìn y chằm chằm hồi lâu, cuối cùng y mới tỏ vẻ lạnh nhạt nói: “Tốt hơn hết vi sư cứ dạy pháp thuật cho con trước”.

“Sư phụ dạy gì con cũng học hết, có thế nào con cũng là người của sư phụ rồi.”

Lời này nghe ra có chút kỳ cục, Kính Ninh dùng tâm tư cực kỳ đúng đắn và hợp lý để cân nhắc kỹ lưỡng, Mạt Họa là đồ đệ của y, nàng ta có nói vậy cũng không quá kỳ lạ. Y gật đầu nói: “Con cũng phải nhớ cho kỹ, vi sư dạy pháp thuật để giúp con tu luyện, tăng tiến đạo hạnh, tuyệt đối không được có lòng hại người. Nếu con dám vi phạm quy tắc chúng ta đặt ra hôm nay, chính tay sư phụ sẽ thu phục con”.

Mạt Họa nhìn y chằm chằm, không tỏ thái độ gì.

“Nghe rõ chưa vậy?”

Mạt Họa gật gật đầu: “Cũng chưa hiểu lắm, người nói chẳng rõ ràng gì cả! Sư phụ bảo đích thân thu phục con là làm sao? Thu làm lão bà sao?”.

Kính Ninh hít sâu một hơi, chậm rãi nhắm nghiền hai mắt: “Ta phải tìm thầy dạy lễ nghĩa cho con trước đã”.

Mạt Họa cúi thấp đầu, dưới gương mặt tủi thân thấp thoáng ý cười mờ ám. Sư phụ, người chẳng biết, thư sinh vẽ ra Mạt Họa nàng là một thầy giáo rất giỏi đấy.

 

 

 

Bách quỷ tập – Quỷ Họa – P.2

Chương hai

 

Bị người ta mắng vô sỉ, bỉ ổi nhưng Kính Ninh chẳng mấy để tâm, y thản nhiên nói: “Họa yêu, tên gọi thế nào đây?”.

Nữ yêu kiêu căng hừ một tiếng, quay ngoắt đầu không thèm trả lời. Kính Ninh búng ngón tay, một ngọn lửa chói rực bắn thẳng tới trán nữ yêu, nóng rực và bỏng rát khiến ả kêu khóc ầm ĩ, mắng chửi loạn xạ. Kính Ninh lại thong thả hỏi lại: “Tên tuổi thế nào?”.

Ả ta kéo cái lưỡi nhét vào trong miệng, lóng ngóng nuốt nước miếng. Tên gọi của yêu quái giống như một thứ bùa chú, nếu đã để người ta biết được đồng nghĩa với việc bị người ta khống chế. Ả len lén đưa mắt nhìn ngọn lửa bừng bừng trên tay Kính Ninh, bờ môi run lên, vừa sụt sịt nghẹn ngào vừa gạt lệ trả lời: “Mạt Họa, tên ta là Mạt Họa”.

Kính Ninh gật đầu: “Vì sao chỉ ám hại tiểu thư Liễu gia?”. Mạt Họa tròn mắt ngó quanh, không muốn trả lời. Kính Ninh gọi khẽ tên nàng, cả người Mạt Họa lập tức cứng đờ, nàng ta tâm không cam tình chẳng nguyện trề môi đáp: “Người vẽ ra ta là một thư sinh, y luôn thầm ái mộ tiểu thư Liễu gia xinh đẹp, nhưng tháng trước lại biết tin Liễu tiểu thư sắp đính hôn… Thế là, y nhảy xuống sông tự vẫn, đã chết mất rồi. Ta là bức họa cuối cùng y vẽ, thấu hiểu được tâm tư, nguyện vọng của y, y chỉ muốn được thành thân với Liễu tiểu thư… Ta chẳng còn cách nào khác, nên mới…”.

“Mới định giết Liễu tiểu thư để họ bầu bạn dưới suối vàng?”

Mạt Họa gật đầu suy sụp: “Tên thư sinh đó thật tội nghiệp, ta chỉ muốn hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của y mà thôi”.

“Vốn dĩ thành ý của ngươi là thiện, nhưng sinh lão bệnh tử của con người do trời định, há có thể coi thường tính mạng người khác chỉ để thỏa mãn ham muốn cá nhân hay sao?” Kính Ninh nói, “Ta xem ngươi bản tính không phải xấu xa, vì thế hôm nay tha mạng cho ngươi. Từ nay phải chăm chỉ tu luyện, tuyệt đối không được làm chuyện ác nữa, nghe không?”.

Mạt Họa ngoan ngoãn gật gật đầu.

Kính Ninh im lặng một chút lại nói thêm: “Hơn nữa, đừng có động một chút là lè lưỡi ra dọa người nữa, dễ bị tóm lắm đấy!”.

Mạt Họa nghiêng đầu ngẫm nghĩ: “Nhưng chiêu đó rất dễ chọc người đấy, cái cô Liễu tiểu thư đó bị ta dọa cho hú hồn…”.

Kính Ninh lập tức im re, Mạt Họa đưa con mắt ngóng đợi về phía y. Thấy đôi mắt long lanh nước cùng cái mũi đỏ ửng vì khóc lóc của cô nàng, Kính Ninh chợt thấy lòng mềm xuống. Y nhẹ giọng đề nghị: “Nếu ngươi thành tâm muốn tu đạo, ta có thể dạy dỗ ngươi”.

Lời vừa dứt, hai mắt Mạt Họa ánh lên rực rỡ, chói lòa muôn trượng, nàng ta bổ nhào tới bên chân Kính Ninh, ôm chặt lấy đùi y mừng rỡ: “Sư phụ ở trên… Đồ đệ… Đồ đệ ở dưới! Sư phụ muốn làm gì cũng được hết!”.

Kính Ninh lại lập tức nín lặng thêm một hồi nữa, y nhẹ nhàng gỡ tay Mạt Họa ra: “Ta thấy, ngươi phải học lễ nghĩa trước đã”.

“Cái gì con cũng học được hết.” Mạt Họa ngửa đầu nhìn y, “Sư phụ, sư phụ tên là gì?”.

“Kính Ninh.”

“Kính Ninh.”

“Phải gọi là sư phụ.”

“Cái tên Kính Ninh nghe thật an tĩnh, vững vàng.”

“Vẫn phải gọi sư phụ.”

“Kính Ninh sư phụ!”

Kính Ninh nhìn gương mặt đang ngẩng lên của Mạt Họa, cảm thấy hình như cô nàng này chỉ thiếu một cái đuôi để xun xoe, vẫy vẫy trước mặt y nữa là đủ bộ. Y xoa đầu cô nàng: “Ta chưa từng nhận đồ đệ, mà ngươi tư chất kém cỏi quá, có điều ta tin tưởng vào lẽ trời: cần cù ắt bù được thông minh. Ta sẽ dạy dỗ ngươi cẩn thận, ngươi chăm chỉ học tập tu luyện, nhất định sẽ có lúc ngươi cũng đủ khả năng để giả thông minh”.

Mạt Họa vô cùng hào hứng gật đầu: “Nhất định con không phụ sự ủy thác của 

Cô gái tháng Sáu 7.2

Cô vẫn chưa chịu buông tha. “Rốt cuộc có phải thế không?”

Anh hậm hực nói: “Em muốn biết thật à?”

“Vâng.”

“Nói em không được giận đó nhé!”

“Vâng, em không giận.”

“Cô ấy… không thế, chỉ cần anh ôm và hôn cô ấy, cô ấy sẽ… ẩm ướt.”

Cô không phục. “Điều đó chứng minh cô ấy yêu anh ư? Nếu yêu anh thật lòng thì sao cô ấy lại… bỏ anh?”

Vương Thế Vĩ liền đáp với giọng rất cay cú: “Vì cô ta muốn chuyển về thành phố D đến phát điên! Hừ, anh không tin gã kia sẽ lấy cô ta, thấy cô ta muốn đến thành phố D nên người ta mới dùng trò này làm mồi dụ. Cứ chờ xem, sớm muộn gì thằng đó cũng đá cô ta, rồi xem lúc đó cô ta khóc thế nào.”

Cô lo lắng hỏi: “Nếu ông Mạc đó bỏ cô ta thì liệu cô ta có quay lại tìm anh không?”

“Hừ, cô ta quay lại cũng chẳng giải quyết được gì, dù có quỳ xuống xin anh, anh cũng không bao giờ thèm.”

Thấy Vương Thế Vĩ nói quả quyết như vậy, cô đã yên tâm hơn rất nhiều nên tuyên bố: “Em yêu anh rất thật lòng. Em sẽ không như cô ta đâu!”

“Haizz, chuyện này ai mà nói trước được? Hồi đầu cô ta chẳng thề thốt đủ điều còn gì.”

“Nhưng em không giống cô ta! Em đã nói là làm…”

“Em chấp nhận về vùng này dạy học với anh ư?”

“Dĩ nhiên là chấp nhận chứ!”

“Bố mẹ em có đồng ý cho em về đây không?”

Việc này cô không chắc chắn nên cũng không dám nói bừa, nhưng cô rất tin vào mình. “Bố mẹ em không đồng ý thì cũng giải quyết được gì? Chân là của em chứ của ai?”

“Tất nhiên chân là của em, nhưng nếu bố mẹ em… đe dọa, đòi cắt đứt quan hệ mẹ con với em, hoặc mẹ em đòi… tìm đến cái chết thì… em làm thế nào?”

Cô chưa bao giờ nghĩ đến điều đó, nhưng cô biết bố mẹ cô không phải loại người như thế. “Anh cứ yên tâm, bố mẹ em đều là người rất thấu tình đạt lý, họ cũng mong em có cuộc sống hạnh phúc, nếu em bảo với họ rằng chỉ khi được sống bên anh em mới hạnh phúc thì chắc chắn họ sẽ không ngăn cản em đâu.”

“Anh chỉ mong em nên nghĩ sớm đến những tình huống này, không nên vì nổi hứng nhất thời mà mấy ngày sau lại hối hận. Em hối hận thì chẳng vấn đề gì, phủi mông bỏ đi là xong. Chỉ có anh là khổ, đầu tiên em tâng anh lên mây, sau đó lại đá xuống địa ngục, lên voi xuống chó. Anh không muốn trải qua chuyện này thêm một lần nữa…”

Nghe đến chữ “thêm” này mà cô cảm thấy sởn gai ốc, điều này chẳng chứng tỏ Tông Gia Anh cũng đã từng tâng anh lên mây đó sao? Nhưng tình yêu của Tông Gia Anh làm sao sánh được với cô? Anh coi cô như Tông Gia Anh thì thực là… sỉ nhục cô quá!

Cô liền tuyên bố: “Em không giống cô ta, em yêu anh chân thành, em sẽ không vì chuyện chuyển về thành phố D mà bỏ anh đâu.”

Anh lại ôm chặt cô. “Cầu mong em nói lời sẽ giữ lấy lời, anh không thể chịu thêm cú sốc nào nữa…”

Cô không vui cho lắm, nếu anh không yêu Tông Gia Anh thì sao có thể bị sốc trước sự bỏ đi của Tông Gia Anh?

Cô rất ấm ức với cô nàng Tông Gia Anh đó, chia tay nhau rồi, người không còn ở đây mà âm hồn bất tán lúc nào cũng ám ảnh anh, xem ra cuộc chiến tranh còn rất trường kỳ!

Không biết cuối cùng có đấu được với Tông Gia Anh hay không nhưng cô sẽ không buông tay chờ chết.

Cô liền gạt đi. “Thôi quên cô ta đi, từ giờ phút này trở đi bọn mình đừng nhắc đến cô ta nữa.”

“Ừ. Không nhắc đến nữa.”

Nhưng một lát sau, Vương Thế Vĩ lại nói với giọng rất cay cú: “Hừ, anh muốn thử xem xem rốt cuộc cô ta sống ổn hay anh sống ổn. Cô ta cũng quá coi thường người khác đấy, tưởng rằng suốt đời anh phải chôn chân ở chốn này, đâu có biết rằng ông trời chẳng dồn ai vào đường cùng, hết cơn bĩ cực đến hồi thái lai, cuộc đời còn dài lắm!”

Mặc dù đã bảo không nhắc nhưng anh vẫn nói về Tông Gia Anh, hơn nữa lại còn có ý suốt đời muốn đấu với Tông Gia Anh, trong lòng cô rất hoảng sợ, không biết làm thế nào mới có thể gỡ bỏ được bóng hình Tông Gia Anh trong trái tim anh.

Cô liền ôm chặt anh, hôn anh, không để anh nói đến Tông Gia Anh nữa.

Anh cũng đáp lại cô bằng một nụ hôn nồng nàn và nói: “Thế… bọn mình… thử tiếp nhé?”

Cô hiểu anh đang nói gì, bèn tích cực hưởng ứng: “Thử đi, thử đi.”

“Em chưa làm bao giờ à?”

Cô lắc đầu.

“Em có sợ không?”

Cô lại lắc đầu.

“Anh sẽ làm thật nhẹ thôi, được không em?”

Cô khẽ gật đầu.

Anh mân mê ở phía dưới một lúc rồi quỳ xuống, kéo chân cô sang hai bên.

Cô biết anh đang nhìn vào chỗ đó, ngượng quá bèn nhắm mắt lại.

Cô biết đây chính là “chuyện gối chăn” mà người ta vẫn nói, cô không dám mở mắt nhìn anh, chỉ nhắm tịt lại, lo lắng chờ đợi hồi sau.

Anh miệt mài công phá.

Cô cảm thấy vô cùng đau đớn.

Nhưng cô biết mỗi người con gái đều trải qua giây phút này, cô tin rằng anh đã cố gắng hết sức để “thật nhẹ”.

Anh lẩm bẩm: “Sao vẫn khô vậy nhỉ?”

Cô vô cùng xấu hổ.

Anh tiếp tục công phá.

Cô nghiến chặt răng chịu đựng, nhưng chỉ được một lát, cuối cùng không kiềm được liền rên rỉ: “Đau quá!”

Anh vội an ủi: “Lúc đầu sẽ hơi đau, lát nữa sẽ khá hơn.”

Cô lại cố gắng chịu thêm lát nữa, vẫn thấy đau, đành la: “Vẫn đau lắm!”

Anh không nói gì mà vẫn tiếp tục miệt mài với công việc của mình.

Cô giữ anh lại, không cho anh cử động nữa. “Em đau quá!”

“Lúc mới đầu thì hơi đau, một lát sẽ khá hơn.”

“Nhưng đã một lát rồi mà vẫn không khá lên!”

“Vậy em bảo anh phải làm thế nào?”

“Dừng lại!”

“Dừng lại bây giờ ư? Như thế sẽ càng tệ hơn, lát nữa em lại bị đau từ đầu. Đến giờ đã đau được một nửa rồi, đâm lao phải theo lao thôi.”

Cô cũng nghĩ như thế, nhưng thực sự đau không thể chịu đựng nổi nữa. “Không được, em… không chịu được nữa đâu, đau lắm….”

Vương Thế Vĩ đang nằm ở trên liền vật xuống giường. “Haizz, tội gì em phải như vậy chứ!”

Cô gái tháng Sáu 7.1

7
Vương Quân nghe thấy hai chữ “cả hai” liền cảm thấy vững tâm hơn rất nhiều, rồi cô nũng nịu hỏi: “Thế sao anh không theo đuổi em?”

“Anh đâu dám theo đuổi em.”

“Sao lại không dám?”

“Đến cả con trai thị trưởng mà em còn từ chối thì sao anh dám đến trồng cây si? Anh đâu phải con trai tỉnh trưởng.”

“Con trai thị trưởng mà em còn từ chối hả? Ai vậy? Ai là con trai thị trưởng?”

“Hứa Đào là con trai thị trưởng còn gì?”

Nhắc đến cái tên này, cô mới nhớ ra có một cậu tên là Hứa Đào từng đến tìm cô mấy lần, tướng mạo bình thường, miệng còn rất hôi, lần nào cũng nổ thao thao bất tuyệt, cứ làm như mình có tài ăn nói lắm, đâu có biết rằng miệng hôi như thế, ai nghe cũng chỉ muốn xỉu.

Cô rất mơ hồ. “Cậu ấy là con trai thị trưởng hả?”

“Chứ sao, lẽ nào cậu ta không nói gì với em ư?”

“Thảo nào cậu ta toàn nói về chuyện đấu tranh quyền lực của thành phố H, bố cậu ta là thị trưởng thành phố H à?”

“Ừ, cậu ta không nói với em hả?”

“Có thể là có nói, nhưng em không để ý.”

“Hơ hơ, một viên ngọc sáng như thế mà em không có con mắt tinh đời.”

Cô không còn nhớ chuyện mình từ chối Hứa Đào, hay nói cách khác là cô không hề có ấn tượng với việc Hứa Đào đã từng theo đuổi cô, Hứa Đào chưa bao giờ tỏ tình gì với cô, cũng chưa từng viết lá thư tình nào, cậu ta chỉ đến phòng cô mấy lần, trong giờ tự học trên giảng đường, cậu ta có nói chuyện với cô mấy lần, cô còn tưởng đó là quan hệ bình thường của bạn bè cùng khóa, không ngờ đợt ấy là Hứa Đào theo đuổi cô, và cô càng không thể ngờ được rằng, chuyện của Hứa Đào lại ảnh hưởng đến Vương Thế Vĩ, khiến anh không dám đến trồng cây si cô nữa.

Tuy nhiên, khi biết Vương Thế Vĩ vì Hứa Đào nên mới không dám theo đuổi cô, Vương Quân vẫn rất vui. “Sao anh nhát gan vậy?”

“Không phải nhát gan mà…”

“Mà sao?”

“Mà có con mắt nhìn xa trông rộng.”

“Chị cả phòng em nói, với những người không thể cưa đổ, con trai không muốn tốn công theo đuổi đúng không?”

“Chẳng lẽ con gái không như vậy sao?”

“Dĩ nhiên là không rồi! Anh coi em đó, rõ ràng biết anh có người yêu mà em vẫn… thích anh như vậy…”

Cô liền kể hết cho Vương Thế Vĩ nghe những viễn cảnh thê lương mà mình vẽ ra, anh lắc đầu nói: “Em giỏi tưởng tượng thật đấy, ngay cả chuyện tảo mộ cũng còn nghĩ đến được? Không sợ xui xẻo à?”

“Cái đó thì có gì xui xẻo?”

“Ừ, thôi thì không xui xẻo. Nhưng đợi đến lúc lâm chung em mới chạy đến nói cho anh biết em thích anh thì giải quyết được gì nữa?”

“Thì để anh biết thôi mà.”

“Biết cũng giải quyết được gì? Người đã chết rồi còn đâu…”

“Lẽ nào anh không thích có người… yêu thầm anh cả đời à?”

“Không phải không thích, mà là… chẳng giải quyết được gì cả.”

“Thế anh cảm thấy như thế nào mới là… giải quyết được?”

Anh liền ôm chặt cô. “Như em đây này… đến tận đây thăm anh…”

Cô cũng ôm chặt anh. “Em sẽ… yêu anh suốt đời. Còn anh thì sao?”

Anh không trả lời.

Cô hơi buồn nhưng cũng không dám hỏi thêm, sợ anh lại nói ra điều cô không muốn nghe.

Một lát sau, anh nói với giọng quả quyết: “Thực ra em không yêu anh.”

Cô giật bắn mình. “Ai bảo thế?”

“Anh bảo.”

“Tại sao anh lại nói thế?”

“Vì chỗ này của em khô lắm.”

Trong lúc nói chuyện, bàn tay anh chỉ vuốt ve ở phần trên của cơ thể cô, không biết đã chuyển xuống phía dưới từ lúc nào, giờ tay anh đang đặt trên chỗ đó.

Vừa nãy cô chỉ tập trung vào việc tra khảo tại sao anh không đến theo đuổi cô, giờ mới phát hiện ra bàn tay anh đang đặt ở chỗ đó của cô. Cô ngại ngùng gạt tay anh ra, miệng lẩm bẩm: “Chỗ này khô chứng tỏ em không yêu anh ư?”

“Dĩ nhiên rồi.”

“Ai bảo thế?”

“Anh bảo.”

“Dựa vào đâu mà anh nói thế?”

Anh liền cười. “Chuyện này thì ai mà chẳng biết.”

“Ai mà chẳng biết? Sao em lại không biết?”

“Em giả vờ đúng không?”

Cô ghét nhất là bị người khác nghi ngờ và bảo cô nói dối nên hậm hực đáp: “Không biết thì em bảo không biết, em giả vờ làm gì?”

“Em học thạc sĩ rồi mà còn không biết chỗ này khô có nghĩa là gì à?”

“Việc này thì có liên quan gì đến chuyện học thạc sĩ?”

Anh nhìn cô một lát rồi lẩm bẩm: “Nếu em yêu anh, anh ôm em, hôn em thì em phải… rung động.”

Cô vội vàng thanh minh: “Em có rung động đó chứ!”

Anh liền mắng: “Em rung động cái con khỉ!”

“Dĩ nhiên là em rung động chứ!”

“Em rung động thế nào?”

“Em… cảm thấy… rất ngọt ngào.”

“Thế gọi là rung động à?”

“Không gọi là rung động thì gọi là gì?”

“Đấy là động não…”

“Thế anh bảo rung động là phải thế nào?”

Anh định nói gì xong lại thôi.

“Nói đi, rốt cuộc là thế nào?”

“Em không biết thật à?”

“Thật mà.”

“Haizz, anh thực sự không thể tin em ngần này tuổi rồi mà… chuyện này cũng không biết.”

Cô hỏi với vẻ không vui: “Ngần nào tuổi hả? Ý anh là em… già lắm rồi ư?”

“Không, anh không có ý đó, ý anh là… con gái đến tuổi của em, kiểu gì cũng phải… hiểu những chuyện này rồi chứ? Không phải nữ thập tam là gì?”

“Vâng, dậy thì ở tuổi mười ba mà.”

“Thế chẳng lẽ… em… chưa bao giờ… thấy ẩm à?”

Cô vẫn không hiểu. “Ấm gì cơ?”

“Không phải ấm, mà là… không thấy ẩm ướt à?”

“Ẩm ướt? Ẩm ướt cái gì?”

“Thì chỗ này… ẩm ướt ấy, chảy nước đó.”

Cô nghe mà sởn gai ốc, liền phủ nhận luôn: “Không có.”

“Em xem phim sex cũng không ẩm à?”

“Em chưa bao giờ xem loại phim đó.”

“Thế đọc truyện sex em không thấy ẩm à?”

“Em cũng chưa bao giờ đọc truyện sex. Hồi cấp ba, bố mẹ em không cho em đọc những loại sách đó.”

“Thế vào đại học rồi mà bố mẹ em vẫn không cho em đọc truyện sex à?”

“Vào đại học họ không quản lý em nữa. Em cũng đã mượn về rất nhiều truyện để đọc…”

“Chắc chắn em toàn mượn tiểu thuyết Quỳnh Dao!”

“Không, em còn mượn các sách khác nữa.”

“Chắc chắn toàn thể loại như tiểu thuyết Quỳnh Dao, suốt ngày chỉ yêu đương, khóc lóc, chẳng biết thưởng thức chuyện diêm hỏa nhân gian là gì…”

“Thế chuyện diêm hỏa nhân gian mà anh nói là gì?”

“Là chuyện… trai gái đó.”

“Chẳng phải em đang thưởng thức chuyện… diêm hỏa nhân gian đó sao?”

Anh buông cô ra, nằm ngửa trên giường, hai tay đặt sau gáy.

Cô đoán anh đang giận nhưng cô không biết mình đã làm sai ở điểm nào, không kìm được bèn hỏi: “Thế chắc… Tông Gia Anh cũng vậy nhỉ?”

Anh không nói gì.

Bách quỷ tập – Quỷ Họa – P.1

 

QUỶ HỌA (Quỷ trong tranh)

Chương một

 

Tháng Ba mùa xuân, tơ liễu mới nhú tha thướt buông mành trước khuê phòng tiểu thư Liễu gia, gió nhẹ mơn man đẩy cành liễu biếc đung đưa. Liễu mềm lướt trên mặt nước hồ, tạo ra vô số gợn sóng mênh mang.

Một bóng người đạp loạn trong sân, nàng hầu vận áo hồng ồn ào chạy ra sân: “Lão gia! Lão gia, không xong rồi. Tiểu thư lại lên cơn rồi!”. Phía sau nàng là màn hòa âm chói tai vô cùng thê thiết của vô số bát, đĩa, bình, lọ gốm sứ vụn vỡ.

Chạy tới khúc quanh, nàng hầu áo hồng đâm sầm vào một chàng trai, người kia bình tĩnh đỡ lấy nàng, sau đó lễ độ bước lùi về phía sau. Nàng hầu luống cuống ngẩng đầu nhìn lên, ngây người trong thoáng chốc, đạo sĩ… đẹp quá.

Tiếng mắng mỏ từ sau lưng chàng trai vọng tới: “Con nha đầu ngu ngốc này, thật quá lỗ mãng! Sao còn đứng chình ình ra đó chắn đường, không mau lui ra cho đạo trưởng vào!”.

Lúc ấy nàng hầu áo hồng mới choàng tỉnh, yếu ớt phản ứng lại, ông lão trung niên còn định mắng thêm một trận nhưng chàng đạo sĩ trẻ tuổi đã khoát tay nói: “Có đáng gì đâu”. Giọng y khe khẽ dịu dàng, vô cùng êm tai, ẩn chứa sức mạnh khiến người khác cảm thấy cực kỳ an tâm. Đạo sĩ bước vòng qua nàng hầu, thong thả tiến vào trong viện. Lát sau, lại nghe thêm một tràng chén bát vỡ vụn cùng giọng nữ gào thét chói tai: “Cút! Cút hết cả đi! Ở đây có quỷ… Có quỷ!”.

Kính Ninh chăm chú nhìn sắc mặt Liễu tiểu thư, khẽ chau mày, rút từ trong người ra một đạo bùa chú màu vàng, rồi vừa lẩm nhẩm đọc chú vừa tiến lại phía nàng.

Nàng hầu và Liễu lão gia sốt ruột đứng ngoài quan sát, thấy dáng vẻ Liễu tiểu thư đã dịu xuống một chút, ôn hòa hơn rất nhiều. Đến khi Kính Ninh trao lá bùa cho Liễu tiểu thư thì nét mặt nàng đã ôn nhu trở lại hệt như khi chưa phát bệnh.

“Giữ cho chắc nhé, giờ ra ngoài chờ một lát đi.”

Liễu tiểu thư nắm chặt lá bùa, ngoan ngoãn nghe lời bước khỏi cửa. “Cạch” một tiếng, cánh cửa bị khóa lại từ phía trong, ánh mắt Kính Ninh từ từ đảo quanh từng ngóc ngách trong thư phòng rồi dừng lại ở một bức họa treo sau hương án.

Dưới gốc liễu rủ, một thiếu nữ vận áo vàng nhạt tựa mình vào thân cây xù xì, tựa như đang ngắm nhìn cá dưới hồ, lại như đang nghĩ suy, mà cũng như đang thất thần; nốt ruồi hứng giọt lệ rơi cũng tựa như nhiễm phải tâm tình sầu bi của nàng. Trong một thoáng, Kính Ninh cơ hồ cảm thấy người trong bức tranh chính là Liễu tiểu thư, nhưng ngay sau đó y nhận ra cô gái trong tranh hoàn toàn không phải tiểu thư Liễu gia.

Bước chân đạo trưởng vừa động, chưa kịp làm gì chợt thấy bức tranh trước mắt nhòe đi, một cái đầu từ trong tranh thò hẳn ra ngoài săm soi. Gương mặt thiếu nữ ngây như trẻ con vừa trợn mắt vừa há miệng lè lưỡi như thể muốn dùng cái dáng vẻ ngốc nghếch ngu xuẩn đó để dọa dẫm y.

Bày xong cái mặt quỷ chỉ có thể đem dọa trẻ con ấy, nàng ta mau chóng rụt cổ lại, như con rùa cuộn tròn, rúc kín mình trong mai.

Kính Ninh giật mình thoáng sững sờ, lát sau mới hơi nheo mắt lại. Lần đầu tiên trong đời y gặp phải một con yêu tinh hành động ngốc nghếch đến độ này. Y lạnh mặt tiến về phía hương án, gõ gõ vài cái: “Ra đây mau!”.

Bức tranh vẫn lặng thinh không có bất kỳ động tĩnh gì, Kính Ninh đưa tay bắt quyết, một đốm lửa màu cam bùng lên trong bàn tay y: “Ta vốn định niệm tình ngươi gây nghiệp chướng chưa sâu, tha cho ngươi một đường sống, có điều…”. Lưỡi lửa trên tay y tham lam liếm lấy một góc cuộn tranh, “Nếu ngươi khăng khăng tiếp tục làm việc ác, đừng trách ta đây không khách khí nhé!”.

Bức họa vẫn nín thinh không ho he trong chốc lát. Thế rồi giống như không thể chịu đựng được nữa, cái đầu ướt đẫm mồ hôi của cô gái lại nhô khỏi bức tranh, nàng ta thở khò khè, lè lưỡi, gầm gừ đầy đe dọa.

Kính Ninh mặt mũi lạnh tanh, không hề biến sắc, ngọn lửa trên tay đã tắt phụt, bàn tay đưa ra túm chặt lấy đầu lưỡi dài thượt của cô gái kia.

Cô gái hoảng hốt, kinh hãi hiện rõ trên gương mặt. Kính Ninh cong khóe môi, hé ra một nụ cười. Trong lời nói dịu dàng ẩn chứa ý cười: “Hơi đau đấy”. Dứt lời, y không hề khách sáo tóm chặt lưỡi của ả yêu tinh, lôi tuột khỏi bức họa.

“Ái!…” Cô gái áo vàng bị lôi ra, ủy khuất cuộn tròn trên mặt đất, ôm lấy cái lưỡi dài thượt nhất thời không thể cuộn lại như ban đầu được nữa, rấm rứt khóc.

Kính Ninh coi như không có chuyện vừa xảy ra, lau sạch nước miếng dính trên tay vào bức tranh, nước ướt làm nhòe hình ảnh tơ liễu sinh động trên nền tranh. Cô gái áo vàng hậm hực trừng mắt ngó y, miệng líu lô: “Ỉ ổi![1]”.

[1] Bỉ ổi.