Đừng vội nói lời yêu 3.3

Buổi tối, thành phố ồn ào và náo nhiệt hơn ban ngày. Trên đường phố, người và xe cộ đông đúc, ai nấy đều có vẻ bận rộn, tất bật. Tô Lạc đột nhiên không muốn về nhà, cô quyết định đi thăm bố.

Đến căn hộ bố thuê, mấy ông già đang chơi cờ ở dưới sân nhận ra cô, lớn tiếng hỏi: “Cháu gái, đến thăm lão Tô phải không?”

“Vâng ạ.” Tô Lạc lễ phép trả lời.

“Bây giờ buổi tối, ông ấy đi làm chứ không ở nhà.”

“Bố cháu đi làm ư?” Tô Lạc cảm thấy hơi kỳ lạ, cô chưa từng nghe bố nhắc đến chuyện này.

“Ừ, ông ấy làm bảo vệ buổi tối, cháu không biết sao?”

“Bố cháu không nói với cháu ạ.”

“Ông ấy đi làm một tháng nay rồi, ở tòa nhà đằng kia.” Một ông già chỉ tay về phía xa. Tô Lạc ngoảnh đầu, thấy một tòa nhà cao tầng sừng sững ở đó. Xung quanh đây toàn những ngôi nhà thấp cũ kĩ nên tòa cao ốc đó càng nổi bật, giống như bồng bềnh trên không trung.

Tô Lạc nói cảm ơn rồi đi bộ qua bên đó. Nhìn khoảng cách đường chim bay thì gần nhưng trên thực tế, cô phải đi hết con ngõ nhỏ, qua một con đường, mất nửa tiếng đồng hồ mới tới nơi.

Từ xa xa, cô đã nhìn thấy ông Tô đang ngồi bên một chiếc bàn nhỏ, viết lách gì đó. Cửa kính ở đại sảnh đã đóng kín, chỉ mở một cánh cửa nhỏ ở bên cạnh cho người ra vào. Tô Lạc đi vào trong mà bố cô không hề hay biết.

“Bố viết gì vậy?” Tô Lạc đứng trước bàn, lên tiếng hỏi.

“Tiểu Lạc đấy à?” Ông Tô ngẩng đầu, mừng rỡ khi nhìn thấy con gái. Ông đưa quyển sổ cho cô xem. “Bố đang viết nhật ký trực ban.”

Tô Lạc liếc qua, thấy chữ của bố cô xiêu vẹo. Có lẽ do tuổi tác đã cao nên ông cầm bút không chắc.

“Bố phải trực đến bao giờ?” Cô hỏi.

“Từ bảy giờ tối hôm nay đến bảy giờ sáng mai.”

“Lâu vậy sao? Bố ngủ ở đâu ạ?”

Ông Tô xua tay. “Làm gì có chỗ ngủ. Bố ngồi trực ở đây, thỉnh thoảng còn phải đi tuần một vòng nữa.”

“Thế sao được? Bố đã nhiều tuổi, làm sao có thể thức thâu đêm?” Tô Lạc chau mày.

Ông Tô cười, đứng dậy vươn vai. “Không sao, ban ngày bố có thể ngủ bù.”

“Họ trả bố bao nhiêu một tháng?”

“Một nghìn hai.”

“Thấp quá, bố đừng làm nữa.” Tô Lạc xót xa trong lòng.

“Bố ở nhà một mình cũng chẳng có việc gì, ra ngoài làm thuê cũng tốt, ngày tháng sẽ trôi qua nhanh hơn.” Ngữ khí của ông Tô có chút thê lương.

Nghe bố nói vậy, trong lòng Tô Lạc nhói đau, cô không biết phải tiếp lời thế nào.

Nhìn thấy hộp cơm trong tay con gái, ông Tô hỏi: “Con gái ngoan mang cơm cho bố đấy à?”

Tô Lạc rất áy náy. “Hôm nay con ăn tối ở ngoài, ăn không hết nên đóng hộp đem về.”

“Cơm gì thế?”

“Cơm niêu ạ.”

Ông Tô giơ tay sờ hộp cơm. “Vẫn còn ấm này.”

“Vâng, con cũng vừa ăn xong, bố có ăn không ạ?” Nhìn ra ý tứ của ông, Tô Lạc chủ động hỏi.

“Có, dù sao bây giờ cũng chẳng bận việc gì.” Ông Tô đáp, cầm hộp cơm, lấy đôi đũa từ trong ngăn kéo, và từng miếng lớn.

“Bố chưa ăn tối sao?” Tô Lạc hỏi.

Ông Tô hàm hồ đáp: “Chiều nay bố mải chơi bài quên cả thời gian, đến giờ phải đi làm nên không kịp ăn.”

“Bố sống một mình càng cần chú ý chăm sóc bản thân.” Tô Lạc không nhịn được, cằn nhằn một câu.

Ông Tô gật đầu, loáng một cái đã ăn hết hộp cơm. Tô Lạc lục ví, rút năm trăm tệ nhét vào tay ông. “Lần trước bố kêu đau đầu, có thời gian nhớ đi bệnh viện khám.”

Ông Tô gật đầu, bỏ tiền vào túi quần.

“Con về đây, có chuyện gì bố hãy gọi điện cho con, đừng gọi về nhà.” Tô Lạc dặn ông.

“Thật ra, bố muốn về thăm cả nhà.” Ông Tô tiễn con gái ra cửa, lên tiếng giải thích.

“Chẳng có gì đáng thăm, ngày nào mà chẳng như vậy.”

“Chuyện riêng của con thế nào rồi?” Ông hỏi bằng giọng điệu quan tâm.

“Vẫn vậy ạ.”

“Con cũng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi rồi, phải chú ý mới được. Bố thấy tòa nhà này không ít thanh niên có tiền, hôm khác bố sẽ tìm hiểu xem sao.”

Tô Lạc lập tức cắt lời: “Đừng, bố cứ mặc kệ con, bố đừng làm vậy.”

“Được rồi, con không muốn thì thôi.” Ông Tô nói.

Hai bố con đứng ở cửa ra vào, Tô Lạc chào ra về: “Bố, con đi trước đây.”

Ông Tô đột nhiên hỏi: “Bố nghe nói chỗ ở của ba mẹ con sắp bị di dời, chuyện đó có thật không?”

“Con cũng nghe Tiểu Kiệt nói vậy nhưng không rõ lắm.”

“Ờ…” Ông Tô định tiếp tục lên tiếng thì có người từ đại sảnh đi đến, nói: “Phiền hai người nhường lối!”

Hai bố con Tô Lạc vội đứng tránh sang một bên. Hai người đàn ông đi ra ngoài, một người tình cờ chạm mắt Tô Lạc. Ánh mắt anh ta vụt qua một tia ngạc nhiên, sau đó để lộ nụ cười đắc ý.

Tô Lạc nghĩ thầm, đúng là gặp ma giữa ban ngày.

Người đàn ông quay sang ông Tô, gật đầu tán thưởng

Đừng vội nói lời yêu 3.2

Dương Nhuệ từng có một người bạn gái, tình cảm rất sâu đậm. Mấy năm trước, hai người cùng về nông thôn làm giáo viên tình nguyện. Sau đó, vì không chịu được cuộc sống khổ cực, người bạn gái nói lời chia tay Dương Nhuệ, một mình quay về thành phố. Đây là câu chuyện cả quỹ từ thiện đều biết, cũng là ví dụ điển hình để các lãnh đạo hình dung công việc giúp đỡ người nghèo gian khổ và vĩ đại đến mức nào.

Tô Lạc không ngạc nhiên, cũng chẳng tiếp lời. Ba lô bị mở ra, cô liền cúi xuống kéo khóa.

Bắt gặp bộ dạng này của Tô Lạc, Tiểu Tần không nhịn được, lên tiếng: “Tô Lạc, cô không những phải đấu với trời đất mà còn phải đấu với con người, thật không dễ dàng chút nào.”

“Đấu gì chứ? Chị đừng nói lung tung.” Tô Lạc phủ nhận ngay.

May mà điện thoại bàn của Tiểu Tần đổ chuông, chị đi bắt máy nên tha cho Tô Lạc.

Phụ nữ dù yêu thầm đàn ông đi chăng nữa, nhưng nói đi nói lại, vẫn không thể từ bỏ sĩ diện.

Tô Lạc về chỗ của mình, không biết nên làm gì vào lúc này. Đến khi trời nhá nhem tối, Dương Nhuệ mới từ văn phòng của Thư ký Dụ đi ra. Nhìn thấy cô vẫn ngồi ở bàn làm việc, anh kinh ngạc hỏi: “Sao muộn như vậy em vẫn chưa về?”

“Em đang viết nốt báo cáo.” Tô Lạc giả vờ gõ bàn phím.

“Về thôi em, gần bảy giờ rồi còn gì.” Dương Nhuệ kéo cái ba lô nặng trịch của anh, đeo lên vai.

“Anh định đi đâu bây giờ?” Tô Lạc hỏi.

“Anh tìm một nơi ở tạm.”

“Sao không về căn hộ của anh?”

“Anh ít về đây, không cần thiết thuê nhà nên đã trả phòng.”

“Vậy anh đến nhà em nghỉ tạm đi, dù sao em trai em cũng ít khi về nhà.” Tô Lạc nhiệt tình mời mọc.

Dương Nhuệ ngẫm nghĩ, lắc đầu. “Thôi khỏi, anh ra nhà nghỉ gần đây cho tiện.”

Vừa rồi, Tô Lạc phải lấy hết dũng khí để nói những lời này. Trước mặt Dương Nhuệ, cô luôn ăn nói vụng về.

Dương Nhuệ đi vài bước, lại quay đầu hỏi cô: “Em đã ăn tối chưa?”

“Chưa ạ.”

“Tối nay có hẹn không?”

“Em làm gì có hẹn.” Tô Lạc phủ nhận ngay.

“Vậy thì chúng ta cùng đi ăn chút gì đi!” Dương Nhuệ tùy tiện nói.

Đến giờ cơm, đồng nghiệp hẹn nhau đi ăn uống là chuyện bình thường. Tô Lạc đi theo anh vào thang máy xuống dưới, trong lòng phỏng đoán, không phải anh muốn ở bên cạnh cô đấy chứ?

Gần cơ quan có một quán cơm niêu nhỏ. Dương Nhuệ đi vào, chào hỏi bà chủ quán rồi dẫn Tô Lạc đến cái bàn nhỏ ở phía trong cùng.

Quán ăn rất chật chội nên mọi người đều phải ngồi sát vào nhau. Mặt đất đầy giấy ăn, đũa tre, xương cục… Dương Nhuệ ăn rất nhanh, trán lấm tấm mồ hôi. Lúc cúi xuống ăn cơm, Tô Lạc cách anh rất gần, đỉnh đầu gần như chạm vào nhau, nhưng đến khi ngồi thẳng người, anh tựa hồ cách cô rất xa, mỗi người như ở một phương, cái bàn chắn ở giữa.

Một con mèo mập mạp quanh quẩn dưới chân thực khách để tìm đồ ăn thừa. Nếu có người giẫm phải nó, nó sẽ phát ra tiếng kêu kỳ lạ nhưng vẫn không chịu bỏ đi.

Dương Nhuệ ngoảnh đầu nhìn con mèo, lên tiếng: “Mèo ở thành phố không sợ người, khác hẳn mèo ở nông thôn.”

“Chúng sợ người ư?”

“Cũng không hẳn là sợ nhưng chúng sẽ giữ khoảng cách với con người. Thật ra ở nông thôn, có lẽ do đất rộng người thưa nên mỗi cá nhân đều giữ khoảng cách với người khác.” Dương Nhuệ vừa nói vừa rút giấy ăn, đưa một tờ cho Tô Lạc, còn mình cầm lau mồ hôi. Tô Lạc nhận tờ giấy, cũng buông đũa.

“Em không ăn nữa à?”

“Vâng, em nuốt không trôi.”

“Còn thừa nhiều như vậy, đồ ăn không ngon sao?”

“Không phải, hôm nay em chẳng có cảm giác thèm ăn gì cả.” Tô Lạc nói thật, hơi rượu của buổi tối hôm qua vẫn còn lưu lại trong dạ dày khiến cô rất khó chịu.

Dương Nhuệ nhìn nồi cơm còn già nửa, ánh mắt có chút tiếc rẻ.

Tô Lạc phát hiện ra điều đó liền nói: “Để em gói mang về.”

Dương Nhuệ nở nụ cười tự giễu. “Anh xin lỗi! Anh đúng là người nhà quê một trăm phần trăm rồi, keo kiệt, bủn xỉn.”

“Không phải đâu, em cũng định gói mang về mà.” Tô Lạc vội vàng gọi bà chủ quán mang hộp không đến.

Cô xách túi đựng hộp cơm, đi cùng Dương Nhuệ về nhà nghỉ. Cô liếc trộm gương mặt nhìn nghiêng của anh, phát hiện anh gầy hơn trước, nước da cũng đen sạm nhưng đường nét dưới cằm đặc biệt đẹp đẽ. Cô chỉ vào chiếc ba lô của anh, làm như vô tình hỏi: “Anh đựng cái gì mà ba lô rách nát thế?”

“À, là ít đá ở trên núi.” Dương Nhuệ đáp.

“Đá ư?” Tô Lạc ngạc nhiên.

“Ngày mai anh đi gặp một người bạn học ngành địa chất để kiểm tra xem có phải là khoáng thạch không?”

“Nếu phải thì tốt quá.”

“Ừ, có thể khai thác kiếm tiền.”

“Nơi đó mà tìm ra cách làm giàu là anh có thể quay về thành phố đúng không?” Tô Lạc rất vui mừng.

Dương Nhuệ dừng bước, lắc vai để giữ chiếc ba lô thăng bằng rồi mới trả lời: “Còn rất nhiều nơi nghèo khổ hơn vùng núi đó.”

“Vậy anh…” Tô Lạc vô thức hỏi tiếp: “Trước sau gì anh chẳng quay về, lẽ nào anh định xóa đói giảm nghèo cả đời?”

“Anh không nghĩ nhiều như vậy.” Dương Nhuệ đáp. Câu trả lời của anh khiến Tô Lạc hoang mang.

Đúng lúc này đến nhà nghỉ, Dương Nhuệ quay người nói với Tô Lạc: “Anh tới rồi, em mau về sớm nghỉ ngơi đi!”

“Em cùng anh vào làm thủ tục.”

“Không cần, có phải lần đầu tiên anh đến đây đâu, em cứ mặc anh.”

Tô Lạc đành gật đầu, quay người đi về. Cô đang đấu tranh nội tâm ghê gớm, khó khăn lắm mới gặp nhau một lần, vậy mà lại chẳng có thu hoạch gì. Với tính cách của cô, chỉ hận không thể đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp bày tỏ tình cảm, để đối phương trả lời một lần cho xong.

Nhưng thật ra, người không có tình cảm thực sự mới hành động lỗ mãng, còn người có tấm chân tình sẽ thường suy tính thiệt hơn. Ai dám tùy tiện chọc thủng tờ giấy đó? Dù thế nào, có tờ giấy ngăn cách cũng có cơ hội phát triển, một khi nói trắng ra, đối phương chấp nhận thì không sao, nếu không chấp nhận thì bản thân sẽ chẳng còn đường lùi.

Tô Lạc cầm túi đồ ăn, cúi đầu đi thẳng, như những lần trước.

Dương Nhuệ đột nhiên gọi cô từ đằng sau: “Tô Lạc…”

Tô Lạc liền quay đầu, anh đi tới, cất giọng bình thản: “Về vụ đấu giá, em cũng đừng nóng vội quá. Nếu có số đồ quyên tặng đó thì càng tốt, không có, chúng ta sẽ nghĩ cách khác.”

“Nhưng trường học của anh…”

“Trường học trước sau cũng sẽ xây. Chúng ta làm từ thiện chứ không phải kẻ ăn mày. Em đừng để bản thân chịu ấm ức.” Dương Nhuệ tỏ ra kiên định.

Tô Lạc cảm thấy trong lòng sôi sục. Cô đã biết điều này từ lâu nhưng khi Dương Nhuệ thốt ra miệng, cô càng sáng tỏ, thông suốt.

“Vâng, em biết rồi!” Tô Lạc mím môi, gật đầu.

Dương Nhuệ mỉm cười, đột nhiên giơ tay vỗ vai cô. “Được rồi, em về đi!” Nói xong, anh quay người đi về phía nhà nghỉ.

Tô Lạc dõi theo bóng lưng người đàn ông, trong lòng ngập tràn hạnh phúc.