Đừng vội nói lời yêu – Chương 1.1

Chương 1

Ném hết người có tiền lên trời
Tô Lạc cầm danh sách khách mời tham gia buổi đấu giá, cẩn thận kiểm tra lại lần cuối. Điện thoại đổ chuông, cô chau mày, liếc qua màn hình, mặc kệ nó kêu mà không bắt máy.

Tiểu Tần ở bên cạnh lên tiếng: “Trời ơi, cô mau nghe máy đi! Dù là Trư Bát Giới đi chăng nữa, nể tình anh ta gọi nhiều như vậy, cô cũng nên nhận một lần đi chứ! Chị nghe mà phiền chết đi được!”

“Ông ta mà là Trư Bát Giới thì tốt rồi.”

“Không phải Trư Bát Giới thì là ai? Đường Tăng, Sa hòa thượng hay Ngưu Ma Vương?”

“Là Ngọc Hoàng Đại đế. Điện thoại của Hồ Tổng, chính là người hôm nay nhận lời mua toàn bộ chỗ đồ quyên tặng ấy.”

“Thật sao? Vậy mà cô còn không bắt máy? Bảo ông ta niệm chú hóa cô thành tiên, không cần làm công việc mệt nhọc này nữa, bảy giờ tối vẫn còn ôm bụng đói ở cơ quan làm thêm.”

Tô Lạc cười cười. “Ăn ít có thể giảm cân mà.”

Cô vừa dứt lời, điện thoại cũng ngừng reo. Tiểu Tần cất giọng bi ai: “Ngọc Hoàng Đại đế đau lòng rồi, đêm nay chắc trời sẽ đổ mưa lớn cho mà xem.”

Ai ngờ chưa đầy hai phút sau, Thư ký Dụ cầm điện thoại chạy vào văn phòng, nói lớn: “Tô Lạc, Hồ Tổng gọi rất nhiều cuộc mà cô không bắt máy. Anh ta có chuyện muốn tìm cô, mau nghe đi!”

Nói xong, ông ta đưa điện thoại cho Tô Lạc.

Tô Lạc chưa kịp từ chối thì từ trong ống nghe đã vang lên giọng nói của Hồ Tổng: “Tiểu Tô à, cô không nể mặt tôi sao? Gọi cho cô bao nhiêu cuộc mà cô chẳng nghe gì cả.”

“Xin lỗi Hồ Tổng, hôm nay lúc đi họp, tôi tắt chuông điện thoại, quên mất không chỉnh lại. Tôi xin lỗi!” Tô Lạc viện cớ rất nhanh.

Tiểu Tần ở bên cạnh giơ ngón tay cái tán thưởng cô.

“Tôi và mấy người bạn đang ăn cơm, cô mau đến đây giới thiệu hoạt động của các cô đi. Nếu cô làm tốt, ngày mai bọn họ sẽ đến dự buổi đấu giá.”

“Nhưng tôi đang bận, không thể đi được.” Tô Lạc tiếp tục tìm lý do thoái thác.

Vẻ mặt của Thư ký Dụ không tán thành.

“Bận ư? Công việc của cô có quan trọng bằng chuyện này không? Nếu ngày mai không ai tham dự, buổi đấu giá của các cô cũng khỏi cần tổ chức.” Hồ Tổng nói một câu mang tính uy hiếp.

“Có sự giúp đỡ của Hồ Tổng, chúng tôi rất tin tưởng buổi đấu giá sẽ thành công.” Tô Lạc nở nụ cười tươi.

“Cô nói dễ nghe lắm, ngược lại, tôi chẳng có lòng tin gì cả.” Hồ Tổng tỏ ra bất mãn. Mấy ông sếp thích nhất gọi phụ nữ cùng tham gia các buổi nhậu nhẹt, chỉ một cú điện thoại mà đến ngay thì bọn họ sẽ càng có thể diện.

“Được rồi, tôi sẽ đến ngay, Hồ Tổng đang ở đâu?” Tô Lạc hiểu ra vấn đề, lập tức đổi giọng điệu.

Thư ký Dụ mỉm cười hài lòng, còn Tiểu Tần lườm cô một cái.

Nghe xong địa chỉ, Tô Lạc trả điện thoại cho Thư ký Dụ, cầm túi xách đi ra ngoài.

Thư ký Dụ đi theo dặn dò: “Cô hãy mời Hồ Tổng ngày mai đến sớm một chút.”

“Vâng ạ!”

“Cô chịu khó đi một chuyến. Nếu có thể tranh thủ tìm thêm mấy người quyên góp, cuộc bán đấu giá ngày mai sẽ càng có kết quả tốt đẹp.”

“Vâng ạ!”

“Có chuyện gì thì gọi cho tôi.”

“Nếu có chuyện, cháu có thể gọi cho chú sao?” Tô Lạc hỏi lại.

Thư ký Dụ nghẹn họng, ấp úng một lúc mới đáp: “Tóm lại, cô chú ý một chút là được. Cô đã kiểm tra xong danh sách khách mời của buổi đấu giá chưa?”

“Cháu vẫn chưa làm xong.”

“Vậy…” Thư ký Dụ ngập ngừng.

“Lát nữa về cháu sẽ làm tiếp.” Tô Lạc đáp, cô biết ông ta đang cần câu nói này.

Cặp chân mày của Thư ký Dụ quả nhiên dãn ra. “Vất vả cho cô rồi. Xong hoạt động lần này, cô hãy nghỉ ngơi hai ngày.”

Tô Lạc không đáp. Cô nghĩ bụng, công việc đã sắp xếp đến cuối năm, làm gì có thời gian mà nghỉ ngơi.

Cô đi vào thang máy, rất nhanh đã xuống tầng dưới.

Tô Lạc làm việc ở Quỹ từ thiện Tâm Quang, chủ yếu phụ trách tổ chức quyên góp từ thiện. Để đảm bảo kinh phí hoạt động cho những dự án từ thiện, cô không chỉ một lần ăn cơm, uống rượu với những người quyên góp. Những đối tượng nhà giàu mới nổi đó, bỏ chút tiền gọi là “giắt răng” nhưng đưa ra vô số yêu sách, không chỉ đòi xã hội báo đáp mà còn yêu cầu “nữ sắc” báo đáp. Là nhân viên nữ trẻ tuổi duy nhất của cơ quan, Tô Lạc thường phải đảm nhiệm công việc nặng nề là “bán sắc”, ăn cơm cùng khách.

Bây giờ là tầm nhá nhem tối của một ngày xuân, đường phố trước tòa văn phòng xuất hiện vô số người đi dạo sau bữa cơm tối. Những đứa trẻ chập chững bước đi, đằng sau là người lớn theo sát. Một đôi tình nhân ngồi dưới bậc cầu thang, hôn nhau say đắm như ở chốn không người. Ở phía xa xa, có người mở nhạc bằng chiếc loa rè, dăm ba phụ nữ trung niên xoay tròn theo điệu nhạc.

Tô Lạc rảo bước, xuyên qua thế giới náo nhiệt này, chui vào xe taxi để tới khách sạn, điểm hẹn với Hồ Tổng.

Lúc bước vào phòng riêng, Tô Lạc cảm thấy không khí thật ngột ngạt. Trên bàn ăn, bát đĩa bừa bộn, ngổn ngang.

Hồ Tổng ngồi ở phía đối diện cửa ra vào. Vừa nhìn thấy Tô Lạc, ông ta liền cất cao giọng: “Người đẹp, cuối cùng cô cũng đến rồi. Chúng tôi đang đợi cô đây này.”

Tô Lạc bị sắp xếp ngồi cạnh Hồ Tổng. Có người lập tức đặt trước mặt cô bộ bát đũa sạch và rót đầy một ly rượu trắng cho cô. Rượu trắng dường như trong suốt nhưng ở trong chén trông lại đậm đặc và thơm nồng.

“Hồ Tổng, tôi không thể uống rượu, tối nay tôi còn phải về cơ quan làm việc. Hoạt động của ngày mai vẫn chưa chuẩn bị xong.” Dù biết không có tác dụng nhưng Tô Lạc vẫn từ chối như thường lệ.

“Không cần uống nhiều, cô uống hết ly này là được.” Hồ Tổng cất giọng chân thành: “Chủ yếu là bày tỏ thành ý, để những ông chủ ngồi ở đây có hứng thú tham gia cuộc đấu giá của các cô vào ngày mai, góp nhiều tiền một chút.”

Mọi người đều gật đầu phụ họa. Một người đàn ông trẻ tuổi ngồi ở một góc lên tiếng hỏi: “Ngày mai các cô bán đấu giá thứ gì vậy?”

“Có một vị lãnh đạo quyên tặng vài món đồ mà ông ấy sưu tầm, phần lớn là những bức thư pháp của các nhà thư pháp nổi tiếng trong nước, còn có cả đồ gốm sứ nữa.” Tô Lạc đáp.

“Quyên để các cô làm gì?”

“Ông ấy muốn quyên góp để xây dựng trường học ở miền Tây.”

“Không phải nhà nước đã có dự án Hy vọng hay sao? Các cô còn bày trò gì nữa?”

“Dự án Hy vọng cũng không thể giúp tất cả trẻ em thất học.”

“Tiền bán đấu giá được sử dụng như thế nào, ai có thể làm rõ?” Người đàn ông này liên tục đặt ra những câu hỏi sắc bén. Tô Lạc lờ mờ nhớ anh ta họ Tiêu, tuổi tác không lớn, bộ dạng có vẻ đứng đắn nhưng thái độ rất trịch thượng.

“Năm nào chúng tôi cũng có bản báo cáo tường tận gửi cho người quyên góp. Nếu cần, người quyên góp có thể đến hiện trường để kiểm tra.” Tô Lạc vội giải thích.

“Tôi nghe nói, nếu không dùng hết tiền, các cô sẽ chia thưởng cuối năm đúng không?” Hồ Tổng đột nhiên mở miệng, người ngồi xung quanh đều cười ồ.

“Không có chuyện đó, điều này không được phép.” Tô Lạc nghiêm mặt phủ nhận, định tiếp tục giải thích.

Hồ Tổng đâu để cô nhắc đến công việc, vội vàng đưa ly rượu đến trước mặt cô. “Tiểu Tô, đừng nói chuyện này nữa, cô hãy cho chúng tôi thấy thành ý của mình, uống hết ly này đi!”

“Tôi thật sự phải làm thêm giờ, không thể uống rượu.” Tô Lạc lại từ chối.