Đừng vội nói lời yêu 2.3

“Mở rượu đi!” Tiêu Kiến Thành lên tiếng.

“Đợi một lát!” Tô Lạc giơ tay ngăn lại. Cô tìm chỗ trống ngồi xuống, cầm đũa một cách tự nhiên rồi mở miệng: “Để tôi ăn chút đồ lót dạ đã.” Nói xong, cô gắp thức ăn bỏ vào bát, chén ngon lành, bất chấp ánh mắt của những người xung quanh.

“Đừng vội, cô cứ ăn từ từ!” Một người đẹp ngồi bên cạnh Tiêu Kiến Thành cất giọng dịu dàng. “Kiến Thành luôn nghịch ngợm như vậy, cô không cần nghiêm túc quá. Làm gì có người phụ nữ nào đấu rượu với đàn ông?”

“Em nói sai rồi.” Tiêu Kiến Thành xen ngang. “Cô ta không phải là người phụ nữ bình thường. Lần trước, cô ta chuốc say Hồ Đại Sơn đến mức ông ta không lết nổi về nhà đấy.”

Tô Lạc chẳng thèm bận tâm, tiếp tục cúi xuống ăn.

“Cho dù có chuyện đó thì anh cũng không thể làm vậy. Ai lại cố tình hẹn con gái đấu rượu bao giờ. Anh khiến cô ấy sợ hãi rồi kìa!” Nói xong, người đẹp quay sang Tô Lạc. “Cô đừng để ý đến anh ấy, uống rượu chẳng phải chuyện gì tốt đẹp.”

Tô Lạc đã ăn được tương đối, rút khăn giấy lau miệng rồi mới lên tiếng: “Không sao, hôm nay tôi đến đây cũng là vì chuyện này. Tôi nghe theo Tiêu Tổng, anh định đấu thế nào?”

Tiêu Kiến Thành hưng phấn giơ ngón tay cái. “Ok, Ngũ Lương Dịch[1], mỗi người một chai.”

“Được thôi.” Tô Lạc ngồi thẳng người, nghiêm mặt “ứng chiến”: “Anh muốn ai uống phần của người đó hay lần lượt từng chén một?”

“Ai uống phần của người đó.”

“Không thành vấn đề.” Không đợi nhân viên phục vụ đi lấy cốc mới, Tô Lạc đã đổ hết trà trong chén rồi rót rượu, uống một hơi cạn sạch.

Đám người xung quanh xì xầm cảm thán.

Tiêu Kiến Thành nói với người đẹp bên cạnh: “Em thấy chưa, cô ta vốn không phải là phụ nữ.” Nói xong, anh ta cũng đổ hết nước trà, rót đầy chén rượu, gật đầu với Tô Lạc rồi uống hết.

Từ trước đến nay, Tô Lạc chưa say bao giờ. Tửu lượng của cô được rèn luyện từ nhỏ. Bố cô rất thích uống rượu. Lúc cô còn bé tí, mỗi lần ngồi ăn cơm bên cạnh bố, ông thường lấy đầu đũa chấm vào cốc rượu rồi cho cô nếm thử. Khi cô lớn hơn một chút, gặp chuyện buồn bực, ông Tô sẽ gạ cô cùng uống một ly. Sau này bố mẹ ly dị, rượu đã hoàn toàn biến mất khỏi bàn ăn nhà cô, nhưng chất cồn giống như DNA của bố, đã ngấm sâu vào mạch máu của Tô Lạc.

Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Tiêu Kiến Thành và cô rót hết chén này đến chén khác. Hai người vẫn tỏ ra bình thường. Gương mặt Tô Lạc hơi ửng đỏ, còn Tiêu Kiến Thành không thay đổi sắc mặt, chỉ là trong mắt vằn tia máu.

“Lại mở một chai nữa chứ?” Tiêu Kiến Thành hỏi cô.

“Tùy anh.” Tô Lạc đáp.

“Được rồi, hai người đừng uống nữa, coi như huề nhau đi.” Người đẹp ngồi bên cạnh khuyên nhủ.

“Hôm nay không thể huề.” Tiêu Kiến Thành cắt ngang lời cô ta. “Nhất định phải phân thắng thua.”

Nhân viên phục vụ nhanh chóng mang chai mới tới. Hai người lại rót đầy, Tô Lạc giơ cao chén rượu. “Tiêu Tổng, tôi kính anh nên sẽ cạn trước.”

Tiêu Kiến Thành cũng nâng chén. Anh ta vừa chuẩn bị đưa lên miệng thì người đẹp vội đoạt lại. “Kiến Thành, anh đừng uống nữa, sẽ chết người đó.”

“Không sao, mau trả cho tôi đi!” Tiêu Kiến Thành giằng lại, nhanh chóng uống hết.

Tô Lạc phát hiện, vào thời khắc nuốt rượu xuống cổ họng, sắc mặt Tiêu Kiến Thành lộ vẻ đau đớn. Cô biết, thắng lợi đang ở trong tầm tay mình.

Đám đông xung quanh trở nên yên tĩnh, chuyện thắng thua sắp có kết quả.

Tiêu Kiến Thành vừa rót rượu vào chén của Tô Lạc vừa lên tiếng: “Cô không xong rồi thì chịu thua đi. Đừng… đừng để lan truyền ra ngoài… rằng tôi bắt nạt phụ nữ.”

Anh ta vẫn nói năng trôi chảy nhưng bàn tay cầm chai rượu đã không còn chịu sự khống chế của bộ não, thậm chí rót chệch cả ra ngoài.

Người đẹp bên cạnh vội giằng lấy chai rượu, đồng thời cất giọng sốt ruột: “Để em uống cho!”

Tiêu Kiến Thành đẩy cô ta, gầm lên: “Phụ nữ biết gì! Lúc đàn ông uống rượu hãy tránh xa một chút, đừng lo chuyện bao đồng.”

Người đẹp không tức giận, chỉ nhỏ nhẹ: “Anh đừng uống nữa có được không?”

Tô Lạc im lặng, để mặc anh ta rót cho mình. Sau đó, cô nâng cốc, lại một hơi uống cạn.

Tiêu Kiến Thành nhìn cô bằng ánh mắt khó tin, anh ta cũng uống hết phần của mình.

Đến chén thứ ba, Tiêu Kiến Thành đứng dậy. Anh ta dường như muốn đi đến bên Tô Lạc để chạm cốc với cô. Ai ngờ, đôi chân mềm nhũn, anh ta liền đổ người xuống sofa, không thể đứng lên được nữa.

Người bên cạnh vội đỡ anh ta nằm thẳng trên ghế. Tô Lạc bình thản đi đến bên Tiêu Kiến Thành, hỏi anh ta: “Tiêu Tổng, anh còn uống được nữa không?”

“Tất nhiên! Tôi vẫn… vẫn… có thể uống!” Tiêu Kiến Thành nhắm mắt, miệng lè nhè.

“Đừng uống nữa, anh say rồi.” Người đẹp ngồi xuống sofa, vỗ nhẹ lên mặt anh ta.

“Tôi không say, còn lâu mới say.” Tiêu Kiến Thành đột nhiên mở mắt, định ngồi dậy nhưng lực bất tòng tâm.

Tô Lạc đứng bên cạnh, tay vẫn cầm chén rượu vừa rót đầy. Cô lại đưa lên miệng uống hết.

Tiêu Kiến Thành nằm trên ghế, chỉ tay vào cô. “Này! Tô… Tô Lạc, cô đừng đi, tôi vẫn có thể uống tiếp…”

Tô Lạc mỉm cười, cầm túi xách đi khỏi phòng ăn, để lại sau lưng vô số ánh mắt của mọi người. Tuy nhiên, dáng vẻ tao nhã của cô chỉ duy trì vài giây. Cánh cửa vừa khép lại, cô lập tức chạy như bay vào nhà vệ sinh, ôm bồn cầu nôn ọe. Thật ra hôm nay, Tô Lạc đã uống đến cực hạn, nhưng dù sao cũng thắng, điều này khiến cô rất phấn khởi.

Tô Lạc vặn vòi nước rửa mặt. Sau đó, cô ngắm mình trong gương, hít một hơi thật sâu rồi ra khỏi nhà vệ sinh.

Trên hành lang có mấy người đang dìu Tiêu Kiến Thành đi ra ngoài. Anh ta ngoẹo đầu vào vai bạn, gần như không còn biết trời đất là gì nữa.

Người đẹp đi sau bọn họ nhìn thấy Tô Lạc liền hỏi: “Cô không sao đấy chứ?”

Tô Lạc cười cười, cố gắng giữ bước chân bình ổn. “Tôi không sao.”

“Tôi phục cô thật đấy, tôi không uống được rượu, dù chỉ một giọt.”

“Uống rượu đâu phải chuyện tốt đẹp gì, không biết càng tốt.” Tô Lạc nói.

“Cô muốn đi đâu? Để tôi đưa cô đi.” Người đẹp hỏi.

“Không cần.” Tô Lạc xua tay. “Cô cứ tiễn Tiêu Tổng đi.”

“Vậy cũng được, sau này có cơ hội, chúng ta nói chuyện sau.” Người đẹp nhấc đôi giày cao gót, lạch cạch đi xuống cầu thang.

Tô Lạc nhìn mà thấy lo cho cô ta. Trong mắt cô, đi giày cao gót đúng là một việc đòi hỏi kỹ thuật cao, chẳng khác nào biểu diễn xiếc.

Sau khi đưa Tiêu Kiến Thành lên ô tô, mấy người đàn ông quay lại khách sạn. Nhìn thấy Tô Lạc, họ đều giơ ngón tay cái tỏ ý tán thưởng.

Một người đàn ông trung niên cười híp mắt, tiến lại gần. “Nữ trung hào kiệt, tối nay cô định đi đâu, có đi quán bar với chúng tôi không?”

“Cảm ơn, tôi không đi.”

“Cho tôi số điện thoại, lần sau tôi mời cô uống rượu.” Ông ta nói tiếp.

Tô Lạc vội đi qua đường. Cô biết, nếu còn nấn ná ở nơi đó, nhiều khả năng sẽ lại rước họa vào thân.

“Này, cô chẳng nể mặt tôi gì cả.” Người đàn ông trung niên cất cao giọng sau lưng Tô Lạc, cả đám liền cười ha hả.

Sức mạnh của chất cồn đúng là kinh khủng, Tô Lạc ngủ đến trưa ngày hôm sau mới tỉnh dậy.

Bà Nhạc đang cùng mấy người bạn chơi mạt chược ở ngoài sân. Thấy con gái thức giấc, bà liền nói: “Mau lại đây chơi giúp tôi hai ván, bếp lò của tôi sắp tắt lửa rồi.”

Tô Lạc bất đắc dĩ ngồi xuống thay vị trí của mẹ.

[1] Ngũ Lương Dịch là nhãn hiệu rượu nổi tiếng Trung Quốc, giá khá cao. Đây là loại rượu mạnh, từ năm mươi độ trở lên.

 

Ngắm hoa nở trong sương 3

 

Chương 3

 

Ngải Mễ những tưởng rằng, vào làm giảng viên tiếng Anh ở trường Đại học R là một điều vô cùng lãng mạn. Bạn thử nghĩ mà xem, có thể cả ngày mang khuôn mặt u buồn như trong Một chuyến đi đầy xúc động[1], mang theo Kiêu hãnh và định kiến[2], cùng sinh viên thảo luận tiếng hú gọi trong Đồi gió hú[3], hoặc có thể đưa ra câu hỏi đầy ẩn ý về tác phẩm nổi tiếng Chuông nguyện hồn ai của Hemingway hoặc hỏi một cách đầy triết lý về câu nói nổi tiếng của William Shakespeare: “Tồn tại hay không tồn tại?”, hay chí ít cũng có thể phát biểu một vài cao kiến về bộ râu của Rhett Butler[4], trong giờ học mở bộ phim phiên bản tiếng Anh Khiêu vũ cùng bầy sói[5],
sau đó lại dạy sinh viên hát bài Do re mi trong bộ phim Giai điệu hạnh phúc[6].

Dạy tiếng Anh chỉ vì ham sự lãng mạn này còn gì nữa? Nghèo thì nghèo thật nhưng lãng mạn vẫn nên có, hơn nữa những người yêu thích sự lãng mạn thường cũng rất nghèo mà.

Ngải Mễ không thể ngờ rằng, khoa tiếng Anh trong các trường đại học ở Trung Quốc hiện nay đã gạt bỏ những cái thuộc về phạm trù lãng mạn một cách triệt để. Có lẽ cũng không phải cố tình bỏ rơi sự lãng mạn đâu, chủ yếu là vì bỏ rơi “cái nghèo”, nhưng lại vô tình đánh mất luôn sự lãng mạn.

Vì thế có thể nói là sự nghiệp dạy học của Ngải Mễ với hai chữ “lãng mạn” thật sự là bắn đại bác bảy ngày chưa tới.

Ngoài dạy sinh viên khoa tiếng Anh, Ngải Mễ còn dạy các lớp linh tinh khác. Không biết khoa mở ra bao nhiêu lớp, có lớp phụ đạo cho đối tượng tự ôn thi, có lớp cấp tốc tiếng Anh thương mại, có lớp GRE tăng cường, lớp luyện nghe TOEFL, lớp bổ túc kiến thức cho cán bộ đi học nước ngoài, lớp rèn kỹ năng thi đại học, lớp tiếng Anh thiếu niên, lớp tiếng Anh thiếu nhi, lớp bồi dưỡng tiếng Anh cho y tá, lớp bồi dưỡng tiếng Anh cho thủy thủ…

Ở đây không liệt kê cụ thể nữa vì một số lớp có thể dính dáng đến vấn đề “bản quyền”. Nhiều lớp như vậy, nếu muốn đặt cho mỗi lớp một cái tên vừa gần gũi lại vừa mang ý nghĩa quảng cáo mà không có trí tưởng tượng phong phú sẽ không thể làm được. Còn người có trí tưởng tượng phong phú chắc chắn cũng sẽ nghĩ đến việc dùng bản quyền để bảo vệ trí tưởng tượng của mình, nếu không liệu có còn được gọi là có trí tưởng tượng phong phú không?

Tất cả giáo viên trong khoa đều bị phân công dạy các lớp này, bất luận anh có cần khoản tiền hỗ trợ mấy chục nhân dân tệ cho mỗi tiết học hay không, vì điều này liên quan đến vấn đề tăng thu nhập cho khoa.

Cụm từ “tăng thu nhập” được khoa của Ngải Mễ nhắc đến nhiều nhất khi họp hành, tuần nào cũng có hai cuộc họp định kỳ, từ đầu đến cuối chỉ thảo luận làm thế nào để có thể tăng thêm thu nhập. Câu cửa miệng và lời mào đầu của chủ nhiệm khoa là: “Các đồng chí thử nghĩ xem chúng ta còn có thể mở các lớp học theo mô hình nào để tăng thu nhập? Đây là chuyện lớn liên quan đến lợi ích thiết thực của mỗi giáo viên. Đồng thời cũng là chuyện đại sự liên quan đến sự sinh tồn của khoa tiếng Anh chúng ta. Nếu không tăng được thu nhập, khoa sẽ lấy gì để giữ chân mọi người? Mọi người sẽ lấy gì để giữ chân người thân trong gia đình mình?”

Ngải Mễ cảm thấy những điều vị chủ nhiệm khoa này nói rất có vấn đề, nhưng cô lại không thể vạch trần, nghe cứ như hiện nay mọi mối quan hệ giữa con người với con người và mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình đều phải dựa vào đồng tiền để duy trì, nếu anh không có tiền thì người thân sẽ bỏ anh mà đi vậy. Có đúng là như vậy không? Có đúng là dân tộc Trung Hoa đã đến thời khắc nguy hiểm đó rồi không? Hình như chưa đến nỗi thì phải.

Tuy nhiên Ngải Mễ cũng không có thù hằn gì với tiền bạc, cô cũng biết lợi ích của đồng tiền, cô còn biết đồng lương ít ỏi trên bảng lương kia chẳng đáng là bao, ai thèm quan tâm đến số tiền đó chứ. Chẳng phải tất cả đều dựa vào “thu nhập thêm” đó sao?

Từ trước tới nay, mỗi lần ngồi họp với khoa, Ngải Mễ đều như người say sóng, chỉ biết vấn đề mà lãnh đạo khoa phát biểu toàn là “tăng thu nhập, tăng thu nhập”, “mở lớp, mở lớp”, cô cũng chẳng buồn quan tâm đến việc tăng thu nhập như thế nào, mở những lớp gì. Thái độ của cô về các lớp kiểu này là tránh được sẽ cố tránh. Đã vào làm giảng viên trong trường đại học rồi thì phải xác định tư tưởng là nghèo suốt đời, cuối năm cũng chẳng thèm quan tâm đến việc được thưởng mấy tháng lương cho mệt đầu.

Tuy nhiên một lần đi họp, khoa lại không dồn hết thời gian để bàn về vấn đề “tăng thu nhập” mà nói về chuyện “Harvard Yenching”, nói Viện Havard Yenching cho khoa ta một suất, lần này chúng ta phải làm cho minh bạch, cạnh tranh tự do, người nào đủ tiêu chuẩn sẽ được cử đi học, tất cả giảng viên dưới ba mươi lăm tuổi đều có thể đăng ký, tuần sau khoa sẽ tổ chức một buổi thi, thi đọc, dịch, viết, nghe và văn học, giáo sư trong khoa sẽ chấm, tên thí sinh được giữ bí mật. Ai thi được thì người đó đi.

Vừa nghe đến mấy chữ “Harvard Yenching” là tinh thần Ngải Mễ lại sục sôi. Không biết có nên tham gia không nhỉ? Thử sức xem sao? Nếu chỉ dựa vào kết quả bài thi thì cũng ổn. Cổ nhân có câu: Là lừa hay ngựa, phải dắt ra xem. Xem ra cũng phải dắt mình ra xem sao.

Các giáo viên trẻ trong khoa đều nói: “Ngàn năm có một, ngàn năm có một!” Không phải nói suất học bổng của Harvard Yenching là ngàn năm có một mà ý muốn nói rằng, ngàn năm mới có dịp khoa tổ chức thi minh bạch như vậy, vì trước đây có suất đi học ở đâu đều là khoa giới thiệu hoặc tính theo thâm niên công tác, lúc nào cũng kín như bưng, những kẻ vô danh tiểu tốt như Ngải Mễ không phải là vợ chủ nhiệm khoa, cũng chẳng phải con gái của giám đốc nhà xuất bản trường Đại học R, chắc chắn là không đến lượt, thế nên lần này Ngải Mễ quyết định tận hưởng tính minh bạch của khoa và thế là đã đăng ký.

Đăng ký rồi cô lại thấy lo, nhỡ mình không thi được thì biết làm sao? Nếu một ngày nào đó Allan muốn đến tìm mình, trong khi mình lại sang Harvard Yenching thì khác gì núi sông cách trở? Hơn nữa một người có lòng tự trọng cao như anh ấy, không được sang Harvard học trong khi mình lại được sang, liệu anh ấy có vì chuyện đó mà bỏ cuộc hay không? Có lẽ tốt nhất là mình nên giữ tấm thân trong sạch, không dính dáng gì đến vết nhơ học Harvard thì hơn.

Nhưng rồi cô lại nghĩ, đã thi cử gì đâu, nếu thi cũng chắc gì đã đỗ, việc gì phải lo sớm như vậy. Cùng lắm là đỗ rồi nhưng không đi, như thế cũng vẻ vang biết bao. Giành được xuất học bổng của Harvard Yenching dĩ nhiên là tự hào rồi, nhưng nếu thi đỗ mà không đi học lại càng tự hào hơn chứ.

Hơn nữa Allan đã từng hứa với cô rằng không bao giờ kết hôn trước cô, không bao giờ có người yêu trước cô. Dĩ nhiên lời thề này là do cô ép anh nói nhưng dù gì anh cũng thề rồi, anh đã hứa điều gì thì chắc chắn sẽ thực hiện.

[1] Tên gốc của tác phẩm là A Sentimental Journey-Through France and Italy do nhà văn lỗi lạc người Anh thế kỷ 18 là Laurence Sterne (1713 – 1768) viết năm 1768.

 

[2] Là tác phẩm nổi tiếng nhất của nữ nhà văn người Anh, Jane Austen, được viết từ năm 1796 đến năm 1797 và xuất bản năm 1813.

 

[3] Là tiểu thuyết duy nhất của nữ nhà văn người Anh Emily Brontë.

 

[4] Rhett Butler là nhân vật hư cấu trong cuốn tiểu thuyết Cuốn theo chiều gió của tác giả Margaret Mitchell.

 

[5] Khiêu vũ cùng bầy sói là bộ phim về cao bồi miền Tây được phát hành năm 1990 dựa theo tiểu thuyết cùng tên, kể về câu chuyện của một viên trung úy trong quân đội Mĩ thời kỳ nội chiến. Bộ phim do đạo diễn kiêm diễn viên Kevin Costner sản xuất trong suốt năm năm với kinh phí chỉ 18 triệu đô la. Bộ phim có giá trị nghệ thuật cao và đoạt 7 giải Oscar, trong đó có giải Phim hay nhất và giải Quả cầu vàng cho Phim chính kịch hay nhất.

 

[6] Giai điệu hạnh phúc (hay Tiếng tơ đồng) là bộ phim ca nhạc năm 1965 của đạo diễn Robert Wise, có sự tham gia của các diễn viên Julie Andrews và Christopher Plummer.