Cô gái tháng Sáu 13

Hai người ôm nhau ngủ một lát, cô nghe thấy bên ngoài hình như có tiếng ồn ào, xem đồng hồ mới hơn năm giờ, chắc là đã đến giờ bán cơm ở nhà ăn. Cô nghĩ chân anh đau như vậy, đi lại rất bất tiện, bèn quyết định xuống nhà ăn mua cơm một mình.

Ăn cơm xong, cô mang bát đũa ra bể nước rửa, rửa xong lại quay vào phòng, phát hiện thấy anh đã ở trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu, nhìn thấy cô liền gọi: “Mau lên, mau lên!”

“Vừa ăn xong mà…”

“Anh bảo em vào đây nghỉ, em lại liên tưởng đến chuyện gì vậy?”

Cô ngượng ngùng cười cười rồi bước đến nằm xuống cạnh anh.

Anh liền ghì chặt lấy cô, cười rất đắc ý. “Hơ hơ, mắc mưu rồi nhé!”

Cô biết đầu óc anh chỉ nghĩ đến chuyện này, muốn tránh cũng không ăn thua, đành phải buông xuôi.

Anh vừa cởi quần áo cho cô vừa hứa hẹn: “Lần này nhất định anh phải cho em một trận đã đời.”

Cô liền cau chặt mày.

Anh đổi giọng ngay: “Thôi, không dùng từ đó nữa, lần này nhất định phải cho em… lên đỉnh, nói thế này chắc ổn rồi nhỉ?”

Cô vẫn cảm thấy rất chối tai.

“Từ lịch sự như vậy mà chưa được hả? Thế thì phải dùng từ gì?”

“Không dùng từ gì có được không?”

“Không dùng từ thì khác gì kịch câm?”

“Kịch câm thì có sao?”

“Ok, thôi cứ coi như kịch câm vậy, lát nữa em đừng có mà la lối đó nhé!”

Nói xong câu này, anh bắt đầu biểu diễn kịch câm thật, miệt mài cày cuốc.

Cô vẫn thấy đau, nhưng vẫn ở trong phạm vi có thể chịu đựng, bèn nhắm mắt lại cố chịu.

Anh cày cuốc một hồi rồi dừng lại, nói nhỏ: “Nguy hiểm quá! Vừa nãy suýt nữa thì ra mất!”

Đến giờ cô cũng chẳng buồn cau mày nữa, cau mày từ này, anh lại xổ ra từ khác, nếu mỗi lần anh thốt ra một từ trong cuốn sách sex đó, cô lại cau mày thì chắc chắn chẳng mấy mà già.

Anh nằm sấp xuống, để nhịp thở đều đặn trở lại rồi lại bắt đầu cày cuốc.

Một lát sau, tình huống nguy hiểm lại xuất hiện lần nữa. Anh lại nằm sấp xuống xuýt xoa một hồi. Để nhịp thở đều đặn rồi lại bắt đầu cày cuốc.

Cứ như thế, cứ như thế, dường như chẳng có điểm dừng.

May mà cô cũng không còn cảm thấy đau xé ruột xé gan nữa, cắn răng chịu đựng.

Cuối cùng anh không kìm được, vừa thở hổn hển vừa hỏi: “Lên chưa?”

Cô thắc mắc: “Lên gì, ai lên?”

“Em chứ còn ai nữa.”

“Em?”

“Anh hỏi em… lên được đỉnh chưa?”

Lúc này cô mới sực nhớ ra lời hứa của anh ban nãy, xem ra lần này phải đợi cô lên đỉnh, anh mới chịu buông tha.

Vấn đề nghiêm trọng rồi đây!

Cô thực sự không hiểu thế nào là “lên đỉnh”, đành phải nhớ lại các tình tiết trong cuốn truyện sex, mặc dù bên trong không nhắc đến hai chữ “lên đỉnh” nhưng cô cũng mập mờ hiểu rằng người đàn bà đó nói câu “em chết mất” đó chính là lên đỉnh, vì mỗi lần đến thời điểm “em chết mất”, chị ta luôn tỏ ra cuồng loạn, dâm đãng nhất, toàn xổ ra những câu từ dâm ô, gào thét “anh ơi”, “tuyệt quá”, “đã quá”… mà thôi.

Cô muốn bắt chước người đàn bà đó để anh tin cô đã lên đỉnh, như thế anh sẽ kết thúc cuộc chiến, nhưng cô không thể thốt ra những ngôn từ dâm đãng đó, đành phải bắt chước những cái có thể bắt chước như ghì siết lấy anh, kẹp chân thật chặt vào anh, thở dốc hơn, bấm sâu móng tay vào lưng anh.

Cô lấy hết can đảm để thử, thấy đúng là hiệu quả thật.

Anh mừng ra mặt. “Em lên rồi hả? Lên đỉnh rồi hả? Wow, cuối cùng anh cũng đã làm cho em lên được đỉnh!”

Khi nói đến mấy từ cuối, người Vương Thế Vĩ rung lên kịch liệt, may mà cô ôm chặt anh, nếu không đầu hoặc lưng sẽ va vào đâu mất.

Khi anh nở nụ cười mãn nguyện nằm vật trên người cô, cô cảm thấy tim anh như sắp nổ tung, đập dữ dội, cô nghe rất rõ, cảm giác như xé trời.

Trưa hôm sau, hai người ra quán ăn nhỏ ngoài trường ăn cơm. Cô gọi hai món có thịt mỡ, một món thịt kho, một món thịt ba chỉ xào thập cẩm, cô chỉ ăn rau dưa nấu kèm, trộn nước xốt để ăn với cơm, nhường hết thịt cho anh.

Ăn được một lát thì anh phát hiện ra. “Em không ăn thịt mỡ thì gọi thịt kho và thịt ba chỉ xào thập cẩm làm gì? Hai món này mỡ lắm.”

“Em không biết.”

Anh nghĩ một lát rồi gắp một miếng thịt vào bát cô. “Em không ăn mỡ thì cứ cắn hết phần nạc đi, để anh ăn mỡ cho.”

Cô liền từ chối: “Em không ăn loại thịt nạc dính mỡ này đâu, em chỉ thích ăn loạt thịt nạc tinh thôi.”

Anh bất lực nói: “Lần sau nhớ đừng gọi hai món này nữa.”

Ăn đã gần xong, Vương Thế Vĩ liền tranh ra trả tiền.

Thấy thế cô liền vội theo sau, thấy anh đang đếm vé ăn, bèn tò mò hỏi: “Ở đây cũng nhận vé ăn à?”

“Vâng.”

Ông chủ liền giải thích: “Tôi chiếu cố cho giáo viên và học sinh trong trường, nhận cả vé ăn.”

“Bác nhận vé ăn làm gì ạ?”

“Tôi bán lại cho nhà ăn thôi.”

“Vậy hả?”

Ông chủ liền giải thích: “Ở đây vé ăn một đồng đổi được tám hào.”

Cô liền giằng ngay số vé ăn anh vừa trả cho ông chủ rồi nói: “Để cháu trả tiền mặt.”

Anh vẫn đòi trả bằng vé ăn, nhưng cô kiên quyết ngăn lại. “Anh tiêu hết vé ăn rồi thì vẫn phải đi mua, tự nhiên mất thêm hai mươi phần trăm làm gì?”

Ông chủ nói: “Cô bạn của cậu có đầu óc tính toán thật đấy, trả tiền đi, tôi cũng thích nhận tiền. Nhân viên nhà ăn của trường các cậu khó tính lắm, vé ăn mà mất tí góc là không chịu nhận, tôi lại phải chịu thiệt.”

Ra khỏi quán ăn, anh chỉ lầm lũi cúi đầu bước đi.

Về đến phòng, cô hỏi: “Anh sao vậy? Có gì không vui à?”

“Không, anh chỉ cảm thấy mình thật vô tích sự. Em từ xa đến mà anh chẳng mời được bữa cơm, còn bắt em trả tiền…”

“Bọn mình đã thống nhất là không cần tách bạch của anh của em rồi còn gì?”

“Đúng là không nên tách bạch, nhưng anh chẳng cho em được cái gì cả…”

Cô liền nói nhỏ: “Em chẳng đòi hỏi anh phải cho gì cả, chỉ cần anh… cho em tình yêu là được.”

Anh liền vội thề: “Anh sẽ dành trọn tình yêu cho em.”

“Suốt đời?”

“Suốt đời!”

Đừng vội nói lời yêu 1.3

Trên màn hình phát một đoạn phim ngắn về dự án mà quỹ đang thực hiện. Khi ống kính quay trường tiểu học Tâm Quang, phía trước là một cô giáo trẻ giới thiệu về dự án, bóng lưng của Dương Nhuệ ẩn hiện phía sau. Tô Lạc đã xem đoạn phim rất nhiều lần, thấy anh cúi xuống lại đứng lên, hai đứa trẻ nhảy nhót ở bên cạnh, không biết anh đang làm gì.

Tô Lạc đứng từ xa xem đoạn phim này. Cô quay sang báo tin vui cho Tiểu Tần: “Dương Nhuệ nói tháng sau sẽ về, anh ấy đưa một học sinh đi khám mắt.”

“Tốt nhất cậu ta cứ ngoan ngoãn ở lại nông thôn. Cậu ta cũng là một nhân tố không ổn định.” Tiểu Tần tựa hồ không có hứng thú.

Tô Lạc coi như không nghe thấy. Cô dõi mắt về đống vật phẩm được đem ra bán đấu giá trên sân khấu, cất giọng tràn đầy hy vọng: “Nếu lần này bán được giá, tòa nhà dạy học của trường anh ấy có thể khởi công như dự kiến.”

Buổi đấu giá tiến hành thuận lợi, mỗi vật phẩm đều có người mua, giá cao hơn mức quy định.

Hồ Tổng thấp thỏm không yên, đi xuống dưới tìm Tô Lạc. “Cô bảo tôi đến đây mua đồ nhưng những thứ này lại không đắt, nếu bị người khác mua hết thì tôi còn mua gì?”

Tô Lạc an ủi ông ta: “Lát nữa có cặp bình gốm sứ Thanh Hoa, giá quy định tương đối cao, ông có thể tập trung chú ý vào món đó.”

“Tôi không cần chú ý, tôi chỉ muốn hỏi cô, thứ gì không có người cần, để tôi còn mua?”

“Cặp bình chắc chắn sẽ thuộc về ông.”

“Được! Đến lúc đó đừng bảo người khác giơ thẻ bài đấy nhé!” Hồ Tổng hùng dũng quay về chỗ ngồi. Ông ta ngồi ở hàng ghế đầu tiên, thân hình đồ sộ dưới ánh đèn.

Một lúc sau, một cặp bình gốm sứ Thanh Hoa được bê lên sân khấu, trông vô cùng bắt mắt.

Đây là sản phẩm đấu giá cuối cùng, đồng thời cũng có giá trị nhất. Không ít người giơ thẻ bài, Hồ Tổng là người giơ cao nhất.

Khi mức giá vượt qua con số năm trăm ngàn, phần lớn người mua đều trở nên yên tĩnh. Đến lúc mức giá vượt qua một triệu, chỉ còn lại hai người tranh nhau mua. Tô Lạc đảo mắt quan sát, một người là Hồ Tổng, người kia lại chính là Tiêu Kiến Thành, anh chàng đến xem trò vui.

“Một triệu hai trăm năm mươi ngàn.”

“Một triệu ba trăm ngàn.”

 

Hai người đối đầu căng thẳng, hét giá ngày càng cao. Sắc mặt Hồ Tổng trở nên rất khó coi.

Tô Lạc không muốn để Tiêu Kiến Thành gây rắc rối, đành dùng ánh mắt ra hiệu cho anh ta bỏ cuộc.

Tiêu Kiến Thành coi như không nhìn thấy, vẫn giơ cao thẻ bài.

Nhân viên đấu giá ở trên bục phấn chấn công bố con số mới. Đúng lúc Hồ Tổng chuẩn bị bỏ cuộc, Tiêu Kiến Thành đột nhiên hạ thẻ bài xuống.

Hồ Tổng cuối cùng mua cặp bình gốm sứ với giá một triệu chín trăm ngàn.

Cả hội trường vỗ tay hoan hô nhiệt liệt. Hồ Tổng đứng dậy, mỉm cười vẫy tay với mọi người. Tô Lạc nghĩ thầm, vào thời khắc này, chắc chắn ông ta đã quên mất một triệu chín trăm ngàn tiền mặt xếp trên bàn sẽ cao đến mức nào.

Có điều, dẫu sao tối nay cũng có thể coi là hoàn thành vượt mức đề ra, Tô Lạc hết sức phấn khởi.

 

Tô Lạc rút di động, đi ra ngoài gọi điện cho Dương Nhuệ. Mới bấm mấy con số, cô liền thay đổi ý định, gửi tin nhắn cho anh: “Cuộc đấu giá rất thành công, công trình có thể khởi công theo kế hoạch.”

Không hiểu tại sao, trước mặt Dương Nhuệ, cô lúc nào cũng vậy, càng gặp chuyện đắc ý, cô càng tỏ ra bình thản.

Tin nhắn nhanh chóng được gửi tới vùng núi xa xôi.

Đằng sau có người lên tiếng: “Cô định cảm ơn tôi thế nào đây?”

Tô Lạc giật mình quay người, đồng thời vô thức đưa điện thoại ra sau lưng.

Tiêu Kiến Thành nhún vai. “Tôi đâu có đọc tin nhắn của cô.”

Nghe anh ta nói vậy, Tô Lạc liền mở miệng: “Đọc cũng chẳng sao cả.”

“Thế à? Vậy thì đưa cho tôi xem đi. Cô gửi tin nhắn cho ai? Nói chuyện gì?” Tiêu Kiến Thành hỏi.

“Dựa vào cái gì tôi phải cho anh xem?” Tô Lạc đỏ mặt, quay người rời đi.

Tiêu Kiến Thành liền đi theo cô. “Cô nên cảm ơn tôi mới phải.”

“Tại sao tôi phải cảm ơn anh? Anh có mua gì đâu.”

“Không phải vì tôi ra mặt tranh với Hồ Đại Sơn, cô mới có thể thu về hơn một triệu so với dự kiến sao?”

“Nếu ông ta không theo, có phải anh định bỏ ra hơn một triệu để mua món đồ đó?”

“Tôi làm gì có tiền mà bỏ.”

“Vậy đấy, tôi còn chưa trách anh suýt nữa gây chuyện ấy chứ!”

Đúng lúc này, Hồ Đại Sơn đi tới. “Tiểu Tô, hai bình hoa đó đâu?”

“Công ty đấu giá thống nhất bảo quản rồi ạ.” Tô Lạc đáp.

“Tại sao? Đó là đồ của tôi cơ mà?” Hồ Đại Sơn hỏi.

“Công ty đấu giá sẽ đưa thẳng đến nhà Hồ Tổng.” Tô Lạc hết sức niềm nở.

Nhìn thấy Tiêu Kiến Thành ở bên cạnh, Hồ Tổng cất cao giọng oán trách: “Tiêu Tổng, hôm nay cậu cố ý gây khó dễ cho tôi.”

“Không dám, không dám! Tôi có lòng nhưng không đủ sức, đành chịu thua Hồ Tổng.” Anh ta chắp tay.

“Ha ha ha!” Hồ Tổng rất đắc ý. “Cảm ơn Tiêu Tổng đã nhường lại cho tôi.”

Lúc này, Thư ký Dụ cùng một đám phóng viên đi tới, vây quanh Hồ Đại Sơn.

Tô Lạc rất thích bầu không khí này. Người quyên tiền có thể vui vẻ, đây mới chính là ý định ban đầu của hoạt động từ thiện.

Điện thoại trong tay Tô Lạc bỗng đổ chuông, là Dương Nhuệ gọi tới. Cô liền đi sang một bên bắt máy.

“Tô Lạc, hoạt động đấu giá kết thúc chưa?” Dương Nhuệ hỏi, tín hiệu không tốt lắm, đầu dây bên kia truyền đến tiếng rè rè nên càng có cảm giác xa xôi.

“Rồi ạ.”

“Rất thành công đúng không?”

“Cũng không tồi.”

“Trường học ở đây…” Âm thanh đột nhiên yếu đi, Tô Lạc không nghe rõ.

“Anh nói gì cơ?” Cô cất cao giọng.

“À, anh định mùa hè này khởi công xây dựng, chắc không có vấn đề gì chứ?” Giọng Dương Nhuệ đứt quãng.

“Anh cứ nói với người trong thôn, có thể khởi công, không thành vấn đề.” Tô Lạc lớn tiếng đáp.

“Tốt quá! Em nghỉ ngơi…”

“Gì cơ? Em không nghe rõ…”

“Cảm ơn em… Mọi người…” Dương Nhuệ chỉ nói đến đây, bởi điện thoại hoàn toàn mất tín hiệu.

Tô Lạc có chút sốt ruột. Cô không thích kiểu mới chỉ nói dăm ba câu đã kết thúc.

Cô vẫn đứng nguyên tại chỗ, liên tục gọi lại nhưng chẳng thể kết nối với Dương Nhuệ.

Ở vùng núi đó, tín hiệu không tốt, nhiều khi Dương Nhuệ vì một cuộc điện thoại mà phải trèo lên sườn núi cao mới bắt được sóng. Không biết có phải bây giờ anh cũng ở trên đỉnh núi đó? Tô Lạc từng cùng Dương Nhuệ trèo lên đỉnh núi. Buổi tối, ánh trăng rọi sáng khắp nơi, dưới chân là con suối màu bạc uốn lượn quanh đồi núi và thôn làng. Tô Lạc lưu luyến mãi không chịu rời đi. Vào thời khắc đó, thế giới trở nên rất nhỏ bé, đến mức chỉ còn lại cảnh sắc trước mặt mà thôi.