Ngắm hoa nở trong sương 11.1

Chương 11

 

Sáng hôm sau, Ngải Mễ dậy sớm đi vệ sinh, cô mơ màng tỉnh dậy, vừa dụi mắt vừa mò vào nhà vệ sinh, quên cả khóa cửa. Đi được hai bước thì nhìn thấy mẹ xách làn từ bếp đi ra, chắc là chuẩn bị đi mua thức ăn, mua đồ ăn sáng. Ngải Mễ giật bắn mình, sực nhớ ra Allan vẫn đang ở phòng cô, liền vội quay lại đóng cửa phòng ngủ. Cô liếc nhanh vào phòng và vô cùng sửng sốt khi phát hiện ra anh ngủ trên chiếc ghế đặt cạnh giường, vừa nãy cô hoàn toàn không để ý đến điều đó.

Thấy vậy, mẹ liền hỏi: “Ngải Mễ, con dậy rồi à? Mẹ đang định hỏi sáng nay con thích ăn gì?”

“Ăn gì cũng được ạ, giống tuần trước thôi.” Cô không dám ra nhà vệ sinh, sợ chẳng may mẹ lại vào phòng cô và nhìn thấy Allan trong đó.

Mẹ thấy cô đứng yên không nhúc nhích bèn tò mò hỏi: “Không ngủ nữa à? Hôm qua con giặt ga trải giường hả? Con biết sử dụng máy giặt rồi cơ à?”

Mặt Ngải Mễ đỏ rần, miệng ấp úng: “Thì con biết lâu rồi mà. Mẹ đi mua đồ ăn sáng nhanh lên, con đói rồi.”

Sau khi mẹ đi, Ngải Mễ mới dám chạy vào nhà vệ sinh giải quyết thật nhanh rồi quay về phòng ngủ. Allan đã dậy, thấy cô bước vào, anh liền bước đến kéo tay cô hỏi: “Em còn đau không?”

“No.”

“Đừng giấu anh.”

“Bảo đau mới là nói dối.” Cô thành thật khai: “Chỉ vì em muốn giữ anh ở lại với em nên mới nói thế thôi.”

Anh nhìn cô một lát, dường như muốn phân định rốt cuộc câu nào là nói thật, câu nào là nói dối, cuối cùng anh chỉ ra ngoài, hỏi: ““Giặc” đi rồi hả?”

Nghe thấy vậy, cô không nhịn được, đành cố nén giọng, cười khúc khích nói: ““Giặc” đi rồi nhưng “tay sai” vẫn còn ở lại. Anh chuẩn bị về à?”

Allan liền gật đầu.

“Đợi em đánh lạc hướng “tay sai” cho anh đã.” Ngải Mễ quay trở lại nhà vệ sinh, chẳng mấy chốc đã đánh răng, rửa mặt xong xuôi, rồi cô gọi với sang phòng khách: “Bố ơi, hôm nay trời đẹp, bố con mình đi dạo đi!”

Bố hơi bất ngờ vì được trọng vọng đột xuất, lập tức từ phòng ngủ sang phòng khách. “Được thôi, sao hôm nay tự nhiên lại cao hứng thế?”

Ngải Mễ liền kéo bố ra ngoài. “Đi thôi bố, muộn là thời tiết lại hết đẹp đấy.” Rồi cô nói lớn: “Ta đi dạo thôi!”

Đến khi Ngải Mễ và bố đi dạo về, Allan đã không còn ở trong phòng. Cô tần ngần ngồi một lát, hồi tưởng lại cảnh tượng đêm qua, vừa thấy tự hào vừa thấy lo lắng. Tự hào là vì cuối cùng cô và Allan đã trở thành tình nhân theo đúng nghĩa, lo lắng là vì hiện tại anh đã hoàn toàn sở hữu cô rồi, không biết liệu anh có mất hứng thú với cô hay không?

Nghe nói hứng thú của người đàn ông dành cho một phụ nữ lấy việc chiếm hữu cô ấy làm điểm cao nhất, trước đó, anh ta luôn cố gắng vươn tới đỉnh, niềm hứng thú của anh ta tăng lên dần dần. Sau khi lên tới đỉnh cao nhất, sự hứng thú của anh ta cũng đạt tới cực thịnh, có thể anh ta sẽ ở trên đỉnh một thời gian, nhưng bất luận dừng trong bao lâu, sự hứng thú của anh ta sẽ không lên cao nữa, và cuối cùng là tụt dốc thôi.

Cô không hề cảm nhận được sự mâu thuẫn giữa mối lo lắng ngày hôm nay và mối lo lắng ngày hôm qua của mình. Hôm qua còn lo là Allan giữ kẽ, không muốn dấn sâu vào chuyện tình với cô, hôm nay lại bắt đầu lo lắng sau khi đã có được cô trọn vẹn rồi sẽ trở nên chóng chán. Cô rất thích anh của ngày hôm qua, dịu dàng, quan tâm biết bao, anh đã khiến cô tận hưởng được niềm vui mà trước đây cô chưa bao giờ cảm nhận được, rồi anh còn ở lại với cô một đêm, điều này khiến cô vui vô cùng. Nhưng sáng nay anh vội vã ra về như thế, khiến cô cảm thấy rất đau khổ.

Khi không có anh ở bên, cô lại bắt đầu đứng ngồi không yên, cô không biết rốt cuộc anh đang làm gì, đang ở bên ai, anh có còn yêu cô nữa không. Đáng lẽ hôm nay anh phải ở bên cô chứ? Anh vội về nhà cô Giản đó làm gì?

Càng nghĩ Ngải Mễ càng sốt ruột, cô quyết định đến nhà cô Giản để tìm anh, xem rốt cuộc anh đang làm gì. Cô biết nhà cô Giản nằm ở đường nào, vì Allan đã từng nói tên con đường đó, nhưng cô không biết là khu nhà nào, càng không biết tầng mấy, phòng bao nhiêu. Cô chỉ nhớ anh từng nói rằng gần khu nhà đó có cửa hàng cắt tóc “Thiên hạ đệ nhất kéo” của một nhà tạo mẫu tóc về hưu. Tay nghề mát-xa của nhà tạo mẫu tóc đó rất điêu luyện, ai đến cắt tóc cũng được tặng mấy phút mát-xa, thế nên Allan rất thích cắt tóc ở đó.

Cô không đắn đo nữa, lát nữa hỏi thăm từng nhà vậy, kiểu gì chẳng hỏi ra nhà cô Giản. Đúng lúc mẹ mua thức ăn và đồ ăn sáng về, cô ăn qua loa cho xong bữa rồi chạy đi gọi taxi.

ALL IN LOVE – Ngập tràn yêu thương 9.3

Một lần, trước khi đi nước ngoài, mấy đứa bạn thân có liên lạc với tôi, chủ yếu là gửi tin nhắn (rất dài), liệt kê danh sách mua mỹ phẩm. Tôi lần lượt trả lời từng đứa: Lần này đi châu Phi. Không thấy ai nhắn lại. Tôi rầu rầu, châu Phi có rất nhiều thứ đẹp, ngoài mỹ phẩm ra chẳng lẽ chúng mày không muốn thứ gì khác?

Người đẹp đại diện cho ý kiến của đông đảo mọi người nhắn lại: Không.

 

Trưởng phòng tự nhiên nổi hứng rủ tôi đi ăn, tôi đồng ý, cô bạn nói muốn rủ thêm Lan Lan.

Lan Lan cách nhà tôi hai tiếng đi xe, cũng không xa lắm, lâu lắm rồi tôi không gặp cô ấy, thế nên gọi điện cho bạn. Lan Lan lập tức đáp: “Tuyệt quá, tới ngay đây! Cụ nội nó chứ, tao đang phải đi xem mặt đây này, chị em tốt, biết cứu người lúc nước sôi lửa bỏng.”

“…”

Lan Lan hình như bước về chỗ ngồi, chỉ vào điện thoại, nói: “Xin lỗi anh, chị gái em vừa sinh, em phải qua đó ngay.”

“…”

Sau đó, Trưởng phòng nói: “Hay là gọi cả Người đẹp nữa?”

Chẳng hiểu Trưởng phòng hôm nay lên cơn gì, Người đẹp đang ở tận miền Nam, nếu ngồi máy bay đến cũng… mất khoảng hai tiếng.

Tôi hỏi Trưởng phòng: “Hôm nay mày bị sao thế? Không phải gây họa gì chứ, muốn nói vài lời cuối cùng à?”

Trưởng phòng trừng mắt. “Chỉ là tối qua tao mơ gặp ác mộng, thấy bốn đứa bị truy sát, đứa bị chết, đứa thì bị thương nặng, buồn quá nên hôm nay nhất định phải nhìn thấy chúng mày còn sống lành lặn.”

“…”

Cuối cùng, tất nhiên Người đẹp không đến, lúc Lan Lan tới Trưởng phòng đang ở phòng khách chơi game điên cuồng.

Lan Lan vừa nhìn thấy đã hỏi: “Trưởng phòng, sao mày lại béo ra à?”

Trưởng phòng: “Công việc ở ngân hàng áp lực lớn quá.”

Lan Lan: “Áp lực lớn mà mày còn béo được?”

Trưởng phòng vừa giết địch, vừa nói: “Haizz, tao phát triển ngược mà.”

“…”

 

Mỗi lần tụ tập bạn bè là được một trận cười vỡ bụng.

Trong bữa cơm, Trưởng phòng hỏi Vi Vũ: “Vi Vũ, ở cơ quan ông có ai đẹp trai như ông không?”

Vi Vũ: “Không.”

Trưởng phòng thất vọng. “Gần bằng thì sao?”

Vi Vũ: “Không.”

Trưởng phòng tuyệt vọng. “Hơi xấu thì sao?”

Vi Vũ liếc nhìn cô. “Rốt cuộc bà muốn nói gì?”

Trưởng phòng cười dê. “Vi Vũ, có thể giới thiệu cho tôi một người không?”

Vi Vũ: “Không thích.”

Trưởng phòng: “Tại sao?”

Vi Vũ: “Không muốn hãm hại người khác.”

“…”

 

Bạn thân cấp ba: “Nhìn thấy ảnh chưa? Cái anh chàng mà mẹ tao rất hài lòng đấy còn bảo tao thử làm quen với anh ta xem sao. Tao dứt khoát không! Mày nhìn có giống người châu Phi không? Quá giống!”

Tôi: “Thực ra người châu Phi rất đẹp trai mà.”

Bạn thân: “Tao bị mẹ ép đến khô héo cả người rồi đây này. Hôm qua không chịu được nữa, tao gào lên, con không thích đàn ông, con thích phụ nữ!”

Tôi toát mồ hôi hột. “Mẹ mày chắc sợ chết khiếp nhỉ?”

Bạn thân: “Không mới lạ chứ, mẹ tao còn bình thản “ồ” một tiếng, sau đó nói: “Thế con đi gặp anh ta xem sao, công việc của nó rất tốt…”, hoàn toàn không để ý đến lời tao nói.”

Tôi: “Thế mày định thế nào?”

Bạn thân: “Chắc là tao tự tử đây!”

Nhiều lúc cảm thấy những cô gái bị bắt ép đi gặp mặt quả thật khốn khổ, một bên là sự quan tâm của gia đình, một bên là sự kiên trì của bản thân, áp lực không cần nghĩ cũng hiểu.

Tôi thường nói với những người bạn đang rầu rĩ đó rằng, cứ thử chờ đợi xem sao, biết đâu một ngày nào đó người tình trong mộng sẽ đến. Lời tôi nói có sức thuyết phục không, bản thân chúng tôi đều rõ, đó chẳng qua chỉ là những lời an ủi. Nhưng tôi nghĩ, nếu vơ bừa một người nào đó để kết hôn, sau đó hối hận, chẳng thà chờ đợi thêm chút nữa, dù sao bạn cũng đã chờ đợi anh ta hai mươi mấy năm rồi.

 

Ai sẽ ôm em khi thấy em buồn – Chương 4.2

Phụ nữ sao lại có khuynh hướng ngược mình ngược người thế nhỉ?

Nhưng anh không nói ra, bởi vì Tiểu Băng rốt cuộc cũng đâu có mối quan hệ như vậy với gã đàn ông khác, thế nên dù anh có nói gì đi nữa, Tiểu Băng luôn cho là anh đang châm chọc cô. Nhưng nếu cho anh được nói thật lòng thì anh muốn nói là: Thà rằng trước khi gặp anh, em có người đàn ông khác, như vậy em sẽ không cảm thấy không công bằng, mà anh cũng sẽ không cảm thấy có lỗi với em.

Có lần bị dồn ép quá, anh đã thẳng thắn nói với Tiểu Băng: “Anh ước gì bây giờ em hãy đi tìm một gã đàn ông, quan hệ với hắn, rồi chúng ta sẽ thanh toán dứt điểm chuyện này, và không bao giờ nhắc đến nó nữa, được chứ?”

Tiểu Băng kinh ngạc trợn tròn mắt. “Anh có ý gì? Bảo em tìm người đàn ông khác rồi quan hệ hả, thế thì anh lại càng có lý do để đến với người phụ nữ khác rồi nhỉ?”

Tắc thở!

Anh vội cam đoan: “Anh sẽ không làm thế, một lần đó thôi đã khiến anh hối hận vô cùng, làm sao anh còn có thể tìm người phụ nữ khác để làm chuyện đó chứ? Nếu cuộc đời một con người có thể làm lại, anh bảo đảm sẽ không bao giờ làm chuyện như vậy nữa, mà một lòng một dạ đợi em, đợi đến khi nào em xuất hiện mới thôi, sau này suốt đời cũng chỉ có mình em. Anh bảo em thử làm một lần với người khác, chỉ là hy vọng có thể dùng cách này để giúp em cảm thấy chúng mình hòa nhau, rồi em sẽ không còn buồn phiền về chuyện này nữa.”

“Sao hòa nhau được? Trước khi gặp em, anh quan hệ với người khác, dâng cho người ta lần đầu tiên của mình, giờ em đi tìm người đàn ông khác thì còn có tác dụng gì? Chỉ là cho người khác vấy bẩn em, nhưng có vấy bẩn bao lần đi nữa thì lần đầu tiên của em cũng đã trao cho anh rồi.”

Ngất!

May mà hôm nay Tiểu Băng không tiếp tục tra khảo nữa, có lẽ là do quá mệt nên mới để cho anh một con đường sống. Anh nhắm mắt lại nhưng không ngủ được, thầm nói, nếu sau này mình sinh một đứa con trai thì đầu tiên mình phải cảnh cáo nó rằng: Tuyệt đối đừng có ngủ với người phụ nữ nào khác ngoài vợ mình, quá nhiều phiền toái, chẳng đáng. Nếu như đã làm điều đó trước khi quen vợ mình thì đừng nói cho cô ấy biết. Không kể với cô ấy thì chẳng có chuyện gì cả, cô ấy sẽ không bị tổn thương, mà con cũng sẽ không bị tra khảo, còn nếu đã lỡ nói cho cô ấy thì con chết chắc rồi.

Nếu sau này anh có con gái, anh sẽ nói với nó rằng: Nếu bạn trai của con trước kia từng có người phụ nữ khác, hãy bỏ nó đi, đừng ở bên nó nữa; nếu con quyết định vẫn yêu nó, muốn ở bên nó thì đừng bao giờ nói về người phụ nữ thuở trước của nó. Bất luận nó đã quên hay vẫn còn nhớ, nhắc đến người trong quá khứ cũng không hay ho gì, mà chỉ càng làm xáo trộn cuộc sống của các con.

Người được gọi là “phụ nữ thuở trước” của anh, hôm nay đã được Tiểu Băng lôi ra làm xáo trộn tâm trí anh.

Người phụ nữ ấy tên là Lam Tâm Đế, là giảng viên hướng dẫn luận văn thạc sĩ của anh, và cũng là một nhân vật truyền kỳ trong khoa. Hồi đó, anh không tài nào biết được rốt cuộc cô ấy bao nhiêu tuổi, từ trước đến giờ cũng chưa hề quan tâm đến điều này.

Truyền kỳ về Lam Tâm Đế có rất nhiều khía cạnh khác nhau, đầu tiên, trong tình yêu cô giáo Lam cũng là một nhân vật truyền kỳ. Nghe nói trước khi kết hôn, chồng chưa cưới của cô giáo Lam bị chẩn đoán mắc bệnh gan rất nghiêm trọng, có thể không sống được bao lâu nữa, nhưng cô vẫn kiên quyết lấy người đàn ông ấy, chuyện này khi đó được truyền tai nhau như một giai thoại, giống những câu chuyện vẫn thường thấy qua sách báo hay trên ti vi.

Nhưng tình yêu của Lam Tâm Đế cũng không thể cứu được sinh mệnh của chồng mình, những năm tháng sau khi kết hôn, chồng cô giáo Lam mắc bệnh nằm suốt trên giường, không thể làm việc, sau này, ngay cả việc sinh hoạt cũng không thể tự lo, tất cả mọi việc đều trông cậy vào cô. Có người nói khoảng thời gian ấy, trông cô giáo Lam như người phụ nữ đã ngoài năm mươi, mệt mỏi, kiệt sức, mắt mờ chân chậm, trong khoa gần như im hơi lặng tiếng, tới giờ làm thì đến, hết giờ làm thì về, có rất nhiều người hầu như không biết đến sự tồn tại của cô. Lên lớp qua loa, thành quả nghiên cứu khoa học gần như không có, cũng chẳng trách được, cả ngày từ sáng đến tối phải chăm sóc một người bệnh nằm trên giường, thường chạy đi chạy lại giữa chợ và bệnh viện, còn phải nghĩ cách để kiếm tiền nuôi gia đình, nào có thời gian và tinh lực để làm nghiên cứu khoa học?

Sau này, chồng của cô giáo Lam qua đời, lúc mọi người đến chia buồn, phát hiện ra cô giáo Lam không rơi dù chỉ một giọt nước mắt, về sau cô còn tâm sự với những người bạn tri kỷ của mình rằng: “Ôi, cuối cùng cũng đi rồi, anh ấy được giải thoát mà mình cũng được giải thoát.”

Nhưng những người bạn được coi là tri kỷ đó có lẽ đã bị cách nói trái với đạo đức ấy gây sốc, bị chọc giận, cho nên mặc kệ có là bạn hay không, có thân thiết hay không, họ đã truyền những lời này ra ngoài. Thế là cô giáo Lam từ một người phụ nữ trung trinh bất diệt với tình yêu, từ một người vợ hiền đồng cam cộng khổ “đáng trân trọng” biến thành một quả phụ lòng dạ sắt đá, một góa phụ không biết luân thường đạo lý. Người ngoài nghe chuyện liền phẫn nộ, lên án tới tấp trước ngôn luận của cô giáo Lam, có người còn đi thuyết phục ba mẹ chồng của bà, kêu họ mời công an đến lập hồ sơ điều tra nguyên nhân cái chết của con trai mình, kháo rằng rất có khả năng là do cô giáo Lam không muốn chăm sóc người chồng bệnh tật của mình nữa nên đã ra tay mưu hại.

Cũng may ba mẹ chồng của cô giáo Lam đều là những người thấu tình đạt lý, họ nói cô giáo Lam sống cũng không dễ dàng gì, bưng trà rót nước, dọn phân dọn nước tiểu… chăm sóc chồng lâu như vậy cũng coi như không phụ lòng con trai họ.

Sau khi chồng qua đời, cô giáo Lam bỗng trở nên trẻ trung như đám thanh niên, lúc nào cũng trang điểm tươm tất, việc dạy học cũng rất xuất sắc, thành quả nghiên cứu khoa học bắt đầu dày lên, nhưng tiếng tăm trong khoa thì không hề tốt, nhất là trong số những giáo viên nữ khi đó, gần như không ai yêu quý cô. Còn giáo viên nam cũng chẳng dám qua lại với cô, bởi vì ai tiếp xúc với cô giáo Lam thì người đó sẽ bị nghi ngờ là giữa họ có quan hệ mờ ám.

Sau này cô giáo Lam giành được cơ hội sang Mỹ tu nghiệp, ở lại đó suốt hai năm, đến khi quay về quả thật đã biến thành một con người khác, vô cùng trẻ trung, vô cùng xinh đẹp, hơn nữa tên của bà cũng được đổi lại, trước kia là Lam Tâm Hiền, còn nay sửa thành Lam Tâm Đế, đồng âm với tên tiếng Anh của cô là Cindy[1]. Phương pháp dạy học cũng như nghiên cứu khoa học của cô giáo Lam ngày càng xuất sắc, ngân sách nghiên cứu xin được cũng không ít. Nhưng sinh viên đều không dám chọn cô làm người hướng dẫn luận văn, nghe nói những sinh viên làm luận văn với cô, đến lúc bảo vệ hay bị các thành viên khác trong hội đồng bảo vệ hoạnh họe, làm không tốt sẽ bị loại với lý do ba chọi một, bốn chọi một, xác định là rất thảm.

Đàm Duy làm luận văn với cô giáo Lam, có thể nói giống như là “mạng của ba mẹ, lời của bà mối”, chứ không phải là “tự do yêu đương”. Anh vốn dĩ làm nghiên cứu với một giáo sư có tuổi trong khoa, nhưng vị giáo sư đó hướng dẫn anh được mấy ngày thì bị trúng gió, mồm méo mũi lệch, liệt nửa người trên giường, sinh hoạt hằng ngày cũng không thể tự làm, nói còn chẳng rõ, càng không cần nhắc đến việc hướng dẫn nghiên cứu sinh. Vì vậy, khoa buộc phải phân các sinh viên mà vị giáo sư ấy đang dẫn dắt cho các giáo sư khác.

Và thế là Đàm Duy được “kết duyên” với cô Lam.

[1] Trong tiếng Trung, chữ “Tâm Đế” phát âm là “xin di”.

 

ALL IN LOVE – Ngập tràn yêu thương 9.2

Thời gian gần đây tôi ở lì trong nhà, bạn bè rủ đi chơi đều từ chối hết. Lần này, cô bạn thân Lan Lan đi xem mặt, rủ tôi đi cùng. Cô nàng bảo muốn một người ít nói, thâm trầm như tôi làm nền cho người nhanh nhẹn, hoạt bát như cô, vóc dáng bình thường như của tôi sẽ làm nền cho dáng người mẫu cao mét bảy của cô. Tôi đồng ý, một phần cũng vì muốn gặp cô bạn nói chuyện.

Xem mặt xong xuôi, hôm sau Lan Lan gọi điện đến, giọng ỉu xìu nói không thành công. “Lí do từ chối vì anh ta thích một người con gái nhỏ nhắn, ngoan ngoãn cơ, hừ, tao không chê anh ta cao to đen hôi thì thôi!”

Cuối cùng, Lan Lan nói: “Khê, tao đoán anh ta thích mày.”

Tôi nói: “Vậy mày có bảo tao là gái đã có chồng chưa? Nhân tiện, tao hiền lành, nhỏ nhắn lắm à?”

Lan Lan: “Chẳng lẽ ý hắn chê tao béo? Hic, rớt nước mắt, chẳng phải tao bị mày “khích” giảm hẳn mười cân rồi sao?”

Tôi bất giác nghĩ đến cô bạn một năm trước còn nặng sáu mươi cân, ôm lấy tôi than vãn: “Bao giờ tao mới còn bốn lăm cân hả mày?”

“Lan Lan, ngực mày đè lên tao đấy.”

“Ngực tao còn đang ở bên dưới mà.”

“…”

Từ đó về sau, cô ấy quyết tâm hừng hực, mới nửa năm, từ sáu mươi cân giảm còn năm mươi cân.

Lan Lan: “Chẳng nhẽ tình yêu lại tỉ lệ nghịch với cân nặng ư?”

Tôi an ủi: “Mày nghĩ, liệu con lợn có thích con gà bé loắt choắt không? Đương nhiên là nó vẫn thích con lợn đáng yêu, mập mạp rồi.”

“Tại sao tao chẳng cảm nhận được tí tẹo sự an ủi nào thế? Tại sao? Cố Thanh Khê!”

“…”

 

Tôi rủ Trưởng phòng (ký túc đại học) đi shopping. Trên đường đi, điện thoại Trưởng phòng kêu vang, cô ấy liếc một cái, không nghe.

Tôi hỏi: “Sao lại không nghe?”

Trưởng phòng đáp: “Tiên phu[1], chẳng có gì để nói cả.”

“…”

Không bao lâu thì có điện thoại của Từ Vi Vũ, lúc đó đầu óc tôi đang để đi đâu nên không chú ý, nhìn điện thoại hồi lâu.

Trưởng phòng hỏi: “Ai đấy?”

Tôi thuận miệng đáp: “Gian phu.”

Trưởng phòng ngẩn người, sau đó cười như chết đi sống lại.

Tối muộn, Từ Vi Vũ đến đón tôi.

Trưởng phòng từ xa vẫy vẫy tay. “Gian phu Vũ! Ở đây!”

Vi Vũ bước đến, nhìn Trưởng phòng rồi lại nhìn tôi, hỏi: “Người này lại lên cơn à?”

Trưởng phòng cười khanh khách, người rung bần bật.

Trên đường về nhà, Từ Vi Vũ hỏi tôi: “Vừa nãy cô ấy gọi anh là gì?”

Tôi bình tĩnh đáp: “Thư phu[2].”

Từ Vi Vũ “ồ” một tiếng.

Sau đó, di động của Từ Vi Vũ báo có tin nhắn. Anh mở ra đọc, sau đó nhíu mày, cười nói: “Gian phu đúng không?”

“…”

Tôi chỉ hồ đồ nhất thời thôi mà, Trưởng phòng, đừng có mang cái đấy ra đùa!

 

Một hôm lúc đang ăn tối, Trưởng phòng gọi điện đến, nói: “Lại chia tay rồi!”

Cô nàng này thay đàn ông như thay áo khiến tôi cũng không biết cô ấy bắt đầu yêu từ lúc nào.

Tôi vừa xới cơm, vừa quan tâm hỏi: “Làm sao mà chia tay?” Lần nào, cô ấy cũng có lí do chia tay rất quái đản khiến tôi không khỏi kinh ngạc.

Trưởng phòng: “Lúc tao mặc váy liền, hắn mặc áo phông! Lúc tao mặc áo phông, hắn diện com lê! Mẹ kiếp, tao cắn răng mặc đồng phục ngân hàng, thì hắn lại mặc áo phông, quần bò! Muốn chia tay thì cứ nói thẳng ra, lại còn bày đặt, thế là tao bye luôn!”

“…”

[1] Chồng cũ.

 

[2] Anh rể.

 

Ngắm hoa nở trong sương 10.3

“Ăn anh!” Cô cười khúc khích để giấu đi vẻ căng thẳng của mình.

“Ăn anh thì cũng phải đợi nấu chín rồi mới ăn chứ, bọn mình có phải là dã nhân đâu, làm sao ăn sống nuốt tươi được?” Đùa xong, Allan đi về phía phòng bếp.

Cô liền ôm chặt lấy anh, trách móc: “Ăn sống nuốt tươi thì có sao? Giữ được hương vị nguyên chất. Nhưng con người thời đại văn minh như anh lại cứ đòi nấu chín lên rồi mới ăn.” Cô kéo anh về phía phòng ngủ. “Vào mà xem cave woman của anh, hôm nay là văn minh thời hiện đại gặp văn minh nguyên thủy, không ăn người thì người sẽ ăn, chẳng còn con đường nào khác.”

Anh liền kéo cô lại, nói: “Ngải Mễ, đừng có làm ra bộ sành sỏi, anh biết em không phải là cave woman…”

Bị anh vạch trần, cô liền chơi bài ngửa. “Con trai ở bên con gái, đáng lẽ phải rất… nóng lòng chứ? Tại sao anh… lại không thế? Có phải em hoàn toàn không có sức quyến rũ không?”

Allan liền bật cười. “Xem ra câu nói “đàn bà sợ không đủ quyến rũ, đàn ông sợ không đủ khả năng” khá chuẩn nhỉ!” Rồi anh nói với vẻ ngại ngùng: “Sao em biết anh không… nóng lòng? Anh có hội báo với em đâu? Con người có thể kiềm chế bản thân mà…”

“Thế tại sao anh lại phải kiềm chế bản thân? Vì anh… muốn giữ cho mình đường lùi ư?”

Allan nhìn cô với vẻ sửng sốt rồi vòng tay ra ôm cô. “Sao em lại nghĩ như thế? Từ lâu em vẫn dò đoán về anh như vậy ư? Thế thì làm sao mà vui được?” Thấy cô gật đầu, Allan cười đau khổ, nói: “Câu thành ngữ “thấu hiểu người khác” rơi vào em lại biến thành “xuyên tạc người khác” rồi. Không phải như những gì em nghĩ đâu, anh đang đợi em lớn thêm chút nữa, em đã bước sang tuổi hai mươi đâu, bọn mình còn rất nhiều thời gian…”

“Nhưng chỉ còn mấy tháng nữa là anh tốt nghiệp rồi.” Nghĩ đến việc chỉ còn mấy tháng nữa Allan sẽ về miền Nam, hai người phải rất lâu mới được gặp nhau, mắt cô bắt đầu đỏ hoe. “Anh từng nói là chỉ cần em thích là anh thích, đúng không? Nếu em thích anh… ăn em thì sao nào?”

Allan cúi đầu nhìn cô rất lâu rồi bế thốc cô lên và đi về phía phòng ngủ.

Đã hơn mười giờ, bố mẹ Ngải Mễ cũng sắp về. Cô lưu luyến tiễn Allan xuống cầu thang, anh ngăn cô lại và nói: “Em đừng xuống nữa, muộn lắm rồi, lát nữa em phải lên một mình không an toàn, hơn nữa bố mẹ em về không thấy em đâu lại lo lắng.”

Cô vẫn khăng khăng: “Em đưa anh đến cột đèn trước mặt kia thôi.”

Không biết làm thế nào, Allan đành để cô tiễn. “Em tiễn anh đến cột đèn đó rồi anh lại đưa em về.” Xuống đến dưới lầu, một tay Allan dắt xe, tay còn lại dắt tay cô.

Lúc đi qua vũng nước nhỏ, cô buông tay anh ra rồi bước qua, miệng khẽ xuýt xoa. Cô biết dù chỉ một động tác nhỏ như thế cũng không qua nổi mắt anh. Quả nhiên, Allan bám theo, sốt sắng hỏi: “Em đau hả?”

Cô không trả lời. Lúc nãy làm chuyện ấy, mặc dù Allan luôn thì thào bên tai cô rằng: “Tell me if it hurts” (Nếu đau nhớ bảo anh), sau khi xong xuôi cũng đã nhìn thấy vết máu đào nhưng cô không cảm thấy đau. Bây giờ cô làm như thế chỉ vì muốn giữ chân anh, thế nên cô vẫn ậm ờ trước câu hỏi của anh.

“Em đứng đây đợi anh một lát.” Nói xong, Allan mang xe đạp cất vào bãi giữ xe ở cửa sau của trường, sau đó chạy thật nhanh trở lại, bế cô lên và đi về phía nhà cô. Anh cứ thế bế cô lên cầu thang, vào nhà, đặt cô lên giường, đóng cửa lại rồi cởi áo khoác ngoài cho cô, còn mình thì cũng cởi áo khoác ngoài, hai người ghì siết lấy nhau trên chiếc giường nhỏ của cô.

Anh ôm chặt cô và thì thầm: “Có còn đau nữa không em?”

“Anh ôm rồi thì không đau nữa.”

“Làm con gái phải chịu khổ rất nhiều, em có hối hận không?”

“Hối hận cái gì? Hối hận vì đã làm thân con gái hay hối hận vì đã trao thân cho anh?”

“Both (Anh hỏi cả hai).”

“Neither (Em đều không hối hận).”