Đừng vội nói lời yêu – Chương 1.2

Sắc mặt Hồ Tổng có chút ngượng ngập, ông ta nhếch mép. “Làm thêm giờ không quan trọng, quan trọng là có người mua.”

Câu nói này khiến Tô Lạc cảm thấy khó chịu, cô ghét nhất bị người khác uy hiếp. Thế là cô cầm ly rượu, ngửa cổ uống cạn. Đám đàn ông vỗ tay hoan hô. Hồ Tổng hài lòng đặt tay lên vai Tô Lạc.

Tô Lạc ra hiệu cho nhân viên phục vụ rót đầy cốc, sau đó đứng dậy, thoát khỏi bàn tay của người đàn ông đó. “Hồ Tổng, cảm ơn sự ủng hộ của ông dành cho trẻ em ở khu vực vùng núi nghèo khó. Mong ông tiếp tục ủng hộ cuộc đấu giá ngày mai.” Nói xong, cô chạm nhẹ vào ly của Hồ Tổng, lại uống cạn.

Thái độ của Tô Lạc khiến Hồ Tổng giật mình. Thông thường, phụ nữ trên bàn rượu hay ỡm ờ giả bộ từ chối hoặc nũng nịu, hờn dỗi, cô gái này lại sảng khoái uống rượu khiến ông ta không biết đâu mà lần. Tô Lạc cầm cái ly rỗng không, mỉm cười nhìn đối phương.

Hồ Tổng đờ ra một lúc, cho đến khi người đàn ông họ Tiêu hỏi: “Hồ Tổng có cần giúp đỡ không?”, ông ta mới bừng tỉnh, vội xua tay. “Người đẹp mời rượu, dù thế nào tôi cũng phải uống hết.”

Tô Lạc cười thầm, tối nay ông dám đụng đến tôi, làm sao có chuyện một ly là kết thúc?

Một tiếng đồng hồ sau, Hồ Tổng được người khác dìu ra xe ô tô. Ông ta say bét nhè, miệng vẫn còn lẩm bẩm: “Tiểu Tô, cô đừng chỉ kính một mình tôi, ở đây còn rất nhiều người, mọi người đều phải uống vui vẻ.”

Tô Lạc đi bên cạnh, mỉm cười chào tạm biệt những người khác.

Mặt cô nóng ran, đầu óc hơi choáng váng nhưng tinh thần vẫn còn tỉnh táo.

“Cô sao rồi? Có cần tôi đưa về không?” Người đàn ông họ Tiêu hỏi.

“Tôi vẫn ổn, không cần đâu!”

“Tửu lượng của cô khá thật đấy. Cô phải quay về cơ quan làm thêm thật sao?” Anh ta nhíu mày hỏi.

“Vâng.”

“Không đến nỗi vất vả như vậy chứ? Cũng chỉ là bán mấy cái bình hoa thôi mà.”

“Có nhiều lãnh đạo của tỉnh và thành phố tham dự nên hoạt động tương đối trang trọng.” Tô Lạc đã sớm quen với sự khinh thường của người khác nên tỏ ra bình thản.

Có lẽ cảm thấy nói chuyện với cô vô vị, người đàn ông kết thúc bằng một câu: “Vậy thì chúc hoạt động của các cô thành công.”

“Nếu anh có thể tham gia thì tốt biết mấy, đó sẽ là vinh hạnh của chúng tôi.”

Anh ta từ chối ngay: “Tôi chịu thôi. Thật ra tôi rất nghèo, không thể sánh với Hồ Tổng. Tuy nhiên, Hồ Tổng say đến mức này, liệu sáng mai có thể dậy sớm không đây?”

“Tối mai mới tổ chức, ông ta cứ việc ngủ thoải mái.” Tô Lạc đính chính.

Người đàn ông cười cười. Đúng lúc này, di động của cô đổ chuông. Anh ta nhân dịp đó quay người rời đi.

Tô Lạc thò tay vào túi mò điện thoại, bấm nút nhận cuộc gọi rồi áp lên tai. “A lô!”

“Tô Lạc, em đang bận đấy à?” Giọng nói quen thuộc từ đầu dây bên kia truyền tới.

“Vâng, em rất bận.” Tô Lạc nói to, sợ đối phương không nghe thấy.

“Hoạt động ngày mai chuẩn bị đến đâu rồi?”

“Anh yên tâm, tất cả đều thuận lợi. Còn anh thì sao, đang làm gì vậy?” Tô Lạc vừa nói chuyện điện thoại vừa ngồi xuống bệ xi măng bên đường.

“Anh vừa xem xong bài tập, chuẩn bị đi kiểm tra phòng ngủ của bọn trẻ.”

“Anh hãy chú ý giữ gìn sức khỏe.”

“Hết cách, hai sinh viên tình nguyện đã quay về, giờ chỉ còn lại một mình anh.”

“Em đến giúp anh có được không?”

“Đừng ngốc ngếch như thế! Công việc của em ở thành phố cũng rất quan trọng, ở đây còn phải trông chờ vào khoản tiền của bên em rót về đấy.”

“Em không muốn làm nữa. Những người có tiền đều là súc sinh.”

“Sao thế?”

“Không sao. Bao giờ anh mới quay về thành phố?”

“Tháng sau anh sẽ đưa một đứa trẻ về chữa mắt.”

“Em đi đón anh.”

“Được, anh cúp máy đây!”

“Dương Nhuệ… “ Tô Lạc gọi tên người đàn ông.

“Gì vậy?”

“Anh… Khi nào rảnh rỗi anh nhớ gọi cho em, cần gì em sẽ gửi cho anh.”

“Được, cảm ơn em.”

Nói xong, người ở đầu dây bên kia liền cúp máy. Tô Lạc cảm thấy đầu óc chếnh choáng, ý thức dần tiêu tan.

Đúng lúc này, bên đường có tiếng còi xe ô tô. Cô ngẩng đầu, một chiếc xe con chạy vụt qua, đèn pha nhấp nháy, chắc là ô tô của “người nghèo” vừa rồi. Cô còn chưa kịp phản ứng, chiếc xe đã phóng vụt đi.

Tô Lạc có chút hoài niệm khoảng thời gian ở vùng núi. Bầu không khí ở đó rất trong lành, dễ khiến con người say hơn uống rượu. Cô có thể tưởng tượng ra lúc này Dương Nhuệ đang rón rén đi xuyên qua phòng ngủ của bọn trẻ.

 

Ngày hôm sau, hoạt động bán đấu giá được tổ chức theo đúng kế hoạch.

Khi hoàng hôn buông xuống, trước cửa một club mới khai trương vô cùng sang trọng trải tấm thảm đỏ, đèn chiếu sáng rực, rất nhiều nhân vật được coi là giới thượng lưu của thành phố có mặt, mỗi người đến bàn đăng ký nhận một bông hoa cài lên ngực và một phần quà lưu niệm, sau đó đi dọc thảm đỏ, đến chỗ tấm pano cỡ lớn ở phía trước ký tên mình. Tiểu Tần phụ trách phát quà tặng, chị vừa phát vừa cằn nhằn với Tô Lạc: “Sao nhiều người thế? Có phải bọn họ chỉ đến xem trò vui thôi? Tốn nhiều quà tặng như vậy, liệu chúng ta có bị lỗ không?”

Tô Lạc cười. “Có người đến là điều tốt. Em chỉ sợ ngay cả người xem trò vui cũng không có ấy chứ.”

“Vừa rồi chị qua bên kia xem, eo ôi, chữ ký của những người đó xấu không tả nổi. Tấm pano lớn như vậy, chúng ta biết đặt ở đâu?”

“Khỏi cần đặt, bảo nhân viên vệ sinh dọn đi là được.”

“Thế thì còn ký tên làm gì?”

“Đây chỉ là một hình thức thôi, bằng không khách sẽ thất vọng.”

“Chỉ tổ ô nhiễm môi trường.” Tiểu Tần bĩu môi. Là nhân viên tài vụ, chị từng tham gia khóa huấn luyện của tổ chức nước ngoài nên giọng điệu mang đầy vẻ “quốc tế hóa”.

“Tiểu Tô, tối qua cô hại tôi thảm quá, đúng là độc ác!” Đằng sau đột nhiên vang lên giọng nói quen thuộc. Tô Lạc quay đầu, người vừa lên tiếng chính là Hồ Tổng, bại tướng dưới tay cô tối qua, đồng thời là nhà từ thiện của hoạt động ngày hôm nay. Sắc mặt ông ta tươi tỉnh, nhìn không ra bộ dạng từng say khướt. Gặp Tô Lạc, ông ta tỏ ra vui vẻ, còn thân mật ôm cô.

“Hồ Tổng mau đến đây ký tên, nhận hoa cài ngực áo. Tối nay, Hồ Tổng là nhân vật chính đấy ạ!” Tô Lạc khéo léo quay người, chọn một bông hoa rực rỡ, cài vào cổ áo com lê của ông ta.

Bị cô né tránh, bàn tay Hồ Tổng ngượng ngập dừng lại ở lưng chừng trong vài giây. Đúng lúc này, Thư ký Dụ dẫn một nhóm phóng viên đi đến, vây quanh ông ta. “Đây chính là Hồ Đại Sơn tiên sinh, nhà từ thiện thế hệ mới.”

Hồ Tổng xốc lại quần, chỉnh lại nụ cười, bước lên thảm đỏ. Ánh đèn flash nháy liên tục khiến ông ta rất hài lòng.

“Nhà từ thiện thế hệ mới? Từ này mà cũng nghĩ ra, Thư ký Dụ giỏi thật đấy! Làm gì có “thế hệ mới” nào “phì nhiêu” như vậy?” Tiểu Tần lẩm bẩm.

Tô Lạc gõ đầu đồng nghiệp. “Chị đừng nói lung tung, người ta là nhà doanh nghiệp trẻ kiệt xuất của năm nay đấy.”

“Mẹ ơi, ông ta mà còn gọi là trẻ? Thế thì chị trở thành nhi đồng rồi còn gì?”

“Nếu chị không cố gắng cao thêm chút nữa thì đúng là thành nhi đồng thật.”

“Tô Lạc!” Tiểu Tần nghiến răng. “Còn cô chẳng có ai chịu cưới, thành bà cô già mất rồi.”

Tiểu Tần đã kết hôn nhưng luôn buồn bực vì chuyện mình quá thấp. Tô Lạc cao ráo nhưng mãi vẫn chưa lấy chồng, đây là mục tiêu chủ yếu để hai người “công kích” lẫn nhau.

“Bà cô già thì sao chứ? Đồ hiếm mới quý, sau này sẽ tăng giá trị.” Tô Lạc cãi lại.

Bên cạnh đột nhiên có người tiếp lời: “Cái gì tăng giá trị? Tôi sẽ mua ngay.”

Tô Lạc quay đầu, nhận ra là người đàn ông “nghèo” tối qua.

“Chẳng phải anh rất nghèo hay sao?” Cô hỏi lại.

Người đó gãi đầu. “Nếu không phải quá đắt, tôi sẽ bán ít cổ phiếu để mua. Dù sao thời buổi này cũng khó có thể kiếm tiền từ cổ phiếu.”

Tiểu Tần ở bên cạnh không kìm được phì cười một tiếng.

Sợ người đàn ông đó tiếp tục hỏi về vấn đề tăng giá trị, Tô Lạc lập tức chuyển đề tài: “Sao anh lại đến đây?”

“Tôi sống ở gần đây. Hơn nữa, tôi sợ Hồ Tổng mua nhiều quá nên đến giúp ông ta chuyển đồ.”

Đây là câu nói xui xẻo, bởi Hồ Tổng mua càng nhiều thì chứng tỏ người tham gia đấu giá càng ít. Tô Lạc lập tức phản bác: “Cũng chưa chắc, không biết chừng ông ta chẳng mua món nào ấy chứ!”

“Thật không? Các cô tin tưởng mình làm ăn tốt như vậy à? Thế thì hôm nay tôi được xem trò vui rồi.” Ngữ khí của người đàn ông lộ vẻ khinh thường.

Tô Lạc quyết định kết thúc cuộc trò chuyện, chỉ tay về phía bàn đăng ký. “Anh mau đến đó ký tên là được nhận quà lưu niệm.”

Người đàn ông múa bút ký tên rồi đi theo lối nhỏ ở bên cạnh vào hội trường.

“Sao anh ta không đi trên thảm đỏ?” Tiểu Tần ngạc nhiên.

“Anh ta đến xem trò vui ấy mà.”

“Không biết là ai nhỉ? Trông đẹp trai ra phết, không phải lại là một nhà từ thiện thời đại mới đấy chứ?” Tiểu Tần xem quyển sổ, đọc tên người đàn ông: “Tiêu… Kiến… Thành…”

“Anh ta ư? Anh ta không đủ phì nhiêu.” Tô Lạc bĩu môi.

“Ờ… Chúng ta lại bị lỗ rồi! Anh ta không mua nổi số của quý đó thì mua cô cũng được. Cô xem, giá trị của cô tăng nhanh hơn cổ phiếu. Hơn nữa, nếu cô được gả đi, Tâm Quang chúng ta cũng bớt một nhân tố không ổn định.” Nghĩ đến cuộc đối thoại vừa rồi, Tiểu Tần cười lớn.

“Ai bảo thế? Em vô cùng ổn định.”

“Cô ổn định nhưng lại khiến bao nhiêu đàn ông không ổn định. Đúng là mầm gây tai họa.”

Trong hội trường, ánh đèn bỗng dưng tối dần, âm nhạc nổi lên, cuộc bán đấu giá bắt đầu.