Đừng vội nói lời yêu 3.4

Tô Lạc nghĩ thầm, đúng là gặp ma giữa ban ngày.

Người đàn ông quay sang ông Tô, gật đầu tán thưởng: “Chú làm rất tốt, tôi sẽ bảo công ty cung cấp dịch vụ biểu dương chú.”

“Cảm ơn, cảm ơn cậu!” Tuy không hiểu đầu cua tai nheo nhưng ông Tô vẫn nhiệt tình cảm ơn.

“Tòa văn phòng của chúng ta đúng là cần tăng cường công tác quản lý, nhất là ngoài giờ làm việc, không được tùy tiện cho người không liên quan vào trong.” Tiêu Kiến Thành nhấn mạnh. Anh ta vốn tưởng Tô Lạc đến tìm mình, bị bảo vệ chặn ở ngoài cửa.

“Anh nói thế là có ý gì?” Tô Lạc chau mày.

Tiêu Kiến Thành liếc cô một cái, thản nhiên đáp: “Có chuyện gì cần gặp thì cô hãy hẹn với thư ký của tôi vào giờ làm việc.”

“Tôi đâu phải đến tìm anh.” Tô Lạc lập tức phản bác.

Tiêu Kiến Thành tất nhiên không tin, lại nói tiếp: “Có điều, về chuyện đồ quyên tặng, chúng ta giải quyết theo trình tự pháp luật thì thích hợp hơn.”

“Đúng vậy, chúng tôi sẽ làm theo trình tự pháp luật. Với loại người như anh, chẳng có gì để nói cả.” Bây giờ, thái độ của Tô Lạc thay đổi hoàn toàn, ngữ khí cũng cứng rắn hơn.

Tiêu Kiến Thành tưởng có thể bắt thóp cô, lập tức hỏi lại: “Nếu đã không có gì để nói với tôi, thế thì cô đến đây làm gì?”

“Ai mà biết anh ở đây chứ. Tôi đến đây là để – tìm – bố – tôi.” Tô Lạc nói rành rọt từng từ, sau đó khoác tay ông Tô.

Tình thế hoàn toàn xoay chuyển, ánh mắt Tiêu Kiến Thành lộ vẻ lúng túng, trong khi Tô Lạc hết sức đắc ý.

Ông Tô vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra nên hơi cúi người, tỏ thái độ cung kính.

Tiêu Kiến Thành ho khan hai tiếng, nhân cơ hội điều chỉnh tâm trạng, nghiêm mặt chỉ tay ra đằng sau. “Được thôi, sau này có chuyện gì, cô hãy trực tiếp liên hệ với luật sư Châu.”

Bây giờ Tô Lạc mới chú ý, người đi cùng Tiêu Kiến Thành chính là luật sư Châu. Luật sư Châu mỉm cười, gật đầu với cô. Tô Lạc cũng đáp lại bằng một nụ cười. Sau đó, cô quay sang Tiêu Kiến Thành, nói: “Không thành vấn đề, tôi cũng không muốn làm phiền đến Tiêu Tổng.”

Tiêu Kiến Thành đi xuống bậc thang, luật sư Châu lập tức đi theo anh ta. Tô Lạc vẫn khoác tay bố, dõi theo bóng “kẻ chiến bại”, trong lòng hớn hở.

“Tiểu Lạc, sao con lại quen cậu ta?” Ông Tô hỏi.

“Con và anh ta tiếp xúc qua công việc ấy mà.”

“Con nói chuyện chẳng lịch sự gì cả.” Ông Tô là người theo lề lối xưa, rất chú ý vấn đề phép tắc.

“Anh ta có lịch sự với con đâu?”

“Nhưng cậu ta có tiền, tòa nhà này là của cậu ta.” Ông Tô chỉ tay lên trần nhà, gương mặt lộ vẻ kính nể.

“Thế thì có gì ghê gớm, người có tiền chẳng ai tốt đẹp cả.” Tô Lạc thản nhiên như không. Cô buông tay bố, ngáp dài. “Buồn ngủ quá, con về trước đây, tạm biệt bố.”

“Đi đường cẩn thận, con nhớ đi chỗ sáng ấy.” Ông Tô dặn dò.

“Vâng ạ.” Tô Lạc vừa trả lời vừa nhảy hai, ba bước xuống bậc thang, đi bộ về nhà mình. Nhưng mới đi một đoạn, dưới chân đột nhiên sáng loáng, bóng cô đổ dài về phía trước.

Tô Lạc quay đầu, ánh đèn pha ô tô chói mắt ở ngay sau lưng. Cô hơi căng thẳng, nơi này đều là tòa nhà văn phòng, buổi tối rất vắng vẻ. Cô lập tức đi lên vỉa hè, tay nắm chặt túi xách. Nhưng chiếc ô tô đó không có dấu hiệu phóng đi, mà ngược lại, từ từ dừng ở bên cạnh cô.

Tô Lạc giật mình, ngó nghiêng xung quanh, chuẩn bị bỏ chạy. Đúng lúc đó, cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống. “Tiểu Tô!”

Tô Lạc đưa mắt nhìn, thì ra là luật sư Châu, người vừa gặp ở cửa tòa nhà.

“Luật sư Châu, chào anh!” Tô Lạc thở phào nhẹ nhõm.

“Cô về nhà phải không? Để tôi tiễn cô.” Luật sư Châu chủ động đề nghị.

“Không cần đâu, nhà tôi cách đây không xa.”

“Lên xe đi, con gái buổi tối đi một mình không an toàn.”

Anh ta đã nói vậy, Tô Lạc cũng không khách sáo, liền lên xe rồi chỉ đường về nhà mình.

Luật sư Châu vừa lái xe vừa hỏi: “Cô và Tiêu Tổng có vẻ thân quen đúng không?”

“Anh nhầm đấy, chúng tôi chẳng quen biết gì cả.”

“Cô đừng khiêm tốn nữa, nghe hai người nói chuyện là biết ngay.” Luật sư Châu cười. Thái độ của anh ta rất hòa nhã, khác hẳn buổi sáng.

Tô Lạc không biết giải thích thế nào, đành nhấn mạnh một lần nữa: “Tôi thật sự không quen anh ta.”

Luật sư Châu đi thẳng vào vấn đề: “Thật ra, tôi thấy quỹ từ thiện của các cô nên thương lượng về vụ đồ quyên tặng vừa rồi.”

“Thương lượng thế nào? Tiêu Kiến Thành chẳng nói lý lẽ gì cả.” Tô Lạc đáp.

“Khụ khụ…” Luật sư Châu cười. “Cô đừng so đo, tính tình của Tiêu Tổng hơi công tử một chút.”

“Tôi có so đo gì đâu. Nhưng đây là làm từ thiện chứ không phải chúng tôi đi ăn xin.”

“Tiêu Tổng có suy nghĩ của anh ta.”

“Suy nghĩ gì?”

“Nói ra thì dài lắm, nhưng nếu có thể thương lượng, chúng ta hãy hẹn một buổi nào đó nói chuyện tử tế. Dù thế nào, tình trạng của ông già chắc cô cũng rõ, bây giờ mọi việc đều do Tiêu Tổng quyết định.”

Nghe anh ta nói vậy, Tô Lạc đành gật đầu.

Xe ô tô nhanh chóng đến nhà Tô Lạc, luật sư Châu dừng xe, hỏi: “Cô sống ở đây à?”

“Đúng vậy.”

“Chỗ này có hàng phở rất ngon.”

“Anh từng đến đây ăn à?”

“Tôi sống ở khu chung cư bên cạnh.”

“Lần sau anh tới, tôi sẽ mời anh ăn tô lớn.”

“Được, nhất định tôi sẽ đến thưởng thức.”

Tô Lạc xuống xe, chào tạm biệt luật sư Châu.

Ngắm hoa nở trong sương 4.2

Tiếp sau đó khoa lại thông báo rằng, trong lúc chờ đợi kết quả vòng thi phỏng vấn, đề nghị mọi người tranh thủ thời gian thi GRE và TOEFL đi. Mấy ứng cử viên đều suýt ngất, loanh quanh một hồi vẫn phải thi GRE, TOEFL ư? Thế thì khác gì tự mình thi lấy học bổng? Hai trong số bốn ứng cử viên liền tuyên bố thẳng thừng: “Em xin rút thôi, mọi người làm cái trò gì vậy, định đùa cợt nhau à? Nếu nói ngay từ trước là phải thi GRE, TOEFL thì còn mất công thi mấy cái đó làm gì nữa?”

Ngải Mễ nghĩ, đã bị đùa cợt đến nước này rồi, rút lui cũng bị đùa cợt, không rút lui cũng vẫn bị đùa cợt, nếu không thi thì người ta lại tưởng mình không dám thi. Thế nên cô vẫn vui vẻ đăng ký và thi cả GRE lẫn TOEFL trước thời gian quy định. Tiếp theo đó là nhờ người viết giấy giới thiệu, lo bảng điểm…, xong xuôi thì nộp hết cho khoa và gửi sang Học viện Harvard Yenching.

Sang năm mới, gần như ngày nào trường cũng được nghe thông tin ai đó nhận được thư từ chối, hóa ra một suất đi học ở Harvard Yenching đó không phải dành riêng cho khoa tiếng Anh, mà là cho rất nhiều khoa của trường, thảo nào khoa lại tổ chức thi minh bạch như thế, hóa ra là vì cơ hội rất mong manh, cộng với việc nhiều khoa như vậy, dĩ nhiên là phải minh bạch rồi.

Khi chín mươi lăm phần trăm số người đã nhận được thư từ chối thì Ngải Mễ vẫn chưa nhận được gì, không những người khác cho rằng cô có hy vọng mà đến bản thân cô cũng bắt đầu tin rằng mình có hy vọng. Đột nhiên một hôm, một ứng cử viên cùng khoa là Lưu Phương rầu rĩ than thở với cô rằng: “Chán quá, tớ không được gọi vì trường M yêu cầu phải có điểm GRE chuyên ngành mà tớ lại không có.”

Ngải Mễ liền thắc mắc: “Sao cậu lại biết trường Đại học M cần điểm GRE chuyên ngành? Mà tự nhiên cậu lại lôi trường M ra làm gì, tớ tưởng là Havard Yenching chứ?”

Lưu Phương đáp: “Havard Yenching chỉ là nơi chi tiền, vẫn phải có trường chịu nhận cậu mới xin được tiền của họ chứ.”

Ngải Mễ sững sờ, có chuyện đó ư? Tại sao không có người nào nói với cô sớm chứ? Nhưng Lưu Phương nói khoa có phát quyển sổ thông báo ghi rõ điều đó. Cô chạy về nhà lục tung đồ đạc lên tìm quyển sổ thông báo đó, quả nhiên không sai, bên trên ghi rõ là một chương trình học bổng của Học viện Harvard Yenching có tên Doctoral scholars program (Học bổng tiến sĩ) kéo dài ba năm rưỡi cho các tiến sĩ được trường đại học ở Mỹ gọi nhập học. Đến giờ cô mới hiểu ra vấn đề, hóa ra mãi mình không nhận được thư từ chối là vì bản thân mình có theo đuổi gì đâu?

Sau khi biết chuyện này, bố cô bực không nói được lời nào. “Cái thói hậu đậu, vô tâm sớm muộn gì cũng làm cuộc đời mày hỏng thôi con ạ.” Nghe cứ như là hiện tại chưa hỏng vậy.

Mẹ chỉ vào bố, nói: “Nó không giống ông thì còn giống ai? Ông cũng có kém phần đâu, hồi còn yêu tôi, mười lần thì đến chín lần nhớ sai địa điểm…” Sau đó bố mẹ lại đi đấu văn đấu võ với nhau.

Nói thực là Ngải Mễ cũng không buồn lắm, cả trường có nhiều khoa như vậy mà chỉ có một suất học bổng, kể cả được trường đại học của Mỹ tiếp nhận thì cũng chưa chắc xin được suất này, thôi thì cứ như mình còn hơn, chẳng đăng ký trường nào, nói gì đến chuyện được gọi. Việc này giống như đem lòng yêu một người nhưng không theo đuổi anh ta, dĩ nhiên là không có được tình yêu của người ta, nhưng đồng thời cũng không phải chịu rủi ro bị từ chối, có thể nói một cách tự phụ rằng, anh đừng có mà đắc ý, tôi có theo đuổi anh đâu mà anh nói đến chuyện đồng ý hay từ chối.

Không theo đuổi nên cũng chẳng có gì phải sợ, không theo đuổi nên cũng không lo bị từ chối.

Những người chơi thân với Ngải Mễ đều khuyên cô nên tự xin học bổng, nói em đã thi GRE, TOEFL rồi, sao không thử tự xin học bổng xem thế nào? Ngải Mễ nghĩ cũng hay, nên bắt đầu lo thủ tục.

Trong các vấn đề khác, Ngải Mễ tiêu tiền không tính toán nhưng trong những chuyện liên quan đến học hành thì cô lại rất chắt chiu, chắt chiu đến mức hà tiện. Lúc đăng ký, cô tiếc tiền nên không nộp hồ sơ cho quá nhiều trường mà chỉ chọn năm trường, ba trường của Mỹ, hai trường của Canada.

Có thể đúng là có “số ăn cứt chó” thật, hạt giống được gieo xạ lại nảy mầm, đơm hoa. Ngải Mễ nhận được giấy gọi của ba trường, một trường cho học bổng toàn phần, một trường miễn học phí, trường còn lại cũng là trường cô khá thích thì không cho gì cả.

Xem ra việc du học chẳng khác gì tìm người yêu, anh chàng mà bạn thích lại không thích bạn, anh chàng thích bạn thì bạn lại không ưng ý. Con người đi tìm sự thống nhất, sự hoàn mỹ trong các mối quan hệ mâu thuẫn này, cuối cùng hầu hết là “bất đắc dĩ mà tìm cái tàm tạm”.

Dựa trên phương châm học hành tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó, Ngải Mễ quyết định sang học tại trường Đại học C vì trường này cho cô học bổng toàn phần. Cô đã tìm ra thành phố nhỏ đó trên bản đồ, lấy bút đỏ khoanh tròn và nghĩ bụng, thôi cứ liều một phen, sống ở thành phố to bằng bàn tay này vài năm cho biết mùi Tây rồi cố gắng kiếm cái bằng về nước. Cô đã nghiên cứu chương trình tiến sĩ của khoa tiếng Anh trường Đại học C và dự đoán rằng nếu tập trung học thì mất khoảng năm năm sẽ lấy được bằng tiến sĩ.

Ngải Mễ nghĩ, năm năm thì năm năm, lúc đó mình đã hai mươi tám tuổi, có thể tự tin tìm Allan và nói rằng: “Em đã trưởng thành, đã đủ chín chắn rồi, biết tình yêu là gì rồi, chúng mình hãy bắt đầu lại từ đầu nhé!”