Đừng vội nói lời yêu 5.1

Chương 5

Anh và cô và anh ta

 

T

ô Lạc đi bộ một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng về đến cơ quan. Cô đi thẳng tới phòng làm việc của Thư ký Dụ, chuẩn bị “tự thú”, đồng thời đề nghị rút khỏi công việc quyên góp lần này.

“Này, cô đi nhanh thế làm gì, mau lại đây giúp chị đi!” Lúc đi qua văn phòng của Tiểu Tần, cô chợt nghe thấy chị gọi mình.

Tô Lạc quay đầu liền nhìn thấy Tiểu Tần đang bày mười mấy cái phong bì ở trên bàn, trong tay còn cầm một xấp tiền.

“Chị làm gì vậy?” Tô Lạc đi đến hỏi.

“Chủ tịch Mã của bên Chính hiệp[1] đến kiểm tra, cơ quan phải phát công tác phí chứ còn gì nữa! Cô mau đếm giúp chị, có mười ba phong bì, mỗi phong bì hai trăm.”

 “Chẳng phải trước Tết ông ta đến rồi hay sao?” Tô Lạc vừa kiểm tra tiền trong phong bì vừa hỏi.

“Trước Tết là thăm hỏi, lần này là kiểm tra công tác hỗ trợ sự nghiệp giáo dục. Tuy danh nghĩa khác nhau nhưng “mục đích” đều như nhau cả.” Tiểu Tần bĩu môi, bỏ một tập tiền vào phong bì.

Tô Lạc nhìn thấy liền nhắc chị: “Không phải mỗi phong bì chỉ bỏ hai trăm thôi sao?”

“Nhân viên hai trăm, lãnh đạo một ngàn.”

“Hả? Rộng rãi như vậy à?” Tô Lạc rất xót ruột.

Tiểu Tần hạ giọng thầm thì: “Thư ký Dụ không muốn ở lại cơ quan từ lâu. Ông ta muốn chuyển sang đơn vị cấp hai của Chính hiệp tỉnh.”

“Chú ấy không muốn làm thật sao?”

“Đúng thế, ở đây chán chết đi được, vừa không kiếm được tiền cũng chẳng thể lên chức.”

“Kể cả không muốn làm thì chú ấy cũng không thể đem tiền từ thiện của chúng ta để chạy cửa sau.”

Tiểu Tần vội bịt miệng Tô Lạc. “Người đẹp ơi, phiền cô nói nhỏ một chút. Khi nào lãnh đạo đến, cô nhớ đưa phong bì. Đây là quy tắc ngầm chứ không phải đi cửa sau, sau này cô mà làm lãnh đạo thì cũng vậy thôi.”

Vừa dứt lời, đầu kia hành lang vang lên tiếng cười nói vui vẻ: “Rất tốt, Tiểu Dụ, chú đã tạo phúc cho muôn dân, xây dựng xã hội hòa hợp.”

“Tất cả nhờ vào sự chỉ đạo sáng suốt của Chủ tịch. Chỉ thị của Chủ tịch khi đến thăm hồi trước Tết chính là mục tiêu công tác của chúng tôi trong năm nay.” Thư ký Dụ đáp.

Dù cách khá xa nhưng Tô Lạc cũng có thể cảm thấy lời biểu dương của Chủ tịch Mã cao vút trên trần nhà, trong khi câu trả lời của Thư ký Dụ cũng phảng phất bị cuốn theo.

“Trước Tết, lãnh đạo có chỉ thị gì vậy?” Tiểu Tần hỏi.

“Em không nhớ.” Tô Lạc lắc đầu.

“Mục tiêu công tác mà cô không nhớ sao?”

“Em đoán, ngay cả Chủ tịch Mã cũng không nhớ ấy chứ.”

Hai chị em nhìn nhau cười.

Lúc này, Thư ký Dụ cùng Chủ tịch Mã đi ngang qua phòng, nhìn thấy Tô Lạc và Tiểu Tần, ông ta đưa mắt ra hiệu. Tiểu Tần hiểu ý lãnh đạo, lập tức nhét tập phong bì vào tay Tô Lạc. “Lát nữa, cô nhớ phát phong bì cho bọn họ, chị phải đi lo bữa trưa bây giờ.”

Tô Lạc đi theo Tiểu Tần ra khỏi văn phòng. Đoàn khảo sát đi thăm từng phòng, ngoài Chủ tịch Mã thỉnh thoảng hỏi vài câu, những người còn lại đều tỏ ra thờ ơ.

Đột nhiên, có người gọi Tô Lạc: “Chào cô, Tiểu Tô!”

Tô Lạc ngoảnh đầu, nhìn thấy một phụ nữ xinh đẹp đứng cuối đoàn người. Cô ta đi đôi giày cao gót, tay cầm cái xắc nhỏ.

“Chào cô…” Tô Lạc lên tiếng, cô cảm thấy người phụ nữ này rất quen nhưng nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu.

“Cô làm việc ở đây à?”

“Vâng.”

“Công tác bao lâu rồi?”

“Năm năm rồi.”

“Năm năm? Lâu như vậy sao? Tôi thật sự khâm phục cô.”

“Cũng không phải lâu lắm. Có đồng nghiệp còn làm lâu hơn tôi, hơn nữa còn đi làm giáo viên tình nguyện ở nông thôn.”

“Ừ, tôi biết rồi, công việc đó quả thật không dễ dàng.”

“Đúng thế, công việc đó mới thật sự vất vả…” Tô Lạc đáp.

Trong lúc nói chuyện, người phụ nữ luôn giữ nụ cười ngọt ngào trên môi.

Tô Lạc càng nhìn càng thấy cô ta quen mắt nhưng vẫn không nhớ ra là ai. Cô lịch sự giơ tay mời cô ta vào văn phòng của mình: “Cô có vào tham quan không?”

Người phụ nữ xua tay. “Không cần đâu, cảm ơn cô.”

Tô Lạc đành cùng cô ta đứng ngoài hành lang, trong đầu cố nhớ lại. Người phụ nữ đột nhiên hỏi một câu: “Chắc Kiến Thành quyên góp không ít tiền cho quỹ của các cô phải không?”

Nghe thấy hai từ “Kiến Thành”, Tô Lạc mới bừng tỉnh. Thì ra đây là người đẹp ngồi bên cạnh Tiêu Kiến Thành tại buổi đấu rượu hôm đó, cũng là người hôm sau nhận điện thoại của cô.

“Anh ta à…” Tô Lạc vừa nghĩ vừa kéo dài âm điệu, sau đó bổ sung một câu đầy thâm ý: “Đúng rồi, người ở hiền sẽ gặp lành.”

Người phụ nữ kia tưởng đây là lời khen ngợi, liền phụ họa: “Tất nhiên rồi, Kiến Thành rất có lòng thương người.”

Tô Lạc khó khăn lắm mới không phì cười. Đúng lúc này, Chủ tịch Mã dẫn đầu đoàn người, hài lòng rời khỏi khu văn phòng. Cả đoàn chen chúc trong thang máy xuống dưới, đi ra khách sạn ở gần đó.

Tiểu Tần chờ sẵn ở phòng ăn riêng của khách sạn. Người đẹp kia liền kéo Tô Lạc ngồi cạnh mình, Tô Lạc liền chiếm một chỗ cho Tiểu Tần.

Sau vài lời khách sáo nhường chỗ, cả chủ lẫn khách đều yên vị, vừa vặn đủ ba bàn.

Thư ký Dụ đứng lên phát biểu. Tô Lạc nhân cơ hội lén gắp miếng nộm mộc nhĩ bỏ vào miệng. Hôm nay đi bộ một tiếng đồng hồ, cô đã đói đến mờ mắt.

Người đẹp ngồi bên cạnh hỏi nhỏ: “Cô rất thân với Kiến Thành phải không?”

“Tôi chỉ quen sơ sơ.”

“Hôm đó, cô bảo có việc gấp tìm anh ấy, đã giải quyết xong chưa?”

“Xong rồi.”

“Thật ngại quá, không giúp cô đánh thức anh ấy dậy được. Chắc cô cũng nghe ra, lúc đang ngủ mà bị gọi dậy, anh ấy nóng tính đến mức nào.”

“Không có gì.” Tô Lạc không muốn nhắc đến người đàn ông đó. Tuy nhiên, trong đầu cô tự động hiện lên hình ảnh căn phòng với chiếc giường hình bầu dục cỡ lớn, nhà tắm lắp kính trong suốt với chiếc áo lót vắt trên thành bồn tắm, cô bất giác liếc người phụ nữ một cái.

[1] Chính hiệp là cơ quan tương tự Mặt trận Tổ quốc của Việt Nam.