Đừng vội nói lời yêu 1.6

Tô Lạc hít một hơi thật sâu, đi vào phòng làm việc. Trong văn phòng mù mịt khói thuốc, Hồ Đại Sơn ngậm điếu xì gà, ngồi sau bàn làm việc cỡ lớn. Sofa bên cạnh có mấy người đàn ông và phụ nữ đang ngồi.

“Hồ Tổng, tôi muốn nói chuyện với ông một lúc.” Tô Lạc đứng ở cửa, cất giọng cung kính.

“Tiểu Tô à, chuyện này miễn bàn, tôi đã quyết định rồi.” Hồ Đại Sơn ngạo mạn từ chối, thậm chí không có ý định mời cô ngồi xuống.

“Nếu Hồ Tổng có điều gì hiểu nhầm, tôi xin được giải thích rõ với ông.”

“Tôi chẳng có gì hiểu nhầm cả. Tối qua là đầu óc tôi không được tỉnh táo.”

“Buổi đấu giá hôm qua, chúng tôi rất nghiêm chỉnh. Hồ Tổng nên tin tưởng chúng tôi, tất cả đều công khai rõ ràng.”

“Vậy sao? Tin tức mà tôi nghe được không giống như những gì cô nói.”

“Hồ Tổng nghe được tin gì ạ? Là ai nói với ông?”

Hồ Đại Sơn đưa mắt sang một người. “Tiêu thiếu gia, tôi thật sự không muốn bán đứng cậu.”

Tô Lạc quay đầu, phát hiện Tiêu Kiến Thành đang ngồi ở sofa, ôm một cô gái trẻ trong lòng. Anh ta ngậm điếu xì gà, nheo mắt nhìn cô với vẻ đắc ý.

“Tiêu Tổng, tin tức của anh là gì vậy?” Tô Lạc quay người về phía anh ta, cất giọng nghiêm túc.

Tiêu Kiến Thành nhún vai. “Người đẹp, những lời cô nói với tôi, tôi chẳng tiết lộ với ai, chẳng qua là vì Hồ Tổng quá thông minh, tự mình đoán ra.”

Người bên cạnh cười ồ.

Tô Lạc lập tức hiểu ra vấn đề, tất cả là do anh ta giở trò. Vậy thì mọi lời giải thích cũng trở nên vô nghĩa.

Cô quay sang Hồ Đại Sơn, lên tiếng: “Hồ Tổng, báo chí đã đưa tin rồi. Nếu vụ hợp tác này không thành, chỉ e sẽ ảnh hưởng không tốt đến doanh nghiệp của ông.”

“Tôi chỉ là một chủ thầu, những người làm ăn với tôi đâu bận tâm đến điều đó. Bọn họ chỉ quan tâm được chiết khấu bao nhiêu phần trăm mà thôi.” Hồ Tổng tỏ ra vô lại.

“Được thôi, dù thế nào cũng cảm ơn ông đã quyên góp cho quỹ của chúng tôi một trăm ngàn.” Tô Lạc quay người định rời đi.

“Ai nói tôi cho các cô một trăm ngàn?” Hồ Tổng thản nhiên hỏi lại. “Luật sư của tôi cho biết, các cô giở trò bịp bợm trong cuộc đấu giá nên tôi không phải trả một đồng nào. Ngày mai, các cô hãy trả một trăm ngàn cho tôi.”

Nghe câu này, Tô Lạc lập tức đứng lại.

Cô quay người xông đến bàn làm việc của Hồ Đại Sơn, chất vấn ông ta: “Ai nói chúng tôi giở trò bịp bợm? Ai nói? Bảo kẻ đó đưa chứng cứ ra đây.”

“Là Tiêu Tổng nói.”

“Tiêu Tổng là ai? Là người nào? Bảo anh ta ra đây đối chất với tôi. Tôi đã nói với anh ta điều gì?” Tô Lạc quay sang Tiêu Kiến Thành, cất giọng phẫn nộ.

Tiêu Kiến Thành nhìn cô, từ tốn mở miệng: “Là tôi! Tối qua cô bảo tôi hãy nâng giá để Hồ Tổng mua với giá cao.”

“Anh có chứng cứ không? Có băng ghi âm hay ghi hình không?”

“Tôi chính là nhân chứng.” Tiêu Kiến Thành đáp.

“Tối hôm kia tôi mới quen anh ở bữa cơm của Hồ Tổng, hôm qua nói chuyện chưa đến mười câu, di động của tôi còn không lưu số điện thoại của anh. Nếu cần tìm người nâng giá, tôi cũng nên tìm người quen mới đúng, sao có thể tìm anh?” Tô Lạc chất vấn.

Không đợi Tiêu Kiến Thành đáp lời, cô liền quay sang Hồ Đại Sơn. “Hồ Tổng, ông có quyên góp hay không là do ông quyết định. Ông không trả nổi khoản tiền một triệu chín trăm ngàn, tôi cũng có thể thông cảm, nhưng ông thông đồng với bạn, định đòi lại một trăm ngàn tiền đặt cọc thì hơi quá đáng. Chúng tôi sẽ không trả lại khoản tiền đó. Chúng tôi cũng không phải lần đầu tiên dính đến những vụ kiện tụng kiểu này, thôi thì gặp nhau ở tòa án vậy.”

Hồ Đại Sơn đập bàn đứng dậy. “Ai nói tôi không thể trả? Tôi thừa sức bỏ ra một triệu chín trăm ngàn.”

“Chẳng liên quan đến tôi.” Tô Lạc buông một câu, cuối cùng bực tức đẩy cửa đi ra ngoài.

Nhìn thấy Tô Lạc, Tiểu Tần liền đi theo cô. Cho tới khi rời khỏi tòa nhà, đứng bên lề đường, chị mới hỏi: “Vừa rồi cô mắng có đã không?”

“Sao chị biết?”

“Nhìn vẻ mặt “hổ cái” của cô là biết ngay.”

“Quá đã, em muốn mắng đám người đó từ lâu rồi.” Tô Lạc hít một hơi thật sâu.

“Xem ra hai bình hoa đó không bán được rồi.”

“Không bán được thì sao chứ? Như chị nói, bình hoa để đó cũng có chết đâu.”

“Tô Lạc…” Tiểu Tần liếc cô. “Bình thường thấy cô rất chịu khó kêu gọi quyên góp, bây giờ lại trưng ra bộ mặt này, chị đoán, cô nhất định bị rối loạn đa nhân cách.”

“Rối loạn đa nhân cách còn chưa đủ, em chỉ hận không thể trở thành người máy biến hình, ném đám người có tiền vô liêm sỉ đó lên trời.” Tô Lạc ngẩng đầu, ngước nhìn không trung.

Giữa những tòa nhà cao chọc trời, bầu trời màu xám bị cắt thành những mảnh nhỏ. Một chiếc máy bay vụt qua rồi nhanh chóng biến mất trong tầng mây.

 

Đừng vội nói lời yêu 1.5

Bà Nhạc hài lòng đi ra ngoài. Tô Kiệt đi theo, thân mật khoác tay mẹ. “Mẹ, tối qua con lại thắng được tiền.”

“Mày cũng chẳng có tiền đồ gì cả, chỉ biết đánh nhau với cờ bạc…” Bà Nhạc gầm lên nhưng ánh mắt chan chứa yêu thương.

“Mẹ không biết đấy thôi, đánh nhau hay cờ bạc cũng có thể phát tài…” Tô Kiệt cất giọng biếng nhác.

“Phát tài gì chứ? Sống tử tế mới được…”

“Con biết rồi…”

Tô Lạc kéo chăn trùm đầu, chỉ hy vọng bản thân có thể tách ra khỏi thế giới hỗn loạn này. Trong bóng tối ấm áp, cô muốn chợp mắt thêm một lát. Nhưng khi chìm vào giấc ngủ, cô lại có một giấc mơ.

Tô Lạc mơ thấy mình đang leo núi. Đường núi lầy lội, dốc đứng, cô hay bị trượt chân, bước từng bước vô cùng khó khăn. Hai bên mọc đầy cây cối, trong lúc mệt mỏi, cô giơ tay túm lấy một cành cây để tiếp thêm sức lực, kết quả bị gai đâm đến mức tay đau buốt.

Thật ra, trong lòng Tô Lạc biết rõ đây chỉ là một giấc mơ, bởi vì cô thường mơ thấy giấc mơ này. Nhưng dù làm cách nào cô cũng không thể tỉnh dậy, chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước. Đến khi ngẩng đầu, cô chợt phát hiện đường núi ngoằn ngoèo vô tận.

Chuông điện thoại reo vang, mỗi lúc một lớn, cuối cùng cũng khiến Tô Lạc tỉnh lại từ cơn mơ. Cô hất chăn ngồi dậy, toàn thân vã mồ hôi, miệng thở dốc.

Bất kể là ai gọi tới, cô cũng thật lòng cảm ơn người đó.

 

Tô Lạc cầm điện thoại lên xem, người gọi là Hồ Tổng.

“Tiểu Tô à, tôi không thể mua hai bình hoa đó.” Hồ Tổng lên tiếng trước.

“Gì cơ?” Tô Lạc tưởng mình vẫn chưa tỉnh ngủ.

“Ý tôi là, ngẫm đi nghĩ lại, tôi mua hai bình hoa đó về cũng chẳng để làm gì. Các cô xem có thể bán cho người khác không?”

“Như vậy sao được? Ông đã mua rồi, chúng tôi không thể bán cho người khác.”

“Tóm lại, tôi không muốn mua nữa, cũng sẽ không thanh toán tiền, các cô tự nghĩ cách đi!” Nói đến đây, Hồ Tổng liền cúp máy.

Tô Lạc cầm điện thoại, đờ đẫn hồi lâu. Trước kia, cô cũng gặp khá nhiều đối tượng trở mặt hay nuốt lời, nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải trường hợp liên quan đến khoản tiền lớn như vậy.

Tuy trước cuộc đấu giá, Hồ Tổng đặt cọc một trăm ngàn, Tâm Quang có thể danh chính ngôn thuận tịch thu, bình gốm Thanh Hoa có thể đem bán đấu giá một lần nữa, nhưng một trăm ngàn với một triệu chín trăm ngàn là khoảng cách quá xa. Hơn nữa, tổ chức một buổi đấu giá đâu phải dễ dàng.

Tô Lạc ngẫm nghĩ một hồi, đành báo cáo với cấp trên của mình là Thư ký Dụ. Hậu quả của việc báo cáo trực tiếp là tất cả mọi người đều bị gọi đến cơ quan vào trưa thứ Bảy.

Tiểu Tần thảm nhất. Chị đang ở tiệm làm tóc, chuẩn bị uốn xoăn. Bị cuộc điện thoại thúc giục, chị đành bỏ đi với mái tóc lòa xòa.

“Bà nội Tô của tôi ơi, sao cô không nhẫn nhịn để hết ngày cuối tuần mới báo cáo?” Tiểu Tần nghiến răng nói với Tô Lạc.

“Tại em nghĩ chuyện này hết sức quan trọng.” Tô Lạc rất áy náy.

“Có thể quan trọng đến mức nào? Không có người mua thì hai bình hoa đó sẽ chết sao?”

“Em đâu biết sếp gọi cả những người không liên quan như chị đến.”

“Nếu không triệu tập mọi người, ai sẽ chứng kiến ông ta dốc hết tâm huyết vì sự nghiệp?”

Đúng lúc này, Thư ký Dụ từ văn phòng đi ra, sắc mặt tái mét. Thấy tình hình bất ổn, Tô Lạc cúi đầu giả vờ uống nước.

“Hồ Tổng nói, chúng ta giở trò, cố tình nâng cao giá bán cho anh ta.” Thư ký Dụ lên tiếng.

“Không thể nào!” Tô Lạc và Tiểu Tần đồng thanh đáp.

“Tôi cũng bảo là không có khả năng đó, nhưng Hồ Tổng cứ khăng khăng chúng ta bố trí người trong buổi đấu giá.”

Tô Lạc hồi tưởng lại. “Ban đầu, có mấy người cùng tham gia, đến cuối chỉ còn lại tên họ Tiêu và Hồ Tổng cạnh tranh. Nhưng tên họ Tiêu là do ông ta giới thiệu với tôi, lẽ nào ông ta cho rằng anh ta là người của chúng ta?”

“Hồ Tổng không nói rõ là ai, chỉ không chịu thanh toán tiền. Anh ta có nộp tiền đặt cọc không?”

“Chỉ nộp một trăm nghìn thôi.” Tô Lạc đáp.

“Quả nhiên bị lỗ.” Tiểu Tần lẩm bẩm.

Tô Lạc chau mày ngẫm nghĩ, quyết định liên lạc với Tiêu Kiến Thành, đề nghị anh ta ra mặt đính chính.

Cô lấy di động, tìm số điện thoại của anh ta rồi gọi đi.

Đầu dây bên kia không có ai bắt máy. Cô gọi lại, chuông đổ mãi vẫn không có người nghe.

Nhớ tới câu nói của mình hôm trước, Tô Lạc có chút hối hận. Sớm biết có ngày hôm nay thì cô đã không đắc tội với anh ta.

“Bây giờ chỉ có thể làm việc trực tiếp.” Thư ký Dụ cất giọng kiên quyết. “Tô Lạc, Hồ Tổng đang ở văn phòng, cô đi một chuyến đi!”

“Cháu? Một mình cháu sao?” Tô Lạc không tin vào tai mình.

“Chuyện này do cô phụ trách, cô không đi thì ai đi?”

“Cháu đi liệu có tác dụng không? Chẳng phải ông ta nghi ngờ cháu nhờ người nâng giá hay sao?”

“Cô hãy dùng thành ý của mình để chứng minh cô trong sạch.” Thư ký Dụ dặn dò. “Chúng tôi ở văn phòng chờ kết quả của cô.”

Thư ký Dụ luôn như vậy, hễ gặp chuyện là rụt cổ, trốn đằng sau, không bao giờ chịu đứng ra gánh trách nhiệm.

Tô Lạc ngồi ở đó, không lên tiếng cũng chẳng nhúc nhích, ngẩng đầu nhìn Thư ký Dụ.

Tất cả mọi người đều trầm mặc.

Cuối cùng, Tiểu Tần mở miệng, phá vỡ bầu không khí căng thẳng: “Được rồi, Tô Lạc, chị sẽ đi cùng cô.” Nói xong, chị kéo Tô Lạc rời khỏi văn phòng.

“Dựa vào cái gì mà em phải đi?” Tô Lạc nổi nóng trong thang máy. “Em không đi đấy. Ông ta không muốn làm từ thiện thì thôi, đến lúc đó, chúng ta tiết lộ với giới truyền thông, nói ông ta lật lọng. Dựa vào cái gì mà chúng ta phải đi cầu xin ông ta?”

“Được rồi, chúng ta chỉ đi một chuyến, gặp mặt hỏi cho rõ ràng. Nếu ông ta không chịu, chúng ta về báo cáo là xong.”

“Em không chịu nổi thái độ của Thư ký Dụ, hễ gặp vấn đề gì là trốn tránh, chỉ biết đẩy cấp dưới ra chịu trận.”

“Cô nghĩ thoáng một chút đi! Nếu không như vậy, ông ta chẳng ở cơ quan ngon mà chuyển đến đây làm gì?”

“Ông ta đã vậy, việc gì em phải nghe lời. Em không đi, em về nhà đây.” Thang máy xuống đến tầng một, Tô Lạc định đi thẳng về nhà.

Tiểu Tần kéo tay cô. “Cô bớt giận nào, Dương Nhuệ còn đang đợi tiền để khởi công xây lớp học kia kìa.”

Nhắc đến Dương Nhuệ, Tô Lạc khôi phục lý trí. “Vậy… chúng ta lấy lại bình hoa rồi đem bán cho người khác là được chứ gì?”

“Bán cho ai? Cô tưởng người như Hồ Đại Sơn dễ gặp hay sao?”

“Nhưng…”

“Không nhưng gì cả, đi thôi! Cô sợ gì chứ? Có chị đây làm vệ sĩ cho cô, cùng lắm cô mắng ông ta một trận rồi ra về là được chứ gì?”

Nói thì nói vậy nhưng đến văn phòng của Hồ Tổng, Tiểu Tần lấy lý do hình tượng của mình tồi tệ, sống chết không chịu vào trong.

Đến cũng đến rồi, Tô Lạc đã nghĩ thông suốt, bình tĩnh gõ cửa. Bên trong vọng ra tiếng cười nói vui vẻ.

Cô lại gõ cửa. Hồ Đại Sơn cất cao giọng: “Vào đi!”

Cô gái tháng Sáu 14

14

V

ương Quân tham lam nói: “Nhưng anh trao cho Tông Gia Anh tình yêu của anh ngày trước rồi còn gì.”

Cô chỉ mong anh nói “trước đây không phải là tình yêu”, nhưng anh không nói như cô mong muốn mà chỉ rầu rĩ than: “Ai bảo em không nói với anh sớm là em thích anh?”

Cô hơi thất vọng, tựa như bị chịu thiệt khi một đồng vé ăn chỉ được dùng thành tám hào, chỉ mong cướp được ngay tấm vé ăn trong tay Tông Gia Anh.

Cô chuyển sang tra khảo anh bằng cách khác: “Trước đây anh đối với cô ta… có phải là tình yêu không?”

Cũng may là anh còn đủ thông minh, thừa cơ lấn tới: “Không.”

“Thế là cái gì?”

“Bị mắc lừa thôi.”

“Cô ta lừa tình anh hả?”

“Ừ.”

“Thế cái anh bỏ ra chả là tình yêu thì là gì?”

Anh cứng họng, tựa như cắn phải lưỡi mình. Thấy anh sợ như vậy, cô không nỡ giận anh nữa.

Vì chân đau nên anh không đưa cô ra bến xe được, bèn nhờ thầy Lý phòng đối diện chở cô ra bằng xe đạp. Cô còn đang thoái thác thì thầy Lý đã đặt túi du lịch của cô lên xe, cô đành phải làm theo. Anh rút ra một chiếc chìa khóa và đặt vào lòng bàn tay cô. “Đây là chìa khóa phòng anh, em cầm một chiếc, sau này đến không phải tới lớp hoặc ra sân bóng tìm anh nữa…”

“Thế anh còn chìa khóa khác không?”

“Anh còn một chìa nữa.”

Cô không hỏi anh tại sao lại có hai chiếc chìa khóa, nhưng cô đoán đây chính là chìa mà Tông Gia Anh vẫn dùng, đến khi đá anh đã trả lại cho anh. Cô thấy gờn gợn trong lòng nhưng không nói gì, ai bảo cô là kẻ đến sau?

Về đến thành phố D, cô không còn chút cảm hứng viết thư tình nào nữa, hiện tại việc quan trọng nhất là mua giày, mấy túi đồ muối, ít đồ hộp. Chẳng lẽ thư tình có thể đi dưới chân để đá bóng, làm thức ăn để ăn kèm với cơm à?

Cô rút hết số tiền tiết kiệm trong sổ ra, chạy ra siêu thị mua giày đá bóng, cô không còn lạ gì đôi giày đó nữa, vì anh trai cô cũng ham đá bóng, mặc dù cô chưa bao giờ ra sân xem anh đá, nhưng cũng đã từng mua giày làm quà tặng anh trong dịp lễ tết gì đó.

Cô lại đến cửa hàng thực phẩm mua ít thịt bò hộp và cá hộp, còn mua rất nhiều củ cải muối, su hào muối đóng túi, sau đó mua cho con gái Tiểu Triệu một túi sữa bột và ít bánh kẹo lặt vặt rồi cho hết vào túi du lịch, chờ ngày lên đường.

Khi làm những việc này, trong lòng cô cảm thấy vô cùng ngọt ngào, hạnh phúc. Tưởng tượng ra vẻ bất ngờ của anh khi nhìn thấy đôi giày mới, cô chỉ muốn bay đến huyện B ngay lập tức để đi cho anh đôi giày mới này.

Điều phiền phức duy nhất là số tiền trong sổ tiết kiệm đã trở về con số không và chắc chắn một đôi giày không thể đi được suốt đời, chẳng bao lâu nữa lại phải mua đôi mới.

Kiếm tiền bằng cách nào đây? Thu nhập của cô là số tiền còm mà chính phủ trợ cấp cho nghiên cứu sinh, bố mẹ cô thu nhập cũng khá ổn, cả hai ông bà còn đang đi làm, nhà có hai đứa con, anh trai cô cũng đã có việc làm, không phải xin tiền nhà nữa, trong nhà chỉ có cô là thu nhập thấp nhất, bố mẹ thường xuyên cho cô tiền tiêu, nhưng bình thường cô đều từ chối, nói mình có thể tự nuôi sống bản thân. Hiện tại, cô cũng ngại ngửa tay xin tiền bố mẹ, đành phải đi làm gia sư.

Cô liền hỏi dò chị cả: “Ngươi kiếm việc gia sư ở đâu vậy?”

“Nhà ngươi cũng muốn làm gia sư hả?”

“Ừ.”

“Nhà ngươi mà cũng phải làm gia sư ư?”

“Sao ta lại không phải làm chứ?”

“Bố mẹ ngươi đều kiếm ra tiền, nuôi một mình ngươi mà không đủ sao?”

“Ta không muốn xin tiền bố mẹ.”

Chị cả liền đoán ra ngay vấn đề: “Có phải muốn mua đồ cho bạn Vương Đẹp Trai không?”

“Ờ… cũng không hẳn là thế… đi lại ta cũng cần tiền mà.”

“Tội gì ngươi phải mò đến chỗ hắn ta? Bảo hắn đến thăm ngươi, như thế làm sao ngươi phải mất tiền?”

“Hắn cũng chẳng khá giả gì.”

“Chẳng khá nhưng cũng phải khá hơn ngươi chứ! Ngươi chỉ có mấy đồng trợ cấp còm, hắn ăn lương giáo viên chứ có phải vớ vẩn đâu.”

“Hắn thích đá bóng, tốn tiền mua giày lắm…”

“Ngươi muốn mua giày cho hắn hả?”

Cô cũng chẳng giấu nữa. “Mua rồi. Ta muốn kiếm ít tiền để sau này cần thì có mà tiêu.”

“Mua rồi hả? Mang ra cho ta coi xem nào!”

Cô liền lôi hết đồ đã mua ra cho chị cả xem.

Chị cả vừa xem vừa lắc đầu. “Ngươi à! Vừa mất người, vừa mất tiền, cẩn thận ngày nào đó hắn lại đá bay ngươi thì mất cả chì lẫn chài.”

“Hắn thề rồi, nói là sẽ… yêu ta suốt đời.”

“Lời thề của đàn ông thì giải quyết được gì? Lão Mục đã từng thề rằng mười đời mười kiếp yêu vợ lão ấy, kết quả rồi sao?”

“Không phải ngươi nói thầy Mục… vẫn lưu luyến mối tình đầu của thầy đó sao?”

“Tình đầu cái con khỉ, chuẩn bị ly hôn rồi.”

“Thật hả?”

Chị cả hào hứng nói: “Dĩ nhiên là thật chứ!”

“Lần này sao chàng ta… lại nhanh gọn thế nhỉ, không tìm cớ để kéo dài nữa hả?”

“Lão ấy còn lâu mới dám kéo. Kéo nữa bụng đây ễnh lên thì tèo.”

Cô giật nẩy mình. “Ngươi có bầu rồi hả?”

Chị cả liền gật đầu.

“Thế phải làm sao?”

“Phải làm sao gì?”

“Hai người có kịp tổ chức không?”

“Đây không có ý định đẻ, có gì mà kịp với không kịp.”

Cô ngẩn người. “Ngươi không định đẻ hả?”

“Ta còn đang đi học, giờ đẻ đái có mà đời tàn à?”

“Thế sao ngươi… không có biện pháp….”

“Có chứ, sự cố thôi.”

Đột nhiên cô sực nhớ đến mình, chẳng áp dụng biện pháp gì cả, ngộ nhỡ có bầu thì làm sao?

Chị cả cười khúc khích, nói: “Ta nói cho ngươi biết, ngươi đừng kể với ai nhé! Sự cố này là đối với lão Mục thôi, còn đối với ta thì không phải sự cố.”

“Vậy hả?”

“Cái gọi là sự cố này thực ra hoàn toàn nằm trong sự tính toán của ta, ta có giở chút ngón nghề…”

“Ngón nghề gì?”

“Lão Mục này ranh ma lắm, lần nào cũng đòi đeo bao, và lần nào trước khi đeo lão ấy cũng thổi cho phồng xem có bị thủng hay không. Nhưng vỏ quýt dày thì có móng tay nhọn, mỗi lần lão chuẩn bị lên mây, ta sờ chỗ này, nắn chỗ kia, còn mát xa chỗ đó cho lão nữa, lão khoái nhất là như thế. Nhưng xoa được một lát, ta sẽ kéo cái bao ra một chút, đợi lão ra hết, mềm oặt rồi, ta vẫn ôm chặt lão không cho rút ra, và thế là cái bao liền nằm lọt trong người ta.”

“Ông ấy… có biết không?”

“Có lúc biết, có lúc không, lão ấy cũng chỉ biết là bao tụt ở chỗ ta, không biết là kế sách của ta, ngươi đừng có nói cho ai biết đó nhé!”

“Yên tâm đi.”

“Hiện tại lão ấy đã đề nghị vợ ly hôn rồi, đơn cũng đã được đưa ra tòa.”

Bản thân cô không tán thành cách cướp chồng người khác đó của chị cả, nhưng cô chưa bao giờ gặp vợ thầy Mục, không hề có tình cảm với người đàn bà đó, trong khi đã chơi thân với chị cả bốn, năm năm trời, chính vì thế cũng chẳng cần tách bạch phải trái, trắng đen mà đứng ngay về phía chị cả.

Chị cả liền tổng kết: “Đàn bà ấy, bất luận yêu một người đàn ông đến đâu cũng vẫn phải đề phòng anh ta.”

“Đề phòng kiểu gì?”

“Thế này nhé, bất luận làm gì cho hắn ta, ngươi cũng phải tự cân nhắc những việc mình làm, kể cả sau này hắn ta đá bay ngươi, ngươi cũng không bị thiệt thòi thì có thể làm, nếu không thì tuyệt đối không được làm. Nếu ngươi nghĩ rằng hiện tại mình hy sinh cho hắn nhiều như vậy, sau này chắc chắn “gái có công thì chồng không phụ”, hắn sẽ tốt với mình gấp bội, sống hạnh phúc với mình đến khi đầu bạc răng long thì tốt nhất ngươi đừng có làm, nếu không ngươi sẽ hối hận đấy.”

Đầu óc cô rối như mớ bòng bong, một là không biết phải cân nhắc thế nào, hai là không biết tại sao phải cân nhắc.

Thấy cô ngẩn tò te, chị cả liền lấy ví dụ: “Ngươi xem trường hợp lão Mục sẽ biết là ta nói không bao giờ sai. Lão ấy với bà vợ là bạn học, lão ấy về nông thôn, vợ lão ấy là con một, được ở lại thành phố, gia đình bà kia không đồng ý cho bà ấy yêu lão Mục, nhưng bà ấy không nghe, cãi nhau với bố mẹ, sống chết đòi đi theo lão. Lão Mục ở nông thôn mấy năm, học đại học mấy năm, đều sống dựa vào đồng lương của vợ, vì lão ấy mà bà vợ bỏ cả thi đại học. Ngươi bảo những gì mà bà ta hy sinh cho lão ấy có lớn không? Chắc chắn là không nhỏ, nhưng cuối cùng bà ta có được gì không?”

Cô không kìm được nữa, bèn khuyên: “Ta thấy tội nghiệp vợ thầy ấy quá! Đáng lẽ ngươi không nên…”

“Ngươi nghĩ ta là người phá hoại hạnh phúc gia đình họ? Ngươi nhầm rồi! Ta đã nói từ lâu rồi, ta vốn tuổi ruồi, nếu quả trứng mà không rạn thì ta có đi bậu không?”

Cô nghe mà thấy vô cùng thắc mắc, chủ yếu là nghĩ đến vợ ông thầy, không biết người đàn bà tội nghiệp đó có chịu được cú sốc này hay không.

Chị cả nói: “Đàn bà mà muốn giữ chồng thì phải kiểm soát chặt, không được để trứng có vết rạn, nếu không đừng trách ruồi tới bậu. Vợ lão Mục thường xuyên phải làm ca, một tuần có ít nhất hai đêm không ở nhà, mấy đêm còn lại ở nhà thì dành để ngủ bù, nói nếu không ngủ đủ hôm sau đi làm rất nguy hiểm, vì bà ta làm ở nhà máy dệt, một mình phải quản lý mấy chục cái máy, ngủ gật là cho ra ngay sản phẩm kém chất lượng, không cẩn thận còn bị cuốn vào máy. Lão Mục là người trần mắt thịt đang ở tuổi sung sức, sao chịu nổi cảnh cấm dục đó? Dĩ nhiên là phải đi ra ngoài săn mồi rồi.”

“Vì chuyện này mà bọn họ ly hôn hả? Ta tưởng… tính cách không hợp nên thường xuyên cãi nhau.”

“Đêm không hòa thuận thì dĩ nhiên ngày phải cãi nhau rồi. Thực ra rất nhiều vụ ly hôn là do chuyện chăn gối, nhưng mang ra tòa, ai dám nói như thế? Đương nhiên là phải nói không hợp nhau thôi.”

Cô nghe mà thấy sợ, vợ ông Mục chỉ một tuần có hai đêm không ở nhà mà ông ấy đã đi săn mồi ở ngoài, thế thì cô một tháng hơn hai mươi đêm không ở bên Vương Thế Vĩ, không biết anh có… đi săn mồi hay không?

Chị cả như đã đi guốc trong bụng cô, liền phân tích: “Anh chàng Vương Đẹp Trai của ngươi cũng đang ở độ tuổi sung sức, sung sức hơn cả lão Mục, một tuần không làm ba đến năm lần, chắc chắn không thể chịu nổi.”

Cô liền cuống lên. “Vậy phải làm sao? Ta đâu có thể ngày nào cũng ở bên ông ấy được!”

“Không cần phải ngày ngày ở đó, mỗi lần đến ngươi cứ quần cho thật đã, rút cho hắn chẳng còn gì, đến khi ngươi về, kể cả muốn đi săn mồi hắn cũng lực bất tòng tâm.”

“Nhưng ta không thể tuần nào cũng đến đó được!”

“Thế nên ta mới bảo phải bắt hắn đến nữa. Tuần này ngươi đến chỗ hắn, tuần sau hắn đến với ngươi, công bằng hợp lý!”

Mặt cô đỏ rần, nói: “Ông ấy đến đây cũng không thể…”

Chị cả rất tinh ý. “Không sao, tuần hắn ta đến, ta sẽ tránh đi.”

“Ngươi tránh đi đâu?”

“Ta sẽ có cách.”

“Đến chỗ thầy Mục hả?”

“Tạm thời chưa đến chỗ đó được nhưng vẫn có chỗ khác. Hơ hơ, trước đây ta nói đi làm gia sư thực ra đều là đi ăn mảnh với lão Mục, đã bao giờ làm gia sư đâu, thế nên giờ ngươi hỏi ta tìm việc gia sư ở đâu, ta không trả lời được thật.”

Cô thực sự không dám tin vào tai mình. “Ngươi chưa bao giờ đi làm gia sư ư? Thế tiền ngươi mời bọn ta ăn kem mỗi khi lĩnh lương thì lấy ở đâu?”

“Lão Mục cho. Lão ấy bảo cho ta ít tiền mời bọn ngươi để bọn ngươi khỏi thắc mắc.”

“Hơ hơ, ngươi xảo quyệt thật đấy!”

“Học ngành bọn mình không dễ tìm được việc gia sư như học Toán, Văn, Ngoại ngữ đâu, ngươi đừng có mơ mộng nữa. Ngươi muốn dựa vào trò mua cái nọ cái kia cột cổ hắn thì thà cột bằng cách kia còn hơn, đừng để như vợ lão Mục, suốt ngày cắm mặt đi kiếm tiền, kết quả lại thờ ơ với chồng, để trứng bị rạn cho kẻ khác nó bậu.”

Sau một hồi được chị cả khai sáng, cuối cùng cô mới nhận ra, đàn ông vốn tuổi mìn, khi đã nổ thì bất luận phải trái đúng sai, dù anh là hoàng thân quốc thích hay kẻ vô danh tiểu tốt, trước mặt trái mìn mọi người đều bình đẳng, ai giẫm phải thì người đó xui xẻo. Chỉ khi móc được hết số thuốc nổ trong đó ra thì mới an toàn, lúc ấy bất luận ai giẫm phải đều không bị nổ.