Đế hoàng phi 8.3

Không ngờ Thế Huyền lại đột nhiên cất tiếng: “Trẫm không trách bản thân, không trách cô cô thì sao phải trách nàng ta!”

Trái tim Lệnh Viên chợt run lên, thấy bên khóe môi Thế Huyền vẫn thấp thoáng nét cười, lời nói toát ra vẻ hờ hững, dường như trong lòng y, chuyện này từ lâu đã trở thành chuyện nhỏ, không đáng để nói tới. Lệnh Viên cúi đầu thở dài, nếu y không trách nàng, tại sao lại tới cung Chung Trữ, tại sao lại nói ra những lời đó…

Bị tổn thương sâu sắc như thế, người đầu tiên Thế Huyền nghĩ tới vẫn là Thôi Thái hậu, mẫu thân của y. Chỉ đáng tiếc, nữ tử thông tuệ của ngày xưa giờ đến một câu an ủi cũng không nói được, đến một chút dịu dàng cũng không thể mang lại cho đứa con yêu của mình.

Ngày đó, cánh cửa tẩm cung đóng chặt, từ đằng xa cũng có thể nghe thấy tiếng gào thét điên cuồng của Thôi Thái hậu vọng ra.

Lệnh Viên vội đẩy cửa đi vào, trên chiếc ghế lớn làm bằng gỗ trầm, y ngồi đó, toàn thân mềm nhũn, hơi thở yếu ớt, máu tươi bắn đầy trên vạt áo, vừa thoáng nhìn đã khiến người ta cảm thấy đau đớn đến nghẹt thở.

Thôi Thái hậu, người mà y mong sẽ mang đến cho y sự an ủi, lúc đó đang đứng bên cạnh cười điên dại, dường như đang thưởng thức một bức họa… Nàng nắm chặt bàn tay y, y đã chẳng còn sức mà nắm lại, chỉ biết thở dốc, còn nói… hận nàng.

Lòng dạ đang rối bời, đôi giày dưới chân vấp phải thứ gì đó, khi Lệnh Viên giật mình tỉnh táo trở lại, cơ thể nàng đã mất thăng bằng, ngã nhào về phía trước. Cánh tay người bên cạnh bỗng đưa ra ôm lấy bờ eo thon của nàng, nhưng Thế Huyền cũng không kịp đứng vững, cả hai cùng ngã vào vườn hoa bên cạnh con đường.

“Hoàng thượng!”

“Công chúa!”

Tiếng kêu kinh hãi bỗng vang lên, rồi có ánh đèn lồng dần chiếu tới.

 

Bên ngoài cửa sổ, tiếng bước chân không ngớt vang lên. Anh Tịch lấy một bộ quần áo sạch cho Lệnh Viên thay, cẩn thận vuốt phẳng những nếp nhăn trên đó, chợt nghe Lệnh Viên cất tiếng hỏi: “Hoàng thượng không sao chứ?”

Anh Tịch đang ngồi xổm giúp nàng chỉnh lại tà áo dài dưới chân, nghe vậy bèn cười, đáp: “Ngọc Trí đang hầu hạ Hoàng thượng ở bên ngoài, Hoàng thượng cũng chỉ bị ướt áo thôi, không sao cả.”

Chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên cổ tay va vào tấm áo giáp mềm, làm phát ra những âm thanh trong trẻo, vui tai. Vừa rồi, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thế Huyền đã ra sức kéo nàng vào lòng, đầu nàng tựa vào ngực y, cả người được tấm thân gầy yếu của y đỡ lấy, nào có chạm đến mặt đất lạnh băng. Đầu ngón tay Lệnh Viên hơi run rẩy, khoảnh khắc đó nàng chợt nhận ra người trước mặt không còn là một đứa trẻ, y là hoàng đế của thiên hạ Bắc Hán này, cũng là một nam nhân thực sự.

Bên ngoài bức rèm, Vương Đức Hỷ sợ hãi quỳ dưới chân Thiếu đế, vội vàng nói: “Nô tài nhất định sẽ dạy dỗ lũ người trông coi vườn hoa đó!” Chẳng biết kẻ hồ đồ nào sau khi tưới hoa xong đã quên cất thùng nước khiến Đại trưởng công chúa vấp phải, Hoàng thượng cũng ngã theo, nếu xét ra kẻ này có thể bị khép vào tội chết!

Vì Hoàng thượng tới cung Thịnh Diên nên lò sưởi bên trong được tăng thêm rất nhiều.

Lúc này, Thế Huyền đã cởi áo choàng, thay một bộ đồ thanh nhã, thảnh thơi ngồi dựa vào chiếc ghế sau lưng, lắng nghe lời giải thích của Trung thường thị. Rốt cuộc y cũng lặng lẽ mở mắt, đưa tay lên xoa nhẹ chỗ bả vai, vừa định mở miệng thì từ phía phòng trong đã vang tới những tiếng “ting tang” của bức rèm châu.

Y lập tức ngước lên nhìn.

Kể từ năm Càn Ninh thứ sáu, sau khi Lệnh Viên dọn vào cung Thịnh Diên, y chưa tới nơi này lần nào nữa. Nhưng bức rèm châu kia thì y nhận ra, ngày trước nó còn là một vật hết sức xa hoa trong cung Hy Hòa.

Thứ từng được Thái hoàng thái hậu vô cùng yêu thích đó lúc này lại như đang nhắc nhở y rằng, nữ tử trước mặt cũng là người được Thái hoàng thái hậu yêu quý nhất.

Y định cười tiếp, nhưng chẳng thể cười được tiếng nào.

Vương Đức Hỷ cẩn thận gọi: “Hoàng thượng”, lập tức kéo Thế Huyền trở về với hiện thực. Ánh mắt y dừng lại trên người nữ tử trước mặt, thoáng chút do dự rồi mới nói: “Lui ra hết đi!”

Vương Đức Hỷ chỉ sợ mình nghe nhầm, không còn để ý đến lễ nghi nữa, vội ngước mắt nhìn lên, thấy người trên ghế lộ rõ vẻ chán ghét, dường như không muốn nói nhiều. Tới lúc này, lão mới nín thở, im miệng, vội vàng bò dậy, ra hiệu cho mọi người lui ra hết.

Ngoài cửa sổ, bóng người thấp thoáng. Bên trong, căn phòng chìm trong tĩnh lặng.

Không khí trong phòng vấn vít những làn hương khinh la thoang thoảng, mấy ngón tay nõn nà như ngọc vuốt nhẹ trên vai trái Thế Huyền, giọng nói âu lo của nữ tử vang lên: “Có đau lắm không? Để ta gọi…”

Câu: “Để ta gọi thái y tới xem” còn chưa kịp thốt ra, Lệnh Viên đã cảm thấy dưới tay mình trống trải. Thế Huyền đã đứng dậy, bàn tay đang xoa bả vai cũng buông xuống. Ánh mắt y không nhìn bức rèm châu màu đỏ sậm bắt mắt kia, mà nhìn chăm chăm Đại trưởng công chúa lúc này đã trút bỏ bộ cung trang sang trọng.

Mái tóc đen nhánh, mềm mại được vấn qua quýt, bên thái dương đung đưa mấy sợi tóc buông lơi. Nơi đáy mắt nữ tử tràn ngập vẻ âu lo, khuôn mặt không tô son điểm phấn, bộ dạng ấy thực quá khác so với vị Đại trưởng công chúa thường ngày luôn khiến người ta kính sợ, nhưng vẫn không cách nào che giấu được vẻ đẹp của nàng.

Đó là sự tôn quý đã in sâu vào sinh mệnh, không phải thứ mà một bộ đồ bên ngoài có thể thay đổi được.

Thế Huyền ngẩn ngơ nhìn nàng hồi lâu, rồi đột nhiên bật cười: “Cô cô thực xứng danh Bắc Hán đệ nhất mỹ nhân.”

Nàng còn chưa kịp mở miệng thì lại bị Thế Huyền cắt ngang: “Trẫm vẫn luôn tò mò, một mỹ nhân giống như cô cô đây, rốt cuộc phải là người như thế nào thì mới xứng được ở bên bầu bạn?” Lệnh Viên không khỏi kinh ngạc, y vẫn thản nhiên cười rồi nói tiếp: “Con người Phò mã thế nào, bây giờ trẫm đã không còn cơ hội để tìm hiểu, có điều, trước mắt hiện đang có một người, trẫm thực rất muốn gặp y một lần cho biết.”

Trái tim Lệnh Viên đập thình thịch, trong lòng nàng lúc này chỉ nghĩ tới Bùi Vô Song, nàng hạ thấp giọng, hỏi: “Là Thụy Vương nói sao?”

Thế Huyền không đáp mà vẫn cười, nói: “Rốt cuộc là ai mà lại có thể khiến cô cô động lòng?”

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s