Ai sẽ ôm em khi em buồn – Chương 13.2

Anh không ngờ Tiểu Băng lại nhìn nhận vấn đề rõ ràng như vậy, bình thường chỉ thấy Tiểu Băng tán gẫu với Tạ Di Hồng, cười đùa với Thường Thắng, hóa ra trong lòng cô lại như tấm gương phản chiếu tất thảy.

Anh nửa đùa nửa thật nói: “Em chẳng phải vì muốn quên Tiểu Lục của em nên mới vội vàng cưới anh sao? Lại nhẫn tâm tạo thành một vòng tuần hoàn bất hạnh rồi…”

Tiểu Băng trách móc: “Sao anh lại đem mình ra so với Thường Thắng? Em từ trước đến nay chưa từng yêu ai như yêu anh. Cái tên Tiểu Lục nào đó, chỉ có thể nói là chọn ra người cao nhất trong đám lùn thôi, vào thời điểm đó anh ta tạm coi là được nhất trong số vài người em quen biết, chứ so với anh thế nào được?”

Lời này nói ra sao nghe ngọt ngào thế? Anh kìm nén đắc ý trong lòng, tiếp tục cáo buộc tội trạng: “Thế sao em còn cho anh ta số điện thoại? Vậy chẳng phải thể hiện là em với anh ta tình cũ chưa dứt sao?”

“A… Anh ngay cả cái này cũng không hiểu? Anh ta hỏi số điện thoại của em, có thể là vì có chút lưu luyến quá khứ, mà em lại cho anh ta số điện thoại nhà, chính là nói với anh ta rằng: Tôi đã kết hôn rồi, tôi sống rất hạnh phúc, anh cứ đứng ở bờ bên kia đại dương mà rỏ nước miếng đi nhé!”

Tuy cách nói năng của Tiểu Băng có hơi thái quá nhưng anh nghe xong cảm thấy rất khoan khoái. Số điện thoại mà Tiểu Băng cho Tiểu Lục đúng là số nhà riêng, Tiểu Lục cũng gọi tới nhà hai lần, đều là anh nghe máy, khi anh báo danh tính, nói mình là chồng của Tiểu Băng, anh có cảm giác Tiểu Lục đúng là đang có ý thèm đến chảy nước miếng thật. Tiểu Lục nói anh may mắn, có thể cưới được Tiểu Băng. Đương nhiên Tiểu Lục cũng thuận miệng ba hoa đôi chút về cuộc sống tốt đẹp của mình ở Mỹ, điều đó anh có thể lý giải, giai nhân đã không cưới được rồi, chỉ có thể khoe khoang về sự nghiệp thôi.

Nhưng Tiểu Băng thì ngay cả điểm này cũng không cho Tiểu Lục chút thể diện. “Anh đừng nghe anh ta ba hoa chích chòe, anh ta ở Mỹ không tìm được việc, đang ở trong nước nghĩ cách, còn nhờ em tìm việc giúp anh ta, nếu không sao tự dưng gọi điện tìm em?”

“Không thể nói thế được, người ta nếu không phải vì lưu luyến tình cũ, sao nỡ rời bỏ cuộc sống mỹ mãn ở đất Mỹ mà về nước được?”

“Em không biết trên thế giới này có hay không người vì tình yêu mà sẵn sàng từ bỏ cuộc sống mỹ mãn bên đất Mỹ, nếu như có thì chắc chắn cũng không phải anh ta, em không đáng giá để anh ta yêu đến vậy, anh ta cũng chẳng có được tình yêu bao la đến thế. Nhất định là anh ta ở Mỹ không tìm được việc, cũng không tìm được vợ nên mới nghĩ tới em, nghĩ tới việc một mũi tên trúng ba đích: tìm được công việc, kiếm được vợ, hơn nữa còn có thể thỏa mãn sự phù phiếm của mình, nói rằng không phải bởi vì ở bên Mỹ không tìm được việc nên mới về nước, mà là trở về vì tình yêu… Haizz, chỉ sợ mối tình này có thể khiến anh ta xúc động tới mức lệ dâng đầy mắt cũng nên.”

Dù thế nào, nghe bà xã hạ nhục bạn trai cũ cũng làm anh rất vui vẻ. Anh biết mình là một kẻ tiểu nhân, cũng chẳng cần ra vẻ cao thượng làm gì, chỉ ôm Tiểu Băng, nói: “Em chướng mắt anh ta cũng tốt, anh chỉ sợ em lại nhớ mãi không quên anh ta…”

“Anh không cần lo cho em, anh tự lo cho anh đi. Phụ nữ kết hôn rồi sẽ chẳng còn ai thèm để ý đến nữa, nhưng đàn ông thì khác, dù kết hôn rồi vẫn sẽ có người phụ nữ để ý anh ta.” Tiểu Băng cảnh cáo. “Anh biết ba điều luật của em rồi đấy, anh trước đây làm sai chuyện gì em có thể không tính toán, nhưng kể từ ngày chúng ta kết hôn, anh chính là chồng em, anh không có quyền yêu người phụ nữ khác, càng không có quyền cùng với người phụ nữ khác… phát sinh bất cứ chuyện gì. Dù là phát sinh quan hệ hay là giúp sinh con, hoặc là ngoại tình trong tư tưởng, chỉ cần em biết được, em nhất định sẽ ly hôn với anh, không có chuyện “chỉ một lần này thôi, lần sau sẽ không thế nữa”, nghe rõ chưa?”

Anh rất vững dạ đáp: “Em yên tâm, anh vừa không có cảm xúc để ngoại tình, cũng không có năng lực ngoại tình. Đối với Tạ Di Hồng, anh hoàn toàn không cảm nhận được… tình yêu thầm kín của cô ấy đối với anh, nói chi đến chuyện hưởng ứng. Còn về việc giúp sinh con, dù em không ra ba điều luật, anh cũng không làm. Sinh con với người khác để bản thân ăn năn không dứt? Anh không ngốc đến thế.”

Anh vốn cũng muốn đưa ra ba điều luật với Tiểu Băng nhưng anh thấy không cần. Việc mà đã xảy ra, ba điều luật của anh cũng không ngăn nổi; việc không xảy ra, anh cũng chẳng cần dùng đến ba điều luật. Nhưng cách nhìn của anh đối với chuyện bạn đời ngoại tình không khác Tiểu Băng là mấy, trừ phi anh không biết, còn nếu biết Tiểu Băng ngoại tình, dù chỉ một lần thôi, anh cũng không thể bao dung, nhẫn nhịn.

Điều rất kỳ lạ là, từ lúc anh nghe được phân tích của Tiểu Băng về tình cảm của Tạ Di Hồng đối với anh, cảm giác của anh với Tạ Di Hồng lại có thay đổi. Trước đây anh chỉ đối xử với cô như đồng nghiệp, hơn nữa còn là một đồng nghiệp chuyên nghiến răng nghiến lợi, động một chút lại đem anh ra đùa cợt, còn hay ra vẻ tiểu thư nhà quan, có vẻ kiêu căng, ngạo mạn bẩm sinh, cô với anh như người của hai tầng lớp khác biệt. Nếu nói lúc đó anh có tình cảm nào cao hơn tình đồng nghiệp với Tạ Di Hồng không, thì đó chính là có một chút cảm kích, vì cô ấy đã giúp anh quen biết Tiểu Băng. Nhưng anh lúc đó hoàn toàn là sự cảm kích đối với người giới thiệu, đối với bà mai, chẳng liên quan gì tới tình yêu. Bây giờ sự cảm kích trong lòng anh có chút thay đổi, dường như đã nảy sinh một sự cảm kích khác, bản thân anh cũng không thể biết rõ là chuyện gì.

Nếu như Tạ Di Hồng thực sự giống như Tiểu Băng nói, vốn yêu anh đã lâu, vì muốn khích anh nên mới kết hôn với Thường Thắng, anh liền cảm thấy rất có lỗi, giống như chính tay anh đã đẩy Tạ Di Hồng vào cuộc hôn nhân khiến cô ấy không hạnh phúc. Thực tế đã chứng minh Thường Thắng không hết lòng yêu thương Tạ Di Hồng, anh không biết Thường Thắng bề ngoài tỏ ra giả tạo như vậy, Tạ Di Hồng biết được sẽ nghĩ gì, nhưng có thể khẳng định một điều rằng, bất kể người phụ nữ nào cũng không thích chồng mình tỏ ra giả tạo.

Nếu Tạ Di Hồng giới thiệu Tiểu Băng cho anh để khích anh theo đuổi cô, vậy lúc cô phát hiện anh thực lòng yêu Tiểu Băng, sẽ đau khổ cỡ nào? Về điều này, anh rất day dứt, không phải day dứt vì đã yêu Tiểu Băng mà day dứt vì ở trước mặt Tạ Di Hồng đã không giấu đi tình yêu đối với Tiểu Băng. Có lẽ nếu anh giấu kín một chút thì đã có thể bớt làm tổn thương Tạ Di Hồng.

Anh nhớ đến lần mình cùng với Tiểu Băng ân ái trong bồn tắm ở nhà Tạ Di Hồng, còn cô ấy ngồi ở ngoài, cô ấy nhất định đoán biết được, còn vì họ mà thu xếp phòng ngủ, thậm chí đặt hai chiếc bao cao su ở tủ đầu giường. Cô ấy làm như vậy không phải đang tự làm khó mình sao? Có lẽ Tạ Di Hồng không nên giữ họ lại ngủ qua đêm, nếu là anh, anh tuyệt đối sẽ không làm thế. Lẽ nào phụ nữ là vậy chăng? Luôn thích tự hành hạ mình? Rốt cuộc họ dùng cách tự hành hạ đó để biểu đạt tình yêu của họ, hay là để dập tắt tình yêu đó?

Anh dùng sự thật đó để phản bác lại những phân tích của Tiểu Băng đối với Tạ Di Hồng, nhưng Tiểu Băng nói anh không hiểu phụ nữ, đây không phải tự hành hạ gì cả, chỉ là một biểu hiện của mâu thuẫn nội tâm. Một mặt, phụ nữ muốn chiếm được người đàn ông mình yêu; mặt khác, cô ấy lại hy vọng người đàn ông ấy được hạnh phúc. Chỉ đơn giản như vậy, nhưng đàn ông lại cảm thấy phụ nữ rất khó lý giải, bởi vì cách tư duy của họ không giống đàn ông. Đàn ông nếu yêu một cô gái thì sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để đoạt được, không đoạt được thì hoặc sẽ hủy hoại cô ấy hoặc sẽ lãng quên cô ấy, nhưng phụ nữ đối với người mình yêu, vừa không quên được vừa không nỡ xuống tay làm hại.

Anh nghĩ có thể mình thật sự không hiểu được phụ nữ, ít nhất là không hiểu được kiểu phụ nữ như Tạ Di Hồng. Nhưng trong lòng anh lại vì cách làm không thể hiểu nổi của cô mà nảy sinh một loại cảm giác thương xót. Anh muốn nói với cô ấy rằng, đừng tự làm khổ bản thân như thế, hãy vui vẻ mà sống cuộc đời của mình, trên thế giới này không có ai đáng để cậu phải như thế, tôi lại càng không đáng.

Có lẽ biểu hiện của Tạ Di Hồng bây giờ so với trước đây không hề khác, nhưng bởi vì anh đã nghe được phân tích của Tiểu Băng, đúng ra là anh đã tin những phân tích đó, cho nên cảm xúc cũng không còn giống như trước. Anh cứ cảm thấy trong nụ cười của Tạ Di Hồng mang theo nỗi bi thương không đành, sự bức bách của cô ấy đối với anh biến thành một dạng làm nũng, cô đánh anh, xoa đầu anh, biến thành một kiểu cách khác của sự thân mật.

Điều anh không hiểu nhất chính là, sau khi biết được tâm tư của Tạ Di Hồng, anh lại cảm thấy cô ấy đẹp hơn.

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s