Thâu trọn gió xuân – Thị Kim [Chương 1.1]

Chương 1

Như kiếm xuyên tim

“Liễu khói cầu sơn

Màu xanh rèm gió”

Cảnh sắc Kinh Châu đang dần chuyển sang tiết trời đẹp nhất. Mới sáng sớm, phủ Châu mục đã rộn rã hẳn lên, chim khách cũng đến góp vui, hót líu lo trên cành cao.

Vân Phỉ vươn người ra ngoài cửa sổ, ngửa đầu nhìn những chú chim khách đang hót ríu rít trên ngọn cây, đôi má lúm đồng tiền rạng rỡ. “Chim khách báo tin vui. Quả nhiên là cha sắp về rồi. Mẹ nhanh lên đi!”

Tô Thanh Mai chồm cả người vào rương xiêm áo, tay chân luống cuống lôi hết bộ này đến bộ khác ra ngoài. Từng chiếc được ném lên giường một cách nhịp nhàng. Nàng ta cuống quýt hỏi: “A Phỉ, mẹ mặc bộ nào thì đẹp?”

Vân Phỉ xoay đầu qua, nửa đứng nửa quỳ trên chiếc ghế dựa, nhìn mẹ mình rồi tủm tỉm cười. “Mẹ đã đẹp sẵn rồi, mặc bộ nào cũng đẹp cả.”

Tô Thanh Mai ngẩng đầu lên khỏi cái rương, nửa tin nửa ngờ. “Thật không?” Đứa con gái này của nàng từ nhỏ đã có tính cách tinh quái, dẻo mồm dẻo miệng, câu nào câu nấy như ướp sẵn cả bình mật ngọt.

Vân Phỉ nghiêm túc nói: “Đương nhiên rồi, bên cạnh cha không có lấy một thiếp thất, chỉ ngoan ngoãn biết có một mình mẹ, chứng tỏ mẹ có dung nhan kiều diễm không ai bằng.”

Vừa nhắc tới phu quân, vẻ mặt Tô Thanh Mai tràn ngập hạnh phúc. Nàng ta đắc ý nói: “Đó là vì năm xưa, cha con đã từng thề là sẽ không nạp thiếp. Lúc ông ấy cưới mẹ thì nghèo xơ nghèo xác, nếu không có mẹ và ông ngoại con ra sức lo liệu công danh cho ông ấy thì ông ấy làm gì có ngày hôm nay.”

Câu này đã được nói hàng trăm lần, Vân Phỉ vân vê trái tai, không nén được cười. “Vậy thì mẹ còn lo gì chứ?”

Tô Thanh Mai vuốt gương mặt mình, thở dài thườn thượt. “Làm gì có hoa nào mà không tàn, năm nay mẹ cũng đã ba mươi lăm rồi.”

Vân Phỉ nhảy từ trên ghế dựa xuống, cười hì hì rồi ôm hông nàng ta. “Nhìn mẹ như chỉ mới hai mươi lăm tuổi thôi.”

Thoáng cái mà đã được trẻ ra mười tuổi nên Tô Thanh Mai rạng rỡ hẳn lên. “Đúng là dẻo miệng! Chọn giúp mẹ một bộ xiêm y đi nào.”

Vân Phỉ thả tay ra, từ trong đống y phục rực rỡ sắc màu chọn ra một chiếc váy màu tím sẫm, chân váy màu khói xám, bên trên dùng tơ tằm thêu hình hoa sen, ướm lên người Tô Thanh Mai. “Bộ này rất đẹp, tôn lên làn da trắng ngần của mẹ.”

Tô Thanh Mai do dự giây lát. “Màu tím sẫm này có hơi già quá không?” Từ sau ba mươi tuổi, nàng bắt đầu ăn mặc tươi trẻ như thiếu nữ, y phục toàn màu hồng nhạt, màu xanh lá, màu vàng nhạt… khiến nàng và con gái cứ giống như hai tỷ muội.

Vân Phỉ lại cầm một chiếc áo choàng bằng lụa trắng, trên có hình bướm lượn giữa rừng hoa, đặt vào tay mẹ. “Khoác thêm cái này lên thì sẽ không mất đi vẻ thanh xuân tươi trẻ.”

Áo choàng trắng và chiếc váy tím phối hợp với nhau đẹp một cách bất ngờ, Tô Thanh Mai cười. “Để mẹ đi thay thử xem.”

Vân Phỉ nhìn dáng vẻ hân hoan của mẹ khuất sau tấm bình phong, nụ cười ngọt ngào trên mặt cũng bất giác héo rũ.

Từ nhỏ đến lớn, nàng đã nghe mấy trăm lần chuyện tình giữa cha và mẹ qua lời kể của mẹ. Trước kia, Vân Định Quyền chẳng qua chỉ là một đình trưởng nhỏ nhoi của Tương Huyện, còn Tô Thanh Mai lại là con gái duy nhất của Tô Vĩnh An – người giàu nhất trong thành. Một lần đi chùa dâng hương, Tô Thanh Mai gặp phải bọn cướp. Đúng vào thời khắc nguy nan ấy, Vân Định Quyền kịp thời xuất hiện, anh hùng cứu mỹ nhân, rồi cứ thế mà kết thành mối nhân duyên tuyệt đẹp này.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s