MƯỜI NĂM THƯƠNG NHỚ [Chương 8.2]

“Cảm ơn anh.” Lòng bàn tay cô rịn đầy mồ hôi, cô cảm thấy như trút được một gánh nặng ngàn cân.

“Ờ.” Ngôn Hi không có thời gian để tâm đến cô.

Tư Hoán nhìn Ngôn Hi với ánh mắt sửng sốt, nhưng anh vẫn cười. Ngôn Hi đã quyết định như vậy, anh cũng chẳng phản đối làm gì.

“Ăn sủi cảo thôi các con!” Một người đàn ông trung niên khá mập và thấp, đeo tạp dề và bưng sủi cảo đi ra, cười híp mắt nhìn đám thanh niên trong nhà.

“Tiểu Hi, mang ra phòng ăn mà ăn, lom khom ở đây còn ra thể thống gì nữa!” Người đó nhìn Ngôn Hi và đá anh một cái.

“Á, chú Lý, lại bắt chú phải bê ra tận đây, thật ngại quá.” Tư Hoán bước đến và lịch sự đón lấy đĩa sủi cảo.

“Đây là A Hoành có phải không nhỉ?” Người đó chăm chú nhìn A Hoành.

“A Hoành, đây là chú Lý, trợ lí của ông Ngôn.” Tư Hoán nói nhỏ với A Hoành.

“Cháu chào chú Lý!” A Hoành nhỏ giọng chào.

“Chào cháu!” Người đó gật đầu, nét mặt lộ rõ vẻ phấn khởi, nước mắt như muốn trào ra. Sau đó, ông bước đến trước mặt A Hoành rồi vuốt nhẹ tóc cô, nhẹ nhàng nói: “Con ngoan, về được nhà là tốt rồi, chắc con phải chịu nhiều khổ cực lắm nhỉ.”

A Hoành hơi sững lại, Tư Hoán cũng sững sờ, chỉ có Ngôn Hi tiếp tục cúi đầu chiến đấu với bát sủi cảo.

“Anh Lý đâu nhỉ!” Tiếng ông Ngôn Soái sang sảng từ bàn ăn vọng ra.

“Có mặt!” Chú Lý giơ tay chào theo kiểu nhà binh, giọng cũng rất dứt khoát.

“A Hoành, ăn nhiều lên.” Bà Trương nhìn cô nhắc nhở. “Bà và chú Lý làm đấy, thơm lắm!”

A Hoành gật đầu lia lịa.

“Mọi người có đoán ra loại nhân nào không?” Chú Lý cười tủm tỉm, từ trước đến giờ chú luôn là hoạt náo viên của cả nhà.

“Có tôm nõn, thịt lợn, hải sâm.” Tư Hoán lấy răng miết nhẹ phần nhân ở đầu lưỡi, đôi má lúm đồng tiền trông rất duyên.

“Bí xanh, măng.” Cụ Ôn lên tiếng.

“Bột gừng, hành băm, rượu, mì chính, nước xương hầm.” Bà Uẩn Nghi nếm phần nước rồi lên tiếng.

“Vẫn còn thiếu.” Chú Lý cười.

Mọi người cố gắng nhai thật kĩ rồi đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt lộ rõ vẻ thắc mắc. Còn cái gì nữa nhỉ? Những người có mặt ở đây, người nào chẳng ăn đủ sơn hào hải vị rồi, một người không đoán được đã đành, chẳng lẽ tất cả đều không đoán được.

Advertisements

Trăng sáng cố hương – Lại Nhĩ [Chương 3.3]

lên vỗ vỗ vào bàn tay nhỏ bé đang đặt trên vai mình, nói: “Được rồi, được rồi, đừng bóp nữa. Những điều muội nói ta đều hiểu cả. Khương Hằng ta ân oán phân minh, ân tình này của chú câm, chúng ta tất sẽ phải trả.”

“Vâng! Cũng không còn sớm nữa, chúng ta mau về nhà thôi, đừng để chú câm phát hiện ra chúng ta luyện võ, khiến chú không vui.”

Nói xong, Vân Hy liền đứng dậy, chạy đến chỗ cây trường thương bị Khương Hằng đá văng đi khi nãy. Cô vừa cúi người nhặt lên, chợt nghe từ phía xa xa văng vẳng tiếng chân chạy, tựa như có người đang gấp rút chạy lại gần, trong tiếng bước chân còn thoáng nghe thấy tiếng đao kiếm va chạm với nhau. Nghe thấy tiếng động, Khương Hằng chau mày, vội vàng thổi tắt chiếc đèn lồng dưới chân, rồi kéo Vân Hy, hai người nấp xuống dưới con rạch trên cánh đồng, nín thở chú ý, nhìn về phía có tiếng bước chân vọng lại.

Không lâu sau, chỉ thấy một hán tử toàn thân đẫm máu chạy nhanh tới nơi. Ở sau lưng y, ngoài một toán bổ khoái[1] giơ cao đuốc lửa còn có sáu nhân sĩ giang hồ mình mặc áo lam. Bọn họ ai nấy đều cầm trường kiếm, tóc búi cao trên đầu, ăn mặc rất giống nhau. Vân Hy đưa mắt nhìn, chỉ thấy bộ dạng những kiếm khách ấy có vẻ như đã từng gặp ở đâu rồi.

Hán tử chạy đầu tiên bước chân tập tễnh, một tay giữ lấy ngực, một tay cầm kiếm chạy thục mạng, cho thấy đã bị thương nặng. Trông thấy y loạng choạng sắp ngã, sáu kiếm khách giang hồ đang truy đuổi cùng nhau đề khí tung mình nhảy lên, vọt quá đội bổ khoái, truy sát đến bên hán tử bị thương, bao vây chặt y vào giữa.

“Phản đồ Bách Lý Hình, còn không mau chịu trói!”

Kiếm khách dẫn đầu quát to một tiếng, tung mình vọt lên không trung, hạ xuống trước mặt hán tử bị thương, rồi xoay người đưa mũi kiếm nhắm thẳng về phía đối phương.

Thấy không thể lui được nữa, hán tử toàn thân đẫm máu ấy dừng chân, nhưng vẫn ngẩng đầu cười lớn, âm vang rung trời. “Ha ha ha! Phản đồ ư? Các ngươi nghe theo mệnh lệnh của tên tiểu súc sinh ấy, bội tín phụ nghĩa, bỏ món nợ máu hàng trăm năm của Vân Tiêu cổ lâu ta không thèm nhìn tới, các ngươi nói xem, rốt cuộc kẻ nào mới là phản đồ?”

Nghe thấy bốn chữ “Vân Tiêu cổ lâu”, Vân Hy chợt nhớ ra, kiểu cách ăn mặc của mấy kẻ giang hồ kia giống hệt người tên là A Chước mà mình gặp ở y quán ngày trước, chả trách mà thấy quen như vậy. Còn cái tên Bách Lý Hình này cô cũng nghe qua rồi, đó chính là kẻ đã mua chuộc yêu nữ của Thất Phách đường, muốn hãm hại Hạ Thiên Thu hồi ấy.

Đám đệ tử của Vân Tiêu cổ lâu nghe xong tức giận nói: “Không ngờ còn dám nhiều lời nói bừa! Khi ấy ngươi kháng mệnh không theo, nếu chẳng phải thiếu chủ nhân từ khoan hậu thì đã trị tội ngươi từ lâu rồi, đâu có dung tha cho ngươi hỗn xược một lần nữa! Ai ngờ ngươi không biết hối hận, cấu kết với Thương Thiên, ý đồ phản nghịch. Lần này, dù thiếu chủ không trị tội ngươi thì Thái Bình minh[2] cũng không tha cho ngươi!”

“Thái Bình minh?” Bách Lý Hình cười nhạt nói. “Các ngươi đã cam tâm làm lũ ưng khuyển cho triều đình, thì chớ có tự xưng là đệ tử của Vân Tiêu cổ lâu nữa! Sư tổ ở trên, không có những tên đồ đệ nhu nhược như các ngươi!”

Sáu tên môn nhân lập tức giơ kiếm, tạo thành Lục Hợp kiếm trận. Chỉ thấy kẻ dẫn đầu bước một bước hư bộ, vừa chạm xuống đất trường kiếm chợt kêu ngân vang dưới ánh trăng, một người một kiếm, liền hiện ra ảo ảnh khắp mười hướng, vun vút đâm về phía Bách Lý Hình. Với tu vi của Vân Hy thì không thể nhìn rõ đường kiếm của tên đệ tử ấy. Nhưng Bách Lý Hình vẫn đưa kiếm hồi kích, nhắm thẳng vào một đạo hư ảnh, lập tức hai cây kiếm liền va mạnh vào nhau, chớp mắt ống tay áo của Bách Lý Hình lóe lên ánh ngân quang chói lòa, một cây nỏ cứng lộ ra khỏi tay áo, một mũi đoản tiễn xé gió bay đi.

Ánh kiếm thôi, khí kiếm dừng. Kiếm quang nhanh vun vút như ảo ảnh khắp mười phương, nháy mắt tan hết. Vân Hy nhìn kỹ, chỉ thấy trước trán tên môn nhân ấy cắm ngập một mũi đoản tiễn. Chốc lát sau, kẻ ấy không còn động tĩnh gì nữa, ngã về phía sau.

“Sư huynh!” Năm tên môn nhân còn lại vội kêu lên. Thấy sư huynh mất mạng trong khoảnh khắc, bọn chúng không còn dám chậm trễ nữa, kéo nhau xông lên, cùng nhằm Bách Lý Hình đánh tới.

Bách Lý Hình tuy có nỏ cứng trong tay, nhưng khi trước đã bị trọng thương, bây giờ lại một chọi năm, đâu còn có thể chống giữ nổi. Ông ta lập tức bị trúng một kiếm, thân mình loạng choạng, dường như ngã sang một bên, nhưng thực ra là ông ta hơi động ngón tay cái, ấn vào lẫy nỏ, lại một mũi đoản tiễn nữa nhắm vào đệ tử đứng đầu mạn bắc của Vân Tiêu cổ lâu!

Mũi tên sắp cắm ngập vào ngực tên đệ tử ấy, bỗng nghe choang một tiếng, mũi tên đã bị một cây trường đao chặn lại. Chỉ thấy một kẻ mặc quân trang thu trường đao về, quát to một tiếng: “Lui!”

Năm môn nhân của Vân Tiêu cổ lâu nhất tề lui lại phía sau. Bách Lý Hình nhịp thở đã loạn, nhân cơ hội được tạm nghỉ, vội tìm một hướng cướp đường chạy. Nhưng đúng lúc ấy, chỉ thấy tên quan binh kia giơ cao tay phải, trầm giọng nói: “Bắn tên!”

Lập tức, tên bay rào rào, nhất tề nhắm về phía Bách Lý Hình!

Hóa ra, trong lúc Bách Lý Hình hỗn chiến với môn nhân của Vân Tiêu cổ lâu, đội quan binh kia đã sắp đặt thế trận, bao vây Bách Lý Hình vào giữa, lại lấy sẵn cung tên ra, chỉ đợi trưởng quan hạ lệnh.

Thấy Bách Lý Hình kia sắp phải chết vì loạn tiễn xuyên tâm, Vân Hy bỗng cảm thấy bàn tay to lớn đang ấn trên vai mình nắm chặt lại. Cô đau quá, quay sang nhìn Khương Hằng, thấy y đã nhíu chặt hai mày, hai mắt chăm chăm nhìn thẳng vào gã trưởng quan vừa ra lệnh, sắc mặt âm trầm trước nay chưa từng có. Theo ánh mắt của y, Vân Hy cũng nhìn về phía người ấy, nhưng chẳng thể nhận ra điều gì. Cô thấp giọng hỏi nhỏ: “Hằng ca, sao vậy?”

[1] Tức sai dịch chịu trách nhiệm truy bắt tội phạm, trộm cắp trong các nha phủ xưa. Tương tự như vai trò an ninh, cảnh sát hiện nay. Người chỉ huy, đứng đầu trong đội thì gọi là bổ đầu.

 

[2] Minh ở đây tức là liên minh.

 

MƯỜI NĂM THƯƠNG NHỚ [Chương 8.1]

Chương 8

Người khác cũng là một người

anh bia tren face 10 nam

 

Tháng Mười hai đã phải dùng lò sưởi, phòng ốc rất ấm áp, hoàn toàn trái ngược với bên ngoài. A Hoành vừa bước vào nhà, lập tức cảm thấy một luồng khí nóng bốc lên.

Nét đặc sắc trong cách bài trí của nhà họ Ngôn là các bức ảnh trên tường, từng bức như tranh, rất sắc nét, nổi bật. Lạ là, những con người và cảnh vật trên hình tựa như được phú cho một linh hồn mới, vừa ấm áp vừa lạnh lùng.

“Của gã Ngôn Hi đấy.” Tư Hoán nhìn theo ánh mắt cô. “Ngôn Hi có năng khiếu nghệ thuật bẩm sinh, rảnh rỗi là lại đi lang thang vẽ tranh, chụp ảnh, trò nào cũng giỏi.”

“Bức ảnh ở góc tường kia chụp khi bọn anh đi chơi vào năm ngoái.” Tư Hoán chỉ vào bức ảnh ở góc tường rồi hỏi. “Em đoán xem chụp ở đâu?”

A Hoành nhìn chăm chú, càng nhìn càng thắc mắc. Rõ ràng là có nước và khói bốc lên nghi ngút, giống như đang ở trên mây, nhưng tự nhiên lại có mấy viên đá kết nâu, hình thù rất kì dị.

 

Cô liền lắc đầu.

Ngôn Hi chỉ vỗ vai Tư Hoán một cái rồi đi vào bếp. “Dưới suối nước nóng, cậu ấy quỳ ở đó rồi chụp.” Tư

Hoán nhìn tấm ảnh rồi cười. “Gã này luôn nghĩ ra được

những trò quỷ quái.”

A Hoành cũng cười, cô nhìn bức ảnh rồi tần ngần lại gần, sờ lên vân khói, đá kết nâu, lòng đầy ngưỡng mộ.

“Lần sau cho em đi với nhé?” Cô nhìn Tư Hoán, rụt rè đề nghị. Cha cô từng dạy rằng, đọc ngàn cuốn sách không bằng đi

ngàn dặm đường, khi còn trẻ hãy cố gắng làm người có chí.

Cô khát khao sự ấm áp nhưng cũng khát vọng sự phiêu bạt. Sự phiêu bạt này là ý tưởng táo bạo chứ không phải là sự nổi loạn tuổi dậy thì.

Cho dù là Vân Hoành hay Ôn Hoành thì cô vẫn luôn chín chắn, điềm đạm. Tuy nhiên, tự do là bẩm tính của thiếu niên, cô muốn thỉnh thoảng được đi đâu đó để thay đổi không khí.

Dĩ nhiên, nhìn ánh mắt của Tư Hoán đủ hiểu yêu cầu của cô đã làm khó cho anh.

“Ok.” Sau lưng có tiếng đáp ậm ờ.

A Hoành liền quay lại, thấy Ngôn Hi đang ở gần đó, khéo léo bê một chiếc bát sứ, đựng đầy sủi cảo, đôi mắt bị mái tóc lòa xòa che mất, còn môi rất đỏ và mềm mại.

Trăng sáng cố hương – Lại Nhĩ [Chương 3.2]

Cô bé hít một hơi thật sâu, lấy mu bàn tay lau mạnh nước mắt, rồi học theo bộ dạng của Hằng ca, hô to một tiếng, làm lại thế tấn.

Ngày đông giá buốt nhất vẫn luyện, ngày hè nóng nực nhất vẫn tập, suốt tám năm qua, bất kể nắng mưa, hai người họ mỗi tối đều đến nơi này luyện tập thương pháp hai canh giờ.

Dần dà, Khương Hằng bắt đầu quen cách cầm thương bằng tay trái, và có thể một tay vận nội công, sử dụng được những chiêu thức mạnh mẽ như Thanh Tùng Phúc Tuyết. Còn công phu cơ bản của Vân Hy cũng ngày càng tiến bộ, đã có thể thuộc lòng toàn bộ các chiêu thức của Tùy gia thương.

Mỗi chiêu, mỗi thức, mỗi đường thương đưa ra, Vân Hy thường luôn nhớ đến những ngày ở Kỳ Sơn, nhớ đến chuyện cô nấp trên cây nhìn lén vào Diễn Võ đường, nhớ đến chuyện Hằng ca trêu chọc, đe dọa cô rằng sẽ nói cho cha cô biết chuyện cô học lén võ công… Khi ấy, cô đã luôn tức giận, luôn oán trách lời tổ huấn, oán trách cha vì sao không dạy võ cho mình. Nhưng đến hôm nay, khi đã được học võ luyện thương như sở nguyện, thì cô lại hối hận…

“Chớ lơ đễnh!”

Khương Hằng kêu to một tiếng, đồng thời xoay cán thương chống mạnh xuống đất, khí lực xô mạnh khiến bụi đất bay lên mù mịt. Bị cát bụi làm mờ mắt, Vân Hy nghiêng người định tránh, động tác tay nhân đó hơi ngưng trễ một chút.

Tranh thủ chiêu thức bị lỡ ấy, Khương Hằng phi một cước, đá bay binh khí trong tay Vân Hy ra tít đằng xa. Đồng thời, y xoay người đâm trở lại, cán thương vừa vặn kề sát yết hầu Vân Hy.

Chiêu dừng, khí nghỉ. Khương Hằng thu lại cây thương, đeo nó lên sau lưng, rồi đưa cánh tay duy nhất kéo Vân Hy dậy.

Cầm bàn tay trái đã đầy vết chai của Khương Hằng, Vân Hy vừa lấy đà đứng dậy vừa nói: “Không tính, không tính, Hằng ca đánh lén, đúng là ăn gian.”

“Đánh lén gì chứ!” Khương Hằng không vui nheo mắt, hạ giọng trách. “Ở chốn võ trường, thắng làm vua, thua làm giặc, làm gì có chuyện đánh lén hay đánh thẳng. Nếu không, khi đối thủ muốn giết muội, muội còn định nhường nhịn ư? Hơn nữa, Triệu Hãn võ công cao cường, là cao thủ nhất đẳng trên giang hồ. Với công phu của hai chúng ta, dù lấy hai chọi một thì cũng chỉ có đường chết. Nếu muốn báo thù, chỉ còn một cách là đánh lén.”

Nghe thấy câu ấy, Vân Hy cúi mặt xuống, không nói gì nữa. Đúng như Hằng ca nói, bọn họ luyện võ, một là để kế thừa Tùy gia thương, nhưng điều quan trọng hơn cả là để báo thù rửa hận cho cha, cho Khương sư thúc, Khương thúc mẫu và tất cả ba mươi bảy mạng người lớn nhỏ của Tùy gia thương ở Kỳ Sơn.

Thấy Vân Hy không đáp lời, Khương Hằng cũng biết mình đã nói quá. Y đưa cánh tay duy nhất vỗ vỗ vai Vân Hy, nhỏ nhẹ nói sang chuyện khác: “Khi nãy muội mải suy nghĩ gì mà lơ đễnh thế? Luyện mãi luyện mãi, cuối cùng lại hỏng hết cả thương pháp, không còn chút kình lực nào cả.”

Ánh nến trong đèn lồng rung rinh, khiến bóng bông hoa lan vẽ trên giấy dán đèn in lên nền đất bên cạnh chỗ họ đứng cũng rung rinh lay động. Vân Hy cụp mắt nhìn ánh đèn như một ngôi sao ấy, rồi lại ngẩng đầu nhìn người thanh niên cao gầy bên cạnh mình, nhận thấy y từ lâu đã không còn vẻ trẻ con như xưa nữa, khuôn mặt cương nghị cũng không còn giống như trong ký ức của mình, bèn chậm rãi nói: “Hằng ca, muội nhớ đến Diễn Võ đường…”

“…” Lần này thì Khương Hằng không thể nói được gì.

Hai bàn tay nắm lấy nhau, năm ngón tay siết chặt. Thanh niên đứng thẳng người lên, lặng lẽ nhìn vầng trăng sáng trên ngọn cây. Sao thưa trăng sáng, ánh trăng tuôn tràn trên đồng rộng hoang vắng, tựa như rắc một lớp sương bạc lên mặt đất. Chợt nhìn, tựa như có tuyết rơi, chẳng khác nào buổi tối mưa tuyết ngập núi từ nhiều năm trước ấy.

“Bây giờ, muội không cần phải trốn trên cây lén nhìn vào Diễn Võ đường nữa.” Chỉ nghe Vân Hy nhỏ nhẹ nói tiếp. “Nhưng giờ đây chính muội cũng không hiểu, vì sao khi ấy lại muốn học võ như vậy? Muội hối hận lắm, nếu sớm biết thế này, thì muội thà cả đời này không chạm vào thương…”

Càng nói, tiếng Vân Hy càng nhỏ, cho thấy cô đang nhớ lại những năm tháng trên Kỳ Sơn, nhớ lại những chuyện vui đùa khi còn nhỏ, các sư huynh đệ nói nói cười cười. Khương Hằng bỗng nhiên kéo Vân Hy, lôi cô ngồi xuống đất, hai người vai kề vai, y như khi còn nhỏ ngồi sát bên nhau, y như khi ở trong ngõ tối đêm đông hàn, nhìn đèn hoa đăng trên phố vậy. Bờ vai họ truyền cho nhau hơi ấm, hai người cùng mất gia đình trong một ngày, đã phải dựa vào chút hơi ấm ấy để nâng đỡ cho nhau đi qua những ngày tháng gian nan nhất.

“Trên đời này không hề có thuốc chữa cho sự hối hận, chuyện đã đến nước này thì không thể quay đầu lại được.” Khương Hằng chầm chậm nói. “Cái gọi là giá như, nói gì đi nữa, cũng chỉ là chuyện phiếm mà thôi. Ta chưa từng hối hận gì cả, chỉ hận khi ấy tuổi nhỏ không đủ sức bảo vệ cha mẹ, hận Triệu Hãn và Tôn Bồi Nguyên, hận Thái Bình Ước chó chết ấy! Vân Hy, hiện giờ muội là hy vọng cuối cùng của Tùy gia thương, thế nên muội không được phép hối hận nữa, muội và ta cần luyện thương pháp cho thật tốt, như vậy thì mới không hổ thẹn với chưởng môn sư bá.”

“Dạ…” Vân Hy khẽ đáp một câu. Lặng lẽ hồi lâu, chợt cô quay nghiêng người, hai tay nắm lấy vai Khương Hằng, bóp mạnh, bảo: “Khi còn nhỏ, muội luôn cảm thấy đôi vai Hằng ca lúc nào cũng rất nặng. Bây giờ lớn rồi, cuối cùng muội cũng hiểu đôi vai này của huynh phải gánh trách nhiệm thế nào. Nhưng, Hằng ca, xin huynh chớ suốt ngày nghĩ đến chuyện luyện võ báo thù, thi thoảng huynh cũng nên buông gánh nặng ấy ra. Huynh còn có muội, còn có chú câm. Trách nhiệm ấy, muội sẽ cùng gánh vác với huynh! Hơn nữa chúng ta cũng phải hiếu kính với chú câm, không thể chỉ nghĩ đến chuyện báo thù được!”

MƯỜI NĂM THƯƠNG NHỚ [Chương 7.5]

Ông Tân liền bế cháu nội Tân Đạt Di sang gặp ông Ngôn để lí luận: “Ông già lẩm cẩm kia! Dựa vào đâu mà ông nói thằng Tân Đạt Di nhà tôi không xinh xắn bằng thằng Ngôn Hi nhà ông! Ông thử nhìn thằng cháu ông xem, miệng thì nhỏ, ăn mì còn khó, chẳng khác gì con gái, chẳng có tướng đàn ông tí nào cả! Thế mà ông còn mặt mũi nói cháu mình đẹp nhất, tôi đến ngượng thay cho ông!”

Ông Ngôn liền vỗ tay đánh đét một cái, cáu: “Có bà nội ông mới lẩm cẩm ấy! Thằng Tân Đạt Di nhà ông mà xinh xắn hả? Tóc tai thì chổng ngược lên, người nào không biết lại tưởng ông đang bế con khỉ! Khỉ thì thôi đành chấp nhận, lại còn câm nữa, là bạn bè chơi với nhau đã lâu nên tôi ngại chưa nói với ông đấy thôi!”

Hồi ấy, Tân Đạt Di đã gần lên ba rồi mà vẫn chưa biết nói. Còn Ngôn Hi hai tuổi đã chạy lăng xăng khắp nơi, nịnh “chú đẹp trai, cô xinh gái” để moi kẹo ăn rồi.

Đây là nỗi đau thầm kín của ông Tân, thế nên ngày ngày ông đều bế Tân Đạt Di chửi rủa ông cháu nhà họ Ngôn, Tân Đạt Di cũng chăm chú lắng nghe.

Cuối cùng, ba tuổi ba tháng ba ngày, cậu chàng mới cất lời vàng, câu nói đầu tiên mà cậu thốt ra chính là: “Ngôn Hi, cái thằng lẩm cẩm kia!”

Câu nói này đã khiến già trẻ gái trai trong khu nhà cười

đau bụng mấy tháng liền.

Lòng tự trọng của Ngôn Hi bị tổn thương, chạy khắp sân đuổi Tân Đạt Di, bắt được liền chửi: “Cha thằng Tân Đạt Di lẩm cẩm, mẹ thằng Tân Đạt Di lẩm cẩm, ông nội thằng Tân Đạt Di lẩm cẩm, bà nội thằng Tân Đạt Di, cả nhà thằng Tân Đạt Di lẩm cẩm!”

Và thế là trở thành bài vè kinh điển, réo đi réo lại quanh năm suốt tháng.

Ngôn Hi vốn là cậu bé coi trời bằng vung, từ nhỏ đã có tính thù dai. Người ta bắt nạt anh một phần, anh nhất định phải đòi lại mười phần, hôm nay thiếu một phần thì ngày mai phải bù lại cho bằng được.

Chính vì thế ông Ôn không quý Ngôn Hi, nhưng vì nể mặt bạn cũ nên vẫn coi như con cháu trong nhà. Điều ông lo lắng nhất là Tư Hoán thân Ngôn Hi quá sẽ sinh hư.

“Chỉ có cô là thương cháu.” Anh chàng này nói như đang diễn kịch trên sân khấu, còn quỳ một chân xuống, nắm lấy tay bà Uẩn Nghi, cười rất ranh ma rồi nói liến thoắng: “Cô ơi, cô tốt với cháu như thế chắc là yêu cháu lắm nhỉ? Ui da, cháu thấy xấu hổ quá. Hay là cô bỏ chú Ôn đi rồi lấy cháu nhé!”

“Lớn bằng ngần này rồi mà còn lấc cấc vậy, để chú Ôn nghe thấy thì mày lại ăn đòn!” Bà Uẩn Nghi cười vẻ thân thiết.

“Chú ấy có nhà đâu!” Ngôn Hi không thèm để tâm, mắt liếc xéo Tư Hoán. Tư Hoán khóc dở mếu dở. Ngôn Hi chỉ hơn anh nửa tuổi, hồi nhỏ đã bắt anh gọi là anh nhưng anh không chịu, không biết bị tên tiểu bá vương họ Ngôn kia đánh bao nhiêu lần.

Cuối cùng tiểu bá vương họ Ngôn tuyên bố thẳng thừng: “Cậu không gọi tôi là anh, tôi cũng chẳng cần! Đợi khi nào tôi lấy cô Uẩn Nghi, cậu sẽ phải gọi tôi là cha!”

Và thế là hắn đã vắt óc hơn chục năm trời để được làm cha dượng của Tư Hoán.

Tư Hoán mấp máy môi, mắt chữ A mồm chữ O nhìn Ngôn Hi. Tại sao tên lưu manh này lại ăn nói như thế chứ! Chẳng biết phép tắc gì cả!

“Thằng nhóc này, đừng có nói linh tinh!” Ông Ngôn Soái tức đến tái mặt, kéo cổ áo Ngôn Hi đến trước mặt A Hoành, nghiến răng ken két, nói: “Cháu nói với em Hoành đi, cháu tên là gì?”

Ông Ngôn Soái không biết rằng A Hoành và Ngôn Hi đã gặp nhau trước đó.

Hai chữ “Ngôn” và “Hi” đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng cô và không thể xóa mờ.

“Ngôn Hi.” Anh liếc A Hoành một cái.

“Ôn Hoành.” Cô cười, ánh mắt trong veo, nói năng rụt rè.

Cuối cùng cô cũng đã có thể gọi tên anh một cách danh chính ngôn thuận.

Sau nhiều lần gặp gỡ tình cờ, cuối cùng họ đã chính thức quen nhau.

Cả hai người đều không lưu tâm đến sự tương ngộ này.

Một người mười lăm, một người mười bảy, đều là độ tuổi trăng rằm.

Thế rồi, oan gia ngõ hẹp, một vở kịch hay ra đời.