Chàng trai năm ấy – Chương IV– phần 3.2

Bạc Hà nghe là hiểu, An Nhiên gọi điện thoại cho Phó Chính trước cô, mạo xưng danh nghĩa của cô để nhờ anh ấy tìm Tịch Duệ Nam, rõ ràng cô ấy vẫn chưa liên lạc được với anh ta. Mà Phó Chính ngốc nghếch này hoàn toàn không biết anh đang giúp tìm tình địch của chính mình. An Nhiên vẫn chưa từ bỏ việc tìm kiếm Tịch Duệ Nam, cô còn cho rằng cô ấy đã bị Quý Phong hấp dẫn rồi cơ, xem ra sức hấp dẫn của Quý Phong vẫn chưa đủ lớn.

“Phó Chính, anh tìm được Tịch Duệ Nam thì nói cho em biết là được rồi, nhất định đừng nói cho An Nhiên.”

“Vì sao?”

“Anh đừng hỏi vì sao? Em không thể nói nhiều với anh, dù sao thì anh nghe lời em chắc chắn không sai.”

Bạc Hà cũng không tiện nói nhiều với Phó Chính, rốt cuộc đây cũng là chuyện riêng của An Nhiên, nếu cô ấy không muốn nói rõ với Phó Chính thì cũng không đến lượt cô nói ra điều này.

Không đến hai ngày sau, Phó Chính đã gọi điện báo cho Bạc Hà rằng tìm được người rồi. Sau khi ghi lại địa chỉ, cô lập tức ra khỏi nhà.

Đây là một công trường xây dựng khá lớn, máy móc, thiết bị cỡ lớn đang chạy ầm ầm, có đến hơn một trăm công nhân xây dựng mặc đồng phục màu xanh da trời, đội mũ bảo hiểm màu vàng đang làm việc gấp rút nhưng có trật tự.

Công trường không cho phép người không có phận sự đi vào, Bạc Hà bị chặn lại ngoài cửa. Cô giải thích là đến tìm người, cũng không chịu bỏ đi. Bảo vệ nói: “Đây là chỗ nào chứ? Đây là công trường xây dựng, người không phận sự miễn vào.”

Bạc Hà đương nhiên là không cam tâm, nói ngọt nhẹ cả nửa ngày, cuối cùng bảo vệ cũng chịu cho cô vào. Anh ta đưa cho cô một chiếc mũ bảo hiểm, lặp đi lặp lại rằng cô phải cẩn thận, chú ý an toàn.

Bạc Hà đi vào công trường. Trước mắt cô đều là bóng dáng những công nhân mặc đồ giống nhau, rất khó nhận ra được đâu là Tịch Duệ Nam, đành cứ gặp người là hỏi Tịch Duệ Nam ở đâu? Hỏi mấy người nhưng họ đều không biết, cuối cùng, có người nghe thấy cô nói là công nhân mới đến, liền nói: “Tổ công nhân mới đến tuần này làm buổi tối, có lẽ lúc này đang ngủ trong ký túc xá.”

“Xin hỏi ký túc xá ở đâu?”

Người đó chỉ về một dãy phòng tạm sơ sài cách đó không xa ở phía sau. “Chính là chỗ đó. Nhóm mới đến sống ở căn phòng cuối cùng.”

Nếu dãy phòng tạm này cũng có thể được gọi là phòng thì đây là khu phòng sơ sài nhất mà Bạc Hà từng nhìn thấy trong đời, ván gỗ lớn nhỏ xếp thành tường, các miếng tôn phủ thành nóc nhà, phòng không có cửa, dùng rèm cửa thay thế…

Xem ra Tịch Duệ Nam thật sự càng sống càng tồi tệ, từ trong ký túc xá kiểu cũ của trường học đến kiểu phòng cho thuê giường giá rẻ, bây giờ lại sống trong phòng tạm sơ sài của công trường xây dựng. Tình cảnh của anh ta chỉ có thể dùng bốn chữ “tụt dốc không phanh” để hình dung.

Bạc Hà nhìn thấy dãy phòng tạm đó thì đờ đẫn một hồi mới đi tới. Có thể vì thời tiết quá nóng nên rèm che cửa ra vào không hạ xuống, cô thò đầu vào nhìn, một luồng hơi nóng trộn lẫn mùi mồ hôi nồng nặc phả vào mặt, khét đến mức cô vô thức nhịn thở. Căn phòng không lớn, bày biện đơn giản, những tấm ván gỗ xếp sát hai bên vách thành hai dãy giường, ít nhất có mười mấy người ngủ. Chỉ có một chiếc quạt đặt trên ghế băng, đang quay cót két, thổi gió về hai đầu giường. Gió từ chiếc quạt chẳng có tác dụng gì với nhiệt độ trong phòng, cho nên một đám đàn ông nằm ngủ trên sạp giống y chang nhau, chỉ mặc một chiếc quần nhỏ.

Bạc Hà nhìn vào một cái liền vội vàng quay người đi ra. Vừa rồi, trong số những công nhân mặc đồ giống hệt nhau trên công trường, cô không nhận ra đâu là Tịch Duệ Nam. Bây giờ, một đám người như khỏa thân đang nằm trên sạp, cô không dám nhìn nhiều, càng không thể phân biệt được đâu là Tịch Duệ Nam, đành đứng cách căn phòng mấy bước, gọi lớn vào bên trong: “Tịch Duệ Nam! Tịch Duệ Nam!”

Hét được mấy tiếng, trong phòng có người quát ra: “Hét cái gì mà hét! Ồn chết đi được! Cậu ta không ở đây, vào căn nhà chưa hoàn thiện bên cạnh tìm đi!”

Bạc Hà ngẩn ra. Vì sao anh ta lại không ở đây? Sao phải đến căn nhà chưa hoàn thiện bên cạnh tìm? Cô đang nghi hoặc thì nhìn thấy một người đi ra từ căn phòng bên cạnh, vội vàng chặn lại hỏi thăm. Người đó vừa nghe thấy liền nói: “Ồ, cô tìm A Nam à? Cậu ấy nói sống ở căn phòng tạm này nóng quá không chịu được, quản đốc thấy cậu ấy da mỏng thịt non, đến đây làm việc cũng chẳng dễ dàng gì nên đặc biệt phê chuẩn cho cậu ấy ngủ ở căn nhà chưa hoàn thiện bên cạnh kia, cô lên đó mà tìm.”

Bạc Hà theo chỉ dẫn tìm đến căn nhà chưa hoàn thiện kia, lên tới tầng bốn mới phát hiện ra một căn phòng trống được quét dọn qua loa, trong phòng được dọn dẹp sạch sẽ, trên nền xi măng màu xanh xám có trải một chiếc chiếu đơn, bên cạnh có một tấm gỗ đặt trên mấy viên gạch giống như bàn, trên đó để một cây nến đốt còn một nửa và một bộ bát đũa. Trong góc phòng căng một sợi dây thừng phơi quần áo, trên dây phơi một bộ đồng phục công nhân màu xanh da trời đậm, ngoài ra còn có một túi đựng hành lý màu xanh đen đặt ở góc phòng, rõ ràng là đồ của Tịch Duệ Nam. Nhưng sao lại chẳng thấy anh ta đâu?

Đang buồn bực, Bạc Hà nghe thấy phòng bên cạnh vọng ra tiếng nước chảy róc rách. Cô đã tìm qua từ tầng một đến tầng ba, hiểu rõ bố cục trong mỗi căn hộ của tòa nhà này, bước vào cửa thì bên tay phải là phòng khách, bên tay trái là phòng ăn, đối diện với phòng ăn là bếp, trong phòng bếp có phòng vệ sinh.

Tiếng nước từ phòng bếp truyền ra, Bạc Hà chẳng suy nghĩ gì đã cất bước đi qua đó. Vừa vào bếp liền nhìn thấy Tịch Duệ Nam, toàn thân anh ta ướt rượt, đang từ phòng vệ sinh đi ra, suýt va phải cô. Giống như những công nhân ở khu nhà tạm, anh ta chỉ mặc một chiếc quần lót, thân thể cường tráng, mạnh khỏe đập vào mắt cô.

Bạc Hà sững sờ. Tịch Duệ Nam còn sững sờ hơn, hai mắt lập tức mở to, vẻ mặt kinh ngạc đến tột độ. Hai người cách nhau trong gang tấc, sau khi nhìn nhau hồi lâu thì cùng đỏ mặt tía tai, một người tức tốc cắm đầu chạy ra ngoài, một người lập tức quay vào phòng vệ sinh.

Lúc Bạc Hà chạy ra ngoài còn ném lại một câu: “Tịch Duệ Nam, tôi đợi anh ba phút, anh mau mặc quần áo vào rồi ra ngoài, tôi có chuyện tìm anh.”

Advertisements

Chàng trai năm ấy – Chương IV– phần 3.1

3

 

Mấy ngày sau, Quý Vân gọi điện thoại cho Bạc Hà, giọng nói vô cùng ảm đạm, yếu ớt. Cô nói, Đường Lâm bị mẹ truy vấn, cuối cùng khai ra tên của giáo viên khiến bạn ấy mang thai.

“Chị Bạc Hà biết là ai không?”

“Là ai?”

Quý Vân vô cùng đau lòng và thất vọng. “Là thầy giáo Tịch mà trước đây em rất có thiện cảm, chị vẫn còn nhớ chứ?”

Quả thật là Tịch Duệ Nam, suy đoán của Bạc Hà đã được chứng thực. Bàn tay cầm điện thoại bất giác nắm chặt, nộ khí ở tận đáy lòng như lưỡi lửa bùng ra ngoài, đến mức cô như sắp nổ tung. Tên Tịch Duệ Nam khốn nạn này ngày càng hạ lưu, vô sỉ, những chuyện như thế này mà cũng có thể làm được, thực sự là không thể tha thứ.

“Thật không ngờ thầy giáo Tịch lại là người như thế. Chẳng trách trước đó thầy ấy đột nhiên xin thôi việc, có lẽ vì nguyên nhân này nhỉ?”

Khi Tịch Duệ Nam xin thôi việc với nhà trường thì cũng rời đi luôn, Bạc Hà còn có chút kinh ngạc, rằng tại sao anh ta lại đi nhanh như thế? Nhưng hóa ra, ẩn giấu trong đó còn có nguyên nhân này. Có lẽ anh ta nhất thời sinh lòng háo sắc, dụ dỗ nữ sinh lên giường, sau đó lại biết mình làm hơi thái quá, nếu bị truy cứu trách nhiệm thì phiền phức lớn, thế là nhanh chóng nhổ trại chuồn êm.

Tên khốn nạn này, lúc nào cũng là kiểu dám làm không dám chịu như thế. Chín năm trước như vậy, chín năm sau vẫn như vậy.

“Bây giờ mẹ của Đường Lâm đến trường đòi gặp tên đầu sỏ gây tội, nhưng thầy Tịch đã rời đi từ lâu, gọi vào số di động của thầy ấy thì không liên lạc được, tóm lại là không tìm được người. Nghe nói Đường gia tức đến mức muốn báo cảnh sát để bắt thầy ấy.”

Tịch Duệ Nam đúng là chuồn rất nhanh, nhưng mà, anh ta chạy không thoát “ngũ chỉ sơn” của Bạc Hà, cô biết anh ta trốn ở đâu. Tên đồi bại này, cô vốn cũng thấy anh ta đáng thương, định tha cho anh ta một mạng, nhưng chỗ đáng hận của anh ta mãi mãi nhiều hơn chỗ đáng thương rất nhiều.

Bạc Hà hạ quyết tâm, lần này tuyệt đối không thể lại dễ dàng buông tha cho anh ta. Chỉ vì nhân nhượng, khoan dung vô nguyên tắc hết lần này đến lần khác mới tạo ra sự biến chất của anh ta bây giờ.

Bạc Hà dễ dàng liên lạc được với mẹ của Đường Lâm. Cô hỏi Quý Vân xem Đường Lâm nằm ở bệnh viện nào, sau đó theo bản đồ đi tìm, khi đến nơi thì thấy trong phòng bệnh, bố mẹ của Đường Lâm đang chăm sóc cô bé.

Đường Lâm đã ngủ say, khuôn mặt trắng xanh, nhợt nhạt vô cùng đáng thương. Bà Đường vừa nghe Bạc Hà nói biết Tịch Duệ Nam ở đâu, lập tức bị kích động, nằng nặc muốn cô đưa đi tìm tên “súc sinh đáng chết” kia.

Bạc Hà chẳng nói chẳng rằng liền dẫn bà Đường đến căn nhà trọ mà Tịch Duệ Nam thuê giường ngủ. Bà chủ nghe họ nói muốn tìm Tịch Duệ Nam còn không biết là ai, đến khi Bạc Hà miêu tả cho bà ta, bà ta mới chợt ngộ ra: “Ồ, cô nói tới người thanh niên thường xuyên mặc áo sơ mi màu xanh da trời đó à? Anh ta không sống ở đây nữa, hai ngày trước đã chuyển đi rồi.”

Tịch Duệ Nam không sống ở đây nữa – tin tức ngoài ý muốn này khiến Bạc Hà có chút sững sờ. Mấy ngày trước anh ta vẫn còn ở đây mà, vì sao đột nhiên lại chuyển sang chỗ khác? Anh ta thế này có thể gọi là thỏ khôn đào ba hang không nhỉ? Có lẽ anh ta tự mình biết sai, sợ người ta đánh đến cửa nên cách vài ba ngày lại đổi chỗ ở khác. Chẳng trách khi anh ta nghe nói bạn trai của An Nhiên là cảnh sát thì lập tức tránh đi, điện thoại của cô ấy cũng không dám nghe, rõ ràng là trong lòng có quỷ.

Bà Đường không cam chịu quay về tay không. “Vậy bà có biết hắn ta đi đâu rồi không?”

“Nghe nói cậu ta với mấy người Giang Tây sống chung phòng tìm được việc ở một công trường xây dựng, người ta bao ăn bao ở nên chuyển qua đó rồi.”

Công trường xây dựng? Bạc Hà càng thêm sững sờ, gần như không dám tin vào tai mình. Tịch Duệ Nam bị mất giấy tờ, phải đến công trường xây dựng làm việc sao? Chắc chắn anh ta không thể làm những công việc liên quan đến kỹ thuật, vậy thì chỉ có thể làm phụ việc thôi. Phụ việc chủ yếu là làm những việc bẩn thỉu, nặng nhọc, anh ta phải làm công việc như thế này, xem ra thật sự đã đến bước đường cùng rồi.

“Công trường xây dựng nào vậy?”

“Điều này thì tôi không rõ lắm, hình như là ở khu vực thành nam.”

Khu vực thành nam, phạm vi này rộng lắm, chiếm đến một phần tư diện tích thành phố, bảo phải đi đâu tìm đây? Bạc Hà nghĩ rồi nói với bà Đường: “Cô à, phạm vi khu vực thành nam quá lớn, chỉ dựa vào hai chúng ta thì chẳng thể nào tìm được. Hay là thế này, cháu có quen người bạn làm cảnh sát, cháu đến tìm anh ấy nhờ giúp đỡ. Nếu có tin tức gì, cháu sẽ báo cho cô.”

Bà Đường vô cùng cảm kích với sự nhiệt tình của Bạc Hà, liên tục cảm ơn rồi quay về trước.

 

Người bạn cảnh sát mà Bạc Hà nói đến đương nhiên là Phó Chính. Cô gọi điện cho Phó Chính, lại nhờ anh giúp cô tìm kiếm con người tên Tịch Duệ Nam. Lần này cô có thông tin khá rõ ràng có thể cung cấp, anh ta đang ở một công trường xây dựng nào đó ở khu vực thành nam, như thế này chắc là dễ tìm hơn.

Phó Chính cảm thấy hơi kỳ quái, hỏi: “Em biết người này ở khu vực thành nam? Vừa rồi An Nhiên còn nói không biết vị trí cụ thể của cậu ta.”

Bạc Hà ngơ ngác. “An Nhiên cũng nhờ anh tìm anh ta?”

“Đúng vậy, cô ấy vừa gọi điện cho anh, nói rằng em vẫn muốn tìm người này, bảo anh dù thế nào cũng phải giúp em nghĩ ra cách. Vốn dĩ anh cảm thấy có chút khó khăn, thành phố lớn như thế này, phải đi đâu tìm đây? Bây giờ biết anh ta đang ở một công trường xây dựng nào đó ở thành nam, vậy thì dễ tìm hơn nhiều rồi. Anh nhờ đồng nghiệp ở khu vực thành nam đến các công trường xây dựng tìm xem sao.”

Chàng trai năm ấy – Chương IV– phần 2.2

“An Nhiên, bất luận em đưa ra quyết định như thế nào, anh cũng sẽ tôn trọng. Em cũng không cần tránh anh, sau này chúng ta vẫn có thể làm bạn. Có chuyện gì cần anh giúp đỡ, em cứ lên tiếng. Được rồi, anh đang trong thời gian làm việc, không thể nói chuyện với em nữa. Tạm biệt!”

So với An Nhiên, Phó Chính đơn giản hơn nhiều, đàn ông xử lý mọi việc quyết đoán hơn, tuyệt không lôi thôi, dài dòng. Nói xong, anh liền quay người rời đi. An Nhiên sững sờ nhìn theo bóng lưng đang rời xa của anh, cảm thấy anh đi rất phong độ, nhưng cô không biết khuôn mặt đằng sau bóng lưng ấy, thực ra đã đầy vẻ đau thương, khổ sở.

 

Đêm qua, Bạc Hà thức đến khuya để vẽ một bìa sách. Bìa sách này cần hoàn thành gấp, yêu cầu cao mà cô lại chẳng có chút cảm hứng, vẽ đi vẽ lại, sửa đi sửa lại, đến ba giờ sáng mới miễn cưỡng coi như vẽ được một bức phác thảo khá hài lòng. Lúc này gân nhão sức cạn, cô mới lên giường, vừa nhắm mắt liền ngủ một mạch đến hai giờ chiều mới dậy.

Di động vừa mở máy, mẹ ruột Hà Uyển đã gọi điện đến, nói là nhờ bạn mua cho ít hải sản tự nhiên ở ngoài đảo, tươi ngon hơn nhiều so với hải sản bán đầy đường ở những vùng ven biển, bảo cô tối đến Quý gia ăn cơm.

Cứ cách khoảng một, hai tuần, Hà Uyển lại gọi con gái đến ăn cơm. Bà hy vọng cô có thể dần dần trở nên thân thuộc với người nhà họ Quý. “Mọi người đều là người một nhà mà.”

Bạc Hà đồng ý với mẹ. Nghĩ đến buổi tối có cơm ngon để ăn, buổi trưa lười pha mì gói, cô lấy xoài, đu đủ và thanh long, rửa sạch, gọt vỏ rồi cắt thành miếng nhỏ, đổ sữa chua vào làm một đĩa hoa quả dầm, ăn một bữa cơm hoa quả.

Giữa hè nhiệt độ càng cao, ánh mặt trời nóng như thiêu như đốt, chiếu xuống mặt đường xi măng khiến người ta lóa mắt. Bạc Hà đợi đến lúc mặt trời lặn mới ra khỏi nhà. Cô vẫn đi tuyến xe buýt số 56 đến Quý gia. Sau khi lên xe, vô tình mà hữu ý, ánh mắt cô quan sát khắp cả khoang xe.

Trên xe không có bóng người quen thuộc với cô, cuộc gặp gỡ lần trước chỉ là một sự trùng hợp. Trùng hợp chính là hiện tượng cực kỳ ngẫu nhiên, sẽ không xảy ra hết lần này đến lần khác. Trong tiết trời nóng bức như thế này, một người sợ nóng như vậy, không biết đã tránh nóng ở chỗ nào rồi?

Lúc Bạc Hà đến nhà họ Quý, người giúp việc ra mở cửa cho cô.

Quý Trạch Đồng và Quý Phong vẫn chưa về. Trên chiếc sofa bằng da thật trong phòng khách, Quý Vân và mẹ đang ngồi, nói chuyện bằng giọng vô cùng kích động: “… Quả là khiến người ta vô cùng kinh hãi, thật không ngờ sự việc sẽ như thế này.”

Nửa câu nói giữa chừng Bạc Hà nghe không hiểu gì: “Vân Vân, chuyện gì mà khiến người ta vô cùng kinh hãi?”

Hà Uyển đứng lên, bảo Bạc Hà ngồi xuống vị trí của bà rồi nói: “Trường của con bé có một nữ sinh xảy ra chuyện, con ngồi xuống rồi em từ từ kể cho mà nghe. Mẹ vào bếp xem món cá hấp thế nào.”

Quý Vân kể tỉ mỉ cho Bạc Hà: “Chiều hôm qua, lúc bọn em đang học tiết Thể dục, một bạn nữ nhảy ngựa bị ngã, đau quằn quại không dậy nổi. Lúc đầu giáo viên còn cho rằng bạn ấy bị gãy chân nhưng một lúc sau có bạn học tinh mắt phát hiện đũng quần thể thao của cô ấy đang có máu thấm ra ngoài, lập tức hét toáng lên, khiến các bạn trong lớp đều nhìn đến sững sờ.”

Bạc Hà cũng nghe đến mức bàng hoàng. Nếu một nữ sinh sau khi ngã, phần thân dưới bị chảy máu, vậy chỉ có thể có một nguyên nhân – sảy thai ngoài ý muốn. Cô vô thức lắc đầu. “Không phải chứ, cô bé mới bao nhiêu tuổi?”

“Cô ấy bằng tuổi em, thậm chí còn nhỏ hơn em mấy tháng, vẫn chưa đón sinh nhật lần thứ mười sáu nữa.”

Sinh nhật tuổi mười sáu còn chưa đến mà đã mang thai rồi? Bạc Hà chỉ biết lắc đầu, thở dài.

Quý Vân nói chuyện này gây chấn động toàn trường. Nữ sinh sảy thai ngoài ý muốn – Đường Lâm sau khi được gấp rút đưa đi bệnh viện, tiết học cuối cùng của buổi chiều qua, tất cả các lớp đã đổi thành tiết giáo dục tư tưởng, giáo viên chủ nhiệm các lớp nhắc đi nhắc lại, cảnh báo học sinh lớp mình, đặc biệt là nữ sinh, nhất định không được giẫm lên vết xe đổ ấy. Các giáo viên liên tục nhấn mạnh: “Các em vẫn chỉ là học sinh trung học, mới mười mấy tuổi thôi, việc học là quan trọng nhất, đừng có làm việc gì dại dột để mình phải ân hận cả đời.”

“Giáo viên nói như vậy là rất đúng, học sinh phải lấy việc học làm trọng. Vân Vân, em nhất định không được học theo mấy bạn đó đâu đấy!”

Lời dặn dò của Bạc Hà khiến Quý Vân bĩu môi. “Em không thèm học theo bạn ấy. Lần này bạn ấy thảm rồi, nghe nói nhà trường đã quyết định đuổi học.”

Bây giờ, chuyện dậy thì của học sinh cấp ba thực ra đã không còn là tin tức mới mẻ gì. Chuyện học sinh cấp ba có thai hoặc sinh con, hay phá thai thường xuyên thấy trên báo, nhưng đó cũng chỉ là phần nổi của một tảng băng chìm, phần lớn những nữ sinh rơi vào trường hợp này đều tự mình âm thầm đi giải quyết. Cô nữ sinh này cũng thật xui xẻo, bị sảy thai ngay trong trường học, việc bị nhà trường xử phạt tuyệt đối không thể tránh được. Nhưng những sự việc như thế này không thể chỉ xử lý một mình cô bé ấy, cũng phải xử phạt cả tên đầu sỏ khiến cô ấy mang thai, nếu không thì thật không công bằng với cô ấy.

“Có biết kẻ khiến bạn ấy mang thai là ai không? Kẻ đó cũng phải bị xử lý chứ!”

“Chị Bạc Hà, chị hỏi đến điểm quan trọng rồi đó.”

Chuyện tiếp theo Quý Vân nói cho Bạc Hà càng khiến người ta bất ngờ và kinh ngạc. Cô nói chiều hôm qua, sau khi Đường Lâm xảy ra chuyện, mẹ bạn ấy không hỏi ra được người đàn ông đó là ai, buổi tối liền lục tìm trong phòng của bạn ấy ở nhà, kết quả tìm thấy một cuốn nhật ký, bên trong ghi chép một cách rất bí ẩn về tình yêu thầy trò giữa bạn ấy với một thầy giáo. Hôm nay, mẹ của Đường Lâm tức giận đùng đùng, cầm cuốn nhật ký đó đến trường làm loạn, xem phía nhà trường định nói thế nào, tìm hiểu xem gã thầy giáo nào không biết xấu hổ, dụ dỗ nữ sinh làm loại chuyện xấu xa này. Bà nhất định phải truy cứu trách nhiệm của hắn ta.

Tên đầu sỏ tội đồ khiến cho nữ sinh trung học mang thai lại là giáo viên, điều này khiến Bạc Hà cũng không kìm được sững sờ. “Trong cuốn nhật ký không viết rõ ràng là giáo viên nào sao?”

“Không, nghe nói là dùng một chữ cái tiếng Anh – X để thay thế.”

Chữ cái tiếng Anh X, Bạc Hà thầm ghi nhớ chữ cái này, cặp mắt bất giác nheo lại.

Quý Vân tiếp tục nói, tin tức Đường Lâm sảy thai ở trường học vốn đã là một tin động trời, bây giờ còn thêm chuyện kẻ chủ mưu là giáo viên, khắp nơi trong trường đều đang thảo luận về chuyện này, cả phóng viên của tờ báo chiều nhận được tin tức liền tìm đến tận cửa muốn phỏng vấn hiệu trưởng, nhưng hiệu trưởng tránh mặt không gặp. Một vài thầy giáo trẻ trong trường bắt đầu bị người ta ngầm suy đoán xem ai có khả năng là tên “đầu sỏ tội đồ” nhất, phía trường học cũng lần lượt tìm họ để nói chuyện, khiến mọi người đều cảm thấy rất bất an. Nếu tên này bị tìm ra thì chẳng phải chuyện đùa, chắc chắn sẽ thân bại danh liệt.

Bạc Hà nghiêm túc lắng nghe, cô tỏ vẻ vô cùng quan tâm đến chuyện này, dặn dò Quý Vân rằng khi nào có kết luận cuối cùng, nhớ phải gọi điện nói cho cô biết.

 

 

Chàng trai năm ấy – Chương IV– phần 2.1

2

 

Cơ hội phỏng vấn mà An Nhiên nhờ Quý Phong tìm giúp bị Tịch Duệ Nam thẳng thừng từ chối. Nhưng Quý Phong đã nói chuyện với người ta, bây giờ Tịch Duệ Nam lại không đi, cô chỉ có thể hết lần này đến lần khác tỏ ý xin lỗi anh: “Quý Phong, thật ngại quá, bạn em… cậu ấy… có thể không đi phỏng vấn được.”

“Sao vậy? Cậu ấy tìm được công việc khác rồi à?”

An Nhiên thở dài một tiếng. “Không phải… Có thể cậu ấy không muốn nợ ân tình của em.”

Quý Phong tỏ vẻ có thể hiểu được. “Lòng tự tôn của đàn ông đều rất lớn, có thể cậu ấy cảm thấy rất mất mặt khi để con gái giúp mình tìm việc làm. Hay là tạm thời như thế này, anh gọi điện lại cho Vương Tổng, nói hôm nay bọn em không đến được, kéo dài thời gian cho em thêm hai ngày. Em đi tìm người bạn đó nói chuyện tử tế đi, nếu cậu ta hồi tâm chuyển ý thì đi phỏng vấn. Rốt cuộc đây cũng là cơ hội mà, cứ bỏ đi như thế này thì thực sự rất đáng tiếc.”

Quý Phong suy nghĩ thật sự rất chu đáo, An Nhiên vô cùng cảm kích. Sau khi dập máy, cô lập tức thay quần áo, bảo A Mạn giúp cô xin nghỉ một ngày. Tịch Duệ Nam tắt điện thoại, cô không liên lạc được với anh, đành ra ngoài tìm kiếm vận may, xem còn có cơ hội gặp anh ở trên đường hay không. Nếu có thể gặp thì dù thế nào cô cũng phải kéo anh đi phỏng vấn bằng được.

Cả một buổi sáng, An Nhiên đi khắp đường lớn ngõ nhỏ trong thành phố tìm người, suýt bị say nắng. Không tìm được Tịch Duệ Nam, nhưng lại không hẹn mà gặp Phó Chính.

Trước nhà vệ sinh công cộng của một con ngõ, Phó Chính đang nói gì đó với một người đàn ông trung niên to béo, bụng phệ. Người đàn ông kia vô cùng kích động, quát tháo: “Cảnh sát nhân dân vì nhân dân phục vụ, bây giờ tôi gặp khó khăn, vì sao cậu không thể giúp đỡ tôi? Đó dù sao cũng là chiếc di động tôi mới mua, không thể để mất trong nhà vệ sinh như thế này được, cậu nhanh chóng nghĩ cách móc ra cho tôi đi!”

Phó Chính nhẫn nại. “Bệ xổm của nhà vệ sinh sơ sài này trực tiếp nối đến bể phốt, di động đã rơi xuống bể phốt rồi, moi ra chắc cũng chẳng dùng được nữa.”

Người đàn ông không nói đạo lý: “Cậu làm sao biết nó không dùng được nữa, chỉ cần sửa một chút thì vẫn có thể dùng được đấy.”

Những người đi đường dừng lại xem trò vui cũng hùa vào: “Đồng chí cảnh sát mau vì nhân dân phục vụ, đi móc bể phốt đi!”

An Nhiên đứng ở bên cạnh nghe rõ đầu đuôi câu chuyện, lúc này tức đến muốn chết. Lão béo chết tiệt này cũng quá vô vị rồi! Di động rơi xuống bể phốt còn muốn móc lên dùng tiếp, không thấy buồn nôn sao?

Thấy Phó Chính đang cố gắng nhẫn nhịn, cô lập tức xông qua đó. “Chú à, di động của chú rơi thì chú tự móc lên đi, tôi vừa bị người ta cướp ở đầu ngõ, đồng chí cảnh sát nhanh chóng giúp tôi bắt tội phạm đi!”

Vừa nói cô vừa kéo Phó Chính chạy. Người đàn ông to béo gào với theo: “Này này, phải theo thứ tự chứ! Là tôi báo cảnh sát, gọi cảnh sát đến chứ!”

An Nhiên chẳng thèm quay đầu lại. “Mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này của ông chưa đáng để lực lượng cảnh sát ra tay, tự giải quyết đi!”

An Nhiên kéo Phó Chính chạy một mạch ra khỏi con ngõ mới dừng lại, thở phì phò, hỏi: “Chẳng phải anh đang tuần tra ở đường Nam Đại sao, sao lại chui đến con ngõ này?”

“Người đó gọi 110, nói là mình bị tổn thất tài sản ở đây, vì khu này thuộc khu vực tuần tra của tổ bọn anh, trung tâm chỉ huy liền thông báo cho bọn anh đến xem sao, ai biết được lại là tổn thất tài sản như thế này.”

An Nhiên phẫn nộ. “Chuyện này cũng báo cảnh sát, thật nực cười! Ông ta làm rơi điện thoại xuống hố phân, lại gọi điện bảo cảnh sát đến móc lên sao?”

Phó Chính lắc đầu, thở dài. “Còn có chuyện báo cảnh sát buồn cười hơn cơ. Có lần, một nhân viên văn phòng gọi 110 nói mình đang tăng ca đêm, tòa nhà của công ty quá cao lại mất điện nên không đi xuống được, bảo bọn anh mua giúp bát mì đưa lên cho anh ta.”

An Nhiên nghe thấy vậy lại phẫn nộ. “Há có lý này? Hắn ta coi 110 là số điện thoại bán đồ ăn sao? Các anh cũng đưa à?”

“Đưa rồi, bởi vì anh ta nói đầy lý lẽ rằng “có khó khăn tìm cảnh sát” mà, bây giờ anh ta đang có khó khăn cần cảnh sát giúp đỡ. Vừa hay anh ta cũng ở trong phạm vi khu vực của anh, trung tâm chỉ huy liền chuyển nhiệm vụ này cho anh. Anh móc tiền túi mua một bát mì, trèo mười lăm tầng lầu đưa đến cho anh ta, anh ta còn chê anh đưa đến muộn nữa, nói lảm nhảm với anh một trận.”

“Anh làm cảnh sát gì chứ? Chỉ là nhân viên phục vụ, chịu đủ thứ mệt nhọc thôi.”

“Cảnh sát cơ sở bọn anh vốn dĩ chính là nhân viên phục vụ, vì nhân dân phục vụ. Nhân dân là cơm áo, cha mẹ của bọn anh, bảo bọn anh làm gì thì phải làm đó, còn bắt tội phạm là công việc của đội cảnh sát hình sự.”

Sau khi qua lại một thời gian, An Nhiên đã biết sĩ quan cảnh sát Phó Chính này không hề uy phong giống như trong tưởng tượng của cô. Công việc của anh vất vả lại tầm thường, lúc nãy xảy ra chuyện vừa nực cười vừa bực mình như thế, hình tượng anh hùng cái thế trong lòng cô đã sụp đổ hoàn toàn. Cô nhìn anh, thở dài thườn thượt. “Trước đây em vẫn luôn cảm thấy nghề cảnh sát rất uy phong cơ đấy.”

Phó Chính cười khổ, không nói tiếp chủ đề này. An Nhiên nhất thời cũng chẳng có gì để nói, hai người đều trầm mặc, bầu không khí có chút nặng nề.

Hồi lâu sau, Phó Chính mới thấp giọng nói: “An Nhiên, anh chỉ là một cảnh sát bình thường, bố mẹ cũng chỉ là công nhân bình thường, không gia thế, có rất nhiều thứ anh không thể cho em. Nếu em có suy nghĩ gì về chuyện của chúng ta thì cứ thẳng thắn nói ra, anh có thể chấp nhận.”

An Nhiên sững sờ, ngập ngừng: “Em…”

Nhất thời, cô không sắp xếp được hàng trăm nghìn đầu mối trong lòng mình.

Chàng trai năm ấy – Chương IV– phần 1.2

Sau khi rời khỏi trường học, anh tìm một nhà nghỉ nhỏ sạch sẽ để sống tạm. Hôm sau là thứ Bảy, anh đến hội chợ việc làm tìm việc. Đây là lần đầu tiên anh đến hội chợ việc làm, cảnh người đông như kiến, chen chúc vật vã khiến anh có chút chấn động. Chen lấn trong đó cả nửa ngày rồi ra ngoài, anh đột nhiên phát hiện túi đeo trên người mình chỉ còn lại quai túi.

Đó là chiếc túi khoác một bên vai của NIKE, có thể tên trộm nhận ra là hàng hiệu, cho rằng trong túi nhất định có không ít đồ đáng giá, liền cắt đứt quai đeo, trộm mất. Anh quá sơ ý còn tên trộm lại rất có kinh nghiệm, ra tay vô cùng chuẩn xác. Trong túi có đựng toàn bộ gia tài của anh, bằng cấp, chứng chỉ, di động, ví tiền, tiền mặt không có nhiều, chẳng qua chỉ có mấy trăm tệ nhưng trong ví có kẹp một tấm thẻ ngân hàng, trong đó có ba nghìn tệ, là số tiền tích lũy trong gần hai tháng làm việc ở trường học của anh. Đáng chết nhất là chứng minh thư và thẻ ngân hàng cùng nhét trong ví tiền, nếu tên trộm to gan thì hoàn toàn có thể mạo danh anh đến báo quên mật khẩu và rút hết tiền.

Lúc từ hội chợ việc làm đi ra ngoài, anh đã bị kẻ trộm làm cho trắng tay. May mà buổi tối hôm trước, lúc thuê phòng nghỉ có đặt cọc bốn trăm tệ, vốn định ở mấy ngày, tìm được việc rồi mới đi, lúc này anh hoảng hốt, lo lắng chạy về trước mười hai giờ trưa để trả phòng. Tiền đặt cọc trừ sáu mươi tệ tiền phòng một ngày thì còn ba trăm bốn mươi tệ, chính là toàn bộ gia sản của anh.

Đeo túi hành lý đơn giản, anh tìm đến một khu nhà cho thuê giá rẻ. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng thuê một chiếc giường giá rẻ nhất.

Ở căn phòng như thế này, anh đã trải qua những đêm nóng bức nhất kể từ sau khi đến phương Nam, cả đêm mồ hôi chảy ròng ròng, chưa đến hai ngày đã nổi mẩn khắp người.

Anh thực sự không chịu nổi, ban ngày thì chạy đến trung tâm mua sắm hưởng thụ điều hòa miễn phí, vì ban đêm nóng quá không ngủ được, lúc này ở trung tâm thương mại có điều hòa mát mẻ, anh liền không kìm được cơn buồn ngủ. Nhưng ở đây không có ghế cho người ta ngồi nghỉ, nếu có thì cũng là chỗ người ta bán đồ ăn uống, muốn ngồi thì phải bỏ tiền. Sau đó anh nghĩ đến việc lên xe buýt ngủ, mất hai tệ một lượt thì có thể ngủ hơn một giờ đồng hồ, cũng khá tiết kiệm.

Anh không ngờ lại gặp An Nhiên ở trên xe. An Nhiên giống như Bạc Hà, là bạn học cũ thời trung học, nhưng cũng không giống Bạc Hà, cô ấy đối xử với anh rất nhiệt tình.

Anh không có việc làm, lại mất hết giấy tờ và ví tiền, những chuyện xui xẻo giáng xuống hết lần này đến lần khác, ở nơi xa lạ không người thân thích này, chẳng có ai giúp đỡ anh. An Nhiên nhiệt tình ra tay giúp đỡ, tuy anh từ chối hết lần này đến lần khác nhưng cuối cùng không hoàn toàn cự tuyệt. Anh nhận chìa khóa phòng của cô, lúc nóng đến mức không thể chịu nổi thì sẽ đến chỗ cô ngủ một giấc.

Anh thuyết phục bản thân: “An Nhiên là đồng hương, lại là bạn học cũ, trước đây đối xử với anh rất tốt, bây giờ vẫn nhiệt tình giúp đỡ anh như vậy, một tấm lòng tốt có ý tốt, hà tất phải đẩy người ta ra ngoài cả nghìn dặm?”

Thực tế đã chứng minh đó là sai lầm lớn, sai lầm đặc biệt của anh. Lúc Bạc Hà đánh đến cửa, anh hoàn toàn sững sờ. Hóa ra An Nhiên có bạn trai, anh ngủ ở trong phòng của cô ấy, nếu bạn trai cô ấy biết được thì sẽ nghĩ thế nào? Mà anh cũng nên nghĩ đến chuyện này, An Nhiên và Bạc Hà cùng ở một thành phố, làm sao có thể không liên lạc với nhau chứ? Tình bạn của họ thời trung học đã tốt như vậy. Đêm hôm đó…

Đột nhiên lật người ngồi dậy, Tịch Duệ Nam lại lần nữa cắt đứt mạch suy nghĩ của mình, không muốn tiếp tục nhớ đến những hồi ức không vui nữa. Nhét chiếc điện thoại xuống dưới gối, anh vào nhà vệ sinh tắm, chuẩn bị ra ngoài tìm việc. Cứ tìm việc gì đó để làm trước đã, tiền của anh chẳng còn mấy đồng, không thể tiếp tục cứ ngồi ăn trên ngọn núi trống không nữa.

“Cảm ơn cậu, không cần đâu.” An Nhiên nhìn sáu chữ trên màn hình điện thoại, đờ ra cả nửa tiếng đồng hồ. Đang đờ đẫn, Quý Phong gọi điện đến dặn dò cô: “Sau hai rưỡi chiều nay em hãy dẫn người bạn đó đi tìm Vương Tổng nhé, ông ấy vừa mới gọi điện nói với anh bây giờ có việc, buổi sáng sẽ không đến công ty.”

Quý Phong thực sự là người nhiệt tình, chuyện đã đồng ý thì làm đến nơi đến chốn.

Tối qua ở nhà Bạc Hà, An Nhiên vừa nhìn thấy Quý Phong liền nhận ra anh nhất định dễ nói chuyện hơn Bạc Hà. Có câu nói: “Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó chơi”, so với “tiểu quỷ” rắc rối Bạc Hà, cô chẳng thà tránh đi, trực tiếp nhờ “diêm vương” Quý Phong giúp đỡ.

Thế là An Nhiên bày ra vẻ mình có ý với Quý Phong. Sau bữa tối, cô lấy điều này làm lý do đẩy Bạc Hà đi, nhân lúc Quý Phong một mình lái xe đưa cô về, cô mặt dày nói với anh, lần đầu gặp mặt đã có chuyện muốn cầu anh giúp đỡ.

Cô biết mình đã mạo muội. Quý Phong cũng có chút ngạc nhiên nhìn cô, nhưng vẫn mỉm cười. “Không cần dùng đến chữ “cầu” như thế, nếu anh có thể giúp đỡ chuyện gì thì cứ nói một tiếng là được rồi. Em là bạn thân của Bạc Hà, anh tuyệt đối sẽ không từ chối.”

An Nhiên nói đại khái về tình hình của Tịch Duệ Nam cho anh biết, cẩn thận câu chữ để không nhắc đến việc cậu ấy từng làm giáo viên ở trường của Quý Vân, sau đó bị Bạc Hà ép phải thôi việc, cô sợ sau khi anh biết rõ ngọn ngành sẽ không chịu giúp đỡ. Rốt cuộc thì Bạc Hà cũng được coi là em gái của Quý Phong, anh ấy không thể dang tay giúp đỡ người ngoài được. Lúc này cô chỉ nói đó là một bạn học cũ của cô đến đây tìm việc, vì không cẩn thận nên đã làm mất hết bằng cấp, giấy tờ… bây giờ, chuyện tìm việc trở nên rất phiền phức, nên cô muốn nhờ anh giúp đỡ.

“Quý Phong, em nghe Bạc Hà nói gia đình anh ở đây đã mười mấy năm rồi, bố anh còn mở công ty, vậy các ông chủ mà anh quen biết nhất định là rất nhiều nhỉ? Anh có thể giúp bạn em tìm một công việc thích hợp không, vấn đề là bây giờ, giấy tờ của cậu ấy mất hết rồi, nếu không có người quen giới thiệu thì cậu ấy chẳng thể tìm được một công việc như ý. Em từng bảo Bạc Hà tìm anh hỏi xem nhưng cô ấy không chịu, nên em đành mặt dày đến hỏi anh, thật sự là rất ngại.”

Đúng như An Nhiên nghĩ, Quý Phong là người rất dễ nói chuyện. Nghe cô nói Tịch Duệ Nam tốt nghiệp chuyên ngành tin học, anh lập tức nghĩ đến một công ty khá thân quen, vừa khéo hai ngày trước nói muốn tuyển một kỹ sư mạng, phụ trách xây dựng và bảo vệ trang web của công ty. Anh tìm số điện thoại rồi gọi cho vị Vương Tổng kia. Vì là người quen giới thiệu, ông ta lập tức đồng ý, hẹn sáng hôm sau phỏng vấn, nếu khiến ông ta hài lòng thì giấy tờ, bằng cấp có thể đợi bổ sung sau.

An Nhiên không ngờ sự việc lại thuận lợi thế này, vô cùng vui vẻ, luôn miệng nói cảm ơn Quý Phong, sau đó còn không quên dặn dò anh: “Anh nhất định không được nói cho Bạc Hà biết em nhờ anh tìm việc cho bạn học, em sợ cô ấy sẽ không vui.”

Quý Phong gật đầu tỏ ý đã hiểu rõ. “Yên tâm, anh nhất định sẽ không nói cho em ấy.”

Ai có thể ngờ, một cơ hội cô chẳng dễ dàng gì mới tìm được, Tịch Duệ Nam lại kiên quyết từ chối, từ chối một cách dứt khoát, sau khi gửi tin nhắn liền tắt máy. Xem ra anh thật sự không muốn có bất cứ quan hệ gì với cô nữa.