Tháng ngày ước hẹn – Tân Di Ổ – Chương 4.2

Tăng Phi đang nghe điện thoại, ra hiệu cho phục vụ cất bia đi, mang cho anh cốc nước là được.

“Nước đóng bình của cửa hàng hết từ hôm qua rồi ạ, bây giờ chỉ có nước nóng vừa mới đun xong, có được không ạ?” Đinh Tiểu Dã xem ra rất phù hợp với vị trí nhân viên phục vụ.

Phong Lan trả lời thay cho Tăng Phi: “Nước nóng cũng được, gọi điện hỏi họ mang nước đến chưa…” Cô sực nhớ ra, cửa hàng hôm qua đã hết nước đóng bình, thế thì cốc nước ấm mà Đinh Tiểu Dã mau chóng bưng ra cho cô lúc đó được “điều chế” bằng cách nào vậy?

Nhưng cô không thể hỏi khi Tăng Phi đang có mặt ở đây, hơn nữa vẫn còn nhiều chuyện phải đợi tính sổ một thể với Đinh Tiểu Dã.

Tăng Phi vẫn đang nói chuyện điện thoại, nhìn cách anh chau mày có thể đoán được phía bên kia đang nói chuyện gì đó không phải là tin vui. Phong Lan nghe thấy anh nói: “Những việc kiểu này đừng có gọi cậu. Nhảm nhí, cậu còn chẳng biết đó là cái quỷ gì… không được… đừng nói huyên thuyên nữa, cậu tắt máy đây!”

Nghe giọng của anh, có thể đoán ra người gọi điện tới chỉ có thể là Thôi Yên. Phong Lan nháy mắt hỏi: “Thôi Yên lại làm sao rồi?”

Tăng Phi nhấc cốc nước nóng Đinh Tiểu Dã vừa mới bưng đến lên, quá nóng, không thể nào uống nổi, anh lại đặt xuống. Cái tên mà Phong Lan vừa nhắc đến đối với anh dường như cũng là một thứ gây bỏng tay.

“Càng ngày càng không ra thể thống gì.” Anh có vẻ như khó nói, nghĩ một hồi lại quyết định cầu cứu Phong Lan. “Cái mà… loại kem để tẩy lông cho phụ nữ thì mua ở đâu được?”

Phong Lan nghe vậy, cảm thấy rất buồn cười. Còn Khang Khang nghe thấy chủ đề yêu thích thì vội chạy tới hóng chuyện. “Chị gái cháu hỏi phải không? Chị ấy muốn mua kem tẩy lông chứ gì? Cháu biết chỗ bán đấy.”

“Thế thì tốt quá, cháu đi mua rồi mang đến cho chị ấy. Cậu không hiểu nổi con gái như nó phải dùng cái đó làm gì.”

“Cho đẹp chứ để làm gì, ai mà chẳng thích da dẻ trơn mượt? Đặc biệt là những lúc ăn mặc hở hang một chút.” Khang Khang trả lời rất lưu loát. “Cháu kiến nghị nên dùng sản phẩm của mấy hiệu này. Nhưng cháu không đi mua giúp cậu được, chị ấy cũng đâu có nhờ cháu, cháu còn phải làm việc mà.”

Phong Lan phải tìm cách xua Khang Khang biến ra chỗ khác trước khi Tăng Phi cạo đầu cậu ta. Cô tưởng tượng ra cảnh Tăng Phi đi mua kem tẩy lông, thật là một hình ảnh đáng ngưỡng mộ.

“Thôi Yên cần gấp vậy sao? Tại sao con bé lại bảo anh đi mua, nó không có cô bạn thân nào à? Không thì anh bảo trợ lý đi mua hộ vậy.”

“Nó bảo không muốn để người khác biết nó dùng cái đó.” Tăng Phi lắc đầu. “Em thử nói xem trong đầu phụ nữ bọn em nghĩ cái gì, ai mà để ý đến mấy sợi lông măng của nó cơ chứ, lại còn giục là cần khẩn cấp. Mà này, thường thì lúc nào bọn em phải dùng đến thứ đó?”

Phong Lan trả lời ngắn gọn: “Lúc quyến rũ đàn ông.”

Tăng Phi ngẩn người rồi băn khoăn hỏi: “Nó mới có mấy tuổi chứ?”

“Anh già rồi, không theo kịp thời đại nữa. Hai mươi tuổi đã là thiếu nữ từ lâu rồi.” Phong Lan dứt khoát từ chối yêu cầu mà Tăng Phi chưa kịp mở lời. “Em không đi mua đâu đấy, lát nữa em có việc rồi!”

Tăng Phi sốt ruột gõ ngón tay xuống bàn. “Phiền quá đi mất!” Sau đó, anh đứng dậy, nói với Phong Lan: “Thế anh đi trước đây.”

Phong Lan vừa cảm thông vừa ghen tị nói: “Vừa làm bố vừa làm mẹ, tại sao em lại không có “trưởng bối” nào như anh chứ?”

“Bạn bè không nên thấy nhau nguy khốn, còn bồi thêm đòn như vậy. Cũng chẳng phải em không biết tại sao anh phải đối xử như thế với nó.” Thái độ của Tăng Phi có vẻ không vui.

Phong Lan vỗ vỗ vào vai Tăng Phi, an ủi: “Đừng có chuyện gì cũng ôm hết vào mình như thế.”

Nhìn Tăng Phi đi khỏi, Khang Khang lẩm bẩm: “Thiên vị. Giá như cậu ấy chiều mình chỉ bằng một nửa so với chiều chị ấy thôi…”

“Ai bảo cậu là con đẻ của bố mẹ cậu.” Phong Lan nói không chút thương xót.

“Thật ra em cũng đáng thương mà…”

Phong Lan không thể chịu nổi cảnh đàn ông con trai mà mè nheo nhõng nhẽo, đúng lúc đó nhân viên giao nước đến, cô bèn đẩy Khang Khang đi. “Kìa, đi giúp người ta khuân nước ngay, đến lúc thể hiện cơ bắp của cậu rồi đấy.”

Tháng ngày ước hẹn – Tân Di Ổ – Chương 4.1

Chương 4

Thua một người, không có nghĩa là thua cả cuộc chơi

IMG_5336

Sáng sớm khi vừa tỉnh giấc, Phong Lan đã gọi ngay cho Tăng Phi, Tăng Phi lập tức qua đón rồi đưa cô đến đồn công an khu vực để trình báo sự việc, sau đó lại đưa cô về nhà hàng.

Tăng Phi xuất thân từ gia đình làm trong ngành Công an, từng là một cảnh sát hình sự rất xuất sắc, nhưng mấy năm trước đã thôi việc công chức, tuy nhiên vẫn quen biết và giữ liên lạc với nhiều nhân vật trong các đơn vị ngành Công an. Bản năng nghề nghiệp mà Tăng Phi từng kinh qua khiến anh cảm thấy việc Phong Lan nửa đêm nửa hôm một thân một mình chạy trên đường vắng dẫn đến việc bị cướp quả là khó cắt nghĩa.

“Sau này nếu buổi tối mà không lái xe về được thì hoặc là gọi điện thoại nhờ bạn bè, hoặc là gọi cho hãng taxi. Lần này người không bị làm sao là coi như may mắn lắm rồi.” Tăng Phi đi theo Phong Lan vào sảnh nhà hàng. “Em có chắc chắn lúc đó không có ai chứng kiến sự việc không?”

Câu hỏi này trong lúc lấy lời khai anh đã hỏi một lần. Phong Lan vừa bước vào nhà hàng liền thấy Đinh Tiểu Dã đã chính thức bắt đầu làm việc, cô mím môi rồi đáp: “Không có. Nếu mà có ai thì tên cướp đó đã không dám ra tay rồi, trừ phi người chứng kiến là loại vô lại, nhìn thấy người ta sắp chết mà không cứu.”

Khang Khang thấy cậu Tăng Phi đến thì rất vui mừng.

“Cậu ơi, cậu nhìn cháu đến chỗ chị Phong Lan lau sàn nhà một tháng nay, cơ bắp có nổi lên được tí nào không? Cháu để kiểu tóc này đẹp không? Trông giống đàn ông đích thực không?”

Tăng Phi tìm một chỗ ngồi đại xuống, liếc Khang Khang một cái từ trên xuống dưới rồi hỏi Phong Lan: “Có gì khác à?”

Phong Lan cố nhịn cười, xua Khang Khang mặt ngập tràn thất vọng đi. “Đi lấy đồ uống cho cậu đi.”

“Anh đến đây rồi thì ăn cơm trưa đã rồi hãy đi, để em bảo bếp làm riêng cho anh cái gì đó thật ngon.” Phong Lan cũng ngồi xuống với Tăng Phi.

Tăng Phi lắc đầu. “Thôi khỏi, ở công ty đang bận nhiều việc.”

“Dạo này làm ăn có tốt không ạ?”

“Hay là để anh gọi người đến lắp đặt hệ thống an ninh mới cho cửa hàng em nhé?”

Phong Lan chưa kịp nói gì thì điện thoại di động của Tăng Phi đã đổ chuông. Lúc này Đinh Tiểu Dã mang một lon bia to đến. Phong Lan băn khoăn không biết Khang Khang biến đi đâu, chẳng lẽ vì Tăng Phi không chịu công nhận những nỗ lực của cậu ta trên con đường rèn luyện trở thành đàn ông đích thực nên trốn vào một góc sụt sùi rồi?

“Chị chủ, Khang Khang bảo chị gọi cái này.” Đinh Tiểu Dã đứng bên bàn nói.

Phong Lan khó chịu ngẩng đầu nhìn anh. Lúc này anh đã thay sang bộ đồng phục nhân viên của nhà hàng, trông rất vừa vặn và phù hợp. Phong Lan cảm thấy hài lòng với con mắt lựa chọn của mình – ý cô là bộ đồng phục. Nhưng vấn đề là, thái độ của Đinh Tiểu Dã rất bình tĩnh, khi đối mặt với Phong Lan cũng không hề tỏ ra lúng túng, như thể không có chuyện gì xảy ra.

Tăng Phi đang nghe điện thoại, ra hiệu cho phục vụ cất bia đi, mang cho anh cốc nước là được.