Kế hoạch hủ nữ – Chương 6

Chương 6

Trong cảnh hỗn loạn, Mặc Duy Chính muốn bóp chết Chu Tiểu Bạch, Chu Tiểu Bạch van nài Mặc Duy Chính tha mạng, tiếp viên hàng không ngăn cản Mặc Duy Chính gây án mạng trên máy bay, hai chàng gay không ngừng bắn tia nhìn khát tình về phía Mặc Duy Chính, máy bay vẫn thẳng đường đến đích.

Chu Tiểu Bạch mang theo cái mạng nhỏ tạm bợ, khó khăn lắm mới giữ được, không dám chậm trễ chút nào, sống chết lấy lòng Mặc Duy Chính. Tới khách sạn, Tiểu Bạch ân cần bưng trà, rót nước, rửa chân, đấm lưng cho Mặc Duy Chính. Mặc Duy Chính đang bị nước sôi làm bỏng lưỡi còn chưa kêu thành tiếng, thanh âm từ cổ họng đột ngột lao ra, cao vút tận quãng tám: “A…!!!”

Chu Tiểu Bạch đang “cần cù” bóp vai cho hắn, chớp chớp đôi mắt xem qua vô số GV vẫn thuần khiết không gì sánh được của bạn nhìn Mặc Duy Chính: “Tổng giám đốc làm sao vậy?”

Mặc Duy Chính thở hổn hển gạt ngay đôi “vuốt” cứng như sắt thép đang kẹp chặt vai mình của Tiểu Bạch: “Tay cô là tay gì vậy? Sao lại mạnh như thế chứ!”

Chu Tiểu Bạch vẫy vẫy hai tay: “Sao chứ? Tôi bóp rất nhẹ mà…”

Mặc Duy Chính định bảo bạn nói nhảm, đột nhiên nhớ ra lần trước gặp bạn trong thang máy quả thực đã được chứng kiến “thần lực” của cô nàng, đành xoa xoa hai vai sắp bị bóp đến hoại tử: “Cô… khỏe quá!”

“Haizz…” Chu Tiểu Bạch đỏ nhừ cả mặt mũi, xong rồi… lại bị lộ rồi!

“Cô… chơi thể thao à?” Mặc Duy Chính cau mày hỏi, sức lực thế này thật quá kinh khủng mà.

“Tôi…” Chu Tiểu Bạch xấu hổ cắn cắn môi. “Tôi từng tập đô vật, sau bỏ rồi…”

Mặc Duy Chính lập tức tưởng tượng ra mấy tay đô vật cường tráng như đá tảng, nhìn lại Chu Tiểu Bạch trông thì bình thường mà sức khỏe kinh người, nuốt nuốt nước bọt: “Không luyện tiếp… là đúng.”

“Vậy giờ làm gì đây, thưa tổng giám đốc?” Chu Tiểu Bạch không được bóp vai cho tổng giám đốc nữa, nghĩ chẳng có việc gì làm, đã vậy bạn quay về phòng hưởng thụ “thứ này thứ kia” của bạn còn hơn.

Mặc Duy Chính nhìn thấu động cơ của Tiểu Bạch, nheo mắt suy tính liếc bạn một cái: “Không có gì, ngày mai hội nghị mới bắt đầu, hôm nay nghỉ ngơi thôi.”

Vừa nghe thấy câu nói này, Chu Tiểu Bạch lập tức định học tiểu thái giám cổ đại hướng về phía Mặc đại chủ tử cao cao tại thượng mà hô to: “Nô tài xin lui trước!”

Đáng tiếc, đúng lúc này Mặc Duy Chính bỗng hé nụ cười: “Đã được nghỉ, chúng ta cùng xem bản tin kinh tế vậy.” Nói xong, hắn liền bấm tới kênh kinh tế, trước mắt Chu Tiểu Bạch lập tức xuất hiện nữ MC tươi cười đọc một chuỗi số.

“Tổng giám đốc…” Chu Tiểu Bạch nhìn MC, vội nói với Mặc Duy Chính bên cạnh. “Có tiết mục kinh tế nào là hai MC nam dẫn giống như bóng đá không?” Không được xem GV chí ít cũng phải là hai chàng mới có hứng chứ…

Xem tin kinh tế chán đến muốn chết, Chu Tiểu Bạch ngồi nguyên tại chỗ gật gù, Mặc Duy Chính bên cạnh không nói lời nào cũng ngáp một cái. Chu Tiểu Bạch vừa nhìn thấy lập tức vờ nịnh nọt nói: “Tổng giám đốc, anh mệt rồi, mau đi nghỉ thôi…”

Mặc Duy Chính xem đồng hồ, liếc mắt đã biết mục đích quá đỗi trần trụi của Chu Tiểu Bạch, không biết có phải đã chết sạch hy vọng với bạn, hiểu ra trong đầu bạn không chứa nổi thứ gì khác, bèn giả bộ đáp: “Ừm… Vậy tôi ngủ một chút, cô tự đi ăn tối nhé!…”

“Haizz…” Chu Tiểu Bạch kéo giật bạn Mặc Duy Chính đang đi theo tiếng gọi của cái giường lại, thảo nào xem ti vi thấy đầu óc trống trơn, thì ra là vì trong bụng trống trơn… Bạn đói rồi! “Tổng giám đốc… đừng ngủ vội mà, chúng ta đi ăn đã. Giờ mà ngủ dễ hại tới thần kinh lắm!”

“Có cả lý thuyết này nữa à?” Mặc Duy Chính kỳ quái hỏi.

“Đương nhiên!” Chu Tiểu Bạch vỗ “sân bay” bảo đảm, không ăn nhất định sẽ làm tổn thương thần kinh dạ dày của bạn! Tự đi ăn thì… rỗng túi. Chu Tiểu Bạch bần cùng mới đi làm chưa đầy một tháng, tiền đều bỏ ra thuê nhà, chuyên tập kích nhà Cố Nhã kiếm miếng cơm, quá tay chút nữa là đường đến cuối tháng coi như xa vời vợi.

“Oa…” Chu Tiểu Bạch uống bát canh trước mặt rồi kêu lên đầy diễn cảm với Mặc Duy Chính. “Nhà hàng này quả là cao cấp, cả canh miến cũng ngon như vậy! Hảo hạng, hảo hạng, hệt như tổng giám đốc anh vậy.” Bạn biết thời biết thế, không quên bợ đỡ một câu.

“…” Mặc Duy Chính suýt nữa thì chết sặc: “Đây là vi cá…”

Chu Tiểu Bạch ánh mắt quẫn ngốc, không thốt nên lời, đành mím môi lấy thìa khua khoắng: “Đúng rồi… sợi rất ngắn.”

Mặc Duy Chính buông đũa, đột nhiên chăm chú nhìn Chu Tiểu Bạch: “Cô… có thể nói cho tôi biết làm sao cô lại thành ra như bây giờ không?” Lẽ nào là tình duyên trắc trở? Mặc Duy Chính tin chắc rằng một cô gái trở nên biến chất đến như vậy, hẳn phải có nguyên nhân vô cùng sâu xa.

Chu Tiểu Bạch mỉm cười đón ánh nhìn sâu thẳm của Mặc Duy Chính, khẽ thở dài, buông thìa, cúi đầu: “Kỳ thực… chuyện cũng xưa lắm rồi, tôi cũng không muốn kể với ai, chỉ trong đêm vắng một mình mới hồi tưởng lại quá khứ đau lòng… Tổng giám đốc, anh thực sự muốn nghe tôi kể?”

Quả nhiên có nguyên nhân… Mặc Duy Chính gật đầu, thầm nghĩ nhất định là biến cố có sức đả kích ghê gớm vô cùng.

“Tôi… lúc còn nhỏ thích nhất truyện Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn…” Chu Tiểu Bạch khẽ thì thầm. “Vì trong truyện có công chúa Bạch Tuyết và hoàng tử…”

Là giấc mơ con gái, Mặc Duy Chính rất chăm chú lắng nghe.

“Mẹ tôi mua cho tôi một cuốn truyện tranh Nàng Bạch Tuyết, rất đẹp, nhất là trang thứ ba từ dưới lên có cảnh hoàng tử cúi người nhìn Bạch Tuyết trong cỗ quan tài bằng thủy tinh, đẹp vô cùng…” Rõ ràng kể chuyện cổ tích, vậy mà mắt Chu Tiểu Bạch dường như đỏ lên. “Nhưng một hôm, tôi mang sách tới nhà trẻ, bị một bạn nam xé rách, lại đúng tờ tôi thích nhất, về nhà cha tôi cũng cố dán lại, có điều…” Chu Tiểu Bạch ngừng lại, thoáng nhìn Mặc Duy Chính, mắt rạng ngời, khóe miệng Mặc Duy Chính khẽ giật giật, sao lại thấy ánh mắt hưng phấn của cô nàng rồi?

“Kết quả mảnh giấy có hình Bạch Tuyết đâu mất, để dán được thành tờ nguyên vẹn, cha tôi bỏ qua Bạch Tuyết mất tích, dán luôn mảnh hoàng tử khom người ngắm công chúa cùng mảnh có chú lùn mũ đỏ nhìn lên lại với nhau, vừa khéo môi chạm môi, giây phút đó tôi đột nhiên phát hiện… thứ đẹp hơn nữa xuất hiện rồi!” Càng nhớ lại chuyện xưa, ánh mắt Chu Tiểu Bạch càng sáng rỡ. “Tổng giám đốc, tập tranh đó tôi vẫn còn giữ, có muốn lần sau tôi mang cho anh xem không?”

Mặc Duy Chính cúi đầu uống canh, lắc lắc đầu, mỗi người đều có chuyện cũ trong lòng, nhưng Chu Tiểu Bạch là Chu Tiểu Bạch, không có câu chuyện thê lương thảm thiết nào thích hợp với bạn…

Advertisements