TRỌN ĐỜI BÊN NHAU – Mặc Bảo Phi Bảo [1.2]

Đồng Ngôn ăn nhãn xong, trèo xuống giường dưới, thấy Thẩm Dao đang ngồi trước màn hình máy tính. Thẩm Dao nhẹ nhàng ấn chuột, mở mục có tiêu đề “Kiên quyế́t ngăn chặn tình yêu thầy trò, trả lại sự trong sạch cho trường chúng ta”.

“Trong lễ tốt nghiệp ở Học viện Xây dựng năm ngoái, chẳng phải đã có một cặp thầy trò kết hôn ngay trong ngày đó sao? Sao không thấy ai nói gì? Sao chỉ nói chúng ta mà lại bỏ qua cho họ chứ?”

Đồng Ngôn không nói gì, lảng sang chuyện khác: “Chẳng phải chiều nay cậu có lịch học môn tự chọn à?”

Cô nhảy khỏi giường, rõ ràng đã quên béng đống vỏ và hạt nhãn mình ném xuống nền nhà ban nãy nên giờ mới nhăn nhó khi giẫm phải chúng.

“Học đàn piano á?” Thẩm Dao nhìn cô. “Chắc chắn tớ sẽ được điểm cao, còn đi học làm gì?”

Đồng Ngôn đốp lại: “Là sinh viên được tuyển thẳng nhờ piano, lại chọn học piano, cậu muốn ăn đòn lắm hả?”

Đã thế, ngay tiết học đầu tiên, cô nàng còn kéo tay thầy giáo, xin xỏ để được miễn lên lớp. Đúng là trêu tức người khác mà!

Thẩm Dao không buồn quay đầu lại, đáp: “Cậu thì sao? Chẳng phải học kỳ này cậu chọn học môn Phác họa à? Sinh viên khoa Luật thì học phác họa làm gì chứ?”

Cô không muốn lôi thôi với Thẩm Dao nữa, thay quần áo xong liền ra ngoài.

Vì hôm nay là thứ Sáu nên đa số sinh viên đều đã trốn môn tự chọn để về nhà, cho nên, sân trường rất vắng. Cô ngồi nghỉ trên ghế đá trong sân trường. Đang lúc đầu óc trống rỗng, mệt mỏi, cô nghe thấy có người gọi tên mình. Khi quay đầu lại, cô vô cùng ngạc nhiên, ngây người ra một lúc.

Dưới ánh mặt trời cô thấy Cố Bình Sinh, người đang nổi tiếng khắp trường, bước xuống từ một chiếc xe.

Do ngược sáng, cô không nhìn rõ sắc mặt anh, chỉ có cảm giác anh đang nhìn mình. Không hiểu sao cô lại nhớ đến buổi tối hôm đó, anh lặng lẽ ngồi trên sàn nhà bên ngoài phòng cấp cứu, vài y tá đi qua nhưng không một ai dám nhìn anh.

Đồng Ngôn bước đến bên cạnh chiếc xe, cố gắng nói thật chậm: “Sao hôm nay thầy lại đến trường vậy?”

Cố Bình Sinh bật cười, nhìn cô. “Không cần nói chậm thế đâu, khiến tôi có cảm giác như đang xem phim quay chậm vậy. Em đi đâu đấy?”

Giọng anh rất hấp dẫn, nghe thật gần gũi, giống như một người bạn hơn là thầy giáo.

Đồng Ngôn cười ngượng nghịu. “Em tới thư viện mượn sách.”

Cô cứ nghĩ chỉ hàn huyên vài câu thôi, không ngờ đã ngồi lên xe của Cố Bình Sinh từ lúc nào chẳng rõ. Anh nói là sẽ đưa cô đến thư viện. Chỉ có ba, bốn phút mà cô đã không kìm được lén nhìn anh hai lần rồi, nói thật, từ lúc gặp lại anh, cô tuyệt nhiên không dám nhìn thẳng vào anh.

Khi Đồng Ngôn xuống xe, anh cũng xuống theo. Đồng Ngôn vẫn còn e ngại khi đi cùng anh đến chỗ đông người nhưng lại không tiện nói ra, chỉ có thể hỏi dò anh: “Thầy cũng đến mượn sách à?”

Anh bấm khóa xe rồi trả lời: “Em không biết hôm nay có buổi tọa đàm sao?”

Đồng Ngôn cố gắng nhớ lại, hình như hôm thứ Tư vừa rồi, lớp trưởng có nhắc đến việc buổi tọa đàm này sẽ mời một diễn giả nổi tiếng về Luật Giao dịch quốc tế đến dự. Lúc này, cô mới để ý tới vẻ ngoài của Cố Bình Sinh. Anh mặc bộ âu phục với cà vạt đen, ánh mắt vẫn rất bình thản, nụ cười vẫn đọng trên môi, chỉ riêng dáng vẻ của anh là có phần nghiêm chỉnh hơn đôi chút.

“Đừng nói với em là hôm nay thầy giảng chính đấy nhé?” Cô buột miệng hỏi.

“Là bạn tôi.” Cố Bình Sinh mỉm cười trả lời. “Tôi đến quan sát hội trường thôi. Em đã ăn cơm chưa?”

“Chưa ạ!”

“Giờ đã hơn sáu giờ rồi!” Anh hơi do dự rồi nói tiếp: “Buổi tọa đàm bắt đầu lúc bảy giờ, bây giờ tôi sẽ đi mua vài chiếc sandwich và đồ uống, em ở đây đợi tôi.” Anh nhìn về phía hồ Tư Nguyên trước thư viện, đề nghị: “Chúng ta sẽ ngồi bên hồ ăn nhé!”

Rất nhớ, rất nhớ anh – Mặc Bảo Phi Bảo [Chương 10.2]

Cố Thanh cảm thấy… Ừ… Não nàng không đủ dùng nữa rồi!

Sau đêm huyết quản bị nổ tung kia, thanh danh, nguyên tắc của nàng, tất cả đều tan theo mây khói cùng Thương Thanh Từ đại nhân… Nhưng thanh danh, nguyên tắc của đại nhân thì cao sang như thế, của mình rơi rụng cũng đành thôi vậy, chứ đại nhân thì…

Suy đi tính lại, tiếp tục suy đi tính lại, Cố Thanh cảm thấy mình cần bắt tay thực hiện công tác phòng bị. Nàng lấy điện thoại dưới gối ra, mở Wechat, hắng giọng gọi: “Đại nhân… Em muốn nói với anh một chuyện!”

Vèo một cái, tin nhắn thoại đã được gửi đi! Nàng cầm điện thoại, yên lặng chờ, chờ, chờ… Trong lòng bắt đầu thấy bất an, bắt đầu phỏng đoán mọi phản ứng của đại nhân khi nhận được tin nhắn thoại của mình.

Lỡ đại nhân không thích bị người khác quấy rầy thì sao?

Lỡ đại nhân xóa biến Wechat của mình rồi thì sao?

Lỡ đại nhân thấy mình phiền phức thì sao?

Lỡ đại nhân…

Trước giờ, Cố Thanh luôn tự hào mình là người bình tĩnh, duy với đại nhân thì nàng thực sự không bình tĩnh nổi. Đợi một lúc lâu, thấy mình chẳng thể tiếp tục nhìn chằm chằm vào điện thoại nữa, nàng liền nó đặt lên bàn, nhưng liên tục dỏng tai nghe ngóng.

Bất chợt, Wechat báo có tin trả lời. Cố Thanh nhấn mở, tin nhắn của đại nhân, đúng là tin nhắn của đại nhân. May quá! May quá!

Nhưng tin nhắn chỉ có một giây thôi sao? Trong vòng một giây thì có thể nói ba chữ? Hay hai chữ?

Nàng nghi hoặc mở ra, đặt bên tai. Giọng Thương Thanh Từ vang lên rất mơ hồ: “Ừm!” Đúng là chỉ vỏn vẹn một tiếng “ừm”. Bạn đã bao giờ nghe ai đó gửi tin nhắn thoại độc một chữ thế này chưa? Mà chữ này có thể phát âm một cách trong trẻo, dễ nghe như vậy sao? Trong trẻo đến mức khiến người ta mê hoặc, thương yêu!

Ảo giác ập thẳng vào mắt nàng lúc này là trong màn hoa trướng rủ, công tử phong lưu áo phanh ngực hờ hững, nằm nghiêng trên giường…

Cố Thanh sắp không chịu nổi. Chỉ một lời nói của đại nhân cũng đủ khiến nàng vô thức hạ thấp giọng: “Đại nhân, anh đang ngủ à?”

Một lát sau, Thương Thanh Từ lại gửi tin nhắn thoại, cũng chỉ một giây như trước. Lần này anh sẽ nói gì nhỉ? Nàng không thể đoán ra.

Áp sát điện thoại vào tai, nàng nghe thấy Thương Thanh Từ lại “ừm” một tiếng. Lần này giọng anh nghe có vẻ tỉnh táo hơn, ngữ khí dịu dàng hơn. Cố Thanh nghe mà thấy tim mình như phiêu diêu tận phương nào. Tuy là tín đồ âm thanh từng trải nhưng nàng biết chắc mình không thể trụ lâu hơn.

“Vậy… giờ đại nhân đã tỉnh ngủ chưa?”

“Ừm!”

Cố Thanh: “Vậy em… có thể nói chuyện chính được chưa?”

“Ừm!” Thương Thanh Từ không nhịn được, bật cười thành tiếng. Liên tục bốn tiếng “ừm” là bốn bức tranh mỹ nam sống sờ sờ. Người thứ nhất là quý công tử mơ màng chưa tỉnh ngủ, mắt say lờ đờ, mê hoặc, giọng nói mơ hồ. Người thứ hai là tiểu vương gia tay cầm chén thuốc tỉnh rượu, đuôi mắt hơi nhướng, giọng nói dịu dàng. Người thứ ba là tướng quân tuấn tú, áo che hững hờ, mắt cong hoa đào, giọng nói chan chứa vẻ nuông chiều. Người thứ tư, cũng là người khiến nàng mất hồn nhất, thiếu quân vương vừa tỉnh ngủ trong khuê phòng, khẽ ôm hồng nhan, giọng nói mê hoặc chết người… Cố Thanh ngừng tưởng tượng, não bộ treo toàn tập, máu dồn lên chân mày.

“Ừm… đại nhân, em quên mất mình định nói gì rồi… ngài ngủ tiếp đi ạ!”

Rất nhớ, rất nhớ anh – Mặc Bảo Phi Bảo [Chương 10.1]

Chương 10

Canh ốc trân châu (1)

 

Cố Thanh ghi lòng tạc dạ ngày giao hẹn với Thương Thanh Từ đại nhân. Hôm sau, nàng cố ý giả bệnh ở nhà, không theo bố mẹ đi thăm họ hàng… Nhưng di động lại im ắng cả ngày, Weibo cũng chẳng có động tĩnh gì, nàng tự hỏi không biết “ngày mai” của đại nhân rốt cuộc tính theo lịch nào đây? Nàng hơi thấp thỏm. Chiều ngày thứ ba, nàng lặng lẽ mở một account nhỏ, ma xui quỷ khiến thế nào lại lạc bước vào phòng của đại nhân.

Mấy ngàn fan treo máy, hơn mấy trăm fan đang tự tìm thú vui. Lượng fan của đại nhân rất hùng hậu nên chẳng cần cuối tuần phải có những hoạt động cố định, quản lý kênh YY mời các CV đang nổi hoặc ca sĩ mạng đến để duy trì lượng fan.

Nói thật… kênh của Thương Thanh Từ căn bản không cần duy trì lượng fan… Ngược lại, những người được mời đến đều bỗng dưng phình thêm mấy trăm fan trong nháy mắt, rõ ràng họ được thơm lây từ đại nhân thì có.

Trong tai nghe chợt vang lên giọng nói quen thuộc. Cố Thanh liếc nhìn nick, hóa ra là Tẩu Điều Nhi. Nàng nhận ra cậu bé này, giọng hát mỏng manh này chẳng phải là thành viên trong xã đoàn nhà mình sao?

Cậu bé phát hiện ra nàng trên YY, lại còn ở trong phòng của Thương Thanh Từ đại nhân nên lập tức gửi tin nhắn cho nàng: Thanh Thanh Mạn, em muốn ôm đùi… Nhanh! Đưa đùi qua đây…

Cố Thanh: _

Tẩu Điều Nhi: _ Nhân cơ hội chị còn chưa thành đào kép một cặp với đại nhân, em phải nhanh tay ôm chặt mới được.

Cố Thanh: _ … Hiểu lầm thôi.

Tẩu Điều Nhi: _ Khi tình cảm đang trong giai đoạn mờ ám, người ta vẫn thường bảo “đó chỉ là hiểu lầm”.

Cố Thanh: …

Nàng vừa định out thì chợt nghe MC trong kênh đột nhiên hỏi Tẩu Điều Nhi vừa biểu diễn xong và đang chuẩn bị buông mic: “Tẩu Điều Nhi đại nhân, tôi nhớ Thanh Thanh Mạn và anh hoạt động trong cùng xã đoàn, đúng không?”

Chỉ trong thoáng chốc, cả màn hình đã tràn comment “Thanh Thanh Mạn!!!”. Thật triệt để và quyết liệt!

Tẩu Điều Nhi cười gượng hai tiếng, ho khan hai tiếng, ừm hai tiếng…

Cố Thanh cảm thấy gai lạnh sống lưng, nàng vội vàng gửi tin nhắn riêng cho cậu ta. Tuyệt đối không được nói bất kỳ… điều gì liên quan đến chị và đại nhân đấy nhé!

Nàng gửi rồi mới thấy mình ngốc không kể xiết… Sao lại có cảm giác không đánh mà tự khai thế nhỉ? Trời đất chứng giám, miếng đất cằn cỗi nhà nàng quả thực không hề chôn vàng giấu bạc, ngay cả cắc lẻ cũng chẳng có… Cố Thanh còn đang rối như tơ vò thì cậu bé kia lại ho hai tiếng: “Ừm, cô ấy là thành viên đắc sủng nhất xã đoàn chúng tôi, vừa biết hát vừa có thể hòa âm phối khí, lại có thể làm hậu kỳ và cả trang trí nữa…”

Cố Thanh lặng lẽ nhắm mắt. Đến bão cũng bị cậu ta chém tan tác chứ nói gì đến gió…

MC “ồ” lên một tiếng. “Anh không cần lái sang chuyện khác… Nói về Thanh Thanh Mạn và đại nhân của chúng ta đi! Khụ khụ… anh hiểu mà.”

Tẩu Điều Nhi trầm mặc hai giây.

Thanh Thanh Mạn lập tức gửi thêm một tin: Nếu dám nói một chữ, chị sẽ đuổi giết chú tới chân trời góc biển…

“Chuyện đó…” Giọng Tẩu Điều Nhi thoáng ý cười, nói: “Không được! Chuyện về hai người họ… Thanh Thanh Mạn nói, tôi tuyệt đối không được tiết lộ nửa chữ…”

MC lại “ồ” lên một tiếng. Fan ở dưới vỡ vụn tim gan, gào khóc thảm thiết.

“Không nghe thấy gì cả…”, “Ta không nghe thấy gì cả…”, “Chuyện đó ta cảm nhận được, đại nhân của chúng ta cũng sắp hai mươi sáu tuổi, dẫu sao cũng phải có đào rồi… Ta nghe tiếng tim mình đang vỡ vụn…”, “Ta không nghe thấy gì cả…”, “Đại nhân là của mọi người, hoa thơm phải để mọi người cùng ngửi, không được phép hái xuống! Đánh chết cũng không đồng ý!”, “Đại nhân của chúng ta tiếng lành đồn xa, hơn chục năm qua bao nhiêu thiên kim tiểu thư khuynh quốc khuynh thành mà còn không nắm được trái tim ngài… Thanh Thanh Mạn kia tài đức gì mà dám làm vậy chứ… Lăn lộn! Quằn quại! Không cho phép!”…

Cố Thanh cảm thấy… Ừ… Não nàng không đủ dùng nữa rồi!

Sau đêm huyết quản bị nổ tung kia, thanh danh, nguyên tắc của nàng, tất cả đều tan theo mây khói cùng Thương Thanh Từ đại nhân… Nhưng thanh danh, nguyên tắc của đại nhân thì cao sang như thế, của mình rơi rụng cũng đành thôi vậy, chứ đại nhân thì…

Rất nhớ, rất nhớ anh – Mặc Bảo Phi Bảo [Chương 9]

Chương 9

Bò xốt tiêu đen (4)

 

Nàng có cảm giác mình bị ném vào đám mây, không thể bò dậy được.

Moqingcheng1414… Đại nhân tên là “moqingcheng” sao?

“Moqingcheng” là Mạc Khuynh Thành? Một cái tên có vẻ rất… huênh hoang! Cố Thanh mở Wechat của mình, tìm cái tên này và thuận lợi add vào, sau đó… đối phương im lặng, không gửi tin nhắn gì. Trong khoảnh khắc, nàng thậm chí còn hoài nghi mình add nhầm? Nhưng cuối cùng Cố Thanh vẫn gõ chữ gửi đi với tất cả thành ý: Thương Thanh Từ đại nhân, em là Thanh Thanh Mạn.

Nói chuyện với Thương Thanh Từ ở khoảng cách gần thế này hoàn toàn không giống với không khí ở trong phòng chat YY. Kiểu cửa sổ một đối một, còn nhìn thấy cả avatar hình đầu thỏ của nàng khiến Cố Thanh cảm thấy quá gần gũi. Đồ ăn của mình! Đồ ăn của mình! Gần đến mức khiến nàng vô cùng hồi hộp.

Cố Thanh nắm chặt điện thoại di động chờ đợi, chợt phát hiện trạng thái thay đổi thành “đối phương đang viết”, nàng lập tức căng mắt nhìn. Chẳng bao lâu sau, Thương Thanh Từ đã gửi một đoạn tin nhắn thoại trong Wechat.

Tin nhắn thoại… Đại nhân… ngài không thể… tiến hành tuần tự gửi tin nhắn chữ trước sao…

Cố Thanh thầm đoán xem đoạn tin nhắn thoại chưa được nghe kia sẽ nói gì. Nàng bất chợt bỏ điện thoại xuống giường, khẽ khàng đi ra cửa, khóa chặt cửa lại. Nàng ghé tai nghe thấy âm thanh vọng lại từ phòng khách, bố mẹ vẫn đang xem ti vi, chương trình gì đó rất náo nhiệt, có lẽ trong một chốc một lát bố mẹ sẽ không để ý đến nàng.

Xác định không còn nguy hiểm, nàng nhảy trở lại giường. Đeo tai nghe, điều chỉnh về chế độ tai nghe để xem anh nói gì.

Anh trả lời nàng bằng giọng vô cùng nhẹ nhàng mà nàng đã nghe thấy vô số lần trong quảng cáo hoặc kịch cổ trang: “Tôi biết là em.”

Bây giờ… mình nên gõ chữ hay trả lời bằng tin nhắn thoại nhỉ? Đại nhân đã gửi tin nhắn thoại rồi thì mình không thể giả bộ kiêu kỳ mà gõ chữ!

Cố Thanh khẽ hắng lên hai tiếng để giọng nói của mình nghe trong hơn, rồi nàng nhấn phím tin nhắn thoại. Nhưng sau đó… nàng lại chẳng biết nói gì, và vì quá căng thẳng mà vô tình gửi luôn tin đi.

Nàng vừa gửi một tin nhắn thoại trống không. Trời ạ… Wechat đáng chết! Không có cách nào để hủy tin nhắn thoại!

Thương Thanh Từ nhanh chóng trả lời: “Gì thế?”

Cố Thanh muốn òa khóc, nàng cảm thấy hình tượng của mình trước mặt đại nhân chắc chắn đã bị phá hủy. Nàng đau khổ vùi mặt vào cánh tay, lẩm bẩm mắng mình: “Cố Thanh, ngươi chết đi cho xong… chết kiểu gì tùy ngươi chọn… Ngươi nghĩ đại nhân rảnh lắm sao? Ngày nào cũng có hàng ngàn hàng vạn tin nhắn không kịp xem, không khéo hòm thư đã nổ mười lần rồi…” Nàng tự mắng mình với tốc độ nhanh nhất có thể rồi ho hai tiếng, lần này phải nghĩ kĩ xem sẽ nói gì rồi mới nhấn phím tin nhắn thoại. “Ừm… xin hỏi đại nhân tìm em… có việc gì ạ?”

Hình như hơi khách sáo quá thì phải! Nàng thấp thỏm không yên.

“Không có chuyện gì! Tôi nhớ em còn nợ tôi một bài hát.” Thương Thanh Từ nói chậm rãi, dường như anh không ở trong phòng, nàng còn nghe thấy tạp âm ngoài đường vọng lại.

“Ơ… đại nhân ngài… muốn nghe bây giờ sao?” Cố Thanh khóc ròng, liếc mắt nhìn giờ trên điện thoại, đã mười một rưỡi đêm rồi.

“Bây giờ?” Thương Thanh Từ có vẻ hơi bất ngờ, còn chen lẫn giọng cười mang ý nuông chiều…

Sao lại biến thành mình xung phong đi giết giặc thế này? Cố Thanh tiếp tục khóc ròng. Nàng đã mò lấy viên kẹo ngậm trị ho, quyết định liều chết hiến lời ca cho đại nhân.

Thương Thanh Từ đột nhiên lại gửi tin nhắn thoại tới: “Bây giờ muộn quá, ngày mai nhé!”

Đại nhân ân cần quá… Cố Thanh thở phào nhẹ nhõm. “Cám ơn đại nhân! Em nhất định sẽ chuẩn bị thật tốt để ngày mai hát cho đại nhân nghe!”

“Được.”

Thế là… kết thúc rồi? Cố Thanh nhìn thông tin trên Wechat, nghĩ xem làm cách nào có thể lưu những tin nhắn thoại này lại, dẫn về máy tính, cắt sửa biên tập thành bộ sưu tập độc nhất vô nhị của cá nhân, sau này khi ti vi phát giọng lồng tiếng của đại nhân, mình sẽ mang ra khoe bố mẹ… Ưm, thôi vậy, hay là mang khoe với… Nàng cảm thấy đem khoe với ai thì nàng cũng sẽ bị đuổi cùng giết tận.

Giữ làm của riêng vậy…

Trong lúc nàng đang mải mưu tính thì đột nhiên trên màn hình hiển thị có tin nhắn thoại. Thương Thanh Từ gửi liền hai bức, thư thứ nhất dài sáu mươi giây, thư thứ hai dài hai mươi giây.

Gần hai phút… hai phút liền?

Nàng xem đi xem lại thời gian hiển thị, đúng là gần hai phút thật… Nàng quýnh quáng nhét tai nghe vào tai, nằm trên giường, nghe tin nhắn thứ nhất trước.

Giọng nói của Thương Thanh Từ lại xuất hiện, hay đến mức khiến người ta muốn khóc: “Chợt nhớ ra đã lâu chưa nói về món mới cho em nghe. Bò xốt tiêu đen, ừm… vị không tệ. Dẻ sườn bò, loại thịt ở sườn bò đã lọc xương, trộn rượu gạo, dầu hào, nước tương và xốt tiêu đen, rồi rắc bột tiêu đen, hạt nêm, bột năng đảo đều, cuối cùng thêm nước lọc và lấy tay bóp nhẹ. Để khoảng… năm phút thì đổ dầu vào chảo, xào to lửa, xào đến khi thịt đổi màu thì thả hành, măng củ, ớt chuông thái sợi, đun to lửa xào chín là có thể nhấc chảo xuống.”

Trong khi anh nói còn xen lẫn tiếng radio trong xe taxi. Nhưng giọng của Thương Thanh Từ còn lôi cuốn, mê hoặc hơn cả DJ của đài phát thanh lúc nửa đêm, một vẻ mê hoặc không hề uốn éo, kiểu cách…

Cố Thanh không rõ mình sắp chết vì thèm ăn hay sắp chết vì bị giọng nói kia mê hoặc, nàng thấy mình thở thật chậm, như thể sợ hơi thở của mình quấy rầy anh nói chuyện, nàng cơ hồ quên mất đây chỉ là lời nói phát ra từ tin nhắn thoại.

Rồi tin nhắn thoại tự động chuyển sang tin thứ hai: “Món bò xốt tiêu đen có vị nướng rất đậm đà, khá ngon đấy! Nếu không muốn làm dẻ sườn bò thì em có thể thay bằng thăn bò. Có điều… dẻ sườn bò vẫn thích hợp hơn. Thôi, muộn rồi, em nghỉ ngơi đi! Chúc ngủ ngon!”

Giọng anh nhẹ bẫng, như thể đang nói “chúc ngủ ngon” ngay bên tai nàng.

Cố Thanh thẫn thờ ngồi nghe. Tuy trước đây Thương Thanh Từ đã ghi âm rất nhiều đoạn gửi các fan, trong đó không thiếu những câu chuyện chúc ngủ ngon, nhạc chuông chào buổi sáng… nhưng chưa bao giờ có bản hiện trường khiến người ta rung động nhường này.

Tim đập thình thịch… Đây chính là cảm giác lần đầu tiên nàng nghe thấy giọng nói của anh.

Không hề khoa trương chút nào! Nàng nhớ lần đầu tiên bị bạn ép nghe giọng anh, nhưng chỉ sau mấy chữ, nàng đã nghe rõ tiếng tim đập loạn xạ trong lồng ngực mình, rồi sau đó nàng hoàn toàn biến thành tín đồ âm thanh, vĩnh viễn không thể quay đầu.

Nàng nhanh chóng gửi một câu: “Đại nhân, chúc ngủ ngon!”

Cố Thanh nghe lại mấy lần liền, đột nhiên nàng thấy mình muốn ăn gì đó… Nàng mở cửa, lượn lờ trước mặt bố mẹ rồi lại lượn về phòng, so với món bò xốt tiêu đen thì đồ ăn trong nhà quả thực kém xa… kém xa… cuối cùng nàng lấy gói yến mạch và hâm nóng sữa.

Lúc hâm lại sữa, nàng vẫn giơ điện thoại lên rồi hồi tưởng lại đoạn đối thoại khi nãy. Quá kỳ diệu! Không nhịn được, Cố Thanh liền mở Weibo, nàng vui sướng quá đỗi, liền post lên một câu: Vui quá, làm sao giờ? Ui, làm sao giờ…

Chẳng bao lâu sau, lò vi sóng đã tắt, nàng đặt điện thoại xuống, đổ yến mạch vào sữa, trộn đều rồi cầm điện thoại lên. Cả quá trình diễn ra chưa đầy hai phút mà chẳng ngờ… có đến hai trăm tin nhắn trả lời… Từ khi nàng đăng ký Weibo đến giờ, chưa bao giờ nhận được đến mười bình luận…

Cố Thanh mở ra và bắt đầu đọc. Toàn người nàng không quen biết, mà số lượng comment vẫn không ngừng gia tăng. Ngoài một vài lời bình thể hiện thái độ ngưỡng mộ hoặc ghen tị thì nội dung nhiều nhất chính là: “… Tôi chẳng nhìn thấy gì.”

Cố Thanh ngơ ngác. Nàng kéo ngược lên trên xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì… Khi giở đến mấy trang đầu, cuối cùng nàng… cũng phát hiện ra nguồn cơn câu chuyện:

Thương Thanh Từ: (cười) Vui là tốt rồi!

Đậu Đậu Bánh Đậu: … Không nhìn thấy gì nhé!

Tuyệt Mỹ Sát Ý: … Tôi cũng không nhìn thấy gì!

Phong Nhã tụng: … Tôi cũng không nhìn thấy gì!

Phi Thiếu: … Fuck! Tôi cũng chả thấy gì!

Người qua đường A: … Tôi cũng chả thấy!

Người qua đường B: Ta hận ngươi, Thanh Thanh Mạn! (Giận giữ cắn khăn tay)

Người qua đường C: … Tôi… cũng không nhìn thấy gì!

Rất nhớ, rất nhớ anh – Mặc Bảo Phi Bảo [Chương 8.2]

Thanh Từ.” Tuyệt Mỹ Sát Ý lên mic đúng thời điểm để an ủi mọi người. “Nếu không thì để tôi hát tặng mọi người một đoạn nhé…”

“Biến!” Đậu Đậu Bánh Đậu hoàn toàn không nể mặt nhóm trưởng. “Đêm nay thiếu giọng ca vàng ở đây sao? Anh mau lui xuống cho tôi nhờ!”

“Được rồi… Tôi tắt mic.” Tuyệt Mỹ Sát Ý nổi tiếng là người mát tính, mà nếu không thế thì cũng chẳng làm gì được nhóm đầu trâu mặt ngựa này.

“À… ừm…” Đậu Đậu Bánh Đậu lập tức chĩa mũi dùi sang hướng khác. “Khuynh Quốc Khuynh Thành đại nhân, bây giờ tôi… khụ khụ… bây giờ nói chuyện với cậu tôi cũng bắt đầu hồi hộp rồi đây này, hèm, cậu biết tính tôi đấy, tôi thích nhất con trai hát hay.”

“Cậu có thể diễn hay hơn một chút không?” Phong Nhã Tụng cười khúc khích. “Phó nhóm đại nhân của tôi.”

“Lui ra cho bản cung!” Đậu Đậu Bánh Đậu cắt lời. “Tối nay bản cung không tiện nói chuyện với những kẻ “tàn tật ngũ âm”!”

Phong Nhã Tụng cũng sầm mặt tắt mic.

“Khuynh Quốc Khuynh Thành đại nhân?” Đậu Đậu Bánh Đậu tiếp tục bày tỏ sự ngưỡng mộ.

“Hử?”

“Ngài… đang làm gì đấy?”

Thương Thanh Từ hơi tỏ vẻ ngẫm ngợi: “Đang nghe mọi người nói chuyện.”

“Đại nhân, ngài còn tiết mục nào nữa không?  Hoặc có muốn nói gì với fan không?”

Dường như anh định rời khỏi phòng chat. “Để tôi nghĩ xem!”

Phòng chat đột nhiên chìm trong khoảnh khắc yên lặng ngắn ngủi.

Vì đêm nay Khuynh Quốc Khuynh Thành đại nhân thể hiện khiến người ta vỡ hết huyết quản nên mọi người vô cùng mong đợi chuyện anh sẽ phát biểu gì trước khi rời đi.

“Tôi muốn nói…” Dường như anh đang ngậm kẹo trị ho nên nói không rõ lời lắm, nghe mơ hồ, dịu dàng đến tinh tế, rồi anh lại trầm giọng cười. “Đừng vì quá say mê giọng nói mà dễ dàng thích một ai đó, các bạn mãi mãi không bao giờ biết ở đầu bên kia mạng, đối tượng sở hữu giọng nói đó là người thế nào, đúng không?”

Đúng không?

Đúng không…

Không đúng đấy!

Nếu người khác nói, có lẽ còn thấy có chút thuyết phục, nhưng lời này lại do đại nhân nói, đêm nay đại nhân mê hoặc tất cả mọi người bằng giọng hát của mình, sau đó lại cảnh cáo họ không nên quá chìm đắm vào giọng nói… Anh cố ý làm vậy phải không? Chắc chắn anh đang cố ý, chắc chắn là đang cố ý mà!

Quả nhiên, các fan vô cùng phối hợp, đăng toàn bình luận: “Đại nhân, em yêu anh! Yêu suốt đời!”…

Tuyệt Mỹ Sát Ý vui như trúng số độc đắc, anh hắng giọng rồi dùng thanh âm khí phách công để áp chế lòng nhiệt tình của fan: “Ý của Thương Thanh Từ đại nhân là chỉ cần thích giọng nói là được rồi, không nên để mình bị giọng nói lừa tình cảm, nên thích bằng lý trí, ờ, thích bằng lý trí thôi.”

Xong! Anh tự biết lời mình nói chẳng có ý nghĩa gì!

Kẻ gõ phụ đề Cố Thanh đương nhiên bị chìm nghỉm giữa đám đông, nàng nghe những lời châm biếm của họ. Thật thú vị! Ẩn sau mạng internet đều là những con người thú vị. Đây gọi là vật họp theo loài!

Nàng nghĩ chắc Thương Thanh Từ đã rời đi nên tắt luôn ghi âm, rồi đi tìm phần mềm định cắt nửa bài hát của đại nhân, vừa mở phần mềm ra thì nàng nhìn thấy tin nhắn riêng của Thương Thanh Từ gửi đến.

Thương Thanh Từ: Có việc gấp, tôi phải đi đây!

Cố Thanh gõ bàn phím: Đại nhân mau đi đi! ^^

Vì sao đại nhân lại đột ngột tạm biệt riêng mình? Ừm, chắc là vì phép lịch sự thôi mà… Lần đầu hợp tác gõ phụ đề giúp nên người ta mới lịch sự chào mình trước khi out, ừm, đúng thế!

Thương Thanh Từ: Có Wechat không?

Cố Thanh: Có, thưa đại nhân!

Thương Thanh Từ: Nếu tiện thì cho add Wechat nhé?

Cố Thanh sững người nhìn màn hình… Đại nhân… anh ấy… muốn… muốn… muốn add Wechat của mình?

Thương Thanh Từ: Moqingcheng1414, đây là của tôi. Xin lỗi, tôi phải đi trước đây!

Cố Thanh sững người nhìn màn hình… Đây là Wechat… của… của… của đại nhân sao?