Cuộc thi: “Cẩm nang LANG GIA CÁC”

AMUNBOOKS HÂN HẠNH TÀI TRỢ CUỘC THI:

Cuojc thi do trang fanpage Hồ Ca – Hu Ge – 胡歌 – Hugh tổ chức:

Tèn ten ten ten, tèn tén tèn ten =]]]]]
Giờ G đã điểm, đúng như thông báo, page sẽ post toàn bộ thế lệ game và hệ thống giải thưởng trong Event chào mừng Lang Gia Bảng nhóe ♥ Game khác nhau và sẽ chơi trong 3 tuần, vì vậy mọi người phải chuẩn bị tinh thần trường kì chiến đấu nha ~~ Mọi thắc mắc liên quan đến event và game, các bạn cmt dưới post này, ad sẽ cố gắng trả lời đầy đủ nhất có thể ☺ Bài post rất dài vì nhiều thông tin, các bạn nhớ đọc thật kĩ nhé ^^

♥ ♥ ♥EVENT << CẨM NANG LANG NHA CÁC >> ♥ ♥ ♥
(Thời gian: Từ 10/01 đến 31/01/2015)

****** PHẦN THƯỢNG: Cẩm Nang Xướng Danh (10/1 – 16/1/2015)
== Nội dung: Đoán tên nhân vật
Mỗi câu hỏi sẽ là một gợi ý về một nhân vật nào đó trong truyện. Người chơi sẽ kết hợp giới thiệu sơ lược về các nhân vật từ truyện và trailer để đoán tên nhân vật trong truyện và phim, sẽ có các câu hỏi điểm thưởng (câu bonus được x2 hoặc x3, thậm chí là x4, ngẫu nhiên mỗi ngày)

VD: “thanh mai trúc mã của Lâm Thù” => Nghê Hoàng quận chúa, Lưu Đào

== Điểm: Đoán đúng tên nhân vật trong truyện: 20 điểm
Bonus: mỗi câu bonus được 5 điểm (số câu bonus ngẫu nhiên, bonus được x2/x3 cũng ngẫu nhiên, khi công bố kết quả mỗi ngày sẽ được báo)

****** PHẦN TRUNG: Tiết Lộ Bí Mật (18/1 – 25/1/2015)
== Nội dung: Đoán thoại trailer
_ Câu hỏi sẽ là một tấm ảnh được cap từ trailer (tất cả các trailer đã được Vietsub bởi Hu Ge Vietnamese Official Fanpage), có chứa lời thoại.
_ Nhiệm vụ của người chơi là theo dõi trailer và đoán lời thoại tiếp theo câu vừa chấm dứt (được cap hình).
_ Lời thoại càng chính xác với lời vietsub trong trailer càng tốt, bao gồm cả viết hoa, dấu câu. Đáp án đúng nhất dựa trên video vietsub do fanpage thực hiện (mở trailer kiểm tra)

VD: Hình up kèm thoại là “Trong cẩm nang của Lang Nha Các”, đoán thoại tiếp theo.
Đáp án: “Rốt cuộc đã viết những gì?”

== Điểm: Đúng chính xác hoàn toàn câu thoại: 30 điểm
Sai dấu câu, viết hoa nhưng đúng nội dung: 20 điểm
Sai nội dụng, sai chính tả, ngôn ngữ lộn xộn: ko tính điểm

****** PHẦN HẠ: Cẩm Nang Thật, Cẩm Nang Giả (27/1 – 31/1/2015)
== Nội dung: Tìm điểm khác nhau
_ Mỗi câu hỏi sẽ là một hình ảnh được cắt trong trailer phim “Lang Nha Bảng”. Trong bức hình sẽ được cho thêm hoặc cắt bớt, hoặc làm khác một số chi tiết.
_ Nhiệm vụ của người chơi là xem thật kỹ 2 hình ảnh được cắt từ trong trailer (1 hình gốc, 1 hình đã chỉnh sửa); so sánh và chỉ ra điểm khác biệt của hai bức hình đó.

Cách thức nhận đáp án: Nhận đáp án bằng hình ảnh (VD dùng phần mềm chỉnh sửa ảnh đánh dấu lại những điểm khác), hoặc gạch đầu dòng nêu ra các điểm khác nhau một cách cụ thể và chi tiết nhất có thể.

Lưu ý: Mỗi hình ảnh có thể có nhiều điểm khác biệt so với ảnh gốc. Cách tính điểm dựa theo độ khó của mỗi chi tiết.

== Điểm: Đúng chính xác 100%: 30 điểm
Sai dấu câu, viết hoa nhưng nội dụng đúng hoàn toàn: 20 điểm.

****** LƯU Ý QUAN TRỌNG:
== Tất cả đáp án đều được nhận thông qua cách thức bình luận (comment) dưới bài đăng
== Nếu sai chính tả hoặc dùng ngôn ngữ chat thì xem như SAI.
== Các bạn sử dụng điện thoại không gõ được tiếng Việt thì gõ chữ KHÔNG DẤU 100% sẽ được tính. (VD: cẩm nang Lang Nha Các, không viết “câm nang Lang nha các”)
== Không chỉnh sửa (edit) đáp án, đáp án nào hệ thống ghi nhận đã được chỉnh sửa sẽ không được tính, nếu cmt lại sẽ tính đáp án mới chưa chỉnh sửa.
== Người nhanh nhất, chính xác nhất của mỗi câu hỏi sẽ được bonus 5 điểm. Trường hợp hệ thống ghi nhận 2 hay nhiều đáp án được cmt cùng thời điểm, đều chính xác 100%, tất cả các bạn đó sẽ được bonus đều.

♥ HỆ THỐNG GIẢI THƯỞNG
*** Sau khi tổng kết cả 3 games, điểm sẽ được tổng hợp và xét giải thưởng.

*** GIẢI NHẤT (1 giải): 1 Bộ sách Lang Gia Bảng gồm 3 tập (trọn bộ) do AMUN Dinhtibook xuất bản + 1 phiếu giảm giá 40% khi mua sách tại tất cả showroom của AMUN tại Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh + 2 poster khổ lớn diễn viên Hồ Ca

*** GIẢI NHÌ (1 giải): 1 Bộ sách Lang Gia Bảng gồm 3 tập (trọn bộ) do AMUN Dinhtibook xuất bản + 1 poster khổ lớn diễn viên Hồ Ca

*** GIẢI BA (2 giải): Mỗi giải gồm 1 phiếu giảm giá 40% khi mua sách tại tất cả showroom của AMUN tại Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh + 1 poster khổ lớn diễn viên Hồ Ca

*** GIẢI KHUYẾN KHÍCH (3 giải, dành cho 3 bạn đạt số điểm cao nhất của mỗi game, tính riêng): Mỗi giải gồm 1 tập trong 3 tập truyện Lang Gia Bảng do AMUN Dinhtibook xuất bản + 1 poster khổ lớn diễn viên Hồ Ca (việc chọn tập 1 or tập 2 or tập 3 là ngẫu nhiên nhé, tập nào cũng đều hay mà nhỉ ^^)

Advertisements

Lang Gia Bảng – Chương 4.5

Ngay cả Phi Lưu cũng xông vào ôm chặt thân thể đang run rẩy của Mai Trường Tô, giống như một đứa bé hoảng sợ nói không nên lời, chỉ biết kêu a a không ngừng.

Một hồi lâu sau Mai Trường Tô mới bình thường trở lại, nhẹ nhàng bỏ chiếc khăn tay che miệng ra. Một vết máu thoáng hiện trên chiếc khăn, nhanh chóng bị chàng gấp lại che mất.

Tiêu Cảnh Duệ đã nhìn thấy hết, trong lòng rất xót xa nhưng hắn không nói gì đến chuyện này mà chỉ nhỏ giọng nói thầm vào tai chàng: “Tô huynh, có cần uống một viên thuốc của Tuân tiên sinh không?”

“Không cần.” Mai Trường Tô cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở, quay sang nở một nụ cười với Phi Lưu. “Ta chỉ ho thôi mà, Phi Lưu đừng sợ, buổi tối Phi Lưu đấm lưng cho ta là được…”

“Đấm lưng!”

“Đúng vậy, có Phi Lưu của chúng ta đấm lưng, ta sẽ không việc gì hết…”

Tĩnh vương vẫn đứng nhìn bên cạnh, đi cũng không được, ở cũng không xong. Lúc này thấy Tô Triết đã đỡ hơn, hắn vội tiến lên hỏi han: “Sao vậy? Tô tiên sinh thân thể có bệnh à?”

Mai Trường Tô chậm rãi đưa ánh mắt nhìn Đình Sinh vẫn ngẩn ngơ mở to mắt, chàng mỉm cười đưa tay vẫy nó. “Đình Sinh, ngươi lại đây một lát!”

Đình Sinh thoáng nhìn Tĩnh vương, mặc dù không biết chàng định làm gì nhưng vẫn chậm rãi đi tới gần chàng.

“Đình Sinh, ngươi có muốn ta dạy ngươi học không?”

Đình Sinh giật mình, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

Tĩnh vương cau mày, nói: “Tô tiên sinh, Đình Sinh là người trong Dịch U đình…”

“Ta biết.” Đại khái là vì vừa rồi ho quá dữ dội nên hai mắt chàng vẫn còn hơi ướt, nhưng chính vì vậy mà ánh mắt càng có vẻ nóng bỏng. “Ta chỉ hỏi ngươi, ngươi có muốn hay không?”

Đình Sinh hít sâu mấy hơi, không biết tại sao nó lại đột nhiên cảm thấy đây nhất định là một cơ hội, vì vậy nó cắn răng, ưỡn ngực, lớn tiếng nói: “Tôi muốn!”

“Tốt!” Nụ cười trên gương mặt trắng xanh của Mai Trường Tô càng tươi hơn, chàng đưa tay nắm bàn tay nhỏ bé của nó. “Ngươi cứ đi về đi. Ta nhất định sẽ có cách để ngươi có thể đến chỗ ta.”

Nghe thấy lời hứa hẹn bất ngờ này của Mai Trường Tô, người kinh ngạc nhất lại là Tĩnh vương Tiêu Cảnh Diễm, bởi vì hắn biết rõ thân phận của đứa bé kia hơn Tiêu Cảnh Duệ, cũng biết rõ đưa Đình Sinh ra khỏi Dịch U đình là chuyện khó khăn đến thế nào.

Mấy năm nay, một hoàng tử như hắn đã rất cố gắng mà cũng không thể thu nhận Đình Sinh vào phủ, còn người thanh niên này chỉ là một bằng hữu của đại công tử phủ Ninh Quốc hầu mà thôi, cho dù Tiêu Cảnh Duệ dốc sức giúp thì e rằng cũng chỉ phí công vô ích, còn khiến Đình Sinh lại thất vọng một lần nữa.

“Tô tiên sinh nhất định là người có tâm địa thiện lương, không muốn thấy đứa bé này phải chịu khổ.” Tĩnh vương thản nhiên nói. “Có điều người ở Dịch U đình phải được thánh chỉ đặc xá mới có thể rời khỏi, không phải chuyện dễ dàng như vậy. Tô tiên sinh cho rằng Ninh Quốc hầu chỉ cần nói một câu là được sao?”

Tiêu Cảnh Duệ vội nói: “Ta có thể nhờ phụ thân vào gặp Thánh thượng…”

“Cảnh Duệ.” Tĩnh vương lập tức ngắt lời hắn. “Vì con của một cung nô trong Dịch U đình mà ngươi đi nhờ Ninh Quốc hầu vào gặp Thánh thượng? Đừng có nói chuyện buồn cười như vậy.”

“Nhưng…” Tiêu Cảnh Duệ còn định nói thêm nhưng Mai Trường Tô đã giữ tay hắn lại. “Cảnh Duệ, Tĩnh vương điện hạ nói đúng, mỗi người trong Dịch U đình đều có tội danh của mình, không đơn giản như việc ngươi thấy ai ngoài phố đáng thương thì cứ mua về. Chuyện này ngươi ngàn vạn lần không thể nói với hầu gia, cũng không được nhắc tới với bất kỳ ai khác, nhớ chưa?”

“Huynh không cần bọn ta giúp đỡ?” Tiêu Cảnh Duệ hơi kinh ngạc. “Vậy huynh định cứu nó thế nào? Chẳng lẽ phải đến nhờ Thái tử và Dự vương điện hạ hay sao?”

Lông mày Tĩnh vương khẽ giật, một tia sáng sắc bén như lưỡi đao lóe lên trong mắt, hắn lạnh lùng nói: “Thì ra Tô tiên sinh… lại có giao tình với Thái tử và Dự vương điện hạ, đúng là thất kính!”

Mai Trường Tô liếc nhìn hắn vẻ không hề quan tâm, tiếp tục nói với Tiêu Cảnh Duệ: “Cảnh Duệ, ngươi cứ tin ta. Chỉ khi những người khác không biết thì ta mới có thể nắm chắc cứu được Đình Sinh. Con của tội nô như nó, người càng có địa vị đến thỉnh cầu đặc xá thì Bệ hạ lại càng nghi ngờ. Nếu không phải như vậy thì Tĩnh vương điện hạ sớm đã có thể cứu nó ra rồi. Ngươi phải đáp ứng ta coi như không biết chuyện này, sau này cũng không được nhắc đến nữa, được không?”

Tiêu Cảnh Duệ ngơ ngác nhìn chàng, trong lòng vẫn còn thắc mắc, nhưng xuất phát từ sự tín nhiệm và tôn kính đối với chàng nên hắn vẫn gật đầu.

Lúc này có gia nhân bẩm báo bên ngoài: “Đại công tử, hầu gia đã hồi phủ.”

Mai Trường Tô nảy ra một ý, nhân cơ hội nói: “Ngươi mau đi vấn an hầu gia đi, không cần ở đây với ta nữa.”

“Nhưng thân thể của huynh…”

“Không việc gì, ngươi cũng biết ta ho suốt ngày mà, không có gì đáng ngại. Hầu gia hồi phủ, ngươi làm sao có thể không đến vấn an? Nếu vì phải ở đây với ta mà quên cả lễ số của con cái đối với cha mẹ thì hầu gia nhất định sẽ cảm thấy ta là một bằng hữu tồi, không nên cho ngươi qua lại. Mau đi đi!”

Tiêu Cảnh Duệ nghe lời, đứng dậy quay sang Tĩnh vương, nói: “Tĩnh vương điện hạ, vậy tôi đưa ngài ra ngoài trước.”

“Tĩnh vương điện hạ có thể ở lại thêm chốc lát không? Về Đình Sinh… ta còn có vài chuyện muốn hỏi ngài…” Mai Trường Tô cười, nói.

Ánh mắt Tĩnh vương khẽ động, không đoán được người thanh niên ốm yếu, kỳ lạ này rốt cuộc là ai nên cũng muốn quan sát thêm một lát, vì vậy gật đầu, nói với Tiêu Cảnh Duệ: “Ngươi cứ đi trước đi, phong cách hành sự của Tô tiên sinh khác người như vậy, bản vương cũng muốn trao đổi thêm một chút.”

“Vậy thì ta xin phép đi trước.” Tiêu Cảnh Duệ áng chừng phụ thân đã vào đến cổng trong nên hơi sốt ruột, vội vã hành lễ rồi đi nhanh về phía chính viện.

Chủ nhà đã đi, hai người ở lại trong viện nhưng không nói chuyện ngay.

Sắc mặt lạnh như băng, Tĩnh vương quan sát kĩ người đang ngồi trên ghế dài dưới bóng cây với vẻ cảnh giác.

Không giống hắn, thái độ của Mai Trường Tô thoải mái hơn nhiều. Chàng vừa thấp giọng dặn dò Phi Lưu ra ngoài viện, vừa chọn một quyển sách đuổi Đình Sinh ra góc khác ngồi đọc, sau đó mới quay sang nhìn vị hoàng tử kia và mỉm cười.

“Cho dù Tĩnh vương điện hạ có địch ý với tại hạ thì cũng không cần phải thể hiện rõ ràng như thế.” Mai Trường Tô khoan thai nói. “Ít nhất thì bây giờ ngài và ta đều có một mục đích chung là phải cứu Đình Sinh.”

“Chính điều này khiến ta thấy khó hiểu.” Ánh mắt của Tĩnh vương tràn ngập hồ nghi. “Vì sao ngươi lại toàn tâm muốn cứu Đình Sinh như vậy? Chỉ vì thông cảm hay sao?”

“Đương nhiên không chỉ như thế.” Mai Trường Tô thoáng nhìn bóng dáng gầy gò đang cúi đầu đọc sách ở góc viện, ánh mắt rất dịu dàng. “Tư chất của nó rất tốt, ta muốn thu nhận nó làm đệ tử.”

Tĩnh vương “hừ” một tiếng. “Thiên hạ thiếu gì những đứa trẻ có tư chất tốt hơn nó, chỉ dựa vào bằng hữu của tiên sinh, công tử Ninh Quốc hầu, Thái tử điện hạ, Dự vương điện hạ, muốn thu nhận đệ tử có tư chất cao đến mấy cũng đâu khó gì?”

“Vậy vì sao điện hạ lại che chở Đình Sinh như thế? Đường đường là một hoàng tử, vậy mà lại xông vào phủ Ninh Quốc hầu chỉ vì một tội nô nhỏ bé, e là cũng không đơn giản chỉ vì thông cảm?”

Tĩnh vương nhẹ nhàng nói: “Ta rất thích mẫu thân của Đình Sinh, yêu ai yêu cả đường đi…”

“Ngài đích xác là yêu ai yêu cả đường đi, nhưng “ai” ở đây tuyệt đối không phải mẫu thân của nó…” Mai Trường Tô thoáng nhắm mắt, trên gương mặt không hề có biểu cảm gì, giống như đã đeo lên một chiếc mặt nạ. “… Mà là phụ thân của nó…”

Tĩnh vương chấn động toàn thân, cơ mặt giật giật giống như không thể khống chế cảm xúc, hai tay buông xuôi bên người nắm chặt thành quyền, dường như đang vận hết sức kiềm chế để không đấm thẳng vào mặt người thanh niên này.

Lang Gia Bảng – Chương 3.3

Mai Trường Tô cho rằng cuộc triệu kiến đặc biệt này đã kết thúc thuận lợi, hơi thả lỏng một chút, cùng mọi người cất bước ra khỏi phòng ấm.

Ai ngờ vừa đi tới đầu cầu thang đã nghe thấy một giọng nữ trong trẻo, dễ nghe vang lên sau lưng: “Tô tiên sinh, xin dừng bước!”

Mặc dù nàng chỉ gọi Tô tiên sinh dừng bước, nhưng đương nhiên tất cả mọi người đều dừng chân, đồng loạt quay đầu lại.

Quận chúa Nghê Hoàng ung dung đi tới, mang đậm phong thái con nhà võ, dường như hoàn toàn không để ý đến bao nhiêu ánh mắt đang nhìn mình, đi thẳng tới trước mặt Mai Trường Tô, mỉm cười. “Trong phòng ấm thật sự quá bức bí, không hợp với một người theo binh nghiệp như ta. Nếu Tô tiên sinh không ngại thì mời đi cùng ta ra trước lầu xem tình hình thi đấu một lát?”

Không cần nói vị này là quận chúa Nghê Hoàng dương danh thiên hạ mà cho dù chỉ là một nữ nhân bình thường thì cũng không có lý do gì để từ chối, vì thế Mai Trường Tô mỉm cười lĩnh mệnh, nhỏ giọng dặn dò Phi Lưu rồi cùng quận chúa chậm rãi đi ra hành lang bên ngoài lầu gác.

Phi Lưu lạnh mặt đứng yên ở chỗ cũ, ánh mắt như ngưng tụ nhìn thẳng về phương xa, cả người dường như đã biến thành một bức tượng.

Ba vị quý công tử còn lại thì không thể giả làm tượng như hắn, cả ba đứng trên đầu cầu thang không biết nên đi hay ở. Đi thì không yên tâm về Mai Trường Tô, không đi thì nơi này lại không phải chỗ muốn ở là có thể ở lại được. Đang chần chừ không thể quyết định, Cao công công đã đi tới, tươi cười nói: “Quận chúa giữ khách lại, mấy vị công tử có gì không yên tâm? Mời xuống lầu vào trong lều gấm, đứng ở đây thì các vị cũng không được tự nhiên.”

Lời tuy nói nhẹ nhàng nhưng ý vẫn rất rõ ràng. Ba người không còn cách nào khác, đành phải nghe lời đi xuống lầu. Điều khiến bọn họ bất ngờ là mặc dù Cao Trạm vẫn ở trong cung nhưng hình như lại biết rất rõ thân phận của Phi Lưu, dù đã đuổi ba quý công tử có địa vị xuống lầu nhưng lại không hề để ý đến thiếu niên lạnh lùng này, vẫn mặc hắn đứng sừng sững trên lối đi lên lầu.

Lúc này Mai Trường Tô và quận chúa Nghê Hoàng đã đi ra ngoài hành lang, hai người đứng sóng vai, nhìn các anh tài đang tỷ thí võ nghệ dưới võ đài.

“Tô tiên sinh.” Ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt phượng của quận chúa Nghê Hoàng, nàng quay sang nhìn Mai Trường Tô, hỏi: “Hôm qua đợi một hồi lâu ở phủ Ninh Quốc hầu, nghe nói quý thể không được khỏe nên không có duyên được gặp. Xem tình hình hôm nay thì hình như đã bình phục?”

“Đúng vậy, đã bình phục rồi.” Mai Trường Tô thản nhiên đáp, hoàn toàn không có vẻ lúng túng vì bị người ta bóc mẽ.

“Ta vốn còn muốn xem xem Mai lang Giang Tả ứng đối trước sự lôi kéo của Hoàng hậu nương nương thế nào, đúng là đáng tiếc.” Thấy dáng vẻ chàng như vậy, quận chúa Nghê Hoàng hình như càng thêm hứng thú. “Ngươi biết phiền phức của ngươi từ đâu đến không?”

“Phiền phức?” Mai Trường Tô quay sang. “Tại hạ có phiền phức sao?”

“Ta dám khẳng định lát nữa ngươi trở lại lều gấm của Ninh Quốc hầu, Thái tử điện hạ và Dự vương điện hạ sẽ lập tức đến gặp. Ngươi có tin hay không?”

“Quận chúa đã nói, sao dám không tin?”

“Ngươi không cảm thấy rất kỳ quái sao?” Ánh mắt quận chúa Nghê Hoàng sắc như kiếm, giọng nói tràn ngập ngạo khí. “Mặc dù ngươi nắm giữ thiên hạ đệ nhất đại bang, tài danh của Mai lang Giang Tả cũng lừng lẫy giang hồ, nhưng dù sao cũng chỉ là một bình dân, kỳ thực cũng không có ích lợi gì quá lớn đối với những tranh chấp trong triều. Nhưng vì sao Thái tử và Dự vương lại thấy hứng thú với ngươi như thế?”

Mai Trường Tô cười khổ. “Nói thật, tại hạ thực sự vẫn không hiểu. Tại hạ chỉ là một kẻ tầm thường, chẳng qua được một đám huynh đệ nâng đỡ nên mới có chút danh tiếng, chẳng hề có công lao an bang định quốc, tài đức gì mà được các hoàng tử xem trọng? Quận chúa đã hiểu rõ tình hình như vậy thì xin quận chúa nói một câu với hai vị điện hạ, có được người tên là Mai Trường Tô này thật sự là cũng không có ích lợi gì.”

Quận chúa Nghê Hoàng cao giọng cười, thoáng nhìn Mai Trường Tô rồi cùng chàng đưa ánh mắt ra xa, ngắm nhìn thành Kim Lăng trong mây mờ lãng đãng, sau một lúc lâu mới chậm rãi nói: “Phiền phức của ngươi… đến từ Lang Gia các…”

Lang Gia các.

Hình như là một địa danh, lại dường như là một bang phái, nếu nhìn từ một góc độ khác thì nó lại giống một cửa hàng hơn, một cửa hàng làm ăn kiếm lời.

Trình tự làm ăn ở đây như thế này: Ngươi vào Lang Gia các, đưa ra một vấn đề, các chủ sẽ báo giá. Nếu ngươi chấp nhận cái giá này thì trả tiền, sau đó Lang Gia các sẽ đưa ra đáp án của vấn đề đó cho ngươi.

Từng có người mắng Lang Gia các là nơi lừa đảo, bởi vì “nếu như Lang Gia các không trả lời được vấn đề của ngươi thì bọn họ sẽ báo giá trên trời, ngươi không trả nổi tiền, bọn họ đương nhiên không cần trả lời. Đây không phải là nơi lừa đảo thì là gì?”

Nhưng dù vậy, trước cửa Lang Gia các vẫn ngựa xe như nước, tiền bạc vẫn thu về ào ạt. Mọi người vẫn tin rằng bất kể ngươi muốn biết cái gì, chỉ cần mang đủ bạc đi vào Lang Gia các thì sẽ có thể nhận được đáp án khiến ngươi hài lòng. Cho đến nay, uy tín của Lang Gia các vẫn chưa từng bị phá vỡ.

“Phiền phức của ta đến từ Lang Gia các? Quận chúa nói vậy là sao?” Mai Trường Tô quay sang, vẻ mặt hơi thay đổi.

“Ngươi biết Lang Gia các nói gì về ngươi không?”

“Biết chứ.” Mai Trường Tô thản nhiên nói. “Đứng đầu bảng công tử mà, chẳng qua chỉ là dọa người thôi…”

“Mấy bảng xếp hạng hằng năm của Lang Gia các mặc dù là miễn phí nhưng cũng tuyệt đối không phải để dọa người…” Quận chúa Nghê Hoàng nói, giọng du dương. “Bảng xếp hạng thập đại cao thủ thiên hạ, bảng xếp hạng thập đại bang phái thiên hạ, bảng xếp hạng thập đại phú hào thiên hạ, bảng xếp hạng thập đại công tử thiên hạ, bảng xếp hạng thập đại mỹ nhân thiên hạ. Có thể chen chân vào những bảng xếp hạng này, có ai lại là nhân vật bình thường?”

Khóe môi Mai Trường Tô khẽ động nhưng không nói gì.

Với sự thần bí và năng lực thu thập thông tin kinh người của Lang Gia các, năm bảng xếp hạng này quả thật không có điểm nào để mọi người phải nghi ngờ.

Vị trí của Giang Tả minh là đứng đầu thập đại bang phái trong thiên hạ, còn chàng là tông chủ Giang Tả minh lại đứng đầu bảng xếp hạng công tử, dù thế nào thì tên tuổi của chàng cũng rất vang dội, chàng không hề có ý định phủ nhận.

“Có điều… Giang Tả minh đã nhiều năm giữ vững vị trí thiên hạ đệ nhất đại bang, ngươi cũng không phải năm nay mới lên đứng đầu bảng công tử.” Quận chúa Nghê Hoàng lại cười khẽ. “Sở dĩ Thái tử và Dự vương dạo này rất coi trọng việc săn đón ngươi, đó là vì một lời bình mới của Lang Gia các.”

“Bọn họ lại nói gì nữa?” Mai Trường Tô cười khổ, hỏi.

“Thái tử điện hạ mang số tiền lớn đến Lang Gia các, muốn tìm lương tài trị thế trong thiên hạ.” Quận chúa Nghê Hoàng nhìn chàng bằng ánh mắt thông cảm. “Ngươi không may bị tiến cử.”

“Không phải việc của mình thì không được làm.” Mai Trường Tô lạnh lùng nói. “Trị thế bây giờ vẫn là việc của Hoàng đế bệ hạ, những người khác rục rịch muốn làm thay là có ý gì? Cho dù ta được các chủ Lang Gia các ưu ái đánh giá là một lương tài trị thế thì cũng phải chờ đến khi tân hoàng lên ngôi mới dùng đến ta cơ mà?”

“Ngươi thật sự cho rằng người ta cần lương tài trị thế sao? Thực ra khi đó Thái tử đặt câu hỏi thế nào thì bây giờ cũng không cần biết rõ làm gì, có điều đáp án của Lang Gia các lại làm người ta phải suy nghĩ rất nhiều.” Quận chúa Nghê Hoàng chậm rãi nói. “Theo ta được biết, câu trả lời đó thế này: Mai lang Giang Tả, kỳ lân tài tử, có người này sẽ có thiên hạ.”

“Kỳ lân?” Mai Trường Tô bật cười. “Quận chúa nhìn ta xem có điểm gì giống với con quái vật đó không?”

“Ngươi còn cười được à?” Quận chúa Nghê Hoàng tỏ ra bội phục. “Lời bình của Lang Gia các chưa bao giờ sai, đương nhiên mọi người thà tin là có còn hơn là không. Nếu như chỉ là các hoàng tử chiêu mộ nhân tài cho phủ đệ của mình còn đỡ, ngươi có từ chối thì bọn họ cũng chưa đến mức cố cầu, nhưng đã có lời bình kỳ lân tài tử này thì phiền phức của ngươi trở nên rất lớn rồi. Trước khi có ngươi, cả hai người bọn họ đều kiên nhẫn, nhưng một khi có người chiêu mộ được ngươi thì người không giành được tất sẽ dùng mọi cách để giết chết ngươi. Gặp phải tình cảnh như vậy, ngươi vẫn không có cảm giác gì sao?”

“Đương nhiên là có.” Mai Trường Tô nói rất nghiêm túc. “Ta cảm thấy các chủ Lang Gia các nhất định có thù oán với ta.”

Quận chúa Nghê Hoàng không khỏi bật cười, xoay người qua tựa vào lan can, ánh mắt sáng ngời như ánh sao trời. “Sau khi gặp mặt ngươi, ta lại cảm thấy lần này các chủ Lang Gia các không chừng đã nói đúng…”

“Cầu xin quận chúa!” Mai Trường Tô vội chắp tay thi lễ. “Tại hạ và quận chúa không có thù oán gì, nay tại hạ vốn đã lên giá nướng rồi, quận chúa việc gì phải thêm một mồi lửa nữa?”

“Lửa vốn đã cháy từ lâu rồi, ta khuyên ngươi tốt nhất vẫn nên nhanh chóng chọn một bên đi.”

“Để nhanh chóng bị bên còn lại đuổi giết ư?”

“Như vậy ít nhất cũng có một người sẽ ra sức bảo vệ ngươi, dù sao cũng còn hơn để hai người đó thất vọng và cùng đuổi giết ngươi.” Giọng nói của quận chúa Nghê Hoàng đột nhiên trở nên lạnh như băng: “Ngươi sẽ chọn ai? Thái tử hay là Dự vương?”

Vẻ kiêu ngạo thoáng hiện trên mặt Mai Trường Tô rồi biến mất, chàng vẫn là gã thanh niên ốm yếu nọ.

“Lương thần chọn chủ mà thờ, ngươi đến Kim Lăng chẳng lẽ không phải để làm nên một sự nghiệp để đời?” Quận chúa Nghê Hoàng ung dung hỏi.

“Ốm đau bệnh tật, nói gì đến sự nghiệp? Chẳng qua tại hạ chỉ muốn nghỉ ngơi một thời gian thôi.”

“Đến kinh thành nghỉ ngơi?” Quận chúa Nghê Hoàng đưa mắt nhìn phương xa, giọng điệu lại đùa cợt: “Mai lang Giang Tả quả không giống người thường, đúng là biết chọn địa điểm.”

Không để ý tới lời châm chọc của nàng, Mai Trường Tô thản nhiên nói: “Quận chúa cũng quan tâm đến cục diện triều chính ngoài dự liệu của mọi người.”

Quận chúa Nghê Hoàng đột nhiên quay đầu lại, hai mắt sáng ngời nhìn Mai Trường Tô, khí thế cực thịnh giống như một ngọn lửa hừng hực tràn tới, người bình thường chỉ e sẽ lập tức hoảng sợ mà ngã xuống.

Nhưng Mai Trường Tô chỉ thản nhiên đón nhìn, bên môi vẫn giữ một nụ cười nhàn nhạt.

Một hồi lâu sau, rốt cuộc quận chúa Nghê Hoàng cũng thu lại nộ khí tận lực phát ra, lạnh lùng “hừ” một tiếng: “Gia tộc họ Mục của ta đời đời trấn thủ Vân Nam, có thể nói là cùng triều đình dựa vào nhau mà tồn tại. Cục diện triều chính có ảnh hưởng rất lớn đối với phiên trấn của ta, tại sao lại không được quan tâm?”

Mai Trường Tô cúi người hành lễ. “Tại hạ chỉ cảm thấy, kỳ thực xưa nay ngôi vị Hoàng đế thay đổi đều không có quan hệ gì với Vân Nam, bất kể tương lai ai lên ngôi thiên tử thì họ Mục trấn thủ nam cương cho Đại Lương cũng không thể bị đụng chạm đến. Quận chúa cần gì phải hứng thú với cuộc tranh đoạt này như thế?”

Quận chúa Nghê Hoàng không trả lời câu hỏi này mà lại ngẩng mặt cười dài, dù dáng vẻ này là của một nữ nhân nhưng loại khí độ ngạo nghễ này lại tràn ngập khí phách hào hùng của chư hầu một phương làm mọi người thán phục. Có thể tưởng tượng khi nàng triển khai thế công như lửa hừng hực trên chiến trường, tình cảnh sẽ rung động lòng người đến mức nào.

Lang Gia Bảng – Chương 3.1

Chương 3

Thi tài kén rể

 

Ngoài cổng Chu Tước của hoàng cung Kim Lăng có dựng một tòa lầu xướng lễ với xà nhà màu son, lợp ngói lưu li theo quy chế hoàng gia, tên là lầu Nghênh Phụng. Từ đời Hoàng đế thứ ba trở đi, các hoạt động đại hỉ như hôn lễ hay lễ trưởng thành trong hoàng thất đều được tổ chức tại đây để vạn dân chúc tụng.

Quận chúa Nghê Hoàng tuy không phải tôn thất nhưng lại có quân công rất lớn, danh tiếng lẫy lừng, những đãi ngộ được triều đình Đại Lương ban cho còn hơn cả công chúa. Lần này tất nhiên địa điểm tổ chức đại hội kén chồng của nàng cũng được định tại lầu Nghênh Phụng.

Một tháng trước, Hoàng đế lệnh cho bộ Công phái người xây một võ đài trên quảng trường rộng rãi trước lầu Nghênh Phụng, xung quanh đài có một vòng lều gấm ngũ sắc để các quý tộc ngồi xem, quan chức thông thường và những người có vai vế khác thì ngồi xem phân tán bên ngoài lều, vòng ngoài nữa dành cho những bình dân đã được tra xét và chấp thuận cho vào quan sát từ xa.

Còn bách tính thông thường thì đương nhiên bị chặn ở bên ngoài vòng canh gác, không được dự hội, chỉ có thể đứng tụ tập hóng tin tức và tán gẫu giải khuây.

Mặc dù không nhiều người được chính mắt theo dõi toàn cảnh đại hội, nhưng mức độ quan trọng của sự kiện này thì ai ai cũng biết, thậm chí có thể nói là toàn bộ sự quan tâm của bàn dân thiên hạ giờ đều đã tập trung vào võ đài ngoài cổng Chu Tước để chờ đợi màn đấu võ chấn động lòng người sắp bắt đầu này. Và người thắng cuộc sẽ giành được nữ nhân khó chinh phục nhất nhưng cũng ưu tú nhất trong thiên hạ.

Với địa vị của phủ Ninh Quốc hầu, đương nhiên nhà họ Tạ cũng được ngồi xem trong lều gấm. Vốn mọi người đã hẹn nhau cùng đi xem sự kiện náo nhiệt lần này, nhưng do những chuyện sóng gió gần đây, Tiêu Cảnh Duệ cũng phân vân không biết có nên đưa Mai Trường Tô đến tham gia một sự kiện công khai như vậy hay không, vì thế mất rất nhiều thời gian đắn đo suy tính.

Trong khi đó, đương sự Mai Trường Tô lại hoàn toàn không quan tâm đến vấn đề hắn lo lắng, chẳng tỏ ý muốn đi nhưng cũng không nói không đi, hơn nữa còn làm bộ như đang xem trò vui đứng nhìn Tiêu Cảnh Duệ đi tới đi lui cau mày suy nghĩ, đồng thời vui vẻ chơi đùa với Phi Lưu.

“Các ngươi đang làm gì thế? Muộn như vậy còn chưa ra khỏi cửa à?” Xuất hiện cùng với lời trách móc này đương nhiên là công tử phủ quốc cữu Ngôn Dự Tân. Hôm nay hắn mặc một bộ đồ mới màu sáng, búi tóc trên đầu được cố định bằng vòng bạc, dáng vẻ hết sức anh tuấn, đứng ngoài cửa Tuyết Lư, lẫm liệt kêu lên: “Nhanh lên một chút, nửa canh giờ nữa là ngay cả Hoàng thượng cũng khởi giá từ điện Chính Càn rồi, các người còn chần chừ cái gì nữa?”

Tiêu Cảnh Duệ thở dài một hơi. “Ta đang suy nghĩ xem hôm nay có nên đi hay không.”

“Đương nhiên là phải đi! Mặc dù hôm nay không đến lượt chúng ta lên thi đấu nhưng tốt xấu cũng đã báo danh, dù sao cũng phải đến quan sát tình hình đối thủ tương lai một chút chứ.”

“Không phải ta nói ta, ta nói Tô huynh…”

“Tô huynh thì càng phải đi, chuyện náo nhiệt như vậy mà ngươi không dẫn Tô huynh đi xem thì huynh ấy đến kinh thành làm gì?”

“Ngươi không biết…” Vẻ mặt Tiêu Cảnh Duệ vẫn nặng nề, hắn kể sơ qua tình hình ngày hôm trước với Ngôn Dự Tân. “Hôm nay tất cả các nhân vật quan trọng đều có mặt, Tô huynh mà đến thì ai biết sẽ xảy ra chuyện gì?”

Ngôn Dự Tân nghiêng đầu ngẫm nghĩ một lát rồi cười ha ha. “Chính là như vậy mới nên đi. Nếu để Tô huynh cứ ở Tuyết Lư thì ai dám đảm bảo Thái tử và Dự vương sẽ không lấy cớ tới thăm, đến lúc đó ai đến trước ai đến sau, ai nói gì ai tặng gì còn chưa biết được. Hôm nay nhân thể để Tô huynh biết mặt tất cả những người nên biết ngay trước mắt công chúng, cũng nhân cơ hội tỏ rõ thái độ không nghe lôi kéo, như vậy sẽ không phải lo người nào đến trước, người nào đến sau, sau này cũng thuận tiện hơn nhiều.”

Mai Trường Tô dừng hành động buộc tóc cho Phi Lưu, ngẩng đầu nhìn Ngôn Dự Tân với vẻ tán thưởng.

Vị thiếu gia này vốn là người không thích mưu lược nhưng lại có thể nhìn thấy ngay bản chất của vấn đề, không thể không nói là có tài thiên phú.

“Ngươi nói cũng có lý.” Tiêu Cảnh Duệ vốn cũng không thích suy nghĩ những chuyện quyền mưu này, hôm nay vì Mai Trường Tô nên mới phải suy tư từ sáng sớm, đầu đã đau nhức từ lâu rồi. Những lời này của Ngôn Dự Tân lập tức thuyết phục được hắn, cả người thoáng cái trở nên thoải mái hơn rất nhiều. “Nếu như Tô huynh không phải chuẩn bị gì thì chúng ta đi luôn thôi.”

“Không cần chuẩn bị.” Mai Trường Tô kéo tay Phi Lưu đứng lên. “Ta và Phi Lưu không đến cầu thân nên cần gì ăn diện, đi thôi. Chắc Tạ Bật chờ bên ngoài viện cũng lâu lắm rồi.”

“Ơ! Tại sao huynh biết Tạ Bật chờ bên ngoài viện? Vừa rồi ta chưa nói mà.” Ngôn Dự Tân cực kỳ khó hiểu.

“Ta đoán vậy.” Mai Trường Tô nói ngắn gọn rồi dẫn đầu đi ra ngoài Tuyết Lư, quả nhiên Tạ Bật đang đứng chờ dưới gốc cây liễu già ngoài cửa viện. Thấy bọn họ đi ra, Tạ Bật vội vã bước lên đón đường.

“Tô huynh, hôm trước ta…”

“Sao phải nhiều lời.” Mai Trường Tô cười nhu hòa, không một chút tức giận. “Ta không để ý, ngươi cũng không cần nhớ mãi trong lòng làm gì.”

Hai người nhìn nhau cười, cả hai đều không nói gì thêm.

Tiêu Cảnh Duệ một bên là huynh đệ tình thâm, một bên là Mai Trường Tô tôn kính, lúc này thấy bọn họ gạt bỏ hết khúc mắc, dường như mây đen đầy trời tan hết, bầu không khí lại hòa thuận như hắn hy vọng, đương nhiên là cực kỳ vui mừng, nụ cười nở mãi trên môi.

Ngồi xe ngựa tới cổng Chu Tước, dòng người ở đây đã tụ tập rất đông.

Hầu như quan lại trong triều đều đổ ra đường, tiếng bạn bè thân hữu, quan trên quan dưới chào hỏi nhau huyên náo không kém gì vừa đi vào chợ.

Đám người bảo vệ Mai Trường Tô ở chính giữa, cũng vừa đi vừa chào hỏi không ngừng, đến tận lúc vào đến lều gấm mới đỡ hơn một chút.

Lều của nhà họ Ngôn và nhà họ Tạ không ở cạnh nhau, nhưng bởi vì Ninh Quốc hầu và trưởng công chúa Lỵ Dương đều tùy giá lên lầu Nghênh Phụng nên Ngôn Dự Tân cũng đến thẳng chỗ mấy người kia, nói là cùng mọi người xem náo nhiệt cho vui.

Hôm nay Phi Lưu không thoắt ẩn thoắt hiện như mọi ngày mà vẫn đứng sát bên người Mai Trường Tô, nhìn chằm chằm những người vô tình hay cố ý tới gần, khí chất lạnh lùng khiến ba quý công tử bên cạnh cũng cảm thấy trong lòng phát lạnh.

Gần đến buổi trưa, đột nhiên tiếng chuông tiếng khánh trên lầu Nghênh Phụng vang lên, chín hồi dài năm hồi ngắn, tuyên bố xa giá của Hoàng đế đã tới. Dưới lầu lập tức lặng ngắt như tờ, chỉ còn lại âm thanh của quan chức ti lễ lệnh cho mọi người thi lễ triều bái.

Từ lều gấm nhìn lên chỉ thấy trên lầu lố nhố cẩm bào mão ngọc, trừ việc đoán rằng Hoàng đế nhất định phải ngồi ở chính lâu, ngoài ra thì không thể phân biệt được ai với ai.

Có điều đối với những người trên lầu thì tình hình đương nhiên khác hẳn, từ trên cao nhìn xuống bao quát tứ phương, tất cả trong tầm nhìn đều có thể phân biệt rõ ràng.

Lúc này, quan chức ti lễ đã dẫn năm mươi người đầu tiên sẽ so tài hôm nay lên võ đài tham bái Hoàng đế, lần lượt báo danh rồi mới đi xuống, bắt đầu chính thức tỷ thí theo thứ tự đã rút thăm.

Mai Trường Tô thân là tông chủ của bang phái lớn nhất thiên hạ, mặc dù tình trạng thân thể khó có thể luyện võ nhưng kiến thức về võ công các môn phái lại rất uyên bác, từng chiêu từng thức thuộc như lòng bàn tay, người thường không thể tưởng tượng được.

Ba quý công tử cùng lều không ngừng hỏi han, chàng cũng kiên nhẫn giải đáp tỷ mỉ. Cho dù tình hình thi đấu trên đài lúc này còn chưa đến mức đặc sắc nhưng bầu không khí trong lều lại hết sức náo nhiệt.

[GIỚI THIỆU NHÂN VẬT] Nhân vật Mai Trường Tô/ Lâm Thù

[GIỚI THIỆU NHÂN VẬT] Nhân vật Mai Trường Tô/ Lâm Thù  do diễn viên Hồ Ca thủ vai trong bộ phim “Lang Gia Bảng” được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của tác giả Hải Yến.

 

 

***
Tuy mang bệnh trong người, nhưng dung mạo thanh tú, khí chất tao nhã, tinh thông âm luật, tài nghệ tuyệt đỉnh, là người đứng đầu Lang Gia bảng.

Là con trai duy nhất của trưởng công chúa Tấn Dương và Xích Diễm đại nguyên soái Lâm Tiếp, thông minh ngút trời, sách đọc trên ngàn quyển, 13 tuổi đã ra trận, trở thành nhà mưu lược kì tài, là thiếu tướng quân có uy danh “bất bại” vang khắp thiên hạ, là vị thiếu niên sáng lạng nhất, chói lóa nhất của vùng đất Kim Lăng.

Năm 17 tuổi, khi quân Xích Diễm bị dính bẫy, bản doanh Xích Vũ tại Mai Linh của Lâm Thù bị thiêu rụi. Dưới sự bảo vệ của quân sĩ đã được đẩy vào hố tuyết, nhưng Lâm Thù bị hàn trùng cắn toàn thân, tuy sống sót nhưng trúng phải thiên hạ đệ nhất độc – hỏa hàn kì độc. Muốn giải hỏa hàn kì độc, phải lột da cạo xương, tổn thương nghiêm trọng đến thân thể. Không những bị tàn phá nội thể, mà còn mất hết võ lực, hơn nữa từ đấy bệnh tật triền miên, thường xuyên bị nhiễm lạnh.

Lâm Thù sau khi giải độc đã đổi tên thành Mai Trường Tô, trở thành tông chủ của Giang Tả Minh. Sau này Giang Tả Minh dần dần trở thành thiên hạ đệ nhất đại bang, bản thân Mai Trường Tô cũng được liệt vào Lang Gia công tử bảng, trở thành bảng thủ, từ đó chưa bao giờ rời khỏi vị trí này.

12 năm kể từ sau khi án oan Xích Diễm xảy ra, Mai Trường Tô với một bộ y phục trắng, lấy tên Tô Triết trở về Kim Lăng…

***
Nguồn: Hồ Ca – Hu Ge – 胡歌 – Hugh (https://www.facebook.com/huge.fc?fref=photo)

Link: https://www.facebook.com/huge.fc/photos/a.582160501876771.1073741926.270226469736844/584742734951881/?type=3&theater

P.s: Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa, không phải tạo hình của Hồ Ca trong phim “Lang Nha Bảng”