Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 4.4]

Về sau, trong quá trình cùng Quân Lâm Thiên Hạ đưa Kiệt Khắc đi luyện cấp, Diêu Viễn cũng dần dần cởi mở hơn, không câu nệ nhiều nữa, chủ yếu là bởi cậu nhóc kia quá đáng yêu. Cậu ta nói mình mới mười bốn tuổi, chắc là thật, nói chuyện ngây thơ, hoạt bát khiến người khác cũng thả lỏng bản thân. Tóm lại thời gian thoáng cái đã trôi qua, quay đầu lại nhìn kiếm khách nhỏ đã thăng lên cấp hai mươi tư, Diêu Viễn cũng thấy rất vui vẻ.

Kiệt Khắc: “Sư nương, về sau sư nương có thể đưa con đi luyện cấp nhiều hơn được không? Sư nương đưa đi, con được thăng cấp nhanh hơn sư phụ đưa đi nữa.”

Sặc, không kì lạ đâu, bởi sư phụ cậu từ đầu đến cuối chỉ khoanh tay đứng nhìn thôi mà.

Nhược Vi Quân Cố: “Nếu tôi có thời gian thì được thôi.”

Kiệt Khắc: “Cảm ơn sư nương! Sư nương tốt nhất đấy!”

Nhược Vi Quân Cố: “Chuyện nên làm thôi.” Diêu Viễn nói xong cứ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng cảm giác nghi hoặc mơ hồ ấy đã bị thái độ vui mừng hớn hở của cậu kiếm khách nhỏ đuổi đi mất luôn.

Mà lúc này, người đàn ông mặc đồ ngủ ngồi trước màn hình đang nhìn toàn cảnh mà mỉm cười khe khẽ, sau đó đánh ra một hàng chữ: “Hôm nay cảm ơn em.”

Nhược Vi Quân Cố: “Không có gì.”

Diêu Viễn vừa đánh xong ba chữ “không có gì” thì bên chỗ cô liền xảy ra chuyện.

Asia: “Quân tỷ, trên diễn đàn có người đăng ảnh chị lên kìa! Có đúng không thế? Chị mau qua xem đi, mặc dù ảnh mờ lắm.”

Diêu Viễn mở đường link Asia gửi qua, liền nhìn thấy tiêu đề: Ảnh quý của phu nhân Quân Lâm Thiên Hạ.

Diêu Viễn đọc đi đọc lại đến hai lần, phản ứng đầu tiên là: Đơn giản thế thôi sao? Bởi vì tiêu đề mấy bài viết trên diễn đàn thường rất chấn động, đơn giản, ngắn gọn, đúng trọng tâm như thế này thì quả thật mới thấy lần đầu.

Trong tình trạng ngoài mặt bình tĩnh vô song, trong lòng lại thấp thỏm phập phồng, Diêu Viễn tiếp tục kéo chuột xuống dưới, tới khi bức ảnh ở bài đầu tiên xuất hiện, cô trợn tròn mắt nhìn rất lâu. Một bóng người chụp nghiêng đang nằm bò ra bàn, rất mơ hồ, chỉ có thể nhận ra mái tóc dài, khuôn mặt rất trắng, cứ như cương thi vậy, quần áo là một bộ đồng phục thể dục màu đỏ. Bức ảnh này rõ ràng là ngắm hoa giữa sương mù, nhưng Diêu Viễn vẫn nhíu mày, bởi người trong ảnh đúng là cô thật. Có điều bức ảnh này chụp từ thời đại học, bởi vì cô chỉ mặc bộ đồng phục thể thao màu đỏ đó hồi năm thứ ba thôi.

Diêu Viễn hoàn toàn không hiểu nổi, ID của người đăng tin là Lấy Tiền Làm Chuẩn, người này làm sao chụp được ảnh của cô chứ? Còn biết được cô là Nhược Vi Quân Cố trong trò chơi nữa! Diêu Viễn nghĩ cả nửa ngày vẫn không nghĩ ra, bởi cô hoàn toàn không có chút manh mối nào, ngay cả việc mình bị chụp trộm lúc nào cô còn chẳng biết nữa là.

Advertisements

Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 4.3]

Nhược Vi Quân Cố vừa thoát khỏi vòng vây từ kênh Bang phái, bên người liền xuất hiện… đúng vậy, Quân Lâm Thiên Hạ.

Đại thần à, thân là bang chủ bang phái lớn nhất Thịnh thế, anh rảnh rỗi thế này thật sự không thấy quá vô lý à?

Quân Lâm Thiên Hạ gọi Bạch hổ xuất hiện, sau đó gửi lời mời “cùng cưỡi” qua: “Đến Vân Lâm Địa Vực đi dạo không?”

Vân Lâm Địa Vực, một trong mười thánh địa hẹn hò của Thịnh thế.

Nhược Vi Quân Cố yếu ớt nhấn “từ chối”: “Quân Lâm bang chủ, anh… không có việc “quan trọng” nào khác cần làm à?” Cô đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “quan trọng”.

Quân Lâm Thiên Hạ: “Không có.”

Diêu Viễn: “…”

Quân Lâm Thiên Hạ lại gửi lời mời “cùng cưỡi”: “Đi thôi.”

Nhược Vi Quân Cố lại yếu ớt nhấn “từ chối”: “Có thể không đi được không?”

Quân Lâm Thiên Hạ: “Thế em muốn làm gì?”

Vấn đề là tôi chẳng muốn làm gì với ông lớn nhà anh cả, áp lực như núi vậy.

Quân Lâm Thiên Hạ: “Vậy em có muốn kéo đồ đệ luyện cấp với anh không?”

Diêu Viễn kinh ngạc. “Anh có đồ đệ à?”

Quân Lâm Thiên Hạ: “Ừ, để anh gọi nó qua đây.”

Diêu Viễn vừa phản ứng lại, định bảo không cần đâu thì ngay giây sau, bên người đã xuất hiện thêm một nhân vật. Kiếm sĩ nhỏ cấp hai mươi vẫn còn đang mặc bộ trang bị cơ bản, là nhân vật nữ nhưng trên đầu lại là một cái tên rất nam tính: Kiệt Khắc (Jack), khiến người ta không khỏi nghi ngờ đây là một nhân yêu.

Kiệt Khắc vừa đến đã rất nhiệt tình: “Chào sư nương!”

Khóe miệng Diêu Viễn bất giác giật giật, vừa định bảo tôi không phải sư nương của cậu thì anh chàng kiếm sĩ nhỏ kia đã đi vòng vòng quanh cô, nói tiếp: “Sư nương sư nương, sư nương cũng đưa con đi luyện cấp à? Anh… không phải, sư phụ bình thường lười lắm, chẳng đưa con đi luyện cấp bao giờ.”

Kiệt Khắc: “Sư nương, sư nương mất bao lâu để lên được mãn cấp thế?”

Nhược Vi Quân Cố: “Gần nửa năm.” Từ lúc tốt nghiệp thạc sĩ về nước thì bắt đầu chơi.

Kiệt Khắc: “Ồ, vậy chắc con cần ba tháng là được rồi đúng không? Nếu cả sư phụ lẫn sư nương đều đưa con đi luyện cấp.”

Quân Lâm Thiên Hạ: “Tôi lập đội đây.”

Kiệt Khắc: “Vâng vâng!”

Lập đội rất nhanh, Diêu Viễn nhấn nút “đồng ý” trong khi mắt vẫn đang nhìn cậu kiếm sĩ nhỏ nhảy tới nhảy lui líu ra líu ríu.

Kiệt Khắc: “Sư nương, nghe anh Ôn bảo sư nương là đại mỹ nữ đúng không?”

Diêu Viễn: “…”

Quân Lâm Thiên Hạ: “Tiểu Kiệt.”

Kiệt Khắc: “Ồ, câm miệng.”

Diêu Viễn thầm nghĩ, cái tên này lạm dụng uy quyền, à nhầm, uy thế quả nhiên quá khủng khiếp.

Những câu nói làm say lòng độc giả trong “Yêu Đúng lúc, Gặp đúng người” của Cố Tây Tước

 

  1. “Từ đầu đến cuối, trong trái tim anh chỉ có mình em.”

oPOsT43

 

  1. Anh có đồng ý cưới cô ấy làm vợ, cả đời vui vì niềm vui của cô ấy, buồn vì nỗi buồn của cô ấy không? Mời chọn:   A . Tôi đồng ý.                              B. Tôi không thể không đồng ý.

  1. “Nếu có thể chia ly thì đều không phải yêu nhất. Rời đi không được mới là số trời đã định.”

xpXBdqB

  1. “Hóa ra yêu đúng người thì tình yêu trở thành môn học đơn giản nhất thế giới, hạnh phúc cũng trở thành chuyện đơn giản nhất trên đời.”

  1.  “Nhớ em là sự phiền muộn vừa ngọt ngào vừa buồn bã lại vừa tươi đẹp nhất, nhưng trong trái tim anh, đó lại là sự ấm áp không có bất cứ ngôn từ nào có thể diễn đạt.”

chinese novel_time_dui de shi jian dui de ren_celine_gu xi jue_对的时间对的人_顾西爵_seoul in love now blog

  1. “Nếu không phải là người ấy, tôi thà độc thân cả đời”

  1. “Mới chừng đó tuổi đầu sao đã kết hôn làm gì? Khụ, anh không biết hôn nhân là nấm mồ của tình yêu à?”

“Ở trong mộ rồi sẽ không có người thứ ba đến làm phiền.”

“Còn có dân trộm mộ mà.”

“…”

  1. “Chúng ta không thể lựa chọn vận mệnh, thứ duy nhất chúng ta có thể lựa chọn là phải đối mặt thế nào khi đứng trước vận mệnh mà thôi.”

 

  1.  “Tình yêu vốn là thứ khó tìm nhất, nhưng một khi đã dính vào nó rồi thì lại khó có thể dứt bỏ nhất.”

 

  1. “Tiểu Viễn… anh không lương thiện, nhưng anh tuyệt đối không phụ lòng em.”

 

  1. “Đúng thời điểm, gặp đúng người là hạnh phúc.”

Câu này là sao? Đến một ngày, người ấy bước vào cuộc đời bạn, bạn mới hiểu tại sao bạn và người khác không có kết quả, thậm chí còn không thể bắt đầu, bởi những người ấy đều không phải người bạn đang chờ đợi.

Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 4.1]

Chương 4

Nghe nói người ngoài đời rất đẹp

Diêu Viễn tầm thường hôm nay vừa tan làm đã bị chị họ đến lôi đi chơi. Ăn xong cơm xem xong phim, trong lúc hai người đang thả bộ đi lại bãi gửi xe thì Diêu Hân Nhiên không nhịn được mà lôi cô em họ ra trêu chọc: “Chị phải nói là lá gan của em cũng lớn ghê đó, chẳng phải bị người ta “bá vương ngạch thượng cung[1]” trên trò chơi thôi sao, có cần phải trốn chui trốn lủi như thế không? Thử suy nghĩ từ hướng khác, người ta muốn lợi dụng em, chẳng bằng em cũng tính kế lại đi. Đối phương dù sao cũng là đại thần của đại thần, xem như em cũng kiếm được bảo vật rồi, bao nhiêu người ngưỡng mộ, ganh ghét đó.”

Diêu Viễn toát mồ hôi. “Cái gì mà “bá vương ngạch thượng cung” chứ?”

“Chị không có trình độ văn học như em, biểu đạt không chuẩn lắm, thông cảm đi, dù sao ý nghĩa đại khái cũng thế cả thôi mà.” Diêu Hân Nhiên kéo cô em họ từ tốn đi tiếp. “Nói thật, đây cũng được coi như một kiểu “ông trời rơi bánh xuống” rồi còn gì.”

Diêu Viễn câm nín. “Bánh to thế rơi chết người ấy chứ!.”

Diêu Hân Nhiên cười to. “Có để mà rơi chết cũng còn hơn chết đói.” Sau đó lại hỏi: “Rốt cuộc em định lúc nào mới lên mạng thế? Đám người trong bang đều đang đợi em lên mạng để tám chuyện về đại thần kia kìa, đừng để đường đường bang chủ Bách Hoa Đường là chị đây phải đi dọn dẹp hậu quả cho em!”

Diêu Viễn nghe đến đây không khỏi dừng bước. “Chị, hình như trước giờ đều là em giúp chị thu dọn hậu quả thôi mà?”

Diêu Hân Nhiên nghiêm túc nói: “Nhược Vi Quân Cố, em phải nhớ, làm người không được quá ích kỷ.”

Diêu Viễn buồn bực.

Rạp chiếu phim mà hai chị em Diêu Viễn vừa vào nằm ở khu tập trung các trường học, ngay gần Đại học Giang Ninh, bởi thế con đường hai người đang đi lúc này có rất nhiều học sinh, sinh viên qua lại. Mà cũng chính thời khắc đó, có một cậu sinh viên nghe được ba câu cuối trong câu chuyện của hai người, sau đó lập tức đứng ngẩn ra nhìn theo bóng Diêu Hân Nhiên và Diêu Viễn rời xa, mãi lâu sau mới nhảy dựng lên rồi chạy hùng hục về ký túc xá. “Trời ạ!! Mình nhìn thấy chị dâu rồi!!! Còn ai hoành tráng hơn mình nữa?!”

[1] Bá vương ngạch thượng cung: Ý nghĩa ban đầu vốn để chỉ những người mạnh mẽ, ngang ngược, chỉ cưỡng chế tiến hành việc gì đó. Bây giờ thêm ý nghĩa ẩn ý về việc ép người khác thực hiện hành vi tình dục với mình.

 

Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 3.10]

Huyết Sa: “Nhớ năm đó, bang chủ chúng ta đối với đám con gái phải gọi là không nhẫn nại, không yêu thương.” Dẫn đến việc có không ít người nghi ngờ bang chủ đại nhân nhà bọn họ thật ra là một yêu nhân, mãi cho đến khi Ôn Như Ngọc lấy thân phận bạn học đại học với bang chủ giơ tay thề thốt: “Cậu ta mà là con gái thì tiền tôi kiếm được toàn là phân thối hết!” thì mới dám khẳng định chắc chắn bang chủ là nam.

Ôn Như Ngọc: “Được rồi, được rồi, chúng ta đi thôi, đừng có làm phiền thế giới hai người của bang chủ nữa. Lỡ may bang chủ thấy chúng ta ngứa mắt, soạt soạt soạt mấy cái là đi đời cả lũ đấy! ^_^ ”

Nhược Vi Quân Cố: “Bang chủ của mấy người rất hung ác à?”

Một câu nói bất ngờ được thốt ra, và được đáp trả bằng một sự yên tĩnh bất thường.

Thật ra Diêu Viễn chỉ đang nghĩ… nếu anh ta rất hung ác, thế thì thứ anh ta đưa cho cô liệu có phải không thể từ chối không?

Không ai trả lời, chỉ trừ Quân Lâm Thiên Hạ: “Anh rất dịu dàng.”

Tiếp theo đó là thông báo mời giao dịch lần thứ hai đến từ Quân Lâm Thiên Hạ, lần này Diêu Viễn dứt khoát nhận luôn. Hiện tại cô đã có hai thanh bảo kiếm coi như không tồi, một thanh dùng một đồng vàng để mua, một thanh là được người ta thưởng cho, trông qua thì có vẻ may mắn đấy nhưng đằng sau đó là một câu chuyện lịch sử thấm đẫm máu và nước mắt…

Nhược Vi Quân Cố: “Quân Lâm bang chủ, lần sau anh có việc gì cần tôi giúp sức, tôi nhất định sẽ cố gắng. À, tất nhiên là nếu anh cần. Tôi thoát trước đây, gặp sau.”

Quân Lâm Thiên Hạ: “Sau này, mỗi lần em lên mạng thì đến tìm anh.”

Nhược Vi Quân Cố: “Hả?”

Quân Lâm Thiên Hạ: “Anh cần.”

Diêu Viễn rùng mình một cái, sau đó “bình tĩnh” thoát khỏi trò chơi… Đến khi nhìn hình nền với cảnh tuyết phủ trắng núi trên máy tính, cô vỗ vỗ mặt. “Bình tĩnh, bình tĩnh, yêu đương qua mạng gì gì đó là không chân thực chút nào đâu.”

Còn trong trò chơi, Ôn Như Ngọc: “Chị dâu đi rồi?”

Hùng Ưng Nhất Hiệu: “Đúng thế, sao vội vàng quá vậy?”

Huyết Sa: “Chắc là có việc bận thật.”

Bọn họ đang đợi bang chủ lên tiếng nói gì đó, nhưng acc của Quân Lâm Thiên Hạ cũng chuyển thành màu xám, thoát rồi.

“…”

Huyết Sa: “Phu thê hai người lần lượt thoát hết rồi.”

Ngạo Thị Thương Khung: “Ha ha.”

Hùng Ưng Nhất Hiệu: “Này Thương Khung, ông với lão đại quen nhau thế nào vậy?”

Huyết Sa: “Đúng thế, nói mới nhớ, mau khai báo thành thật. A Ôn và lão đại là bạn học đại học, thế còn anh thì sao? Không phải cũng là bạn đại học luôn chứ?”

Ngạo Thị Thương Khung: “Tôi ấy mà, tôi làm thuê cho cậu ấy.”

Huyết Sa: “Lão đại là… trọc phú à?”

Ngạo Thị Thương Khung: “Ha ha, quý tộc đó.”

Ôn Như Ngọc: “Lão Thương, cậu đừng nói bừa nữa, quý tộc làm quái gì có ở Trung Quốc? Có điều lão đại quả thật cũng chẳng phải hạng tầm thường.”