Thông báo: Dinhtibooks chuyển sang trụ sở mới giảm giá 35% các đầu sách từ ngày 27-29/06/2012

            Từ ngày 25/06/2012, Dinhtibooks chính thức hoạt động tại địa điểm mới là số 14 A11 khu đô thị Đầm Trấu, Hai Bà Trưng, Hà Nội. Trong thời gian đầu mới thành lập,  Dinhtibooks tập trung khai thác mảng sách dành cho thiếu nhi và đã đạt được những thành công ngoài mong đợi. Tiếp nối kết quả đó, năm vừa rồi Dinhtibooks đã triển khai mảng sách văn học Amun với hy vọng có thể đa dạng hóa dòng sản phẩm của mình và cái tên Đinh Tị được đông đảo các bạn độc giả biết đến. Dinhtibooks đã luôn nỗ lực để cho ra đời những tác phẩm tốt nhất làm hài lòng các bạn. Để đáp ứng nhu cầu phát triển, Dinhtibooks đã quyết định chuyển trụ sở sang địa điểm mới với cơ sở vật chất khang trang hơn, tiện nghi hơn. Cùng với thái độ làm việc thân thiện, niềm nở, Dinhtibooks hy vọng sẽ khiến các bạn cảm thấy hài lòng và vui vẻ mỗi khi đến thăm.

            Cũng nhân dịp chuyển sang trụ sở mới, Dinhtibooks quyết định gửi đến các bạn độc giả tại Hà Nội chương trình giảm giá 35% cho các đầu sách bắt đầu từ ngày 27-29/06/2012. Chúc các bạn có thể lựa chọn những tác phẩm ưng ý trong đợt giảm giá này!

Dinhtibooks trân trọng thông báo!

 

Liên hệ văn phòng Dinhtibooks tại Hà Nội:

Địa chỉ           : Số 14 – A11 Khu đô thị Đầm Trấu, Phường Bạch Đằng, Quận Hai Bà Trưng, Hà Nội

Điện thoại    : 04.39334889

Fax                 : 04.39334943

Email             : dinhtibooks@fpt.vn

 

 

Em không vào địa ngục thì ai vào – Chương 1.2

Hôm đó, tại sân bóng diễn ra trận chung kết vô cùng sôi động, tôi đứng chen chúc trong đám cổ động viên, hét đến khản cả cổ: “Lục Tử Kiện cố lên!” Khi chỉ còn một phút nữa là kết thúc trận đấu, học viện Hóa học vẫn dẫn trước năm điểm, tôi chắc mẩm học viện Quản lý sẽ thua cuộc.

Nhưng học viện Quản lý bỗng xin thay người, Chung Nguyên vào sân.

Sau đó, hắn ném liên tiếp ba quả, mỗi quả ghi ba điểm.

Không sai, là ba quả, chín điểm, chỉ trong phút cuối.

Tôi có đầy đủ lý do để tin rằng, lúc đó tên Chung Nguyên này bị ma nhập.

Nhưng dù là bất kỳ lý do nào chăng nữa thì thắng bại đã định. Học viện Quản lý chiến thắng, Lục Tử Kiện oai hùng của tôi đã bị tên quỷ Chung Nguyên đánh bại.

Vì vậy hôm sau, tôi phải đến tiệm cắt tóc sau khi bị ba đứa con gái cùng phòng nhìn chòng chọc. Khi nghe yêu cầu của tôi, người thợ cắt tóc há hốc miệng kinh ngạc.

Chuyện đại thể là vậy, vì Chung Nguyên, thần tượng của tôi để tuột mất danh hiệu quán quân, vì Chung Nguyên, tôi thành đứa trọc đầu.

Bạn nói thử xem, tôi có nên hận hắn không?

 

Tôi là đứa mặt dày nhưng Lục Tử Kiện tốt xấu gì cũng là thần tượng của tôi, trước mặt thần tượng, tôi muốn giữ gìn hình tượng tốt đẹp của mình nên luôn thận trọng. Tôi đội mũ để che cái đầu trọc, sau đó nhìn Lục Tử Kiện, cười nói: “Lục sư huynh, tuần sau em sẽ tham gia giải bóng rổ, anh có thể hướng dẫn em không ạ?” Tôi nghĩ hành động ngoái đầu lại mỉm cười của mình, nếu kết hợp với mái tóc dài mượt mà, đen nhánh đã mất cũng có thể khiến người khác rung động. Nhưng bây giờ… Haizz, thôi vậy, tôi cũng chưa nghĩ ra cách gì khác, đành bám riết lấy Lục Tử Kiện để nhờ anh giúp đỡ. Nếu anh đồng ý hướng dẫn tôi thật thì trong giải bóng rổ này tôi cũng có thể tung hoành ngang dọc một phen.

Lục Tử Kiện vỗ vỗ quả bóng, cười ha hả rồi gật đầu. Sớm đã biết sư huynh tính tình hiền hòa, bây giờ được gặp quả nhiên danh bất hư truyền. Hai má tôi ửng đỏ.

Lúc này, một giọng nói lạnh lẽo bỗng lướt qua tai tôi: “Sự tự tin của cô thật đáng bái phục.”

Tôi ngoái đầu lại. Thì ra Chung Nguyên đang nhìn tôi, bĩu môi chế nhạo, cứ như thể hắn vừa nhìn thấy chuyện nực cười.

Tôi trợn mắt nhìn hắn, sau đó cắm đầu chạy đến bên Lục Tử Kiện.

Đồ mặt trắng đáng ghét! Đồ quỷ tha ma bắt!

 

Thấy trán Lục Tử Kiện lấm tấm mồ hôi, tôi liền chạy đến cười nói: “Lục sư huynh, em mời anh uống nước nhé.”

Lục Tử Kiện cười lớn, nói: “Như vậy thì ngại quá!”

“Không, Lục sư huynh đừng coi em là người ngoài, hôm nay em nhất định phải cảm ơn anh mới được.” Tôi vừa nói vừa chạy vào tiệm giải khát gần sân bóng.

Tôi mua ba lon Coca, sau đó trốn vào một góc tường, ra sức lắc một lon. Xong xuôi, tôi liền ra quầy thanh toán.

Ra khỏi tiệm giải khát, tôi đưa một lon cho Lục Tử Kiện. Anh cười rồi cảm ơn tôi. Sau đó, tôi lấy lon Coca đã được mình đặc biệt “xử lý” ra, đưa đến trước mặt Chung Nguyên, cười toe toét nói: “Vừa rồi… xin lỗi nhé!”

Chung Nguyên nhìn tôi gật đầu, đón lấy lon Coca.

Tôi quay người lại, tự mở lon của mình ra uống, chờ một lúc nữa sẽ được nhìn thấy dáng vẻ hay ho khi bị bọt Coca bắn vào người của Chung Nguyên.

Nhưng chờ hồi lâu, vẫn chẳng thấy có động tĩnh gì, lại nghe thấy Lục Tử Kiện nói: “Này, Chung Nguyên, sao cậu không uống, không khát sao?”

Tôi kinh ngạc, quay mặt lại nhìn Chung Nguyên, chẳng lẽ hắn đã phát hiện ra…

Lúc này, Chung Nguyên cầm lon Coca, hờ hững nói: “Tay tớ bị thương, không thể mở được.”

“Sao cậu không nói sớm?” Lục Tử Kiện nói, nhiệt tình ấn lon Coca của mình vào lòng Chung Nguyên, sau đó giật lấy lon Coca kia…

Tôi muốn ngăn anh lại nhưng không kịp. Sau tiếng bụp, đầu tóc của Lục Tử Kiện phủ đầy bọt Coca, nước Coca còn bắn cả lên quần áo anh…

Tôi cúi đầu, thầm khóc trong lòng. Khí CO­2 quả là loại khí không thể xem thường. >_<

Lục Tử Kiện liền vuốt mặt, trách móc: “Chung Nguyên, cậu cũng thích trò đùa trẻ con này à?”

Tôi lén nhìn Chung Nguyên. Hắn cũng nhìn chằm chằm vào tôi, miệng hơi nhếch lên cười, ánh mắt như phát sáng. Nhìn vào đôi mắt ấy, tôi bỗng mơ hồ thấy có một luồng khí lạnh chạy qua người, giống như mình đang làm việc xấu, bị người ta phát hiện…

Ảo giác, nhất định là ảo giác. Tôi nghiêng đầu sang một bên, không thèm nhìn hắn. Mặc dù hơi chột dạ, nhưng tôi vẫn hùa theo Lục Tử Kiện, lớn giọng nói: “Đúng thế, Chung sư huynh thật thú vị, trò trẻ con này em đã không chơi từ hồi mười tuổi, ha ha…”

Chung Nguyên không nói gì, vẫn nhìn tôi với cái vẻ cười mà như không đó.

Tôi bị hắn nhìn chằm chằm đến phát sợ, run rẩy lấy khăn ra lau cho Lục Tử Kiện, vừa lau vừa xun xoe nói: “Lục sư huynh, anh đoán xem Chung sư huynh sẽ đổ tội chuyện này cho em chứ?”

Lục Tử Kiện lắc đầu: “Em đừng nói thế, Chung Nguyên không phải người như thế đâu.”

Tôi không dám nhìn Chung Nguyên, vừa cúi đầu giúp Lục Tử Kiện lau nước Coca trên người vừa tỏ vẻ ngượng ngùng nói: “Lục sư huynh, để em giúp anh giặt đồ.”

Lục Tử Kiện lịch sự lắc đầu: “Không cần đâu em.”

“Cô không thấy là thực ra cô cũng nên giặt đồ giúp tôi sao?” Lại là giọng của Chung Nguyên.

Tôi đưa mắt lướt qua bộ đồ chơi bóng rổ của hắn, cười ngây ngốc: “Lục sư huynh xem, Chung sư huynh thật biết đùa!”

Lục Tử Kiện bị nụ cười của tôi cuốn hút, vội vàng đứng dậy bảo vệ chính nghĩa: “Chung Nguyên, cậu bắt nạt mình là được rồi, sao lại bắt nạt cả các em khóa dưới?”

Tôi quay mặt lại, lè lưỡi với Chung Nguyên, nhìn bộ dạng bực bội vì không nói được gì của hắn, trong lòng vô cùng hả hê.

Sau đó tôi nhớ lại, hình như trong lịch sử giao tranh của tôi và hắn, lần này là lần duy nhất toàn thắng.

 

Gửi người tôi yêu – Chương 1.3

“Ừ, hôn liên tục, đến nỗi tớ không thở được vì thiếu oxy”, An Ly thật thà kể lại.

“Á, hóa ra hai người là cặp đôi siêu  lưu manh!”, Tiểu Khê tỏ ra thảng thốt

Hứa An Ly muốn quên người ấy ngay lập tức.

Tốt hơn hết là cô nên làm theo lời Hà Tiểu Khê, hãy coi như người ấy đã chết, không bao giờ nhắc tới “Người đã chết đó”, “Ông già nhà cậu” nữa!

“Từ bây giờ cô phải căm ghét anh ta!”

Hứa An Ly liếc trộm Tiểu Khê, không còn cách nào khác! cô ta như con giun bò trong bụng của mình, không điều gì cô có thể giấu giiếm Tiểu Khê được.

“Hận là trạng thái cấp cao của yêu, cũng là hình thức biểu hiện tốt nhất của yêu!”, Tiểu Khê tỏ ra đắc ý.

“Đừng nói nữa, càng thảo luận, càng làm cho người khác phiền lòng”, An Ly rơm rớm nước mắt.

“Cậu đừng dùng lời nói của mình để làm vẩn đục một thiếu nữ có tâm hồn thuần khiết như tớ, tớ không phải là cậu, đừng có mở miệng là yêu, mím miệng là đàn ông, tớ không muốn nghe!”, An Ly tức giận.

Chẳng quan tâm đến Hứa An Ly đang đưa mắt nhìn mình, Hà Tiểu Khê cuối cùng vẫn nói một câu mang tính tổng kết quẳng vào cô gái mít ướt. Câu nói đó giống như một trái lựu đạn, đột nhiên phát nổ ngay trước mắt!

“Chẳng liều thuốc nào có thể chữa được căn bệnh si tình của cậu!”

Hứa An Ly đứng đờ người. Đôi mắt đen bối rối nhìn Hà Tiểu Khê. Có vẻ như muốn nhấn mạnh từng chữ: có –  thật – như – vậy- không?

Chơi mãi trò cũ cũng mệt, vì vậy những ngày này, Hứa An Ly và Hà Tiểu Khê chỉ trốn trong phòng xem ti vi, ăn kem, lên mạng, đi ngủ, cuộc sống nhàn nhã chẳng khác nào những chú ỉn công nghiệp dễ thương. Thỉnh thoảng cũng nói dăm ba câu chuyện, chủ đề câu chuyện là những thắc mắc đại loại như hồi còn trung học cặp đôi nào là có vẻ mập mờ nhất, nhưng cuối cùng cũng tan vỡ ngay sau khi bị phát hiện. Ngoài ra, còn đề cập tới Trí Nguyện, nhân vật này chẳng có gì để nói, bởi từ nhỏ hai người họ đã hứa hẹn với nhau cùng học ở BW, đến bây giờ coi như họ đã hoàn thành được nguyện vọng.

Nhưng kỳ lạ ở chỗ, khi không nói chuyện, cho dù là lúc online trên QQ, lúc xem ti vi thì tâm trí của Hứa An Ly lúc nào cũng nghĩ tới mấy chứ “Ông già nhà cậu” .

Hà Tiểu Khê nhìn cô chế nhạo : “Xem như tớ xử oan cậu, tớ đã làm cậu trở nên mất hồn như vậy.  Tớ mong rằng sau này hai chúng ta sẽ tìm thấy một cặp song sinh là hoàng tử trong mộng ở BW để yêu. Đến lúc đó, chúng ta sẽ mua nhà gần nhau, nhà tớ có con gái tuổi mới lớn, nhà cậu có con trai, sau này chúng sẽ trở thành một cặp thanh mai trúc mã, yêu nhau say đắm …”

Hai người họ từ nhỏ đến lớn đã như hình với bóng. Hẹn ước, cho dù có xảy ra chuyện gì cũng phải luôn sát cánh bên nhau. Trong trường họ là cặp chị em khá ấn tượng, một người có tướng mạo như đàn ông, còn người kia thì điềm tĩnh như nước. Trước đây, mỗi lần nghe Hà Tiểu Khê nói như vậy, cả hai cô nàng lại cười nghiêng ngả tưởng đổ nhà. Nhưng hôm nay, khi nghe câu nói này Hứa An Ly lại cảm thấy buồn mà không biết phải làm sao?

“Chị cả, hôm nay em sẽ không nói một lời nào đắc tội với chị đâu …”, Tiểu Khê nhìn sang An Ly một cách tinh nghịch.

“Cái kia…. Tớ không muốn báo cho …..BW nữa”, cô nàng An Ly lắp bắp đến nửa ngày, mới nói được câu.

Hà Tiểu Khê đưa tay ra xoa đầu Hứa An Ly, để chắc chắn rằng thân nhiệt của cô nàng vẫn bình thường, cô cũng chỉ xem như là chuyện cười mà thôi, không có suy nghĩ gì.

Ăn tối xong, Hà Tiểu Khê đang xem ti vi, chương trình thời sự chẳng có gì hấp dẫn, cô chỉ thích xem phim truyền hình của Hàn Quốc, phim tình yêu của Đài Loan, phim về giới trẻ của Nhật. Tất cả những chương trình đó đều phải sau 8h mới phát sóng. Một ý nghĩ buồn chán hiện ra trong đầu, cô đột nhiên linh cảm thấy như có điều gì không ổn, bất chợt cô như đã hiểu ra tất cả.

Là thật sao?

Nghĩ lại mới thấy, gần đây Hứa An Ly có những biểu hiện khác lạ, Hà Tiểu Khê cảm thấy sự tình so với những gì mình tưởng tượng có vẻ nghiêm trọng hơn rất nhiều, Cô không dám đùa với chính mình nữa, ngay cả nói đùa, cũng không thể lấy chuyện này ra để nói.

Lúc này, Hứa An Ly đang nằm trên giường, buồn chán nhìn ra cửa sổ chỉ thấy một màu đen bao trùm, Tiểu Khê vừa từ phòng khách trở về, ngồi trước ti vi một lát. Vốn dĩ, muốn chờ đến giờ chiếu  bộ phim yêu thích của Hàn Quốc “Bản tình ca mùa đông”.

Diễn viên Hàn Quốc Bea Jong Joon là thần thượng của cô, nếu ngày nào lỡ không được xem  phim đều dặn, mẹ cô nhất định phải đánh dấu lại, nhưng tối nay cô không còn tâm trí để nghĩ tới thần tượng, thần tượng đã bị cô ném sang nước Java, lúc này chỉ thấy đầu óc rối như tơ vò.

Ý nghĩ này, không! là quyết định! một quyết định bất ngờ, không hề báo trước cho cô biết, có cảm giác, ….giống….giống như … bạn – đang –  trong – giấc – ngủ say, đột nhiên mở choàng mắt, có một tên trộm đứng ngay trước mặt, dọa bạn một phen, đã làm bạn một phen hồn bay phách lạc! Mặc dù, sự đột nhiên này đã được báo trước.

Hứa An Ly biết trước là sẽ bị Hà Tiểu Khê sẽ mắng cho cô một trận như vòi phun máu chó. Không còn một cái gì, chắc chắn cô nàng cong cớn đó sẽ không tha cho cô. Thật khó nói nên lời. Cô thấy băn khoăn vì không đủ dũng khí để mở miệng nói cho mẹ biết. Mẹ mà biết sự thật  mà không băm cô thành nhiều mảnh mới là lạ!

“Làm thế nào bây giờ?” “Làm thế nào bây giờ?”…… tự mình hỏi đến n lần!

Có bệnh thì phải chữa, Hứa An Ly đã bị bệnh. Chỉ có điều, cô phải tự chữa cho mình . Cô phân vân khi xuống giường, bật đèn, tung một đồng xu lên cho rơi tự do xuống đất, trước khi tung cô phải nhắm mắt lại và tỏ vẻ thần bí, nếu như mặt chữ ngửa lên, thì làm theo cách mà cô đã nghĩ, nếu mặt không có chữ ngửa lên thì…cô thấy đây không phải trò mê tín, mà rất chuẩn xác. Trước đây, cô và Hà Tiểu Khê mỗi khi phân vân về chuyện gì đó, họ lại tung đồng xu lên để đưa ra quyết định, kết quả, mỗi lần lựa chọn đều là “bóng tối đã qua, ánh sáng đã đến”.

Haha, đồng xu đã được tung lên, nghe thấy âm thanh của nó chạm xuống đất vang dội, nhưng cô nàng không dám mở mắt nhìn, thật căng thẳng…..

Từ từ, từ từ và hồi hộp mở mắt ra. Nếu như lúc đó đang đứng trên lầu cao 18 tầng, bảo cô nhảy xuống, chắc cô cũng không một chút do dự. Nhưng tòa nhà này chỉ có 2 tầng, nếu có nhảy xuống, chẳng có gì oanh liệt …….

Nhắm mắt lại, chỉ thấy một tâm trạng bi thương trải dài vô tận.

Cũng không biết sau bao lâu, Hứa An Ly đã mở to đôi mắt trong vô thức, nhìn chằm chằm vào đồng xu đang phát ra ánh sáng trong bóng tối. Haizz, mặt chữ, kia không phải là chữ sao? Hóa ra sau một hồi căng thẳng, cô đã nhìn nhầm.

Gửi người tôi yêu – Chương 1.2

Không gặp mặt, nhưng có thể viết thư. Gặp gỡ, còn hơn nhớ nhung.

Cảm giác đó giống như trong một bài thơ  “Nam Hương Tử” của Phùng Diên Tị mà cô đã từng đọc qua, chỉ có thể hiểu ý, mà khó diễn tả thành lời. Về sau, cô đã viết bài thơ đó vào trong bức thư tình, đại ý:

Tế vũ thấp lưu quang      

Phương thảo niên niên dữ hận trường

Yên tỏa phong lâu vô hạn sự      

Mang mang

Loan kính uyên câm lưỡng đoạn trường

Hồn mộng nhiệm du dương     

Thụy khởi dương hoa mãn tú sàng

Bạc hạnh bất lai môn bán yểm     

Tà dương

Phụ nhĩ tàn xuân lệ kỷ hàng

Đặc biệt là câu “Phụ nhĩ tàn xuân lệ kỉ hàng”, nó khiến người ta xúc động đến rơi nước mắt.

Ba năm rồi ư?

Kể từ khi người đó đến học tại Đại học Phương Nam, thành phố Thanh Đảo,  đến mỗi kỳ nghỉ lại không thấy về. Nhà anh ta rất nghèo, nên ngoài thời gian lên lớp, phải đi làm thêm kiếm tiền đóng học phí. Về sau, anh luôn tự hào nói cô, anh có thể giành được học phí để cải thiện đời sống cho mẹ, những tháng ngày khó khăn giờ đã qua.

Cô trách Hà Tiểu Khê là đồ bà già lắm chuyện. Nếu như không phải do ả ta ngày nào cũng nhai đi nhai lại cái câu “ông già nhà cậu”, thì giờ này Hứa An Ly đâu phải rơi vào tình cảnh sốt ruột vì một việc vớ vẩn và càng không phải trằn trọc, nằm đếm sao trời vô nghĩa thế này.

Khi thiếu nữ có tâm sự, điều họ sợ nhất chính là bị giày vò. Giống như nước sợ nhất là khi bị gió thổi vậy, tầng tầng lớp lớp của những gợn sóng đó như những tâm sự đang giằng xé trong lòng người thiếu nữ. Nếu một ngày nào đó bị nhàu nát, muốn khôi phục, là điều không thể. Bởi vì, nước khô cạn, gió có mạnh đến mấy cũng không thể thổi cho nước gợn sóng được. Còn nước đầy ắp, nhưng lại không có gió thì vẫn chẳng trôi về đâu…

Trong mười hai năm từ tiểu học cho đến trung học, Hứa An Ly luôn tỏ ra lạc quan như thiên sứ hạnh phúc. Hà Tiểu Khê thường chế giễu, chỉ có người nào chưa “dậy thì” mới vô tư như vậy, kiểu người này dứt khoát là kẻ ngốc trong tình yêu, vì thế làm sao cô ta không vui cho được?.

Hứa An Ly cảm thấy, về phương diện này cô đúng là ngốc thật. Hà Tiểu Khê không hề nói oan cho cô.

Hôm đó, sau khi đánh xong trận cầu lông và rời khỏi phòng thể dục. Hà Tiểu Khê lại giống như một bà già lắm chuyện khi tò mò hỏi han Hứa An Ly: “ Nghỉ hè, ông già nhà cậu không về thăm cậu à?”.  Hứa An Ly mất một hồi lâu mới lúng ba lúng búng nói: “Nghỉ hè anh ấy còn phải đi làm, không về được”. Hà Tiểu Khê không thèm quan tâm châm biếm lại: “Cậu đúng là con ngốc dễ đánh lừa nhất thiên hạ, người ta mang cậu đi bán, mà cậu vẫn giúp người ta đếm tiền! Dựa vào cái gì, mà cậu tin tất cả những lời anh ta nói?  Không khéo giờ này anh ta đang lãng mạn bên người khác rồi cũng nên. Anh ta đang nói dối cậu, cậu có biết không?”

Lúc đó, Hứa An Ly mặt đỏ tía tai nói với Hà Tiểu Khê: “Anh ấy không phải là loại người đó!”

“Vậy thì cậu nói cho tớ biết, anh ta là loại đàn ông nào?”

Đối mặt với những câu chất vấn của Hà Tiểu Khê, Hứa An Ly đều không trả lời được.

Đúng vậy, anh ấy thuộc loại đàn ông nào? đàn ông được phân ra làm bao nhiêu loại? cô đâu có biết?

Đàn ông lại không phải là bộ quần áo thời trang, cũng đâu phải là xe hơi, nên làm sao có thể phân thành bao nhiêu loại? nhưng nhìn thấy sự hiếu thắng của Hà Tiểu Khê, cô cũng không dám già mồm xem như là một công thức hóa học hay hình học cao siêu. Cô khó mà đánh bại được Tiểu Khê, bởi thầy giáo chưa từng dạy qua vì một lẽ  trong giáo trình cô chưa được học. An Ly vẫn bị Tiểu Khê hỏi dồn dập, cô chỉ biết ngơ ngác đứng nhìn cô nàng, ý tưởng chợt lóe lên trong đầu, dựa vào đối phương để đưa ra kế sách: “Chuyên gia tình yêu, tại hạ sẵn sàng lắng nghe”.

“Đàn ông mà…….”, quả nhiên Tiểu Khê cứ khăng khăng: “Chỉ có hai loại, một loại là cậu si mê anh ta nhưng anh ta không yêu cậu, còn loại kia là anh ta lừa dối cậu và cậu đang nhắm mắt làm ngơ!”

An Ly không thể không bái phục Tiểu Khê và cô rất tán thành những cẩm nang sống của cô nàng. Tóm lại, nếu trong học tập có vấn đề nào không hiểu thì An Ly giảng giải tận tình, nếu gặp phải vấn đề về cuộc sống hay vấn đề về đàn ông, cô tin cậy đặc biệt vào Tiểu Khê.

“……Vậy thì……cậu thử nói xem anh ta thuộc loại đàn ông nào?”, vừa nói dứt câu, mặt  của Hứa An Ly đã nóng bừng lên như vừa bị ai đó bạt tai.

“Muốn nghe sự thật hay nói dối?”

“Sự thật!”

“Anh ta không thuộc loại người nào!”

“Tớ không hiểu ý của cậu”. An Ly nhìn Tiểu Khê đầy nghi hoặc.

“Đúng là đồ ngốc! như vậy mà cũng đòi quyết tâm và học BW cùng tớ, quyết tâm để ngồi cùng bàn, tớ không cần một người ngốc như cậu ngồi cùng bàn”,  Tiểu Khê giương mắt lên nhìn An Ly: “Cậu thì thông minh, đến thiếu gia họ Trương cũng không thể một chân giẫm lên hai chiếc thuyền, chắc phải đề cử cậu làm ứng cử viên dự bị mất?”

“Với mắt đỏ con ngươi vàng của tớ, chẳng phải sẽ nhanh chóng loại anh ta?”, An Ly chế nhạo.

Đây là sự thực, may mắn thay chỉ trong một thời gian ngắn, thể xác và tinh thần của thiếu nữ Hà Tiểu Khê không phải chịu ảnh hưởng lớn hay một sự hủy hoại nào, mặt nặng mày nhẹ với nhau mất một tuần, lại chủ động làm lành. Hà Tiểu Khê rất nhanh bắt chuyện với “ông già nhà cậu” và trở về với chủ đề chính.

“Anh ta ấy à, không ghét cậu, nhưng cũng chẳng yêu cậu nhiều hơn”

“Như vậy là ý gì?”, An Ly phụng phịu

“Tớ phát hiện ở cậu, cứ mỗi lần nói đến chủ đề này là trí não như bị đoản mạch”, Hà Tiểu Khê gõ nhẹ một cái lên trán Hứa An Ly, khuôn mặt thấp thoáng vẻ đợi chờ. “Anh ta muốn tán tỉnh cậu, nếu nói không thích cậu, thì không đúng, nhưng nếu nói anh ta thích cậu, thì anh ta chưa thực sự xem cậu là bạn gái chính thức của anh ta”, Tiểu Khê phân tích

“Cậu càng nói tớ càng thấy mơ hồ.”, An Ly buồn bã

“Tớ cũng thấy vậy, ba năm nay, hai người khăng khít chẳng khác nào Hồng Nhạn đưa thư, vậy mà chưa một lần nói đến từ yêu?”, Tiểu Khê nheo mắt cười.

“Chưa hề. Chúng tớ là thanh niên cách mạng tốt!”, Giọng An Ly tỏ ra hóm hỉnh.

“Thanh niên cách mạng nên mới trong sáng như vậy, hai người không phải là thiếu niên Lý Liên Anh, Tiểu Đức Trường, họ kìm nén tình cảm thật của mình mặc cho người khác yêu đến quay cuồng”.

“Cậu thử nói xem phải làm thế nào?”, An Ly chớp chớp mắt.

Tiểu Khê hơi nheo mắt, sau đó lớn tiếng cười “Hay cho tớ viết thư tình thay cậu, để kiss anh chàng kia một cái”.

“Ái chà, đáng chết, cậu đúng là đồ lưu manh!”, Hứa An Ly gắng sức nắm chặt vai Hà Tiểu Khê, cô muốn An Ly thú nhận thành khẩn một sự thật ngọt ngào: “Có phải An Ly và Trương thiếu gia lần đầu tiên đi chơi với nhau, anh ta đã kiss cậu không?”

Gửi người tôi yêu (Vũ Hoa) – Chương 1.1

Có một thứ tình yêu gọi là Long trời lở đất

 

Khi đối mặt với bất cứ một câu chất vấn nào, Hứa An Ly đều không thể đưa ra câu trả lời

Phải rồi, anh ta thuộc loại đàn ông nào? Đàn ông được phân ra làm bao nhiêu loại? Cô đâu có biết?

Nếu như… đúng như những gì vừa nói….

Hứa An Ly sững sờ nhìn vào khoảng không.

Lúc đó, đôi mắt của cô trở nên vô hồn và yếu đuối hơn bao giờ hết. Tất cả dường như đã là số phận mà ông trời sắp đặt, bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu khiến cô chột dạ! Nhưng rồi, cô lại hiểu ra rằng, vì sao cô lại tự hù dọa mình chứ, nó chỉ đơn giản… khiến người ta có cảm giác long trời lở đất mà thôi.

Chính cô cũng không biết, từ khi nào, cô bắt đầu yêu người đó…

Hứa An Ly sinh ra trong một gia đình từ nhỏ đã không có cha, nơi cô sống là một phố huyện nhỏ và hẻo lánh nằm ở phía Bắc. Mẹ cô tên La Ngọc Mai, là giáo viên trung học, bà là một người khá tận tụy với công việc, giản dị, nhưng luôn  dè dặt cảnh giác với người khác. Cô con gái Hứa An Ly, vừa là nguồn động viên, vừa là người mang lại hạnh phúc cho bà.

Trong mười hai năm, từ tiểu học cho đến trung học, Hứa An Ly luôn là một cô bé dễ thương và lanh lợi, nhưng hiềm một nỗi tất cả mọi việc đều do mẹ cô quyết định. Học hành thi cử lần thứ nhất không được thì thử lại lần hai. Khi đó, nhà trường muốn cử cô lên Đại học Bắc Kinh theo học, cô nói, cô muốn thi vào trường bằng chính khả năng của mình. Mẹ cô không phản đối, bởi vì, là giáo viên chủ nhiệm của một lớp trung học, bà tin rằng, Hứa An Ly không cần được cử đi, con gái bà sẽ đạt được thành tích bằng chính năng lực của mình. Quả nhiên, kết thúc kỳ thi, hầu như tất cả các môn, Hứa An Ly đều đạt kết quả mỹ mãn.

Được học ở  BW, là tâm nguyện của bà đối với con đường học hành của con gái và cũng là mong ước bấy lâu của Hứa An Ly. BW, giống như một ngọn đèn, phát ra những ánh hào quang lấp lánh, là con đường tươi sáng đối với một thiếu nữ mới lớn. Nhờ sự đỗ đạt ấy, cô mới có thể tránh khỏi những chèn ép, thất bại trong cuộc sống, mới có thể lột xác từ một một con vịt xấu xí trở thành thiên nga.

 Một trong bốn niềm vui lớn nhất của đời người là có tên trên bảng vàng.

Sau khi thi xong, Hứa An Ly và  Hà Tiểu Khê – một cô nàng sẵn sàng chết cho đồng bọn đã cùng nhau chơi một trò điên rồ.

Hứa An Ly và Hà Tiểu Khê cùng thề thốt với nhau, bắt đầu từ ngày đầu tiên ngồi trên giảng đường đại học, cả hai không được biến mình thành con mọt sách, đi hàng vạn dặm, đọc hàng vạn cuốn sách. Sau khi gặp những chàng đẹp trai của BW, mới có thể xác định ai sẽ là ứng cử viên sáng giá để yêu. Khi còn là học sinh trung học, cả hai chưa từng yêu nên không biết cách thể hiện tình cảm của mình ra sao.

Thực ra, Hà Tiểu Khê không thể xem là chưa từng yêu, bởi suy cho cùng trước đây cô nàng đã từng ngấm ngầm duy trì thứ tình cảm ấy trong vòng một năm. Nhưng về sau, sự việc ấy đã bị giáo viên chủ nhiệm phát hiện, vốn dĩ mối tình bí mật đó có thể biến thành một đám cháy lớn thiêu trụi cả đồng cỏ, nhưng không hiểu vì lý do gì cuối cùng đã bị dập tắt.  Nhưng từ đó về sau, cứ mỗi lần gặp Hứa An Ly, cô nàng lại nói chuyện với giọng điệu như một người từng trải, có kinh nghiệm về tình trường, thậm chí còn động viên Hứa An Ly dậy thì cho nhanh. Kiểu thể hiện của cô nàng giống như người đã từng thừa mứa đàn ông. Mỗi lần như vậy, Hứa An Ly chỉ bĩu môi cười trêu chọc cô ta là “Công trình dang dở”, bởi cậu bạn kia đã bị tiêu diệt bởi vài lời nói của giáo viên chủ nhiệm.

“Như thế mà cũng gọi là tình yêu à? Đến tay còn chưa nắm bao giờ”, đừng nói gì đến kiss!

Hà Tiểu Khê giậm chân phản kích lại: “Bạn trai của cậu thì chắc là tốt đấy, ba năm rồi chưa nhìn thấy mặt, như thế mà cũng gọi là bạn trai à? Chưa biết ai hơn ai đâu, cậu không thấy cậu đang lãng phí tuổi thanh xuân vì anh ta à? Có khi cậu dựng luôn cái miếu thờ trinh tiết đi là vừa”.

Hứa An Ly giễu cợt một câu, tỏ vẻ không quan tâm: “Anh ta đâu phải là bạn trai của tớ”.

“Miệng thì nói là vậy nhưng tớ đâu thấy vậy, không nhận được thư của người ta, là tớ cũng dính lây, người ta viết thư không hay thì cũng lấy tớ ra để trút giận! ôi chao, cậu thì được yêu, còn tớ phải chịu tội. Nếu một ngày nào đó, người trong mộng của cậu trở nên đa tình, yêu thầm trộm nhớ người con gái khác, chắc tôi sẽ bị cậu lôi ra đánh cho thân tàn ma dại mất, giống như kiểu anh ta làm thế tất cả là do lỗi của tớ đứng đằng sau xúi giục”.

Hứa An Ly trừng mắt lên nhìn Hà Tiểu Khê.

“Không cần phải trừng mắt lên thế, chẳng lẽ tớ nói sai sao?”

“… …” Hứa An Ly câm như hến, không phản bác được câu nào.

Hà Tiểu Khê tự xưng là “nữ du côn”, cô có quan hệ rộng, có những việc đám con gái không làm được, thì cô ả đều có thể xử lý một cách nhanh gọn và ổn thỏa. Đặc biệt cô nàng có sở thích đấu tranh đối với những “hành vi xấu”, cái gọi là hành vi xấu ấy trong mắt cô ta chính là nhìn thấy con trai đối tốt với con gái, bởi cô cho rằng tốt quá rồi sẽ sớm bội bạc, cô ta nghĩ ra đủ cách để triển khai đấu tranh giai cấp với phái mạnh. Rồi cuối cùng là trút giận lên người con gái bị phụ tình! Hứa An Ly thường mắng “nạn nhân” rằng chó mà đi bắt chuột, chẳng khác nào bị đầu thai nhầm! Còn phong cho cô ả biệt hiệu – Đóa hoa giao tiếp.

Nếu như nói, Hà Tiểu Khê sinh ra là con gái, nhưng lại có khuôn mặt của con trai, như vậy chẳng phải Hứa An Ly là con gái thực thụ sao??? Cô có vẻ là một thiên sứ tốt bụng và đáng yêu. Miệng mỉm cười, ngọt ngào chẳng khác nào cô nữ sinh Dương Ngọc Doanh, trong lần biểu diễn tiết mục ăn nghệ của trường, cô đã đạt giải nhất ca khúc dành cho tuổi học trò.

Tính cách của hai người hoàn toàn trái ngược nhau, một người thì trầm, còn  một người thì cá tính, trắng đen rõ ràng, có thể bù trừ cho nhau.

Vốn dĩ lúc đầu hai người chỉ là trêu đùa cho vui, nhưng không hiểu vì sao lại phát sinh….chuyện …. tế nhị đó?

Thiếu nữ tuổi 17, đêm hôm thanh vắng tương tư một mình trên giường. Đưa mắt nhìn lên cung trăng, nhưng “trăng sáng không rành li hận khổ, tà quang đáo hiểu xuyên chu hộ”. “Bạn trai của cậu thì chắc là tốt đấy, ba năm rồi chưa nhìn thấy mặt, như thế mà cũng gọi là bạn trai à? Chưa biết ai hơn ai đâu, cậu không thấy mình đang lãng phí tuổi thanh xuân vì anh ta à? Có khi cậu dựng luôn cái miếu thờ trinh tiết đi là vừa”, Hà Tiểu Khê đắc ý nhai lại.

Không biết đây là lần thứ bao nhiêu cô ta nói như vậy. Có nói nhảm một trăm lần, thì chân lý vẫn là chân lý. Cô bạn Hà Tiểu Khê mở miệng: “Ông già nhà cậu”, mím miệng cũng “ông già nhà cậu”, sau một thời gian dài, Hứa An Ly cũng dần thừa nhận kiểu nói ấy. Hơn nữa, cô và anh ta, đúng là đã lâu chưa nói chuyện với nhau.