Thất tình tạm thời (6.2)

Tôi bắt đầu lập danh sách những chàng trai nóng bỏng mà mình thích. Tôi không thể thua kém Kim trong khoản hẹn hò được:

Chàng trai đầu tiên là Triển Chiêu Hà Gia Kính. Không thể! Anh ấy và tôi không thể đến với nhau được. Chúng tôi quá xa xôi, ngàn dặm cách trở.

Sếp chăng? Người đàn ông một vợ hai con đáng kính, hình tượng người chồng tuyệt vời trong lòng tôi. Kịp nghĩ đến hai người và tôi không muốn nghĩ tiếp nữa, vì người thứ ba thể nào cũng là anh, tên anh sẽ nhảy vào danh sách này mất!

Tôi “cho phép” anh nhớ tôi, nghĩ về tôi. Mỗi ngày không nói chuyện với tôi, hãy nói rằng anh rất nhớ tôi, nhé? Tôi biết, xa tôi là khoảng thời gian kinh khủng nhất cuộc đời anh. Hãy nói rằng anh xăm tên tôi lên cánh tay để tôi chấp nhận anh, bằng lòng trở về bên anh. Hãy làm điều đó, chúng ta hãy quay lại với nhau để chứng tỏ cho cả thế giới này biết họ không thể cười cợt vào mối tình của chúng ta. Tôi biết anh muốn nói với tôi rằng hai đứa mình hãy sống cùng nhau cả trăm năm, để anh được đối xử tốt với em, được sống trong tình yêu của em và trao cho em một tình yêu trọn vẹn tương tự.

Lại nhớ những ngày đầu tiên tôi chấp nhận yêu anh mà không được công khai, nên làm một nửa của anh thực sự rất khổ. Chúng tôi không thể nắm tay đi dạo thoải mái trên đường, không thể hò hẹn chốn đông người. Anh có thể sẽ nghĩ đến những hi sinh của tôi mà quay lại với tôi không? Sau khi chia tay tôi, hãy nói rằng anh chưa bao giờ thôi nghĩ về tôi và tôi chính là tình yêu đích thực của cuộc đời anh, có được không?

Trước khi hình ảnh anh xuất hiện, tôi cần phải xốc lại tinh thần và tát mấy bạt tai vào mặt mình cho tỉnh. Hãy yêu đi, ngày biết yêu rồi bạn sẽ thấy tình yêu ấy làm bạn mỗi ngày một hao mòn hơn. Tình yêu giống như trò lượn siêu tốc, trồi lên thụt xuống và sau cùng là… nôn mửa.

Cũng chẳng biết nữa, hình như, đã lâu rồi, tôi mới lại một mình. Mỗi ngày với tôi đều là cặm cụi mở cửa, khóa cửa, ăn, nấu nước, uống nước, online, cọ toilet, dịch bài rồi đi ngủ. Ừ thì một mình, rất tự do và thoải mái, thỉnh thoảng muốn nghe nhạc thì đeo tai nghe vào rồi hát theo ầm ĩ mà chẳng sợ làm phiền ai, cũng chẳng sợ… mất thể diện. Thậm chí, khi mệt lả người, tôi sẽ gieo mình xuống ghế sofa nằm như chó mắc mưa, quần áo mỗi nơi một thứ. Vì anh sẽ không còn chui vào phòng tôi mà phàn nàn hay đánh giá một lần nào nữa. Chỉ là, thỉnh thoảng, khi đi trên đường, vào quán ăn, thấy người ta có đôi có cặp, có bạn bè đùa giỡn rôm rả, bất giác tôi cũng thấy vai mình co lại.

Ừ, chỉ là thỉnh thoảng thôi.

Tôi cũng buồn chứ!

Advertisements

Thất tình tạm thời (6.1)

  1. Tôi đã giảm được hai ký

 

Cho đến hôm nay, tôi đã thực hiện chế độ low carb[1] một cách thành công. Tôi đã giảm được hai ký và hình như ngày xưa anh từng nói thích tôi gầy hơn thì phải. Và giờ nhờ thất tình, tôi gầy đi và lộ đường cong nhưng chúng tôi đã chia tay, tuyệt vời làm sao, tôi không biết nên vui hay nên buồn… Tôi chẳng thiết ăn uống gì nữa cho đến khi đi ngang qua tiệm bánh đậu xanh trên con đường tôi và anh đã đi qua. Tôi nhớ đã từng nói với anh: “Đây là loại bánh ngon nhất Việt Nam mà em từng nếm. Em có cảm giác như hạnh phúc đang nổ bùng nơi đầu lưỡi vậy.”

“Bánh ngon tuyệt em ạ, anh muốn truyền cảm giác này đến với mọi người. Đám cưới của chúng ta, anh sẽ cho tất cả mọi người nếm thử.”

Thế mà anh đã đi đâu? Đám cưới trong mơ của tôi đâu rồi?

Hôm nay, người nông dân vẫn phải đi làm. Còn anh, anh có nhớ tôi một chút nào không? Một chút thương xót cũng không? Một ngày nào khác nữa, tôi lang thang trong thành phố này như một linh hồn đau khổ. Anh thật tuyệt tình. Tôi muốn nói với anh nhiều lắm!

Anh à, em vẫn chưa quên được anh, vẫn không ngừng quan tâm anh. Sau này, anh có bị cắm thêm vài cái sừng nữa thì hãy nhớ đến em, người con gái chung thuỷ và yêu anh nhiều hơn anh yêu em này. Em biết anh thích gái xinh mà nên chuyện bị cắm sừng là lẽ dĩ nhiên. Chúng ta biền biệt nhau giữa dòng đời. Một dòng tin nhắn, một lời hỏi thăm cũng không. Anh đang lên giường với ai hay ốm bất đắc kỳ tử em cũng không biết nữa. Anh còn nhớ em không, dù chỉ một chút? Em luôn tự hỏi trong đầu như vậy. Em nghĩ, một cô gái ngộ nghĩnh, cá tính và chất như em – như lời anh vẫn nói – thì không thể nhanh chóng trở nên nhạt nhoà trong anh đâu, anh nhỉ? Em cầu mong anh rúc đầu vào Face mỗi ngày, ghé vào tường nhà em liên tục như anh vẫn thường check mail cá nhân của mình. Anh biết đấy, ngày nào em cũng chụp hình và up status chiêu đãi bạn bè cả.

Tôi chỉ muốn móc trái tim mình ra cho người nhìn tận mắt, sờ tận tay và hét lên: Xem đi, đây chính là trái tim cuồng nhiệt của tôi đấy… Trái tim tôi là thật, tình yêu của tôi là thật và nó đang nóng bỏng trên tay tôi…

Facebook quả là bà mối mát tay. Chúng tôi say sưa chat đến tận một, hai giờ sáng lúc mới yêu nhau, ton hót, nịnh bợ nhau, mang đến cho nhau những lời có cánh nhưng hiện tại nó đã trở thành “công cụ báo thù”. Tôi lên Face rỉ rả hằng ngày rằng tôi cô đơn và buồn đến thế nào khi anh bất ngờ rời xa – cứ như anh là một kẻ tội đồ. Tôi hai mươi ba tuổi, quá khờ khạo, đã làm nhiều thứ điên rồ, nổi loạn chỉ để tìm hiểu xem mình là ai.

Lúc đang chạy và thở phì phò như ngựa trên máy tập thể dục thì tôi nhận được tin nhắn của Kim. Trông cô ấy có vẻ hạnh phúc với gã đẹp trai ấy.

“Hôm nay, tớ đi chơi với Kiên. Tớ rất háo hức, tớ sẽ diện bộ đầm dài đẹp nhất, mang đôi giày cao gót xinh xắn nhất. Cậu ấy nói muốn ở bên tớ cả ngày hôm nay.”

Tôi nhắn tin lại: “Tận hưởng buổi đi chơi với tất cả các giác quan nhé, cô gái!”

Tôi không biết đến khi nào thì Kim sẽ phát rồ nhỉ? Tôi thật bệnh hoạn. Nhìn những cặp đôi hạnh phúc, tôi chỉ tưởng tượng ra viễn cảnh trời long đất lở, sấm chớp đùng đùng, nữ chính nước mắt đầm đìa, nam chính đau khổ, tang tóc mà thôi. Mục đích tôi xuống Trái đất chỉ là để hóng các chuyện tình xảy ra xung quanh mình và hoài niệm về anh thôi sao? Thật chán như con gián!!! Tôi cầm khăn bông, chạy vào phòng tắm, mặc cho nước từ vòi sen dội xối xả vào mặt, bao muộn phiền trôi theo dòng nước, trả hết lại năng lượng và nhựa sống cho tôi.

[1]. Phương pháp giảm cân dựa trên nguyên tắc loại bỏ hoàn toàn những loại thức ăn chứa nhiều carbohydrate (chất bột đường) ra khỏi khẩu phần ăn.

 

Thất tình tạm thời (5.2)

“Em ơi, có lấy cái mũ này không?” Chị bán hàng sốt ruột giục.

“Tôi không lên Đà Lạt với anh đâu, đồ biến thái.” Tôi gắt lên theo phản xạ.

“ Sao em?” Chị ấy tròn mắt nhìn tôi.

Tôi lấy cái mũ rồi tính tiền đi về, trong lòng ngập tràn những hình ảnh bướm bay về Đà Lạt – tuần trăng mật hụt của tôi bên anh. Chiếc mũ len vớ vẩn này thật là tốt phước, vì sẽ có chẳng ai lên Đà Lạt nên mày hãy cứ ở yên trong tủ quần áo của tao đi nhé! Chúng tôi đã lặng lẽ chia tay mà không có bất cứ một tin nhắn nào vào ngày tháng năm đó. Chuyện tình của chúng tôi đã kết thúc trong câm lặng như thế!

Tôi lang thang trên phố, nhớ đến đêm đầu tiên chúng tôi trao nhau nụ hôn ngọt ngào, anh đẩy viên đá vào miệng tôi bất ngờ. Tôi sung sướng hạnh phúc biết bao! Lúc đó chỉ có hai chúng tôi, mọi thứ tuyệt đẹp như cổ tích. Khi chia tay anh, tôi có cảm giác như mất đi một phần cơ thể vì khi yêu anh, tôi đã yêu bằng cả thể xác lẫn tâm hồn mình, yêu cuồng nhiệt và say đắm. Ồ! Đừng có nghĩ “yêu bằng thể xác” là chuyện “trao thân” nhé! Tôi thuộc tuýp người giữ trinh tiết cho người cùng tôi kí vào bảng đăng kí kết hôn cơ! Còn chuyện này nọ kia trước khi cưới, tôi chưa thử nhưng hi vọng ai đã từng trải qua cũng sẽ có một hồi ức tốt đẹp.

Dù mùa đông Sài Gòn không quá rõ rệt nhưng vẫn là mùa của những kẻ đang yêu, và cũng là mùa gợi nên nhiều cảm giác chạnh lòng nhất bởi sự thiếu vắng tình cảm, những cái ôm, cái siết chặt… Những kẻ cô đơn vẫn chưa thoát khỏi những điều ám ảnh. Bản chất con người phải chăng là cô đơn?

Tôi tập thói quen không lên Face dầm dề nữa, tủi thân lắm! Hình couple ở mọi nơi, toàn cặp là cặp. Ôm ấp hôn hít cho lắm vào, bưng giường chiếu lên Face luôn đi, hứ! Dạo này, tôi PR tình trạng độc thân của mình hơi nhiều thì phải. Thôi kìm lại. Tôi đã sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ trái tim tan vỡ của mình. Tôi đã cài bài hát We are never ever getting back together của Taylor Swift để làm nhạc chuông điện thoại rồi. Tôi đang rất nỗ lực để thoát khỏi sự nhớ nhung và ảo tưởng ấy. Tôi đang sử dụng sự tức giận của mình để vượt qua nỗi đau.

Nỗi buồn trong tôi cuồn cuộn như nước sông Hàn mùa lũ. Và nhiều lúc, tôi cũng không hiểu nổi mình buồn làm gì thế không biết. Lần đầu tiên thất tình là năm mười tám tuổi, phải rời xa người con trai tôi yêu đầu tiên trong đời, tôi đã hát “Mưa trên biển vắng” trong nước mắt. Thực sự thì mối tình ấy chỉ có chút xíu, thoáng qua thôi nhưng tôi lại bôi ra cho hợp thời, làm cho nó có vẻ vật vã đau khổ dữ lắm và người con trai đó cũng đóng tròn vai khi cùng rên rỉ, gào thét với tôi. Còn anh thì không, chỉ mình tôi đóng cảnh sến, còn anh đóng vai kẻ vô tình: “Cô biến đi, tôi có người yêu mới rồi nên không muốn bị làm phiền nữa!” Ồ, làm phiền là làm gì nhỉ? Thực sự tôi có chút khổ tâm nhưng khuôn mặt tôi hiện lên hai chữ đó à? Tôi có soi gương nhiều lần nhưng chỉ thấy trắng và đẹp thôi.

Ai là người nói với tôi những câu nói đau lòng ấy: “Tôi có người yêu mới rồi nên không muốn bị làm phiền nữa.” Anh đã cướp đi linh hồn tôi kể từ khi thốt ra câu nói ấy.

 

Thất tình tạm thời (4)

4. Valentine của tôi

 

Sáng nay, tôi đi chơi Valentine, vẫn có cặp có đôi như bình thường – với bạn gay xinh đẹp bốc lửa vừa mới đá người yêu cách đây hai tháng. Hai trái tim tan vỡ đi chung với nhau. Thôi thế cũng được, còn nhiêu xài nhiêu, cho gì ăn nấy, sướng được bao nhiêu thì sướng. Trân trọng những người còn sót lại trong hành tinh của tôi.

Bão Valentine qua rồi. Tạ ơn trời phật, yêu với đương, ghen tị quá! Số tôi chỉ có trai gay rủ đi chơi thôi. Phan, anh bạn nối khố hồi phổ thông, người còn sành nước hoa và mỹ phẩm hơn cả tôi, í éo nhắc tôi nhớ đến chiều nay. Thôi vậy, cũng được, chiều nay đi xem phim với trai gay tiếp. Dù son phấn nước hoa có rực rỡ thế nào, dù anh ấy có cười nói với mình nhiệt tình đến đâu nhưng cuối cùng mắt lại cứ liếc nhìn anh kia.

Tôi lại nhớ anh, không cầm được nước mắt. Nhưng tôi cố gắng kìm lại, vì trên mặt của tôi bây giờ phủ đầy kem lót Chanel, phấn phủ Diamond, mascara Maybeline, chì kẻ mắt The Faceshop. Toàn những thứ đắt tiền. Nhớ thì nhớ chứ, nhưng nếu như tôi khóc sẽ làm trôi hết đi những thứ đắt tiền kia đi. Sao cuộc sống của tôi cứ quằn tới quằn lui chỉ vì một con người vậy? Thôi… nếu như yêu nhau mà khổ sở vậy thì cách tốt nhất là quên nhau đi, anh ạ! Yêu anh, em cô đơn lắm! Là hai đường thẳng cắt nhau một lần và mãi mãi không bao giờ gặp lại.

Valentine buồn.

Dành tặng một bông hồng cho những ai đang yêu và được yêu.

Thất tình tạm thời (5.1)

5. Lang thang với trái tim cô đơn

 

Tan sở, tôi lang thang khắp trung tâm mua sắm thành phố, lê bước với trái tim tan vỡ. Những lúc tôi buồn thì rất tốn tiền. Sáng hôm sau, tôi lang thang đi shopping để thoả mãn “dục vọng” của mình. Những thứ muốn có cuối cùng đã có được. Quá đã là đã, kìm chế suốt bốn tháng trời cơ mà! Giờ chỉ còn đi cày lấy tiền Tết về tặng quà cho anh chị em bố mẹ . FA khổ cái sắm sửa, diện đồ cho đẹp, xức nước hoa thơm lựng xong đắp mền đi ngủ. Có ai quan tâm đâu? Còn anh, anh có còn vào Facebook của tôi đọc xem tôi than thở sống chết ra sao nữa không? Sau này lấy vợ, anh có dành cho tôi một góc nhỏ trong trái tim hay sẽ quên sạch sẽ? Anh lên Face nghe tôi than thở sẽ cảm động hay gào thét: “Làm ơn đừng nhắc tôi nữa, đừng gọi hồn tôi nữa!”?

Tôi cứ thế đứng ngây ra trước quầy bán đồ mùa đông ở khu mua sắm. Còn nhớ, khi mới yêu tôi, anh cứ ôm bụng cười ha hả, anh bảo không được nói chuyện với tôi, anh không chịu được. Còn giờ đây, tôi chỉ là người tưởng tượng ra tương lai của anh với hoài ức của anh về tôi mà thôi. Số trời thật nghiệt ngã!

“Em mua gì, cô gái? Chị có mấy kiểu áo măng tô đẹp lắm này!” Chị bán hàng thơn thớt nói cười mời chào tôi.

“Em định mua khăn choàng ạ!”

Cơ mà Sài Gòn không lạnh nên mấy đứa yêu mùa đông như tôi bày đặt diện áo lạnh khăn choàng nhìn bệnh bệnh. Mùa đông, đất trời buồn bã và ảm đạm thế này, tại sao chúng ta lại không tha thiết với nhau hơn? Sài Gòn quả là mảnh đất lý tưởng của dân FA, hùng hục kiếm tiền, mùi vị lạnh lẽo của mùa đông chỉ còn là kỉ niệm thời thơ ấu… FA, thất tình, mùa đông nữa thì thôi rồi luôn. Sài Gòn, thành phố ko có mùa đông, bởi vậy ai than lạnh lạnh nghe nhột quá nghe. Lạnh quái gì giờ này!

Tôi nhìn lướt qua hàng mũ len. Anh đã từng mua cho tôi một cái như vậy. Anh đã từng đặt vào tay tôi rồi nói: “Lên Đà Lạt hưởng tuần trăng mật với anh, em yêu nhé!” Tôi cười tủm tỉm như trẻ con được quà. Thời thiếu nữ tuyệt đẹp, tôi đã từng mơ mộng điều này, cùng người mình yêu đến nơi đó. Còn bây giờ, chỉ nghe đến cái tên địa danh thôi cũng đã thấy đau lòng rồi. Là quê hương của anh hay nơi mà chúng tôi hò hẹn sẽ đến, chỉ cần nghe tên gọi thôi, tôi cũng thấy tim gan mình tan nát.