Yêu ai đó từ phía sau [Chương 3.2]

View this post on Instagram

#ômaiđótừphíasau #sáchhay

A post shared by Sách Amun Đinh Tị (@amunbooks) on

Chủ nhật.

Màn hình điện thoại hiện lời nhắc: “Trả nợ gã keo kiệt’’. Diên Anh đang bị cảm lạnh nhưng cô không muốn thất hứa, càng không muốn lặng im trong ngôi nhà tù túng này. Ăn sáng xong, cô thay một bộ quần áo thể thao màu trắng, đi giày thể thao rồi ra cửa.

– Cô đi đâu vậy? Thuốc đã uống chưa? – Bà Huệ lo lắng hỏi.

– Yên tâm, tôi không dễ chết như vậy đâu. Cứ “báo” với ông ta tôi đi giải quyết công việc.

– Giải quyết công việc gì vào ngày hai mươi chín Tết chứ? – bà Huệ giữ lấy tay cô – Cô nghe tôi, ở nhà dưỡng bệnh đi. Không thể coi thường sức khỏe được.

– Hừ, đừng chạm vào tôi. – cô vung tay. – Hãy nhớ vị trí của bà. Mà chẳng phải bà luôn mong tôi chết đi để mẹ tôi không còn ai bảo vệ, rồi đường đường chính chính làm bà chủ ư? Tôi nói cho bà biết, rắp tâm của bà sẽ không bao giờ thực hiện được đâu!

Diên Anh đóng sầm cửa. Cô lại một lần nữa cay nghiệt với người đã chân thành ở bên mình suốt bao nhiêu năm qua. Ngoảnh mặt nhìn cánh cửa lạnh lẽo, cô mường tượng ra cảnh người đàn bà ấy đang khóc, trái tim bé nhỏ của cô cũng chợt đau đớn dữ dội.

Những người tự biết rằng làm người khác tổn thương cũng chẳng khác gì làm chính bản thân mình bị tổn thương, nhưng lại không thể dừng bước mới là những người đáng thương nhất.

***

Chiếc taxi dịch chuyển từng chút trong dòng xe cộ đông đúc và lộn xộn. Năm nay là năm thiếu nên hai mươi chín Tết đã là ngày cuối cùng của năm cũ rồi.

Một cặp vợ chồng trẻ đi xe máy ngay sát xe cô. Đứa con nhỏ xinh xắn ngồi ở giữa liên tục hỏi han gì đó. Người vợ tay cầm một nhành đào, nghe xong mỗi câu hỏi đều nhìn đứa bé âu yếm rồi dịu dàng giải thích. Người chồng liên tục ngoái lại nhìn hai mẹ con họ trò chuyện, đôi mắt ngập tràn yêu thương.

– Bố ơi, bố giải cho con bài tập này đi!

– Đi ra chỗ khác, không thấy bố phải làm việc à?

– Đi mà bố, khó quá, con không giải được, đi mà.

– Cút! Cút ra khỏi phòng!

Diên Anh lắc đầu, như muốn xóa tan những ký ức đau nhói giăng kín ở trong tim. Cô ghen tị với gia đình kia, dù họ đi một chiếc xe cũ kĩ, dù họ mặc những bộ quần áo bình thường, dù trên gương mặt họ lấm lem sương gió và bụi đời, nhưng họ vẫn có được hạnh phúc vẹn toàn.

Cả đời cô, sẽ chẳng có được thứ hạnh phúc bình dị ấy.

***

Xe dừng lại trước một khu biệt thự nổi tiếng của thành phố. Cô nghi hoặc nhìn lại địa chỉ, rất khó khăn mới tìm được số nhà của anh ta, nhưng nhấn chuông mấy lần mà không có ai ra mở cửa. Diên Anh bực bội gọi điện cho anh ta:

– Ra mở cửa! – Cô hét vào ống nghe.

– Cô có biết lịch sự là cái gì không hả Di-An?

– An An cái gì? Tôi là Diên Anh. – Cô gào lên, không quên “bonus” thêm một tràng ho sặc sụa. Cô quên mất rằng chính mình đang bị cảm.

– Cô có sao không đấy?

– Rất có sao, nếu anh không nhanh ra mở cửa cho tôi.

– Xin lỗi, nhưng tôi chuyển nhà mất rồi. Tôi…

Cô điên cuồng tắt máy. Nếu không phải đã cố giữ bình tĩnh thì chắc cô đã quăng cả cái điện thoại vào miệng mấy chú chó hàng xóm đang sủa váng lên rồi.

Anh ta coi cô là cái gì chứ. Cô nể mặt nể mũi lắm mới có thành ý đến gặp anh ta để cảm ơn chuyện lần trước, vậy mà anh ta dám bỡn cợt với cô.

Diên Anh mang theo tâm trạng bực mình trở về nhà. Vì đang tức tối nên cô không để ý đến cánh cửa nhà hàng xóm đang mở toang.

– Này, Di-An! – Tiếng gọi đầy châm chọc vang lên sau lưng khiến cô giật bắn mình.

– Hửm? – cô quay lại, nhận ra cái bản mặt “toàn phần buồn nôn” của gã. – Anh… Anh làm cái gì ở đây?

– Chuyển nhà!

Gã không để cô kịp hoàn hồn, chạy đến kéo cô vào trong, tiện tay đóng sập cánh cửa mở toang từ khi nãy. Diên Anh nhéo nhéo má mình, thử phát âm vài tiếng, thấy cổ họng đau rát mới thừa nhận chuyện này không phải là mơ. Gã đẩy cô xuống chiếc sofa mềm mại, sau đó đi tới trước quầy bếp, rót rót, khuấy khuấy.

– Sao anh lại chuyển đến đây? Không phải anh theo dõi tôi đấy chứ? – Diên Anh ngơ ngác hỏi.

– Sao không hỏi là tôi thích cô luôn đi cho rồi.

Gã không quay tấm lưng rộng lớn lại, tiếp tục pha “nước”.

– Anh… – Mặt cô ửng đỏ. Dù gì, cô cũng chỉ là một cô gái trẻ tuổi, động tới chuyện yêu đương là xấu hổ không thôi.

– Không phải xấu hổ thế đâu.

Gã bưng tới hai tách cà phê thơm lừng, đặt lên bàn rồi ngồi đối diện cô.

– Nhà cũ không phù hợp nên chuyển, thế thôi.

– À… – Diên Anh lém lỉnh nhìn gã. – Do thua bạc, chơi chứng khoán hay… nuôi “bồ”?

– Hả? – Gã vừa đưa cà phê lên miệng, suýt sặc.

– Ôi dào. Tôi còn lạ gì các anh. – cô hài lòng nhìn cảm xúc biến chuyển trên mặt gã. – cần tiền nên bán nhà, không phải sao?

Lần này thì gã sặc cà phê thật.

 

Yêu ai đó từ phía sau [Chương 3.1]

Chương 3

Thế giới không có anh ta

View this post on Instagram

#ômaiđótừphíasau #sáchhay

A post shared by Sách Amun Đinh Tị (@amunbooks) on

 

 

Mưa tầm tã.

Từng hạt mưa nặng trịch rớt xuống, mang theo những giá băng, cô quạnh.

Chiếc ô màu xanh quá bé nhỏ. Hồng Dương cố gắng giữ chặt cán ô. Cô bé đứng trước mặt anh không hề dính nước mưa nhưng một nửa người anh đã ướt sũng tự khi nào.

– Dương, tại sao anh lại đi chứ? Anh không thương Diên Anh nữa sao?

– Không phải, chỉ là…- anh cắn môi. – chuyện này, khi nào lớn hơn một chút, em sẽ hiểu.

– Đừng coi em là trẻ con! Là… là… bố em phải không?

Anh im lặng. Nghĩa là thừa nhận.

– Lại là ông ta. – Diên Anh nghiến răng, hai tay nắm chặt.

– Đừng hận bố em, dù sao, ông ấy muốn tốt cho em.

– Muốn tốt cho em? – Cô nhếch môi. – Muốn em không thể có bạn bè, không thể có một gia đình bình thường, không thể nhận được tình yêu thương?

Hồng Dương chăm chăm nhìn cô. Anh muốn ôm cô, nhưng một nỗi sợ hãi mơ hồ đã ngăn cản anh làm điều đó. Anh dang tay, nhưng chỉ dám đặt tay lên vai cô.

– Ngoan, nhất định anh sẽ trở về!

– Thật chứ? – Đôi mắt cô sũng nước nhìn anh. – Anh không được quên em!

– Nhất định rồi! Nhớ đi tiễn anh!

– Dạ. – Diên Anh gật đầu thật mạnh.

Giá như cô có thể dũng cảm nói thích anh ngay trong buổi chiều mưa gió ấy.

Giá như cô có thể đi tiễn anh, nắm tay anh, hứa rằng dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thì cô vẫn chờ anh.

Giá như…

Nếu những “giá như” ấy trở thành sự thật thì hiện tại của ngày hôm nay liệu có thay đổi được không?

***

Cô run rẩy cầm điện thoại.

– Yên tâm. Mình không sao.

– Cậu…

– Mình muốn đi ngủ.

Diên Anh ngắt lời rồi cúp máy. Hơn ai hết, An Vy luôn nói sự thật. Mà sự thật sẽ khiến trái tim nhỏ nhoi của cô bị tổn thương. Một lần nữa tổn thương.

***

Diên Anh đi tới bàn làm việc, cẩn thận nâng khung ảnh trên bàn lên. Đó là một khung hình bằng gỗ, màu đen, kiểu dáng đơn giản, thậm chí còn nhìn rõ vệt keo dán, một dấu tích của sự hỏng hóc. Nhưng Diên Anh lại coi nó như báu vật.

Cô lấy tay lau vệt hơi nước bám trên mặt kính. Trong bức ảnh ấy là chính cô, mười lăm tuổi, mái tóc rối bù, thân hình mập mạp. Bên cạnh cô là Hồng Dương, hai mươi tuổi, tay cầm bằng khen, cao hơn cô cả một cái đầu. Dáng người anh cao gầy, nét thư sinh thể hiện rõ qua gọng kính màu trắng trên gương mặt. Hai người họ cười thật tươi trong nắng vàng rực rỡ.

Diên Anh nhớ rõ, đó là ngày anh nhận được Giải thưởng nghiên cứu khoa học. Lúc đó, anh nói với cô rằng nhất định anh sẽ làm cho cái tên Hồng Dương được biết đến trên toàn thế giới, anh sẽ tạo ra những sản phẩm tối ưu nhất để phục vụ loài người. Anh còn nói, tiền kiếm được, sẽ giúp cô và mẹ rời khỏi sự quản lý của ông ta.

Đó là lý do cô để anh đi du học, dù biết đó là một sự sắp đặt của bố cô. Cô có đầy đủ niềm tin rằng anh sẽ không quên lời hứa năm ấy, sẽ trở về bên cô.

Nhưng có lẽ, anh chỉ coi cô như một người em gái tội nghiệp cần sự thương hại từ anh. Còn cô gái kia, mới chính là người anh yêu thương say đắm.

Cô mở cửa. Ban công lộng gió. Phía dưới, đèn đường đã tắt, chỉ còn lại thứ ánh sáng lập lòe của biển hiệu quảng cáo. Gió đêm lạnh toát. Cô nghĩ về những ngày cận Tết trước kia. Đó là những ngày ấm áp nhất vì cô luôn nhìn thấy nụ cười trên môi những người thân yêu, dẫu cho đó chỉ là những nụ cười đầy gượng gạo.

Căn nhà rộng lớn chất đầy quà cáp, hoa đào, hoa mai, các loại cây cảnh quý. Cô được nhận rất nhiều tiền mừng tuổi. Và vui nhất là sau ba ngày Tết, cô được chơi cá ngựa với anh cả ngày trời.

Thế giới khi có anh, mới ấm áp làm sao.

Cô cứ đứng như vậy, cho đến khi người run cầm cập mới trở lại phòng, nhưng không phải để ngủ mà là làm việc suốt đêm.

Chiếc máy hát cũ kĩ chạy một bản nhạc duy nhất, lặp đi lặp lại:

“Đêm nay em nghĩ về anh, người yêu chưa biết đến của em

Anh ở đâu, trên trái đất này?

Em chờ đợi. Em tuyệt đối không hề biết gì cả.

Người yêu của em, anh ở đâu?

 

Em ngắm nhìn biển cả mênh mông,

Chiều dài của những con đường và những con tàu đang nhảy múa

Trong tất cả những giấc mơ của em.

Anh ở đâu? Em chờ đợi trong sự im lặng.

Hạnh phúc câm nín này. Anh ở đâu?

 

Anh ở đâu? Nơi phương trời nào?

Anh là ai? Tên anh là gì?

Em phải tìm anh ở đâu? Em cũng không biết nữa

Anh ở đâu? Giữa bao người

Nhưng anh ở đâu? Trên thế giới này

Trên hòn đảo màu xanh thuỷ tinh sâu thẳm

Giữa màn đêm?

Anh ở đâu?

[…]

Hãy nói cho em biết anh ở đâu?

Anh ở đâu[1]?”

***

[1]. Bài hát Òu-est tu?

 

Yêu ai đó từ phía sau [Chương 2.2]

Diên Anh không kiêng dè đảo mắt khắp người gã, hơn một năm gắn bó với “La mémoire”, gu thời trang của cô đủ khắt khe để phân biệt cảm quan thẩm mỹ của mỗi tầng lớp khác nhau trong xã hội. Cô hơi ngạc nhiên khi anh ta dùng đồ hiệu từ đầu tới chân, nhưng rất có thể, đó là một điểm đặc biệt cần thiết của nhân viên N&A. Mọi thứ có thể nói là hài hòa, duy chỉ có một điểm không được hợp lý, chính là chiếc cà vạt trên cổ anh ta. Nó được thắt khá tùy hứng dù vẫn mang khí chất cao quý khó nắm bắt.

– Cà vạt của anh có vấn đề.

– Sao cơ? – Gã có vẻ bất ngờ với câu trả lời của cô.

– Ý tôi là kiểu thắt của nó có vấn đề.

Cô đứng dậy, vòng qua chiếc bàn tròn, hơi cúi người chỉnh lại cổ áo cho anh ta. Sau đó, bàn tay cô chậm rãi thắt lại chiếc cà vạt màu xám một cách khéo léo.

– Anh cần để cổ áo cao hơn một chút, cà vạt che đi một phần cổ áo vừa thể hiện sự thông minh của anh, lại bộc lộ thái độ khiêm nhường. Kiểu thắt vừa nãy như trêu ngươi cấp trên vậy.

– Trêu ngươi?

Gã bất chợt ngẩng mặt lên. Khoảng cách giữa họ quá gần, cả khuôn mặt điển trai của gã nằm gọn trong tầm mắt cô. Thậm chí, cô còn ngửi thấy hương gừng phảng phất trong hơi thở của gã.

– Đúng vậy! – Cô bối rối trở về vị trí cũ. – Nó như muốn nói với mọi người rằng “Tôi là số một”.

– Ra vậy.

Gã lại cười, nụ cười thanh thoát chẳng vướng bận chút tạp niệm. Cô không thích gã cười cho lắm, vì điều đó gợi lên trong lòng cô một cảm giác khó chịu vô cùng.

Khi bước ra cổng N&A thì cũng quá trưa, cô ăn qua loa rồi trở về tòa soạn tiếp tục làm việc. Lúc cô hoàn chỉnh bài phỏng vấn trên máy tính thì đồng nghiệp đã nô nức kéo nhau ra về. Sếp đi qua nhìn cô rồi lại thở dài, khuyên cô đừng vì công việc mà hủy hoại tuổi thanh xuân. Gần năm tiếng ngồi trên bàn làm việc nhưng cô không hề than lấy một câu.

Sếp không thể biết, so với tất cả những gì cô đã trải qua thì làm việc như thế này vẫn có thể coi là thứ hạnh phúc hiếm hoi của cô rồi.

Cô nhàn hạ bắt taxi về nhà. “Nhà” của cô là một căn hộ chung cư nằm ở trung tâm thành phố, một nơi mà có tiền cũng chưa chắc đã mua được.

Diên Anh cất nụ cười trên khóe môi, chậm chạp nhấn chuông cửa. Một người phụ nữ trung niên tóc búi cao, mặc đồ đen nghiêm trang đứng trước cửa, khuôn mặt không một gợn cảm xúc.

– Chào cô, cô hôm nay về muộn như vậy, không biết là đã ăn chưa ạ?

– Tôi ăn rồi.

– Bà hỏi cô tết năm nay…

– Tôi không về. Nói với ông ta, trừ phi ông ta mắc bệnh nan y, còn nếu không tôi nhất định không về.

– Cô?

– Hãy làm tốt nhiệm vụ của bà. Tôi nhất định ngoan ngoãn nghe lời, không khiến bà phải phá hoại bất cứ điều gì hay mối quan hệ của tôi với bất cứ ai.

– Chuyện năm đó, tôi…

– Bà còn nhắc tới chuyện năm đó thì đừng trách tôi độc ác! – Diên Anh gằn từng tiếng cay độc.

– Tôi biết rồi.

Diên Anh lạnh lùng trở về phòng, lúc vai áo sượt qua người bà Huệ, cô cảm nhận được sự run rẩy truyền từ người bà ta tới, ánh mắt rực lửa hận của cô lại nhòe nhoẹt nước.

Cô không hề hận bà ta, cũng chưa từng một lần muốn đuổi người vú nuôi ở bên cô suốt hai chục năm qua ra khỏi nhà. Vì cô biết rõ kẻ đã gây ra tất cả những đau khổ cho cô là ai nên càng căm ghét chính bản thân mình không thể tìm cách xoay ngược vận mệnh.

Tuổi mười lăm của cô, hạnh phúc mà cô đeo đuổi, vĩnh viễn không thể trở về.

***

Diên Anh mở vòi thật lớn. Cô thích cảm giác nước từ vòi sen bắn lên mặt.

Khi ấy, dòng nước chảy xuống hai bên má cô dù có là nước mắt thật sự cũng chẳng sao. Cô sẽ chẳng phải tự vấn lòng mình là mình có khóc hay không nữa. Kể cả khi nhìn thấy đôi mắt hoe đỏ của mình trong gương, cô vẫn tự nhủ rằng đó chỉ là do xà phòng đã làm mình cay mắt mà thôi.

Tắm xong, cô khoác một bộ đồ ngủ bằng lông ấm áp, ngả người trên ghế để lau khô tóc. Điện thoại báo có tin nhắn.

“2, e la bao nhj, ng wen chj o? tiem. cafe hoi sang. Chj nho e ko?”

(Hi, em là Bảo Nhi, người quen chị ở tiệm cà phê hồi sáng. Chị nhớ em không?)

Ngón tay cô hơi mất tự nhiên khi di chuyển trên màn hình cảm ứng. Diên Anh không có thói quen nhắn tin, có việc cần, cô sẽ gọi điện thoại để tiết kiệm thời gian.

“Nhớ. Em thế nào rồi?”

“on? le’m. Chi.ko phai?lo co’ le ngay\ mai bon.ho. se~ dong y nhung dieu\kien.e dua ra’’

(Ổn lắm. Chị không phải lo. Có lẽ ngày mai bọn họ sẽ đồng ý những điều kiện em đưa ra.)

Dù rất khó khăn để “dịch” nội dung tin nhắn của cô nhóc ẩm ương này nhưng Diên Anh lại cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Một cuộc gọi Viber. Diên Anh chẳng cần nhìn tên liên lạc cũng biết là ai gọi tới. Cô nhắn một tin báo với Bảo Nhi là mình đang bận rồi nhấn nút gọi lại:

– Ở đâu mà ồn vậy?

– À. Mấy anh chị em đi siêu thị chuẩn bị cho Tết xa quê ấy mà. Bên mình giờ này chắc “có không khí Tết” rồi nhỉ?

– Ừm.

Diên Anh nhìn lại tờ lịch bàn, đã là hai mươi bảy tết, những người làm việc ở tạp chí như bọn cô vốn không có ngày nghỉ. Gọi là mấy ngày tết, chẳng qua là không phải đến cơ quan, chứ công việc thì vẫn cứ ngập đầu ngập cổ. Cô nói thêm:

– Đang bị gõ đầu vì chưa nộp bài đúng hẹn đây này.

– Vậy không về à? – Đầu dây bên kia hơi ngập ngừng. Tiếng động ồn ào cũng xa dần rồi biến mất hẳn.

– Không.

Sợ An Vy lo lắng, Diên Anh thay đổi giọng nói, cố gắng cười sang sảng.

– Dù sao cũng quen rồi. Cũng chẳng phải lần đầu tiên đón Tết xa nhà. Cậu cũng sớm mà làm đám cưới với Bảo Bình đi.

– Đừng đánh trống lảng. Cậu ấy, giữ gìn sức khỏe cho thật tốt. Chuyện gì quên được thì đừng cố níu kéo. Đến cuối cùng, người đau khổ nhất vẫn là chính bản thân cậu.

– Biết rồi, bà cô già của tôi ạ.

– Mà, hình như… – An Vy ngập ngừng. – nghe Bảo Bình nói, Hồng Dương, anh ấy đã đính hôn.

Điện thoại rơi xuống sàn gỗ.

Anh đã đính hôn?

 

 

Yêu ai đó từ phía sau [Chương 2.1]

Chương 2

Người lạ mới quen

IMG_5846

 

 

Diên Anh từ bé đã có thói quen đúng giờ, làm việc cẩn trọng, chuyên nghiệp, luôn tới sớm hơn giờ hẹn ít nhất mười phút. Cô tôn thờ giờ giấc và hoàn toàn coi nó là nguyên tắc cơ bản nhất trong công việc. Các thầy cô giáo dạy tiểu học đều vô cùng khen ngợi rồi hài lòng mà phê vào học bạ của cô mấy chữ: “Kỉ luật vô cùng tốt”.

Lần đầu tiên cô lỡ hẹn là ngày anh rời xa cô. Dù đã trốn khỏi sự cấm đoán của “ông ta” để tới sân bay tiễn anh nhưng Diên Anh vẫn phải tuyệt vọng ngước nhìn chiếc máy bay màu xanh mỗi lúc một xa, rồi vượt khỏi tầm mắt cô mãi mãi.

Diên Anh vội vã thanh toán, xách túi rời đi, không quên vẫy tay chào tạm biệt Bảo Nhi. Con bé ngoác miệng cười tới tận mang tai, tay giơ lên ngang tai, hài hước ra dấu “Call me” với cô. Cô hấp tấp băng qua đường, qua cánh cửa xoay, rồi chạy tới trước quầy lễ tân, thở dốc.

– Xin lỗi.

– Dạ, tôi có thể giúp gì cho chị ạ? – Cô lễ tân trẻ măng nở nụ cười đúng chuẩn chào đón cô.

– Vâng, tôi là Phạm Diên Anh, thư ký tòa soạn “La mémoire”. Tôi có một cuộc hẹn với Trưởng phòng Đầu tư và phát triển, Doãn Văn Hải.

– Chị vui lòng chờ tôi một chút.

Cô ta chăm chú gõ bàn phím, lát sau quay qua nhìn cô, đã không còn nở nụ cười “không sâu răng” như ban nãy nữa.

– Chị đã muộn phỏng vấn?

– Tôi vô cùng xin lỗi, nhưng chị làm ơn giúp tôi liên hệ với Trưởng phòng Hải được không ạ?

– Tôi rất lấy làm tiếc nhưng lãnh đạo N&A có một buổi họp vô cùng quan trọng vào trưa nay. Có lẽ Trưởng phòng Hải đã cố gắng thu xếp lịch phỏng vấn với quý báo nhưng bây giờ liên hệ với ngài ấy thì e…

– Vậy… – Diên Anh hơi cuống. – có thể sắp xếp cho tôi gặp trợ lý trưởng phòng không ạ?

– Tôi…

Cô lễ tân bày ra vẻ mặt khó xử. Diên Anh thừa biết trong đầu cô ấy hẳn đang muốn bổ vào mặt những kẻ đã đến muộn lại không biết điều như cô mấy nhát ấy chứ!

– Tôi chấp nhận để cô ấy phỏng vấn. – Giọng nói nửa lạ nửa quen chợt vang lên.

– Dạ?

Diên Anh ngạc nhiên quay lại và nhận ra ngay cái “gã keo kiệt” ban nãy. Bởi vì quay mặt đi và cũng vì quá bất ngờ nên cô không để ý thấy thái độ thay đổi tới chóng mặt của cô lễ tân hiện đang cúi rạp chào người mới đến. Đương nhiên, Diên Anh càng không thể nghe rõ câu chào ngọt ngào của cô ta. Cô ấp úng một lúc mới có thể điều khiển lưỡi phát âm rõ ràng:

– Anh là trợ lý của Trưởng phòng?

– Cô có vẻ rất thích đặt câu hỏi. Cũng tốt, lát nữa tôi sẽ trả lời phần phỏng vấn của cô.

“Gã keo kiệt” nhìn cô, đôi mắt lấp lánh ánh sáng. Diên Anh không rõ có phải anh ta đang cười với cô hay không, vì lúc này cô chỉ có thể cảm thán trong lòng rằng đôi mắt của anh ta thực sự rất đẹp.

– Mời cô theo tôi.

– Dạ… À, vâng ạ. – Diên Anh gấp gáp bước theo anh ta.

Họ leo lên hết một tầng thang, bước tới một khuôn viên vô cùng xinh đẹp với những bộ bàn ghế màu trắng được làm bằng mây mềm mại, kê sát ô cửa kính trong veo. Trần nhà thạch cao treo những chiếc đèn hình trụ có hoa văn cầu kỳ cũng màu trắng muốt. Những chậu hoa nhỏ đủ màu sắc bày trí xung quanh càng làm cho khung cảnh trở nên thơ mộng.

Diên Anh từng đi phỏng vấn ở rất nhiều công ty nhưng chưa từng thấy công ty nào xây riêng một tầng lầu, lại được trưng dụng như một quán cà phê nhỏ cho nhân viên và có kiểu trang trí như thế này.

– Đẹp chứ? Nhân viên của tôi đều thích nó. – Gã ngồi xuống, thư thái cởi áo khoác vắt lên ghế.

– Nhân viên của tôi?

Diên Anh hài hước nhìn anh ta. Một trợ lý trưởng phòng cũng có nhiều cấp dưới thế ư?

– À, ý tôi là đồng nghiệp, đồng nghiệp ấy mà. – Gã ho khẽ mấy tiếng.

– Vâng, trợ lý trưởng phòng Đầu tư và phát triển N&A, tôi phải xưng hô với ngài như thế nào ạ? Tôi cần dùng tên ngài trong phần phỏng vấn.

– Bài phỏng vấn cô cứ để tên Doãn Văn Hải.

– Như vậy có được không? Anh không cần hỏi ngài ấy một tiếng sao?

– Không cần. Cô cứ hỏi đi.

Diên Anh bật máy ghi âm, nhanh nhẹn mở quyển sổ nhỏ để ghi chép.

Sau một hồi phỏng vấn, cô thấy “gã bủn xỉn” trả lời từng câu hỏi phỏng vấn một cách thông minh, thỉnh thoảng còn chèn thêm một vài ví dụ vô cùng hóm hỉnh. Cô cũng không thể phủ nhận vẻ ngoài khi nói chuyện của gã đặc biệt cuốn hút: người gã hơi ngả ra phía sau, một tay đặt hờ hững lên thành ghế, một tay chậm rãi nâng tách trà gừng đang tỏa hương nghi ngút. đôi lúc, cô thấy vẻ mặt gã đăm chiêu nghĩ ngợi khi gặp phải một câu hỏi liên quan đến vấn đề thương hiệu, nhưng chưa đầy ba mươi giây sau, gã đã đưa ra một câu trả lời hoàn hảo không có lấy một chữ sạn.

Một trợ lý trưởng phòng nhỏ bé cũng có năng lực tuyệt vời như vậy, chẳng trách doanh thu N&A trong năm năm qua lại phát triển mạnh mẽ và từng bước mở rộng tầm ảnh hưởng ra bên ngoài như thế.

Kết thúc phần phỏng vấn, Diên Anh hài lòng nhìn những dòng chữ chằng chịt trên cuốn sổ nhỏ của mình. Tâm trạng vô cùng tốt, cô mấp máy môi, toan cất lời cảm ơn thì gã đã đặt tách trà trên tay xuống, khuôn mặt vô cùng biểu cảm nhìn cô.

– Cô nợ tôi thêm lần nữa.

Không còn nghi ngờ gì nữa, gã chính là kẻ hèn mọn nhất thế gian. Diên Anh nghiến răng hỏi:

– Đừng nói anh muốn tôi giặt chăn gối cho nhà anh?

– Chăn gối? – Gã bật cười. – Trí tưởng tượng của cô thật phong phú! Tôi chỉ muốn hỏi cô một câu. Nếu cô không thích thì thôi.

– Cứ hỏi đi, nếu trả lời được tôi nhất định không keo kiệt ngôn từ. – Diên Anh cố tình ngân dài hai chữ “keo kiệt”.

– Cô ghê gớm hơn vẻ ngoài nhỉ?

– Đúng. Câu hỏi của anh đơn giản như vậy sao?

– Haha… – Gã cười, không phải một nụ cười tiêu chuẩn nhưng rõ ràng là đủ chất lượng để quảng cáo kem đánh răng. – Tôi muốn cô cho ý kiến về style của tôi, nó có phù hợp không? Dù gì, cô cũng làm việc cho một tạp chí thời trang.

Yêu ai đó từ phía sau [Chương 1.2]

Diên Anh mở to mắt. Hai mươi ba năm sống trên đời, đây là lần đầu tiên cô gặp một gã keo kiệt, nhỏ mọn đến như thế. Ngay cả “ông ta” cũng chưa từng một lần bủn xỉn với cô về mặt tiền bạc…

– Sáng chủ nhật, tới chỗ này để giặt đồ!

Anh ta viết vội mấy dòng chữ vào một mảnh giấy nhỏ, nhanh nhẹn chuyển về phía cô.

– Nếu tính theo xác suất, anh nghĩ sẽ có bao nhiêu khả năng cho việc này vậy? Ý tôi là, việc một cô gái dại dột, tạm cho là IQ bằng con số không đi, tới chỗ anh để giặt quần cho anh, một kẻ không quen biết từ trên trời rơi xuống ấy?

– Chín mươi chín phần trăm.

– Cái gì? – Diên Anh nghĩ mình vừa nghe nhầm điều gì đó.

– Tôi nghĩ thính giác của cô đã làm tốt nhiệm vụ hơn rồi đấy. Tốt nhất là cô hãy làm theo đúng những gì tôi yêu cầu. – Anh ta đứng dậy, cài lại cúc áo vest, trước khi đi còn ngoảnh lại nhìn cô cười cười. – Cô Phạm Diên Anh.

Diên Anh cảm giác như vừa có một cú nổ lớn vang lên bên tai. Cô cực lực tìm kiếm lại chút thông tin trong não bộ về… chính mình.

Tên: Phạm Diên Anh

Tên gọi khác: Không có.

Tuổi: Hai mươi ba.

Cung hoàng đạo: Cự Giải.

Tình trạng: Độc thân.

Công việc: Thư ký tòa soạn La mémoire.

Nhưng tất tần tật những thứ kể trên không hề dính dáng tới một chữ truyền thông nào. Mặc dù thường xuyên thực hiện những buổi phỏng vấn quan trọng với nhiều nhân vật đình đám và được mệnh danh là “Ngọc nữ” của La mémoire nhưng chưa bao giờ Diên Anh xuất hiện trên mặt báo. Thậm chí trong số đặc biệt của tạp chí, giới thiệu về những cây bút chủ lực thì phần hình ảnh của Diên Anh cũng chỉ là một ô vuông nhỏ xinh màu xanh ngọc bích đầy bí hiểm mà thôi.

Cô chẳng phải là một cô nàng cành cao thích ra vẻ gì cho cam, đơn giản vì cô không thích mọi thứ xung quanh mình trở nên quá ồn ào. Hơn nữa, đó cũng là mong muốn của “ông ta”. Nhắc tới “ông ta”, chẳng phải lão sẽ xử gọn những kẻ bám đuôi cô như trước đây sao? Cô ngửa mặt lên nhìn trần nhà, tự nhủ: “Không phải tôi độc ác, là do anh tự chuốc họa, xin lỗi, xin lỗi…”

Diên Anh vui vẻ nhìn chăm chăm về phía gã đó rời đi, bất giác mỉm cười nham hiểm. Cô lập tức túm lấy tờ giấy trên mặt bàn, hí hửng nhập những thông tin ghi trên đó vào “Mini diary”.

Cô liếc qua phần số điện thoại, một dãy với những con số lặp đi lặp lại “…6868”. Một kẻ có tiền hoặc cố ý khoe mẽ sự giàu có. Chấm hết. Diên Anh nhấn “save” xong, chưa kịp cất đi thì điện thoại trên tay đã bị người ta giật mất.

– Ơ, này?!

Diên Anh há hốc miệng lần thứ hai trong ngày. Kẻ vừa cướp điện thoại của cô lại là một con bé tóc vàng hoe. Cô nghi hoặc nhìn lại màn hình laptop, ngay lập tức nhận ra khuôn mặt giống y hệt trong phần tin nhắn tìm người

– Em… không phải… À, là em…?

– Là tôi đó.

Con bé có vẻ khó hiểu khi nhìn những dữ liệu trên máy điện thoại của cô.

– Tôi tưởng chị định báo cho họ để lấy tiền thưởng?

– Hả?

Khoan chưa nói tới thái độ vô lễ của con bé này, Diên Anh nhớ lại một cách tỉ mỉ những hành động vừa nãy. Có lẽ lúc cô nhìn chăm chăm ra phía cửa sổ, rồi lại quay về hí hoáy bấm điện thoại đã khiến nó hiểu lầm. Cô vội xua tay.

– Chị không có. Em nhầm rồi.

– Tôi biết, số điện thoại này không phải. – Con bé đưa điện thoại cho Diên Anh bằng hai tay. – Xin lỗi.

– Không sao. Em là… – Diên Anh liếc qua màn hình máy tính – Bảo Nhi?

– Đúng vậy! – Con bé gật đầu, nhưng mắt lại liếc sang chiếc bánh mousse việt quất còn nguyên trên bàn.

Diên Anh đột nhiên cảm thấy có chút thương xót. Cô gọi phục vụ mang bánh đến cho con bé. Đồng thời trong đầu cô nghĩ đến hàng trăm giả thiết: Thứ nhất, con bé ném bánh vào người cô, bỏ đi. Thứ hai, con bé nhìn bánh, cười khẩy, bỏ đi. Thứ ba, con bé chửi thề, cầm bánh, bỏ đi…

Nhưng Diên Anh không hề nghĩ tới giả thiết (mà đã biến thành sự thật) là con bé ngoan ngoãn nói hai tiếng “Cảm ơn” rồi ngồi ăn một cách ngon lành.

– Trước khi bỏ trốn, em nên cầm theo thật nhiều tiền!

– Có cầm, nhưng đã trả hết tiền cho khách sạn. – Con bé vẫn nói trống không.

– Người ta không nghi ngờ và hỏi chứng minh thư sao?

– Đơn giản thôi, mượn chứng minh thư của người giúp việc, nói là đặt phòng cho hai mẹ con.

– Kể cả như vậy, chuyện người nhà tìm được em chỉ là vấn đề thời gian thôi.

Con bé dừng ăn, lấy khăn lau siro dính trên khóe miệng, thản nhiên nói:

– Vậy tôi sẽ tự sát.

Tự sát. Không có sợ hãi. Nhưng sẽ rất, rất đau.

– Em… – Diên Anh cảm thấy xung quanh vô cùng ngột ngạt. – … định chết như thế nào?

Quoi[1]?

– Em biết tiếng Pháp?

– Bà ngoại tôi là người Pháp. Tôi hỏi ý chị là gì?

– Cách trả lời của em cho thấy em hoàn toàn không có ý định tự sát.

– Hử? Ừm. – Hai tai con bé bắt đầu đỏ lựng. – Thì có gì đâu, uống thuốc ngủ là xong.

Hai mắt Diên Anh chợt tối sầm. Những viên thuốc xanh đỏ nằm la liệt trên sàn. Chiếc giường bệnh trắng đến buốt óc. Mẹ liên tục gọi tên cô trong nước mắt. Thứ chất lỏng đáng sợ đó chảy vào trong người cô. Ruột gan như bị axit ăn mòn. Đau. Thực sự là rất đau.

– Này, chị?

– Em tưởng uống thuốc sẽ dễ ra đi như vậy sao! Không đâu, thuốc còn nằm lại trong cơ thể em. Thế nên, người ta sẽ đưa một cái ống ghê tởm vào miệng em để rửa ruột, cũng là để trộn tim gan em lẫn lộn luôn. Em sẽ không thể ăn ngon miệng hàng năm trời khi nghĩ tới cảm giác đó. – Diên Anh cười. Trong miệng như sực lại cái “mùi vị” buồn nôn đó.

– Chết cũng khổ như vậy. Chi bằng… đừng chết nữa.

– Cũng còn một cách nữa, nhẹ nhàng hơn. – Diên Anh giơ một cánh tay trắng mịn ra phía trước – Rạch tay. Khi ấy từng giọt máu sẽ chảy ra từ từ, không cảm thấy đau đớn.

Diên Anh nhìn Bảo Nhi bị dọa cho tái mét mặt mày, vội vàng lay lay cô bé.

– Chị chỉ đùa thôi. Chị biết, em không có ý định tự sát.

Nếu chết thực sự dễ dàng và êm ái như thế thì cô còn phải tiếp tục tồn tại như một cái bóng để làm gì kia chứ?

Cô phải sống. Phải mạnh mẽ hơn bất kì ai. Vì chính bản thân cô, vì mẹ, và vì lời hứa với anh năm đó.

– Vậy giờ em tính sao? – Diên Anh nháy mắt.

– Em còn vài người bạn, có thể giúp đỡ. Chị khá thú vị đó, có thể cho em số được không?

– Ừm, số của chị là… – Diên Anh cẩn trọng đọc số điện thoại cho Bảo Nhi. Đã rất lâu rồi, cô không làm quen với người lạ.

– Được rồi! Ủa, hôm nay là thứ Sáu, em nhớ là mọi người đều phải đi làm mà. Đừng nói với em chị bị thất nghiệp đấy nhé!

Nhắc tới công việc, Diên Anh giật mình xem đồng hồ. Và cô gần như ngã ngửa ra sàn khi kim ngắn đã nhích gần tới số chín. Chính xác là cô đã bị muộn phỏng vấn. Mà muộn những bốn mươi lăm phút!

Bốn mươi lăm phút.

Diên Anh, cô chết chắc rồi!

[1]. Cái gì cơ?