Cơn gió – Hoa anh đào trong gió 1

 

God bless Japan.

Ganbatte kudaxai, we all pray for you.

 

Minami Sankiru

Phương tản bộ dọc bờ biển, những hàng cây xanh mướt dưới ánh mặt trời rực rỡ. Từ thời điểm đặt chân đến đất nước này ba năm trước, nó chưa từng tới khu vực Miyaki, có thể nói rằng, cuộc cãi vã với Dũng vô tình lại là dịp tốt khiến nó có cơ hội thoải mái thế này. Thực sự Phương vẫn rất bực, ai đời đã chơi với nhau mười mấy năm, chính xác là từ thuở mẫu giáo, mà Dũng vẫn luôn làm Phương phát điên mỗi khi cãi nhau. Nguyên nhân thì đủ thứ, từ chuyện học hành, chuyện làm thêm, chuyện gia đình, chuyện thời sự cho đến cả chuyện thời tiết… Mà chung quy cũng chỉ tại hai đứa không được ở gần nhau, nói rằng xa mặt cách lòng thì không phải, nhưng người ta vẫn bảo nhất cự ly nhì tốc độ. Đằng này hai đứa lại cách nhau tận… ba mươi bảy nghìn hải lý. Phương tính rồi, nếu nó bơi miệt mài thì chắc khoảng hơn ba năm nó mới gặp được Dũng!

Sau một vụ cãi nhau như thế vào tối hôm trước, từ Tokyo, Phương đi tàu xuống Sendai, rồi từ đó bắt xe về Minami Sankiru chơi cho khuây khỏa. Nó chọn một quán cà phê nhỏ với hàng rào gỗ phủ sơn trắng phía ngoài. Phương gọi một đĩa bánh Dango, dù sao từ sáng tới giờ nó cũng chưa bỏ vào bụng thứ gì tử tế. Dango là một thứ bánh được làm từ bột gạo nặn tròn rồi xiên vào que, sau đó đổ một lớp mật đường lên, cảm giác khi ăn nó hơi giống bánh trôi, khiến Phương thích từ lần đầu tiên nếm thử. Một trong những điều khiến nó thích thú nhất và chọn du học ở Nhật chính là nền văn hóa ẩm thực đa dạng. Trong một lần chat với Dũng, nó từng bảo rằng, mỗi lần ăn bất cứ thứ gì ở đây, nó đều cảm thấy hạnh phúc hơn. Cảm giác ấy kéo dài đến tận bây giờ vẫn không hề thay đổi. Phương nhấp một ngụm trà, nhìn về phía biển và cảm thấy thật dễ chịu. Những chiếc thuyền nhỏ màu trắng đậu sát bờ đang nhấp nhô. Một hàng cây với những chiếc lá vàng rực đang rung lên trước gió. Mặt trời đã biến mất sau những tầng mây từ khi nào. Những cơn sóng ngoài biển có vẻ đập mạnh hơn…

Cơn gió – Điều kỳ diệu ở New York 5

Sợi chỉ màu đỏ

Tôi ngồi mãi ở cổng bệnh viện. Rồi chợt nhớ ra một điều, bà phù thủy. Tôi không biết bà ta có thể làm gì, nhưng tất cả những gì xảy ra hôm nay dường như bà ta đã biết trước. Tôi biết mình phải đi đâu bây giờ…

Khi tôi gần như giằng chiếc rèm màu đen và lao vào, bà phù thủy đang ngồi im lặng trên bàn, tựa như chờ tôi tới. Tôi thở mạnh, ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Tôi chẳng biết phải bắt đầu từ đâu hay phải xử sự như thế nào. Đôi mắt bà đen kịt nhìn tôi:

– Cậu đã tìm thấy điều cậu cần rồi chứ?

– Tôi đã tìm thấy. Nhưng giờ tôi đã mất cô ấy.

– Cậu muốn điều gì ở tôi?

– Bà hãy làm cho cô ấy sống lại.

Bà phù thủy nhìn tôi chăm chú:

– Chẳng có điều gì là miễn phí trong vũ trụ.

– Tôi sẽ phải trả điều gì? Tôi sẽ chết thay cô ấy? Hay tôi sẽ đánh đổi bằng nửa cuộc đời của tôi?

– Tôi không thể trả lời cậu. Đến một lúc nào đó, cậu sẽ biết mình phải trả giá bằng điều gì.

– Tôi chấp nhận. Nếu không có cô ấy, tôi đã chết. Cho dù điều đó là gì, hãy mang cô ấy trở lại.

Bà phù thủy gật đầu rồi bước về phía sau một tấm rèm. Tôi ngồi lại một mình, nắm chặt tay, sẵn sàng đón nhận những điều phía trước. Một lát sau, bà ta bước ra với một chiếc bình nhỏ, bên trong bốc khói. Bà yêu cầu tôi nhắm mắt lại. Tôi cảm thấy rất dễ chịu trước hương thơm tỏa ra từ chiếc bình. Những tiếng nói không rõ của bà phủ thủy vọng vào tai tôi đều đều. Tôi dường như hiểu được rằng, có lẽ tai nạn của bố mẹ tôi cũng là một “cái giá” của điều kỳ diệu nào đó, điều khiến hai người gặp nhau trước đó chẳng hạn. Và họ chấp nhận, để được ở cạnh nhau, dù quãng thời gian vô cùng ngắn ngủi. Tôi thấy mình như đang lịm đi, dần dần, dần dần…

Mọi thứ trôi đi tựa như dòng sông vô hình, cho đến khi tôi thấy ánh sáng đột nhiên vây quanh mình. Khi tôi mở mắt, cảnh vật thật ngỡ ngàng, tôi đang đứng trên phố với dòng người qua lại tấp nập. Tôi sờ xuống tay mình, sợi chỉ màu đỏ vẫn nằm im ở đó, nhắc tôi về một điều có thật. Giọng bà phù thủy đột nhiên vang lên trong đầu tôi: “Khi đó, cậu sẽ phải trả giá cho những điều cậu muốn. Sợi chỉ sẽ ở trên tay cậu cho đến lúc đó.” Tôi nhìn đồng hồ trên tay mình, mười một giờ ba mươi, ngày Mười bốn tháng Hai. Bà phù thủy đã đưa tôi lại thời điểm trước khi mọi thứ xảy ra. Tôi rùng mình. Tôi không muốn thử tháo sợi chỉ ra, cũng không muốn nghĩ xem rồi điều gì sẽ đến. Tôi chỉ muốn gặp Chi và ngăn cô làm những việc sau đó. Cô đã nói nếu không có tôi thì cô vẫn sẽ làm những việc chúng tôi đã làm. Tôi sẽ không để những điều đó xảy ra.

Khi đó tôi đang đứng gần đại lộ số Năm, tòa nhà Emprire State nổi tiếng, im lìm, lạnh lẽo trước mặt. Tôi chạy thật nhanh về phía trước, bỏ qua người hát rong đang cất lên một khúc nhạc buồn bên vỉa hè Park Ave. Tôi không thể để tuột người con gái của cuộc đời mình một lần nữa.

 

 

 

Cơn gió – Điều kỳ diệu ở New York 4

Bóng tối New York

Chúng tôi đi bộ và trò chuyện với nhau rất lâu. Tôi chợt nhớ về đêm giao thừa, khi tất cả mọi người đang tham gia “Lễ hội đếm ngược” thì tôi lang thang trên phố, hút thuốc và gặm nhấm sự cô đơn. Có lẽ trong cuộc sống của ai cũng có thời điểm phải vấp ngã thật đau người ta mới đủ mạnh để nhận ra giá trị của những bước chân. Tôi quay sang:

– Nếu không gặp anh hôm nay, em sẽ làm gì?

– Em sẽ vẫn đi lấy váy. Và chắc vẫn sẽ ăn ở nhà hàng đó, em thích nó. Rồi có lẽ em vẫn sẽ đi bộ ở đây thôi. – Chi bật cười.

– Vậy thực ra không có anh thì Valentine của em vẫn vậy?

– Anh muốn uống thứ gì đó không? – “Anh là Valentine của em!”, đó mới là điều thực sự Chi muốn nói, tôi tự cười khi đọc được điều đó.

– Bất cứ thứ gì. – Tôi nháy mắt.

– Ở kia có một cửa tiệm hai mươi tư giờ. – Chi chỉ sang bên đường.

Chúng tôi băng qua con đường tối, bước vào cửa hàng tạp hóa. Khuôn mặt nhăn nhó của chủ cửa hàng khiến tôi thấy e ngại. Chúng tôi bước về phía tủ lạnh lớn chứa đủ loại đồ uống. Khi tôi đã chọn cho mình một chai Budweiser thì Chi vẫn đang loay hoay với những lon nước ngọt xung quanh. Tôi nhìn cô bằng ánh mắt thích thú, khi bạn đã tìm được một niềm cảm hứng thì mọi thứ sẽ trở nên thật sống động và hấp dẫn. Hay như Ryunosuke từng nói: “Bạn biết là bạn đang yêu, khi mọi hành động, cử chỉ, lời nói của người đó đều trở thành một điều kỳ diệu với bạn.”

– Chi, em có muốn anh trở thành bạn trai của em không? – Bằng tất cả sự dũng cảm, tôi bất ngờ hỏi Chi.

– Từ sáng tới giờ, em luôn thấy anh như hiểu hết những suy nghĩ của em. Anh hãy thử tìm câu trả lời trong mắt em đi!

Tôi mỉm cười, nhìn vào mắt Chi. Không thấy điều gì trong đó. Một thoáng ngạc nhiên, tôi tiếp tục nhìn vào mắt cô và tập trung suy nghĩ. Vẫn không được. Tôi nhìn đồng hồ, mười giờ năm phút! Vậy là năng lực mà tôi được quyền sử dụng đã dừng lại đúng như lời bà phù thủy nói.

– Anh thật sự không biết. Em hãy trả lời anh đi, anh muốn được nghe em nói.

Khi Chi mấp máy miệng chuẩn bị trả lời thì đột nhiên tiếng cửa kính vỡ vang lên. Tiếp theo đó là những tiếng la hét từ quầy thu ngân. Chúng tôi sợ hãi nép vào một góc. Tôi đang đứng trước một cảnh thường thấy trong những bộ phim: một nhóm gangster cướp cửa hàng hai mươi tư giờ. Qua kính chiếu hậu bên trên, tôi thấy chúng xổ một tràng hăm dọa vào mặt bà chủ cửa hàng đang tái mét với khẩu súng trên tay và vơ vét tiền trong ngăn kéo, tôi nắm chặt tay Chi ra hiệu im lặng. Cô gật đầu, toàn thân run rẩy. Những tiếng cãi cọ tiếp tục vang lên, bà chủ vừa la hét vừa luồn tay xuống phía dưới dò tìm nút báo động. Tôi lẩm nhẩm trong đầu: “Không… Không… Đừng…!” Đã quá trễ, ngay khi tiếng chuông báo động vang lên, tên đội mũ bắn thẳng vào bà chủ ba phát súng. Chi hoảng sợ kêu lên một tiếng nhỏ.

Một gã trong đó giật mình quay về phía chúng tôi, hoảng hốt nhận ra có người khác đang ở trong cửa hàng. Chúng nhanh chóng chia nhau ra lục soát, một tên bước vào phía trong quầy lấy cuộn băng của camera, hai tên còn lại chạy về phía chúng tôi với khẩu súng trên tay, chúng không thể để những người đã chứng kiến cảnh tượng vừa rồi sống sót. Tôi nhanh chóng quyết định mình phải làm gì. Tôi đẩy cánh cửa kho đang mở hờ phía sau và kéo Chi vào, người cô vẫn run lên như chú chim non bị ướt. Bọn gangster lao theo chúng tôi. Tôi đạp mạnh vào cánh cửa tiếp theo dẫn ra con phố phía sau, đến cú thứ hai thì cánh cửa tung ra, tôi dắt tay Chi chạy. Bọn gangster tiếp tục đuổi theo chúng tôi, khi gần đến góc phố đầu tiên, nơi có những chiếc xe đỗ cạnh vài người đang hút thuốc lá và trò chuyện, tôi hét lên kêu cứu. Đột nhiên, một tiếng súng xé tan không khí từ phía sau. Tôi giật mình quay lại theo bản năng, gã đội mũ chĩa thẳng súng về phía tôi bắn tiếp. Đầu óc tôi hoàn toàn choáng váng vì những gì đang xảy ra nhanh như một tia chớp, tay chân cứng đờ. Ngay khi đó, một tiếng kêu và tôi cảm thấy mình ngã xuống đất. Chi đã đẩy tôi ra. Những người từ bên đường lao sang hốt hoảng, hai tên gangster chạy về phía sau, nơi chiếc ô tô của gã đồng bọn đợi sẵn. Tôi quay sang Chi, khi đó đang nằm cạnh tôi, thở dồn dập:

– Em… em không sao chứ?

Chi nằm đó, im lặng, ánh mắt nhìn tôi sợ hãi. Tôi ôm lấy cô định bế dậy, ngay khi đó, tôi cảm nhận được một dòng máu nóng chảy xuống cánh tay mình. Không phải máu của tôi. Tôi nhìn Chi, cô từ từ nhắm mắt lại, viên đạn găm vào ngực Chi, nơi dòng máu chảy ra.

Những cú điện thoại.

Chiếc xe với đèn đỏ quay phía trên.

Chiếc băng ca.

Những ánh đèn vụt qua nơi cửa sổ xe.

Chi bất động cạnh những nhân viên sơ cứu.

Chiếc váy trắng đẫm máu.

Màu trắng sau đó của bệnh viện.

Cửa phòng mổ khép lại.

Chờ đợi. Đợi chờ.

Bác sĩ bước ra, lắc đầu buồn bã.

Mọi thứ vụt qua mắt tôi thật nhanh. Thằng con trai chưa bao giờ biết khóc ngồi ôm mặt nức nở ngay sau đó. Tôi không thể tin những gì đã xảy ra. Tìm thấy người con gái định mệnh trong ngày Valentine và mất cô ngay sau đó. Tại sao Chi lại đẩy tôi ra và hứng lấy viên đạn đó? Người nằm trong kia đáng ra phải là tôi…

 

Cơn gió – Điều kỳ diệu ở New York 3

Những ngôi sao Gotham

Khi đã ở trên taxi, chợt tôi không thể kiềm chế điều muốn hỏi:

– Em đã có bạn trai chưa?

– Em đã từng. – Chi cười. – Không lâu dài nhưng cũng không chóng vánh.

– Anh cũng vậy. – Tôi không biết vì sao mình lại buột miệng nói ra câu ngớ ngẩn vừa rồi nữa.

Chi cười to. “Đó giống như một lời hò hẹn vậy!”, cô lại vừa suy nghĩ đúng điều tôi muốn nói. Chiếc taxi phóng qua những dãy nhà cao tầng, băng qua cây cầu nổi tiếng Williamsburg nối từ thành phố Manhattan sang Queens. Khung cảnh hai bên sông Đông êm ả, sương mù nhẹ phủ kín phía trên khiến cảnh vật xung quanh tôi càng trở nên kỳ diệu, tôi quay sang Chi:

– Em có nhớ nhà không?

– Em không biết phải trả lời câu này thế nào.

“Em không biết nơi đó có còn được gọi là nhà không, nếu nó chẳng còn sự tồn tại của một gia đình…” Những suy nghĩ trong em khiến tôi bỗng thấy mình đã hỏi một câu rất tệ.

– Anh không biết điều này có giúp được gì cho em không… nhưng bố mẹ anh đã mất từ khi anh còn nhỏ, anh lớn lên trong sự nuôi dưỡng của một người chú. Khi mười tám tuổi, anh sang đây, xin học bổng và bắt đầu sống một mình. Anh thậm chí không có một gia đình thật sự. Nếu bố mẹ em trục trặc, hay đã ly dị, điều đó vẫn tốt hơn việc họ không còn tồn tại nữa.

Chi nhìn vào mắt tôi một thoáng, tôi hơi co người lại vì điều đó, như sợ người khác cũng có khả năng mà tôi đang nắm giữ. Một lát, Chi nói:

– Em xin lỗi.

– Đó đâu phải lỗi của em.

– Mà sao anh lại nghĩ rằng bố mẹ em ly dị?

– Chỉ là cảm nhận… – Tôi nói dối.

– Thật kỳ lạ.

– Bố mẹ em tái hôn chưa? – Tôi hỏi điều mình đã biết.

– Dạ rồi, không lâu sau khi ly dị. Có lẽ họ đều có kế hoạch riêng từ trước đó.

– Vậy thì nếu nói theo cách tích cực, em đang có tới hai gia đình!

– Anh có cách an ủi thật kỳ cục. – Chi bật cười.

– Bởi vì anh có thể hiểu được điều em đã trải qua, Chi ạ. – Tôi nhìn vào mắt Chi, không phải để đọc suy nghĩ của cô, chỉ để cô hiểu được nỗi cảm thông trong tôi.

Chi mỉm cười, cô không bao giờ biết nụ cười đó có giá trị với tôi đến thế nào. Nụ cười đó như muốn nói với tôi rằng, tôi là một người lạ không vô dụng chút nào. Cô quay ra phía cửa sổ xe, nhìn đám trẻ con đang chơi đùa trên phố, những ngón tay gầy khẽ chạm vào tay tôi, như truyền hơi ấm sang trái tim đang đóng băng và khiến nó tan chảy.

Chiếc taxi dừng lại trước một căn nhà xây theo lối kiến trúc Anh. Khi Chi bước vào một căn nhà sơn trắng với hàng rào cây xanh mướt thì tôi tình cờ nhìn thấy Mina đi bộ ngang qua cùng vài cô bạn. Một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu, tôi gọi:

– Hey Mina?

– Yes? – Cô bé Hàn Quốc quay lại, hơi ngạc nhiên vì gặp tôi ở đây.

– Tôi có thể hỏi em một câu chứ?

– Được. – Cô bé tỏ ra bối rối.

– Em có thích Joe không?

Mina im lặng, mắt tròn xoe.

– Em thích Joe chứ? – Tôi tiếp tục hỏi và nhìn vào mắt Mina.

“Yes…”, khi cô đang ngập ngừng chưa biết trả lời sao thì tôi nháy mắt:

– Cảm ơn em. Gặp lại em trên lớp!

Tôi đã có câu trả lời cần biết nhờ việc đọc suy nghĩ của Mina. Bước vào ngôi nhà Chi đang nói chuyện với người chủ cửa hàng, tôi ngồi xuống ghế, kiên nhẫn. Nghĩ đến việc của Joe và Mina tôi bật cười. Chi quay lại:

– Có chuyện gì vậy anh?

– Không có gì, anh chỉ chợt nhớ ra một câu chuyện.

– Như thế nào?

– Hai người tình cờ gặp nhau ở nơi đất khách quê người, tình cờ thấu hiểu nhau, tình cờ chỉ cần nhìn vào mắt là cảm thấy nhau, tình cờ yêu nhau…

– Và rồi?

– Và rồi tình cờ không đến được với nhau. Nhưng họ sẽ không bao giờ quên những gì đã trải qua.

– Đó là một tiểu thuyết?

– Một truyện ngắn, của Mai Thảo. – Tôi mỉm cười.

– Nghe thật là…

“Giống chúng ta!” – Đó là những gì tôi đọc được trong mắt Chi.

– Thật là?

– Thật là hay! Mà anh đừng nhìn em như thể anh đang đọc suy nghĩ của em nữa được không? – Chi bật cười.

– Được. – Tôi nhún vai và huýt sáo.

“Cách nhìn đó thật sự làm em bối rối, nó như động chạm vào những phần đã ngủ yên…” – Chi vào trong thử đồ, tôi lấy máy, nhắn tin cho Joe: “Đừng chờ, tớ sẽ về muộn.” “Cậu chưa giải thích về chuyện sáng nay.” – Joe trả lời ít lâu sau đó. “Tớ đã nói sẽ giải thích sau. Tớ tắt máy đây. À, Mina cũng thích cậu đó! Hãy gọi cho Mina và rủ nàng đi chơi Valentine đi!” – Tôi reply rồi chuyển máy sang chế độ airplane.

– Được không anh?

Tôi ngước mắt lên, và ngỡ ngàng. Chi đã thay sang bộ váy trắng với đường viền eo và tay xanh thẫm. Trông Chi như cô bé lọ lem đến dự tiệc của hoàng tử, chỉ thiếu mỗi đôi giày thủy tinh. Cô đẹp tới mức tôi cứ đần ra ngắm mà quên mất mình phải nói gì.

– Anh?

– Đẹp, em ạ! – Tôi không biết tìm từ gì thích hợp hơn để diễn tả điều mình đang cảm thấy.

– Em sẽ mặc thế này đi ăn tối luôn nhé? – Chi nhoẻn miệng cười.

– Chắc chắn rồi.

Khi Chi quay vào trong thanh toán tiền, tôi vẫn ngẩn ra ngắm cô. Và tôi giữ ánh mắt hình trái tim đó suốt quãng đường đi taxi đến nhà hàng mà Chi chọn. Mãi đến khi đã ngồi yên vị và người phục vụ đưa chúng tôi menu, tôi mới có thể rời mắt khỏi cô. Dưới ánh nến lung linh và những dao dĩa mạ bạc xếp gọn gàng phía trước, Chi trông như một người mà trái tim tôi đã tìm kiếm từ lâu.

– Em đã nói đừng nhìn em thế nữa rồi mà! – Chi bĩu môi.

– Anh xin lỗi. – Tôi không thể ngăn mình nói câu ngớ ngẩn hơn. – Nhưng anh không nghĩ em lại xinh đến thế!

– Ý anh là bình thường em xấu phải không?

– Con gái luôn có thứ logic đó. – Tôi bật cười thành tiếng. – Nếu sự thật là như vậy thì anh có theo em tới tận Brooklyn để xem một chiếc váy không?

– Anh nói với tất cả các cô gái mới gặp như vậy sao?

– Em đi ăn với tất cả các chàng trai uống cà phê ở quán sao?

Chúng tôi nhìn nhau và cười. Người chơi piano ở phía trên chuyển sang bản Don’t know why của Norah Jones, đúng bài tôi thích. Tôi nhìn vào những ngón tay gầy của Chi:

– Có khi nào anh và em đã biết nhau từ…kiếp trước không Chi?

– Anh tin vào những điều đó sao.

– Tại sao lại không? Cuộc sống có rất nhiều điều chúng ta không hiểu. – Khi nói đến đây tôi chợt nghĩ đến bà phù thủy.

– Nếu như thế, chắc kiếp trước em và anh phải ghét nhau ghê lắm.

– Tại sao em lại nghĩ thế?

– Ghét của nào trời trao của ấy mà! – Chi cười, hàm răng trắng như mê hoặc tôi.

Tôi khẽ vươn tay, chạm vào tay cô đang đặt trên bàn. Một thoáng như là mơ. “My heart is drenched in wine. But you’ll always on my mind. Forever.” Chúng tôi trò chuyện về kiến trúc, ẩm thực, về New York và Việt Nam bằng những ký ức mơ hồ. Chưa bao giờ tôi nghĩ hai tiếng đồng cảm là một khái niệm có thể tìm thấy trong từ điển cuộc sống của tôi hơn lúc này. Phần mái bằng kính của nhà hàng Gotham Yonkers lấp lánh những ánh sao sớm. Điều đó có lẽ không cuốn hút tôi bằng thứ ánh sáng dịu dàng của ngôi sao trước mặt. Người nhạc sĩ vẫn đệm những phím đàn, đưa chúng tôi vào một nơi không có thật. Tôi chẳng bao giờ tin vào thứ tình yêu sét đánh, nhưng tôi cũng chẳng bao giờ nghĩ sẽ có ngày tôi phản bội lại lòng tin của mình. Ngay giây phút này, tôi muốn ôm Chi vào lòng và hỏi em đã ở đâu suốt những ngày tôi lạc lối giữa New York.

 

Cơn gió – Điều kỳ diệu ở New York 2

Cô gái Gothic

Khi tôi tỉnh dậy đã mười giờ sáng, radio đang phát một bản nhạc đau khổ của Adele. Joe đã ngồi trong phòng tôi từ lúc nào, chăm chú chơi Tank Hero trên máy tính. Tôi chợt cảm thấy cổ họng khô rát như đã nốc rất nhiều cồn tối hôm trước, đau đầu kinh khủng. Với bình nước lọc trên bàn trong lúc nghĩ về những chuyện đã xảy ra, tôi chắc chắn rằng mình hoặc lú lẫn hoặc mơ một giấc mơ quá dài. Câu hỏi của Joe kéo tôi trở về thực tế:

– Cậu có cái vòng gì trên tay vậy Bảo?

Tôi nhìn xuống tay trái của mình, một sợi chỉ nhỏ màu đỏ đang quấn quanh tay. Tôi khẽ rùng mình khi nhớ lại bà phù thủy với đôi mắt đen kịt hôm qua. Sau khi rời khỏi chỗ bà phù thủy đó, tôi đã về nhà và ngủ một giấc tới bây giờ, không hề suy nghĩ gì về điều bà ta đã nói.

– Chỉ là một sợi chỉ. Cậu thế nào?

– Ổn, không thể ổn hơn! Chết tiệt! – Joe vừa nói vừa đập mạnh vào bàn phím khi màn hình hiện lên chữ game over.

– Tốt! – Tôi trả lời bâng quơ.

– Hôm qua cậu đã đi đâu vậy?

– Đi ăn, rồi loanh quanh ở khu China Town đến tối…

– Nghe thảm hại vậy! Hôm nay là Valentine đó! Hãy ra đường và kiếm cô gái nào đi!

Joe nói đến đây, một nỗi tò mò to như con bò xâm chiếm tâm trí tôi. Tôi quay về phía Joe, nhìn thẳng vào mắt cậu ta, rồi tập trung suy nghĩ. Một giây, hai giây, ba giây. Chẳng có điều gì xảy ra, tôi thở dài ngán ngẩm. Joe nhìn tôi kỳ quặc khi tôi cầm bàn chải đi về phía cửa. Khi chạm vào cánh cửa treo tấm bảng phi tiêu, chợt một ý nghĩ nảy ra trong đầu. Tôi quay lại:

– Này Joe, cậu vừa nghĩ gì?

– Tớ chẳng nghĩ gì cả. – Joe cười phá lên. – Cậu biết khi chơi game đầu óc tớ rỗng tuếch mà!

– Cậu thử nghĩ gì đó xem. – Tôi liếm mép.

– Nghĩ gì?

– Cái quái gì cũng được.

– Ừm… – Joe ậm ừ rồi ra chiều đăm chiêu suy nghĩ.

Từ phía cửa, tôi chăm chú nhìn vào mắt Joe, tập trung hết khả năng có thể, đột nhiên, một tiếng nói vô hình vang lên trong đầu tôi: “Mina đang làm gì nhỉ? Mình muốn rủ nàng đi chơi quá!” Tôi giật mình, toát mồ hôi, hơi tựa vào cánh cửa sau lưng. Mina là một cô bé Hàn Quốc khóa dưới, học cùng chúng tôi môn Lịch sử nước Mỹ. Cô bé thi thoảng đi ăn cùng chúng tôi sau khi hết tiết học. Tôi nuốt nước bọt:

– Mina? Cậu thích con bé Hàn Quốc đó à?

– Sao cậu biết? – Joe nhìn tôi thảng thốt.

Tôi không trả lời, quay lưng bước vội ra khỏi phòng. Khi khép lại cánh cửa phòng tắm và nhìn gương mặt xanh lét của mình trong gương, tôi vẫn không hiểu điều gì vừa xảy ra. Một sự trùng hợp? Hay điều bà thầy bói nói với tôi là sự thật? Tôi dấp nước lạnh vào mặt, đánh răng thật nhanh rồi chạy về phòng. Joe vẫn ngồi đó với đôi mắt hình dâu tây. Tôi vớ lấy áo khoác và điện thoại rồi chạy ra khỏi phòng, nói với Joe trước khi đóng cửa:

– Tớ sẽ giải thích sau!

Thực ra, đến lúc ngồi trên tàu điện ngầm vào thành phố, tôi vẫn chẳng biết mình sẽ giải thích gì cho cậu bạn thân. Tâm trí tôi hoàn toàn bị thu hút bởi điều mới lạ. Tôi nhìn người đàn ông ngồi đối diện, rồi tập trung suy nghĩ – ngoại tình. Người đàn bà ngồi ở góc cuối tàu – du lịch. Cậu bé đang đứng ở cửa – video game. Mọi thứ hiện ra rõ ràng trong mắt tôi như thể họ là những nhân vật trong truyện tranh và suy nghĩ của họ hiện ra thành những vòng tròn nhỏ trên đầu. Tôi thậm chí không còn thấy ngạc nhiên về khả năng mình vừa có, mà thích thú thưởng thức nó nhiều nhất có thể. Tôi xuống tàu ở downtown, bước thật nhanh trên những dãy thang bộ cũ kỹ. Tôi đứng ngắm tòa nhà Empire State một lúc rất lâu. Đã có một thời gian tôi làm việc cho một công ty thiết kế đồ họa 3D đặt trụ sở gần đây. Và ngày nào tôi cũng ngắm tòa nhà phi thường này bằng ánh mắt của một đứa trẻ lên năm. Một lát sau, chừng như đã đủ, tôi bỏ năm mươi cent cho một người hát rong bên đường rồi băng qua khu vực Park Ave, đi bộ trên đại lộ Bảy mươi hai. Những tòa nhà cao ngất mọc ngang dọc khắp con đường, tôi chọn một quán cà phê nhỏ trên vỉa hè và tiếp tục thú vui quan sát và đọc suy nghĩ của những người xung quanh. Những suy nghĩ trong sáng thì ít mà vẩn đục thì nhiều.

– Anh muốn dùng gì?

Tôi hơi giật mình trước giọng nói Việt xuất hiện đột ngột. Một cô gái trẻ dong dỏng cao, mái tóc đen buộc gọn sau gáy, đôi mắt thanh tú đứng cạnh tôi từ khi nào. Cô mặc một chiếc tạp dề màu nâu che đi chiếc áo sơ mi trắng. Tôi ngập ngừng:

– Đây là một quán Việt Nam sao?

– Không, thưa anh! – Cô gái mỉm cười, đặt menu xuống bàn. – Đây là một quán cà phê Italia, và nếu anh muốn, tôi có thể chuyển sang phục vụ bằng tiếng Italia.

– Em luôn nhận ra những khách Việt thế này sao?

– Đôi khi.

– Như thế nào?

– Như cách anh đang hỏi. – Cô gái cười. – Anh muốn dùng gì?

– Cho tôi một latte ít đá. – Tôi liếc nhìn tấm biển nhân viên trên ngực cô gái trước khi cô bước vào trong: Linh Chi.

Đây là cô gái mà bà thầy bói đã nhắc đến sao? Tôi cũng không chắc. Một lát sau, khi Chi mang cốc cà phê ra, tôi chăm chú nhìn vào mắt cô. “Tại sao anh lại nhìn em thế, anh muốn đọc suy nghĩ của em ư?!” – Thứ tôi vừa “đọc” được khiến tôi nửa buồn cười nửa sờ sợ, như con mèo bị bắt quả tang đang ăn vụng. Chi quay người bước đi như để ngăn ánh mắt soi mói của tôi. Tôi ngồi với cốc latte, suy nghĩ về quãng thời gian vô định mà tôi đang đốt ở New York, về kết quả học tập tuyệt vời không cứu vãn được những cảm xúc đang chết dần trong tôi, về những cuốn sách mà tôi vùi đầu vào đọc suốt những năm đầu đại học. Đó cũng là một phần lý do khiến Dương rời bỏ tôi vì thấy tôi không đủ quan tâm tới cô, rồi suy nghĩ về tương lai chẳng mang hình thù nào rõ rệt của một thằng con trai hai mươi tư tuổi. Tôi đang tìm kiếm điều gì ở thành phố này, ngồi đây và đọc suy nghĩ của mọi người ư? Chi đi ngang qua bàn tôi khi tôi đang vứt mình vào đống trăn trở đó.

– Chào anh! Enjoy cà phê anh nhé!

– Em về ư? – Tôi chưng hửng, để ý rằng Chi đã tháo chiếc tạp dề ra và thay vào đó chiếc áo khoác da màu be.

– Vâng, em đã hết ca.

– Nhân viên khi hết ca được quyền ngồi lại uống cà phê chứ? – Tôi quyết định làm điều mình không hay làm. “Sẽ muộn chuyến tàu điện về thư viện mất”, đó là những gì tôi đọc được trong mắt Chi.

– Dạ được! – Cô ngần ngừ một chút. – Đã lâu em không gặp người Việt!

– Em muốn uống gì? Rất mừng vì được hỏi lại em câu này.

– Em không uống gì. – Chi cười. – Bọn em được uống free ở trong bếp.

– Em là du học sinh ư?

– Không, em sang đây với chồng.

– Thật sao?

– Ha ha, không! Tất nhiên rồi. – Chi cười to.

“Mặt anh ấy lúc ngạc nhiên trông thật dễ thương!”, tôi không hiểu sao mình lại sử dụng năng lực chậm mất mười giây và để cô true như vậy. Tôi thích cách Chi cười, để lộ chiếc răng khểnh. Tôi cởi áo khoác đưa Chi khi thấy cô khẽ rùng mình.

– Cảm ơn anh. – Chi lắc đầu. – Em không lạnh.

– Với nhiệt độ dưới 0 thế này ư?

– Em quen rồi.

– Em sang đây khi nào?

– Bốn năm trước… – Cô hơi ngập ngừng.

– Em có người quen ở đây? – Bố mẹ Chi đã ly dị và đều lập gia đình riêng, đó là điều tôi đọc được từ suy nghĩ của Chi. Lý do khiến cô sang đây cũng không khác tôi nhiều lắm.

– Em ở với bác em. – Chi vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng có ánh buồn. – Anh đang học đại học ở đây ư?

– Anh học kiến trúc. – Tôi gật đầu.

– Wow, em đã chọn New York khi tới Mỹ, chính vì kiến trúc ở đây khá hấp dẫn đó!

– Vậy ư, em thích tòa nhà nào ở đây nhất?

– Woolworth Building!

– Gothic phục hưng thời kỳ đầu. – Tôi gật gù. – Em có khiếu thẩm mỹ cao đó!

– Cũng vì thế mà bạn bè gọi em là cô gái Gothic đó! Em rất thích cách bo viền, những ô cửa sổ và tất nhiên cả phần chóp của Woolworth.

– Nếu thế chắc hẳn em cũng sẽ thích Chrysler?

– Vâng. Em có thể ngồi hàng giờ ngắm khung cảnh ấy trước hoàng hôn. Nhìn nó lấp lánh, tối dần, rồi lại lần lượt lên đèn…

Chúng tôi ngồi nói chuyện rất lâu về New York và cuộc sống nơi đây. Từ ngày Dương chia tay tôi và về nước, tôi như một bóng ma vô hồn, nhận ra mình chẳng có gì nhiều, và cũng chẳng cần gì. Hình như đã lâu lắm rồi tôi mới nói chuyện với một người lạ. Đã lâu lắm tôi mới uống một cốc latte ngon đến thế. Đã lâu lắm rồi tôi mới nhận ra mình không cô đơn giữa thành phố tất bật này. Bà thầy bói nói đúng, tôi hoàn toàn quên mất mình đang là một chàng trai không gia đình và thất tình thảm hại, cũng hoàn toàn quên mất tôi đang mang trong mình một năng lực kỳ lạ. Tôi chăm chú vào câu chuyện của tôi và Chi, vào nụ cười của cô, vào đôi môi cô, vào những ngón tay thon mượt của cô…

Có vẻ nhận ra chủ đề về niềm đam mê bất tận sẽ không kết thúc sớm, Chi nhìn đồng hồ rồi nói:

– Em phải đi lấy một chiếc váy bây giờ. Đã ba ngày từ khi nó được sửa xong em vẫn chưa có thời gian tới đó.

– Có xa đây không?

– Ở phía tây khu Brocklyn ạ.

– Em không phiền nếu anh đưa em đi chứ? Sau đó chúng ta có thể đi ăn gì đó nếu em rảnh. Hôm nay là Valentine và chúng ta đều đang cô đơn!

Chi không trả lời, cô bối rối. “Mình đang bị anh ấy hấp dẫn. Điều này không giống mình chút nào.” Tôi rất muốn nói với Chi rằng tôi cũng có suy nghĩ tương tự như cô, rằng tôi đã từng nghĩ chẳng biết đến mùa quýt chín nào tôi mới có thể cảm thấy sự xao động trong tâm hồn mình. Thế mà nó đã đến ngay khi tôi không ngờ nhất.

– Dạ được.

Tôi thở phào, vẫy tay bắt chiếc taxi màu vàng đang lờ đờ trên phố. Trước khi bước lên taxi, tôi giật mình khi thoáng thấy ở góc phố đối diện là người phụ nữ với tấm vải voan đen. Chính là bà phù thủy đó, đang nhìn thẳng về phía tôi. Người lái taxi hỏi chúng tôi địa chỉ cần đến. Khi tôi quay lại, bà ta đã biến mất như chưa từng ở đó.