[Người lớn cô đơn] Chuyện về cái chết

 

Cái chết hẳn phải đẹp lắm. Bạn sẽ nằm đấy, trong lớp đất nâu mềm, cỏ xanh ở trên đầu, lắng nghe khúc nhạc của thinh không. Không có quá khứ lẫn hiện tại. Ta sẽ quên đi thời gian, quên đi cuộc sống này và hòa mình với an nhiên.

Oscar Wilde

Vinh bỏ tôi đi vào một ngày tháng Sáu. Sài Gòn phủ đầy những trận mưa dông, gió quật ngang rít thành những hồi dài bên ngoài cửa sổ. Vinh ra đến cửa, bấm thang máy rồi mà vẫn còn quay lại, hôn lên môi tôi, vòng tay siết ngang hông vững chãi. Vinh cười: “Anh sẽ nhớ em mất!”

Đến tầm tối, người ta dùng điện thoại của Vinh gọi vào máy tôi thông báo rằng anh đã gặp tai nạn trên đường Nguyễn Trãi. Gió to, mưa lớn, một thân cây gãy xuống ngang đường khiến Vinh trượt dài trên phố, chấn thương sọ não và chết ngay tại chỗ. Tất cả những lời này, những câu tường thuật này tôi đều nhớ rõ, kể cả nụ cười của Vinh và lời cuối cùng anh nói: “Anh sẽ nhớ em mất!”

Tôi đã không khóc. Không hề rơi một giọt nước mắt nào. Tôi có mặt lúc nhận xác Vinh về nhà, ở bên quan tài anh cho đến khi được an táng. Tuần nào cũng chạy xe ba mươi cây số lên mộ anh và quay trở về trong yên lặng. Tôi đã không khóc, không than vãn, không trách cứ. Tôi khiến những người xung quanh tôi sợ hãi lẫn hoài nghi.

Bạn phải có một lòng dũng cảm nhất định để tồn tại giữa thành phố. Trước khi gặp Vinh, tôi hoàn toàn đơn độc cho dù có hội hè, sự kiện, gặp gỡ, hẹn hò, tán tỉnh… Tôi vẫn hoàn toàn đơn độc, Vinh cũng vậy. Cho đến một buổi chiều, chúng tôi tìm thấy nhau. Thành phố vẫn sầm sập vòng xoay của mình, chỉ duy nhất một điều khác biệt mà tôi biết. Từ nay tôi đã có Vinh bên mình. Từ nay đã có Vinh nắm tay tôi lúc băng qua phố, có nỗi nhớ Vinh để mong được trở về nhà mỗi buổi chiều cuối ngày, có hơi ấm của Vinh mỗi khi tỉnh giấc vào buổi sáng, có nụ cười của Vinh khi cả thế gian chỉ nhăm nhe bắt nạt. Tôi chưa từng nghĩ điều kỳ diệu này có thể xảy ra. Một người hoàn toàn xa lạ bước chân vào cuộc sống và mọi thứ thay đổi. Nhưng bạn cũng không hề chuẩn bị tình cảm lẫn nhận thức để chấp nhận khả năng người đó sẽ ra đi mãi mãi. Giống như lúc này. Giống như hiện tại. Tôi lại quay trở về làm người phụ nữ đơn độc giữa lòng thành phố. Và là người phụ nữ với trái tim hun hút một lỗ hổng lớn lao.

Tôi vẫn tiếp tục sống với những lịch trình như khi Vinh còn bên cạnh. Thứ Hai, thứ Ba và thứ Năm, chúng tôi chỉ kịp ăn sáng cùng nhau và gặp lại lúc mười một giờ tối ở nhà. Thứ Tư, cả hai cùng có hai giờ để ăn trưa cùng nhau ở một tiệm bún bò trên đường Mạc Đĩnh Chi. Thứ Sáu, Vinh sẽ đón tôi tan sở, hai đứa có thể đi nghe nhạc hoặc mua một vài đĩa DVD mang về nhà xem đến khuya. Những buổi sáng cuối tuần chậm rãi, tôi pha trà cho Vinh, nằm cuộn tròn trong lòng anh kể lể vụn vặt, lắng nghe tình cảm của chúng tôi nhẹ nhàng thở vào không khí và hơi ấm của Vinh làm rạng rỡ cả khung trời đằng sau ô cửa sổ màu xanh lam cũ kĩ. Cuộc sống nối tiếp giản dị. Chỉ có điều, đôi lúc tôi thèm được nghe Vinh quay đầu lại và nói “anh sẽ nhớ em mất!” đến ngột ngạt. Những lúc ấy, tôi đặt tay lên ngực mình, hít thở vội vã để hiện thực này, sự mất mát này không thể xâm chiếm được mình. Tôi cố tìm cách tránh xa nó một cách tuyệt vọng.

Mẹ đến thăm tôi mỗi tuần một lần. Lần nào bà cũng im lặng lau chùi, dọn dẹp, mua ít trái cây để vào tủ lạnh, nấu cho tôi một ấm trà gạo đỏ rồi lặng lẽ ra về. Thỉnh thoảng bà nhắn tin hay để lại một mảnh giấy trên bàn ở phòng khách: “Cố mà khóc đi con!” Nỗi lòng của mẹ khiến tôi muốn ôm chầm lấy bà, gục đầu vào lòng bà và thổn thức rằng tôi nhớ Vinh đến nhường nào. Nhưng tôi không dám. Tôi không đủ sức lực và tự tin để thừa nhận với bà rằng tôi biết chuyện gì đã xảy ra và nó hiện hữu rõ rệt như thế nào đối với sự tồn tại của tôi. Mẹ hiểu. Và có lẽ sẽ là người duy nhất hiểu.

Ngày sinh nhật Vinh, tôi làm một chiếc bánh sôcôla lớn. Tự mình mày mò thu âm một bản tình ca nhẹ nhàng tặng anh. Trời đổ mưa lớn, tôi đến Igor, ngồi ở góc phòng tầng áp mái, chỗ ngồi nơi lần đầu tiên chúng tôi hẹn hò. Mưa gõ mạnh vào cửa kính tạo ra những âm thanh mạnh mẽ. Quán Igor buổi trưa yên ắng, chỉ có tiếng mưa đều đặn. Tôi ngồi ôm gối yên lặng, mắt nhìn chăm chú về hướng cầu thang. Y như lần đầu tiên, Vinh sẽ xuất hiện ở đó với cái nhìn ấm áp, bờ vai rộng và nụ cười có thể xua tan mọi nhỏ nhen tầm thường. Tôi cứ ngồi mãi như thế cho đến lúc có tiếng bước chân lên cầu thang. Vào một buổi trưa thứ Ba trời mưa như thế này, việc Igor có khách là điều cực kỳ hiếm hoi. Anh ta mặc áo polo màu ghi xám, tóc cắt cao và hiền lành. Anh ta nhìn thấy tôi, mỉm cười. Người đàn ông đó xuất hiện ở chỗ tôi đã mong chờ là Vinh. Không có gì lạ, vì Vinh không thể đến. Anh ta ngồi xuống ở bàn song song bên cạnh. Lấy từ trong túi ra một cây nến, gọi hai ly Latte và một miếng cheesecake. “Có lẽ anh ta cũng đang đợi người yêu đến”- tôi thầm nghĩ. Nhưng không phải. Anh ta hát. Một giai điệu quen thuộc. Anh ta thắp nến và hình như là bài Happy Birthday. Khi bài hát kết thúc, tôi nghe anh ta khẽ khàng nói “Chúc mừng sinh nhật em!”

– Hôm nay là sinh nhật vợ tôi. – Người lạ quay sang và nói.

– Chúc mừng sinh nhật chị ấy. – Tôi mỉm cười. Người lạ cũng mỉm cười.

– Đây là nơi lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Cô ấy rất thích ngồi đúng chỗ này vào những ngày mưa. – Người lạ không ngại ngần bộc bạch.

– Chị ấy giận anh à?

Anh ta lại cười hiền từ, ánh nhìn có những vết nheo dài nơi đuôi mắt. Rất giống Vinh.

– Cô ấy mất rồi.

Tôi thấy lồng ngực mình bị ép chặt. Sự mất mát của người đối diện ồ ạt như lũ lớn. Những ngón tay run lên dữ dội, chới với. Nước mắt cứ vậy mà trào ra không thể kiểm soát.

– Cô không sao chứ?

Người lạ lo lắng, ái ngại. Mà tôi hầu như hoàn toàn mất kiểm soát, không thể ngăn mình lại. Tôi nấc liên hồi làm bao nhiêu kìm nén bấy lâu bung ra hết thảy.

– Tôi xin lỗi. Tôi không nghĩ chuyện buồn của mình có thể khiến cô đau lòng đến vậy.

Người lạ e dè, xích lại gần hơn và đưa cho tôi một miếng khăn giấy nhỏ. Ngoài trời vẫn mưa rũ rượi. Hai chúng tôi ngồi yên lặng và không nói với nhau thêm lời nào trong một khoảng thời gian dài vô tận. Ngọn nến thắp lên đã sắp đến hồi tàn. Căn phòng lập lòe những hơi thở buồn bã đan xen.

– Người yêu tôi tên Vinh. Anh ấy là… một người ấm áp.

Lần đầu tiên sau một năm rưỡi mất Vinh tôi mới nhắc đến anh với một người nào đó. Người lạ ngước mắt nhìn tôi. Hình như anh ta đã hiểu ra điều gì đó đằng sau những giọt nước mắt không ngừng tuôn ra khỏi khóe mắt tôi.

– Tôi… không dám tin… không dám nghĩ rằng… Vinh sẽ vĩnh viễn không bao giờ quay về nữa…

Người lạ quay sang, ôm tôi vào lòng. Những ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt tóc tôi. Tình cảm này, nỗi đau này, chúng tôi đang san sẻ cho nhau một cách vô hình. Buổi chiều kéo dài cùng những trận mưa hoài không dứt. Người lạ tên Duy. Anh ấy kể với tôi về vợ mình, về khoảng thời gian dài anh ấy cũng như tôi, không dám đối mặt với một cuộc sống mất mát. Đan, vợ anh ấy, là một người phụ nữ ngọt ngào, luôn biết cách làm những việc khiến chồng mình cảm thấy được ủng hộ và yêu thương. Ngay cả lúc sắp phải ra đi, cô ấy vẫn luôn nghĩ cho Duy.

Cô ấy nắm tay anh thật chặt, và nói với anh rằng: “Đấy nhé, em sẽ được đến một nơi yên lành trước anh, ngày ngày không còn phải sợ kẹt xe nữa! Anh không được lo và nhớ em nhiều đâu đấy!” Cô ấy đã nói như thế.

Duy bình tĩnh kể về nỗi đau lớn nhất cuộc đời mình. Anh bảo yêu thương sẽ luôn còn đó không thể mất đi được. Đó là những gì mà anh nghĩ là Đan và Vinh đều mong muốn anh và tôi hiểu để đủ can đảm đối diện với cuộc sống của chính mình, tiếp tục hy vọng và vun đắp cho chúng. Lúc chúng tôi chia tay, bầu trời cao vút. Những tàn mây xanh ngắt sau mưa vẽ thành những dải vòng cung lớn. Duy nhét vào tay tôi số điện thoại của anh ấy và dặn, nếu muốn nói chuyện với anh thì hãy gọi.

Tuần mới bắt đầu, tôi thay váy mới, gọi điện cho mẹ và mỉm cười. Những chuyện cũ đã qua, và tôi sẽ vẫn luôn có Vinh trong trái tim mình.

Mùa hè bắt đầu rộn rã, đầy nắng. Một buổi chiều không vội vã, tôi nhìn thấy Duy phía bên kia đèn đỏ. Anh vẫn mặt áo polo màu ghi xám, nháy mắt với tôi và chầm chậm băng qua đường.

Những yêu thương mà cả tôi cả bạn đều mong muốn đều bắt đầu lớn lên từ hy vọng.

Advertisements

Người lớn cô đơn

 

Nhiều năm sau này, bạn trở về bên tôi. Nỗi bất an tràn ngập đôi mắt của bạn. Nhìn tôi rồi nói với tôi. Phải chăng bạn vẫn tin vào câu chuyện cổ tích? Bạn đã từng nói với tôi rằng mọi con tim đều cô đơn. Mọi con tim đều mỏng manh, đều khát khao được chạm vào. Nhưng con tim bạn đã mãi bùng cháy, mãi mãi chẳng chùn bước…

Càng trưởng thành càng cô đơn, càng khôn lớn càng bất an.

Cũng không thể không thấy đôi cánh mộng ước bị bẻ gãy.

Cũng không thể không phá bỏ lời tự vấn xưa kia. Ánh mắt hồn nhiên của bạn đã đi đâu mất rồi?

Càng trưởng thành càng cô đơn, càng khôn lớn càng bất an.

Cũng không thể giang rộng chiếc dù bảo vệ của bạn.

Rồi đột nhiên nhận ra rằng con đường tương lai chẳng bằng phẳng.

Lẽ nào nói sự đổi thay này là tất yếu…”

Lời bài hát Càng trưởng thành càng cô đơn
của Milk@ Coffee)

 

Buổi sáng tỉnh dậy trong tay anh. Em đã thực sự hoang mang. Lời anh nói “mình cứ thế này em nhé!” càng khiến thế giới xung quanh chao đảo bội phần.

Anh. Người đàn ông một năm ba tháng trước đây đã từng là của em, là của riêng em, đã từng khiến em nghĩ dù thế giới có vỡ vụn thì em cũng không thể nào thôi yêu anh, giờ đang ở ngay cạnh em với vòng tay rộng mở và nụ cười ấm áp nguyên vẹn như ngày đầu tiên. Nhưng giữa chúng ta, trong căn phòng không hề thay đổi, là cả một lớp sương mù giăng kín. Anh ở bên kia. Em ở bên này. Nhìn thấy nhau mà như cả đại dương nổi bão, mênh mang.

Em. Trái tim bắt đầu rơi lệ. Chỉ cần nhìn thấy anh, chỉ cần nghe giọng anh nói, tiếng anh cười, trái tim em đã bắt đầu rơi lệ. Em lắng nghe người ta nói với nhau những câu chuyện có anh trong đó, để biết bây giờ anh thế nào? Hạnh phúc ra sao? Người phụ nữ mà anh đã lấy làm vợ xinh đẹp, giỏi giang và chăm sóc anh đến chừng nào? Em giả vờ thờ ơ, vô cảm nhưng thực sự bất cứ nơi đâu anh đi qua, bất cứ người nào anh đã gặp, em đều muốn một lần được nghe người đó kể cho em nghe về anh, bất cứ là chuyện gì, chỉ cần có tên anh trong đó cũng đủ để xoa dịu nỗi nhớ trong em. Người ta bảo, nếu bạn thực sự yêu một người nào đó, bạn hãy khóc thay vì để cho người đó khóc. Và em nghĩ mình đã thực sự rất yêu anh. Khi anh muốn ra đi, khi anh nói tự do sống một mình là điều mà em nên chấp nhận. Em đã cố gắng tôn trọng nó. Em giữ nước mắt lại cho riêng mình. Ngày, đêm, em tồn tại âm thầm cùng chúng khi mà anh, cả thế giới của em đột ngột ra đi. Chỉ vì em đã nghĩ, em có thể yêu anh hơn cả bản thân mình.

Buổi sáng muộn. Mặt trời lên cao rực rỡ, phía bên kia cửa sổ là cả khung trời ngột ngạt ồn ã. Em quay lưng về phía anh, tựa mình vào bệ cửa, những ngón tay khe khẽ đẩy nhẹ tấm rèm. Em nhìn xuống góc phố còn thưa thớt người. Cô ấy đã đứng đấy, hao gầy, mắt ngước nhìn về phía cửa sổ căn nhà nơi em và anh đang ở. Em giật mình sợ hãi, đột ngột buông tấm rèm, áp sát vào tường, nhìn anh run rẩy. Em không nói nên lời, chỉ biết chăm chú nhìn anh.

Anh bước xuống giường, vừa đưa tay vuốt lại mái tóc vẫn còn lộn xộn, vừa tiến về phía em. Anh nhẹ nhàng vén những lọn tóc mai lòa xòa đang phủ trên trán em, rồi dịu dàng véo hai bầu má em: “Em làm sao thế?” Những cử chỉ thân quen mang trong mình ký ức của một năm ba tháng này khiến một lần nữa đứng trước anh mà lòng em chênh chao lảo đảo. Mắt em đã bắt đầu ầng ậc đớn đau, chỉ cần anh gần em thêm chút nữa thì tất thảy chúng sẽ trào ra như cơn lũ. Một khoảng thời gian dài như thế kỷ, em nhìn vào mắt anh. Anh nhìn vào mắt em. Có tình yêu nào ràng buộc giữa chúng ta không anh?

Em lách mình ra khỏi vòng tay anh, đi thẳng vào buồng tắm, vừa đi vừa nói: “Thôi, anh về đi, muộn rồi…” Em biết, chỉ cần em nói thế là đủ để lúc từ buồng tắm trở ra, anh sẽ vĩnh viễn không còn ở đấy nữa. Anh. Người đàn ông em yêu. Luôn biết yêu bản thân mình trước tất cả mọi điều.

Những ngày tiếp theo trở nên dài đằng đẵng như những ngày đầu tiên mới chia tay. Em lại cảm thấy mình lạc lõng và không biết mình đang thuộc về nơi nào nếu không thuộc về anh. Em không biết mình sẽ cố gắng vì điều gì nếu như từng phút, từng giây không được quan tâm và yêu thương anh. Bầu trời chưa bao giờ thôi màu xám, những con đường chúng ta đã đi qua, những câu chuyện kinh khủng về thế giới mà chúng ta đã cười lăn lộn với nhau, nụ hôn dài của anh, cái nắm tay siết chặt của anh lúc dẫn em băng qua đường, lòng nhiệt tình của anh mỗi khi giải thích cho em điều gì đó… Tất cả chúng cứ bám lấy em dai dẳng. Có lẽ, bởi vì thành phố này, mùa hè chưa bao giờ dứt cả.

Một ngày đầu tháng, vợ anh xuất hiện ở cửa hàng Cool. Cô ấy rạng rỡ tiến về phía em. Sự tự tin của cô ấy khiến em hơi chùn bước. Em chưa bao giờ nói chuyện nhiều với cô ấy mặc dù không ít lần anh đã từng đi cùng vợ đến đây. Đến để giới thiệu với mọi người, với em. Đến để kiểm tra hoạt động của cửa hàng. Đến chỉ để đến, không cần mục đích, không cần khởi đầu lẫn kết thúc. Có phải chính vì thái độ thờ ơ bất cần của em đã khiến anh tự tin đến vậy? Em không rõ, chỉ biết hôm nay cô ấy đến đây một mình, mạnh mẽ đứng trước em, nhẹ nhàng pha lẫn một chút phấn khích, cô ấy bảo: “Y Ly có khỏe không? Lâu lắm mới gặp nhau nhỉ! Thứ Bảy này là sinh nhật mình. Mình muốn tổ chức một bữa tiệc ở đây, mình đã hỏi ý kiến anh K rồi, Y Ly giúp mình được không?”

Em. Có đôi lần trong lúc mệt mỏi đến kiệt sức vì nhớ anh, em đã tự hỏi phải chăng bản thân mình đã sai khi miệt mài yêu anh đến thế? Phải chăng bản thân mình đã quá yếu đuối và dại dột khi tin rằng chỉ cần nhìn thấy anh hạnh phúc và mạnh khỏe là đủ để mỗi buổi sáng thức dậy có đủ sức lực bước ra phố với nụ cười trống rỗng?

Anh. Và một năm ba tháng của chúng ta, anh có còn nhớ được điều gì?

Khi cô ấy đứng trước mặt em và nói đã hỏi ý kiến anh rồi, cô ấy muốn nhờ em tổ chức sinh nhật cho cô ấy ở Cool, em đau nhói vì nhận ra rằng một năm ba tháng đó hoàn toàn không có chút ý nghĩa nào với anh. Và em, trong suốt quãng thời gian sợ hãi ngày mai ấy chỉ biết sống bằng niềm tin và ảo tưởng của chính mình. Em gật đầu đồng ý với cô ấy.

Đó là một bữa tiệc ồn ã và xinh đẹp. Cô ấy quấn lấy anh ở khắp nơi. Tất cả mọi người đều nói, cười, lộng lẫy. Cool rộn rã suốt đêm. Em không bỏ đi đâu cả, tận tụy và chu đáo với bữa tiệc cho đến phút cuối cùng. Em tránh nhìn vào mắt anh. Em tránh nhìn vào hiện thực. Vì hiện thực quá xót xa. Vì hiện thực tàn nhẫn. Mà cho đến cả hơi thở của em cũng nhọc nhằn yếu ớt. Mọi người lần lượt ra về, anh và cô ấy mỉm cười cảm ơn em rồi nắm tay nhau đi khuất. Trong lúc đang khóa cửa, em nhận được tin nhắn của cô ấy. Những dòng chữ không có dấu nhưng ẩn đầy kim nhọn bên trong: “Cảm ơn Y Ly nhé! Có những thứ được diễn ra giữa thanh thiên bạch nhật, được mọi người chứng kiến vẫn hơn những thứ phải che giấu ấp ủ bên trong phải không? Ngủ ngon nhé!”

Em bấu chặt lấy thanh cửa sắt. Đêm tháng Mười một còn ngai ngái mùi hơi đất sau trận mưa. Tình cảm nào vốn dĩ cũng đáng thương, đáng trân trọng. Nhưng tình cảm nào cũng có thể đẩy bạn rơi xuống vực thẳm và khiến bạn tin rằng, bạn chính là kẻ khờ dại nhất trần gian. Em không nhớ rõ mình đã ngồi ở bậc cửa bao lâu. Mưa đổ xuống ướt sũng. Bờ vai em nặng trĩu yêu thương.

Phố lập lòe. Một chiếc ô tô phóng qua khiến nước bắn lên tung tóe. Em bất giác thấy thương mình ghê gớm. Em bất giác thấy giận cô ấy, giận anh, giận cả thế gian này hà cớ gì mà đày đọa em đến thế ngay cả khi em đã sẵn sàng vì anh mà khóc thầm. Em rút điện thoại nhắn tin cho anh. Em viết: “Em nhớ anh lắm!” Em nhớ anh thật. Em nhớ anh đến phát điên. Em không hề nói dối. Chỉ là lần này là lần đầu tiên em nói với anh. Và em nói với anh không phải vì em muốn anh biết (vì chắc chắn là anh đã biết), mà bởi vì em muốn một lần được thương xót bản thân mình.

Thói quen dẫn em về đến nhà. Anh đã đứng ở đó. Em nhìn thấy cô ấy thấp thoáng ở góc đường. Trong một khoảnh khắc không kịp suy nghĩ, em đã chạy về phía anh, ôm anh thật chặt. Nước mắt em vỡ òa, anh hiền từ lau nước mắt cho em. Em hôn anh. Mở mắt, em nhìn thấy rõ cô ấy dưới ánh đèn vàng vọt, hai tay ôm mặt bất động. Tim em nhói lên, em khẽ đặt tay lên ngực anh. Không có nhịp đập nào vội vã cả. Em ngước mắt nhìn anh đầy sợ hãi. Làm thế nào để có thể bình tĩnh như anh? Trong một khoảnh khắc bất an, em đã cố yêu bản thân em trước hết. Nhưng để yêu mình mà trở nên tàn nhẫn lại càng khiến trái tim em thêm đau. Em quay bước đi, bỏ mặc anh. Bỏ mặc tiếng anh gọi tên em không dứt. Em cứ thế lầm lũi bước đi. Không một phút giây nào ngoảnh đầu trở lại…

Có ai đó đã nói: “Học được cách yêu chính mình là tình yêu lớn nhất.” Tháng Mười hai gõ cửa, em vẫn chưa thể thôi ngừng khóc, ngừng nhớ anh, ngừng lo lắng cho anh. Nhưng trong lòng mình, em biết rõ em không còn muốn tiếp tục yêu anh nữa. Tình yêu này có thể sẽ không chết hẳn, sẽ mất một năm, năm năm hay mười năm để khiến em ngừng day dứt, nhưng hơn bao giờ hết em đã thôi không còn muốn yêu anh nữa. Em đã không còn muốn yêu anh nữa.