[Người lớn cô đơn] Hạnh phúc được chưa?

 

Giá như một ngày nào đó em có thể yêu anh nhiều như cách mà anh yêu em.

Paige-The Vow

 

 

Bạn có thể làm gì khi một ngày bạn đột nhiên nhận ra rằng bạn yêu người đàn ông đó chỉ vì anh ấy đã quá yêu bạn mà thôi?

Riêng tôi thì tôi thực sự không biết. Hoàn toàn không thể biết phải làm gì.

——————————————–

Khả Di run rẩy ôm chặt lấy anh nức nở. Đó là một ngày tháng Năm, tiết trời mới chớm hạ, buổi tối dọc bờ biển gió dịu dàng mát rượi. Cô siết chặt tay anh, nước mắt nghẹn ngào hơn cả những ngày giông bão nhất.

– Lâm ơi chúng mình lấy nhau đi, chúng mình cưới đi, được không anh?

Anh nhẹ nhàng nâng khuôn mặt đẫm nước của cô lên. Người con gái mà anh yêu thương nhất đang khóc.

– Có chuyện gì thế em?

– Không, không có gì hết! Chỉ là… chỉ là…em muốn anh đừng bao giờ rời xa em.

– Anh sẽ không bỏ đi đâu hết mà.

Anh ôm cô vào lòng, thấy bình yên quá đỗi thân thương. Đã ba năm trôi qua, trong lòng mình, anh chưa từng có một phút giây muốn từ bỏ việc che chở và lo lắng cho Khả Di. Với anh, cô là tất cả những gì an lành nhất mà anh may mắn có được sau những tháng ngày mệt mỏi và sóng gió. Khả Di nhẹ nhàng như một nơi mà anh luôn muốn quay về.

– Ngốc quá, cầu hôn là phải để cho đàn ông con trai làm chứ! Phải để anh khiến em cảm thấy mình là người phụ nữ may mắn nhất trần gian chứ!

Khả Di vỡ òa trong tay Lâm…

—————————————————

Vào một ngày mùa xuân của ba năm về trước. Khả Di gặp Lâm khi đang ôm trong mình một trái tim tan vỡ. Lý do chìm đắm trong đau khổ của Khả Di thực ra cũng không quá mới lạ. Cô bị phản bội, bị dối gạt khi đem lòng yêu say đắm một gã trăng hoa. Cú vấp ngã sâu sắc này chỉ có bản thân Khả Di hay bất kỳ ai đã từng một lần phải trải qua mới thấu hiểu hết được, ngôn ngữ chỉ là thứ minh họa tương đối. Thế nên cô âm thầm chôn chặt nó, trốn chạy mọi thứ xung quanh, giấu mình ở nhà nhiều tuần liền, vùi trong mất mát, tiếc nuối pha lẫn sợ hãi. Khả Di không còn niềm tin vào tình cảm của chính bản thân mình.

Cho đến một ngày, khi tia nắng đầu tiên của mùa xuân lọt qua khe cửa, băng qua chậu lá thường xuân bé tí ti trên bệ cửa, mon men nhảy nhót cạnh những ngón tay gầy gầy của Khả Di, cô chợt nhận ra cô cần phải gặp gỡ ai đó, bất kỳ ai cũng được. Khả Di vấn mái tóc lên cao, ngắm nhìn mình thật lâu trước gương. Cô không còn nhận ra bản thân nữa. Người ở đối diện cô thật tiều tụy và xanh xao với quầng mắt thâm u uất. Người đối diện cô đã từ lâu rồi không nhoẻn miệng cười, không tô son điểm phấn, không quần lụa váy hoa, không hội hè bất tận… Người đối diện cô buồn bã thở với giấc mơ mục rỗng. Khả Di đưa hai tay lên ôm nhẹ lấy khuôn mặt gầy gò của mình.

“Đủ rồi đấy! Bây giờ hạnh phúc được chưa?”

Khả Di gọi điện cho Minh Minh rủ ăn tối ở một nơi nào đó ngon lành.

– Au Paradis nhé! Chúng nó bảo ở đó có món salad táo cực ngon! – Giọng Minh Minh hớn hở.

– Không. Tao muốn ăn thịt cơ.

– Ừ, có cả thịt chứ.

– Nhiều thịt vào mới được.

– Yên tâm, bao nhiêu thịt cũng có. À, tao dẫn cả bạn theo cùng nhé!

– Bạn gì đấy?

– Lâu rồi mới gặp lại. Ngày xưa tử tế lắm!

– Ừ, tám giờ nhé, để tao gọi đặt bàn.

Trong thành phố này, nơi mà lẽ ra Khả Di không muốn đến nhất có lẽ là Au Paradis. Vì ở đó là nơi mà lần đầu tiên cô gặp người vừa làm trái tim cô tan nát, say đắm và mê muội cũng ở đó. Lúc nhận lời với Minh Minh, Khả Di đã nghĩ bản thân cô sẽ không có gì, sẽ không còn bận tâm nữa. Thế nhưng khi Minh Minh gọi điện xin lỗi vì kẹt xe nên đến muộn ba mươi phút, ngồi một mình trong góc khuất của Au Paradis, nghe Charles Aznavour hát bài She, Khả Di mới nhận thấy rõ giấc mơ mục rỗng trong lòng lại bắt đầu trỗi dậy, nhấm nhẳng đau. Đối với Khả Di, đó là một tình yêu uẩn ức khi bản thân cô đã luôn sẵn sàng hy sinh và vị tha cho nó thì nó lại ở trong tình trạng có thể giãy chết bất cứ lúc nào. Khả Di nhớ sự quyến rũ ma mị của người đàn ông đó, nhớ nụ cười của anh ta, nhớ từng cử chỉ va chạm nhỏ mà miên man bất tận. Cô cứ ngồi bất động ở Au Paradis và nhớ, cho đến lúc nước mắt bắt đầu trào ra. Cho đến khi Au Paradis nghiêng nghiêng nhòe nhoẹt. Cho đến khi một cái bóng cao lớn xuất hiện che hết vùng ánh sáng chiếu hắt phía trước mặt. Cái bóng cao lớn đứng yên lặng một lúc rồi đột nhiên chép miệng thở dài, chìa ra trước mặt Khả Di một tờ khăn giấy lớn. Cái bóng cao lớn cất tiếng hỏi:

– Thế khóc xong rồi, hạnh phúc được chưa?

Khả Di đã gặp Lâm như thế, ở Au Paradis, nơi mà nỗi đau của cô được sinh ra và chết đi khi cô không định trước. Lâm bước vào cuộc đời cô như một món quà đẹp đẽ, giản dị từ hạnh phúc. Không phải bởi anh là một người đàn ông khiến tất cả phụ nữ trên thế gian này khao khát mà bởi vì đối với cô, anh ấm áp như một ngôi nhà. Lâm luôn lặng yên nghe cô nói, xuất hiện lúc cô cần, nắm tay cô khi trái tim cô yếu đuối. Lâm luôn nhớ những điều mà Khả Di thích hay không thích. Anh quan tâm đến cô, đến cả những người thân thiết xung quanh cô một cách điềm tĩnh và chu toàn như thể chính gia đình của mình. Khi anh đứng bên cạnh cô, Khả Di cảm thấy yên ổn và tin tưởng. Như những buổi chiều mưa rỉ rả, buồn đến rũ rượi, cô vẫn cảm thấy không một chút hanh hao mà nằm cạnh Lâm trong yên lặng, ngắm nhìn những dải mây xám đen giũ nước xuống tán me xanh rì ngoài cửa sổ.

Nhưng những điều yên ả vốn không phải là cuộc sống của Khả Di. Cô thích ngắm nhìn chúng, thỉnh thoảng thả mình trôi theo chúng nhưng chưa bao giờ cô muốn sống mãi mãi cùng chúng. Cuộc sống của Khả Di là những hẹn hò, gặp gỡ, là những chuyến đi đến những thành phố lung linh, là có thể bàn luận hàng giờ liền về thiết kế mới nhất của Marni, của Frida Giannini, của Alber Elbaz, là những bữa tiệc tối tinh tế với rượu vang hảo hạng vùng Languedoc – Roussillon, là thỉnh thoảng cảm thấy mình được ngưỡng mộ và ghen tị bởi những người xa lạ xung quanh. Lâm là người đàn ông tuyệt vời nhưng Lâm vô cảm trước cashmere, da ca sấu hay khách sạn năm sao nằm trên những đại lộ lấp lánh. Thứ duy nhất Lâm muốn là yêu thương Khả Di nhưng anh chưa bao giờ sẵn sàng thay đổi mình để hòa nhập vào những điều mà anh cho là “phù hoa xa xỉ” đó. Bởi vì Lâm tin đó không phải là cách để nuôi dưỡng tình cảm giữa anh và Khả Di.

Khả Di ngồi xoay xoay tách trà bạch quả, đối diện với Minh Minh vào một ngày thứ Bảy loang loáng nước. Minh Minh e dè nhìn bạn. Trông Khả Di như người bị mắc kẹt giữa không gian của chính mình. Cuối cùng Minh Minh cũng cất tiếng hỏi:

– Giận nhau đấy à?

– Không. Lâm rất tử tế với tao.

– À! Hóa ra vấn đề là anh ấy quá tử tế phải không?

– Bọn tao chẳng có điểm chung nào cả.

– Nhưng Lâm là người đàn ông tốt và quan trọng là anh ấy rất yêu mày. Điều đó không đủ à?

– Tao đã từng nghĩ như thế là đủ cho đến khi…

– Đến khi nào?

– Tao gặp Khang.

Minh Minh ngỡ ngàng nhìn bạn. Điều cô vừa được nghe vượt quá những gì bản thân có thể tượng tượng. Cô biết Khả Di là người phụ nữ hấp dẫn và thông minh, luôn luôn dành được nhiều ánh mắt ngưỡng mộ từ khi Khả Di còn là một cô gái hai mươi tuổi. Và Minh Minh hiểu bạn mình cũng yêu thích đời sống hào nhoáng đó. Thế nhưng Minh Minh chưa bao giờ dám tin rằng Khả Di có thể phải lòng được một người khác nữa trong khi Lâm thì quá tuyệt vời.

– Anh ta thế nào?

– Tao có thể nói chuyện với anh ấy cả ngày về mọi thứ trên đời. Chưa bao giờ tao có thể đối diện với một người mà phấn khích đến vậy.

– À, hóa ra mày đã trải qua cả một ngày với anh ta cơ đấy!

Giọng Minh Minh hơi tỏ vẻ tức giận. Mặt Khả Di vội xịu xuống, giọng cô trở nên buồn bã.

– Tao biết tao có lỗi với Lâm.

– Và mày cũng đã kịp làm chuyện có lỗi với Lâm?

– Tao… tao đã không kịp suy nghĩ gì khi Khang cúi xuống…

Đến đây thì Khả Di òa khóc. Bữa tiệc tối hôm đó, Lâm từ chối đi cùng cô vì anh muốn ở nhà chơi với đứa cháu ba tuổi, con của em trai anh. Khả Di đã gặp Khang ở đó. Họ nhanh chóng bắt chuyện với nhau và như một cái chớp mắt, cô bị cuốn vào câu chuyện với người đàn ông mới quen này mà không hề hay biết. Họ cứ thế ngồi gần nhau hơn, bỏ mặc mọi thứ đang diễn ra xung quanh mà kể cho nhau nghe về những chuyến đi, về những kỷ niệm khó quên, về loại nhạc mà họ thích nghe, về Tom Ford, về chuyện thử những loại phô mai có mùi kinh khủng thế nào… Khả Di như cảm thấy sống lại trong lòng một thứ cảm giác mà từ lâu lắm rồi cô không còn nhớ nữa. Cảm giác được trao đổi, được thấu hiểu, được sẻ chia. Lúc cô hôn Khang, rõ ràng là một chân trời hoàn toàn khác biệt. Như thể cô không bao giờ còn muốn quay đầu trở lại.

Nhưng cuối cùng Khả Di vẫn phải trở lại. Và lúc đó, hình ảnh Lâm hiền lành, kiên nhẫn và tận tụy bên cô suốt ba năm qua như mũi kim xuyên thẳng vào tim. Khả Di hiểu rõ, bên cạnh Lâm cô sẽ có một gia đình hòa thuận, một người chồng trách nhiệm. Nhưng rồi cuộc sống sẽ thế nào nếu mọi ngày đều trôi qua một cách nhàn nhạt như nhau? Sẽ thế nào khi cô chợt nhận ra bản thân mình chưa từng có một phút khát khao đến run rẩy trước người đàn ông mà cô đang bầu bạn gần kề? Sẽ thế nào nếu cô không thể yêu anh nhiều như cách mà anh đã, đang và sẽ yêu cô?

Khả Di hoàn toàn không biết.

Cô không thể tìm ra câu trả lời cho chính mình.

Cho đến khi…

Vào một ngày mùa đông nọ, gió quật dài từng trận trên những con phố hun hút, lác đác vài bóng người cúi gằm mặt bước đi. Khả Di về muộn. Trong nhà tối om và lạnh lẽo, cô không thấy bóng dáng Lâm đâu cả. Bình thường vào giờ này, Lâm đang tất bật trong bếp, tay khuấy liên hồi nồi xúp, anh mạng trên người chiếc tạp dề thêu dòng chữ: “Yêu bạn thịt mỡ nhiều” mà Khả Di mua tặng anh khi đi du lịch ở Venice, không quên nở một nụ cười tươi rói khi nhìn thấy Khả Di bước vào. Nhưng hôm nay thì không có ai cả. Khả Di cất tiếng gọi:

– Anh ơi…

Không ai trả lời. Cô bấm điện thoại. Không ai trả lời. Khả Di bực dọc ngồi phịch xuống chiếc ghế cạnh bàn ăn trong bếp. Đúng lúc đó, cô nhìn thấy một mảnh giấy được đặt ngay ngắn dưới đĩa trái cây. Khả Di từ từ mở ra xem.

Khả Di yêu! Buổi sáng nay lúc tỉnh dậy, anh đã đủ can đảm để nhận ra rằng điều em cần lúc này không phải là tình cảm của anh mà là một khoảng không gian cho chính bản thân mình. Trong suốt ba năm qua, anh luôn hy vọng có một ngày em mỉm cười và trả lời anh câu hỏi mà ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau anh đã hỏi. Rằng em đã có thể hạnh phúc được rồi. Và bây giờ là lúc anh nghĩ mình cũng cần tìm một con đường để tự trả lời cho bản thân câu hỏi đó. Cẩn trọng nhé em!

Khả Di buông rơi tờ giấy. Những ngón tay run lên hoang mang. Cô đã suy nghĩ về tất cả mọi điều, về tình cảm giữa cô và Lâm, về những ngày đã qua lẫn những ngày sắp tới. Chỉ duy nhất một điều, Khả Di chưa bao giờ nghĩ cô sẽ phải làm gì khi không còn có Lâm bên cạnh nữa. Cô sẽ thế nào khi lồng ngực như đang muốn vỡ tung ra…

Còn bạn, bạn sẽ làm gì?

Mùa đông như kẻ vô tâm, lạnh lùng thổi cô đơn vào lòng thành phố mang trong mình những trái tim bé dại.

Tặng R và T. A cùng những ngày tháng không biết mình muốn gì của bạn.

Advertisements

[Người lớn cô đơn] Một giấc mơ

 

Những gì sắp diễn ra dưới đây mặc nhiên là tưởng tượng lẫn suy diễn của riêng tôi, một người phụ nữ bình thường.

Bạn phải tin điều này. Chín mươi chín phần trăm phụ nữ khi bắt đầu một mối quan hệ đều muốn biết người đàn ông này đã quen biết, qua đêm, yêu thầm, “anh kết nghĩa”, chồng hoặc “búp bê” của những ai. Hai phần ba trong số đó muốn biết chỉ để tự vướng bận bản thân dưới lý do “hai người phải thành thực với nhau”. Nhưng trên thực tế, bạn cũng phải tin điều này, không có sự thành thực nào là tuyệt đối cả.

Ngày đầu tiên của tháng Tư. Như tất cả mọi người đều đồng ý. Mùa xuân. Tôi đợi Di ở ghế đá công viên trung tâm. Di là bạn gái tôi, ưa nhìn, chu đáo, công việc ổn định, có bằng lái ô tô và sống một cuộc sống hiện đại tích cực. Di tôn trọng những chuẩn mực đạo lý thông thường, và cũng yêu cầu tôi không thoát ra ngoài những luân thường đạo lý ấy. Tóm lại, Di là một người phụ nữ có những suy nghĩ và hành động bình thường.

Nhưng hôm nay Di đến muộn. Công viên đầy người đi dạo. Hồ hởi, phấn khởi, gái, trai, ông bà lão, chó mèo, tình yêu, tình bạn. Rộn rã. Thời tiết quá đẹp để bất kỳ ai cũng có thể thoát khỏi sự ủ rũ. Ngay cả khi bạn đang cô đơn thì trong một khung cảnh như thế này: gió nhẹ, nắng vàng, những bụi thủy tiên đất mạnh mẽ cựa mình, hoa anh đào bay dịu dàng…, sự cô đơn của bạn cũng là một nỗi cô đơn rất đẹp.

Di vẫn chưa đến. Tôi đứng lên khẽ vặn mình, hơi sốt ruột đi qua đi lại. Đàn ông vốn ghét chờ đợi mà. Thỉnh thoảng, lại đưa tay để lên gáy một cách vô thức. Đột nhiên có một bàn tay rất mềm, thơm mùi hạnh nhân từ đằng sau bịt mắt tôi.

“Anh chết nhé! Để em đợi lâu ơi là lâu!“

Không phải là Di. Đó là điều chắc chắn. Cái thanh âm trong trẻo này lại cực kỳ quen thuộc. Tôi gỡ tay cô gái, và quay lưng lại.

“Ôi chết, xin lỗi anh! Em cứ tưởng là bạn trai em.”

Vĩ Anh mặt đỏ bừng, những ngón tay liên tục đan vào nhau. Em không thay đổi gì nhiều, mái tóc dài, đôi mắt to, xinh xắn, trong trẻo, nụ cười hiền lành đến mức có thể làm tan chảy cả băng đá.

“Em là Vĩ Anh đúng không? Em không nhận ra anh à?”

Vĩ Anh là mối tình đầu của tôi. Thực ra là mối tình đầu thầm kín. Chúng tôi học chung lớp tiếng Anh với nhau năm lớp mười một. Lần đầu tiên nhìn thấy Vĩ Anh trong lớp học, tôi đã cảm thấy bản thân có thể trở nên mù quáng và làm những điều rồ dại. Cảm tình đầu tiên hay những thứ mà người ta vẫn gọi là rung động đầu đời thường diễn ra theo một quá trình mà sau này khi những mối tình khác đến và trải qua trong đời bạn cũng không thể nào có được. Bởi vì hình như tất cả những gì thuở khai sinh đều vô tư nhất, trong sáng nhất, được điều khiển hoàn toàn bằng con tim mà không bị lý trí chi phối. Lúc đó bạn hoàn toàn có thể tin vào phép màu, những ý tưởng ngọt ngào, lãng mạn không khiến bạn cảm thấy ngại ngùng hay “sến”.

Chỉ có điều mối tình đầu này của tôi không diễn ra hoàn toàn như tiểu thuyết. Lúc đó tôi si mê Vĩ Anh. Đến lớp học chỉ lân la ngồi gần quanh đấy để hôm nào cũng có cơ hội được  làm bài nhóm cùng nàng. Vĩ Anh là một cô gái dễ gần và thân thiện nên chúng tôi quen biết rất nhanh. Rồi rủ nhau đi ăn sau giờ học, giải hộ nàng một vài bài toán, đưa nàng về nhà… Tất cả những cơ hội tiếp cận đấy tôi đều được trải qua cùng nàng. Cho đến ngày Vĩ Anh và tôi kết thúc khoá học và cả hai đều bắt đầu những chuỗi ngày chuẩn bị đi du học. Đối với tôi, niềm hạnh phúc lớn nhất bấy giờ là tôi và Vĩ Anh được học cùng trường với nhau. Tôi tự nhủ, tất cả những điều ấp ủ định thổ lộ với em sẽ để dành đến lúc cả hai đơn độc bên nhau nơi xứ người. Thật là thiên thời địa lợi nhân hoà.

Người ta nói người tính không bằng trời tính quả không sai. Vĩ Anh được nhận ở tất cả các nguyện vọng và nàng chọn đi Mỹ thay vì đi Anh cùng tôi. Sự lựa chọn của em rõ ràng đã trả lời cho tình yêu thầm kín của tôi. Em đã không hề tính đến tôi trong đó. Vĩ Anh sáu năm sau vẫn vậy, vẫn khiến lòng tôi bồn chồn khi nhìn thấy em cắn môi nhè nhẹ lúc bối rối.

“Ôi, em nhận ra chứ! Ngượng quá! Lại gặp nhau trong tình huống thế này bao giờ!”

Vĩ Anh bất chợt nắm lấy cánh tay tôi lắc lắc, ánh mắt em ấm áp.

“Phải sáu năm hơn rồi ý anh nhỉ? Bây giờ anh thế nào? Đã dặn là phải giữ liên lạc cơ mà? Sao bao nhiêu email của em anh đều không nhận được hả anh?”

Vĩ Anh hỏi liên tục, vồn vã. Như thể việc thất lạc giữa hai chúng tôi bấy lâu nay đã thực sự khiến em phiền lòng là vậy.

“Ừ, anh lúc đó mới sang, nhiều chuyện bỡ ngỡ quá, rồi cứ thế mà hết năm này sang năm khác lúc nào không hay. Em về lâu chưa?”

Vĩ Anh khẽ nghiêng đầu, níu lấy cánh tay tôi.

“Anh. Gặp lại anh, em vui quá!”

Chắc hẳn không phải ai cũng có cơ hội lại được một lần cảm thấy mùa xuân trong lòng, như những điều xưa cũ thiêng liêng. Vĩ Anh đi rồi, Vĩ Anh cũng có bạn trai rồi nhưng việc biết chúng tôi lại sống dưới cùng một vòm trời khiến tôi cảm thấy mình như chàng trai mười bảy tuổi, ấp ủ trong lòng một hy vọng trìu mến.

Di không thể biết những chuyện này. Lúc mới quen, Di nhỏ nhẹ nằm trong lòng tôi thỏ thẻ: “Anh kể cho Di nghe về những mối tình của anh xem nào.” Di giống như các cô gái khác, sẽ nghĩ rằng việc người đàn ông hiện tại của mình đối xử với các mối tình cũ ra sao sẽ nói lên được rất nhiều điều. Tôi đã kể hết cho Di những chuyện hẹn hò của mình. Lãng mạn có, nhạt nhẽo có, vui có, buồn có. Ngoại trừ Vĩ Anh. Tôi đã cất giữ nàng như một bí mật của riêng mình. Và bây giờ bí mật ấy đột ngột bước ra khỏi nơi trú ẩn.

Một buổi tối trời mưa tầm tã. Tôi ở nhà uống trà và xem phim cùng Di. Cả hai chúng tôi thích những khoảng thời gian lặng lẽ như vậy bên cạnh nhau. Di đột nhiên cù vào lòng bàn tay tôi và hỏi: “Anh à, chúng ta có nên làm một lễ cưới?”

Di khiến tôi giật mình.

“Sao tự nhiên em lại hỏi vậy?”

“Không có gì. Chỉ là tự nhiên em thấy em yêu anh đủ để muốn một điều gì đó thiêng liêng với anh.”

Tôi kéo Di lại gần. Khoảng cách giữa chúng tôi còn bao xa để tôi cũng có lúc mong muốn điều tương tự? Bao nhiêu là đủ để nghĩ về một lời hứa thiêng liêng trọn vẹn?

Tôi hoàn toàn không rõ.

Điện thoại reo. Vĩ Anh đang gọi. Ngoài trời vẫn mưa không ngớt. Tôi kéo cửa ra ban công nghe điện thoại của em. Đầu máy bên kia là những tiếng nấc không ngừng.

“Vĩ Anh, có chuyện gì thế em?”

Vĩ Anh vẫn không trả lời, chỉ liên tục nức nở. Lòng tôi bất giác cồn cào không yên.

“Em làm sao thế? Em đang ở đâu? Thôi, bây giờ em cúp máy đi rồi nhắn tin cho anh biết em đang ở đâu. Anh sẽ đến đó ngay bây giờ.”

Sau khi nhận được địa chỉ của Vĩ Anh, tôi mới sực nhớ ra Di đang ngủ thiếp đi trên sofa. Nhẹ nhàng bế Di vào giường, tôi khoác thêm áo rồi mở cửa ra phố.

Căn hộ Vĩ Anh đang ở không xa nhà tôi lắm. Cửa không khóa. Lúc tôi bước vào, chỉ kịp nhìn thấy nàng đang ngồi trong vùng hắt sáng, hai tay ôm lấy thân mình rũ rượi. Em ngước mặt lên, giọt nước mắt chảy dài trên má. Tôi không còn nghĩ được gì, chỉ vội quỳ xuống, ôm em vào lòng.

“Không sao. Anh đã ở đây rồi.”

Bạn trai Vĩ Anh phản bội em lần thứ n. Trong lúc kiệt sức nhất, em vô tình nghĩ đến tôi. Nhưng trong khoảnh khắc này, với tôi, Vĩ Anh là quan trọng nhất. Tôi dìu em lên ghế. Hơi thở em ấm áp luồn vào gáy. Bất giác, Vĩ Anh ôm tôi thật chặt. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mình gần với một cơ thể khác đến vậy. Chúng tôi hôn nhau.

Những cơn mưa dai dẳng mùa hè, còn có ý nghĩa gì?

Phải, còn có gì ý nghĩa nữa đâu?

Buổi sáng, Di tỉnh dậy, rửa mặt, trang điểm, đi làm. Di cũng không hỏi đêm qua tôi đã ở đâu. Buổi tối, Di gọi điện dặn tôi về nhà ăn cơm, Di vào bếp và có mời bạn đến nhà. Cuộc sống hiện tại kéo tôi từ trạng thái lơ lửng này sang trạng thái mất cân bằng khác. Khi chia tay, Vĩ Anh chỉ nhìn tôi không nói gì. Ánh mắt em lạnh lùng. Như trong một giấc mơ.

Di thích mời bạn về nhà và nấu bữa tối. Những câu chuyện quanh bàn ăn luôn điềm đạm và chừng mực, thỉnh thoảng chúng tôi chơi chung một trò chơi kiểu Monopoly hay giải ô chữ. Bạn bè chung của chúng tôi không nhiều vì cả hai đều không dễ thân thiết với ai.

Hôm nay Di làm cá hồi nướng và một ít salad Ceasar. Nhìn Di cặm cụi trong bếp khiến tôi lần đầu tiên nhận ra mình đang sở hữu những điều bé nhỏ thân thương. Những điều quen thuộc vẫn diễn ra đều đặn mà trước nay tôi chưa hề biết nó quý giá và có thể trở nên mong manh đến vậy.

Chuông cửa reo. Di tất bật đi về phía cửa. Tôi đứng dậy đi cùng. Di vẫn thích cả hai chúng tôi cùng ra mở cửa khi cô ấy mời bạn đến nhà.

“Vĩ Anh vào nhà đi em. Đây là K, người yêu chị. Còn đây là Vĩ Anh, cô bé ở chung nhà với em hồi em còn học bên Mỹ.”

Chúng tôi nhìn thẳng vào nhau.

Có phải câu chuyện nào cũng là chiêm bao không em?

[Người lớn cô đơn] Một ngày với hiện thực

 

Nếu được quyền làm lại một điều gì đó trong đời, liệu bạn sẽ vẫn yêu người mà bạn không nên yêu? Đàn ông ích kỉ. Phụ nữ ích kỉ. Được sinh ra để làm vũ trụ đảo điên.

Ngày Ba mươi mốt tháng Mười hai, Bảo An về nhà sớm để chuẩn bị đi dự tiệc cùng tôi. Trông nàng thật mệt mỏi, vào đến nhà là buông thõng hết tất cả đồ đạc, nằm cuộn tròn trên sofa. Đột nhiên cô ấy đứng dậy, tiến đến ôm tôi từ phía sau thật chặt.

“Anh ơi, em mệt.”

“Ừ, anh cũng mệt. Hôm nay nhiều việc quá!”

Vòng tay Bảo An nới lỏng. Cô ấy quay lại sofa, ngồi đó nhìn tôi chăm chú. Mắt bắt đầu ngân ngấn nước.

“Mấy giờ phải đi hả em?”

Bảo An không trả lời. Chỉ tiếp tục nhìn tôi. Tôi quay lưng lại hỏi.

“Em làm sao thế? Có chuyện gì?”

Bảo An bắt đầu khóc. Thật ngột ngạt. Tại sao cô ấy phải thế? Nếu cô ấy muốn gì, hãy nói ra. Nếu cô ấy tức giận gì, hãy nói ra. Tôi làm cách nào có thể đoán được hết mọi thứ đang xảy ra trong đầu cô ấy.

“Lúc nào anh cũng vậy!”

“Cũng vậy là như thế nào?”

“Em nói em mệt thì anh sẽ nói ngay anh cũng mệt. Anh có thể hỏi em mệt như thế nào? Em có đói không? Anh lấy nước cho em uống nhé! Hay những gì đại loại tương tự thế. Sao anh lúc nào cũng lạnh lùng và không quan tâm gì đến em cả?”

“Anh cũng mệt thì anh nói là anh cũng mệt. Chẳng lẽ em muốn anh nói dối?”

Bảo An khóc to hơn, như thể cô ấy vô cùng ấm ức vậy. Tôi bỏ ra khỏi phòng, trong lòng cực kỳ bức bối, kéo cửa thật mạnh gây nên một tiếng động lớn.

Hóa ra việc gắn kết đời mình với một người khác lại có thể gây nhiều phiền phức đến thế. Bảo An là một người phụ nữ đáng mơ ước trong mắt khá nhiều đàn ông, tôi biết vậy. Không phải là ở bên nhau chúng tôi chưa từng hạnh phúc, vui vẻ nhưng với một người đàn ông độc lập, thích tự do và có nhiều điều kiện như tôi, một và chỉ một Bảo An với tất cả những việc lặp đi lặp lại mỗi ngày xung quanh mối quan hệ ấy khiến tôi ngột ngạt, uể oải.

Ai cũng có quyền nghĩ đến bản thân mình trước. Điều đó có gì sai?

Bảo An mặc chiếc váy xanh hở lưng và đi ra khỏi nhà mà không nói một lời nào. Có vẻ như cô ấy vẫn sẽ đi đến bữa tiệc nhưng là đi một mình mà không có tôi. Tôi cảm thấy muốn nói gì với cô ấy.

Tôi biết Bảo An rất yêu tôi. Bất kể tôi có lầm lỗi gì, sau mỗi lần cãi nhau long trời lở đất, Bảo An cũng sẽ quay về và dịu dàng như xưa. Ngay cả khi người sai có là ai đi chăng nữa, Bảo An vẫn luôn là người làm lành trước. Đôi lúc, ngay cả thái độ nhún nhường ấy của cô cũng khiến tôi chán nản. Có một thứ gì đó cứ bình bình trôi qua, không cần phải cố gắng, phấn đấu. Tôi loay hoay không biết phải làm thế nào với một mối quan hệ từ lâu rồi đã mất đi hoàn toàn nỗi ngóng trông phấn khích.

Hay có lẽ tôi chưa từng yêu em?

Một tiếng sau khi Bảo An rời khỏi nhà, tôi cũng thay đồ và đi đến bữa tiệc. Đó là một hành động bắt buộc đối với xã hội mà tôi phụ thuộc vào. Khi vừa đến sảnh, tôi bất ngờ nhìn thấy K, em họ mình đang nắm tay Bảo An đi ra khỏi bữa tiệc và hướng về phía cổng lớn khách sạn. Tôi chưa từng biết rằng họ quen nhau. Và giữa chốn thanh thiên bạch nhật với hàng chục người quen biết của hai bên, tại sao họ lại có thể nắm tay nhau như thế?

K là một chàng thanh niên trẻ quyến rũ mới về nước được hơn một năm nay. Tôi không biết rõ nhiều về K, chỉ đi ăn cùng gia đình một vài lần gì đó, nói dăm ba câu chuyện xã giao về công việc, đời sống, xe cộ, đất đai… Nhưng qua đó cũng đủ để nhận ra K khá thông minh và kín đáo, không thể hiện quá mức điều gì. Bảo An cũng chưa từng kể gì về K và điều đó thật kỳ quặc vì hầu như bất cứ chuyện gì nhỏ hay lớn Bảo An cũng kể hết với tôi. Họ đi ngang qua trước mắt tôi và hình như không để ý gì. Rõ ràng là không thể nào không bực bội! Thế nên tôi quyết định đi theo.

K nắm tay Bảo An đi bộ qua nhiều phố, rồi họ dừng lại ở một quán rượu vỉa hè. Từ đằng xa, tôi không nghe thấy họ nói gì với nhau, chỉ biết em họ và người yêu mình đang vô cùng thân mật. Thần kinh tôi căng thẳng. Nên xông tới hỏi cho ra nhẽ hay yên lặng đứng xem tiếp họ còn có thể làm gì thêm nữa? Rồi tôi nhìn thấy hai người hôn nhau. Thế đấy! Cô ấy còn trách móc, còn giận dỗi trước khi đi để rồi thế đấy! Thật là giả dối! Có gì đáng để níu kéo nữa đâu?

Tôi quay lưng bỏ đi.

Tôi rót cho mình một cốc rượu lớn và nằm vật ra ở sofa. Làm sao có thể? Với tất những gì Bảo An đã thể hiện với tôi, làm sao cô ấy với K lại có thể? Bảo An đã luôn ở bên cạnh tôi mọi lúc, cho dù là khó khăn hay vui vẻ, cô ấy vẫn luôn nhẫn nại ở đó, thể hiện tình yêu của mình. Vậy hôm nay, cái tình yêu ấy đã đi đâu?

Tôi không thể ngủ được, nằm trằn trọc ở phòng khách với hàng trăm câu hỏi về K, về Bảo An, và về cả quan hệ của chúng tôi nữa. Không có lời giải đáp nào. Tôi bấm máy gọi điện cho Bảo An nhưng không ai trả lời. Họ đã đi đâu cùng nhau? Cho đến tận khi trời sáng, vẫn không có lời giải đáp nào.

Tôi quyết định đi xuống lấy xe và về nhà bố mẹ mình. Việc tiếp tục ngồi trong căn hộ này và chờ đợi câu trả lời cho chính mình càng lúc càng hạ thấp lòng tự trọng của thằng đàn ông trong tôi. Tôi đóng cửa đi xuống. Khi thang máy vừa mở, tôi nhìn thấy K và Bảo An đang chia tay nhau. Lần đầu tiên, tôi cảm nhận được thế nào là sự dịu dàng, bịn rịn khi chia tay. Và điều đó khiến tôi như phát điên. K đi rồi, lúc Bảo An quay lại và nhìn thấy tôi, trông cô ấy rất hoảng sợ.

“Em và K, em họ anh quen biết nhau à?”

“Em mới quen hôm qua.”

Tôi hoàn toàn ngạc nhiên nhìn Bảo An. Sao cô ấy còn có đủ tự tin và bản lĩnh nói dối đến như thế!

“Chúng ta vào nhà đi!” Bảo An đề nghị. “Em mệt quá rồi.”

Tôi nên đi theo cô ấy để chất vấn? Bởi vì cho đến giờ phút này tôi biết mình đang cực kỳ ghen tuông và tức giận. Nhưng cùng với những chất vấn đó, tôi có nguy cơ… đánh mất Bảo An mãi mãi. Tôi chưa bao giờ đứng trước ranh giới mà nguy cơ mất Bảo An lại rõ rệt đến vậy. Tôi cũng chưa bao giờ nhận ra Bảo An lại quan trọng như vậy trong lòng tôi. Và việc đó cũng đồng nghĩa, tôi là một thằng đàn ông hoàn toàn thất bại, một kẻ thua cuộc ngớ ngẩn.

Vậy tôi sẽ đi theo để coi như không có chuyện gì xảy ra? Không thể nào! Sự thật này sẽ vĩnh viễn như cái gai trong tim, chỉ cần đối diện với Bảo An là mọi thứ tôi đã chứng kiến sẽ hiện lên rõ mồn một.

“Sao anh không vào?” Bảo An đã đứng đợi trong thang máy.

Tôi quyết định đi theo nàng.

Lúc vào nhà, Bảo An pha cho tôi và cô ấy một tách trà bạc hà nóng. Ngồi ngay ngắn ở trên sofa, cô ấy bình thản nhìn tôi.

“Chúng ta chia tay nhé!”

Bảo An giáng thẳng vào mặt tôi.

“Tại sao?”

“Em nghĩ anh cũng biết tại sao mà.”

“Nếu anh biết anh đã chẳng hỏi tại sao.”

“Uhm. Vì em cảm thấy giữa chúng ta thật sự rất ngột ngạt. Khi những đam mê đã qua, em biết phải dùng những điều đã có với nhau để tiếp tục vun đắp cho mối quan hệ giữa hai người, nhưng cho đến hôm nay thì em không còn đủ sức nữa. Em muốn buông tay rồi.”

“Và K, thằng em họ anh là chất xúc tác mạnh mẽ nhất?”

Tôi tức giận gắt gỏng. Bảo An không khóc, vẫn điềm tĩnh, từ tốn nhìn thẳng vào tôi.

“Không phải. Em mới chỉ gặp cậu ấy tối hôm qua, và bấy nhiêu đó không đủ để làm lý do cho bất kỳ quyết định nào. Anh đừng hiểu lầm.”

“Từ bao giờ em có thể nhìn thẳng vào anh và dối trá như thế?”

Bảo An thực sự bị tổn thương bởi những lời lớn tiếng vừa rồi của tôi. Tay cô ấy run lên.

“Anh đừng nặng lời…”

“Anh đã nhìn thấy em và K ở sảnh khách sạn, nhìn thấy hai người nắm tay nhau băng qua phố, nhìn thấy em hôn K. Em mong chờ thái độ gì nữa từ anh?”

Bảo An nắm chặt tay, lộ rõ thái độ bất lực.

“Em xin lỗi… vì đã để anh nhìn thấy những điều anh không muốn thấy. Nhưng em không nói dối anh điều gì. Anh có thể lựa chọn tin hay không tin em. Nhưng em thực sự không muốn tiếp tục nữa. Anh và em, chúng ta bây giờ đã không còn mong muốn những điều chung nữa, vậy ở bên nhau còn có ý nghĩa gì?”

Bảo An đứng dậy đi vào phòng ngủ, khóa cửa.

Và có không ít những cuộc tình trong thành phố này kết thúc như thế đấy.

Tôi biết đây là một câu chuyện rất đỗi bình thường. Tôi sẽ không viết tiếp nó vì khi một mối quan hệ đã kết thúc, nó sẽ vĩnh viễn ngủ yên trong trái tim bạn mà không cần tỉnh giấc vì bất kỳ điều gì cả. Cho đến một ngày bạn sẽ hoàn toàn ngạc nhiên với chính tình cảm của mình. Đối diện với chính người ấy, người đã một thời làm bạn bất an, chao đảo, trong lòng bạn lại nhẹ nhõm, bình lặng như mặt hồ mua thu dịu nhẹ.

Chỉ cần được hạnh phúc, nghĩa là mỗi buổi sáng mai thức dậy, bạn biết mình còn mong muốn nắm thật chặt tay ai đấy.

[ Người lớn cô đơn] Đi qua những ngày mưa

Đi qua những ngày mưa.

Ngỡ khung trời lấm lem màu kỷ niệm

Có ai còn nhớ được điều gì

Lúc buồn tàn, hương sắc hóa thinh không

Ta gửi yêu thương cho em.

Dẫu muộn phiền cũng chỉ là hoài vọng không tên.

Trôi qua kẽ tay vụt mất…

Thành phố nhỏ ủ mình bên cạnh biển, quanh năm rì rào những nỗi buồn không của riêng ai. Ngày trước, thành phố còn trẻ dại, những đứa con sinh ra, lớn lên rồi bỏ đi biền biệt không về. Những người chuyển đến đa phần là sung túc giàu có, muốn tìm một khoảnh khắc an bình. Họ xây dọc bờ biển một loạt biệt thự màu trắng giống nhau. Thành phố đón những cư dân mới, những người sống biệt lập trong thế giới của mình. Thành phố vẫn trẻ nhưng hắt hiu, quạnh quẽ.

Đã một tháng nay, căn nhà số hai mươi bảy sáng đèn liên tục. Dạo trước, căn nhà chỉ rộn rã tiếng người vào mùa hè. Chủ nhân của căn biệt thự là một gia đình có ba người, cô con gái xinh xắn, nụ cười khanh khách, giòn tan. Những mùa hè vàng rực rỡ, cả ba người thường khoác tay nhau đi dạo trên bãi biển. Họ nói cười, đùa nghịch. Những âm thanh trong trẻo giòn tan hơn cả sóng.

Cô con gái đấy chính là tôi. Và cái thế giới còn ấm hơn cả nắng đấy đã không còn lại gì. Tôi như một người mất phương hướng đang trốn chạy nhưng lại không thể hình dung rõ mình đang trốn chạy ai hay cái gì. Khi quyết định ra đi, nơi đầu tiên và duy nhất mà tôi kịp nghĩ đến chính là nơi này, một nơi không ai biết đến mình và cũng không ai bận tâm đến mình.

Khi bỏ đi với một trái tim nặng trĩu, tôi đã sợ hãi đến không dám ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ biết cắm cúi bước đi thật vội vã. Tôi sợ chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt anh, nụ cười của anh, bản thân sẽ lại mất hết lý trí mà buông xuôi mọi chuyện. Điều đáng thương nhất có lẽ là khi bạn vô tình yêu ai đó nhưng cùng lúc lại biết chắc rằng ngắm nhìn người đó là tất cả những gì bạn có thể làm được vì người ta sẽ không bao giờ thuộc về mình.

Ngắt giữa đoạn

Cô ấy thật sự cô đơn. Giống như tôi. Những buổi chiều tà, khi đứng nhìn mặt trời buồn bã trốn mình ở đường chân trời, tôi lại nhìn thấy cô ấy đi ra từ ngôi biệt thự bên cạnh, lầm lũi tiến đến mỏm đá chênh chếch, hờ hững ra biển rồi ngồi ở đó thật lâu. Đã một tháng nay, ngày nào cô ấy cũng xuất hiện đều đặn như thế một mình. Cô ấy không cười, cũng không khóc, không hát, cũng không độc thoại… Sự yên lặng đều đặn ấy thôi thúc tôi bước ra khỏi nhà, và tiến đến gần cô ấy.

Hôm ấy, mưa phùn trên biển. Lúc nhìn thấy cô ấy ngồi bất động dưới mưa như thế, tôi đã không làm chủ được mình. Tôi mở cửa, tiến về phía mỏm đá với cây dù trong tay.

– Em ướt hết rồi!

Đến khi có thể nhìn thẳng vào mắt cô ấy, thấy cô ấy mỉm cười thật hiền từ nói lời cảm ơn nhẹ như gió thoảng, tôi mới hoàn toàn tin rằng, con người ai cũng nên tin vào số phận đã an bài một ai đó hay một điều gì đó bất ngờ cho riêng mình.

Tôi cứ đứng bất động như thế trong lúc che mưa cho cô ấy.

– Anh cũng sống ở gần đây à? – Cô ấy hỏi.

– Anh sống ở gần nhà em.

– Sao anh biết em sống ở đâu?

– Từ cửa sổ nhà anh, chiều nào cũng thấy em đi ra đây.

– Vậy chiều nào anh cũng ra cửa sổ à?

– Trước đây thì thỉnh thoảng nhưng dạo gần đây thì hằng ngày.

– À, vâng.

Chúng tôi lại im lặng. Chỉ có tiếng sóng biển rì rầm đáp lại. Trời vẫn tiếp tục mưa lâm râm không ngớt khiến bầu trời nhanh chóng chuyển sang màu sám sịt. Rồi cô ấy chống tay đứng lên.

– Em về nhà đây. – Cô ấy nói.

– Để anh đưa em về.

– Cảm ơn anh.

Cô ấy loạng choạng khi bước xuống khỏi mỏm đá, những ngón tay gầy gầy khẽ bám lấy bờ vai tôi bối rối. Chúng tôi bước đi cạnh nhau về hướng những căn biệt thự đã bắt đầu sáng đèn, cứ tiếp tục lặng lẽ như thế cho đến khi cô ấy dừng trước cửa nhà.

– Em đến rồi. Cảm ơn anh nhiều!

– Em nhớ uống một cốc nước ấm rồi chui vào chăn một lúc nhé!

– Vâng.

Tôi đợi cô ấy quay đi rồi mới cất bước về nhà mình. Nhưng cô ấy không đi, cứ đứng bất động như thế. Cô ấy khóc. Nghẹn ngào, nức nở. Tôi, trong phút chốc, bỗng giống như một cậu con trai trẻ dại, hoàn toàn lúng túng và nhói lòng khi nhìn thấy bờ vai mảnh mai trước mặt run lên. Tôi buông rơi cây dù, tiến đến gần, ngượng ngùng đưa tay lên vỗ vỗ vai cô ấy.

– Em có muốn uống trà không? Anh pha cho em một cốc nhé!

Cô ấy vẫn không trả lời, chỉ khóc, khiến tôi càng bối rối. Tôi không biết nói gì hơn, tiếp tục vỗ vỗ vai cô ấy an ủi.

Bầu trời lóe lên một tia chớp. Cô ấy cúi xuống nhặt cây dù lên đưa cho tôi, lau nước mắt và mỉm cười.

– Xin lỗi anh, em đã làm anh khó xử.

– Không sao. Em có thấy dễ chịu hơn chút nào không?

Cô ấy lại cười. Buồn bã đến độ tôi đã không còn nhớ nổi tại sao mình lại sống ở đây một mình, tại sao mình cô đơn đến vậy.

– Hôm khác em mời anh uống trà nhé! Hôm nay em không được tốt cho lắm.

Rồi cô ấy quay đi. Hao gầy.

– Em nhớ ăn gì đi nhé! – Tôi nói với theo.

Cô ấy dừng lại. Những ngón chân trần bấu nhẹ vào cát. Bờ vai lại rung lên nhè nhẹ. Tôi biết cô ấy lại khóc. Tôi bước lên một bước định ôm cô ấy vào lòng thì đột nhiên cô ấy quay lại.

–          Em tên là Lê Na. Hẹn gặp lại anh!

Ngắt đoạn

Khi bạn không còn nhớ được gì thì cuộc sống lại sắp đặt cho bạn hết điều ngọt ngào này đến điều ngọt ngào khác. Sự ân cần của K, sự quan tâm của K, những lời nói dịu dàng của anh khiến tôi nhớ Adrien đến điên dại. Tôi biết K có những nỗi niềm của riêng mình nên một người như anh mới sống đơn độc trong một thành phố không ai biết tên cùng những buổi chiều tà ngắm hoàng hôn từ khung cửa sổ tầng thượng. Nhưng ở bên tôi, K luôn sẵn sàng gánh vác một phần nỗi buồn của tôi và chia sẻ với tôi mọi chuyện.

K là một luật sư thành đạt, con trai duy nhất trong một gia đình danh giá. Anh hầu như không thiếu gì trong cuộc sống của mình cho đến ngày anh hay tin mình mắc bệnh hiểm nghèo. Anh buông tay trước mọi thứ và dọn về sống một mình trong căn biệt thự bên cạnh nhà tôi. K chưa từng yêu ai say đắm bao giờ. Anh kể cuộc sống đầy đủ và một sự nghiệp rực rỡ khiến xung quanh anh lúc nào cũng có biết bao cô gái xinh đẹp sẵn sàng đợi chờ. Anh đi chơi với họ, ái ân với họ, đùa giỡn với họ nhưng chưa bao giờ muốn thật lòng với ai. Mối quan hệ nào đi qua rồi cũng trở nên vô vị và nhạt nhẽo. Tình yêu là thứ mà từ rất rất lâu rồi anh không còn nhớ nữa.

K đưa tôi ra đảo bằng ca nô. Anh tự tay gói sushi cho cả hai đứa. K neo thuyền khéo léo như một ngư dân thành thục. Đi bên cạnh anh, tôi có cảm giác an tâm đến kỳ lạ. Nước biển trong vắt và mát lạnh. K đưa tôi ra bãi xa, chỉ cho tôi xem những con cá nhiều màu hồn nhiên bơi lội. Rồi K đưa tôi lên đồi, từ trên cao ngắm nhìn thành phố về đêm lung linh rực rỡ. Trong tất cả những lần anh đưa tôi đi chơi như thế, K chưa bao giờ than vãn về bản thân mình, anh xem nó nhẹ nhàng như một cuộc chơi. Anh chấp nhận nó như một điều hiển nhiên, vốn dĩ nó phải thế.

Có một hôm trời lại mưa lâm râm trên biển, tôi ngồi rất gần K ở mỏm đá lần đầu tiên anh xuất hiện và che dù cho tôi. Tôi kể cho K nghe về Adrien. K im lặng thật lâu rồi nói: “Em thật là khờ dại.”

K tựa vào vai tôi.

Biển chênh chao và thênh thang trước mặt. Ai cũng muốn cuộc đời thật đơn giản, lúc buồn đau có thể gói ghém thành lời, đem nhét vào một cái hộp và quăng xa ra biển. Vì lòng biển bao la quá nên lúc nào cũng có đủ bao dung mà cuốn trôi hết thảy đi xa. Sau một đợt sóng là hân hoan trở lại, sau một ngày mưa là lại háo hức rạng ngời.

K vẫn dựa vào vai tôi.

– Anh có mệt không? Hay anh về nhà nghỉ nhé!

K vẫn không nói gì, hai mắt nhắm chặt bất động. Anh khiến tôi bắt đầu lo lắng, nắm lấy tay anh lắc mạnh

– K ơi, anh làm sao thế? – Giọng tôi đã bắt đầu nghẹn ngào.

Đến lúc này anh mới từ từ mở mắt ra. Tôi thở phào thành tiếng.

– Anh không sao, ngốc quá! – Anh bóp nhẹ tay tôi rồi ngồi thẳng dậy, mắt nhìn xa xăm ra biển. – Nhưng anh chỉ mong khi phải ngủ luôn có thể tựa vào vai em thanh thản như thế này, sẽ không phải cảm thấy đau đớn hay mất mát gì cả, hoàn toàn không phải sợ hãi và luyến tiếc điều gì.

Tôi ôm chặt lấy K, nước mắt rơi trên vai anh. Tôi không thích, không thích một chút nào cảm giác nắm chặt tay ai đó trong tay mình mà trong lòng thì biết rõ mình sẽ mất đi người ta bất cứ lúc nào. K xoa đầu tôi như vỗ về một đứa trẻ:

– Em quay về nhà đi. Phải gặp lại Adrien, và phải biết yêu quý thế giới của em chứ! Cho dù một buổi sáng nào đó tỉnh dậy, em có thể không còn nhớ được rõ điều gì nhưng tình yêu mà cả em, cả Adrien đã và sẽ trải qua cùng nhau mới là điều quan trọng nhất.

Tôi vẫn ôm chặt lấy K. Không phải ai cũng may mắn có được cảm giác như tôi lúc này. Nghĩa là ngồi đối diện với một người mà cảm thấy như được ngồi trước biển, thấy người đó có đủ bao dung và rộng lượng mà ôm ấp hết nỗi buồn của chính mình. Sau một cái nắm tay là trong lòng có thể nhẹ bẫng thương yêu.

Ngày hôm sau, K đã không còn ở thành phố nữa. Anh để một bó hướng dương rực rỡ trước cửa nhà tôi rồi biến mất. Tôi đi tìm anh khắp những nơi mà chúng tôi đã đi qua nhưng không thấy bất kỳ dấu vết nào. Căn nhà không còn sáng đèn và tiếng piano quen thuộc vọng ra từ tầng hai. K đã đi rồi.

Tôi thất thểu quay về, bần thần nhìn ra biển. Vùng trời trước mặt thật trơ trọi và hoang vắng. Đột nhiên chuông cửa reo. Tôi thấy trong lòng rạng rỡ. Hay là K đã quay về, đúng rồi, anh đã quay về, anh chỉ đi đâu đó để mua thứ gì mà thôi. Tôi chạy như bay ra cửa.

Cánh cổng trắng mở ra. Đằng sau nó là Adrien cao lớn.

– Lê Na. Anh đã nhớ em biết bao!

Đi qua những ngày mưa để biết bầu trời còn có những ngày thật đẹp.

[Người lớn cô đơn] Một mối quan hệ đặc biệt

Có rất nhiều chuyện bạn có thể xem là may mắn trong đời. Và tôi nghĩ, nếu bạn có một mối quan hệ nào đó không phải là tình yêu, không hẳn là tình bạn, mặc nhiên không là tình đồng chí, chỉ có thể gọi tên nó là một mối quan hệ đặc biệt, thì cũng là một điều may mắn khôn cùng.

Câu chuyện này là để dành tặng cho tất cả những mối quan hệ được đặt tên như thế.

Ý An nhìn thấy anh ở đầu con đường đi bộ lát gạch, trong lòng nhen nhóm chút rối ren. Nam Kha khẽ quay đầu và hình như cũng đã thấy rõ cô đang nhìn anh chăm chú. Ý An lấy ngón tay trỏ khẽ chấm chấm vào đầu mũi, cử chỉ nhuốm một chút ngượng ngùng. Nam Kha mỉm cười trìu mến, lấy tay khẽ gõ nhẹ lên đầu mình ba cái. Trong phút chốc họ cùng phá lên cười khi trò chơi mật khẩu đã được thực hiện hoàn hảo. Cả hai cùng đi gần hơn về phía nhau. Trong tay mình, Ý An vẫn đang nắm chặt một chiếc hộp hình chữ nhật đựng đầy những tấm bưu thiếp cô đã viết cho anh. Họ cùng dừng lại ở giữa con đường…

Đó là lần đầu tiên họ nhìn thấy nhau ngoài đời thật.

Đó là lần đầu tiên mà khoảng cách không gian địa lý chỉ còn là một bước chân.

Đó là lần đầu tiên Ý An có thể nhìn thẳng vào mắt Nam Kha và khẽ gọi: “Anh ơi…”

Hai bên đường, phố bắt đầu rực rỡ đèn lồng…

Ngày… tháng… năm…

Anh là một kẻ kỳ quái, khó ưa! Rõ ràng em phải cảm thấy như thế đầu tiên với một kẻ đã giành mất chai vang đỏ sản xuất năm 1986 mà em cất công ngồi canh chừng suốt nhiều ngày liền để đấu giá trên mạng. Em đã muốn có nó từ rất lâu rồi để làm quà sinh nhật cho K vì đó là năm sinh của anh ấy. Thế mà chỉ vì một phút sơ sẩy mà em đánh mất nó vào tay một kẻ “kiêu ngạo” như anh. Trong email đầu tiên, chắc chắn là em đã cố tỏ ra vô cùng lễ phép, năn nỉ anh để lại cho em bằng giá gấp đôi giá mà anh đã mua. Ấy thế mà anh để em phải đợi đến bốn mươi tám tiếng đồng hồ mới nhận được một câu trả lời đầy khiêu khích:

– Nếu em tự tin mình xinh xắn và thông minh, mời anh uống cà phê đi, anh sẽ để lại chai rượu cho em hoàn toàn miễn phí.

Anh có biết không, cho đến tận bây giờ em vẫn tự hỏi tại sao anh có thể đổi chai rượu mà anh yêu thích để lấy một cuộc hẹn với người mà anh hoàn toàn không quen biết như thế? Chỉ biết rằng vào thời điểm đó, nếu như không quá mong muốn sở hữu chai rượu, có lẽ em đã không bao giờ thèm tiếp tục nói chuyện với anh.

Ngày… tháng… năm…

Sài Gòn nắng như đổ lửa. Em ngồi cà phê đợi anh đến theo lời hẹn. Em mặc áo xanh (anh bảo anh thích con gái mặc áo xanh nên muốn em phải mặc như thế), trong lòng hồi hộp, lo lắng không phải vì hẹn hò với anh mà không biết đến cuối cùng có được cầm trong tay chai rượu không? Thành phố giống như cái lò nung khổng lồ phì phò những hơi thở cháy. Mười phút. Mười lăm phút. Rồi ba mươi phút. Anh vẫn chưa đến. Em càng lúc càng sốt ruột mà không có cách nào để liên lạc với anh vì anh nhất quyết không cho em số điện thoại. Em dùng điện thoại gửi email cho anh nhưng cũng không thấy hồi âm. Em ức muốn phát khóc. Chợt nhận ra mình không khác gì một con ngốc. Anh là ai chứ? Chỉ là một người hoàn toàn xa lạ, hà cớ gì mà vì em có thể nhường cái này hay cái khác, hà cớ gì có thể vì em mà mất thời gian. Em đã quá ngây thơ khi đặt hy vọng của mình vào một người không quen biết…

Ngày… tháng… năm…

Buổi tối hôm sau em nhận được email của anh. Anh bảo hôm đó anh có việc đột xuất nên nhờ một người bạn mang chai rượu đến cho em nhưng người bạn đó tìm mãi mà không thấy em ở đấy. Anh xin lỗi. Rồi anh hỏi em có thể cho anh một cái hẹn khác được hay không. Em không thèm trả lời. Em không muốn tiếp tục chơi trò chơi của anh nữa. Hai mươi lăm phút sau, anh nhắn tin cho em trong phần chat của gmail.

– Anh xin lỗi!

– Anh đùa tôi đủ chưa?

– Hóa ra là em không tin anh à?

– Theo anh thì tôi có nên tiếp tục tin?

– Vậy em không cần chai rượu nữa?

– Phải. Tôi không cần nữa.

– Mong muốn của phụ nữ cũng ngắn hạn nhỉ!

– Tình cảm của đàn ông cũng thế…

Vào lúc đó em biết mình đã lỡ lời. Ngồi trước màn hình máy tính mà nước mắt em bắt đầu trào ra như lũ. Anh im lặng không gõ gì thêm. Mười phút trôi qua, anh viết:

– Đôi khi nhận ra sớm được điều gì đó không tốt cũng là một may mắn.

Anh để một cái icon mỉm cười lấp lánh.

Lúc đó em nghĩ. Có thể anh đã hiểu được những giọt nước mắt đang rơi của em lúc này.

Ngày… tháng… năm…

Bốn ngày sau, em nhận được email của anh. Anh hỏi: “Nỗi buồn của em có ngắn hạn không?” Anh khiến em bật cười. Lồng ngực giãn ra trong khoảnh khắc vì sự quan tâm của một người xa lạ. Em hỏi tại sao lại đột ngột email cho em khi em không còn quan tâm gì đến chai rượu 1986 đó nữa. Anh bảo vì tự nhiên anh quan tâm đến em.

Lần thứ hai trong một thời gian ngắn, anh khiến em bối rối.

Ngày… tháng… năm…

Tối thứ Bảy, em thấy anh online trên mạng. Em đã do dự thật lâu không biết có nên mở đầu câu chuyện với anh không. Và nếu mở đầu thì phải nói như thế nào. “Chào anh, anh có khỏe không?”, nghe thật thiếu tự nhiên. Hay là: “Hey, hôm nay anh không đi chơi à?”, cũng không được, chúng ta có thân thiết gì đâu cơ chứ! Lúc ấy đột nhiên anh đã mở lời trước rồi.

– Này, em đang nghĩ cách để bắt chuyện với anh phải không? (Em không biết là anh có cách đọc được suy nghĩ của em qua Internet đâu đấy!)

– Em có thấy anh online đâu! (Em ngượng ngùng nói dối.)

– Thế à? Vậy sao trả lời nhanh thế?

– Tại em lịch sự thôi. Anh không đi đâu chơi à?

– Hôm nay anh không.

– Tôi thứ Bảy mà ở nhà không buồn sao?

– Nỗi buồn ngắn hạn mà. Lúc nào cũng nên suy nghĩ như thế!

Đó là những lời mà anh đã khiến em luôn ghi nhớ và nghĩ đến mỗi khi gặp bất cứ chuyện gì không vui. Tất cả những điều khổ đau chỉ nên xem chúng là một món nợ ngắn hạn cần phải trả. Để thấy cuộc đời còn có biết bao điều hạnh phúc khác khiến ta bận tâm.

Ngày… tháng… năm…

Em nhớ anh.

Em nhớ anh mỗi khi anh gọi em là con ngốc bướng bỉnh. Em nhớ anh mỗi khi anh nhấc máy gọi điện thoại cho em hai phút kể từ sau khi nhận được tin nhắn em bảo rằng em đang nức nở ở phòng chờ máy bay. Em nhớ anh mỗi khi chúng ta chơi trò nói thật, câu đầu tiền anh luôn hỏi: “Bây giờ em đang muốn điều gì nhất?” Em nhớ anh luôn ngồi yên nghe em kể lể về những chuyện tình cảm không vui của mình, rằng em bị bắt nạt ra sao? Rằng em không thể nào lãng quên quá khứ. Em nhớ anh giúp em hiểu rằng “trái tim con người vốn chật hẹp, cánh cửa này không đóng lại, làm sao có thể mở cánh cửa khác?” Anh từng nói: “Điều làm ta khổ nhất không phải là nỗi đau, sự cô đơn hay mất mát mà là vì ta cứ cố ép bản thân mình sống theo một kiểu nào đó mà ta cứ nghĩ là đúng…”

Em đã nhớ anh như thế. Qua tất cả những ngày Sài Gòn hầm hập yêu thương. Qua tất cả những ngày lạnh em trốn mình ở Đà Nẵng, mỗi buổi đêm rấm rứt khóc một mình. Qua tất cả những con đường và sân ga mà em đứng đợi. Qua tất cả những âu lo, những lẻ loi và đoàn tụ. Qua tất cả những tủi thân không ai hiểu. Qua tất cả những giận hờn và trách móc. Em nhớ anh. Vì anh vẫn luôn ở đó, vào mỗi cuối ngày, sẵn sàng trả lời khi em gọi “Anh ơi…”

Ngày… tháng… năm…

Hôm nay em đã vô tình nhìn thấy một người thật giống anh ở sân bay Nội Bài. Em vừa muốn chạy lại gần để hỏi xem người đó liệu có phải là anh Nam Kha hay không, nhưng em đã do dự. Em sợ rằng đó không phải là anh, và nếu là anh thì chúng ta sẽ nói gì tiếp đó? Có lẽ nào khi gặp gỡ nhau ngoài đời thật rồi, anh và em sẽ không bao giờ còn có thể nói chuyện với nhau được nữa? Em cứ tự hỏi như thế cho đến khi người đó khuất hẳn ở phía phòng cách ly.

Em vội vã nhắn tin cho anh. Và như thế em lại vụt mất anh thêm một lần nữa… Em giận mình sao không đủ dũng cảm hỏi anh sớm hơn một chút, để đến khi anh đi khuất mới thấy lòng mình chênh chao luyến tiếc. Em cứ giận mình non trẻ, ngờ nghệch, sợ hãi những điều mất mát rất viển vông.

Ngày… tháng… năm…

Hà Nội tháng Giêng se sắt lạnh. Anh bảo thi thoảng trong ngày anh muốn được nắm tay em. Anh bảo thỉnh thoảng trong ngày anh muốn dẹp tất thảy mọi thứ sang một bên để gọi điện cho em và kể lể là anh mệt mỏi đến thế nào. Để được nghe em mắng anh bằng cái giọng miền Nam ngòn ngọt là “anh thật điêu dân”.

Hà Nội tháng Giêng âm ỉ lạnh. Anh kể buổi khuya anh thường uống trà hoa cúc và thắc mắc, liệu Sài Gòn có bao giờ thèm gió mùa đông bắc hay không? Để anh có thể mang vào một ít, thổi phù phù vào gáy em đến khi suýt xoa đòi một cái ôm thật chặt.

Hà Nội tháng Giêng man mác lạnh. Anh gọi em là cô ngốc ngọt ngào hay vẩn vơ những điều không có thực, rồi nhõng nhẽo trách anh sao không đủ để tâm đến em.

Hà Nội tháng Giêng nhớ em. Em biết thế khi anh bảo.

“Chúng mình hẹn gặp nhau nhé Ý An…”