[Hết hôm nay] Đi mãi rồi cũng quay về.3

CÀ PHÊ NHẠT

Quán cà phê Tuấn đưa em đến hoá lại là chính cái quán Unicorn’s. Ban đầu em không định vào đâu, nhưng thấy Tuấn đang rất háo hức muốn giới thiệu quán cà phê ấy cho em mà em không nỡ làm Tuấn mất vui. Em biết, tụi Quân, Tiến, Tùng… đàn em của Huy vẫn hay ngồi ở đó. Nhưng em vẫn đi vào. Tuấn chọn một cái bàn ngoài ban công. Nắng mới phủ vàng ươm chiếc bàn gỗ trần. Lúc em đi vào, tụi thằng Quân định đứng dậy chào em nhưng em lừ mắt, tụi nó thấy Tuấn đi trước em nên hiểu ra. Thằng Quân láo toét nháy mắt em như thể muốn nói: Bà chị này chơi được đấy! Ông anh cua bạn gái, bà chị cua bạn trai. Em mặc.

Hai đứa ngồi đối diện nhau. Tuấn bảo:

– Hôm nay em xinh quá, Tuệ ạ!

Em cảm thấy lòng mình hân hoan. Cũng lâu lắc rồi em mới nhận được một lời khen. Hôm nay, em đúng là đẹp thật. Em từ bỏ quần jean, chuyển qua mặc một chiếc váy voan màu tím nhẹ, cổ quàng một chiếc khăn cũng màu tím nhưng đậm hơn một chút. Hôm nay, em quả thật đẹp hơn lên rất nhiều. Em có “make up” một tẹo. Đôi guốc trắng lâu lắc rồi em chưa đi, hôm nay em mới dùng lại. Tóc búi cao. Lúc sáng, dì gặp em ở cầu thang đã ngẩn ngơ. Dì bảo: “Con đẹp quá!“ Và còn nháy mắt với em khi thấy em leo lên sau xe của Tuấn. Là Tuấn, thư sinh chứ không phải là Huy- công tử lấc cấc. Ngay sau đấy dì nhắn tin vào máy em: “Chúc mừng con! Anh chàng đó được đấy! Nếu cảm thấy đã sẵn sàng thì mời chàng về nhà mình dùng cơm trưa nhé. Trưa nay dì làm món nộm sứa đấy!”. Em nhắn lại: “Chưa đến lúc dì ạ! Con cảm ơn dì”. Một cách rất thành thật, với dì.

– Anh Tuấn kể chuyện giữa anh và bé An đi! – Em đánh trống lảng.

Tuấn chợt khựng lại. Vết thương có lẽ còn chưa đủ thời gian để chữa lành. Tuấn cười khổ sở đáp:

– Anh với bé An quen nhau hồi bé An mới học lớp mười còn anh học lớp mười hai. Thật ra, anh thấy anh cũng là cái loại nhạt nhẽo. Suốt hồi bắt đầu quen đến khi yêu nhau và cho đến tận hôm qua, khi An nói lời chia tay, anh chẳng thấy anh khác đi gì cả. Việc An đề nghị chia tay, anh còn nghĩ nó là hơi muộn. Lẽ ra An nên đề nghị chia tay sớm hơn.

– Tại sao lại thế? Em đâu thấy anh Tuấn nhạt nhẽo gì đâu?

– Vì Tuệ mới quen anh nên chưa biết đấy thôi! Hoặc cũng có thể, anh và An giống như một thói quen đúng hơn là một đôi yêu nhau.

– Vậy mà hôm anh bị giật mất cái laptop, em thấy anh quan tâm đến bé An thế kia mà?

– Ừ, chỉ được cái miệng vậy thôi! Đàn ông mà, đôi khi nói theo mẫu câu mà lòng thì chẳng nghĩ xa đến vậy!

– Em nói thật, em cũng chỉ mong Huy có thể nói với em được như anh thôi, anh Tuấn ạ!

– Huy đối xử với em thế nào?

– Tốt! Thật! Nhưng không được khéo như anh đâu.

– Huy với bé An có vẻ hợp nhau hơn là Huy với em và An với anh.

– Vâng! Mong là vậy!

– Giờ này, chắc Huy đang vui vẻ vô cùng bên An đấy! Em có ghen không, Tuệ?

– Em á? Còn anh?

– Anh ghen sao được khi bên cạnh anh bây giờ là một cô gái còn đẹp hơn cả An?

– Anh lại đùa rồi!

Em cười mà lòng bỗng dưng thinh lặng. Cốc cà phê quán Unicorn’s hôm nay pha nhạt quá thì phải. Có lẽ hôm nào đó, em sẽ nhắc ông chủ quán này.

TRỞ VỀ

Tuấn đèo em về đến tận cửa nhà. Em xuống xe và cười toe toét:

– Cảm ơn anh về buổi sáng cà phê nhé! Hứa với em, khi nào kiếm được một bạn gái mới thay thế bé An thì báo lại cho em nhé! Em cũng hứa với anh là sẽ báo cho anh đầu tiên đấy!

Tuấn nhìn em thật lâu rồi cũng nhoẻn miệng cười:

– Được! Anh hiểu mà! Chúng mình sẽ vượt qua nỗi buồn này, phải không?

Em gật đầu, giơ ngón tay út ra. Nghéo tay. Tuấn giữ ngón tay út của em một lúc rồi mới buông. Tuấn quay xe. Em nhìn theo bóng Tuấn khuất giữa đám đông xe cộ, rồi mới vào nhà. Trước khi vào nhà, em lấy máy điện thoại ra. Nhắn cho Huy một cái tin: “Tạm biệt anh và tạm biệt những tháng ngày sống thừa. Em trở về rồi. Đi mãi rồi cũng quay về thôi, anh nhỉ? Giữ sức khoẻ anh nhé! Mà này, khi anh đóng vai người tốt, anh rất dễ thương đấy! Có vẻ anh hợp với vai ấy hơn. Cho em gửi lời hỏi thăm bé An”. Em thấy bụng mình sôi òng ọc vì đói. Trưa nay, em bỗng thèm da diết được thử món nộm sứa của dì. Chỉ vậy thôi!

Advertisements

[Hết hôm nay] Đi mãi rồi cũng quay về.2

ĐẠI CA LÀM NGƯỜI TỐT

Huy bảo:

– Vợ có ghen không đấy?

Em cười nhếch mép:

– Chồng có đủ hấp dẫn không đấy?

Huy búng đót thuốc hút dở ra cống:

– Với ai chứ với em bé này thì chồng búng tay là đổ.

Em không đáp. Em biết Huy đủ khả năng ấy. Huy đẹp trai, khéo ăn nói (khi cần phải tà lưa một em nào đó), giàu có và biết lắm trò cưa cẩm. Em chỉ thấy miệng mình tê dại như ngậm hàn the vậy. Và em lại thở dài. (Có vẻ dạo gần đây em chúa là ưa chuộng sự thở dài).

Ba năm trước, em gặp Huy trong một quán bar. Đó cũng là lần đầu tiên em vào quán bar. Hồi đó, bố mẹ em đang căng thẳng và chuẩn bị lôi nhau ra toà. Em sốc lắm nên chui vào một cái bar để uống rượu. Huy chăn dắt em từ lần đó. Em theo Huy đi “ăn hàng”, cướp giật như một cách thoả thuê cho những bế tắc và đau đớn trong em. Rồi bố mẹ em cũng bỏ được nhau. Bố thì cứ nghĩ em về sống với mẹ và dượng, mẹ thì cứ nghĩ em đang sống với bố và dì. Thế nên, thỉnh thoảng em hết tiền là chạy sang bố vơ một nắm, về bên mẹ vơ thêm nắm nữa. Hàng tháng, hai cụ rót tiền vào tài khoản của em đều như vắt chanh. Em chẳng dùng mấy vì có Huy bao hết rồi. Huy cũng chẳng khác em là mấy, bố mẹ cũng bỏ nhau, Huy nay đây mai đó, tiền tiêu chẳng hết.

– Chồng đi nhé, vợ! Sau muộn nhất là một tuần, chồng sẽ cưa đổ em bé ấy rồi lại về với vợ!

Huy chào em mà chẳng cần chờ nghe em trả lời. Huy tót sang đường. Cô bé tên An kia đang đứng nói chuyện cùng mấy người bạn. Huy đến. Đưa cho An cái laptop. Huy đã bỏ ra mười lăm triệu đồng để mua lại chiếc laptop ấy dùng làm quà làm quen với cô bé tên An kia. Em ở tít bên này không nghe thấy Huy nói gì, nhưng em biết, bài của Huy là gì. Sẽ là trả lại laptop và xin số điện thoại cô bé tên An đó. Rồi, bước hai sẽ là rủ rê cô bé đó. Huy có quá nhiều lợi thế để khiến cô bé đó quên bẵng anh chàng sinh viên bạn trai của mình. Một khi đại ca đã làm người tốt thì cũng phải cỡ đại ca của người tốt. Em cũng thấy kỳ lạ cho chính bản thân mình. Tại sao em không ghen? Vì em là người phụ nữ mạnh mẽ hay vì em chẳng hề yêu Huy? Có lẽ, em với Huy cũng chỉ bèo bọt gặp nhau vậy. Em cũng chưa bao giờ nghĩ tới việc sau này lấy Huy làm chồng cả. Mà cũng chẳng phải xa xôi đến vậy, chỉ cần nghĩ đến ngay ngày mai thôi, ngày mai, em muốn làm gì với Huy? Chịu thôi, em chịu đấy! Suốt ba năm sống cùng Huy, em chưa bao giờ đặt ra câu hỏi này bởi nó sẽ không bao giờ có câu trả lời cả. Với Huy, em sống không có ngày mai.

 

BUỔI SÁNG MỚI

Sau bao ngày trời mây xầm xì, xám xịt và trĩu nặng, hôm nay, trời bắt đầu hưng hửng nắng. Là nắng mới. Em dậy sớm hơn mọi ngày và không phải trên chiếc giường bừa bộn tàn thuốc, đồ ăn, rượu… Em thức giấc trên chiếc giường màu hồng tinh tươm cùng bộ ga trắng muốt. Thức sớm đến độ chị giúp việc luống cuống:

– Cô dậy sớm vậy, tôi chưa kịp làm xong đồ ăn sáng nữa…

Em mỉm cười nheo mắt nhìn những vạt nắng loà xoà tràn qua ô cửa sổ phủ đầy trên nền sàn gỗ. Không phải lần đầu tiên em ngủ tại nhà mình trong suốt ba năm qua. Những đợt Huy đi chơi cùng đám chiến hữu, những đợt hai đứa cãi nhau, em vẫn trở về nhà em để ngủ. Song lần nào cũng là say khướt và tỉnh giấc khi đã một, hai giờ chiều. Đêm qua, em đã không uống rượu lúc về nhà. Huy có lẽ đang bay nhảy với cô bé tên An kia ở Hạ Long rồi. Hôm qua, em cũng đã gặp lại anh chàng tên Tuấn kia.

Hôm qua, cô bé tên An chính thức nói lời chia tay với anh chàng Tuấn để đi theo chàng bạch mã hoàng tử mới. Em biết vậy nên đã cố tình đón lõng anh chàng thất tình này. Tự nhiên em thấy tồi tội cho anh chàng. Em muốn an ủi anh chàng ấy mặc dù đó chẳng phải là việc nên làm. Chỉ cần nhắc vài câu, anh chàng đã nhớ ra em. Và chỉ cần bịa tạc ra câu chuyện Huy bỏ rơi em để đến với cô bé tên An kia. Vậy là xong, đồng bệnh tương lân, em và anh chàng tên Tuấn ngồi với nhau cà phê cà pháo như thể đã thân thiết lắm vậy. Mới tám giờ tối, Tuấn đã đưa em về nhà. Tuấn bảo: “Nếu sáng mai em rảnh, anh mời em đi ăn sáng nhé!“ Em gật đầu. Chờ Tuấn đi rồi, em móc điện thoại định gọi cho lũ đàn em rủ lên bar nào đó chơi như mọi khi. Nhưng chưa kịp gọi thì đã thấy tin nhắn của Tuấn: “Cảm ơn em về một bữa cà phê khi lòng đang buồn nhất. Thật lòng, em xứng đáng được hạnh phúc nhiều hơn. Anh mong lắm, Tuệ ạ!”. Tự nhiên, em mềm nhũn người đi. Em quyết định vào nhà, ăn tối cùng bố dì. Bữa cơm tối ấy, bố thì vẫn vậy, chỉ hơi ngạc nhiên một tẹo. Còn dì thì cuống cà kê lên, tíu tít vui mừng lắm. Có lẽ em đang buổi mềm lòng. Có thế thôi mà em cũng cảm động.

“Em dậy rồi!”- Em nhắn một tin cho Tuấn. Tin vừa báo gửi thành công thì điện thoại đã reo. Tuấn gọi. Em bắt máy:

– Dạ! Em đây anh! (Em mà thỏ non thì cứ gọi là chẳng cần kính lão)

– Anh… Anh… đang đứng chờ dưới cổng nhà em…

– Ối, anh đến nhanh thế?

– Ờ… ờ… tại vì… tại vì…

– Thôi được rồi, chờ em đánh răng rửa mặt cái đã, nhé, anh!

– Ờ… ờ…

Lâu lắc rồi em mới gặp lại cái cảm giác nguyên sơ đến vậy. Lâu lắc rồi mới có người đáp lại em một cách lúng túng và ấp úng đến vậy. Em soi gương và nhận ra đôi má mình cũng đang ửng đỏ cả lên. Có lẽ, Tuấn đã đứng dưới nhà em chờ lâu lắm rồi.

 

[Hết hôm nay] Đi mãi rồi cũng quay về.1

MỘT CHUYẾN “ĂN HÀNG”

Mồi được xác định là đôi trai gái đang đèo nhau trên chiếc xe Attila màu trắng. Huy bảo em: “Chuyến này để thằng Quân ghi điểm, vợ chồng mình chỉ đi đằng sau xem thôi.” Em gật đầu. Đã lâu rồi, em chẳng còn ham hố gì chuyện tham gia cả. Tự nhiên thấy chán thôi. Tự nhiên em cảm thấy vô nghĩa đến kinh khủng. Chẳng giống em hồi trước đây chút nào cả. Hồi trước, em mê mẩn cái cảm giác ngồi sau xe Huy mỗi chuyến “ăn hàng”. Cái cảm giác hồi hộp, háo hức đầy nguy hiểm song cũng vô cùng phấn khích mỗi khi giật được một cái túi xách và rạp người ôm Huy mặc cho gió vù vù hai bên tai, mặc cho chiếc xe lắc điên đảo, có khi rạp cả xuống sát đường. Sự phấn khích ấy mỗi ngày một teo tóp và gần đây thì nó đã thành sự chán chường. Phải, em đã hết phấn khích rồi. Huy cũng ít trực tiếp tham gia. Hầu như là để đám đàn em thực hiện. Huy và em chủ yếu là đi theo và nếu cần sẽ vờ như là những người tốt bụng, giữ xe nạn nhân lại, vờ hỏi han, tạo điều kiện cho đám đàn em bỏ chạy.

Quân nhận tín hiệu từ Huy, về số, rồ ga và lao vụt tới áp sát chiếc xe Attila. Mục tiêu là túi đựng laptop để dưới chân chàng trai đang đèo. Quân áp sát và rất nhanh, giật phăng chiếc túi. Chiếc xe Attila chòng chành. Cô gái ngã xuống. Chàng trai cũng chới với. Mọi thứ diễn ra rất nhanh. Quân đã lướt nhanh hơn cả. Huy và em theo đúng kịch bản sẽ áp sát và vờ làm người tốt, xuống đỡ xe cho đôi trai gái ấy.

– Anh chị có sao không? Có bị mất cái gì không? – Huy vồn vã ra vẻ vô cùng lo lắng.

– Tôi… Cái laptop…. – Người con trai vẫn chưa kịp hoàn hồn.

Em cũng xuống đỡ cô gái. Chàng trai kia sau khi hoàn hồn cũng đã quay sang cô gái:

– Em có bị sao không? May quá, mất laptop có thể mua lại được chứ em không sao là may rồi!

Em bỗng cảm thấy ấm áp kỳ lạ trước cảnh chàng trai lo lắng cho cô gái. Em bất giác nhìn sang Huy. Yêu Huy gần ba năm rồi, chưa khi nào em nhận được sự quan tâm như cô gái này. Huy không để ý. Huy còn mải nhìn xem Quân đã chạy thoát chưa? Cô gái xoa xoa phủi phủi lại áo quần rồi lắc đầu:

– Em không sao…

Chàng trai quay qua em:

– Cảm ơn cô và anh đây! Chúng tôi không sao rồi!

Em cũng chẳng nói gì. Đôi mắt chàng trai ấy ấm áp biết bao. Nó khiến em nao nao một cảm giác như thể say rượu vậy. Huy thở dài:

– Dạo này trộm cắp cướp giật như ranh vậy! Trong laptop của anh chị bị mất, có nhiều tài liệu quan trọng lắm không?

Chàng trai cười buồn lắc đầu:

– Cũng không sao anh ạ! Của đi thay người vậy! Cảm ơn anh chị rất nhiều!

Huy không nói gì nữa, hất hàm cho em. Em cun cút leo lên xe Huy. Và đi.

 

BÍ MẬT TRONG CHIẾC LAPTOP

Huy đèo em về quán cà phê Unicorn’s – nơi tập kết của cả nhóm. Đến nơi, Quân đã về từ lâu rồi. Đám đàn em gần chục đứa đều ngồi quây quần và xem chiến lợi phẩm. Cái túi giật được có chiếc laptop và một đống sách, truyện. Em bảo em lấy đống sách truyện. Tụi Quân bật máy lên kiểm tra. Máy vẫn còn mới. Quân bảo:

– Con này bán cũng phải vài củ đấy anh Huy nhỉ?

Huy gật đầu:

– Bán đi! Cho chúng mày chia nhau hết. Thằng Quân được bốn phần, sáu phần còn lại chia đều cho cả bọn.

Tụi Quân rối rít cảm ơn đại ca. Em thừa biết, Huy cũng như em, cả hai chẳng ham hố tiền bạc. “Ăn hàng” chỉ là một thú vui của cả Huy và em.

– Oa, thằng này tên là Tuấn, sinh viên năm thứ hai trường Xây Dựng anh Huy ạ! Con bé bạn gái nó ngon quá thể! Đẹp lồng lộn ý!

Huy quay lại, thằng Tiến đang mở laptop và xem bộ ảnh trong máy. Huy cũng ghé mắt nhìn. Thằng Tùng bảo:

– Con bé này em biết! Nhà nó cũng gần nhà em. Nó tên là An…

Thằng Tiến gật gật đầu:

– Đúng rồi! Con bé này tên là An. Toàn bộ ảnh đều ghi An Yêu này.

Huy xem từng tấm ảnh và cười hô hố:

– Ngon vãi lượm! Em này mà tham gia thi các cuộc thi người đẹp nhất định cũng phải vào top 10.

Thằng Quân vẫn đang sướng vụ ghi điểm với đại ca nên nói vuốt đuôi:

– Hay đại ca đóng vai người tốt cưa nó đi!

Nói xong, nó bỗng nhớ ra là còn có mặt em – bạn gái chính thức của đại ca nó, nó len lén nhìn em. Em cũng mặc kệ. Em chẳng ghen. Huy vốn là vậy rồi. Em đã quá quen với việc Huy ăn nói chẳng coi em ra gì như vậy. Huy luôn tự cho rằng mình là đại ca nên tất cả đều phải chấp nhận Huy, trong đó có em. Huy vẫn mải mê xem ảnh:

– Đẹp thật! Ban nãy gặp trực diện, tao mải để ý xem thằng Quân đã chạy xa chưa mà quên nhìn kỹ.

Em cầm mấy cuốn sách và bỏ ra ngoài. Bên trong, giọng thằng Tiến the thé lên:

– Có clip này anh Huy! Biết đâu clip sex anh chàng Tuấn với con bé An này…

 

[ Hết hôm nay] Một cái chết lãng nhách.2

Mẹ Khoa nhập viện sau khi Khoa được chôn cất xong xuôi. Bác sỹ bảo:

– Cơ thể suy nhược hoàn toàn. Có dấu hiệu của trầm cảm nặng. Cần theo dõi sát sao vì rất nguy hiểm đến tính mạng.

Bố Khoa vừa lo cúng ba ngày cho Khoa, vừa chạy đi chạy lại vào viện trông mẹ Khoa. Ngôi nhà của Khoa trở nên tang tóc đến đáng sợ. Hiểu Minh hàng ngày vẫn đến giúp bố Khoa cơm nước và thay bố Khoa chăm mẹ Khoa. Tôi cũng phụ một tay. Những ngày sau khi Khoa ra đi, bố Khoa trở nên lầm lỳ và hay uống rượu. Hiểu Minh thì còn tệ hơn. Ngày nào cô cũng vào facebook của Khoa và viết lên tường những lời thương nhớ. Bố mẹ Hiểu Minh rất lo cho cô và bảo tôi:

– Cháu để ý Hiểu Minh giùm cô chú! Cô chú sợ nó sốc quá mà lại đòi tự tử theo thì chết!

Tôi cũng lo chứ! Nhìn Hiểu Minh, đọc những comment của Hiểu Minh mà nhiều lúc tôi ớn lạnh. Tôi cố gắng dành nhiều thời gian nhất cho Hiểu Minh để kịp thời ngăn cản cô nàng nếu cô nàng có ý định tự tử.

Và chính bản thân tôi nữa. Tôi cảm thấy trống rỗng một cách kinh khủng.

*
*  *

Bốn mươi chín ngày của Khoa. Tôi đưa Hiểu Minh ra mộ thăm Khoa. Lúc về, Hiểu Minh bỗng ôm chặt lấy tôi và gọi tên Khoa. Và bất ngờ, Hiểu Minh hôn tôi. Nếu điều đó xảy ra trước đây, khi tôi và Khoa mới quen Hiểu Minh, tôi thích mê thích mệt Hiểu Minh thì đúng là tôi sẽ rất hạnh phúc. Còn bây giờ, tôi chỉ thấy miệng đắng ngắt. Không phải vì Hiểu Minh đang nhầm tôi với Khoa. Mà là vì tôi cũng thấy nhớ Khoa đến thắt lòng. Hiểu Minh buông tôi ra, nức nở:

– Em xin lỗi anh Hưng! Nhìn anh là em lại nghĩ đến anh Khoa.

Tôi gật đầu:

– Anh hiểu!

Mẹ Khoa bị hôn mê sâu và bắt đầu sống thực vật. Bố Khoa không ngày nào có thể thiếu rượu được. Và tôi thì… Thôi đi, tôi cũng đang chán nản đến cùng cực rồi.

*
*  *

Một trăm ngày của Khoa. Hiểu Minh không về được. Cô điện thoại cho tôi từ Úc – nơi cô bắt đầu cuộc sống du học sinh của mình:

– Anh Hưng thắp giùm em một nén nhang cho anh Khoa nhé! Có lẽ em sẽ phải quên anh ấy thôi. Em cần có một cuộc sống mới của mình thay vì chìm đắm trong những mất mát, tổn thương. Nói thật với anh lúc này đây, em bắt đầu thấy chẳng thương nổi anh ấy nữa. Xin lỗi vong linh anh ấy, em cảm thấy thời gian qua em để cho mình trở nên tệ hại quá mức. Anh ấy quá ác với em, với mẹ anh ấy, với bố anh ấy, và cả với anh – bạn thân nhất của anh ấy nữa. Người chết là hết, kẻ sống mới là những người đau đớn nhất, em nói vậy có đúng không hả anh?

Tôi buộc phải đồng ý với Hiểu Minh. Mẹ của Khoa đã được bệnh viện trả về và có thể cũng sẽ ra đi sớm. Bố của Khoa thì bị bắt lên đồn vài lần do say rượu và gây mất trật tự trị an. Bố Khoa trước đây từng là giáo viên đấy nhé! Vậy mà… Và tôi thì vắt chân lên cổ trả nợ cho những ngày vật vờ lang thang qua những quán trà chanh mà tôi với Khoa đã từng ngồi với nhau.

*
*  *

Giỗ đầu Khoa. Hiểu Minh không gọi điện về. Cô ấy để tin nhắn offline trên YM của tôi. Đại ý rằng nhờ tôi thắp nhang cho Khoa và chúc tôi khỏe mạnh. Mẹ Khoa cũng đã mất. Bố Khoa được một người đàn bà góa chồng cưu mang. Ngôi nhà của Khoa đã bán để trả nợ rượu chè lô đề cho bố Khoa. Tôi từ mộ Khoa về, lên mạng tìm trang facebook của Khoa không được. Có lẽ đã bị xóa rồi cũng nên. Các tài khoản sau một năm không sử dụng sẽ bị xóa. Tôi truy cập lại các địa chỉ mail của Khoa cũng thấy báo đã bị xóa do quá sáu tháng không sử dụng. Về Khoa, mọi thứ chỉ còn là một nấm mộ. Bạn bè đôi lúc nhắc đến Khoa nhưng không nhiều nữa. Tôi cũng kết thúc ba năm rưỡi cao đẳng và đang chuẩn bị xin đi làm. Đôi lần, ngang qua những nơi kỷ niệm, tôi không còn đau thắt tim như hồi xưa nữa. Chỉ thấy thân thuộc hơn một chút so với những nơi khác. Vậy thôi.

*
*  *

Sáng nay, lúc dọn nhà, tôi tình cờ nhặt lại được chiếc thẻ nhớ điện thoại mà tôi cầm của Khoa hồi Khoa còn sống. Mở ra mới nhớ rằng chiếc thẻ nhớ này tôi mượn của Khoa trước khi Khoa tự tử khoảng một tuần. Hôm đó, tôi lấy thẻ nhớ từ điện thoại của cậu ấy ra để copy một bài hát làm nhạc chuông. Lúc mang về lơ đễnh sao để rơi mất. Rồi cũng quên bẵng. Hôm nay tìm lại và mở ra. Những tấm ảnh của Khoa và Hiểu Minh chụp chung, những bài hát mà Khoa ghi lại để nghe mỗi khi tắc đường. Và có cả một ghi chú được lưu lại trên thẻ. Ghi chú vỏn vẹn vài dòng:

“Một ngày nào đó sẽ thử chết để xem có bao nhiêu người khóc mình”

Tôi đọc xong, click chuột trái, format lại toàn bộ thẻ nhớ. Rồi rút nó ra khỏi máy, tôi bẻ nó trước khi quẳng nó vào thùng rác.

 

[Hết hôm nay] Một cái chết lãng nhách.1

Khoa chết một cách lãng nhách. Đấy là tôi cứ nói như vậy thôi. Với tôi, đứa nào tự tử thì đứa ấy là đứa đáng chết. Chính xác là đáng bị gọi là chết một cách lãng nhách. Chẳng có lý do nào có thể bao biện cho việc tự kết thúc cuộc đời của mình như vậy cả. Chết kiểu đó nhất định tôi sẽ không nhỏ bất cứ một giọt nước mắt nào đâu. Quỷ tha ma bắt nhà cậu đi, Khoa ạ! Tớ muốn đạp phăng cái quan tài mà cậu đang nằm trong đó ngay lập tức. Tôi đã bảo rồi mà, tôi sẽ không khóc, dù Khoa có là thằng bạn thân nhất của tôi đi nữa. Phải, thằng bạn mà tôi đã và luôn nghĩ rằng có thể hiến tặng nó một quả thận, một con mắt, một cánh tay của mình… Tất cả những gì tôi có hai cái, tôi đều sẵn sàng tặng không cho Khoa. Cái nào chỉ có một thì thôi. Quỷ tha ma bắt cậu đi, tôi chẳng khóc đâu. Nhất định thế!

– Anh là bạn thân của anh ấy, sao anh không giữ anh ấy lại?

Hiểu Minh lả người đi rồi song vẫn nắm chặt tay tôi hỏi. Tôi im lặng, ôm lấy cô. Thật chặt. Tôi biết nói gì với Hiểu Minh đây? Không lẽ tôi lại nói với cô ấy rằng: “Em là bạn gái của Khoa, sao em không giữ cậu ta lại?” Ngoài kia, tiếng kèn trống và tiếng khóc bắt đầu váng lên. Lễ viếng bắt đầu…

*
*  *

Tôi thân với Khoa từ khi hai đứa bắt đầu đi học. Nhà Khoa cách nhà tôi hai con phố. Chúng tôi học cùng nhau từ lớp một đến lớp mười hai. Tôi chỉ đỗ cao đẳng trong khi Khoa đỗ Đại học Ngoại ngữ. Kể từ đó thì không còn ngày ngày cặp kè nữa. Song tối tối hai đứa vẫn kéo nhau ra trà Chanh ngồi chém gió với nhau. Chúng tôi từng bị tụi bạn trêu là cặp gay vì lúc nào cũng dính tịt lấy nhau. Hồi đầu, Khoa ức lắm. Nhưng cậu ta vốn ẻo lả thật nên cũng chỉ biết chửi bới ngầm trong bụng thôi. Còn tôi thì chẳng bận tâm nên lúc nào cũng cười phớ lớ. Tôi nhớ có lần Khoa bảo:

– Nếu sau này, tớ với Hưng mà yêu cùng một cô gái thì sao?

– Chẳng sao cả – tôi đáp – cùng lắm là hai đứa mình chơi oằn tù tì xem đứa nào thắng sẽ có được cô ta, đứa nào thua thì rút lui.

– Sao lại thế được? Tình yêu cơ mà! Sao có thể dùng thứ đó để quyết định? Hưng đùa tớ đúng không?

Tôi phá lên cười. Khoa là vậy đó. Cậu ta cả tin và hồn nhiên đến vô cùng. Lúc đó, tôi còn trêu chọc cậu ta:

– Thế cậu có nhường cô ấy cho tớ không?

Khoa cắn môi và gật đầu quả quyết. Tôi hơi ngẩn người ra một chút nhưng rồi lại phá lên cười:

– Cậu rõ là đồ ngốc! Tớ thèm vào! Cô ấy mà yêu cậu thì dù cậu có nhường cho tớ cũng vô ích. Nhưng nếu cô ta yêu tớ thì cậu có muốn giành cũng vô nghĩa thôi!

Khoa ngẫm nghĩ một lúc rồi gật gật đầu và toe toét cười. Như thể mọi gánh nặng đã được trút bỏ vậy. Năm ấy chúng tôi học lớp mười hai. Cuối năm lớp mười hai, tôi và Khoa cùng quen Hiểu Minh – hoa khôi của trường, học dưới chúng tôi hai lớp. Ban đầu quả thực là tôi rất thích Hiểu Minh. Không, phải nói là mê mệt Hiểu Minh mới đúng. Nhưng tôi giấu tiệt. Kể cả với Khoa. Tôi sẽ rất xấu hổ nếu như thích một ai đó mà lại bị người ta từ chối. Nhất là tôi nhận ra Hiểu Minh mê mẩn Khoa. Tôi hơi buồn một tẹo thôi vì như tôi đã nói, Khoa là người mà tôi sẵn sàng cho bất cứ thứ gì khi tôi có hai cái. Mặc dù Hiểu Minh chỉ có một. Khoa không hẳn đã thích Hiểu Minh ngay từ đầu. Nhưng mỗi ngày tôi cứ ở bên cạnh thì thầm tiêm nhiễm về Hiểu Minh khiến cho Khoa xuôi xuôi. Lúc đó tôi chỉ nghĩ rằng tôi muốn Hiểu Minh được hạnh phúc và tôi chỉ tin Khoa mới xứng đáng là bạn trai của Hiểu Minh. Và họ yêu nhau chỉ sau khi Khoa nhận giấy báo đỗ Đại học.

*
*  *.

Đám ma Khoa. Những vòng hoa tang trắng đến lạnh người. Mẹ của Khoa ngồi thần người ra. Không còn giọt nước mắt nào nữa. Bạn bè ai cũng mắt đỏ hoe. Tôi chạy đôn chạy đáo giúp đỡ người nhà của Khoa mà lòng rỗng hoác. Cũng chẳng nghĩ được gì.

Hai hôm trước, lúc tôi đang ăn cơm với gia đình thì mẹ Khoa gọi điện cho tôi thông báo việc Khoa tự tử. Tôi vứt bát đũa và chạy ngay sang nhà Khoa. Người nhà kể, lúc chiều Khoa về vẻ mặt vẫn còn bình thường lắm. Chẳng ai nghĩ rằng sau đó chừng nửa tiếng, cậu ấy đã đi. Chẳng có một lý do nào. Chẳng có một dấu hiệu nào. Tất cả cứ như là một chuyện đương nhiên vậy. Không có cả thư tuyệt mệnh lẫn lời nhắn nào hết. Thầy cô ở trường hôm đó cũng bảo rằng Khoa vẫn bình thường. Trong một tháng trở lại đây cậu ta cũng vẫn rất bình thường. Chẳng ai biết vì sao cậu ấy ra đi cả. Hiểu Minh thì cũng mù tịt luôn. Cô bảo:

– Em và anh ấy vẫn bình thường. Thậm chí anh ấy còn hứa sẽ đèo em đi xem điểm thi Đại học của em nữa.

Vậy thì tại sao cậu ấy tự tử? Tôi cũng tra lại toàn bộ facebook của Khoa trong thời gian ba tháng trở lại đây thì cũng chẳng thấy gì đặc biệt cả. Một vài lời than phiền rất bình thường kiểu: “Mưa rồi, buồn quá đi.” Hay vài status vẫn đầy rẫy khắp nơi: “Buồn buồn ngồi bắt chuồn chuồn.” Thậm chí cũng chẳng có đến một từ “chết”. Vậy mà cuối cùng thì cậu ta cũng chết. Một cái chết lãng nhách.