Nào phải yêu sẽ thành đôi

Anh thương yêu
Đừng lo gì nhiều cho em
Bởi em hiểu đâu cứ phải yêu là trở thành chồng vợ Hạnh phúc trọn đời bên nhau
Nếu thế thì đời này làm sao có bể dâu
Có nước mắt và có chia ly, từ biệt

Nào phải ai khi yêu cũng thủy chung đến chết
Cũng giữ hình bóng một người trong tim
Nếu đơn giản thế thôi thì sao có phản bội, xảo trá, giết chết Đức tin
Sao có Hứa rồi quên..ko bao giờ nhắc lại
Sao có ngang trái và Anh?

Nào phải cứ hứa nhiều nghĩa là chân thành
Lật bàn tay nghĩa là mọi thứ từng nắm chặt vỡ nát
Phải Cần pha bao nhiêu nước vào mênh Mông cho biển nhạt
Phải trừng phạt những gì để người ta chừa làm khổ nhau?

Anh thương yêu
Đừng lo nhiều cho em bởi đời vốn dĩ là khổ đau
Là vô thường tất thảy những vô thường vốn có
Nên nào phải cứ run người là vì gió
Nhiều khi tự trong ngực mình thấy lạnh quá phải ko?

Nào phải cứ từng chạm vào nhau sẽ phải cưới nhau cho nên vợ nên chồng
Có phải nhớ nghĩa là ko quên được
Có phải quên nghĩa là mãi mãi ko còn trầy xước
Đôi khi chỉ có giật mình mới hiểu được buồn vui…

Nồng Nàn Phố

Em hạnh phúc rồi… Anh có đau không?

Em sẽ kể với chồng
Về Anh- người đầu tiên hẹn thề cau trầu hạnh phúc
Người đầu tiên vì nhớ nhiều nên thức
Không biết bao nhiêu đêm ròng

Em sẽ kể với con em về một người đàn ông
Yêu mẹ nó nhiều hơn cha…chắc lẽ
Người đàn ông mẹ nó cho đi nụ cười tuổi trẻ
Cho đi quá nhiều mà họ chỉ trả lại cô đơn

Em sẽ kể một vài chuyện riêng tư với con đường
Hồi đó hôn nhau ở phố nào không nhớ nữa
Hồi đó nhận lời thủy chung cạnh hàng sữa
Hình như sau đó vài lần…Hoa sữa bỗng nhiên đau

Em sẽ dặn chồng em không được thề giống Anh đâu
Sao đàn ông thích thề đến thế
Chắc bởi lời nói ra quá dễ
…đàn bà lại non dại dễ tin

Em sẽ dặn con em phải biết giữ gìn
Nụ cười, tuổi trẻ của mình đừng tầm gửi vào ai khác
Lỡ đâu người con yêu cố tình đi lạc
Không trở về thì sao

Tất cả những cay đắng và ngọt ngào
Ngày mình yêu nhau em sẽ kể cho chồng con em nghe hết
Để họ biết
… Em cũng từng đau đứt ruột đứt gan

Còn Anh, sẽ chẳng bao giờ thấy được em dễ thương và hiền ngoan
Bên chồng, em nhõng nhẽo như con nít
Hôn lên môi em rồi Anh ấy riết
… Trời ơi! Em hạnh phúc quá chừng

Xin lỗi Anh, giờ Anh không bằng một người dưng
Một người em mặc định chỉ tồn tại trong quá khứ
Kể tội trăm lần không đủ
Để Anh day dứt cả đời phải không ?

Giờ em êm ấm bên con bên chồng
Để bù lại tháng năm bị Anh làm khổ
… Thấy bây giờ em có người nâng lên khi ngã đổ
Anh có đau lắm không Anh?

_Nồng Nàn Phố_