“ĂN GÌ, ĐỂ ANH MUA?” – Chương 4.7

Qua điện thoại, giọng Diệu Lam vẫn hớn hở, phởn phơ mới ức chế chứ ! Đông Phong vừa mới rủ đi ăn đã ngay lập tức đồng ý, kêu cậu đến nhà chở đi gấp. Đông Phong hí hửng định đi, chợt nhớ ra, chẳng phải hôm trước mình là nguyên nhân khiến hai vị phụ huynh nhà ấy cãi nhau sao ? Giờ mà thò mặt đến đấy e rằng chưa tiện ! Đông Phong đành phải giả vờ rằng mình đang ngồi ở quán quen để bắt Diệu Lam đến đó luôn. Con heo suy dinh dưỡng ấy lại lèm bèm mấy câu cũ rích nhưng khi nghe cậu nói sẽ thanh toán tiền taxi thì đột nhiên “Okie” một cái rõ to rồi tắt máy. Đôi khi, Đông Phong chạnh lòng nghĩ, ngoài việc lôi đồ ăn làm mồi nhử để được gặp cô ấy ra thì chẳng lẽ cậu chẳng có gì đáng giá để quyến rũ một con heo suy dinh dưỡng như Diệu Lam nữa chăng ? Cậu tự nhận thấy, mình chưa hẳn đã tài giỏi bằng ai, nhưng ít ra, cũng đẹp trai lai láng, cũng vui tính, dễ gần, cũng tốt bụng…hiền từ đấy chứ ! Thế mà, cái con heo suy dinh dưỡng kia không biết mắt mũi để đi đâu mà không nhận ra cái sự thật hiển nhiên đó ! Thật là buồn lòng quá đi !

Đông Phong chỉ mất năm phút để ngồi chờ Diệu Lam đến quán, vừa mới bước vào, ngồi phịch xuống ghế, cô nàng đã cầm ngay cái Menu, chúi mũi vào lật từng trang một.

“ Ông gọi gì chưa ?”

“ Chưa, tôi đang chờ bà !”

“ Giời ạ ! Chờ gì chứ, ông phải gọi trước đi, tôi đến ăn là vừa chứ, đỡ phải mất công ngồi đợi”

“ Ai biết bà ăn gì mà gọi !”

“ Lần nào chẳng thế, cứ món gì nhìn hấp dẫn là được ! Tôi dễ tính mà”

“ Ừ nhỉ ! Bà thì cái gì bà chả ăn ! Nếu cái ốc vít mà nhai được chắc bà cũng ăn luôn ấy nhỉ ?”

Diệu Lam thả Menu lườm Đông Phong. Thôi chết ! Lúc này, cậu mới nhớ ra mục đích của buổi gặp gỡ hôm nay là xin lỗi cơ mà, sao cứ mở miệng ra là cạnh khóe cô ấy thế nhỉ ? Đông Phong dí Menu lên tay Diệu Lam.

“ Bà gọi đi, tôi mời !”

“ Đương nhiên rồi !”

Diệu Lam hồn nhiên đáp, mặt lại hớn hở tiếp tục lật từng trang ngắm nghía. Đôi lúc, Đông Phong chỉ muốn tóm lấy hai cái má mà cấu cho bõ ghét thôi.

Sau một hồi nghiên cứu, Diệu Lam cuối cùng cũng chọn được những món ăn mà cô thích. Đông Phong chờ đến khi Diệu Lam bắt đầu thưởng thức ẩm thực mới dịu giọng nói nhỏ.

“ Này, cho tôi xin lỗi !”

Diệu Lam đang nhai, đột ngột dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn cậu bạn thân.

“ Vì cái gì thế ?”

Khổ quá, chắc Diệu Lam vẫn còn giận nên mới nói thế, Đông Phong đâm ra lo lắng, không ngờ, con heo suy dinh dưỡng này ngoài ăn nhiều ra còn biết giận dai nữa. Cậu cố “nặn” ra vẻ mặt hối lỗi và thành tâm nhất.

“ Thì chuyện tôi làm cho bố mẹ bà cãi nhau ấy ! Thật tình, tôi chỉ đùa thôi”

“ À, chuyện đó hả ? Có gì đâu, chuyện thường ấy mà”

“ Thế bố mẹ bà kể hết cho bà nghe rồi à ?”

“ Ừ, tất nhiên ! Sau khi ông từ chối lấy tôi, các cụ thất vọng nên về quê lấy lại tinh thần rồi ! Các cụ nhắn nhủ tôi, nếu cứ dính lấy ông thì chẳng có thằng nào thèm tán, lại ế, mà ông thì không sẵn lòng chống ế cho tôi”

“ Nếu tôi sẵn lòng chống ế cho bà thì sao ?”

Đông Phong đột nhiên rụt lưỡi lại, không hiểu tại sao cậu lại buột miệng nói ra câu đó, tim cậu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng đôi mắt thì không rời khỏi khuôn mặt của Diệu Lam. Diệu Lam bình thản nhìn Đông Phong.

“ Ý ông là ông nhắm được thằng nào để làm mối cho tôi rồi hả ?”

Trời ơi ! Suýt nữa thì Đông Phong đập đầu xuống bàn mà chết mất ! Sao lại có đứa con gái đơ đơ như con heo suy dinh dưỡng này nhỉ ? Phải khó khăn lắm người ta mới tuôn được một câu trào dâng ý tứ như thế mà cô ta lại nghĩ xẹo sang chuyện khác là sao ? Đông Phong như người vừa trèo lên ngọn cây lại bị kéo tụt xuống vậy, cậu cúi xuống, vẻ cáu kỉnh.

“ Chẳng có thằng nào xứng với bà đâu !”

“ Ha ha ! Thế hả ? Tại tôi xinh quá phải không ? Xinh cũng khó chọn chồng mà !”

“ Ai bảo bà thế !  Người ta nói nồi tròn úp vung tròn, nồi méo úp vung méo, nhưng, thời hiện đại này, chả tìm thấy cái vung méo nào úp vừa cái nồi méo như  bà cả”

Diệu Lam chẳng lạ gì với kiểu ăn nói phũ phàng của Đông Phong nên nhẹ nhàng nhếch mép trong khi mồm vẫn nhai đồ ăn như bình thường.

“ Ra thế ! Thế chắc ông là nồi tròn nhỉ ? Thế vung của ông đâu rồi ?

Đông Phong cứng họng, thật tình, đấu lý với con heo suy dinh dưỡng này quả không phải dễ dàng gì. Cậu chẳng còn cách nào khác, bèn quay sang giục Diệu Lam ăn nhanh lên để còn thanh toán. Diệu Lam chả buồn tăng tốc, cứ thủng thẳng gắp và nhai, vì cô quá quen với cái kiểu đuối lý rồi tìm cách lấp liếm của Đông Phong rồi.

Thực ra, có thể nói thú vui của Diệu Lam là ăn, còn thú vui của Đông Phong là…ngắm Diệu Lam ăn và trả tiền cho bữa ăn đó. Trong thâm tâm, Đông Phong luôn mong rằng, nếu có thể, cậu sẽ làm việc đó cả đời.

Advertisements

“ĂN GÌ, ĐỂ ANH MUA?” – Chương 4.6

Đông Phong ngồi khép nép trước bốn con mắt nhìn như quan tòa muốn phán xét phạm nhân của bố mẹ Diệu Lam, thực tình, cậu hoảng đến nỗi chỉ muốn…bỏ chạy !!! Mà cậu sẽ bỏ chạy thật nếu như bố mẹ Diệu Lam vẫn tiếp tục nhìn mà không thèm tiếp lời cậu. May sao, sau một hồi “luyện mắt” chấm điểm nhan sắc của Đông Phong, bố Diệu Lam mới nhẹ nhàng cất lời.

“ Này, tôi hỏi thật, cậu chỉ là bạn thân của con Lam thật hả ?”

“ Vâng ạ ! Chúng cháu…chơi với nhau mười năm rồi ạ !”

Mẹ Diệu Lam thở dài, gác chân lên ghế, quấn lại cái khăn mỏng quanh cổ.

“ Chả nước non gì !”

Ngay lập tức, bố Diệu Lam quắc mắt nhìn mẹ cô, giọng có vẻ lên gân hơn một tí.

“ Chả nước non gì là sao ? Còn nước thì còn tát !”

Mẹ cô lại thở dài, xoay người ra chỗ khác, cầm lấy cái điều khiển và bắt đầu chuyển kênh liên tục. Đông Phong cảm thấy lạnh dọc sống lưng nhưng mồ hôi lại lấm tấm trên mặt. Công nhận, cả gia đình này lợi hại thật, từ bố mẹ đến con gái, ai cũng có khả năng “đe dọa” được mình cơ đấy ! Thôi xong, coi như đời này, cậu đã chui vào nguyên một cái hang hùm “hiểm ác” mà chưa chắc đã lê được cái xác bảnh trai này ra khỏi đây.

Bố Diệu Lam nhấp ngụm nước, lại tiếp tục nhìn kiểu “thẩm phán” với Đông Phong, rồi như không thể nhịn được, ông hạ giọng.

“ Này, thế cậu có cam lòng lấy con gái tôi không ?”

Đông Phong choáng váng, quả thật, đây là câu hỏi sốc nhất mà cậu từng nghe, cậu lúng túng mà thực ra là run rẩy hỏi lại, dù, thực tình, cậu nghe rõ từng từ một.

“ Bác…nói sao ạ ?”

Mẹ Diệu Lam đột ngột quay sang, lại thở hắt ra, vẻ chán chường vô cùng.

“ Đấy, tôi bảo ông rồi ! có nước đâu mà đòi tát !”

Đông Phong không biết nên trả lời câu hỏi ấy thế nào cho được lòng phụ huynh mà vừa không phật ý con heo suy dinh dưỡng kia bây giờ ? Chẳng lẽ, Diệu Lam đã ế đến mức, bố mẹ phải đi “năn nỉ” mình rước cô nàng giúp sao ? Nghĩ đi nghĩ lại, cậu cảm thấy hả hê ghê gớm ! Đông Phong mỉm cười với vẻ mặt cố…vui vẻ và hài hước nhất có thể.

“ Dạ, chắc cháu không dám đâu ạ ! Cô ấy ăn nhiều mà toàn đòi ăn ngon nên e rằng cháu không nuôi nổi ạ!”

Đông Phong không tưởng tượng được câu trả lời của mình đã gây bão thế nào sau khi nó được tuôn ra, mà nếu lường trước được điều đó thì cậu đã chả mở mồm ra làm gì cho rắc rối.

Ngay khi cậu nói xong, mẹ Diệu Lam ngay lập tức đá sang chân ông chồng, quắc mắt, lớn tiếng.

“ Đấy ! Thấy chưa, ai bảo ông chiều nó cho lắm vào, giờ ai cũng chê”

“ Tại bà đấy ! Bà không biết cách dạy con gái nhẹ nhàng nữ tính gì, ăn uống cứ như hổ vồ làm người ta sợ !”

“ Tại ông, nó bướng giống ông nên tôi không bảo được !”

Chết ! Đông Phong cảm thấy có lỗi khi vô tình châm ngòi cuộc chiến giữa hai vị phụ huynh nên cậu cố gắng làm dịu tình hình bằng cách xen vào.

“ Dạ ! Thưa hai bác, tại cháu…”

Chưa kịp nói nốt câu xin lỗi, Đông Phong ngay lập tức bị “nhị vị phụ huynh” đồng loạt liếc xéo rồi đồng loạt hét lên.

“ Không phải việc của cậu !”

Xong câu đó, hai người tiếp tục quay sang nhìn nhau tranh cãi tiếp, Đông Phong ngồi đó mà như đã bốc hơi ! Không ai quan tâm đến cậu nữa, cậu dù cố gắng can thiệp nhưng vô ích.

Cuối cùng, mọi nỗ lực “dập lửa” không thành, Đông Phong quyết định chuồn mà không dám chào lấy một câu, cậu thừa biết, có chào cũng chẳng ai thèm nghe nên cứ rút êm trước đã, rồi chuyện xin lỗi tính sau. Thật lòng, Đông Phong cảm thấy tội lỗi quá, kiểu gì, khi biết chuyện Diệu Lam sẽ nổi trận lôi đình lên với cậu cho mà xem ! Cứ tưởng đến xin lỗi việc hôm trước không ngờ lại gây nên tội to hơn nữa, thật xui xẻo không thể tả !

Sau khi “gây thù chuốc oán” ở nhà Diệu Lam, Đông Phong luôn trong tâm thế sẵn sàng chờ đợi sự mắng mỏ của cô. Nhưng không, Diệu Lam không những không mắng mà cô còn chẳng có tí động thái nào nhắc nhở đến cậu, không gặp mặt, không một cú điện thoại, cũng chẳng có tin nhắn nào. Cứ như, Đông Phong là một “người dưng nước lã” nào đó chứ không phải bạn thân của cô ta ấy ! Thật tức chết đi được !

Nếu con heo suy dinh dưỡng kia đã không thèm í ới đến mình thì mình cũng tội gì mà làm ra vẻ…nhớ cô ta chứ ! Đông Phong quyết định sẽ không mảy may nghĩ ngợi hay liên hệ gì với Diệu Lam nữa. Ngày đầu tiên, cậu chẳng cảm thấy gì, vẫn ăn uống, ngủ nghê bình thường, ngày thứ hai thấy hơi hơi khó ngủ, ngày thứ ba cảm thấy không vui lắm, ngày thứ tư lại quá buồn đến buổi tối ngày thứ năm thì Đông Phong không chịu được nữa, nhấc điện thoại gọi cho Diệu Lam.

“ĂN GÌ, ĐỂ ANH MUA?” – Chương 4.5

Diệu Lam cầm điện thoại, gọi cho Phi Nga, cô ấy là đồng nghiệp thân thiết nhất của cô ở công ty. Hai người có hai thân hình hoàn toàn đối lập nhau, Phi Nga mũm mĩm, tròn quay còn Diệu Lam gầy giơ xương như quỷ đói. Tuy vậy, hai người đều có điểm chung là thích ăn, ăn gì cũng được, ăn bao nhiêu cũng được và được ăn là cảm thấy đời…cũng được rồi ! Diệu Lam thích chơi với Phi Nga vì cô ấy là một cô gái tự tin, yêu đời vô đối ! Phi Nga thường không bao giờ khó chịu hay giận dỗi khi ai đó đưa thân hình quá khổ của mình ra trêu đùa, thậm chí, cô còn tự trào phúng về cái sự thừa cân của mình nữa cơ ! Cô thường nói với Diệu Lam rằng, “ Béo chả sao, xấu chả hề gì, miễn bản thân mình thấy vui là được rồi”. Diệu Lam sau này cũng tự “cải biên” thành phương châm của mình là “ Có chồng cũng được, không chồng cũng được, miễn tự thấy hạnh phúc là được”.

Khi đã “chốt” xong địa điểm “hẹn hò” với Phi Nga, Diệu Lam lật đật đi ra ngoài. Cô thấy nhìn thấy bố mẹ đang ngồi xem thời sự, bèn lên tiếng.

“ Bố mẹ ơi ! Con đi ra ngoài một tí”

Diệu Lam đi thẳng ra cửa, bố mẹ cô đồng loạt ngoái nhìn. Bố cô cất giọng.

“ Quay lại ! Con đi đâu đấy ?”

“ Con đi chơi ạ ?”

Mẹ cô liếc con gái từ đầu đến chân, vẻ không hài lòng.

“ Chơi bời gì mà ăn mặc lôi thôi thế hả ? Phải đầu tóc, trang điểm vào chứ, mày làm thế thì bao giờ mới lấy được chồng ?”

“ Mẹ có thể thôi nói về chuyện lấy chồng một ngày được không ? Con chán lắm rồi !”

Nhìn thấy vẻ mặt khó chịu, phụng phịu của con gái, bố cô vội dịu giọng.

“ Ừ, sao bà cứ mở mồm ra là giục nó lấy chồng thế ? Để yên cho nó đi ! Mà này, thế còn đi chơi với ai đấy ?”

“ Với bạn con !”

“ Trai hay gái ?”

“ Trai gái thì liên quan gì đâu ạ ?”

“ Sao lại không liên quan ! Bố hỏi thế để xem con đi chơi rốt cục có mang lại kết quả gì không thôi !”

Ôi, thật là… chỉ muốn chết thôi ! Diệu Lam phẩy tay, tỏ vẻ chán nản rồi bước ra khỏi nhà. Cô vừa đóng sập cửa, bố mẹ cô vội nhìn nhau, bố cô đá đá chân mẹ.

“ Này, liệu có phải nó đang hẹn hò với thằng nào không nhỉ ?”

“ Không phải đâu, hẹn hò không ai ăn mặc lôi thôi như nó hết !”

“ Biết đâu đấy ! Mình còn lạ gì tính con gái mình, có bao giờ nó hết lôi thôi đâu, giống hệt mẹ mà”

Mẹ Diệu Lam lườm chồng một cái rõ dài rồi vớ điều khiển chuyển kênh. Diệu Lam dắt xe máy, phóng đi mà trong đầu chỉ nghĩ đến mấy món hải sản thơm ngậy ở quán mà cô và Phi Nga hẹn nhau. Ôi, cuộc đời, nhiều khi niềm vui chả xuất phát từ cái gì cao siêu, chỉ cần được ăn một món ăn ngon là đủ !

Lúc này, ở nhà, Đông Phong bắt đầu đứng ngồi không yên, biết chắc là Diệu Lam giận mình, nhưng ít nhất, cô ta cũng nên…biết điều mà mời mình đến nhà chơi nhân dịp bố mẹ cô ta lên chứ ! Người đâu mà có vừa tham ăn vừa vô tình đến thế nhỉ ? Mấy ngày rồi, không thèm í ới lấy một cú điện thoại chứ ! Thật là…điên hết chỗ nói.

Thôi, nếu cô ta không mời thì mình sẽ tự đến vậy, dù gì, mình cũng đã gặp mặt hai bác rồi, có gì để ngại nữa đâu ! Mà đến, nếu con heo suy dinh dưỡng kia không thèm nói chuyện với mình thì mình…nói chuyện với bố mẹ cô ấy ! Nhỉ ?

Đông Phong thẳng tiến đến nhà Diệu Lam với tinh thần “làm lành” dâng cao chất ngất. Nhưng, khác với mong đợi của cậu, Diệu Lam đã bỏ rơi cậu để đi chơi với Phi Nga rồi ! Giờ không lẽ, cậu lại chạy đến chỗ hai con người “tham ăn” kia ngồi thì còn ra thể thống gì nữa, không khéo lại mất hết giá trị của một trai đẹp mất.

Đông Phong ngồi khép nép trước bốn con mắt nhìn như quan tòa muốn phán xét phạm nhân của bố mẹ Diệu Lam, thực tình, cậu hoảng đến nỗi chỉ muốn…bỏ chạy !!! Mà cậu sẽ bỏ chạy thật nếu như bố mẹ Diệu Lam vẫn tiếp tục nhìn mà không thèm tiếp lời cậu. May sao, sau một hồi “luyện mắt” chấm điểm nhan sắc của Đông Phong, bố Diệu Lam mới nhẹ nhàng cất lời.

“ Này, tôi hỏi thật, cậu chỉ là bạn thân của con Lam thật hả ?”

“ Vâng ạ ! Chúng cháu…chơi với nhau mười năm rồi ạ !”

“ĂN GÌ, ĐỂ ANH MUA?” – Chương 4.4

Đông Phong tiếp tục sự nghiệp ăn uống của mình trong sự lườm nguýt không thèm che giấu của Diệu Lam. Cô không ngừng kêu ca rằng số mình vô cùng nhọ khi làm bạn với một đứa đẹp trai mà “vặn xỉ ra nước” như cậu ta. Đông Phong chả thèm quan tâm, cậu ăn hết hộp bánh, uống hết chai nước rồi thản nhiên đứng dậy, vươn vai…đi về !!!

Diệu Lam cũng mặc kệ, lững thững đi ra đóng cổng rồi chả ai chào ai, người leo lên xe máy chạy biến, kẻ lật đật chạy vào mở phim Hàn Quốc ra xem.

Về đến phòng, Đông Phong vẫn lo lắng không yên, một phần không muốn Diệu Lam ở một mình trong căn nhà đó, phần còn lại, mà thực ra phần chính nhất là không muốn Thành có nhiều cơ hội để tiếp cận Diệu Lam thêm nữa. Không hiểu sao, càng ngày, Đông Phong càng cảm nhận rõ rệt cảm giác sợ một người nào đó sẽ cướp mất Diệu Lam ra khỏi vòng tay mình. Dù, với cô, cậu chẳng là gì cả.

Diệu Lam không biết, từ lâu, Đông Phong đã không còn coi cô là bạn thân nữa, cậu để cô thoải mái đi vào trái tim mình, coi cô là một phần quan trọng trong cuộc đời mình. Cậu chưa bao giờ thừa nhận với bản thân rằng cậu yêu cô, nhưng, tự thân trái tim cậu đã làm việc đó. Đông Phong yêu Diệu Lam từ quãng nào đó trong mười năm thân nhau cậu cũng chẳng rõ, chỉ biết, khi cậu nhận ra điều đó thì hình bóng cô đã ở quá sâu trong lòng cậu rồi. Chỉ có điều, cậu sẽ không nói cho cô biét, cậu nghĩ cô không có gì ngoài tình bạn với cậu, cậu không muốn mình mở lời rồi chỉ nhận lại lời từ chối. Cậu càng không muốn vì nói ra điều đấy mà cả Diệu Lam và cậu sẽ không thể thoải mái mà thân, mà thương nhau như trước nữa. Cậu thà làm một người bạn để được ở bên cạnh cô dài lâu còn hơn là đẩy cô ra xa mình. Bởi, ngoài Diệu Lam ra, cuộc đời này, có còn ai thực sự ở bên cậu đâu ?

Đông Phong nhổm dậy, nhất định phải tìm ai đó có thể “ giữ chân” được Diệu Lam, để cô ấy không có nhiều cơ hội gặp gỡ Thành hay bất kể người đàn ông nào khác ! Trời ạ, cậu biết mình vô cùng quá đáng khi nghĩ vậy, nhưng có sao đâu, thực tình, trong thâm tâm, Đông Phong muốn con heo suy dinh dưỡng kia chịu kiếp ế chồng suốt đời và cậu cam tâm chịu cảnh…ế chung với cô ấy ! Dù, thi thoảng, cậu cũng có tiếc nuối cho vẻ đẹp trai lồng lộng của mình.

Tự nhiên, trong đầu Đông Phong chơt lóe lên một ý nghĩ, cậu vui sướng cầm điện thoại lên và gọi cho bố của Diệu Lam…hỏi thăm sức khỏe.

Không biết, cuộc điện thoại “hỏi thăm sức khỏe” ấy diễn ra thế nào, nhưng ngay tối hôm sau, Diệu Lam đã phải đón hai “vị khách” bất đắc dĩ là bố và mẹ cô ở trong ngôi nhà mới thuê rồi. Diệu Lam biết là Đông Phong đã bắn tin cho bố mẹ mình khoe nhà mới nên “hỏa khí” bốc lên ngùn ngụt, nếu cậu ta ở đây, cô sẽ xắn tay áo lên mà cho cậu ta vào phát vả cho biết thế nào là hậu quả của việc “cầm đèn chạy trước ô tô” ! Tất nhiên, Đông Phong phải khôn chứ ! Cậu ta không hề xuất hiện vào lúc đó để lĩnh đòn. Cậu ta chọn cách ngồi ở nhà và tủm tỉm cười khi nghĩ đến viễn cảnh Thành và Diệu Lam bị bố mẹ cô ấy “kìm kẹp” thế nào ! Ôi chao ! đời này, kiếm đâu ra đứa nào vừa đẹp trai lại ích kỷ, xấu tính như Đông Phong nữa chứ !!!

 

Bố mẹ Diệu Lam sung sướng ngắm nghía ngôi nhà rộng rãi mà con gái vừa thuê được với giá hời. Mẹ cô cứ hỏi đi hỏi lại mãi về giá thực sự của nó, tất nhiên, Diệu Lam trả lời bằng cách…hạ giá xuống vài trăm nữa cho mẹ cô đỡ xót ruột. Mấy bà nội trợ ở quê là thế, cái gì cũng nghĩ đến phải…rẻ đầu tiên, mà rẻ hơn được so với mặt bằng chung thì càng sướng. Vì thế, mẹ cô lại một lần nữa hớn hở “tái khẳng định” với bố cô rằng, con gái ông bà là một người vô cùng may mắn, thế nên kiểu gì nó chẳng lấy được chồng ! Không việc gì phải xoắn quẩy lên cả. Haizzz ! Quanh đi quanh lại, vẫn quay về chuyện lấy chồng, Diệu Lam biết, không có điều gì có thể khiến bố mẹ cô quên đi nỗi “uất ức” vì con gái vàng ngọc của họ sắp bước sang tuổi “băm” rồi mà chưa thằng nào chịu rước. Và cô dự cảm rằng, chắc sẽ còn…rất lâu nữa, nỗi “uất ức” ấy mới giải tỏa được, mà cũng có thể là không bao giờ !!! Trời ạ, cô thương mình thì ít mà thương bố mẹ thì nhiều !

Bố mẹ Diệu Lam lên, ngôi nhà đương nhiên ấm cúng hơn bao giờ hết, nhưng cô con gái quý hóa của họ cũng đương nhiên bị tra tấn lỗ tai liên tục về chuyện lấy chồng, đến nỗi, có lần không nhịn được, Diệu Lam gắt lên.

“ Sao cứ phải lấy chồng ? Con thấy con sống thế này rất ổn mà”

Mẹ cô vung tay, gõ một phát lên trán cô.

“ Ổn cái đầu mày ! Làm thân con gái thì phải có tấm chồng cho nó sang chứ, không lẽ, mày bắt bố mẹ mày mang tiếng nuôi gái ế trong nhà mãi !”

“ Đâu phải cứ lấy được chồng là sang hả mẹ ? Con tự thấy mình thế này là sang chảnh lắm rồi đấy !”

Bố cô nãy giờ dán mắt vào ti vi, đột ngột quay lại quát lên.

“ Ngụy biện ! Mày không lấy chồng, sau này mày già, bố mẹ mày thành thiên cổ thì mày nhờ cậy vào ai hả ?”

Ờ nhỉ ! Kể ra bố mẹ cô cũng suy nghĩ xa xôi đấy chứ ! Nếu mình cứ sống một mình mãi thì lúc già yếu biết nhờ vả ai bây giờ ? Chả nhẽ, hễ có chuyện gì lại gọi Đông Phong như bây giờ ? Không ổn rồi, cậu ta còn có vợ, có con còn lo cho cuộc sống riêng của gia đình cậu ta chứ, ai theo mình cả đời được ! Nghĩ đi nghĩ lại cũng nan giải phết đấy !

Mấy ngày bố mẹ ở cùng, ngoài việc vui vì được chăm sóc chiều chuộng ra, Diệu Lam còn thường xuyên cảm thấy ức chế vì…chuyện lấy chồng ! Cái chuyện đó, nó như được cài đặt sẵn trong đầu bố mẹ cô vậy, tua đi tua lại bao nhiêu ngày không biết chán ! Diệu Lam muốn được ra ngoài cho thư thái đầu óc, nhưng cô nhất quyết không gọi cho Đông Phong, vì vẫn còn tức vụ “tự ý” gọi cho bố mẹ lên “tra tấn” tinh thần cô.

“ĂN GÌ, ĐỂ ANH MUA?” – Chương 4.3

Vài ngày sau khi Thành đến, một buổi tối  Đông Phong đột ngột gọi điện cho Diệu Lam, thông báo mình đang đứng trước cổng. Diệu Lam nuốt vội sợi mì tôm cuối cùng trong bát rồi lật đật ra mở cổng.  Ai chứ cậu ta mà đến thì phải mở nhanh, không vào lại mất công nghe càu nhà càu nhàu, điếc hết cả tai. Cô vừa tra chìa khóa vào ổ đã thấy Đông Phong chỉ tay xuống dưới.

“ Tôi mua cho bà cây hoa giấy đấy ! bà trồng ở cổng thì tuyệt, như nhà bà ở dưới quê ấy”

“ Ôi, chuẩn quá ! Thế mà tôi không nghĩ ra từ đầu nhỉ ?”

“ Ơ, thế ngoài ăn ra bà còn biết nghĩ cơ à ?”

“ Đấm cho một phát bây giờ ! Vào đi, ông mang cây đến vào buổi tối thì tôi trồng kiểu gì”

“ Kệ bà, tặng cây cho rồi còn bày đặt vặn vẹo”

Không để Diệu Lam nói gì, Đông Phong đã vội đặt cây hoa giấy sang một bên cổng rồi thản nhiên bước vào nhà. Diệu Lam lật đật chạy theo.

Đông Phong trố mắt nhìn ngôi nhà mà Diệu Lam đã trang trí, cậu ngồi xuống ghế, ngó nghiêng khắp nơi rồi buông một câu

“ Bà đã làm gì với ngôi nhà này thế ?”

“ Trang trí !”

“ Thế này mà gọi là trang trí thì cái bọn vẽ bậy ngoài phố gọi bằng cụ!”

“ Khỏi phải móc mỉa nhá ! Tôi thích thế đấy !”

Đông Phong không nói gì, chắp tay lượn một vòng quanh nhà, miệng không ngớt lời chê bai với mọi thứ mình sờ tới. Cậu đột ngột dừng lại trước bó hoa hồng đã hơi héo được cắm gần giá sách, cậu nheo mày nhìn bó hoa.

“ Hoa ở đâu ra đấy ?”

“ Được tặng !”

“ Cái gì ? Ai tặng ?”

“ Anh Thành !”

Diệu Lam trả lời câu hỏi nhát gừng của Đông Phong một cách rất thản nhiên. Nhưng, khi nghe đến tên Thành, Đông Phong đột ngột thay đổi thái độ, lao đến cạnh cô, vẻ khó chịu hiện rõ trên gương mặt.

“ Sao anh ta lại tặng bà ? Tôi đã dặn bà là phải cảnh giác cơ mà”

“ Cảnh giác cái gì mà cảnh giác! Anh ta chỉ ghé qua xem nhà cửa rồi dặn tôi mấy thứ liên quan đến ông chủ nhà thôi !”

“ Thế thôi thì cần gì tặng hoa ! Ông này cũng lắm vẹo quá !”

“ Ối giời, anh em nhà ông phũ giống nhau thôi, anh ta bảo hoa định tặng cho cô nào ở quán bar mà không tặng được, nên mới dúi cho tôi”

Đông Phong thở phào nhẹ nhõm, không hiểu sao, lúc vừa nghe thấy Thành tặng hoa cho Diệu Lam, cậu cảm thấy như tất cả các mạch máu của mình đều dồn ngược lên não vậy. Cái nỗi lo sợ mơ hồ nhưng quen thuộc ấy lại quay lại, bóp nghẹt lấy trái tim tưởng chừng cứng cỏi nhưng lại rất đỗi yếu mềm ấy của cậu. Đông Phong đi đi lại lại trong nhà, dòm ngó hết mọi thứ, nhưng, chẳng có thứ gì trôi vào đầu cậu ngoài ý nghĩ mơ hồ đó cả, cậu cảm thấy hối hận vì đã để cho Diệu Lam thuê ngôi nhà này.

“ Đáng lẽ, bà không nên thuê cái nhà này !”

“ Sao ? Không phải ở đâu cũng có cái nhà giá thuê có vài triệu mà rộng rãi, đẹp đẽ thế này đâu ông tướng ạ ! May là ông chủ nhà này thuộc dạng không cần tiền nên tôi mới thuê được đấy !”

Đông Phog vẫn không dứt được ý nghĩ của mình, cậu buột miệng.

“ Không ổn !”

“ Sao lại không ổn ?”

“ Tôi thấy bà ở đây một mình không ổn, bà cho thêm ai đó ở cùng đi, à, cái đứa béo béo ở công ty mà bà hay kể ấy, tên gì nhỉ ? Phi Nga à ?”

“ Ông hâm à ? Nó ở với bố mẹ nó cơ mà, với lại, đây có phải là lần đầu tôi ở một mình đâu”

“ Nhưng lần này không ổn, thật sự không ổn”

“ Tôi thấy ổn là được, tôi sẽ ở đây cho đến hết đời luôn”

Đông Phong quay lại, ngồi đối diện với Diệu Lam, cậu nheo mắt nhìn cô.

“ Thế bà không định lấy chồng à ?”

“ Ai lấy mà lấy ! Ông đừng chạm vào nỗi đau của tôi”

“ Ừ, bà nói cũng đúng, bà ế cha nó rồi ! Bà cứ ở đây, đến khi nào già thì về quê ở nhà của bố mẹ, nuôi gà mà làm thịt ăn”

Diệu Lam cảm thấy tự ái khi nghe Đông Phong buông lời “cay đắng” như thế, cô nổi giận, đạp vào chân cậu ta một cái, cậu ta ôm chân kêu oai oái.

“ Ông có phải là bạn thân của tôi không đấy ? Sao không an ủi bạn được câu nào mà lại còn phũ phàng thế hả ?”

“ An ủi cái gì ? Tôi còn mong bà ế sưng ế sỉa lên cơ”

Diệu Lam co chân, định đạp Đông Phong một phát nữa nhưng cậu ta kịp tránh được. Đông Phong đứng dậy, lục lọi trong tủ lạnh của Diệu Lam mấy gói bánh và chai nước ngọt, cậu ta ngồi ăn một cách ngon lành. Diệu Lam chưa bao giờ thấy cậu ta ăn mấy cái bánh ngọt mà hào hứng như thế, chắc hẳn cậu ta phải đói lắm.

“ Này, đói lắm hả ? Tối chưa ăn gì à ?”

“ Chứ sao nữa, làm xong là phi đến đây luôn”

“ Giời ạ ! Sao không nói sớm…”

“ Để bà nấu cơm chứ gì… thôi, tôi chả phiền”

Đông Phong hí hửng cướp lời Diệu Lam mà không ngờ cô ấy bĩu môi với mình.

“ Hâm à, ông mà nói sớm thì tôi để dành bụng, chờ ông đến mời tôi đi ăn tối rồi, giờ tôi ăn mì no nứt bụng thế này thì ăn uống gì được nữa”

“ Bà ngồi đấy mà mơ đi bà, thóc đâu mà đãi gà rừng”