Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 25

Nhan Nặc, Nhan Nặc, Nhan Nặc… anh bảo cô cứ từ từ suy nghĩ, nghĩ kỹ càng rồi trả lời anh, nhưng không ngờ người con gái ấy rời xa khỏi tầm mắt của anh một cái là biến mất, đáng ghét hơn là cả điện thoại cũng không gọi được.

Anh không thể chấp nhận kết quả này, trái tim như bị ai bóp ghẹt, nỗi đau và sự tổn thương không thể nói bằng lời. Anh vốn tưởng cô cũng có vài phần thích mình, vấn đề đồng ý hay không chỉ là thời gian nhưng sao cô có thể đi như thế chứ? Cho dù thế nào đi nữa anh cũng phải tìm cô để hỏi cho rõ ràng.

[…]

Tần Phóng ra viện xong không về nhà ngay, mà đi thẳng tới căn hộ Nhan Nặc thuê, như lời Phương Lỗi nói, cô không có ở đây.

Anh thong thả dựa người vào cửa sắt, thần sắc rất bình tĩnh, tóc bị gió thôi bay nhưng lại toát ra vẻ hoang dã hấp dẫn. Ánh mắt trầm buồn khiến Liễu Tư Thần cảm thấy một áp lực vô hình.

Liễu Tư Thần mím môi, bình tĩnh hỏi:

“Tôi đã nói Nhan Nặc không ở đây, anh còn muốn gì nữa?”.

“Tôi biết, nhưng tôi hỏi là cô ấy đã đi đâu?”.

Tần Phóng nói rất chậm, chỉ là ánh mắt như muốn nhìn thấu người ta khiến người khác có cảm giác sợ hãi.

Liễu Tư Thần nói một mạch những lời đã chuẩn bị sẵn từ sáng:

“Tiểu Nặc nói cô ấy muốn bình tĩnh một chút, trong khoảng thời gian ngắn cô ấy không quay về đâu, hơn nữa cô ấy cũng xin phép rồi, anh còn gì để hỏi nữa không?”.

Mặc dù bên ngoài cô tỏ vẻ bình tĩnh nhưng thực chất trong lòng toát mồ hôi.

Tần Phóng sầm mặt lại ngay lập tức, anh hít thở sâu mấy lần mới bình tĩnh lại được rồi nhả từng chữ”

“Tôi – muốn – biết – cô – ấy – ở – đâu”.

Ngay cả tiếng gió lạnh gầm rú cũng phải chậm dần dần, xem ra lần này không đạt được mục đích thì anh không về.

Liễu Tư Thần bị anh lườm cho sợ hãi rụt cổ lại, cuối cùng bất lực nói:

“Nhưng tôi phải nói trước điều này, anh không được nói cho Tiểu Nặc biết là tôi tiết lộ, nếu không cô ấy không tha chết cho tôi. Hơn nữa, hai người gặp nhau phải bình tĩnh nói chuyện …”.

Cô nói một loạt câu rào đầu khiến Tần Phóng suýt chút nữa không kiềm chế được cơn giận, cô vội nói ngay:

“Rồi, cô ấy về nhà cũ, anh có địa chỉ rồi chứ? Ở Thanh Thạch….”.

Cô còn chưa nói xong Tần Phóng đã biến mất nhanh như gió.

Liễu Tư Thần hài lòng nhìn theo bóng dáng vội vã của Tần Phóng, cười rất đắc ý.

Tần Phóng à, tôi vốn định nói cho anh biết sự thật nhưng ai bảo anh không có chút kiên nhẫn nào chứ, sau này đừng trách tôi đấy, hê hê.

…….

Qua một đêm yên tĩnh, mặt trời đã bắt đầu bừng sáng, chỉ là trái tim người nào đó đang nóng bừng như lửa đốt, dù thế nào cũng không thể lạnh được, thế là tiếng gõ cửa ầm ầm cứ vang lên trong buổi sáng sớm.

Nhan Nặc mơ màng bò dậy, đầu tóc rối bời, mặc luôn bộ đồ ngủ ra mở cửa.

Bên ngoài cửa, anh và cô đứng đó, im lặng nhìn nhau.

Cơn buồn ngủ của Nhan Nặc bị đuổi đi hết, cô há hốc miệng không nói lên lời, cô thực sự kinh ngạc, vì sao anh lại tới đây?

Tần Phóng chưa bao giờ nhìn thấy người con gái trước mặt mình trong bộ dạng đáng yêu như thế này, cơn giận trong lòng nguôi đi một nửa, thay vào đó là sự hài lòng khó nói thành lời, có nhìn thế nào cũng không đủ. Cúi đầu nhìn cô chỉ mặc chiếc áo len đơn giản, khe cổ áo ngủ để lộ làn da trắng ngần, anh đỏ mặt, bất chợt nghĩ tới cô chạy trốn anh tới mức này cơn giận lại nổi lên, anh gằn giọng:

“Sao em không có phòng bị gì thế hả? Lẽ nào ai tới cũng mở cửa sao?”.

Bây giờ Nhan Nặc đã hoàn toàn tỉnh táo, cô nhìn anh một lượt rồi nheo mắt lại hỏi:

“Không phải còn một lớp cửa sắt sao… chỉ là, sao anh lại tới đây?”.

Đây là điều cô ngạc nhiên nhất và cũng muốn biết nhất, còn về vấn đề an toàn cô không lo lắng lắm. Thị trấn này rất giản dị, nhà nào cũng sát cạnh nhau, tiện lợi cho việc để ý lẫn nhau, huống hồ, hàng xóm nhà cô là bác Vương, cả nhà đều là cảnh sát, cô còn gì đáng sợ nữa chứ?

Cô còn dám hỏi anh vì sao tới đây?

Tần Phóng tức chết đi được, anh chau mày gào lên:

“Em còn không mau mở cửa cho anh, đứng ngây người ra đó làm gì?”.

Cả đêm không ngủ nên giọng anh có phần lạc đi.

“Vâng”.

Nhan Nặc mơ hồ đáp một tiếng, có điều cửa sắt vừa mở xong cô đã bị Tần Phóng ôm trọn.

Mềm mại, ấm áp, mũi anh tràn ngập mùi thơm của cô, giống như bảo vật trong lòng mất đi rồi đoạt lại được, anh không nén được tiếng thở dài, cánh tay cũng xiết chặt thêm. Cô bất mãn giãy dụa trong lòng anh, rồi khó chịu nói:

“Giữa ban ngày ban mặt, anh làm gì thế, bỏ tay ra”.

Nghe thấy giọng cô dịu dàng như thế càng khiến anh không muốn buông tay, cằm anh đặt trên mái tóc mềm mượt của cô không ngừng di di, lặng lẽ hưởng thụ giây phút tình cảm này. Không biết tại sao, chỉ cần nhìn cô là anh có cảm giác gia đình, rất an tâm.

Nhan Nặc thở dài, tự biết sức mình phản kháng vô hiệu, đây vốn là một người đàn ông nổi tiếng không nghe lí lẽ, kệ anh vậy.

Ôm ấp một hồi, tự nhiên Tần Phóng nhớ ra mình cần phải đòi lại công bằng cho mấy ngày bức xúc, anh không quên mục đích của mình tới đây.

Nhan Nặc đã thay bộ quần áo khác và ngồi đối diện anh trong phòng khách. Mọi thứ đều có sự ngăn cách.

Nhan Nặc nheo mày: “Chân anh khỏi rồi?”.

Tần Phóng hậm hực: “Khỏi lâu rồi, dù sao khỏi hay không cũng chả ai quan tâm”. Giọng nói hờn dỗi của câu này nặng thêm mấy phần.

Nhan Nặc không cần nhìn gương mặt tội tội của Tần Phóng mà hiểu ngay vấn đề:

“Chắc chắn là do anh tự đòi tháo bột, bác sĩ nói với tôi cho dù ra viện thì cũng phải một thời gian sau mới được tháo bột, anh còn là trẻ con sao mà bướng bỉnh thế?”.

Cơn giận của Tần Phóng không thể nào xuôi được, anh gầm lên:

“Ai bảo em đột nhiên đột nhiên mất tích, anh không ra viện mà được sao?”.

“Đợi đã”.

Nhan Nặc nghe thấy câu này có vấn đề:

“Cái gì mà đột ngột? Tôi bảo Tư Thần xin phép sếp Phương rồi mà”.

“Xin phép gì chứ? Phương Lỗi bảo sau này em không đi làm nữa”. Giọng Tần Phóng bé dần, đượm mùi đau khổ.

“Tôi đâu có nói thế….”.

Nhan Nặc ngừng lại suy nghĩ rồi mỉm cười lườm anh: “Đồ ngốc”.

Thấy anh vẫn bùng nhùng trong đám mây, cô nói thêm:

“Thị trấn này phải cải tạo thành cũ nên mấy căn nhà cũ này phải dỡ bỏ. Hôm tôi nhận được tin là giai đoạn cuối rồi nên vội về đây tìm hiểu tình hình rồi làm thủ tục, có nói không đi làm nữa đâu”.

“Cái gì?”.

Tần Phóng đờ người ra: “Vậy sao em không nghe điện thoại?”.

Nhan Nặc thong thả đáp: “Tôi đi vội quá nên quen điện thoại ở chung cư, anh còn không hiểu à? Là hai người họ hợp tác chơi anh, ngốc ạ”.

Bây giờ Tần Phóng mới hiểu, đợi lúc về sẽ tính sổ với họ, bây giờ còn có việc quan trọng hơn nhiều.

Anh cười rạng rỡ: “Vậy có nghĩa là… em đồng ý anh rồi?”. Anh không ngốc, cô không từ chối nghĩa là có hi vọng rồi.

Anh nghiêm túc thế này khiến Nhan Nặc không né tránh được, mặt cô đỏ bừng như chú tôm chín. Cô không phản bác mà giả vờ ngây ngô:

“Cái gì mà đồng ý hay không chứ, tôi không biết anh nói gì cả, tôi phải đi bây giờ”.

Cô không dám nhìn anh nên đứng dậy cầm áo đi ra ngoài.

Trước mắt là hi vọng thì làm gì có chuyện Tần Phóng để cô đi chứ? Anh vội vã đứng dậy cùng cô nhưng chân bị thương vẫn chưa khỏi lại dùng sức nữa nên đau buốt tận xương, anh vừa nghiến răng chịu đau vừa đuổi theo nắm tay cô:

“Em muốn đi đâu?”.

“Hôm nay tôi còn phải đi làm thủ tục dỡ nhà, còn không mau buông tay?”.

Nhan Nặc muốn rút tay ra nhưng anh nắm quá chặt nên không làm ăn gì được.

Tần Phóng nghiêm túc nói:

“Mặc kệ, anh cũng đi theo, cho dù chân anh đau thế nào em cũng phải đỡ anh”.

Nhan Nặc phì cười đẩy anh ra:

“Không phải anh bảo khỏi rồi sao? Còn cần người đỡ à?”.

“Anh hi vọng có thể nắm tay em, cả đời không buông”.

Sắc mặt Tần Phóng dịu dàng và nghiêm túc, đôi mắt đen lánh lấp lánh ánh sáng như ánh bình minh sớm chói mắt trong ngày đông, làm ấm lòng người.

Anh nói với cô, cả đời….

Trái tim Nhan Nặc đắm chìm rồi.

 

Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 24

“Tôi không uống canh nữa đâu, ngày nào cũng uống nhiều thế này, tôi không phải cái hũ canh”.

Tần Phóng khó chịu gào lên.

Nhan Nặc khuyên răn rất từ tốn, rất có tấm lòng, rất có tình mẫu tử:

“Uống canh dễ hấp thụ chất dinh dưỡng nhất, có như thế thì xương mới phát triển nhanh”.

Tần Phóng nghèn nghẹn nơi cổ hỏng, anh lẩm bẩm: “Tôi đâu có muốn nó khỏi nhanh…”.

“Hả? anh nói cái gì?”. Nhan Nặc nheo mắt, nhìn anh không chớp,

“Không có gì…”.Nhan Nặc nhìn anh như thế khiến gan sư tử của Tần Phóng lập tức co vòi lại.

Nhan Nặc vừa tức vừa buồn cười:

“Vậy túm lại là anh có uống không? Không uống cũng được, từ sau tôi không phải vất vả nữa”.

Ngày nào cô cũng đi chợ mua rau như mấy bà mẹ nội trợ, về nhà còn phải nghiên cứu thực đơn rồi tự tay làm, đâu phải là một công việc nhàn hạ chứ.

“Tôi uống, tôi uống là được chứ gì?”.

Tần Phóng làm bộ oan ức uống hết chỗ canh, uống xong còn “ợ” một cái, rất mất hình tượng.

[…]

Cô cầm giỏ hoa quả đã rửa sạch từ từ đi vào trong, dịu dàng nói với Tần Phóng:

“Ban nãy tôi vừa gặp bác sĩ chủ trị của anh, bác sĩ nói anh hồi phục rất nhanh, hai ngày nữa có thể xuất viện”.

Mấy ngày này cô không gọi anh là “sếp Tần” nữa mà cứ trực tiếp gọi anh, tôi, chỉ là lớp giấy ngăn cách vẫn chưa được chọc thủng nên cả hai vẫn cứ ngại ngùng.

Nghe thấy hai từ xuất viện là mặt Tần Phóng lại tối sầm lại, trong lòng âm thầm mắng mỏ vị bác sĩ chủ trị một vạn lần.

Nhan Nặc điềm tĩnh ngồi gọt táo rồi cẩn thận gọt thành từng vòng tròn mà không bị đứt, một lúc sau trái táo gọt sạch sẽ được đưa tới trước mặt Tần Phóng. Tần Phóng ngoan ngoãn cầm lấy rồi ngắm nhìn nó một lúc và cười hì hì:

“Cô gọt nó đẹp thế này tôi không nỡ ăn”.

Bên ngoài cửa sổ, ánh mặt trời ấm áp ngày đông đang dịu dàng chiếu vào, gương mặt Nhan Nặc phơn phớt hồng. Cô ngẩng đầu lên, khựng lại nhìn nụ cười tươi rói và đầy sức hút của anh, một lúc sau cô mới đáp:

“Mau ăn đi, có gì mà không nỡ chứ?”.

“Không biết, chỉ là cảm thấy không nỡ”.

Tần Phóng lẩm bẩm một lúc rồi đột nhiên nắm chặt lấy bàn tay xương gầy của Nhan Nặc, ánh mắt lonh lanh:

“Nhan Nặc, cô biết không, tôi thích cô, thực sự…. rất thích”.

Anh cũng không biết tại sao hôm nay mình lại có dũng cảm nói mấy lời này chứ, có lẽ nghĩ tới việc sau này ra viện rồi không có cơ hội nữa, sợ cô lại chui vào mai rùa gọi anh một tiếng “sếp Tần” lạnh lùng, đẩy anh ra vạn trùng xa cách.

Bây giờ anh hoàn toàn mạo hiểm, còn thắng hay không quyền quyết định trong tay cô.

Nhan Nặc ngạc nhiên nhìn anh, những lời anh nói dường như đã lấy hết không khí trong lành, trong đầu cô ong ong xoay vần, miệng lắp bắp:

“Anh, anh vừa nói gì?”.

Ánh mắt Tần Phóng lộ rõ vẻ chân thành, dường như nhìn thẳng vào trái tim cô, giọng anh có phần lạc đi:

“Anh nói, anh thích em, ý em thì sao?”.

Anh vừa nói vừa kéo cô lại gần hơn, dịu dàng thể hiện thành ý của mình:

“Nhan Nặc, đừng chạy trốn nữa, đừng do dự nữa, đừng chần chừ nữa, đến bên anh đi…”.

“Tại, tại sao?”. Nhan Nặc ngạc nhiên nhìn anh.

“Thích một người cần lý do hay sao?”.

Tần Phóng nhẹ nhàng cười, khoảng cách giữa hai người gần tới mức có thể nghe thấy hơi thở yếu ớt của đối phương, bàn tay cô trong bàn tay anh đang nóng bừng.

“Anh thích em, và cũng có đủ nhẫn nại đủ tự tin khiến em thích anh, vì thế, hãy làm bạn gái anh nhé”.

Không có quá nhiều lý do, anh chỉ đơn giản lặp lại, anh thích em, thế nhưng lại vang như sấm dậy, giây phút này kinh động tới mức Nhan Nặc cảm thấy thế giới tĩnh lặng như nước trong lòng mình cũng đang dậy sóng.

 

Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 23

Giọng Tần Phóng cũng vô cùng hứng khởi:

“Cô dậy chưa?”.

Nhan Nặc cười, đáp: “Dậy rồi”.

“Cô biết chơi golf không?”. Anh hỏi tiếp.

“…….tôi không biết”.

Nhan Nặc chu môi, cô làm gì có cơ hội tham gia môn thể thao quý tộc này chứ.

Nghe giọng cô có phần bất mãn, Tần Phóng cười thoải mái:

“Vậy thì vừa hay ở đây có một sân golf, chúng ta có thể ra đó chơi, lát nữa tôi qua gọi cô”.

Nói xong anh cúp máy cái rụp.

Nhan Nặc nhìn chiếc điện thoại mà đầu bên kia đã ngắt, bất lực thở dài, không bao lâu sau đã có người thần tốc sang gõ cửa. Cô bước ra ngoài, Tần Phóng đang đứng dựa ngoài cửa, thấy cô ra liền lập tức đứng thẳng dậy.

Nhan Nặc liếc nhìn anh, hôm nay anh mặc một chiếc áo len màu đen, bên ngoài mặc áo măng tô dài màu gạo, đen trắng rõ ràng càng tôn thêm vẻ đẹp trai và có tinh thần của anh.

Thực ra Tần Phóng có thể xứng với danh hiệu mỹ nam tử khiến người khác không ngớt lời khen ngợi.

Nhan Nặc cố ý hỏi anh:

“Ấy, sếp Phương và cô La đâu? Họ không đi à?”.

Tần phòng sững lại đôi chút rồi điềm tĩnh nói:

“Cậu ấy không thích chơi golf nên kéo La Khanh Nhan đi leo núi rồi”.

Mặc dù điễm tĩnh nhưng sắc mặt không tự nhiên lắm đã bán đứng anh.

Nhan Nặc cảm thấy muốn cười, cô cũng không thích môn thể thao cao cấp này nhưng sao anh cứ cố lôi cô đi bằng được?

Tần Phóng và Nhan Nặc sánh vai đi, mất chưa đến mười phút đã nhìn thấy sân golf to trước mặt. Mặc dù trời lạnh nhưng cơ sở hạ tầng hàng đầu được thiết kế đẹp mắt vẫn thu hút không ít người tới đây rèn luyện cơ thể, nếu may mắn có thể có cơ hội gặp được thương gia nổi tiếng hoặc ngôi sao cũng nên.

“Cô lên mở rộng hai tay, nhớ là eo và vai mở rộng…”. Tần Phóng đứng bên vừa nói vừa chỉnh tư thế của Nhan Nặc.

Nhan Nặc vốn không hiểu gì về golf, chỉ biết ngây người nghe Tần Phóng nói một câu, cô làm lại một câu.

Tư thế còn dễ hiểu nhưng đến lúc cầm gậy rồi mới thấy khó.

Tần Phóng làm mẫu mấy lần, Nhan Nặc vẫn không thể đánh vào lỗ, anh bực mình đứng sát vào cô tự mình cầm lấy tay cô chỉ bảo.

Bàn tay Tần Phóng rất to và rộng dường như đã nắm trọn bàn tay cô, hơi ấm truyền tới tai cô, bên tai vang lên giọng nói trầm ấm của anh, hơi thở của cô bắt đầu không tự nhiên.

“Sao thế? Nghe không rõ à?”.

Tần Phóng hạ giọng hỏi.

Nhan Nặc mới sực tỉnh, cô lắc đầu nguậy nguậy, bởi vì cô hầu như không để ý tới Tần Phóng vừa nói cái gì.

Tần Phóng không hề giận, chỉ hậm hực than phiền:

“Phụ nữ đúng là rắc rối”.

Gần đây tính tình của anh đã khá lên nhiều, chí ít trước mặt Nhan Nặc cũng không gầm thét kêu gào như thường nữa, để tránh cô luôn nhìn anh với ánh mắt như đang nhìn đứa trẻ con.

Nhan Nặc cũng bực bội hừ lên một tiếng:

“Nếu sếp Tần thấy quá phiền phức thì tôi cũng không học nữa”. Đâu phải cô sống chết đòi học chứ, người này còn chê trách gì nữa?

Tần Phóng nghe là biết cô chỉ giả vờ hối hận, ánh mắt trùng xuống, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ cầm chặt tay cô rồi từ từ nhấc lên, sau đó thoải mái đánh bóng. Quả cầu nhỏ màu trắng chậm chậm lăn thẳng vào cái lỗ nhỏ, một nhát thành công.

Nhan Nặc kinh ngạc mở to mắt, sung sướng kêu lên: “Vào rồi, vào rồi”.

Lần vào bóng này khiến cô có hứng thú, cũng không cần Tần Phóng nhúng tay vào nữa mà tự mình vung gậy đánh bóng. Chẳng qua thiếu sự chỉ bảo của Tần Phóng nên mấy quả sau không vào quả nào cả, tay cô cũng bắt đầu cứng đơ, động tác cũng không chuẩn nữa. Vốn trước giờ chẳng có học cái gì mà một bước mà thành công cả, tư thế cầm gậy của cô còn thiếu lửa làm sao có thể đánh vào lỗ được chứ?

Tần Phóng thấy buồn cười, anh đứng dậy đi lại trước mặt cô, vừa chạm vào mu bàn tay anh mới cảm thấy nó lạnh như băng. Anh chau mày nói:

“Sao cô không đeo gang tay”.

Cô lè lưỡi:

“Gang tay của tôi chán lắm, không dễ dùng”.

Cô mang theo đôi gang tay hoạt hình cùng bộ với chiếc khăn len, ấm thì ấm nhưng nếu đeo vào chẳng khác gì tay gấu trúc, không phải là gang tay chuyên dụng nên khó cầm gậy.

Lần này thì Tần Phóng tức giận thật, dường như cảm thấy bản thân mình đã đưa ra một ý kiến tồi. Cô mỏng manh thế này, nếu bị lạnh mà cảm lạnh thì chết. Anh nghĩ rồi tháo gang tay của mình ra:

“Đưa tay đây”.

Thấy Nhan Nặc ngây người bất động anh lại chau mày rồi cầm tay cô lên đi gang tay hộ, động tác vô cùng dịu dàng và ấm áp.

Hình như nhớ ra điều gì đó anh vội luống cuống nói lớn:

“Còn nữa, lần này không được khóc đấy”. Anh vẫn còn ớn lạnh lần trước cô khóc.

Nhan Nặc sững lại, nhìn Tần Phóng ở khoảng cách gần, hai tay đang đeo đôi gang tay ấm áp của nh, ngay cả không khí dường như cũng đang nóng sực.

Dường như có thứ gì đó đang dần dần rõ ràng hơn nhiều.

 

 

Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 22

Túy Khách Cư quả thật như Tần Phóng nói, nếu không đặt bàn sớm thì e rằng mấy người họ còn phải đợi khá lâu.

Sau khi ăn một bữa no say ở đó Tần Phóng đưa hai người về nhà.

Về tới căn hộ nhỏ Liễu Tư Thần bắt đầu tiến hành “ép cung cực hình” với Nhan Nặc – cù nách, cô sợ nhất cái này nên bị cù mà cười không ngớt, liên tục xin tha mạng.

Liễu Tư Thần trêu đùa cô:

“Được rồi, còn nói chúng ta là chị em tốt sao? Chuyện quan trọng thế này lại dám giấu tớ, mau nói đi, hai người tiến triển tới bước nào rồi? Khoác vai, nắm tay? Hôn? ….”.

Nhan Nặc bịt chặt miệng Tư Thần lại không để cô đoán lung tung nữa, bực mình nói: “Cậu thôi đi, tha cho tớ đi, đừng nói không thành có nữa. Rõ ràng là bị cậu nói đen thành trắng mà”.

Liễu Tư Thần nhìn chằm chằm vào cô, sau đó phán một câu dài đầy thâm ý như đại sư:

“ Có đúng là tớ nói không thành có hay là trong lòng cậu giật mình hả? Nếu hai người thực sự không có gì vậy tại sao anh ấy lại vui vẻ tới đón một người chả liên quan như tớ chứ, lại còn trùng hợp biết cậu không thích ăn vừng nữa?”.

Ban nãy lúc giám đốc giới thiệu những món ăn ngon, mới nói tới “Vịt quay vừng” Tần Phóng đã chau mày từ chối, sau đó còn dặn dò các món đều không được cho vừng vào, người biết chuyện nghe một cái là biết vì Nhan Nặc mà.

Ngay từ nhỏ nếu ăn vừng là Nhan Nặc sẽ nổi mẩn toàn thân, cho dù có bôi thuốc cũng phải vài hôm sau mới đỡ, vì thế cô luôn tránh ăn những thứ có vừng.

“Làm sao tớ biết anh ấy biết được? Hay là anh ấy cũng không ăn vừng?”.

Nhan Nặc nói mấy lời ngay cả mình cũng không tin được,cô ném gối về phía Tư Thần và xua tay:

“Haizz, tớ ngại nói chuyện với cậu lắm rồi, đi tắm đã, mai tớ còn đi làm”.

“Thấy chưa, không đỡ được tớ chứ gì, đúng là cái đứa miệng nói không mà trong lòng thì có”.

Thấy Nhan Nặc chạy nhanh vào nhà tắm ánh mắt tư thần rạng rỡ niềm vui.

Cô quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoài trời những bông tuyết trắng đang nhẹ bay, trắng xóa một màu.

Mùa đông đúng là mùa của những khúc tình ca, có lẽ là vì tình cảm con người hòa quyện.

Liễu Tư Thần nói thế khiến trong lòng Nhan Nặc cũng nghĩ ngợi lung tung một hồi, nghĩ cả đêm vẫn không biết tại sao Tần Phóng lại biết mình không ăn được vừng.

Hôm sau Nhan Nặc bất lực mang đôi mắt gấu trúc đi làm.

Buổi trưa Phương Lỗi mời Nhan Nặc đi ăn cơm, đương nhiên phải mang theo con sư tử Tần Phóng, nếu không anh ấy sẽ lột da anh mất.

Em trai của bạn gái La Khanh Nhan của Phương Lỗi năm nay học đại học năm thứ 4, đang chuẩn bị thi nghiên cứu sinh trường T, anh nhờ Nhan Nặc chỉ bảo cho vài điều, Nhan Nặc nghe và nhận lời.

“Thi nghiên cứu sinh phải dựa vào sức mình chứ người khác thì giúp được gì?”.

Tần Phóng lạnh lùing đáp, anh không thấy thích thú với đề nghị này.

Có điều Nhan Nặc không tán thành suy nghĩ của anh, cô dịu giọng:

“Không thể nói thế được, năm xưa tôi cũng học hỏi kinh nghiệm đàn anh đàn chị nên mới thi đỗ”.

Tần Phóng bức xúc không nói, tự mình phí công làm tiểu nhân rồi, không phải vì anh sợ cô vất vả sao.

Phương Lỗi thấy người anh em bị nói thế bèn cười lớn:

“Nói chung là hết sức nhờ cậy cô đấy”.

Lúc ăn điểm tâm sau bữa cơm Nhan Nặc cố ý gọi bánh ngọt có bừng.

Tần Phóng chau mày hỏi với vẻ không hiểu:

‘Không phải cô không ăn được vừng sao? Sao lại gọi cái này?’.

Nhan Nặc được thế hỏi lại:

“Sao anh biết tôi không ăn vừng’.

Hôm nay cô nhất định phải tìm ra nguyên nhân chuyện hại cô mất ngủ cả đêm qua.

Tần Phóng trả lời thành thật không nghi ngờ gì:

“Tôi nhớ lần trước lúc nướng thịt những món có vừng cô đều không ăn…”.

Nhan Nặc sững lại, chỉ có một chút khác biệt như thế mà anh cũng chú ý tới sao?

Thấy sắc mặc kỳ lạ của cô Tần Phóng vội hỏi tiếp: “Cô sao thế?”.

Nhan Nặc lặng lẽ lắc đầu, chỉ cảm thấy có cảm giác ấm áp đang dâng tràn trong tim.

Chỉ có người ngoài cuộc là Phương Lỗi rõ ràng nhất mọi chuyện, hai người này chắc chắn có vấn đề.

 

 

Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 21

Mặc dù anh hay giở chứng nhưng thực sự là một người đàn ông rất biết quan tâm.

Nhan Nặc nằm lặng lẽ trên giường, cô cứ nhớ lại điệu bộ có lời nhưng không nói của Tần Phóng ban nãy, có lẽ cô biết anh muốn nói gì, có thể anh cũng biết câu trả lời của cô là gì, vì thế mọi cả hai mới thấu hiểu nhau và im lặng che giấu.

Nhưng cô thực sự không thể nào trả lời được, trái tim cô chưa chuẩn bị xong, chưa sẵn sàng tiếp nhận thử thách tình cảm mới.

Qua tết nguyên đán văn phòng trở lại làm việc bình thường. Sau khi có kinh nghiệm từ đêm giáng sinh Tần Phóng dần dần cũng mạnh dạn hơn, thỉnh thoảng anh chủ động mời Nhan Nặc đi ăn cơm riêng với mình, còn Nhan Nặc cũng không có ý né tránh, điều này khiến sự tự tin trong anh được cổ vũ mạnh mẽ, chí ít anh biết giờ cô không còn ghét anh nữa.

Gần tan ca Tần Phóng gọi điện thoại nội bộ:

“Tan ca cùng đi ăn cơm nhé? Tôi biết một quán ăn ở đường Trung Sơn mới mở tên là “Túy Khách Cư”. Đều thiết kế theo dạng phòng ăn riêng, nghe nói các món ăn ở đây ngon lắm, có thể đi thử xem thế nào”.

Nhan Nặc cười và đáp:

“Hôm nay tôi có hẹn rồi, ngại quá”.

“Ờ, vậy thì thôi”.

Giống như vừa bị dội gáo nước lạnh, trước mặt Tần Phóng tối om, từ giọng nói cũng có thể cảm nhận được sự thất vọng của anh.

Nhan Nặc ngẩng đầu nhìn về phía văn phòng của Tần Phóng, nghĩ một chút rồi lí nhí giải thích:

“Hôm nay tôi đi đón một người bạn, anh cũng biết cô ấy, là Liễu Tư Thần”.

Đôi mắt Tần Phóng sáng rực, anh biết Liễu Tư Thần, là bạn tốt của Nhan Nặc, hai hôm trước Nhan Nặc có nhận được một bưu kiện lớn, là quà năm mới và giáng sinh, sau cùng vẫn là anh giúp cô mang nó về nhà.

Có điều miệng anh vẫn bình tĩnh nói:

“Dù sao tôi cũng đang rỗi, hay là lát nữa tôi lái xe đưa cô đi nhé, hai cô gái như hai người mà xách hành lý cũng không tiện lắm”. Anh là anh vô cùng thích thú được làm việc này.

Anh lấy đâu ra thời gian chứ? Nhan Nặc thực sự muốn hỏi anh như thế.

Cô khẽ cười và nói: “Cũng được, vậy lại phiền anh rồi”.

Sau khi tan ca hai người tới bến xe của thành phố, trên đường gặp tắc đường vì thế khi tới nơi Liễu Tư Thần đã đứng đợi nửa tiếng.

Thấy Nhan Nặc đi tới, Tư Thần nhìn cô đầy mờ ám rồi cười hì hì: “Tiểu Nặc, sao không giới thiệu gì cho chúng tớ thế?”.

Nhan Nặc khó chịu nhìn Tư Thần , cô biết cô ấy đã phát huy mọi tư duy để đoán mối quan hệ giữa cô và Tần Phóng nên cô giới thiệu:

“Liễu Tư Thần, bạn thân của tôi”

Tần Phóng lịch sự đưa tay ra bắt tay Tư Thần và tự giới thiệu: “Chào cô, tôi là Tần Phóng”.

Anh không muốn nghe Nhan Nặc giới thiệu kiểu: “Sếp Tần, sếp của tớ” một chút nào, nếu nói những lời xa cách thế này thì thà anh tự lực cánh sinh còn hơn.

EQ của Liễu Tư Thần rất cao nên từ ánh mắt sắc mặt cô biết ngay là tình cảm của Tần Phóng dành cho Nhan Nặc không hề bình thường chút nào. Đường đường là một sếp lớn không những vượt đường xá xa xôi tới đây đón cô mà lúc này còn lịch sự giúp cô xách hành lý, rõ ràng là muốn thể hiện “yêu mái nhà yêu cả con chim” đây mà.

Cô nhíu mày rồi kéo Nhan Nặc lại thì thầm:

“Cậu giỏi gớm đấy, tớ cứ tưởng anh ấy chỉ là sếp của cậu thôi chứ, ai ngờ bây giờ còn làm vệ sỹ nữa”.

“Này này này, cậu nói lung tung cái gì thế hả?”.

Mặt Nhan Nặc đỏ bừng, cô nhéo Tư Thần một cái rồi nói:

“Tớ có lòng tốt tới đón cậu thế mà còn vong ơn phụ nghĩa chơi đểu tớ, cẩn thận không tớ đá cậu ra ngoài cho ngủ ngoài đường luôn đấy”.

Liễu Tư Thần vờ ôm ngực rên rỉ:

“Ố ồ, xấu hổ quá hóa giận à, vậy chắc tớ đoán đúng 100% rồi”.

Nói giữa hai người họ hoàn toàn trong sáng ư? Ngay cả đứa trẻ con ba tuổi cũng chả thèm tin huống hồ cô thông minh như thế này.

Lúc lên xe Tần Phóng mở cửa trước cho Nhan Nặc, nhưng cô nhất định đòi ngồi cùng ghế sau với Tư Thần, Tư Thần trợn mắt chặn không cho cô vào: “Cậu lên đằng trước mà ngồi, tớ gần đây béo lên ngồi một mình mới thoải mái, cậu đừng cố nhét vào làm gì”.

Nghe cô nói thế Tần Phóng liền nhìn cô với ánh mắt vô cùng tán thưởng, hai người chính thức bắt tay hợp tác.

Nhan Nặc không biết hai người này “liếc mắt giao lưu”, cô mím chặt môi bất lực ngồi lên ghế trước.

Tần Phóng chăm chú cầm vô lăng, vừa nhìn đường vừa chậm rãi nói:

“Tôi đặt bàn ở Túy Khách Cư rồi, lát nữa ăn xong rồi về nhé, coi như tẩy trần luôn”.

Liễu Tư Thần vốn háu ăn, nghe thấy ăn uống là mọi mệt mỏi dậy sớm đi xa bị đẩy lùi hết, cô nhìn Tần Phóng và giơ ngón cái lên, cười hớn hở:

“Ý này hay đấy, anh nghĩ chu đáo quá, có tiền đồ, có tiền đồ, em ưng anh đấy”.

Câu này sao nghe có vẻ như còn hàm ý khác, có tiền đồ gì chứ?

Nhan Nặc nhíu mày, trong lòng có cảm giác bất an, có lẽ một ngày nào đó cô sẽ bị cái tên nha đầu háu ăn này bán đứng quá…