Trọng Tử 10.3

Gã mặc áo choàng đen không để ý tới lời châm chọc. “Ai cũng nói Lạc Âm Phàm vô tình, nhưng hắn đối với đồ nhi lại không phải vậy. Vạn Kiếp quân theo dõi hắn tới đây, chẳng lẽ muốn động thủ?”

Vạn Kiếp nói: “Lạc Âm Phàm và ta thì có can hệ gì, ta theo tới đây, chẳng qua là muốn xác nhận một việc.”

Gã mặc áo choàng đen bỗng hất cằm. “Ồ!”

Vạn Kiếp không muốn nói tiếp chuyện này. “Ta và hắn động thủ, e là hợp ý ngươi quá rồi. Ngươi đi theo ta là muốn đối phó với Lạc Âm Phàm hay là muốn Nghịch Luân kiếm?”

“Vạn Kiếp quân nghĩ sao?” Chiếc nhẫn của gã mặc áo choàng đen lại lóe lên.

“Một mình ngươi thì làm sao đánh được ta?”

“Vạn Kiếp quân vẫn tự phụ như vậy.”

Vạn Kiếp không nói thêm điều gì, cưỡi gió rời đi.

Gã áo đen không đuổi theo, đứng im tại chỗ, bàn tay phải xoa xoa chiếc nhẫn.

Những đám mây bao quanh bỗng biến đổi, như bị một lực đạo rất mạnh khuấy động, mây cuồn cuộn dâng cao, tạo thành một bức tường bao, chỉ nửa khắc sau đã biến thành màu tím tuyệt đẹp.

Những đám mây xinh đẹp phủ đầy trời, một nữ tử từ nơi sâu nhất trong đám mây bay tới, dải băng màu hồng phấn, xiêm y màu tím, mái tóc dài màu tím nhạt nhè nhẹ tung bay, làn da trắng nõn tựa đóa hoa chúm chím, tư thế phóng khoáng, đẹp như mộng ảo.

Càng không thể tin là thân thể nữ tử đó mềm như một dải lụa, lại tựa một con rắn, vây quanh cơ thể y, cuối cùng nhẹ nhàng trượt xuống bên cạnh y.

Cảnh tượng trước mắt biến hóa khôn lường, y chỉ khẽ nhếch khóe môi, xoay người biến mất.

 

Lạc Âm Phàm ôm Trọng Tử bay suốt ngày đêm, trên đường may mắn không xảy ra việc gì bất trắc, thuận lợi trở lại Nam Hoa. Trước đó, Ngu Độ và Mẫn Vân Trung đã nhận được tin báo, liền mau chóng chuẩn bị các dược liệu, lục tục mang lên Tử Trúc phong.

Nằm trên chiếc giường quen thuộc, Trọng Tử vừa vui mừng vừa phiền muộn, vui là đã về tới nhà, phiền muộn là từ nay về sau, sư phụ sẽ không còn ôm nó mà truyền tiên khí nữa.

Lạc Âm Phàm không biết suy nghĩ trong lòng con bé, đứng bên cạnh bàn, cúi đầu nhìn những dược liệu kia, khi xoay người, chợt thấy đôi mắt to tròn, đen láy của tiểu đồ đệ đang nhìn mình chăm chú, liền hỏi: “Còn đau nữa không?”

Trọng Tử lắc đầu.

Lạc Âm Phàm thầm thở dài, bước tới gần.

Bị thương nặng như vậy, cho dù truyền tiên khí có giúp giảm bớt đau đớn nhưng ít nhiều vẫn có cảm giác khó chịu, đứa trẻ này dọc đường về tuy khó chịu, hầu như không ngủ được nhưng vẫn không một lời than vãn, rên rỉ, chỉ vì sợ chàng lo lắng.

Chàng cúi người, nhấc cánh tay lạnh ngắt của con bé đặt vào trong chăn.

Mái tóc dài lại rủ xuống hai vai, như một thác nước che khuất ánh sáng, lại giống như một tấm rèm cửa thật dày.

Trọng Tử khẽ nắm lấy một lọn tóc.

Lạc Âm Phàm vừa bực mình vừa buồn cười, hơi trách cứ: “Không được nghịch ngợm!”

Tiểu đồ đệ không cười như mọi ngày, chỉ khẽ gọi: “Sư phụ!”

Lạc Âm Phàm hơi sửng sốt, rụt tay về, ngồi thẳng dậy.

Ngoài cửa có vài người đang tới, đi trước là Ngu Độ và Mẫn Vân Trung, đi sau là Mộ Ngọc. Còn có một nữ đệ tử khoảng hai mươi tuổi, diện mạo xinh đẹp, xiêm y sặc sỡ, chắc là lần đầu đến Tử Trúc phong, mặc dù đã rất kiềm chế nhưng trong đáy mắt không giấu được vẻ vui sướng.

Ngu Độ tới bên giường, dỗ dành Trọng Tử vài câu, sau đó quay sang Lạc Âm Phàm, nói: “Không sao là tốt rồi, thuốc đã chuẩn bị đủ, có điều cỏ linh chi lá đỏ năm đó suýt bị đứt gốc, chưa kịp mọc lại.”

Cỏ linh chi lá đỏ chỉ mọc ở dốc đá thông thiên môn tại Nam Hoa phong, năm đó Ma tôn Nghịch Luân dẫn một đội quân Ma tộc lên núi Nam Hoa, giữa hai giới tiên – ma xảy ra một trận ác chiến, u ám đất trời, Nam Hoa phong bị tổn hại rất nặng, nhất là cấm địa thông thiên môn, cỏ linh chi lá đỏ hầu như bị tiêu hủy gần hết.

Lạc Âm Phàm nhìn Trọng Tử đang nằm trên giường.

Ngu Độ thầm thở dài, nếu không phải Vạn Kiếp không đả thương hồn phách của người khác thì có lẽ lúc này mọi việc đã sớm được giải quyết, tiểu nha đầu này hồn xiêu phách tán tuyệt đối là một chuyện tốt lành đối với Tiên giới, ít nhất cũng không cần để tâm, lo lắng đến mức này.

Lạc Âm Phàm suy nghĩ một lát, hỏi: “Năm đó, Nam Hoa từng lấy cỏ linh chi lá đỏ làm lễ vật đem đi tặng, sư huynh còn nhớ chứ?”

Ngu Độ suy nghĩ giây lát rồi trả lời: “Ở Côn Luân có một gốc, năm đó Phương chân nhân có tới đây xin một cây đem về…”

“Bỏ đi, chạy đi chạy lại cũng chẳng kịp.” Mẫn Vân Trung bỗng ngắt lời Ngu Độ, quay sang nói với Mộ Ngọc. “Trên Thiên thảo đồ trong phòng ta có một cây, ngươi mau về lấy, mang đến đây!”

Mộ Ngọc tuân lệnh, vội vã rời đi.

Lạc Âm Phàm thở phào nhẹ nhõm, trong giọng nói cuối cùng cũng có chút cảm kích: “Đa tạ sư thúc!”

Mẫn Vân Trung lạnh lùng nói: “Tuy là cứu sống rồi nhưng sau này cũng nên cẩn trọng, càng ít gây phiền phức cho Nam Hoa càng tốt, hãy nhớ kĩ lời cam đoan của ngươi, hai trăm năm.”

Lạc Âm Phàm khẽ nhíu mày.

“Không ngờ sư thúc cũng cất giữ được một gốc.” Ngu Độ vội cười, chuyển hướng cuộc trò chuyện, quay sang nữ đệ tử trong trang phục sặc sỡ kia, nói: “Nếu thuốc đã có đủ rồi thì để Chân Châu mang đi sắc thôi.”

Lạc Âm Phàm không nhớ nổi cái tên ấy, liền quay sang hỏi nữ đệ tử kia: “Ngươi tên là gì?”

Nữ đệ tử kia được sủng ái mà lo sợ. “Đệ tử đời thứ ba trăm sáu mươi sáu của Nam Hoa phái, Yên Chân Châu, ra mắt tôn giả.”

“Ba trăm sáu mươi sáu.” Lạc Âm Phàm khẽ nhẩm lại một lần. “Ngươi có bằng lòng ở tạm Trọng Hoa cung một thời gian, thay ta chăm nom Trọng Tử sư cô của ngươi hay không?”

Lời vừa dứt, người khác còn chưa kịp phản ứng thì sắc mặt của Trọng Tử đã xám xịt.

Được tôn giả chính miệng giữ lại, Yên Chân Châu nhìn chàng đăm đăm.

Ngu Độ ho khan hai tiếng, nói: “Chân Châu?”

Yên Chân Châu hoàn hồn, gật đầu như mổ thóc. “Bằng lòng, bằng lòng. Đệ tử bằng lòng ạ!”

Bản thân Lạc Âm Phàm trước nay chưa từng chăm sóc trẻ con, vả lại hằng ngày có rất nhiều việc phải xử lý, khó tránh khỏi không được chu toàn, vì vậy chàng vô cùng lo lắng, giờ nghe Chân Châu đồng ý, chàng liền yên tâm trở lại, nói: “Như vậy đi, ngươi vất vả rồi, Trọng Hoa cung còn rất nhiều phòng trống, ngươi tự chọn một gian để ở nhé!”

Yên Chân Châu chỉ biết gật đầu liên tục.

Lòng Trọng Tử sụp đổ hoàn toàn, mặt xị xuống.

Chẳng mấy chốc, Mộ Ngọc đã đem cỏ linh chi lá đỏ tới, Ngu Độ dặn dò thêm đôi câu rồi cùng Mẫn Vân Trung rời đi.

 

Chưa tu thành tiên cốt, cơ thể người phàm sao chịu được ma khí của Vạn Kiếp, Trọng Tử bị thương rất nghiêm trọng, chừng nửa năm mới có chuyển biến tốt, rồi lại phải an dưỡng thêm nửa năm nữa, cuối cùng cũng khôi phục được nguyên khí. Trong thời gian đó, Yên Chân Châu hết sức tận tâm chăm sóc con bé, Trọng Tử cũng rất thích nàng, không hề để ý đến vai vế mà gọi nàng là tỷ tỷ. Tuy thích thú, cảm kích như vậy nhưng trong lòng Trọng Tử vẫn cảm thấy phiền muộn, từ khi có Yên Chân Châu ở đây, sư phụ chưa từng ôm con bé một cái, mà nó cũng không còn cơ hội dựa dẫm vào sư phụ như trước nữa.

Advertisements

Trọng Tử 10.2

Mấy viên Cửu chuyển kim đan quý báu này vốn là quà mừng của Nam Hoa phái, người phàm uống vào sẽ được cải tử hoàn sinh. Lần này, người xuống tay là Ma tôn Vạn Kiếp, Vạn Kiếp mặc dù làm nhiều điều ác nhưng vẫn còn nương tình, ít khi đánh tan hồn phách kẻ khác, bằng không, lúc này Trọng Tử đã chẳng còn tồn tại trên lục giới, cho dù có truyền tiên khí thế nào cũng không sống lại được, vậy cũng coi như hắn vẫn còn chút tính thiện, nhưng hắn trước sau vẫn là Ma tôn, ma khí quá nặng, dù chỉ vô tình cũng đủ để đả thương người khác. Hồn phách Trọng tử mới trở lại dương gian, không biết Cửu chuyển kim đan có thể kéo dài sinh mệnh cho con bé đến lúc nào, nhưng dù sao có còn hơn không.

Trác Diệu hỏi: “Thế nào rồi?”

Lạc Âm Phàm trả cái lọ màu vàng đựng kim đan cho Trác Diệu, nói: “Tạm thời không sao nữa rồi, nhưng dường như hồn phách con bé bị tổn thương rất nặng, sợ rằng…”

Trác Vân Cơ ở bên cạnh bỗng lên tiếng: “Đừng lo, Vạn Kiếp vốn không cố ý đả thương hồn phách con bé, chỉ là ma khí của hắn quá mạnh, khó mà tránh khỏi, quả thật cũng chỉ là vô tình thôi. Ở đây, tiểu nữ có một phương thuốc có thể dùng được ngay.” Nói xong, nàng liền lấy giấy bút từ trong giỏ thuốc ra, nhanh chóng viết vài dòng rồi đưa cho Lạc Âm Phàm. “Trong này có một loại dẫn dược, là cỏ linh chi lá đỏ, vừa hay là tiên thảo đặc hữu của Nam Hoa phong, tôn giả mau đưa con bé về Nam Hoa trị liệu!”

Lạc Âm Phàm gật đầu, đón lấy đơn thuốc, quay sang Trác Diệu, nói: “Tại hạ xin cáo từ, thật thất lễ!”

Trác Diệu vội nói: “Tôn giả đừng khách khí, quay về Nam Hoa phải mất vài ngày, chi bằng cầm theo mấy viên kim đan này nữa.”

Lạc Âm Phàm nhìn Trác Vân Cơ.

Trác Vân Cơ lắc đầu. “Cửu chuyển kim đan không phải là phương thuốc kéo dài tính mạng, có dùng thêm cũng chỉ lãng phí thôi, chi bằng giữ lại phòng khi cấp bách.”

Trục Ba dường như hiểu được tâm tư của chủ nhân, đã bay ra trước mặt chờ đợi. Lạc Âm Phàm vội cáo từ mọi người, ôm Trọng Tử bước lên thân kiếm, cả người cả kiếm như ánh sáng màu hồng xẹt ngang khung trời, phút chốc đã biến mất.

Trác Diệu vội vàng chạy tới giải thích cho những vị khách mới đến, không biết chuyện, đồng thời lệnh cho các vị tiên tôn cùng đệ tử Thanh Hoa cung hợp lực củng cố kết giới, lúc xoay người lại, thấy Trác Hạo đứng cúi gằm mặt ở một bên, ông bèn lớn tiếng mắng: “Cút về cho ta, tự sám hối nửa năm!”

 

Không còn nhàn nhã, thong dong như lúc đi, Trục Ba chở hai sư đồ họ bay xuyên qua mây với tốc độ nhanh đến mức ngay cả gió cũng không đuổi kịp, chỉ trong chốc lát đã cách xa Đông Hải đến ngàn dặm.

Trọng Tử ho khan mấy tiếng, toàn thân đau nhức, nhỏ giọng rên rỉ.

Lạc Âm Phàm khẽ gọi: “Trọng Nhi!”

Có lẽ Cửu chuyển kim đan đã phát huy tác dụng, Trọng Tử dần khôi phục sức lực, khó nhọc nói: “Sư phụ!”

Sắc mặt xám xịt, đôi môi tái nhợt, giọng nói yếu ớt, không còn hơi sức, ngay cả đôi mắt to tròn tinh nghịch kia cũng đã mất đi ánh sáng, chỉ khép hờ, vẻ thông minh, hoạt bát ngày thường đã hoàn toàn biến mất.

Vốn tự cho là mình có thể bảo vệ đệ tử chu toàn, vậy mà hôm nay lại khiến con bé suýt mất mạng!

Lạc Âm Phàm đau lòng vô cùng. “Đau không?”

Trọng Tử ngập ngừng một lát rồi lắc đầu.

Đứa trẻ này thật hiểu chuyện, Lạc Âm Phàm bất giác cảm thấy lòng mình tràn ngập yêu thương. “Đừng nói gì cả, trở lại Nam Hoa, vi sư sẽ trị thương cho ngươi.”

Trọng Tử chớp mắt, muốn gật đầu nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng nhăn lại, lộ vẻ đau đớn tột cùng.

Biết vết thương của con bé lại phát tác, Lạc Âm Phàm không cần nghĩ ngợi, liền cúi đầu, lần thứ hai truyền cho con bé một luồng tiên khí.

Hơi thở trong mát không ngừng cuồn cuộn chảy vào trong cơ thể, mọi cảm giác đau nhức chợt giảm bớt.

Cả người Trọng Tử như đóng băng.

Lúc Lạc Âm Phàm truyền tiên khí cho con bé lần đầu tiên, nguyên thần của nó đã rời khỏi cơ thể, chưa hoàn toàn minh mẫn nên chẳng kịp cảm nhận điều gì.

Trái lại, thời khắc này, con bé đang hoàn toàn tỉnh táo.

Đôi môi mềm mại, ấm nóng, nhẹ nhàng bao phủ đôi môi con bé, ngoài ra không còn động tác nào khác, thế nhưng cảm giác này rất kỳ diệu, giống như thứ gì đó thất lạc đã lâu bỗng chốc tìm lại được, không thể nói rõ thành lời, vừa chân thực vừa mơ hồ, thật sự khiến người ta không thể nào quên.

Một sợi tóc dài đen nhánh rủ xuống mặt Lạc Âm Phàm, lay động theo cái chớp mi của Trọng Tử.

Không có gì đổi khác, thâm tâm vẫn bình ổn như trước, chỉ là cảm thấy ngà ngà say, muốn ngủ một giấc thật khoan khoái, Trọng Tử không kìm được nữa, nhắm mắt lại, tuy không hiểu cảm giác này là gì nhưng con bé cảm thấy rất dễ chịu, thậm chí nó đã quên cả cơn đau nhức từ vết thương trên cơ thể.

“Đỡ hơn chưa?”

Đôi môi mềm mại, ấm nóng rời đi, cảm giác đó lập tức tan biến.

Trọng Tử lấy lại tinh thần, tự nhiên lại có cảm giác thất vọng, nhìn sư phụ với ánh mắt khó hiểu.

“Còn đau không?”

Nó lắc đầu.

Lúc này Lạc Âm Phàm mới yên tâm, thúc Trục Ba bay về Nam Hoa với tốc độ nhanh nhất. Tuy tiên khí có thể làm giảm bớt cơn đau của con bé nhưng tiếp tục mãi như vậy cũng không phải là cách, chân thần bị hao tổn cũng không sao nhưng nếu chẳng may giữa đường xảy ra biến cố thì sẽ rất phiền toái.

Lạc Âm Phàm đẩy nhanh tốc độ mà không biết Trọng Tử đang vô cùng sốt ruột.

Đi chậm một chút, về trễ một chút, con bé sẽ được sư phụ ôm lâu hơn một chút!

Trọng Tử lặng lẽ giấu mặt trong lòng sư phụ, tham lam muốn khắc ghi cảm giác này, thà vĩnh viễn như vậy, vĩnh viễn nằm trong lòng sư phụ, dù cơ thể có đau đớn tới mức nào cũng không sao…

Phía trước, Trục Ba chở hai sư đồ bay xuyên qua mây, phía sau, một thân hình chậm rãi trồi lên giữa tầng mây, đứng lơ lửng trên không, mái tóc màu đỏ sậm cùng y phục đen tuyền bay phất phơ trong gió, sống động mà quỷ dị.

Y nhìn theo hướng hai sư đồ vừa bay qua hồi lâu, bỗng mở miệng: “Nghĩ bổn tọa là người mù sao!”

Giọng nói vang lên trong trẻo mà lạnh lùng, đầy ma lực, không còn chút mệt mỏi nào nữa, chỉ có sát khí.

Bên trái quả nhiên xuất hiện một người.

Áo choàng đen phủ kín người, vành mũ che kín, chỉ chừa lại một nửa khuôn mặt, lộ ra sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng đẹp đẽ cùng chiếc cằm với những đường nét thanh nhã.

Có lẽ y không thích tiếp xúc với ánh sáng, cả người gần như bị bao bọc trong chiếc áo choàng, tựa như u linh[1] hắc ám, chỉ có bàn tay trái là lộ ra ngoài, ngón áp út đeo một chiếc nhẫn thạch anh kỳ dị.

Khóe môi cong lên, tựa như đang mỉm cười, giọng nói cũng kỳ quái như con người y, âm trầm và mang theo mùi tử khí. “Vạn Kiếp quân chủ.”

Khi nói chuyện, chiếc nhẫn thạch anh tím trên ngón tay y lóe lên ánh sáng mờ nhạt, tỏa ra sức mê hoặc thần bí, dường như muốn hút người ta vào trong đó.

Vạn Kiếp cười nhạt. “Thuật Nhiếp hồn[2] cũng không tệ, đáng tiếc, muốn khống chế ta thì còn xa lắm.”


[1] U linh: linh hồn người chết.

 

[2] Thuật Nhiếp hồn: giống với thuật thôi miên.

 

Trọng Tử 10.1

Một cảnh đẹp không tưởng tượng nổi.

Một màu đỏ sậm vô cùng bắt mắt, rung động lòng người, giống như một chiếc áo choàng dày dặn, lại giống như một thác nước đang lay chuyển, phất phơ bồng bềnh trong gió, tựa như một sinh vật sống.

Nhưng đó không phải áo choàng, cũng chẳng phải thác nước, mà là một mái tóc!

Một mái tóc màu đỏ sậm!

Mặc dù không nhìn thấy khuôn mặt của người ấy nhưng Trọng Tử không cảm thấy thất vọng. Con bé quả thật không thể tin nổi. Đã từng cho rằng, mái tóc của sư phụ là dài nhất, đẹp nhất, đến hôm nay, nó mới phát hiện, trên đời vẫn còn có người sở hữu mái tóc dài và tuyệt đẹp đến vậy, so với sư phụ tuyệt đối không hề thua kém.

Mái tóc không chỉ dài mà còn rất dày, không buộc lên mà buông xõa, gần chấm đất, suôn mượt, lấp lánh sáng dưới ánh trăng, bên dưới mái tóc là bộ y phục đen tuyền, toát lên vẻ hoa mỹ, mê hoặc.

Trọng Tử chống cằm, nhìn đến ngây người.

Đứng trước mặt người đó là một cô nương áo tím, thân hình rất đẹp nhưng khi đứng trước người đó thì lại trở nên rất bình thường, nếu hỏi trên người cô gái có điểm gì đáng để Trọng Tử nhớ tới thì đó chính là đôi mắt.

Một đôi mắt lạnh như băng, ánh lên vẻ chán ghét tột độ.

Cô nương ấy lạnh lùng nói: “Muốn cứu ta thì dễ thôi, đó là tại sao ngươi không chết đi?”

Không có tiếng trả lời.

“Chát” một tiếng, cô nương giơ thẳng tay, tát người đó một cái.

Người đó vẫn không nhúc nhích, giọng nói rốt cuộc cũng lộ rõ vẻ yếu ớt: “Ta vừa nhận của Lạc Âm Phàm một kiếm, linh lực khó phục hồi ngay được, đợi ta phá vỡ kết giới rồi lập tức rời khỏi đây, không ở lại lâu thêm nữa.”

Cô nương “hừ” một tiếng, sốt ruột nói: “Nhanh lên!”

Nam nhân này thật là! Rõ ràng vị cô nương này đối xử với y không tốt, vì sao y còn muốn cứu… Trọng Tử bỗng nghĩ ra, sợ hãi cực độ, y tới đây cứu vị cô nương này, lại còn nhận của sư phụ một kiếm, lẽ nào y là…

Xa xa vọng đến tiếng ồn ào, huyên náo, hình như có rất nhiều người đang tiến về phía này.

Trọng Tử đang khiếp sợ, chưa kịp phản ứng, bỗng một luồng sức mạnh khổng lồ xông tới trước mặt nó, trong nháy mắt, cả người con bé bị lôi ra ngoài cửa sổ, ngay sau đó, ngực nó bị trúng một đòn mạnh, cả cơ thể tựa hồ bị thứ gì đó điên cuồng xé rách.

Kêu gào thảm thiết nhưng không phát ra tiếng, Trọng Tử bay thẳng ra ngoài lan can rồi rơi tõm xuống biển.

Đau quá! Mình chết rồi phải không?

Cảnh vật trước mắt dần trở nên mơ hồ, cảm giác đau nhức từ từ tan biến, thân thể càng lúc càng nhẹ bẫng, không những không chìm sâu xuống đáy biển mà còn chậm rãi bay lên.

Chết rồi, chẳng phải sẽ được nhìn thấy cha mẹ sao?

Những ký ức ấu thơ đã không còn nhớ tới trong những năm gần đây bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết: mẹ nhẹ nhàng hát ru, cha lúc nào cũng ôm nó rồi nói: “Trùng Tử của chúng ta ngoan quá!” Thế nhưng sau đó, cha mẹ đều qua đời, chỉ còn một mình nó lưu lạc nơi đầu đường xó chợ, làm một kẻ ăn mày, bị người ta bắt nạt, nó không còn nhớ rõ dáng hình của cha mẹ nữa rồi.

Trước mắt Trọng Tử trở nên mờ mịt, ý thức từ từ trôi mất.

Trong cõi u minh, xa xa xuất hiện một tia sáng mãnh liệt, thu hút con bé phiêu du tới nơi ấy.

“Trọng Nhi!” Có người đang gọi nó.

Là sư phụ! Sư phụ đã tới!

Trọng Tử cố gắng níu giữ chút ý chí còn sót lại, cố sức há to miệng, muốn kêu lên nhưng không thành tiếng.

Cha mẹ đã chết, mỗi lần nhớ tới họ là con bé lại đau lòng, nếu bây giờ nó chết, sư phụ cũng sẽ đau lòng lắm! Trên đời này vẫn còn có sư phụ đối xử tốt với nó, nó không thể chết, nó phải ở bên sư phụ!

Trọng Tử giãy giụa, cố kéo ý thức trở về với thể xác, thế nhưng cơ thể lại không nghe theo sự sai khiến của nó, cứ hướng về phía tia sáng kia.

Đang lúc cấp bách, cơ thể đang nhẹ bẫng bỗng lại nặng nề vô cùng, không còn phiêu du nữa mà đứng bất động, hình như bị một bàn tay vô hình túm lấy, kéo nó vào một vòng ôm ấm áp.

Tia sáng kia biến mất, trước mặt là một màu tối đen như mực.

Tri giác hồi phục, toàn thân đau nhức, như bị xẻo thịt lột da.

Một hơi thở trong lành, mát rượi xâm nhập vào khoang miệng Trọng Tử, lan truyền khắp cơ thể, như một luồng sức mạnh cuồn cuộn chảy, cảm giác đau đớn thuyên giảm, mọi thứ xung quanh cũng dần trở nên chân thật.

Chân thật nhất là cảm giác ở đôi môi.

 

Lạc Âm Phàm không ngờ sẽ phát sinh biến cố này. Cài bẫy để Ma tôn Vạn Kiếp tới cứu người, chàng vốn không muốn đả thương hắn, nào ngờ hắn bất chấp tính mạng mà đón nhận một nhát kiếm, đưa Cung Khả Nhiên trốn khỏi Long Chi Uyên. Trác Diệu lập tức hạ lệnh cho người lùng sục khắp núi, đồng thời chỉ thị các đệ tử Thanh Hoa cung phải hết sức đề phòng, bảo vệ cung môn. Chẳng ai nghĩ y lại trốn tới Hải Lâu, càng không ngờ y vẫn còn sức để phá tan kết giới, và điều không ngờ nhất là Hải Lâu lúc đó chỉ có mình Trọng Tử, nếu Trác Hạo cũng ở đó, báo được tin thì đã không xảy ra cơ sự này.

May mà trước đó Lạc Âm Phàm đã làm phép trên người Trọng Tử, phát hiện ra sự việc liền đến ứng cứu, tới nơi đã thấy hồn phách con bé lìa khỏi cơ thể, suýt nữa đến Quỷ môn quan, trong tình thế gấp rút đó, Lạc Âm Phàm không chút nghĩ ngợi, liền cúi đầu, chẳng màng tới việc hao tổn chân thần, truyền cho Trọng Tử một luồng tiên khí, tạm thời kéo được hồn phách con bé về với cơ thể, giành lại mạng sống con bé từ tay Diêm Vương.

Cũng thật trùng hợp là ở Tiên giới, cho đến nay chỉ có mình Lạc Âm Phàm tu đến cảnh giới Đại la Kim tiên, nếu chàng không tới kịp thời thì bây giờ Trọng Tử đã hồn bay phách lạc rồi.

Tình thế cấp bách, vả lại, tiểu đồ đệ vẫn còn là một đứa trẻ, trong thâm tâm Lạc Âm Phàm lại không hề có tạp niệm, đương nhiên không nghĩ gì đến việc vượt quá lễ nghi. Mọi người cũng biết là chàng đang cứu người, hai người lại có quan hệ sư đồ nên cũng không để ý đến chuyện lễ tiết, ai nấy đều rất hồi hộp, căng thẳng, duy chỉ có Trác Vân Cơ là ngây người nhìn họ.

Đứa trẻ trong lòng Lạc Âm Phàm đau đớn rên rỉ thành tiếng.

Lạc Âm Phàm thầm nghĩ may quá rồi ngẩng lên.

Mọi người cũng thở phào nhẹ nhõm, nửa khâm phục Lạc Âm Phàm, nửa lại căm tức Ma tôn.

“May mà tôn giả tới kịp.”

“Thật là độc ác, đến một đứa trẻ cũng không tha!”

“Lại để hắn chạy thoát rồi!”

Là sư phụ? Trọng Tử gắng mở to mắt, nhìn khuôn mặt tuấn tú trên đỉnh đầu, vẻ mặt vẫn lãnh đạm như trước nhưng trong sóng mắt rõ ràng có chút lo lắng và áy náy. Sư phụ đang lo lắng cho nó!

“Trọng Nhi!” Lạc Âm Phàm khẽ gọi.

Trọng Tử muốn nói nhưng cơn đau xuyên thấu lồng ngực không gì sánh được, nó chỉ biết nhăn nhó, cố kìm nén tiếng rên rỉ.

Lạc Âm Phàm lắc đầu, đứa trẻ này bị thương nặng như vậy mà còn sợ chàng lo lắng!

Một đệ tử Thanh Hoa cung vội vã chạy tới, đưa cho Trác Diệu một cái lọ màu vàng, Trác Diệu vội tới bên Lạc Âm Phàm, nói: “Cửu chuyển kim đan của quý phái rất linh nghiệm, mau cho con bé uống đi!”

Lạc Âm Phàm không chối từ, nói một tiếng cảm ơn rồi nhận viên kim đan, cho Trọng Tử uống.

Trọng Tử 9.4

Lạc Âm Phàm cùng Trác Diệu liếc nhìn nhau, sau đó, chàng đứng dậy.

Trọng Tử chợt hiểu chuyện gì đang xảy ra, bất giác kéo chéo áo chàng.

“Ăn đào có lợi cho tu vi, nhớ ăn đấy nhé!” Lạc Âm Phàm nhẹ nhàng đặt tay lên vai con bé rồi xoay người rời đi.

Lát sau, Trác Diệu cùng mấy vị tiên trưởng khác cũng nhân lúc các quan khách đang vui vẻ trò chuyện mà lục tục ra ngoài.

Đào tiên ở ngay trước mặt nhưng Trọng Tử không thể nuốt trôi, chỉ biết ngồi đờ đẫn một chỗ, chợt có người tới kéo con bé đi, nhìn rõ khuôn mặt lạnh băng của người đó, Trọng Tử nhất thời run rẩy, thầm than không xong rồi.

 

Trác Hạo không nói nhiều lời, lẳng lặng kéo nó đi, men theo con đường nhỏ tới trước Hải Lâu thì dừng lại.

Xong rồi, nhất định là hắn muốn tính sổ với nó về chuyện con rùa đen đã làm hắn bẽ mặt một phen kia, chắc chắn hắn đang rất giận nó! Trọng Tử cuống quýt giằng tay ra rồi chạy một mạch về phòng mình.

Bỗng một cánh tay tóm chặt gáy nó.

Trác Hạo “hừ” một tiếng. “Muốn chạy à?”

Trọng Tử giãy giụa. “Lớn như vậy còn bắt nạt người khác, không biết xấu hổ!”

Trác Hạo nhướng mày, nói: “Tiểu nha đầu, ngươi giỏi lắm, dám làm ta bẽ mặt trước bao người!”

Trọng Tử kêu lên: “Ngươi không buông ta ra, ta mách sư phụ cho coi!”

“Mách với tôn giả ư?” Trác Hạo cười ha hả, trong ánh mắt tịnh không có một tia tốt lành nào. “Chính tôn giả bảo ta phải ở đây với tiểu sư muội, nếu tiểu sư muội không nghe lời mà chạy lung tung thì ta buộc phải đắc tội.”

Trọng Tử quay mặt đi, nói: “Ai muốn ngươi trông chừng ta chứ!”

Trác Hạo không khách khí nữa. “Chuyện hôm qua ta còn chưa tính sổ với ngươi, để xem ta chỉnh đốn ngươi thế nào!”

Trọng Tử chột dạ, hồi lâu mới nói: “Không phải ta cố ý, ai bảo ngươi vô lễ trước.”

Trác Hạo suy cho cùng cũng lớn tuổi hơn Trọng Tử, hắn nào có ý muốn so đo, tính toán với con bé, chỉ là hôm nay Ma tôn Vạn Kiếp sẽ đến, cứ tưởng được theo chân mọi người chứng kiến Ma tôn mạnh nhất ma giới, ai ngờ đúng lúc đó lại bị phụ thân bắt tới đây trông chừng một tiểu nha đầu, khó tránh khỏi có chút tức giận.

“Gọi ta một tiếng ca ca, ta sẽ thả ngươi ra.”

“Đừng hòng!”

Trác Hạo chẳng buồn đôi co với Trọng Tử nữa, liền thả tay ra. “Ngươi tưởng ta muốn thế thật ư? Biết bao cô nương muốn gọi ta hai tiếng “ca ca” kìa, không đến lượt ngươi đâu, đồ nha đầu xấu xí!”

Nha đầu xấu xí ư? Con bé mặc dù không đẹp như Vân tiên tử nhưng nhất định không xấu xí! Chẳng hiểu tại sao Trọng Tử thấy vô cùng tức giận, quắc mắt nhìn Trác Hạo, mắng: “Đồ tiểu tử thối! Sư phụ ta đẹp hơn ngươi gấp trăm lần, Tần Kha sư huynh cũng đẹp hơn ngươi! Ngươi xấu chết đi được!”

Trác Hạo trợn tròn mắt. “Ngươi dám mắng ta?”

Trọng Tử ưỡn ngực. “Ta mắng ngươi đấy!”

Trác Hạo nhìn con bé một lát, bỗng cúi mặt xuống, cười. “Nha đầu ngoan, mắng thêm câu nữa xem nào!”

Trọng Tử thật sự muốn mắng chửi hắn thêm nữa, nhưng lúc này dù há to miệng, nó vẫn không thể phát ra tiếng nào.

Trác Hạo cười lớn hơn.

Biết mình đấu không lại hắn, Trọng Tử tức đến nỗi mặt đỏ bừng, không thèm cầu xin hắn, xoay người trở về phòng, đóng sầm cửa lại.

Chỉ là một cánh cửa, đối với Thanh Hoa Trác thiếu cung chủ, đó chẳng phải vấn đề gì to tát, Trác Hạo cứ thế xuyên tường đi vào, nhìn thấy con bé đang ngồi trên giường, tròng mắt đỏ hoe.

Con bé vốn xinh đẹp, lúc khóc cũng vẫn xinh đẹp, hơn hẳn đám nha đầu ngày ngày vẫn vây quanh Trác Hạo không rời kia! Trác Hạo âm thầm tán thán, đi tới, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. “Thôi mà, ta nói muội xấu xí chỉ là muốn trêu chọc muội thôi. Khóc cái gì chứ! Con gái đúng là phiền phức!”

Trọng Tử nhìn cái ghế, hàng mi cong dài khẽ chớp.

Quả thực rất xinh xắn! Trác Hạo vẫn đang đắc ý, tựa lưng vào ghế, chăm chú ngắm nhìn Trọng Tử, trong lòng vui vẻ, cuối cùng nhẹ nhàng an ủi con bé: “Ngoan nào, chỉ cần muội chịu nghe lời, ta sẽ giải pháp thuật cho muội ngay lập tức, được không?”

Trọng Tử lại nháy mắt mấy cái, lộ vẻ hả hê.

Nhãn lực của Trác Hạo rất tinh tường, liền phát hiện có điều gì không ổn, lập tức nghiêm mặt, ngây người một lát, rồi nhảy dựng lên, vừa xoay người nhìn lại vừa nghiến răng nghiến lợi nói: “Nha đầu xấu xí, ngươi… ngươi…”

Nghĩ đến cả con rùa to đùng nằm chình ình trên mông quần hắn, Trọng Tử ôm bụng cười to nhưng không phát ra tiếng nào.

Trác Hạo tức giận, đi tới sát bên cạnh con bé. “Ngươi có tin ta sẽ ném ngươi xuống biển không?”

Trọng Tử cười đến chảy cả nước mắt, đôi mắt to tròn long lanh ánh nước, con bé lùi dần vào góc giường.

Tiểu nha đầu biết hắn chắc chắn sẽ không dám làm vậy! Trác Hạo đành cam chịu, mực Băng Thai không thể dùng pháp thuật để tẩy xóa được, nếu để người khác nhìn thấy, chẳng phải sẽ bị mất mặt mà quay về nhà lần nữa sao! Nơi đây hẻo lánh, tạm thời sẽ chẳng có ai lui tới, chi bằng nhanh chóng quay về phòng thay bộ đồ khác. Nghĩ vậy, hắn liền quay người, bước ra khỏi cửa. “Xem ra ngươi thích làm người câm, vậy thì cứ câm thêm lúc nữa nhé, không được chạy lung tung đâu đấy!”

Nhìn theo bóng hắn, Trọng Tử nhảy xuống giường, đi tới bên cửa sổ.

Màn đêm bao trùm Hải Lâu, cây cối xào xạc lay động theo từng cơn gió, sóng biển vỗ bờ đá ầm ào, mọi vật trên mặt đất dường như đều đang rung động.

Trọng Tử không ngốc, vừa rồi sư phụ và Trác cung chủ viện cớ rời đi, nhất định là Ma tôn Vạn Kiếp đã tới Long Chi Uyên gì đó cứu người rồi, không biết sư phụ và bọn họ giờ thế nào. Trọng Tử lo lắng vô cùng, chỉ hận là không thể chạy ra ngoài tìm người hỏi han, đáng tiếc là con bé không hề biết thuật pháp, nếu chạy lung tung, chẳng may bị bắt thì chỉ càng làm sư phụ thêm sốt ruột, phân tâm mà thôi.

Vì vậy, Trọng Tử đành ngoan ngoãn quay về giường.

Gió biển, sóng biển, hết gần lại xa, hết xa lại gần, từng tiếng, từng tiếng cứ liên tục dồn dập trong tâm trí, khiến con bé càng lo lắng.

Ngoài cửa bỗng có tiếng người đi tới!

“Ngươi còn muốn bám theo ta bao lâu nữa đây?” Đó là giọng của một vị cô nương trẻ tuổi, rất lạnh lùng, không hề khách khí.

Trong giây lát, giọng nói của một nam nhân vang lên, có vẻ cũng còn khá trẻ.

“Để ta phá vỡ kết giới, đưa nàng ra ngoài.”

Giọng nói có vẻ hơi khàn nhưng rất êm tai, vừa có chút quen thuộc lại vừa có chút xa lạ. Giọng y hơi yếu ớt, có vẻ mệt mỏi nhưng như có ma lực ru vỗ người nghe đi vào giấc ngủ, mọi thứ trên đời đều không còn quan trọng, không cần để ý tới nữa.

Vẫn còn sớm, tiệc chúc thọ chưa kết thúc, những người còn lại biết chuyện đều đã tới Long Chi Uyên đối phó với Ma tôn, ai lại rảnh rang chạy tới nơi này để chuyện trò thế nhỉ?

Trọng Tử cảnh giác, vội kiễng chân, lén nhìn ra ngoài cửa sổ.

Vừa nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, nó lập tức kinh hãi, suýt chút nữa kêu lên thành tiếng.

 

�,,j�n�^ ��^ lung tung, nhớ rõ chưa?”

 

Trọng Tử gật đầu. “Bắt được Ma tôn rồi, sư phụ cũng nhanh quay về với đệ tử nhé!”

Lạc Âm Phàm gật đầu ưng thuận, đang muốn nói gì đó, bỗng nhiên chiếc bàn dài trước mặt có sự thay đổi.

Ở giữa bàn đột nhiên mọc lên một mầm cây xanh non, rồi lớn dần lên, biến thành một cây đào cao ngút trời, cành lá sum sê, lúc lỉu mấy trăm quả đào tiên chín mọng, đó chính là đào Ngũ hành đặc trưng của Thanh Hoa cung, trăm năm mới kết quả một lần, người phàm chỉ cần ăn một quả thì sẽ thọ thêm hai mươi năm, tiên nhân ăn vào sẽ tăng thêm tu vi[1]. Mọi người ai nấy đều tán thưởng, trong chốc lát, đào tiên rụng xuống, lần lượt bay tới từng chiếc đĩa được đặt trước mặt các tân khách, yến hội chính thức bắt đầu rồi trở nên vô cùng náo nhiệt.


[1] Tu vi: thời gian và chu trình tu hành.

 

Trọng Tử 9.3

Rốt cuộc sống đã mấy trăm năm, tâm sự trong lòng Trác Vân Cơ thế nào, sao chàng lại không hiểu chứ? Năm đó, thấy nàng ta rất có thiên bẩm, bản tính lại thiện lương, chàng mới chỉ lối dẫn đường tu hành cho nàng ta, đó chỉ đơn giản là có ý dẫn dắt hậu bối mà thôi, nào nghĩ sẽ có ngày nàng ta lại nảy sinh tình cảm với chàng, cự tuyệt mọi lời cầu thân, một mình xuống nhân gian. Nàng ta cố chấp đến thế đều là lỗi của chàng, chàng chỉ biết lảng tránh, cố ý xa lánh, nhằm xóa đi ý niệm trong lòng nàng ta, nhưng không ngờ hôm nay lại bị một đứa trẻ nhận ra.

Đôi mắt to tròn nhìn chàng không chớp.

Lần đầu tiên trong đời, Lạc Âm Phàm cảm thấy mất bình tĩnh, đầu hơi đau, hình như thu nhận nữ nhi làm đồ đệ là một sai lầm, tâm tư con bé giờ đã vô cùng nhạy cảm, lớn lên chắc còn mẫn cảm hơn, sự tò mò cũng càng lúc càng lớn, nhất định nó sẽ có nhiều thắc mắc, thân làm sư phụ tất nhiên phải giải thích cặn kẽ những nghi hoặc trong lòng đệ tử, khi đó chàng biết phải làm sao?

Thực sự không tìm được lời giải thích nào phù hợp, chàng đành sừng sộ: “Không được nói bậy, ai nói cho ngươi biết điều này?”

Trọng Tử nhỏ giọng nói: “Sau này sư phụ lập thê tử, rồi cũng sẽ gả đệ tử đi phải không?”

Lạc Âm Phàm nghe thế liền sửng sốt, nhớ tới lời trêu đùa của Trác Diệu lúc chiều, không khỏi cảm thấy áy náy, sát khí chưa trừ được làm sao dám nghĩ tới chuyện cho con bé xuất giá, trước khi chàng tu thành Kính tâm thuật, e là sẽ làm lỡ nhân duyên của con bé.

Chàng lắc đầu. “Vi sư tạm thời không nghĩ tới việc lập gia thất, cũng sẽ không gả ngươi đi đâu cả.”

Trọng Tử vui sướng nói: “Đúng vậy, dù gì đệ tử cũng sẽ luôn ở bên cạnh người.”

Lời nói tuy hoang đường nhưng lại thể hiện rõ sự hồn nhiên, vô tư của một đứa trẻ, Lạc Âm Phàm càng không biết nói gì nhưng cũng cảm thấy yên tâm hơn, chuyển sang chủ đề khác: “Vi sư thường ngày vẫn dạy ngươi thế nào? Thân là khách, sao có thể trêu chọc chủ nhân được?”

Nói tới chuyện lúc sáng, Trọng Tử lập tức quay mặt đi. Rõ ràng Trác Hạo khinh thường con bé không biết tiên thuật, suýt nữa hại chết nó, còn cố ý bỡn cợt nó, cho nên con bé mới chơi hắn một vố như vậy.

Lạc Âm Phàm biết con bé không phục, liền dạy dỗ: “Cậu ấy thách thức ngươi là vì không biết ngươi chưa học tiên thuật, nhưng ngươi trêu chọc cậu ấy thì ngươi cũng không đúng.”

Trọng Tử dẩu môi, bắt nạt nó thì được nhưng hắn lại dám chê cười cả sư phụ!

Lạc Âm Phàm thấu hiểu tâm tư con bé, liền thở dài, giọng nói ôn tồn lại cất lên: “Một người có cao cường hay không, không nằm ở việc tranh cường háo thắng mà nằm ở trái tim và phẩm hạnh, dù người khác có nói gì chăng nữa cũng đâu can hệ tới mình, người trong Tiên môn không cần để ý những điều nhỏ nhặt. Chỉ vì chút chuyện cỏn con mà trêu chọc người ta như thế, ngươi đã biết sai chưa?”

Trọng Tử thầm thán phục, cúi đầu không nói lời nào.

Lạc Âm Phàm nói: “Đêm mai sẽ diễn ra tiệc chúc thọ Trác cung chủ, Ma tôn Vạn Kiếp nhất định sẽ tới, lúc đó ở bên ngoài rất nguy hiểm, ngươi ở lại Hải Lâu, nơi đây yên tĩnh, Vạn Kiếp sẽ không chú ý tới. Vi sư cùng Trác cung chủ đã bàn bạc, Trác thiếu cung chủ tuy tuổi còn nhỏ nhưng tiên thuật đã tu luyện khá vững nên sẽ để cậu ấy tới đây săn sóc ngươi, ngươi nhớ phải đối xử tử tế với cậu ấy.”

Nhớ lại dáng vẻ của Trác Hạo khi hắn gọi con bé là “tiểu nương tử”, Trọng Tử lập tức từ chối: “Đệ tử không cần!”

Lạc Âm Phàm sầm mặt, trách cứ: “Trọng Nhi!”

Trọng Tử chạy ra ngoài. “Ai cần hắn săn sóc chứ!”

Phòng bên truyền đến tiếng sập cửa nặng nề, Lạc Âm Phàm vừa bực mình vừa buồn cười, lại có chút cam chịu, tiểu đồ đệ quen được nuông chiều, bắt đầu không nghe lời rồi.

 

Sáng sớm hôm sau đã không thấy bóng dáng Lạc Âm Phàm đâu, Trọng Tử buồn chán, muốn chạy ra ngoài tìm, chần chừ mấy lần rồi không đi nữa. Sư phụ chắc đang cùng Trác cung chủ bàn bạc cách đối phó với tên Ma tôn Vạn Kiếp độc ác kia, con bé không biết công phu, tiên thuật, tốt nhất không nên chạy lung tung, mất công sư phụ lo lắng.

Thế nhưng sư phụ có biết là con bé rất lo lắng cho người hay không?

Người trong Tiên môn không cần ăn uống, Trọng Tử đứng một mình, tựa vào lan can ngắm biển từ sáng đến tận lúc hoàng hôn mới có một đệ tử Thanh Hoa cung đến đón đi dự tiệc chúc thọ Trác cung chủ.

Trong Cửu Trọng điện, ngọc minh châu chiếu rọi nơi nơi, sáng tựa ban ngày, tiệc chúc thọ diễn ra trong khung cảnh vô cùng náo nhiệt. Hương rượu lan tỏa khắp nơi, trên bàn bày biện toàn hoa quả tươi ngon, đẹp mắt, mấy nghìn quả đào mừng thọ chất cao thành núi. Tất cả tân khách đã ngồi chật cứng trong điện, nói cười rôm rả, hân hoan. Nhưng giữa bầu không khí vui vẻ này vẫn mơ hồ tồn tại một sự căng thẳng, lo lắng, mọi người cũng đã nhận ra nội tình nên ai nấy đều không còn vui vẻ, tự tại như ngày hôm qua nữa.

Vì muốn đảm bảo an toàn cho tân khách, các đệ tử đứng đầy hai bên cửa điện để tiếp đón khách nhưng thực chất là đang âm thầm tập trung đề phòng mọi biến cố có thể xảy ra.

Dù khắp điện được bài trí vô cùng lộng lẫy, không khí náo nhiệt nhưng vẫn không thể nào xua tan sự căng thẳng và lo lắng trong lòng Trọng Tử, con bé không hề để tâm đến những thứ xung quanh.

Lạc Âm Phàm vẫn ngồi bên nó như hôm trước, thần sắc ung dung, bình thản, thi thoảng có người tiến lại mời rượu chàng, chàng cũng nâng chén đáp lễ.

Trọng Tử nhẹ nhàng kéo gấu áo chàng dưới gầm bàn. “Sư phụ!”

Lạc Âm Phàm đã để ý thấy sự khác lạ của con bé từ lâu, liền hỏi: “Sao vậy?”

Trọng Tử đang định nói, nhưng lại sợ bị người khác nghe thấy, liền níu cổ chàng xuống, định ghé sát tai chàng.

Thực ra, chỉ cần làm phép kết giới thì người khác sẽ không nghe được cuộc trò chuyện của họ, sư đồ mà thân mật thế này, Lạc Âm Phàm cảm thấy không ổn, nhưng lúc này chàng lại không muốn giải thích dài dòng, phiền phức. Nghĩ con bé còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, chàng cũng không băn khoăn gì nữa, liền khuỵu gối, cúi đầu.

Trọng Tử ghé sát tai chàng, nói: “Đệ tử nghe nói tên Ma tôn gì đó là kẻ mạnh nhất ma giới, thực sự rất nguy hiểm.”

Giọng nói con bé đầy vẻ lo lắng. Lạc Âm Phàm lúc đó mới hiểu tiểu đồ đệ đang suy nghĩ điều gì, trong lòng có chút ấm áp, liền trấn an con bé: “Ở đây có rất nhiều người, vi sư sẽ không sao đâu, ngươi chỉ cần ở lại Hải Lâu với Trác thiếu cung chủ, đừng chạy lung tung, nhớ rõ chưa?”

Trọng Tử gật đầu. “Bắt được Ma tôn rồi, sư phụ cũng nhanh quay về với đệ tử nhé!”

Lạc Âm Phàm gật đầu ưng thuận, đang muốn nói gì đó, bỗng nhiên chiếc bàn dài trước mặt có sự thay đổi.

Ở giữa bàn đột nhiên mọc lên một mầm cây xanh non, rồi lớn dần lên, biến thành một cây đào cao ngút trời, cành lá sum sê, lúc lỉu mấy trăm quả đào tiên chín mọng, đó chính là đào Ngũ hành đặc trưng của Thanh Hoa cung, trăm năm mới kết quả một lần, người phàm chỉ cần ăn một quả thì sẽ thọ thêm hai mươi năm, tiên nhân ăn vào sẽ tăng thêm tu vi[1]. Mọi người ai nấy đều tán thưởng, trong chốc lát, đào tiên rụng xuống, lần lượt bay tới từng chiếc đĩa được đặt trước mặt các tân khách, yến hội chính thức bắt đầu rồi trở nên vô cùng náo nhiệt.


[1] Tu vi: thời gian và chu trình tu hành.